Vô tiên chi đạo
Chương 19

Bất Lực Hồng Trần: Khi Lòng Thiện Lương Hóa Nước Mắt

4910 từ
Mục tiêu: Khắc họa sâu sắc sự bất lực của Lâm Nhất khi lòng thiện lương đơn thuần không đủ để chống lại sự tàn nhẫn của cường hào và hệ thống mục nát.,Lâm Nhất trải qua một giai đoạn thất vọng, suy tư sâu sắc về giới hạn của bản thân và con đường 'Vô Tiên chi Đạo' của mình.,Tăng cường căng thẳng nội tâm cho Lâm Nhất, đẩy mạnh giai đoạn 'rising_action' của Arc.,Giới thiệu nhân vật mới Tiểu Hổ, biểu tượng cho sự gắn kết và lòng trung thành thuần khiết giữa hồng trần.,Giới thiệu địa điểm mới Hồ Điệp Cốc và Lưu Ly Động, tạo không gian cho sự chiêm nghiệm và tĩnh tâm của Lâm Nhất.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Lão Nông Phu (Trần Bá), Thủ Hạ Cường Hào, Bạch Ngọc Lang (Dương Tử), Thủ Hạ Lã Bất Phàm (Mã Tam), Tiểu Hổ, Kiếm Khách Giang Hồ (Vô Danh)
Mood: Trầm buồn, chiêm nghiệm, thất vọng ban đầu, nhưng kết thúc bằng sự kiên định và hy vọng mong manh.
Kết chương: [object Object]

Bóng đêm dần tan, nhường chỗ cho một buổi sớm xám xịt và ảm đạm. Gió vẫn rít gào, nhưng không còn là âm thanh của sự u buồn, mà như một lời than vãn kéo dài, nặng nề, từ từ lướt qua những rặng núi, thổi vào sâu thẳm Thanh Khê Thôn. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đã trải qua một đêm dài đằng đẵng bên tảng đá lạnh lẽo, nơi những suy tư như gông xiềng trói chặt tâm hồn hắn. Bình minh mang đến không phải ánh sáng của hy vọng, mà là một sự thật trần trụi, lạnh lùng hơn cả sương giá đêm đông.

Họ quay trở lại Thanh Khê Thôn, những bước chân nặng trĩu trên con đường đất ẩm ướt, in hằn dấu vết của sự tàn phá. Cái không khí bình yên, giản dị thường ngày của thôn làng đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một sự tĩnh lặng đến rợn người, xen lẫn những tiếng thút thít nghẹn ngào từ xa vọng lại. Những ngôi nhà gỗ đơn sơ, mái tranh, vốn được bao quanh bởi hàng rào tre xanh mát, giờ đây chỉ còn là những cái vỏ rỗng tuếch, xiêu vẹo, như những chứng nhân câm nín của một cơn bão vừa càn quét qua. Khói bếp không còn vấn vít bay lên, chỉ có mùi đất ẩm và lá mục vương vấn trong không khí, hòa cùng mùi tanh nồng của bùn đất bị xới tung.

Họ tìm thấy gia đình Lão Nông Phu Trần Bá không phải ở túp lều cũ kỹ của ông, mà là trong một góc khuất của ngôi đình làng nhỏ, nơi chiếc mái ngói đã vỡ nát, để lộ một mảng trời xám xịt. Lão Bá, lưng còng rạp xuống, hai tay ôm lấy đầu, mái tóc bạc phơ rối bời như những búi cỏ khô héo. Vợ ông, một người đàn bà gầy gò, đang ôm chặt lấy đứa con nhỏ, thân thể run rẩy từng hồi, đôi mắt sưng húp vì khóc cạn nước mắt, nhìn về phía hư vô với một vẻ trống rỗng, vô hồn. Vài vật dụng gia đình của họ – chiếc quang gánh, cái cuốc, vài bộ quần áo vá víu – bị vứt lăn lóc, lấm lem bùn đất, như những mảnh vỡ của một cuộc đời đã tan nát. Tiếng gà gáy đã im bặt, tiếng chó sủa cũng chẳng còn, chỉ có tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại, nhưng nay nghe như một khúc bi ca ai oán, không ngừng rên rỉ, thê lương.

Những thủ hạ cường hào vẫn lảng vảng quanh làng, vẻ mặt bặm trợn, ánh mắt gian tà. Chúng cười cợt, chỉ trỏ vào những túp lều hoang tàn, thỉnh thoảng lại buông ra những lời lẽ thô tục, dọa dẫm, như những con quạ đen chờ đợi một cái xác. Sự hiện diện của chúng như một lưỡi dao sắc bén, không ngừng cứa vào trái tim vốn đã tan nát của những người dân nghèo khổ.

Lâm Nhất bước đến gần gia đình Trần Bá, trái tim hắn quặn thắt, một nỗi đau vô hình cứa vào lồng ngực. Hắn muốn nói gì đó, muốn làm gì đó, nhưng cổ họng nghẹn ứ, mọi lời lẽ đều trở nên vô nghĩa. Tô Mạt Nhi nắm chặt tay hắn, gương mặt nàng trắng bệch, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây cũng ngập tràn sự xót xa và bất lực.

"Lão Bá... lão Bá à..." Lâm Nhất khẽ gọi, giọng nói trầm khàn, mang theo sự run rẩy. Hắn quỳ xuống bên cạnh lão nông phu, dùng ánh mắt chân thành nhất có thể, cố gắng truyền đi một chút hơi ấm, một chút hy vọng mong manh. "Thiên đạo nhân luân, lẽ nào lại dung túng cho sự ngang ngược này? Những kẻ gieo rắc tai ương này, liệu có thể thoát khỏi quả báo của đất trời?" Hắn thốt ra những lời đã suy tư suốt đêm qua, những lời lẽ mà hắn tin là chân lý, là lẽ phải, là điều mà mọi người đều nên thấu hiểu.

Lão Trần Bá ngẩng đầu lên, đôi mắt hõm sâu, đỏ ngầu, ánh nhìn mờ đục. Ông nhìn Lâm Nhất như nhìn một kẻ xa lạ, một cái bóng, không còn chút phản ứng nào. Sự tuyệt vọng đã ăn sâu vào cốt tủy, khiến ông không còn đủ sức để tin vào bất cứ lời lẽ đẹp đẽ nào nữa. "Thiên đạo... nhân luân ư?" Một tiếng cười khẩy khô khốc bật ra từ cổ họng ông, nghe như tiếng đá vỡ vụn. "Tiểu đạo sĩ à, thứ đó... thứ đó chỉ là lời dối trá để an ủi kẻ yếu thôi. Kẻ mạnh... kẻ mạnh mới là thiên đạo! Kẻ mạnh mới có quyền định đoạt!"

Tiếng nói của Lão Bá vừa dứt, một giọng nói ngạo mạn, chói tai từ phía sau vọng đến: "Ồ, xem kìa, con kiến nhỏ lại muốn giương oai trước mặt voi à?"

Bạch Ngọc Lang, Dương Tử, xuất hiện. Hắn ta không còn mặc y phục trắng toát tinh khôi như lần trước, mà là một bộ gấm vóc màu xanh thẫm, thêu rồng phượng tinh xảo, càng làm nổi bật vẻ ngạo mạn, khinh thường của hắn. Bên cạnh hắn là Mã Tam, Thủ Hạ Lã Bất Phàm, với dáng người to lớn, khuôn mặt hung tợn, tay vẫn cầm đại đao, ánh mắt gian xảo quét qua Lâm Nhất như nhìn một con mồi. Đằng sau chúng là vài tên thủ hạ khác, cười toe toét, buông lời trêu chọc.

"Ngươi... ngươi còn quay lại đây làm gì?" Lâm Nhất đứng dậy, đối mặt với Bạch Ngọc Lang, ánh mắt hắn bùng lên một tia lửa giận, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. "Ngươi đã cướp đoạt tất cả, còn muốn gì nữa?"

Bạch Ngọc Lang khẽ cười nhạt, nụ cười ấy không đến được khóe mắt, mà chỉ càng làm tăng thêm vẻ khinh thị trên gương mặt tuấn tú của hắn. Hắn chậm rãi tiến lại gần, mỗi bước đi đều mang theo một sự tự mãn cố hữu, như thể hắn là chủ nhân của cả thế gian này. "Cướp đoạt? Ngươi nói sai rồi, tiểu đạo sĩ. Ta chỉ đang thu hồi những gì thuộc về ta thôi. Hay ngươi nghĩ, cái thứ đất đai hoang hóa này, với cái túp lều rách nát này, lại có giá trị gì sao? Chúng chỉ là cái cớ để ta 'dạy dỗ' những kẻ không biết điều mà thôi."

Hắn dừng lại trước mặt Lâm Nhất, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo, lướt qua Lâm Nhất từ đầu đến chân, như thể đang cân đo đong đếm giá trị của một món đồ bỏ đi. "Ngươi nói về thiên đạo, nhân luân? Ta sẽ cho ngươi biết thiên đạo của ta là gì." Bạch Ngọc Lang giơ chân lên, không chút do dự, đá mạnh vào chiếc quang gánh của Lão Trần Bá đang nằm lăn lóc trên đất. Chiếc quang gánh vỡ tan tành, những mảnh tre văng ra tứ phía, như một lời khẳng định đanh thép cho quyền lực của kẻ mạnh. "Thiên đạo? Nhân luân? Thứ đó chỉ dành cho kẻ yếu tự an ủi. Kẻ mạnh tạo ra luật lệ, và luật lệ của ta là kẻ nào không có tiền, không có sức, thì không có quyền nói! Ngươi hiểu chứ, tiểu đạo sĩ ngây thơ?"

Lời nói của Bạch Ngọc Lang như những mũi tên độc, ghim thẳng vào trái tim Lâm Nhất. Hắn cảm thấy một cơn tức giận bùng lên, nhưng ngay lập tức bị nỗi bất lực và tuyệt vọng dập tắt. Hắn muốn phản bác, muốn gào thét, muốn dùng tất cả những đạo lý mình đã học để chống lại sự ngang ngược này, nhưng những lời nói của hắn, những triết lý của hắn, tất cả đều trở nên yếu ớt, vô nghĩa trước sự tàn bạo, trần trụi của quyền lực và bạo lực.

Tô Mạt Nhi níu chặt tay áo Lâm Nhất, nàng cảm nhận được sự run rẩy từ hắn, nàng biết hắn đang phải chịu đựng nỗi đau đớn đến nhường nào. Nàng sợ hãi, nhưng nàng vẫn đứng vững bên cạnh hắn, đôi mắt to tròn nhìn Bạch Ngọc Lang với vẻ căm phẫn.

"Ngươi... ngươi sẽ phải trả giá!" Lâm Nhất nghiến răng, câu nói bật ra như một lời nguyền rủa yếu ớt.

Bạch Ngọc Lang phá ra cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp thôn làng hoang tàn, nghe như tiếng quỷ dạ xoa. "Trả giá? Ai sẽ khiến ta trả giá? Là ngươi sao, tiểu đạo sĩ? Với cái miệng lưỡi suông và tấm lòng thiện lương ngây thơ của ngươi ư? Ta nói cho ngươi biết, trong thế giới này, thiện lương không phải là vũ khí, mà là gánh nặng. Còn nếu ngươi muốn nhìn thấy cái giá phải trả, thì cứ nhìn lão nông phu kia kìa! Đó chính là cái giá cho sự yếu đuối và không biết điều!" Hắn ta khinh khỉnh quay lưng lại, vẫy tay ra hiệu cho Mã Tam và thủ hạ. "Được rồi, Mã Tam, cứ theo kế hoạch mà làm. Đừng để lại bất kỳ dấu vết nào. Ta không muốn những 'vết bẩn' này làm ô uế đôi mắt ta."

Mã Tam gật đầu, khuôn mặt hiện lên nụ cười man rợ. "Rõ, thiếu chủ!"

Cùng lúc đó, Lâm Nhất cảm thấy một ánh mắt đang dõi theo mình. Hắn thoáng liếc nhìn về phía rặng tre xanh phía xa, nơi bóng dáng của Kiếm Khách Giang Hồ, Vô Danh, chợt hiện ra rồi khuất dạng. Hắn vẫn đứng đó, lặng lẽ quan sát, như một phần của khung cảnh tang thương, nhưng tuyệt nhiên không có ý định can thiệp. Câu nói của hắn lại vang vọng trong tâm trí Lâm Nhất: "Chính nghĩa không cần phải hô hào." Hắn không hô hào, nhưng hắn cũng không hành động. Hay là, chính nghĩa của hắn cũng không đủ mạnh để chống lại cái ác này? Một nỗi trống rỗng, một sự thất vọng sâu sắc bao trùm lấy Lâm Nhất, khiến hắn cảm thấy toàn thân lạnh toát. Hắn đã cố gắng, hắn đã tin tưởng, nhưng mọi thứ đều sụp đổ. Cái "ngọn lửa nhỏ" trong tâm hắn, giờ đây, dường như đã bị dập tắt hoàn toàn, chỉ còn lại tro tàn của niềm tin.

---

Buổi trưa hôm đó, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi rời khỏi Thanh Khê Thôn. Không một lời từ biệt, không một ánh mắt đưa tiễn, chỉ có sự im lặng nặng nề bao trùm. Những ngôi nhà xiêu vẹo, những khuôn mặt thất thần của người dân, và tiếng cười khẩy của Bạch Ngọc Lang vẫn còn văng vẳng bên tai, cứa sâu vào tâm trí Lâm Nhất. Con đường đất dẫn ra khỏi thôn làng giờ đây dường như dài hơn, mịt mờ hơn, mỗi bước chân của Lâm Nhất đều nặng trĩu, như thể hắn đang vác trên vai cả một gánh nặng vô hình của sự bất lực. Trời vẫn âm u, những đám mây xám xịt giăng kín bầu trời, không một tia nắng yếu ớt nào có thể xuyên qua, khiến cho khung cảnh càng thêm thê lương, ảm đạm. Gió lạnh thổi nhẹ, mang theo mùi ẩm của đất và lá mục, lướt qua gương mặt Lâm Nhất, càng làm cho nỗi buồn trong hắn thêm sâu sắc.

Tô Mạt Nhi bước đi sát bên cạnh hắn, nàng nắm chặt lấy bàn tay lạnh buốt của hắn, cố gắng truyền đi chút hơi ấm của mình. Nàng nhìn hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lộ rõ vẻ lo lắng, đôi mắt to tròn ánh lên sự xót xa. Nàng biết, những gì vừa xảy ra đã để lại một vết sẹo lớn trong tâm hồn Lâm Nhất. Nàng muốn nói gì đó, muốn an ủi hắn, nhưng nàng cũng biết, vào lúc này, mọi lời nói đều trở nên vô nghĩa.

"Lâm Nhất... huynh đừng buồn quá," nàng khẽ thốt lên, giọng nói líu lo thường ngày giờ đây lại mang một vẻ trầm lắng lạ thường. "Chúng ta đã cố hết sức rồi mà. Huynh đã làm những gì huynh có thể."

Lâm Nhất khẽ lắc đầu, một nụ cười chua chát hiện trên môi. "Sức của ta... có ích gì chứ, Mạt Nhi?" Giọng nói hắn trầm khàn, mang theo sự mệt mỏi và thất vọng đến tột cùng. "Ta đã nghĩ, chỉ cần lòng tốt, chỉ cần lý lẽ, là có thể thay đổi được mọi chuyện. Nhưng ta đã sai rồi. Lời nói của ta, lý lẽ của ta, tất cả đều tan biến như khói sương trước quyền lực và bạo lực. Lòng tốt... nó chỉ khiến ta yếu đuối hơn mà thôi." Hắn cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bé giữa biển cả bão tố, cố gắng chống chọi với những con sóng dữ dội, nhưng cuối cùng lại bị nhấn chìm một cách thảm hại.

Họ tiếp tục bước đi trong im lặng, tiếng bước chân trên đất ẩm nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch. Lâm Nhất vẫn cúi đầu, đôi mắt vô định nhìn xuống mặt đất, như thể đang tìm kiếm một thứ gì đó đã mất. Hắn nhớ lại những lời của Lão Đạo Quán Chủ, về con đường "Vô Tiên chi Đạo" không phải là tìm kiếm sức mạnh thần thông, mà là tu tâm dưỡng tính, thấu hiểu hồng trần. Nhưng nếu ngay cả những điều cơ bản nhất của lòng người, hắn cũng không thể bảo vệ, thì cái "tiên đạo" ấy có ý nghĩa gì? Nó có phải chỉ là một ảo ảnh xa vời, một lời tự an ủi cho những kẻ yếu đuối như hắn?

Đang lúc chìm đắm trong những suy tư nặng nề, một tiếng động khẽ khàng thu hút sự chú ý của Lâm Nhất. Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt thoáng vẻ ngạc nhiên. Bên vệ đường, một con chó hoang nhỏ, gầy gò, lông màu vàng đất, đang lén lút đi theo họ. Đôi mắt nó tinh ranh, nhưng chứa đầy sự cảnh giác và một nỗi cô độc khó tả. Nó không dám đến gần, chỉ giữ một khoảng cách an toàn, cái đuôi cụp xuống, thân hình rụt rè nép vào những bụi cây.

Lâm Nhất dừng lại. Hắn nhìn con chó nhỏ, trong ánh mắt nó, hắn nhìn thấy một phần của chính mình – nhỏ bé, yếu ớt, lạc lõng giữa thế gian rộng lớn. Hắn chợt nhớ ra, từ sáng đến giờ, cả hắn và Tô Mạt Nhi đều chưa ăn gì, nhưng hắn vẫn còn một chút lương khô trong túi, là phần còn sót lại từ bữa tối hôm qua. Hắn nhẹ nhàng lấy ra một miếng bánh nhỏ, rồi từ từ quỳ xuống, đặt nó xuống đất, cách con chó một đoạn.

"Lại đây, tiểu gia hỏa," hắn khẽ gọi, giọng nói ôn hòa, cố gắng xua đi vẻ sợ hãi của nó. "Ngươi đói rồi phải không? Lại đây ăn đi."

Con chó nhỏ rụt rè. Nó nhìn miếng bánh, rồi lại nhìn Lâm Nhất, đôi tai cụp xuống, cái mũi nhỏ khẽ đánh hơi. Sau một hồi lưỡng lự, nó từ từ tiến lại gần, từng bước chân đều cẩn trọng, như thể sợ hãi bất cứ lúc nào Lâm Nhất sẽ thay đổi ý định. Cuối cùng, nó cũng đến được chỗ miếng bánh, cúi xuống, ngấu nghiến ăn, cái đuôi khẽ vẫy nhẹ, nhưng vẫn đầy cảnh giác. Khi đã ăn xong, nó ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy nhìn Lâm Nhất, như muốn bày tỏ sự biết ơn.

Lâm Nhất khẽ đưa tay ra, nhẹ nhàng vỗ về đầu nó. Lông nó mềm mại, ấm áp, mang lại một chút an ủi lạ thường cho hắn. "Ngươi tên gì?" Hắn hỏi, dù biết nó không thể trả lời. "Hay ta gọi ngươi là Tiểu Hổ nhé? Ngươi nhỏ bé, nhưng ta hy vọng ngươi sẽ mạnh mẽ như hổ."

Tiểu Hổ khẽ dụi đầu vào tay hắn, cái đuôi vẫy mạnh hơn một chút. Kể từ giây phút đó, nó không còn rụt rè nữa, mà quyết định bám theo họ. Nó đi phía sau Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, không quá gần, cũng không quá xa, như một cái bóng trung thành, lặng lẽ bước đi cùng họ trên con đường mòn heo hút. Dù chỉ là một sinh linh bé nhỏ, nhưng sự hiện diện của Tiểu Hổ đã mang lại một chút ấm áp, một chút an ủi cho tâm hồn Lâm Nhất, như một tia sáng nhỏ bé len lỏi qua màn mây u ám của nỗi tuyệt vọng. Hắn chợt nhận ra, ngay cả trong những khoảnh khắc đen tối nhất của hồng trần, vẫn còn đó những kết nối thuần khiết, những tình cảm không vụ lợi, như một lời nhắc nhở rằng thế giới này không hoàn toàn là sự tàn nhẫn.

---

Họ tiếp tục cuộc hành trình, băng qua những triền đồi thoai thoải, những cánh rừng thưa thớt, nơi những hàng cây trụi lá in hình lên nền trời xám xịt. Mặt trời bắt đầu ngả về tây, nhưng những đám mây vẫn còn lảng vảng, khiến cho ánh sáng trở nên mờ nhạt, yếu ớt. Tuy nhiên, khi họ rẽ vào một lối đi nhỏ, một khung cảnh bất ngờ hiện ra trước mắt, như một bức tranh diễm lệ được tô điểm giữa bức màn xám xịt của thực tại.

Đó là Hồ Điệp Cốc.

Khi họ vừa đặt chân vào thung lũng, những đám mây trên cao dường như đã nhường chỗ cho một khoảng trời trong xanh, để ánh nắng dịu dàng xuyên qua tán lá, rải rắc những vệt sáng vàng óng lên mặt đất. Hồ Điệp Cốc là một thiên đường ẩn mình giữa thiên nhiên hoang dã. Hàng ngàn, hàng vạn cánh bướm đủ màu sắc – đỏ rực, vàng óng, xanh biếc, tím biếc – đang bay lượn giữa những đóa hoa dại nở rộ. Từng đàn bướm vỗ cánh nhẹ nhàng, tạo nên một vũ điệu uyển chuyển, huyền ảo, như những cánh hoa biết bay, làm cho cả thung lũng tràn ngập sắc màu và sức sống.

Tô Mạt Nhi không khỏi thốt lên kinh ngạc, đôi mắt to tròn long lanh mở to, gương mặt nàng bừng sáng như một bông hoa vừa hé nở. "Đẹp quá, Lâm Nhất! Huynh nhìn xem, bướm nhiều thật. Giống như một giấc mơ vậy!" Nàng buông tay Lâm Nhất, chạy nhanh vào giữa thung lũng, như một nàng tiên nhỏ bé lạc vào vườn cổ tích. Nàng chạy đuổi theo những cánh bướm, tiếng cười trong trẻo, líu lo vang vọng khắp thung lũng, xua tan đi phần nào không khí ảm đạm đã đeo bám họ suốt từ sáng.

Tiểu Hổ cũng tỏ ra vô cùng tò mò. Nó không còn vẻ rụt rè như trước, mà vẫy đuôi mừng rỡ, chạy nhảy giữa những bụi cây, cố gắng vờn bắt những cánh bướm đang bay lượn, thỉnh thoảng lại sủa gâu gâu đầy phấn khích. Sự hồn nhiên của Tô Mạt Nhi và Tiểu Hổ dường như đã mang lại một chút hơi ấm, một chút sự sống cho không gian tĩnh lặng, u buồn trong lòng Lâm Nhất.

Nhưng Lâm Nhất, dù cũng bị cảnh đẹp trước mắt làm cho lay động, nhưng nỗi đau và sự thất vọng vẫn còn đó, quấn lấy tâm trí hắn như một sợi dây vô hình. Hắn chậm rãi bước đến bên bờ suối nhỏ chảy róc rách giữa thung lũng, nơi những tảng đá phủ đầy rêu xanh rì, tạo thành một chiếc ghế tự nhiên. Hắn ngồi xuống, nhìn dòng nước trong vắt trôi đi, mang theo những cánh hoa dại li ti, trôi về phía vô định. Ánh mắt hắn vẫn còn nặng trĩu, không thể hoàn toàn thoát khỏi những suy tư.

"Giấc mơ... cũng có lúc phải tỉnh, Mạt Nhi," hắn khẽ nói, giọng nói vẫn còn chút trầm buồn, dù đã bớt đi vẻ tuyệt vọng. "Và hiện thực thì... không đẹp như vậy." Hắn nhớ lại cảnh tượng tan hoang của Thanh Khê Thôn, ánh mắt vô hồn của Lão Trần Bá, và sự ngạo mạn của Bạch Ngọc Lang. Vẻ đẹp của Hồ Điệp Cốc càng làm nổi bật sự tàn khốc của thế giới bên ngoài, như một lời nhắc nhở rằng, dù có tìm được bao nhiêu thiên đường, thì địa ngục vẫn luôn tồn tại.

Tô Mạt Nhi ngừng đuổi bướm, nàng quay lại nhìn Lâm Nhất, ánh mắt nàng thoáng chút ưu tư. Nàng hiểu ý hắn, hiểu rằng nỗi đau trong lòng hắn không dễ dàng bị xoa dịu bởi vẻ đẹp bên ngoài. Nàng bước đến, ngồi xuống cạnh hắn, nhẹ nhàng tựa đầu vào vai hắn, cố gắng chia sẻ gánh nặng trong lòng hắn bằng sự im lặng và gần gũi.

Tiểu Hổ, sau một hồi nô đùa, cũng chạy lại, nằm cuộn tròn dưới chân Lâm Nhất, đôi mắt tinh ranh khẽ nhắm lại, như một người bạn đồng hành trung thành, không cần lời nói, chỉ cần sự hiện diện. Lâm Nhất khẽ đưa tay xuống, vỗ nhẹ đầu Tiểu Hổ. Cảm giác mềm mại của bộ lông, hơi ấm từ cơ thể bé nhỏ của nó, đã mang lại cho hắn một chút an ủi, một chút bình yên hiếm hoi giữa những bão tố trong lòng. Hắn nhận ra, ngay cả khi mọi thứ dường như sụp đổ, vẫn còn đó những tình cảm thuần khiết, những mối liên kết không vụ lợi, như một lời khẳng định về vẻ đẹp tiềm ẩn của cuộc sống, dù cho hồng trần có gian nan đến mấy. Hắn nhắm mắt lại, hít sâu mùi hương hoa dại ngọt ngào, mùi cỏ cây tươi mát, cố gắng để sự bình yên của thiên nhiên thấm vào tâm hồn mình, xoa dịu những vết thương lòng đang rỉ máu.

---

Hoàng hôn buông xuống, những tia nắng cuối cùng yếu ớt lụi tàn sau rặng núi. Không gian Hồ Điệp Cốc dần chìm vào bóng tối, những cánh bướm cũng đã tìm về tổ ấm của mình, để lại một sự tĩnh lặng khác lạ. Gió bắt đầu trở nên se lạnh hơn, báo hiệu một đêm đông đang đến gần. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi biết họ không thể ở lại Hồ Điệp Cốc, nơi chỉ có vẻ đẹp mà không có chỗ trú ẩn khỏi cái lạnh và những nguy hiểm của đêm tối.

Sau một hồi tìm kiếm, họ tình cờ phát hiện ra một khe núi nhỏ, dẫn vào sâu trong lòng đất. Với chút tò mò và niềm hy vọng tìm được nơi trú ngụ, họ cùng Tiểu Hổ bước vào. Càng đi sâu vào, không khí càng trở nên mát mẻ, và một mùi hương đặc trưng của đá lạnh, nước trong lành, và khoáng chất lan tỏa trong không gian. Ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài dần tắt hẳn, và khi họ nghĩ rằng mình sẽ phải dò dẫm trong bóng tối hoàn toàn, một cảnh tượng tuyệt đẹp đã hiện ra trước mắt.

Đó là Lưu Ly Động.

Vách hang đá tự nhiên được bao phủ bởi hàng ngàn, hàng vạn tinh thể lưu ly đa sắc, lấp lánh như những viên ngọc quý. Ánh sáng yếu ớt của hoàng hôn từ khe hở nhỏ trên trần hang, cùng với một nguồn sáng huyền ảo nào đó từ sâu bên trong, chiếu rọi vào những tinh thể, tạo nên một vũ điệu ánh sáng rực rỡ, huyền ảo. Từng màu sắc – xanh ngọc, tím than, vàng kim, đỏ tươi – hòa quyện vào nhau, phản chiếu lên vách hang, lên mặt nước ngầm trong xanh phẳng lặng bên dưới, tạo nên một bức tranh lung linh, đẹp đến nao lòng, như thể họ đã lạc vào một thế giới khác, thoát tục khỏi hồng trần. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trên trần hang xuống hồ nước ngầm, tạo thành một bản nhạc du dương, êm dịu, phá vỡ sự tĩnh lặng tuyệt đối của hang động.

Trong không gian huyền ảo và tĩnh mịch này, tâm hồn Lâm Nhất cuối cùng cũng được lắng đọng. Hắn ngồi xuống một tảng đá phẳng, nhìn những tinh thể lưu ly lấp lánh, mỗi tinh thể như một ngôi sao nhỏ đang thì thầm những câu chuyện cổ xưa. Tô Mạt Nhi ngồi bên cạnh hắn, tựa đầu vào vai hắn, đôi mắt nàng cũng bị cuốn hút bởi vẻ đẹp diệu kỳ của Lưu Ly Động. Tiểu Hổ nằm cuộn tròn dưới chân Lâm Nhất, đôi mắt nó cũng phản chiếu ánh sáng lấp lánh, như thể nó cũng cảm nhận được sự đặc biệt của nơi này.

Sự tĩnh lặng của Lưu Ly Động, cùng với vẻ đẹp siêu thoát của nó, đã giúp Lâm Nhất đối mặt trực diện với nỗi thất vọng và sự vỡ mộng của mình. Hắn đã suy tư rất nhiều, đã giằng xé rất nhiều. Hắn nhận ra, lòng tốt và đạo lý không phải là không có giá trị, chúng là nền tảng của một con người chân chính. Nhưng trong một thế giới đầy rẫy quyền lực và bạo lực, lòng tốt đơn thuần, nếu không được bảo vệ, nếu không có đủ sức mạnh để chống đỡ, thì nó chỉ là một bông hoa dễ dàng bị giẫm đạp, bị chà nát dưới gót giày của kẻ mạnh.

"Mạt Nhi," Lâm Nhất khẽ gọi, giọng nói hắn trầm ấm, không còn vẻ tuyệt vọng như trước, mà thay vào đó là một sự kiên định, một sự chiêm nghiệm sâu sắc. "Huynh đã hiểu rồi... lòng tốt không sai, nhưng nó cần có gai nhọn để tự bảo vệ. Nếu không, nó chỉ là một bông hoa dễ bị giẫm đạp." Hắn nhớ lại hình ảnh Lão Trần Bá, một bông hoa thiện lương bị nghiền nát bởi bàn tay tàn nhẫn của Bạch Ngọc Lang.

Tô Mạt Nhi ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn nhìn hắn với vẻ chờ đợi, nàng cảm nhận được một sự thay đổi lớn lao trong hắn. "Huynh... huynh sẽ làm gì?" nàng hỏi, giọng nói nàng khẽ khàng, như sợ làm tan vỡ không khí tĩnh lặng của hang động.

Lâm Nhất nhìn sâu vào đôi mắt nàng, rồi lại đưa mắt nhìn những tinh thể lưu ly lấp lánh. "Ta không biết, Mạt Nhi. Hiện tại ta vẫn chưa biết mình phải làm gì." Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi khoáng chất mát lạnh trong hang động, như thể đang hấp thụ sức mạnh từ lòng đất. "Nhưng ta biết, ta không thể đứng nhìn nữa. Ta không thể để những người như Trần Bá phải chịu khổ mà không làm gì. Ta phải tìm một con đường... một con đường khác, không chỉ dựa vào lời nói và lý lẽ suông." Ánh mắt hắn, dù vẫn còn vương vấn nỗi buồn của những gì đã trải qua, nhưng giờ đây đã ánh lên một tia lửa kiên nghị, một sự quyết tâm mạnh mẽ.

Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sự tĩnh lặng bao trùm. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm." Lời dạy của Lão Đạo Quán Chủ lại vang vọng trong tâm trí hắn. Chân tâm ấy, lòng trắc ẩn ấy, không phải là một ảo ảnh. Nó là ngọn lửa nhỏ trong tâm hắn, ngọn lửa mà hắn phải bảo vệ, phải vun đắp. Nhưng để ngọn lửa ấy không bị dập tắt bởi gió bão hồng trần, hắn cần phải có sức mạnh. Sức mạnh không phải để đàn áp hay thống trị, mà để bảo vệ những gì hắn tin tưởng, để giữ cho ngọn lửa chân tâm ấy luôn cháy sáng.

Khi Lâm Nhất mở mắt ra, ánh nhìn của hắn đã trở nên sâu thẳm hơn, kiên định hơn. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp bội. Hắn đã nếm trải sự thất bại, sự bất lực, sự vỡ mộng. Nhưng chính từ tro tàn của những niềm tin cũ, một ý chí mới, một quyết tâm mới đã trỗi dậy. Con đường "Vô Tiên chi Đạo" của hắn, giờ đây, không còn chỉ là sự chiêm nghiệm về lòng người, mà còn là hành trình tìm kiếm sức mạnh để biến những chiêm nghiệm ấy thành hành động, để bảo vệ ngọn lửa thiện lương giữa bão táp hồng trần. Hắn không còn là tiểu đạo sĩ ngây thơ chỉ biết dùng lời lẽ, mà là một người đã nhìn thấy sự thật nghiệt ngã, và đang bắt đầu tìm kiếm con đường để thay đổi nó, dù cho con đường ấy có chông gai đến mấy.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ