Vô tiên chi đạo
Chương 181

Huyền Nguyên Tan Tác: Biến Cố Khởi Đầu Vực Sâu

3355 từ
Mục tiêu: Khởi đầu giai đoạn đen tối nhất của Arc 4 bằng việc thiết lập biến cố kinh hoàng tại Huyền Nguyên Quan.,Đẩy Lão Đạo Quán Chủ vào tình trạng nguy kịch, tạo ra mất mát lớn cho Lâm Nhất.,Gieo mầm cho sự hỗn loạn và nỗi tuyệt vọng trong tâm trí Lâm Nhất, bắt đầu xung đột nội tâm và sự xuất hiện của 'tâm ma'.,Khẳng định sự hiện diện và mức độ tàn bạo của thế lực tà ác (Hắc Y Nhân) đã gây ra thảm kịch.,Chuyển tiếp mạch truyện từ hành trình tìm đạo sang cuộc chiến sinh tồn và bảo vệ những người thân yêu.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Lý Nguyên, Lão Đạo Quán Chủ, Hắc Y Nhân
Mood: Tense, somber, emotional, foreboding, tragic.
Kết chương: [object Object]

Con đường rộng lớn, vạn dặm hồng trần, dưới ánh nắng ban trưa hôm ấy dường như trải dài vô tận trước mắt ba người Lâm Nhất. Họ bước đi, ba bóng hình nhỏ bé nhưng kiên định, mang theo niềm tin mới mẻ vừa được củng cố tại Thiên Đạo Môn, cùng với lời thề nguyện sẽ theo đuổi “Vô Tiên chi Đạo” đến cùng. Lâm Nhất nắm chặt tay Tô Mạt Nhi, hơi ấm từ bàn tay nàng như một lời khẳng định, một điểm tựa vững chắc giữa dòng đời vạn biến. Lý Nguyên bước đi bên cạnh, ánh mắt đăm chiêu nhưng đã không còn vương chút hoang mang nào, thay vào đó là sự quyết tâm mãnh liệt, như một cây cổ thụ đã tìm được cội rễ. Họ không biết, phía trước là những gian nan nào đang chờ đợi, nhưng trong lòng mỗi người, một ngọn lửa hy vọng và một niềm tin son sắt đã được thắp lên, soi rọi con đường mịt mờ.

Sau nhiều ngày đêm lữ hành, vượt qua những con đường nhỏ quanh co, băng qua những khu rừng rậm rạp và những cánh đồng lúa xanh rì, Huyền Nguyên Quan dần hiện ra trong tầm mắt. Sương sớm vẫn còn vương vấn, phủ một màn trắng bạc lên những mái ngói rêu phong, khiến cảnh vật thêm phần hư ảo. Tuy nhiên, một cảm giác bất an không tên bỗng trỗi dậy trong lòng Lâm Nhất. Thường ngày, khi gần đến Huyền Nguyên Quan, hắn đã có thể nghe thấy tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ, tiếng suối reo róc rách từ khe núi phía sau, hay đôi khi là tiếng tụng kinh trầm bổng của sư phụ. Thế nhưng hôm nay, tất cả chìm trong một sự im lặng đáng sợ, một sự tĩnh mịch đến rợn người, như thể thời gian đã ngưng đọng tại nơi đây. Ngay cả tiếng gió xào xạc lá cây cũng trở nên yếu ớt, lạc lõng trong không gian vắng lặng.

“Lâm Nhất, có chuyện gì vậy? Sao lại yên ắng thế này?” Tô Mạt Nhi khẽ nắm chặt tay hắn hơn, giọng nói trong trẻo thường ngày giờ đây mang theo một chút run rẩy, ánh mắt nàng to tròn đầy vẻ lo lắng quét khắp xung quanh. Nàng cảm nhận được sự bất thường, cái không khí nặng nề đang bao trùm lấy Huyền Nguyên Quan thân thuộc. Nàng vốn là một cô nương hoạt bát, nhưng trước sự im lìm đến lạ thường này, trái tim nàng cũng không khỏi đập thình thịch.

Lý Nguyên không nói gì, nhưng ánh mắt hắn đã sắc bén hơn hẳn. Hắn đưa tay đặt lên chuôi kiếm, chậm rãi bước lên một bước, chắn trước Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi. Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, rồi lại thở ra thật chậm, cố gắng cảm nhận từng luồng khí tức nhỏ nhất trong không gian. Khuôn mặt cương nghị của hắn phút chốc trở nên căng thẳng, từng đường nét như khắc sâu thêm. “Cẩn thận,” hắn khẽ thì thầm, giọng trầm khàn mang theo một sự cảnh giác cao độ. “Có mùi máu và dấu vết giao chiến.” Mùi máu tanh nhàn nhạt, lẫn với mùi khói khét lẹt, mặc dù đã nhạt đi nhiều theo thời gian và sương gió, nhưng vẫn không thể thoát khỏi khứu giác nhạy bén của hắn. Hắn còn cảm nhận được một luồng khí tức hỗn loạn, xen lẫn với một thứ gì đó âm u, lạnh lẽo, khiến da thịt hắn khẽ run lên.

Lời của Lý Nguyên như một gáo nước lạnh tạt vào lòng Lâm Nhất, đánh thức hắn khỏi sự hoài nghi mơ hồ. Mọi giác quan của hắn bỗng trở nên nhạy bén tột độ. Hắn nhìn thấy rõ hơn những vết xước trên thân cây cổ thụ ven đường, những vết nứt bất thường trên đá tảng, và đặc biệt là cổng chính của Huyền Nguyên Quan – vốn được làm từ gỗ lim kiên cố, giờ đây đã bị phá hủy hoàn toàn. Cánh cổng đổ sập, gỗ vỡ vụn, nát bươm, một bên bản lề bật tung, nằm ngổn ngang trên nền đất ẩm ướt. Những tấm ván gỗ lớn cháy xém, đen kịt một mảng, như một vết sẹo xấu xí trên khuôn mặt quen thuộc của Huyền Nguyên Quan. Trên nền đất, hắn còn thoáng thấy những vết hằn sâu, như thể có vật nặng đã bị kéo lê, hay những dấu chân xáo trộn đầy hỗn loạn.

Trái tim Lâm Nhất bỗng thắt lại, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Dự cảm chẳng lành mà hắn vừa cảm nhận được giờ đây đã hóa thành một nỗi sợ hãi thực sự, lạnh buốt như sương đêm. Lão Đạo Quán Chủ, sư phụ của hắn, người đã nuôi dưỡng hắn từ thuở ấu thơ, người đã dạy hắn những bài học đầu tiên về lẽ đời, về “Vô Tiên chi Đạo”... liệu có ổn không? Hắn không dám nghĩ đến khả năng xấu nhất. Trong chốc lát, mọi triết lý, mọi sự trầm tĩnh mà hắn đã vun đắp đều tan biến, chỉ còn lại nỗi lo âu tột độ dành cho người thân yêu.

“Sư phụ…” Hắn thì thầm, giọng nói như bị bóp nghẹt trong cổ họng. Không chần chừ thêm một khoảnh khắc nào nữa, Lâm Nhất gạt tay Tô Mạt Nhi, thân hình gầy gò của hắn vụt lao đi như một cơn gió lướt qua màn sương, xuyên qua đống đổ nát của cánh cổng. Hắn không còn giữ được vẻ điềm đạm thường ngày, mà thay vào đó là sự vội vã, cuống quýt, một nỗi sợ hãi vô hình đang thúc đẩy từng bước chân hắn. Tô Mạt Nhi bật thốt một tiếng kêu nhỏ, vội vàng bám sát theo sau, đôi mắt to tròn đã ngấn lệ. Lý Nguyên, với vẻ mặt trầm trọng, một tay vẫn nắm chặt chuôi kiếm, một tay đặt lên lưng Lâm Nhất như muốn bảo vệ, cẩn trọng dò xét từng ngóc ngách, từng cái bóng đổ dài trong màn sương mờ ảo, đề phòng bất cứ kẻ địch nào còn ẩn nấp. Hắn biết, kẻ thù đã dám tấn công Huyền Nguyên Quan thì chắc chắn không phải hạng xoàng, và chúng cũng không thể dễ dàng biến mất không chút dấu vết. Cả ba, với những tâm trạng khác nhau, cùng nhau xông vào Huyền Nguyên Quan, nơi mà lẽ ra phải là một bến đỗ bình yên, giờ đây lại mang một vẻ u ám đến nao lòng.

***

Cảnh tượng bên trong Huyền Nguyên Quan khiến Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi và Lý Nguyên sững sờ đến mức quên cả hít thở. Sân trong, nơi mà mỗi buổi sáng Lâm Nhất thường quét dọn sạch sẽ, nơi sư phụ vẫn thường ngồi tĩnh tọa dưới gốc cây đa cổ thụ, giờ đây ngổn ngang gạch đá, gỗ mục, và những mảnh vỡ không rõ hình dạng. Những chậu hoa lan mà sư phụ yêu thích đã bị đổ vỡ tan tành, những cánh hoa trắng ngà nát bươm, lẫn lộn trong đất cát. Từng cơn gió lạnh lẽo thổi qua, mang theo mùi ẩm mốc, mùi khói khét lẹt còn vương vấn, và một thứ mùi tanh nồng, ngai ngái mà cả ba đều nhận ra – mùi máu. Không khí đặc quánh sự hỗn loạn và tàn phá, như thể một cơn bão dữ dội vừa quét qua, nhưng không phải là bão của tự nhiên, mà là bão của bạo lực và hận thù.

Lâm Nhất bước đi trên những mảnh vỡ, mỗi bước chân đều nặng trĩu. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn quét nhanh khắp nơi, cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu quen thuộc, một bóng hình thân thương. Nhưng tất cả chỉ là sự tan hoang. Hắn nhìn thấy những chiếc bàn, chiếc ghế cũ kỹ trong phòng khách bị lật đổ, chân bàn gãy lìa. Những bức tranh thủy mặc mà sư phụ vẫn thường ngắm nghía cũng bị xé rách, vứt lăn lóc dưới đất. Toàn bộ Huyền Nguyên Quan, biểu tượng của sự thanh tịnh, của "Vô Tiên chi Đạo" giản dị, giờ đây đã trở thành một đống đổ nát. Một cảm giác tê dại bắt đầu lan tỏa trong lòng hắn, như thể có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt trái tim hắn.

Rồi, ánh mắt hắn dừng lại ở điện thờ. Nơi vốn là trung tâm của Huyền Nguyên Quan, nơi thờ phụng những vị thần tiên của đạo giáo, nơi mà mỗi đêm hắn vẫn thường thắp hương, tụng kinh cùng sư phụ, giờ đây cũng không thoát khỏi số phận nghiệt ngã. Cánh cửa gỗ nặng nề của điện thờ bị bật tung, bản lề gãy rời. Bên trong, một khung cảnh kinh hoàng đập vào mắt. Những bức tượng thần bằng gỗ, bằng đồng vốn trang nghiêm, giờ đây nằm la liệt dưới đất, đầu lìa khỏi thân, tay chân gãy vụn. Hương án, nơi đặt bát hương và nến, bị lật đổ, tro hương vương vãi khắp nơi, lẫn với những mảnh gốm vỡ nát của các chén trà, đĩa trái cây cúng. Khói hương lạnh lẽo bốc lên một cách yếu ớt từ vài nén hương chưa cháy hết, tạo thành một làn sương mờ ảo, càng khiến không gian thêm phần âm u, lạnh lẽo.

Chính giữa điện thờ, bên cạnh chiếc Bồ Đoàn Cũ Kỹ đã bị xé rách, một bóng người nằm bất động trong vũng máu đỏ tươi đang loang lổ trên nền gạch xanh rêu. Đó là Lão Đạo Quán Chủ. Thân hình gầy gò, lưng hơi còng của ông giờ đây co quắp một cách đáng thương. Mái tóc bạc phơ dài đến ngực rối bù, dính chặt vào vệt máu đã khô một phần. Đạo bào cũ kỹ của ông, vốn đã vá víu nhiều chỗ, giờ đây lại bị xé toạc, lộ ra những vết thương sâu hoắm trên da thịt nhăn nheo. Hơi thở của ông yếu ớt đến mức gần như không thể nhận ra, chỉ còn là những tiếng khò khè nặng nhọc, mỗi lần hít vào thở ra đều như một sự vật lộn với tử thần. Chiếc Phù Trần Mộc, vật bất ly thân của ông, nằm lăn lóc cách đó không xa, thân gỗ gãy làm đôi, những sợi phất trần trắng ngà nhuốm đầy bụi bẩn và máu.

“Sư… sư phụ!” Lâm Nhất thốt lên, giọng nói vỡ vụn. Âm thanh ấy như xé toạc màn im lặng chết chóc. Hắn quỳ sụp xuống, đôi mắt mở to nhìn sư phụ mình, toàn thân run rẩy không kiểm soát. Từng tế bào trong cơ thể hắn như đóng băng lại trước cảnh tượng đau lòng này. Mọi thứ xung quanh dường như biến mất, chỉ còn lại hình ảnh sư phụ nằm thoi thóp trong vũng máu. Hắn không thể tin vào mắt mình. Huyền Nguyên Quan, nơi bình yên của hắn, và sư phụ, người thân duy nhất của hắn, lại bị tấn công một cách tàn bạo đến thế.

Tô Mạt Nhi, ngay khi nhìn thấy Lão Đạo Quán Chủ, đã bật khóc nức nở. Tiếng khóc của nàng phá vỡ sự tĩnh mịch, vang vọng trong điện thờ tan hoang, chứa đựng sự đau xót và sợ hãi tột cùng. Nàng che miệng, nước mắt giàn giụa, thân hình nhỏ nhắn run rẩy, không thể tin được rằng một người hiền lành, nhân hậu như Lão Đạo Quán Chủ lại phải chịu cảnh này. Nàng đã coi ông như một người ông, một người thân trong gia đình.

Trong khi Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi chìm trong nỗi đau và sự bàng hoàng, Lý Nguyên vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Mặc dù khuôn mặt hắn cũng ánh lên sự tức giận và đau xót, nhưng hắn vẫn không quên nhiệm vụ cảnh giác. Hắn nhanh chóng kiểm tra xung quanh, ánh mắt sắc bén như chim ưng quét qua từng ngóc ngách, từng vết tích. Hắn cúi xuống xem xét những vết cháy xém trên cột gỗ, những dấu chân lạ in hằn trên nền đất. Rồi, hắn dừng lại ở một vệt đen sẫm trên bức tường đổ nát, khẽ chạm tay vào, cảm nhận luồng khí tức còn vương lại. Khuôn mặt hắn càng lúc càng trở nên nặng nề, xen lẫn phẫn nộ. Hắn nhận ra, đây không phải là một cuộc tấn công ngẫu nhiên của những kẻ cướp bóc. Đây là một cuộc tấn công có chủ đích, mang theo sự tàn bạo và một loại sức mạnh tà ác mà hắn đã từng đối mặt.

***

Lâm Nhất lao đến bên Lão Đạo Quán Chủ, đôi tay run rẩy cố gắng nâng đỡ thân hình gầy gò của ông. Đầu óc hắn quay cuồng, những lời nói, những triết lý về “Vô Tiên chi Đạo” mà hắn vừa chiêm nghiệm dường như tan biến, chỉ còn lại một nỗi sợ hãi nguyên thủy và một sự bất lực tột cùng. Hắn dùng hết sức lực, cẩn thận đặt Lão Đạo Quán Chủ nằm nghiêng, để ông không bị sặc máu. Những ngón tay thanh thoát của hắn run rẩy đặt lên ngực Lão Đạo Quán Chủ, cố gắng truyền dòng linh khí yếu ớt của mình vào cơ thể ông. Hắn học được vài phương pháp trị thương đơn giản từ sách vở, nhưng giờ đây, tất cả đều trở nên vô nghĩa. Dòng linh khí của hắn, vốn đã không quá mạnh mẽ, dường như bị một thứ sức mạnh vô hình nào đó cản trở, không thể xâm nhập sâu vào kinh mạch đã tan nát của Lão Đạo.

Hơi thở của Lão Đạo Quán Chủ càng lúc càng yếu ớt, những tiếng khò khè như tiếng gió rít qua kẽ hở mục nát. Ông khẽ mở đôi mắt mờ đục, ánh nhìn khó nhọc hướng về phía Lâm Nhất. Đôi mắt ấy, vốn luôn chứa đựng sự hiền từ và thâm trầm, giờ đây ánh lên một nỗi đau đớn, nhưng sâu thẳm bên trong vẫn là sự bình thản đến lạ. Một sự bình thản của người đã nhìn thấu lẽ sinh tử, nhưng cũng xen lẫn nỗi tiếc nuối khôn nguôi, và một sự cảnh báo thầm kín dành cho đứa đồ đệ duy nhất của mình. Môi ông mấp máy, cố gắng nói điều gì đó, nhưng chỉ có những âm thanh ngắt quãng, không thành tiếng thoát ra.

“Nhất… nhi… hãy… giữ… tâm… an…” Lão Đạo Quán Chủ thì thầm, từng chữ như bị xé ra khỏi cuống họng, mỗi tiếng đều mang theo một sự khó nhọc tột cùng, nhưng lại chứa đựng một sức nặng ngàn cân. Giọng ông khàn đặc, yếu ớt đến mức gần như không thể nghe thấy, nhưng Lâm Nhất vẫn nghe rõ mồn một. “Tiên… đạo… tại… tâm…” Ông cố gắng nói thêm, nhưng chỉ đến đó, hơi thở ông lại đứt quãng, đôi mắt ông khẽ chớp, dường như đang cố gắng khắc ghi hình ảnh đứa đồ đệ vào tận sâu thẳm tâm trí mình.

“Sư phụ! Người đừng bỏ con! Con sẽ cứu người!” Lâm Nhất bật khóc, nước mắt lã chã rơi trên khuôn mặt gầy gò của ông. Hắn tuyệt vọng lắc đầu, không muốn chấp nhận hiện thực tàn khốc này. Hắn không ngừng truyền linh khí, không ngừng xoa bóp những vết thương, dù biết rằng những hành động ấy chỉ như muối bỏ biển. Nỗi sợ hãi mất đi người thân yêu duy nhất khiến hắn mất đi mọi sự bình tĩnh, mọi lý trí. Hắn chưa bao giờ cảm thấy bất lực đến thế, yếu đuối đến thế. Con đường “Vô Tiên” mà hắn vừa tìm thấy, lẽ nào lại bắt đầu bằng sự mất mát đau đớn đến thế? Con đường ấy có ý nghĩa gì khi hắn không thể bảo vệ được người mà hắn yêu thương nhất?

Lý Nguyên, sau khi kiểm tra xong, quay lại với vẻ mặt nặng nề, ánh mắt hắn chạm vào Lâm Nhất, đầy sự cảm thông nhưng cũng không giấu được vẻ lo lắng. “Lâm Nhất ca… là Hắc Y Nhân.” Giọng hắn trầm khàn, chắc nịch. “Ta cảm nhận được khí tức của chúng. Một luồng âm khí cực kỳ hung hãn, tàn bạo, lẫn với một loại ma lực rất mạnh. Chúng đã hành động rất nhanh và tàn bạo, không để lại bất kỳ nhân chứng nào. Đây không phải là một vụ cướp bóc thông thường. Có lẽ, chúng nhắm vào huynh.” Hắn chỉ tay vào một vết tích đen sẫm trên bức tường đổ nát, nơi một loại ma khí đặc trưng của Hắc Y Nhân còn vương vấn.

Lời nói của Lý Nguyên như một nhát dao sắc bén đâm thẳng vào trái tim Lâm Nhất. Hắc Y Nhân! Cái tên ấy, cái bóng ma ấy, đã ám ảnh hắn từ lâu. Hắn đã cố gắng tránh né, cố gắng tìm một con đường riêng, nhưng dường như số mệnh vẫn không buông tha. Nỗi tuyệt vọng dâng trào trong lòng Lâm Nhất, hòa lẫn với một sự phẫn nộ dữ dội. Hắn nắm chặt tay Lão Đạo Quán Chủ, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay ông đang dần lạnh đi. Sự bất lực, sự mất mát, và sự căm phẫn, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một cơn bão tố trong tâm hồn hắn. Khí tức lạnh lẽo của Hắc Y Nhân, mùi máu tanh nồng, hình ảnh sư phụ hấp hối, tất cả như một lời nhắc nhở tàn khốc: hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm, nhưng đôi khi, chính hồng trần lại tàn phá cái tâm ấy, khiến nó trở nên méo mó, tối tăm.

Tô Mạt Nhi, vẫn đang khóc nức nở, vòng tay ôm lấy Lâm Nhất từ phía sau, cố gắng truyền cho hắn chút hơi ấm, chút an ủi. Nàng cảm nhận được sự run rẩy trong cơ thể hắn, sự tuyệt vọng đang gặm nhấm tâm hồn hắn. Nàng biết, khoảnh khắc này, Lâm Nhất đang đối mặt với một mất mát quá lớn, một nỗi đau không thể diễn tả bằng lời. Nỗi đau ấy, nếu không được hóa giải, sẽ trở thành một vết sẹo sâu thẳm, một bóng ma ám ảnh suốt cuộc đời hắn.

Lâm Nhất ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Ánh sáng yếu ớt của buổi sáng xuyên qua những khe hở của mái điện thờ đổ nát, nhưng không thể xua tan đi sự u ám trong lòng hắn. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm," lời sư phụ từng nói vẫn văng vẳng bên tai hắn. Nhưng giờ đây, cái chân tâm ấy đang bị giằng xé, bị xé toạc bởi nỗi đau mất mát. Sự kiện này không chỉ là một biến cố kinh hoàng, mà còn là khởi đầu của một vực sâu thăm thẳm trong tâm hồn Lâm Nhất, nơi những hạt mầm của sự tuyệt vọng, của lòng thù hận, và của "tâm ma" bắt đầu nhen nhóm. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không chỉ là tìm kiếm chân lý, mà còn là một cuộc chiến sinh tồn, một cuộc đấu tranh để bảo vệ những gì còn lại, và có lẽ, để trả thù. Huyền Nguyên Quan tan tác, Lão Đạo Quán Chủ nguy kịch, và Lâm Nhất, đứa đồ đệ mồ côi, đứng giữa đống đổ nát, ánh mắt đã bắt đầu ánh lên một tia lửa phẫn nộ, báo hiệu một hành trình mới, tăm tối hơn, nghiệt ngã hơn đang chờ đợi hắn.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ