Vô tiên chi đạo
Chương 180

Hồng Trần Vạn Dặm: Dấu Chân Vô Tiên

3979 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất cùng Tô Mạt Nhi chính thức rời khỏi Thiên Đạo Môn, mang theo những bài học sâu sắc và niềm tin được củng cố.,Khẳng định sự kiên định của Lâm Nhất với con đường 'Vô Tiên chi Đạo' của mình, đồng thời vẫn giữ trong lòng sự hoài nghi về 'chân lý tiên đạo' đích thực.,Đóng lại các tuyến truyện liên quan đến Thiên Đạo Môn trong Arc 3, tạo sự chuyển tiếp rõ ràng cho hành trình mới.,Khắc họa sự khác biệt rõ ràng giữa con đường của Lâm Nhất và 'tiên đạo' hệ thống của các đại môn phái.,Thiết lập tâm thế sẵn sàng cho Lâm Nhất và đồng đội để đối mặt với những thử thách và khám phá mới trong Arc tiếp theo.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Lý Nguyên, Người Gác Cổng (Lão Trình)
Mood: Reflective, hopeful, determined, with lingering undertones of doubt and melancholy, marking a new beginning.
Kết chương: [object Object]

Rạng đông vẫn còn chìm trong màn sương giăng mắc, phủ lên Tiểu An Trấn và con đường uốn lượn lên núi một vẻ huyền ảo, tĩnh mịch đến lạ lùng. Hơi lạnh thấm đẫm không khí, mang theo mùi ẩm của đất, của cây cỏ còn ngái ngủ, và thoang thoảng đâu đó là chút linh khí còn vương vấn từ Thiên Đạo Môn. Ba bóng người, gầy gò, nhỏ nhắn và trầm tĩnh, đã đứng trước cánh cổng cũ kỹ, nơi đánh dấu ranh giới giữa hai thế giới, một đã bị bỏ lại, một đang mở ra.

Lão Trình, người gác cổng già nua với vóc dáng nhỏ thó và tấm lưng còng, vẫn chậm rãi đứng đó, tựa như một pho tượng tạc từ thời gian. Đôi mắt y, dù mệt mỏi, vẫn ánh lên một vẻ sâu thẳm, chứa đựng bao nhiêu câu chuyện của những kẻ đến rồi đi. Y đã chứng kiến không biết bao nhiêu số phận, bao nhiêu giấc mộng, tan vỡ rồi lại nhen nhóm. Cánh cổng gỗ kêu kẽo kẹt, tiếng động nhỏ nhoi ấy lại vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như một lời thì thầm của quá khứ.

“Các vị đi bình an,” Lão Trình khẽ nói, giọng y trầm đục, đều đều, tựa như dòng suối ngầm chảy dưới lớp băng giá. Trong câu nói ấy, không chỉ có lời chúc phúc đơn thuần, mà còn ẩn chứa một nỗi niềm khó tả, một sự thấu hiểu về gánh nặng của con đường mà những kẻ truy cầu tiên đạo phải mang vác. Y nhìn Lâm Nhất, ánh mắt như muốn xuyên thấu tận cùng tâm can, tựa như đang muốn tìm kiếm một điều gì đó đã mất mát trong thời gian.

Lâm Nhất không đáp lời ngay. Hắn đưa mắt nhìn về phía Thiên Đạo Môn, nơi những mái ngói cong vút, những tháp đá uy nghiêm giờ đây chỉ còn là những đường nét mờ ảo, ẩn hiện trong tấm màn sương trắng. Một cảm giác nặng nề, u tịch vẫn còn vương vấn nơi đây, tựa như cả tòa tông môn đang ngưng đọng trong một giấc mộng dài. Hắn cảm nhận được sự tĩnh lặng đến rợn người của nơi mà hắn đã từng cho là chốn tu tiên lý tưởng, một sự tĩnh lặng không phải của bình yên mà là của sự mục ruỗng đang âm thầm gặm nhấm. Hắn khẽ hít một hơi thật sâu, không khí bên ngoài, dù vẫn còn lạnh lẽo, lại mang đến một cảm giác khác biệt, một sự tươi mới, một sự tự do mà hắn đã khao khát bấy lâu.

“Một chặng đường đã kết thúc.” Lâm Nhất lẩm bẩm, không phải là lời đáp lại Lão Trình, mà là một lời tự sự, một lời khẳng định cho chính mình. Hắn khẽ lắc đầu, để những suy tư nặng nề trôi đi theo làn sương mỏng manh. Quả thực, Thiên Đạo Môn đã cho hắn quá nhiều điều để chiêm nghiệm. Từ những tham vọng quyền lực của Lã Bất Phàm, sự tha hóa của một số tu sĩ, cho đến những lời khuyên sâu sắc của Thiên Cơ Lão Nhân, tất cả đều khắc sâu vào tâm trí hắn, định hình nên con đường "Vô Tiên chi Đạo" mà hắn đang theo đuổi. Hắn đã thấy rõ rằng, tiên đạo không chỉ có sức mạnh và vinh quang như người đời lầm tưởng, mà còn chất chứa bao nhiêu dục vọng, tranh giành, và cả sự tha hóa sâu thẳm. Nhưng cũng chính nơi đây, hắn đã học được cách phân biệt giữa cái vỏ bọc hào nhoáng và cái cốt lõi chân thật của tu luyện.

Tô Mạt Nhi, đứng cạnh Lâm Nhất, khẽ siết chặt bàn tay hắn. Nàng cảm nhận được sự dao động rất nhỏ trong lòng hắn, dù chỉ là thoáng qua. Đôi mắt to tròn của nàng nhìn hắn đầy lo lắng. "Cuối cùng chúng ta cũng rời đi. Huynh... huynh có ổn không?" Nàng thì thầm, giọng nói trong trẻo của nàng như một sợi chỉ mỏng manh xua tan đi sự u tịch bao trùm. Nàng biết, Thiên Đạo Môn đã để lại những dấu ấn sâu đậm trong tâm hồn Lâm Nhất, và việc rời đi này, dù là một sự giải thoát, cũng là một sự đoạn tuyệt với một phần quá khứ.

Lâm Nhất quay sang nhìn nàng, ánh mắt hắn dịu dàng hơn, một nụ cười nhẹ nở trên môi. "Ta ổn, Mạt Nhi." Hắn trấn an, nhưng trong thâm tâm, hắn biết mình không chỉ "ổn". Hắn đã thay đổi, đã trưởng thành hơn rất nhiều. Cái gọi là "tiên môn" không còn là thánh địa trong tâm trí hắn nữa. Nó chỉ là một chốn trần gian khác, một nơi mà dục vọng con người được phóng đại, được che đậy dưới lớp vỏ bọc của "tiên đạo". Hắn vuốt nhẹ Phù Trần Mộc bên hông, cảm nhận sự thân thuộc của vật phẩm đã đồng hành cùng hắn qua bao nhiêu biến cố. Nó không phải là một pháp bảo thần thông, nhưng lại là một biểu tượng của con đường mà hắn đã chọn – con đường của sự giản dị, của sự chiêm nghiệm, của việc tu dưỡng cái tâm.

Lý Nguyên, đứng phía sau, vẫn trầm tĩnh như thường lệ. Hắn không nói gì, chỉ cúi đầu, ánh mắt ẩn chứa một sự quyết tâm lạ lùng. Ngoại hình hắn vẫn còn nét tiều tụy của một kẻ từng thất bại, từng bị trục xuất, nhưng bước chân hắn giờ đây lại vững chãi hơn, không còn sự tự ti, nhục nhã như trước. Hắn đã nhìn thấy một ánh sáng mới trong Lâm Nhất, một con đường mà hắn chưa từng nghĩ tới. Dù Thiên Đạo Môn đã tước đoạt đi mọi thứ của hắn, nhưng có lẽ, đó lại là một cơ hội để hắn tìm lại chính mình, tìm lại một con đường chân chính hơn.

Lão Trình khẽ gật đầu, như đã đọc được những suy nghĩ thầm kín trong lòng Lâm Nhất. Y không nói thêm lời nào, chỉ khẽ đẩy cánh cổng gỗ kêu kẽo kẹt, mở ra một khoảng trống vừa đủ cho ba người đi qua. Tiếng bản lề gỗ cũ kỹ vang lên thê lương, như một khúc nhạc tiễn biệt. Phía trước, màn sương dày đặc vẫn còn che khuất tầm nhìn, chỉ để lộ một con đường mòn heo hút, hun hút dẫn vào rừng sâu. Đó là con đường dẫn ra khỏi Thiên Đạo Môn, dẫn về với hồng trần vạn dặm.

Lâm Nhất không hề quay đầu nhìn lại. Hắn biết, sau lưng hắn là Thiên Đạo Môn, là những gì hắn đã để lại, là một chương sách đã khép lại. Nhưng phía trước, là cả một hồng trần rộng lớn, với bao điều chưa biết, bao thử thách đang chờ đợi. Đó là nơi mà hắn sẽ tiếp tục chiêm nghiệm, tiếp tục tìm kiếm cái gọi là "chân lý tiên đạo", không phải qua những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà là qua chính những gian nan, thử thách của lòng người và vạn vật. Tô Mạt Nhi siết chặt tay hắn, ánh mắt nàng không hề nao núng, tràn đầy niềm tin và sự ủng hộ. Nàng biết, dù đi đâu, nàng cũng sẽ luôn ở bên hắn, là ánh sáng dẫn lối trong những lúc hắn lạc lối. Lý Nguyên thì bước đi vững chãi phía sau, thanh kiếm bên hông hắn vẫn còn sáng loáng, không phải để tranh giành vinh hoa, mà để bảo vệ điều hắn tin tưởng, để đối mặt với mọi hiểm nguy trên con đường tìm lại ý nghĩa cuộc đời mình.

Ba bóng người, một gầy gò thanh thoát, một nhỏ nhắn hoạt bát, một trầm tĩnh kiên định, dần chìm vào màn sương dày đặc, tiến về phía chân trời đang dần ửng sáng. Việc rời Thiên Đạo Môn không phải là một sự kết thúc, mà là một khởi đầu. Con đường Vô Tiên chi Đạo của Lâm Nhất, giờ đây, đã bước sang một trang mới, nơi hắn sẽ tiếp tục tìm kiếm, tiếp tục chiêm nghiệm, và tiếp tục đối mặt với những chân lý ẩn hiện trong hồng trần. Hắn vẫn còn giữ "chút hoài nghi" về tiên đạo chân chính, nhưng chính sự hoài nghi ấy lại là động lực để hắn không ngừng tìm tòi, khám phá. Và có lẽ, trong những chuyến đi sắp tới, hắn sẽ gặp gỡ những nhân vật, chứng kiến những sự kiện làm sáng tỏ hơn về "tiên đạo chân chính" mà hắn hằng tìm kiếm. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng con đường của Lâm Nhất đã không còn mờ mịt. Chân lý không nằm ở đỉnh cao của tiên giới, mà ẩn hiện trong từng hơi thở của hồng trần, trong từng bước chân của kẻ hành giả.

***

Màn sương sớm dần tan đi, như một tấm màn che được vén lên, để lộ ra khung cảnh núi rừng xanh mướt, hùng vĩ. Ánh nắng ban mai bắt đầu xuyên qua kẽ lá, tạo nên những vệt sáng lung linh, nhảy múa trên mặt đất ẩm ướt. Tiếng chim hót líu lo, trong trẻo và thanh bình, vang vọng khắp thung lũng, như một bản hòa ca chào đón ngày mới. Tiếng suối chảy róc rách, nghe như tiếng thì thầm của đất trời, mang theo mùi đất ẩm, cỏ cây tươi mát, xua tan đi sự lạnh lẽo của đêm trường. Bầu không khí dần chuyển từ u tịch sang bình yên, trong lành, một sự bình yên mà Lâm Nhất đã không cảm nhận được trong suốt thời gian ở Thiên Đạo Môn.

Trên con đường mòn quen thuộc dẫn xuống Tiểu An Trấn, ba người họ bước đi. Từng bước chân của Lâm Nhất vẫn chậm rãi, nhưng giờ đây đã thêm phần vững vàng. Hắn không còn mang trong mình sự nặng nề của những nghi hoặc, mà thay vào đó là một sự chiêm nghiệm sâu sắc hơn. Hắn đưa mắt nhìn xung quanh, ngắm nhìn những hàng cây cổ thụ vươn mình đón nắng, những bông hoa dại nhỏ bé khoe sắc bên vệ đường. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Sự sống, dù là nhỏ bé nhất, cũng ẩn chứa một vẻ đẹp và một ý nghĩa riêng.

Tô Mạt Nhi bước cạnh hắn, nàng không còn lo lắng như khi ở cổng môn nữa. Nàng cảm nhận được sự thanh thản đang dần lan tỏa trong lòng Lâm Nhất. Nàng khẽ tựa đầu vào vai hắn, giọng nói trong trẻo như tiếng suối reo. “Thiên Đạo Môn… không giống như những gì ta từng nghĩ. Nhiều lúc ta đã rất sợ hãi.” Nàng thừa nhận, ký ức về những ngày tháng ở đó vẫn còn ám ảnh nàng, về những khuôn mặt lạnh lùng, những ánh mắt chứa đầy toan tính, và cả sự mục ruỗng mà nàng cảm nhận được sau lớp vỏ bọc hào nhoáng. Nàng sợ hãi không phải vì bản thân mình, mà là vì Lâm Nhất, vì con đường mà hắn đã chọn, con đường dường như đi ngược lại với tất cả những gì mà người đời vẫn tôn thờ.

Lâm Nhất khẽ vuốt mái tóc nàng, ánh mắt hắn xa xăm nhìn về phía những đỉnh núi mờ xa. “Tiên đạo không chỉ có sức mạnh và vinh quang, Mạt Nhi. Nó còn có tham vọng, tranh giành, và cả sự tha hóa. Ta đã thấy những điều đó rõ hơn bao giờ hết.” Giọng hắn trầm buồn, mang theo chút nuối tiếc cho những lý tưởng đã vỡ tan, nhưng cũng đầy kiên định. Hắn nhớ về Lã Bất Phàm, về những ánh mắt tham lam của các trưởng lão, về những bí mật đen tối ẩn giấu dưới lớp vỏ bọc của sự thanh cao. Thiên Đạo Môn, một tông môn danh tiếng, lại ẩn chứa quá nhiều bóng tối. Nó không phải là nơi để tu tâm dưỡng tính, mà là một chiến trường khác, nơi mà con người tranh giành quyền lực, danh vọng, đánh đổi cả nhân tính để đạt được cái gọi là "tiên đồ".

“Ta… ta từng tin vào Thiên Đạo Môn.” Lý Nguyên bỗng lên tiếng, giọng hắn trầm thấp, mang theo chút chua xót của quá khứ. Hắn đi phía sau, ánh mắt nhìn xuống mặt đất, như thể đang tìm kiếm lại những mảnh vỡ của niềm tin đã mất. “Nhưng giờ ta hiểu, con đường của Lâm Nhất ca mới là con đường ta muốn đi. Dù không có sức mạnh vượt trội, nhưng ta muốn tìm lại sự thanh thản trong tâm hồn.” Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy ngưỡng mộ nhìn Lâm Nhất. Thất bại thê thảm ở Thiên Đạo Môn đã khiến hắn mất tất cả, nhưng cũng chính vì thế mà hắn có cơ hội nhìn lại. Cái gọi là "sức mạnh tu vi" đã không mang lại cho hắn sự an yên, mà chỉ là nỗi nhục nhã và sự tự ti. Hắn nhận ra, giá trị của một con người không nằm ở cấp bậc tu luyện hay danh vọng hão huyền, mà ở chính bản tâm, ở sự thanh thản trong tâm hồn. Con đường của Lâm Nhất, dù gian nan, dù không có những phép tắc thần thông lộng lẫy, lại là con đường chân thật nhất, con đường hướng về bên trong.

Lâm Nhất mỉm cười nhẹ, quay lại nhìn Lý Nguyên. Trong ánh mắt hắn không có sự phán xét, chỉ có sự đồng cảm sâu sắc. “Mỗi người có một con đường riêng, Lý Nguyên. Điều quan trọng là phải giữ vững bản tâm.” Hắn khẽ vuốt nhẹ Chuỗi Hạt Bồ Đề trên cổ tay, cảm nhận từng hạt gỗ tròn trĩnh, mát lạnh. Chuỗi hạt này, tựa như một lời nhắc nhở không lời về sự vô thường, về sự cần thiết phải giữ cho tâm mình thanh tịnh giữa dòng đời vạn biến. Hắn hiểu rằng, Lý Nguyên đã trải qua một quá trình chuyển hóa đau đớn, và sự lựa chọn của hắn bây giờ là một sự lựa chọn xuất phát từ tận cùng trái tim. Đó không phải là sự yếu đuối, mà là sự kiên cường, là sự can đảm để buông bỏ những ảo ảnh và tìm kiếm chân giá trị.

Họ tiếp tục bước đi, thỉnh thoảng dừng lại bên một gốc cây cổ thụ, lắng nghe tiếng chim hót, hoặc ngắm nhìn dòng suối nhỏ lượn lờ. Lâm Nhất cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt giữa thế giới tu tiên và hồng trần phàm tục. Ở Thiên Đạo Môn, mọi thứ đều được định nghĩa bởi linh khí, bởi tu vi, bởi cấp bậc. Còn ở đây, giữa thiên nhiên hùng vĩ, mọi thứ lại giản dị hơn, chân thật hơn. Cảnh vật và lòng người hòa quyện vào nhau, phản chiếu lẫn nhau. Nơi đây, hắn thấy được vẻ đẹp của sự sống, sự bình yên của những điều giản dị, và cả nỗi đau của những phận người nhỏ bé. Đó chính là mảnh đất màu mỡ để gieo trồng "Vô Tiên chi Đạo" của hắn, con đường mà hắn tin rằng sẽ dẫn đến chân lý đích thực, không phải là sự siêu thoát khỏi hồng trần, mà là sự thấu hiểu và hòa mình vào hồng trần.

Mặt trời dần lên cao, sương mù đã hoàn toàn tan hết, nhường chỗ cho một buổi sáng trong lành, tràn ngập ánh nắng. Con đường mòn dần rộng hơn, tiếng suối reo cũng xa dần, thay vào đó là tiếng xào xạc của lá cây, tiếng gió thổi nhẹ qua những tán rừng. Cả ba bước đi trong im lặng, mỗi người chìm đắm trong những suy tư riêng, nhưng lại cùng chung một nhịp đập, một mục tiêu. Con đường phía trước còn dài, nhưng lòng họ đã không còn mờ mịt. Niềm tin vào "Vô Tiên chi Đạo" đã được củng cố, dù vẫn còn chút hoài nghi về "chân lý tiên đạo" đích thực, nhưng chính sự hoài nghi ấy lại là động lực để họ không ngừng tìm tòi, khám phá.

***

Nắng đã lên cao, trời trong xanh không một gợn mây, trải dài như một tấm lụa ngọc bích vô tận. Hơi nóng của buổi trưa bắt đầu lan tỏa, xua đi hoàn toàn cái lạnh lẽo còn sót lại của buổi sáng. Ba người Lâm Nhất dừng chân tại một ngã ba đường lớn, nơi một con đường nhỏ quen thuộc dẫn về phía Tiểu An Trấn đang dần trở nên nhộn nhịp, và một con đường khác rộng lớn hơn, phẳng phiu hơn, hun hút vươn mình về phía chân trời xa xăm, báo hiệu một hành trình mới, một thế giới mới đang chờ đợi.

Từ xa, tiếng người dân Tiểu An Trấn bắt đầu vọng đến, tiếng cười nói, tiếng rao hàng, tiếng trẻ con nô đùa, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng sống động của cuộc sống phàm nhân. Mùi khói bếp thoảng bay trong gió, mang theo hương vị quen thuộc của cơm gạo, của những món ăn giản dị, ấm áp. Mùi đồ ăn thoang thoảng kích thích khứu giác, gợi lên những ký ức về những bữa cơm đạm bạc nhưng đầy tình nghĩa. Bầu không khí bình dị, sống động này đối lập hoàn toàn với sự lạnh lẽo, u tịch của Thiên Đạo Môn mà họ vừa rời đi. Nó là minh chứng rõ ràng nhất cho cái gọi là "hồng trần gian nan", nhưng cũng là nơi mà "tiên đạo tại tâm" của Lâm Nhất có thể tìm thấy ý nghĩa đích thực.

Lâm Nhất đưa mắt nhìn về con đường rộng lớn phía trước, ánh mắt hắn kiên định, sâu thẳm như một hồ nước không đáy. Hắn biết, con đường này không phải là con đường trải đầy hoa hồng, mà sẽ còn gian nan, hiểm trở hơn rất nhiều so với những gì họ đã trải qua. Thiên Đạo Môn chỉ là một khúc dạo đầu, một bài học vỡ lòng về bản chất của "tiên đạo" trong mắt người đời. Còn phía trước, là cả một thế giới rộng lớn, nơi những âm mưu của Hắc Y Nhân, những tham vọng của Lã Bất Phàm có thể ẩn hiện bất cứ lúc nào. Nhưng trong lòng hắn, không có sự sợ hãi, chỉ có một ngọn lửa quyết tâm đang bùng cháy.

“Con đường phía trước còn dài, Mạt Nhi, Lý Nguyên. Có lẽ còn nhiều gian nan hơn cả Thiên Đạo Môn.” Giọng Lâm Nhất trầm ấm, nhưng đầy chân thành, hắn quay lại nhìn hai người đồng hành, ánh mắt dò hỏi. “Các ngươi có sợ không?” Hắn muốn họ hiểu rõ những gì đang chờ đợi, muốn họ tự nguyện lựa chọn, không phải vì nghĩa vụ hay sự ràng buộc nào. Bởi vì, con đường "Vô Tiên" không phải là con đường của kẻ yếu đuối, mà là con đường của kẻ kiên cường, dám đối mặt với chính mình và với thế giới.

Tô Mạt Nhi không hề do dự. Nàng mỉm cười rạng rỡ, nụ cười ấy như xua tan đi mọi mây mù trong lòng Lâm Nhất. Nàng nắm chặt lấy tay hắn, ánh mắt long lanh chứa đựng một niềm tin mãnh liệt, một tình cảm không thể lay chuyển. “Có huynh, ta không sợ. Ta sẽ luôn đi cùng huynh.” Lời nói của nàng giản dị, nhưng lại là một lời hứa sắt son, một lời khẳng định về tình yêu và sự tin tưởng tuyệt đối. Từ ngày thơ bé, nàng đã luôn ở bên hắn, chứng kiến hắn lớn lên, chứng kiến hắn vật lộn với cuộc sống, và giờ đây, nàng sẽ không bao giờ rời xa hắn trên con đường mà hắn đã chọn. Đối với nàng, "tiên đạo" không nằm ở những phép tắc thần thông, mà nằm ở chính Lâm Nhất, ở tấm lòng nhân ái và sự kiên định của hắn.

Lý Nguyên cũng tiến lên một bước, ánh mắt hắn nhìn Lâm Nhất với sự ngưỡng mộ và một quyết tâm không gì lay chuyển. “Lâm Nhất ca, ta đã không còn gì để mất, nhưng ta đã tìm thấy một điều đáng để theo đuổi. Ta sẽ theo huynh.” Giọng hắn vang lên rõ ràng, dứt khoát, không còn chút tự ti hay nhục nhã nào của một kẻ bị trục xuất. Hắn đã thực sự tìm thấy một ý nghĩa mới cho cuộc đời mình, một con đường không còn bị ràng buộc bởi những quy tắc cứng nhắc hay những ảo ảnh của sức mạnh. Con đường của Lâm Nhất là con đường của sự chân thật, của việc tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống, và đó chính là điều mà Lý Nguyên đang khao khát.

Lâm Nhất mỉm cười nhẹ, một nụ cười mãn nguyện nhưng cũng đầy suy tư. Hắn đưa mắt nhìn về con đường rộng lớn phía trước, hít thở sâu, cảm nhận sự ấm áp của nắng trưa đang lan tỏa khắp cơ thể. Trong thâm tâm hắn, những suy nghĩ cuộn trào như những dòng sông chảy xiết. "Thiên Đạo Môn đã cho ta thấy một mặt khác của tu tiên. Tham vọng, quyền lực, sự tha hóa... Nhưng cũng có những người như Thiên Cơ Lão Nhân, những lời khuyên sâu sắc, những chân lý ẩn chứa trong từng câu nói của y. Chân lý tiên đạo... có lẽ không nằm ở nơi nào cố định, không phải là một công thức hay một hệ thống tu luyện được định sẵn, mà ở chính trong tâm hồn mỗi người, trong từng khoảnh khắc chiêm nghiệm, trong từng gian nan mà ta đối mặt."

Hắn vẫn còn "chút hoài nghi" về cái gọi là "tiên đạo chân chính" mà người đời vẫn tôn thờ, một sự hoài nghi lành mạnh, không phải là sự phủ nhận, mà là động lực để hắn không ngừng tìm tòi, không ngừng khám phá. Hắn biết, con đường của mình sẽ còn gặp phải nhiều kẻ theo đuổi "tiên đạo" hệ thống, những kẻ mà hắn đã thấy trong Thiên Đạo Môn. Những cuộc đối đầu, dù hữu hình hay vô hình, là điều không thể tránh khỏi. Nhưng hắn đã sẵn sàng. "Dù vẫn còn hoài nghi, nhưng con đường Vô Tiên của ta, ta sẽ tự mình bước đi. Hồng trần vạn dặm, ta đến đây!" Lời tuyên bố ấy vang vọng trong lòng hắn, mạnh mẽ và kiên định.

Hắn nắm chặt tay Tô Mạt Nhi, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay nàng truyền sang. Rồi, hắn cùng nàng và Lý Nguyên, bước đi vững vàng về phía trước, về phía con đường rộng lớn đang mở ra, không một chút do dự. Ba bóng người nhỏ bé, nhưng lại mang trong mình một ý chí kiên cường, một niềm tin mãnh liệt, hòa mình vào dòng chảy của hồng trần. Họ biết, phía trước là vô vàn những điều chưa biết, vô vàn những thử thách, nhưng cũng là vô vàn những cơ hội để chiêm nghiệm, để trưởng thành, để khám phá ra ý nghĩa đích thực của "Vô Tiên chi Đạo". Con đường của họ chỉ vừa mới bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ