Vô tiên chi đạo
Chương 179

Chân Lý Ẩn Hiện: Lời Hẹn Vô Tiên

3266 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi chính thức chuẩn bị rời khỏi Thiên Đạo Môn, mang theo những bài học quý giá về bản chất của 'tiên đạo' và lòng người.,Củng cố niềm tin vững vàng hơn của Lâm Nhất vào con đường 'Vô Tiên chi Đạo' của mình, đồng thời không đánh mất sự thận trọng và hoài nghi về 'chân tiên đạo' đích thực.,Đóng lại những tuyến truyện nhỏ liên quan đến Thiên Đạo Môn trong Arc 3, chuẩn bị cho hành trình tiếp theo.,Khắc họa sự khác biệt rõ ràng giữa con đường của Lâm Nhất và 'tiên đạo' hệ thống của các đại môn phái.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Lý Nguyên, Người Gác Cổng (Lão Trình)
Mood: Trầm buồn, chiêm nghiệm, quyết tâm, hoài nghi nhẹ, có chút bi tráng và hy vọng.
Kết chương: [object Object]

Màn sương đêm dày đặc của Thiên Đạo Môn không thể che khuất bước chân kiên định của Lâm Nhất. Hắn đã bước vào cổng, mang theo Tô Mạt Nhi và Lý Nguyên, đối diện với những điều mà hắn đã tiên cảm. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm – đó là con đường hắn đã chọn, một con đường mà giờ đây, sau những ngày tháng ẩn mình trong Thiên Đạo Môn để làm rõ chân tướng, lại càng hiện rõ hơn bao giờ hết. Những cuộc đối đầu với Lã Bất Phàm, những lời lẽ sắc lạnh của kẻ tự xưng là ‘Thiên Tử’, cùng với sự mục ruỗng ẩn sâu trong vẻ ngoài hào nhoáng của tiên môn, tất cả đã được phơi bày. Những bí mật đen tối của Hắc Y Nhân, dù chưa hoàn toàn rõ ràng, nhưng đã hé lộ một âm mưu lớn hơn, một bức màn che phủ cả hồng trần rộng lớn này. Hắn đã không lùi bước, đã đối mặt, và giờ đây, hắn rời đi, mang theo không chỉ những vết sẹo của cuộc chiến, mà còn là sự thấu hiểu sâu sắc hơn về chân lý.

Sáng sớm, khi mặt trời vừa ló dạng sau rặng núi Thanh Vân, những tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp sương mỏng, nhuộm vàng đỉnh cây, Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi và Lý Nguyên đã rời khỏi khu vực nội môn của Thiên Đạo Môn, xuôi theo con đường đá quanh co dẫn xuống Tiểu An Trấn. Không còn những mái ngói cong vút, những cột đá chạm mây, hay linh khí áp bức đến nghẹt thở, thay vào đó là những ngôi nhà gạch, gỗ đơn giản nằm rải rác bên đường, mái ngói xám xịt còn đọng hơi sương. Không khí trở nên trong lành đến lạ, không phải sự trong lành của linh khí tu luyện, mà là sự trong lành của cuộc sống phàm trần. Mùi đất ẩm sau đêm sương, mùi khói bếp vương vấn từ những mái nhà bắt đầu nổi lửa, thoang thoảng mùi cỏ cây dại ven đường, tất cả hòa quyện tạo nên một bức tranh bình dị mà gần gũi.

Tiểu An Trấn dần hiện ra trước mắt, một thị trấn nhỏ nép mình dưới chân núi Thanh Vân hùng vĩ. Tiếng người mua bán nhỏ nhẹ đã bắt đầu râm ran từ khu chợ sớm, tiếng trẻ con nô đùa khúc khích từ một con hẻm nhỏ, và đâu đó, tiếng xe bò kéo lạch cạch trên đường lát đá cuội, như một bản hòa tấu của cuộc sống. Cảnh vật nơi đây như một tấm gương phản chiếu, đối lập hoàn toàn với sự hào nhoáng nhưng ẩn chứa mục ruỗng của giới tu sĩ mà họ vừa trải qua. Lâm Nhất bước đi, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn lướt qua từng gương mặt phàm nhân chất phác, từng gánh hàng rong đơn sơ. Hắn cảm nhận được sự yên bình, thân thiện lan tỏa trong không khí, một cảm giác an toàn mà hiếm khi tìm thấy được trong thế giới tu tiên đầy rẫy tranh đoạt.

Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn long lanh của nàng không ngừng đảo quanh, ánh nhìn lanh lợi, trong sáng, như thể đang khám phá một thế giới hoàn toàn mới lạ. Nàng nắm chặt tay áo Lâm Nhất, khẽ reo lên khi thấy một gánh hàng bán bánh bao nóng hổi, khói bay nghi ngút. “Lâm Nhất ca, nhìn kìa! Bánh bao trứng muối thơm quá!” Giọng nói trong trẻo, líu lo của nàng phá vỡ sự tĩnh lặng trong suy tư của hắn, mang theo một làn gió tươi mới. “Tiểu An Trấn này thật là vui, không giống như trên núi, lạnh lẽo và trang nghiêm quá.” Nàng nói, đôi môi chúm chím nở nụ cười.

Lý Nguyên, y vẫn giữ vẻ trầm tư thường thấy, nhưng đôi mắt y không còn ánh lên sự u uất hay nhục nhã như trước. Y chỉ lặng lẽ quan sát, thỉnh thoảng khẽ gật đầu khi Lâm Nhất quay sang nhìn. Sau những ngày tháng đồng hành, y đã tìm thấy một mục đích mới, một niềm tin mới, và sự kiên định theo Lâm Nhất đã trở thành lẽ sống của y. Chứng kiến cảnh phàm nhân nhộn nhịp, y khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo chút chua chát của quá khứ, nhưng cũng ẩn chứa sự bình yên. Y nhớ lại những ngày tháng bị trục xuất khỏi tông môn, lang thang giữa hồng trần, sống lay lắt như một kẻ bị ruồng bỏ. Khi ấy, y cũng từng mơ ước một cuộc sống bình dị như thế này, nhưng lòng tự trọng, sự oán hận đã không cho phép y. Giờ đây, đứng cạnh Lâm Nhất, y mới cảm nhận được giá trị thực sự của sự bình yên.

Lâm Nhất dừng chân bên một quán bán bánh bao nhỏ, khói trắng bốc lên nghi ngút, mùi thịt và trứng muối thơm lừng bay khắp không gian. Hắn rút ra mấy đồng bạc lẻ, mua cho cả ba mấy cái bánh. “Hãy thử xem, bánh bao ở đây có lẽ khác với những món sơn hào hải vị trong tiên môn.” Giọng nói của hắn ôn hòa, chân thành, nhưng ẩn chứa một sự chiêm nghiệm sâu sắc. Hắn cắn một miếng bánh, vị mặn mà của trứng muối, vị ngọt của thịt, và vị béo của vỏ bánh hòa quyện, đơn giản nhưng lại chạm đến tận đáy lòng. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, ngay cả một chiếc bánh bao nhỏ bé cũng có thể mang theo hương vị của cuộc sống.

Hắn ngước nhìn lên những đỉnh núi Thanh Vân đang dần hiện rõ hơn sau lớp sương tan, nơi Thiên Đạo Môn sừng sững như một kẻ khổng lồ thờ ơ. “Trên kia, họ truy cầu trường sinh, truy cầu sức mạnh. Dưới này, họ truy cầu sự ấm no, bình yên.” Hắn khẽ nói, lời nói không chỉ dành cho Tô Mạt Nhi và Lý Nguyên, mà còn là một lời tự vấn. “Ta từng nghĩ, tiên đạo là siêu thoát khỏi hồng trần. Nhưng có lẽ, chân lý không nằm ở sự tách biệt, mà ở sự dung hòa, sự thấu hiểu.”

Tô Mạt Nhi gật đầu lia lịa, miệng vẫn còn nhai bánh bao. “Đúng vậy, Lâm Nhất ca nói đúng. Ở đây con người thật thà, lương thiện hơn nhiều. Con không thích sự giả dối, sự tranh giành trên tiên sơn chút nào.” Nàng nói, ánh mắt vẫn giữ vẻ trong sáng, nhưng cũng thoáng qua một chút buồn bã khi nhớ lại những điều đã chứng kiến.

Lý Nguyên khẽ ho một tiếng, ánh mắt y nhìn về phía xa xăm, nơi những đệ tử ngoại môn của Thiên Đạo Môn đang đi lại. Họ ăn mặc chỉnh tề hơn, khí chất có phần cao ngạo hơn so với người phàm, nhưng trong ánh mắt của họ, y vẫn thấy được sự lo toan, sự tranh đấu ngầm ẩn. “Kẻ nào cũng có nỗi khổ riêng, Lâm Nhất huynh. Kẻ tu tiên có nỗi khổ của tu tiên, kẻ phàm trần có nỗi khổ của phàm trần. Chẳng qua, con đường huynh chọn, là đi tìm một lẽ sống khác mà thôi.” Y nói, giọng điệu có chút chua chát, nhưng ánh mắt lại đầy sự ủng hộ. “Chỉ cần đi đúng với chân tâm, thì dù là hồng trần hay tiên giới, cũng có thể tìm thấy an yên.”

Lâm Nhất khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng mà sâu sắc. Hắn biết, Lý Nguyên đã dần thấu hiểu con đường của hắn. Hắn không truy cầu sức mạnh tuyệt đối, không khao khát trường sinh bất tử một cách mù quáng, mà đi tìm ý nghĩa đích thực của sự tồn tại, của những giá trị chân tâm giữa hồng trần. Con đường "Vô Tiên chi Đạo" của hắn không phải là chối bỏ tu tiên, mà là tu tiên bằng một cách khác, cách mà hắn tin là chân chính nhất. Những lời dạy của Lão Đạo Quán Chủ, những lời khuyên của Thiên Cơ Lão Nhân, tất cả đều hòa quyện vào tâm trí hắn, trở thành kim chỉ nam.

Hắn nhớ lại lời Thiên Cơ Lão Nhân đã hỏi hắn về sự buông bỏ. Buông bỏ chấp niệm về sức mạnh, về danh vọng là điều hắn đã làm. Nhưng liệu có phải buông bỏ cả hy vọng vào một "tiên đạo chân chính", buông bỏ cả trách nhiệm đối với hồng trần gian nan này? Hay là nắm giữ những giá trị chân tâm, những tình cảm thiêng liêng, dù phải đối mặt với mọi gian nan? Câu hỏi đó vẫn còn ám ảnh hắn, nhưng qua những gì đã trải nghiệm trong Thiên Đạo Môn, và qua cảnh tượng bình dị của Tiểu An Trấn, hắn đã có câu trả lời. Buông bỏ những giả dối, những tham vọng tầm thường, để nắm giữ lấy chân tâm, đó mới là điều quan trọng nhất. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm.

***

Đêm buông xuống, Khinh Vân Khách Điếm dưới chân núi Thanh Vân chìm trong ánh đèn lồng vàng vọt. Khách điếm này, tuy không tráng lệ như những lầu các trên tiên sơn, nhưng lại mang một vẻ ấm cúng, thân thiện đặc trưng của hồng trần. Tiếng trò chuyện rôm rả từ sảnh lớn vọng lên, tiếng chén đĩa va chạm lách cách, tiếng bước chân trên cầu thang gỗ cũ kỹ, và cả tiếng gió nhẹ thổi qua khe cửa sổ, tất cả tạo nên một bản nhạc quen thuộc của cuộc sống. Mùi thức ăn mới nấu, mùi rượu nồng, mùi gỗ và chút khói bếp thoảng qua, mang đến cảm giác an toàn và thoải mái sau một ngày dài.

Trong một căn phòng nhỏ trên lầu hai, Lâm Nhất ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch. Ánh trăng treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm, soi sáng những ngọn núi xa xa. Đây là khoảnh khắc chiêm nghiệm cuối cùng của hắn trước khi chính thức rời khỏi Thiên Đạo Môn, rời khỏi cái thế giới nửa thực nửa hư, nửa tiên nửa phàm này. Hắn hít thở sâu, cảm nhận cái se lạnh của sương đêm thấm vào da thịt, nhưng trong lòng lại là sự bình yên đến lạ.

Tô Mạt Nhi ngồi cạnh hắn, tựa đầu vào vai hắn. Nàng không nói gì, chỉ khẽ siết chặt bàn tay hắn, như muốn truyền thêm hơi ấm và sự tin tưởng. Nàng hiểu, Lâm Nhất đang suy tư, đang tổng kết lại những gì đã trải qua. Lý Nguyên thì ngồi đối diện, bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, đang lau chùi thanh kiếm của mình. Ánh lửa từ ngọn nến nhỏ phản chiếu lên lưỡi kiếm sắc lạnh, nhưng đôi mắt y lại ánh lên sự tĩnh lặng, không còn vẻ oán hận hay thất vọng như trước.

“Những ngày ở Thiên Đạo Môn...” Lâm Nhất khẽ lên tiếng, giọng nói trầm buồn, mang theo chút suy tư. “Ta đã thấy rất nhiều điều. Sự hào nhoáng, sức mạnh, danh vọng... nhưng ẩn chứa bên trong lại là sự tha hóa, sự tranh giành không ngừng nghỉ. Những lời Thiên Cơ Lão Nhân nói, về cái giá của ‘trường sinh’, về sự buông bỏ, giờ đây ta càng thấu hiểu hơn.” Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. “Tiên đạo mà họ truy cầu, có lẽ không phải là tiên đạo chân chính. Nó chỉ là một con đường dẫn đến quyền lực, đến sự ích kỷ và cô độc mà thôi.”

Tô Mạt Nhi ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng nhìn thẳng vào hắn, kiên định. “Nhưng Lâm Nhất ca đã không như vậy. Lâm Nhất ca vẫn giữ được chân tâm của mình. Dù họ có thế nào đi nữa, Lâm Nhất ca vẫn là Lâm Nhất ca của con, là người luôn đi tìm lẽ phải, đi tìm sự bình yên cho hồng trần này.” Nàng nói, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sức mạnh, như một lời an ủi, một lời khẳng định vững chắc. “Con tin Lâm Nhất ca, con tin vào con đường Vô Tiên của Lâm Nhất ca.”

Lý Nguyên dừng tay lau kiếm, đặt thanh kiếm xuống bàn một cách nhẹ nhàng. “Đúng vậy, Lâm Nhất huynh. Kẻ đã từng lạc lối như ta, từng chìm đắm trong oán hận như ta, giờ đây mới nhận ra, những gì huynh theo đuổi mới là thứ đáng giá.” Y khẽ cười, một nụ cười chua chát. “Cái gọi là ‘tiên đạo’ của ta trước đây, chỉ là một giấc mộng hão huyền. Mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chân tâm của huynh, chính là ánh sáng dẫn lối cho những kẻ như ta.” Y nói, ánh mắt y ánh lên sự đồng tình sâu sắc, và một niềm tin không gì lay chuyển nổi.

Lâm Nhất khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Hắn rút ra Phù Trần Mộc, nhẹ nhàng vuốt ve nó. Gỗ mục mục mờ mịt, nhưng lại ẩn chứa linh khí tinh khiết, mát lạnh. Phù Trần Mộc đã đồng hành cùng hắn qua bao thăng trầm, chứng kiến bao cảnh đời. Nó không chỉ là một pháp khí, mà còn là một người bạn đồng hành thầm lặng, tượng trưng cho con đường "Vô Tiên chi Đạo" của hắn: dung dị mà sâu sắc, ẩn chứa sức mạnh trong sự khiêm nhường.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm vẫn bao phủ vạn vật. “Ta vẫn còn hoài nghi,” hắn khẽ nói, ánh mắt xa xăm. “Hoài nghi về cái gọi là ‘chân tiên đạo’. Liệu có thực sự tồn tại một con đường tu tiên hoàn toàn trong sạch, không vướng bụi trần, không vướng tham vọng?” Hắn quay lại nhìn Tô Mạt Nhi và Lý Nguyên. “Nhưng dù thế nào đi nữa, con đường của ta đã định. Ta sẽ đi tìm câu trả lời cho chính mình, bằng chính đôi chân này, bằng chính tấm lòng này. Ta sẽ không buông bỏ trách nhiệm với hồng trần gian nan, không buông bỏ những tình cảm thiêng liêng mà ta đã vun đắp. Bởi vì, tiên đạo tại tâm, và Vô Tiên, chính là tu dưỡng cái tâm ấy.”

Lời nhắc nhở về Hắc Y Nhân và Lã Bất Phàm vẫn còn vang vọng trong tâm trí hắn. Những kẻ đó, là đại diện cho sự tha hóa của tiên đạo, là những bóng ma đe dọa hồng trần. Hắn biết, cuộc đối đầu chưa kết thúc, mà chỉ là một khởi đầu mới. Việc rời Thiên Đạo Môn không phải là thoát ly khỏi mọi rắc rối, mà là mở ra một chương mới, với những địa điểm, nhân vật và thử thách hoàn toàn mới, không còn bị giới hạn bởi một tông môn cụ thể nào nữa. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng con đường của hắn đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.

***

Rạng sáng, khi sương mù còn giăng lối, bao phủ Tiểu An Trấn và con đường lên núi trong một bức màn huyền ảo, Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi và Lý Nguyên đã có mặt trước cổng Thiên Đạo Môn. Không phải là cánh cổng uy nghi dẫn vào nội môn mà họ đã bước qua, mà là một cánh cổng khác, nằm ở rìa khu vực ngoại môn, nơi các đệ tử thường xuyên ra vào để xuống núi hoặc trở về. Cánh cổng này không đồ sộ bằng, chỉ là một vọng lâu đơn giản với hai cột đá cũ kỹ, nhưng lại là nơi đánh dấu ranh giới giữa thế giới phàm tục và tiên môn.

Người Gác Cổng là một lão nhân nhỏ thó, lưng hơi còng, khuôn mặt hiền lành nhưng ánh mắt lại mệt mỏi. Y là Lão Trình, người đã gác cổng này qua bao năm tháng, chứng kiến vô vàn số phận ra vào. Y mặc một chiếc áo vải cũ kỹ, màu đã bạc phếch theo thời gian. Lão Trình chậm rãi kiểm tra thông hành của ba người. Đôi mắt y liếc nhìn Lâm Nhất, một cái nhìn sâu thẳm, như thể y đã nhìn thấu được những gì hắn đã trải qua.

“Đi rồi, chớ hối hận.” Lão Trình khẽ nói, giọng nói trầm tĩnh, đều đều, như thể y đã nói câu này hàng ngàn lần. Cánh cửa này đã mở ra bao nhiêu số phận, và y đã chứng kiến bao nhiêu kẻ ra đi, rồi sau đó lại hối tiếc.

Lâm Nhất nhìn thẳng vào mắt lão nhân, một nụ cười nhẹ nở trên môi. “Con đường đã định, đâu cần hối tiếc.” Hắn đáp lại, giọng nói ôn hòa nhưng kiên định, không một chút dao động. Hắn không hối tiếc, bởi vì mỗi bước chân, mỗi thử thách đều là một phần của con đường "Vô Tiên chi Đạo" mà hắn đã chọn.

Lão Trình khẽ gật đầu, không nói thêm lời nào, chỉ khẽ đẩy cánh cổng gỗ kêu kẽo kẹt, mở ra một khoảng trống vừa đủ cho ba người đi qua. Phía trước, sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn, chỉ thấy một con đường mòn heo hút dẫn vào rừng sâu.

Lâm Nhất không quay đầu nhìn lại. Hắn biết, sau lưng hắn là Thiên Đạo Môn, là những gì hắn đã để lại. Nhưng phía trước, là cả một hồng trần rộng lớn, với bao điều chưa biết, bao thử thách đang chờ đợi. Tô Mạt Nhi siết chặt tay Lâm Nhất, ánh mắt nàng không hề nao núng. Nàng biết, dù đi đâu, nàng cũng sẽ luôn ở bên hắn. Lý Nguyên thì bước đi vững chãi phía sau, thanh kiếm bên hông vẫn còn sáng loáng, sẵn sàng đối mặt với mọi hiểm nguy.

Ba bóng người, một gầy gò thanh thoát, một nhỏ nhắn hoạt bát, một trầm tĩnh kiên định, dần chìm vào màn sương dày đặc, tiến về phía chân trời đang dần ửng sáng. Việc rời Thiên Đạo Môn không phải là một sự kết thúc, mà là một khởi đầu. Con đường Vô Tiên chi Đạo của Lâm Nhất, giờ đây, đã bước sang một trang mới, nơi hắn sẽ tiếp tục tìm kiếm, tiếp tục chiêm nghiệm, và tiếp tục đối mặt với những chân lý ẩn hiện trong hồng trần. Hắn vẫn còn giữ "chút hoài nghi" về tiên đạo chân chính, nhưng chính sự hoài nghi ấy lại là động lực để hắn không ngừng tìm tòi, khám phá. Và có lẽ, trong những chuyến đi sắp tới, hắn sẽ gặp gỡ những nhân vật, chứng kiến những sự kiện làm sáng tỏ hơn về "tiên đạo chân chính" mà hắn hằng tìm kiếm.

Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng con đường của Lâm Nhất đã không còn mờ mịt. Chân lý không nằm ở đỉnh cao của tiên giới, mà ẩn hiện trong từng hơi thở của hồng trần, trong từng bước chân của kẻ hành giả.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ