Đêm khuya đã buông xuống Huyền Nguyên Quan tan hoang, nhưng không mang theo sự tĩnh lặng vốn có của màn đêm, mà chỉ là một bản giao hưởng của những âm thanh xé lòng. Tiếng gió rít từng cơn qua những khe hở của mái điện thờ đổ nát, tựa hồ như tiếng ai oán của một linh hồn bị mắc kẹt. Không khí nơi đây mang một mùi ẩm mốc, mùi đất mục rữa nồng nặc, xen lẫn đâu đó là mùi máu tanh hôi còn vương vấn trên từng phiến đá, từng mảng tường. Một thứ khí tức lạnh lẽo, ghê rợn len lỏi khắp chốn, bám víu vào từng thớ vải trên đạo bào, lạnh thấu xương tủy, khiến cả không gian chìm trong một sự u ám, nặng nề, tràn ngập tuyệt vọng. Ánh nến leo lét, vàng vọt đặt trên một phiến đá còn sót lại, run rẩy lay động, hắt những bóng ma quái lên vách tường loang lổ, biến những vết nứt thành những khuôn mặt méo mó, càng làm tăng thêm vẻ thê lương của khung cảnh.
Lâm Nhất, với đôi mắt đỏ hoe sưng húp, quỳ gối bên cạnh Lão Đạo Quán Chủ, thân hình gầy gò của hắn run lên bần bật trong làn gió đêm lạnh buốt. Đôi tay hắn, từng ngón tay thon dài vốn dĩ chỉ quen với việc cầm bút lông hay gảy đàn, giờ đây lại đang run rẩy truyền chút linh lực yếu ớt vào cơ thể tiều tụy của sư phụ. Hắn không ngừng niệm những câu chú cổ xưa mà hắn từng được dạy, những phép tắc nhỏ nhặt nhất hắn học được từ những cuốn kinh điển cũ kỹ trong Quan. Linh khí từ đan điền hắn trào ra, cố gắng len lỏi qua từng kinh mạch đã đứt đoạn, từng tấc thịt đã rữa nát của Lão Đạo Quán Chủ, nhưng tất cả chỉ như muối bỏ biển. Hơi ấm nhỏ bé ấy nhanh chóng tan biến trong sự lạnh lẽo đang xâm chiếm toàn bộ cơ thể người thầy. Khuôn mặt thư sinh của hắn giờ đây nhăn nhó vì đau đớn, vì sự bất lực tột cùng. Hắn xoa bóp nhẹ nhàng những vết thương đã khô cứng, những mảng máu bầm tím rợn người, nhưng không thể nào ngăn được dòng máu vẫn đang rịn ra từ khóe môi Lão Đạo Quán Chủ. Tiếng ho khan yếu ớt, nặng nhọc của ông văng vẳng trong không gian tĩnh mịch, mỗi tiếng ho lại kéo theo một vệt máu tươi trào ra, nhuộm đỏ thêm vạt áo đạo bào đã cũ kỹ, bạc màu.
“Sư phụ… Người cố gắng lên! Đệ tử… đệ tử sẽ tìm cách cứu người!” Lâm Nhất nghẹn ngào thốt lên, giọng nói khản đặc vì khóc quá nhiều. Nước mắt lã chã rơi trên má hắn, hòa cùng những giọt mồ hôi lạnh lẽo, thấm vào từng nếp nhăn trên khuôn mặt khắc khổ của Lão Đạo Quán Chủ. Hắn biết, trong sâu thẳm, hắn biết những gì hắn đang làm là vô ích. Linh khí của hắn quá yếu ớt, những phép tắc hắn học được quá sơ sài so với mức độ trọng thương này. Nhưng hắn không thể dừng lại. Dừng lại đồng nghĩa với việc chấp nhận sự thật tàn khốc, chấp nhận rằng người thân yêu duy nhất của hắn, người đã nuôi dưỡng hắn từ thuở ấu thơ, người đã khai sáng cho hắn về “Vô Tiên chi Đạo”, sẽ vĩnh viễn rời xa hắn.
“Lâm Nhất… huynh đừng quá sức…” Tô Mạt Nhi, với đôi mắt sưng húp và gương mặt thanh tú đẫm lệ, khẽ ôm lấy Lâm Nhất từ phía sau, giọng nói run rẩy tựa như chiếc lá khô giữa trời đông. Nàng cảm nhận được sự tuyệt vọng đang gặm nhấm hắn, sự run rẩy không ngừng trong cơ thể hắn. Nàng cúi xuống, dùng vạt áo của mình lau đi những vệt máu tươi mới trào ra từ miệng Lão Đạo Quán Chủ, rồi lại nhẹ nhàng đặt bàn tay nhỏ bé lên trán ông, cảm nhận hơi lạnh đang dần xâm chiếm. Nàng muốn nói với hắn rằng mọi nỗ lực đều vô vọng, nhưng lại không thể thốt nên lời. Lời nói ấy, vào lúc này, còn tàn nhẫn hơn cả cái chết. Lý Nguyên, với vẻ mặt nặng nề, vẫn đứng trầm mặc ở một góc, ánh mắt sắc bén của hắn quét một lượt khắp những tàn tích xung quanh, tìm kiếm bất cứ thứ gì có thể hữu dụng, bất cứ loại linh dược, loại phép thuật nào có thể cứu vãn tình thế. Nhưng Huyền Nguyên Quan, vốn dĩ đã hoang tàn, giờ đây lại càng trống rỗng, không còn sót lại một chút gì của sự sống. Hắn chỉ thấy những mảnh vỡ, những vết cháy sém, những dấu tích của một trận tàn phá kinh hoàng.
“Tiên đạo tại tâm… Vô Tiên… chi… đạo…” Lão Đạo Quán Chủ khẽ thì thầm, từng tiếng bật ra khó nhọc như thể bị xé toạc từ cổ họng, mỗi chữ đều mang theo một sự khó nhọc tột cùng, nhưng lại chứa đựng một sức nặng ngàn cân. Giọng ông khàn đặc, yếu ớt đến mức gần như không thể nghe thấy, nhưng Lâm Nhất vẫn nghe rõ mồn một. Ông cố gắng đưa bàn tay khô gầy lên, như muốn chạm vào khuôn mặt Lâm Nhất, nhưng cánh tay ông lại rũ xuống, vô lực. Một tiếng ho khan yếu ớt lại vang lên, lần này là một tiếng ho rướm máu, như muốn xé toạc lồng ngực gầy gò của ông. Đôi mắt hiền từ, thâm trầm ấy khẽ chớp, dường như đang cố gắng khắc ghi hình ảnh đứa đồ đệ duy nhất vào tận sâu thẳm tâm trí mình, như thể đây là lần cuối cùng ông được nhìn thấy hắn.
Lâm Nhất cảm nhận hơi ấm từ bàn tay sư phụ đang dần lạnh đi, một nỗi sợ hãi tột cùng bủa vây lấy hắn. “Sư phụ! Người đừng bỏ con! Con sẽ cứu người!” Hắn tuyệt vọng lắc đầu, không muốn chấp nhận hiện thực tàn khốc này. Hắn không ngừng truyền linh khí, không ngừng xoa bóp những vết thương, dù biết rằng những hành động ấy chỉ như muối bỏ biển. Nỗi sợ hãi mất đi người thân yêu duy nhất khiến hắn mất đi mọi sự bình tĩnh, mọi lý trí. Hắn chưa bao giờ cảm thấy bất lực đến thế, yếu đuối đến thế. Con đường “Vô Tiên” mà hắn vừa tìm thấy, lẽ nào lại bắt đầu bằng sự mất mát đau đớn đến thế? Con đường ấy có ý nghĩa gì khi hắn không thể bảo vệ được người mà hắn yêu thương nhất? Chân lý mà hắn hằng tìm kiếm, lẽ nào chỉ là sự vô vọng trước vòng xoáy nghiệt ngã của hồng trần?
Ánh sáng yếu ớt của ngọn nến lay động, hắt lên khuôn mặt tái nhợt của Lão Đạo Quán Chủ, phản chiếu một tia sáng mong manh trong đôi mắt ông. Mùi hương trầm yếu ớt từ bát hương đổ nát hòa lẫn với mùi ẩm mốc và khí tức chết chóc, tạo nên một sự hỗn tạp khó tả, gợi lên nỗi bi thương tột độ. Tiếng gió rít bên ngoài như một bản nhạc ai điếu, từng cơn, từng cơn, xé nát không gian tĩnh mịch, nhấn chìm mọi hy vọng. Lâm Nhất ôm chặt lấy Lão Đạo Quán Chủ, cảm nhận rõ ràng từng nhịp thở yếu ớt của ông, từng hơi ấm cuối cùng đang dần rời đi. Bồ đoàn cũ kỹ, nơi sư phụ hắn thường ngồi tĩnh tọa, giờ đây nằm lăn lóc giữa đống đổ nát, như một biểu tượng cho sự tan vỡ của một niềm tin, của một con đường. Chiếc phù trần mộc của Lão Đạo Quán Chủ, vật bất ly thân của ông, cũng bị vỡ nát, những sợi lông phất trần rơi rụng tả tơi, vương vãi trên nền đất lạnh lẽo. Tất cả, tất cả đều báo hiệu một kết cục không thể tránh khỏi. Nỗi đau ấy, như một lưỡi dao sắc bén, cứa sâu vào tâm can hắn, khiến hắn không thể thở, không thể suy nghĩ. Hắn chỉ biết ôm chặt lấy người thầy đang hấp hối, cầu mong một phép màu sẽ xảy ra, dù trong lòng đã biết rõ, phép màu ấy sẽ không bao giờ đến.
Khi những nỗ lực cứu chữa trực tiếp không mang lại kết quả rõ rệt, và nhìn thấy Lão Đạo Quán Chủ đang yếu đi từng phút, Lâm Nhất với ánh mắt đỏ ngầu, khuôn mặt bợt bạt vì tuyệt vọng, buộc lòng phải buông tay thầy mình ra, dù chỉ là trong chốc lát. Hắn đứng dậy, bước đi loạng choạng, dường như mọi sức lực đã bị rút cạn. Hắn bắt đầu dò xét kỹ lưỡng hơn những dấu vết của cuộc tấn công, hy vọng tìm thấy một chút manh mối, một tia hy vọng nào đó, hoặc ít nhất là một cái tên để hắn có thể trút bỏ nỗi căm hờn đang dần trỗi dậy trong lòng. Sương mù bên ngoài điện thờ đổ nát đã càng lúc càng dày đặc, lạnh thấu xương. Tiếng gió rít, tiếng đá vụn rơi lạo xạo từ những bức tường đổ nát tạo nên một bản giao hưởng chết chóc, khiến không gian càng thêm phần u ám và ám ảnh. Mùi âm khí nồng đậm hơn, xen lẫn mùi tanh tưởi của một loại năng lượng nào đó, như thể mùi máu thịt tươi bị phân hủy, bám vào không khí, gây buồn nôn.
Hắn đi qua những bức tường đổ nát, những vật phẩm vỡ tan tành, những mảnh gỗ vụn vương vãi khắp nơi. Mỗi bước chân của hắn đều nặng nề, như mang theo cả gánh nặng của nỗi đau. Đôi mắt hắn, tuy đỏ hoe nhưng vẫn giữ được sự sắc bén vốn có của một đạo sĩ trẻ tuổi, lướt qua từng chi tiết nhỏ nhất. Trên nền đất, trên các cột đá bị ăn mòn, hắn không chỉ thấy những dấu vết của pháp thuật thông thường, mà còn là những phù văn đen tối, quỷ dị, tựa như những vết sẹo do chính ác quỷ để lại. Chúng tỏa ra một loại khí tức ăn mòn kinh khủng, một loại ma lực mạnh mẽ mà hắn chưa từng cảm nhận được trước đây. Những cây cối gần đó, vốn dĩ đã khô héo vì thời tiết khắc nghiệt, giờ đây càng thêm héo úa, thân cây nứt toác, lá rụng tả tơi, như thể đã bị rút cạn toàn bộ sinh khí. Những phiến đá cứng rắn cũng bị ăn mòn, mục nát, trở nên xám xịt và dễ vỡ.
Lâm Nhất cúi xuống, chạm tay vào một vết ăn mòn sâu hoắm trên thân cột đá bị đổ. Một luồng khí lạnh lẽo, tàn độc ngay lập tức xâm nhập vào đầu ngón tay hắn, khiến hắn rùng mình. Luồng khí ấy không chỉ lạnh lẽo về mặt vật lý, mà còn mang theo một sự lạnh lẽo đến từ cõi âm, một sự tàn bạo vô hình, khiến tâm trí hắn chao đảo. Hắn lùi lại một bước, cố gắng xua đi cảm giác ghê tởm đang trào lên trong lòng. Hắn nhặt một mảnh gỗ vụn có khắc phù văn đen, những ký tự uốn lượn, méo mó, tựa như những con rắn độc đang bò lổm ngổm. Đôi mắt hắn lóe lên một tia nhìn căm hờn, một ngọn lửa phẫn nộ âm ỉ bắt đầu nhen nhóm trong sâu thẳm tâm hồn.
Lý Nguyên tiến đến, khuôn mặt hắn cũng đanh lại khi nhìn thấy những dấu vết ấy. Hắn khẽ thở dài, giọng trầm khàn, chắc nịch: “Đây không phải là vết tích của môn phái chính đạo… Chúng quá tàn độc. Ta đã từng nghe nói về những phù văn này trong các cổ tịch cấm kỵ, chúng thuộc về một loại tà pháp cực kỳ cổ xưa, chuyên dùng để rút cạn sinh khí, hủy hoại mọi vật chất, thậm chí là linh hồn.” Hắn chỉ tay vào những phiến đá bị ăn mòn, rồi lại nhìn về phía điện thờ nơi Lão Đạo Quán Chủ đang nằm hấp hối. “Tà khí này… nó còn mạnh hơn cả những gì ta từng biết về Hắc Y Nhân thông thường.”
Lời nói của Lý Nguyên càng làm sâu sắc thêm nỗi căm phẫn trong lòng Lâm Nhất. Hắn nắm chặt mảnh gỗ vụn trong tay, đến mức những ngón tay hắn trắng bệch. “Hắc Y Nhân… Tà Đạo Sĩ Mù… Các ngươi là ai?” Hắn thì thầm, giọng nói khản đặc, như một lời thề nguyền âm trầm. “Ta sẽ không tha cho các ngươi!” Trong đầu hắn, hình ảnh Lão Đạo Quán Chủ nằm hấp hối, hình ảnh Huyền Nguyên Quan tan hoang, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một cơn bão tố của nỗi đau và sự tức giận. Hắn nhớ lại những lời sư phụ từng dạy: “Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm.” Nhưng giờ đây, hồng trần không chỉ gian nan, mà còn tàn bạo, độc ác đến mức muốn xé toạc cái tâm ấy, muốn biến nó thành một vực sâu của hận thù. Sự kiện này không chỉ là một biến cố kinh hoàng, mà còn là khởi đầu của một vực sâu thăm thẳm trong tâm hồn Lâm Nhất, nơi những hạt mầm của sự tuyệt vọng, của lòng thù hận, và của "tâm ma" bắt đầu nhen nhóm. Những phù văn đen tối và khí tức ăn mòn còn sót lại hé lộ bản chất tàn độc và sức mạnh của Hắc Y Nhân hoặc Tà Đạo Sĩ Mù, cho thấy chúng là mối đe dọa lớn hơn Lâm Nhất từng tưởng. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng hắn, không chỉ vì khí tức tà ác, mà còn vì nhận ra rằng con đường phía trước sẽ không chỉ là tìm kiếm chân lý, mà còn là một cuộc chiến sinh tồn, một cuộc đấu tranh để bảo vệ những gì còn lại, và có lẽ, để trả thù.
Tô Mạt Nhi đứng cạnh Lâm Nhất, đôi mắt to tròn long lanh của nàng nhìn hắn đầy lo lắng. Nàng cảm nhận được sự thay đổi trong hắn, một sự cứng rắn, lạnh lẽo đang dần bao trùm lấy khuôn mặt vốn dĩ thư sinh và trầm tư. Nàng muốn nói gì đó, muốn an ủi hắn, nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu. Giữa đống đổ nát hoang tàn, giữa mùi âm khí tanh tưởi và hơi lạnh của sương đêm, sự im lặng bao trùm lên tất cả, chỉ còn tiếng gió rít gào và tiếng thở dốc nặng nề của Lão Đạo Quán Chủ vọng lại từ phía điện thờ, như một lời nhắc nhở tàn khốc về thời gian đang dần trôi qua, về một kết cục không thể tránh khỏi.
Quay trở lại bên Lão Đạo Quán Chủ, Lâm Nhất thấy sư phụ đã yếu đi rất nhiều, gần như không còn hơi thở. Ánh nến leo lét trong điện thờ đổ nát giờ chỉ còn là một đốm sáng nhỏ nhoi, run rẩy trên đầu ngọn bấc, như muốn lụi tắt bất cứ lúc nào, báo hiệu một sự kết thúc. Mùi hương trầm yếu ớt từ bát hương đổ nát hòa lẫn với mùi ẩm mốc và khí tức chết chóc, tạo nên một sự hỗn tạp khó tả, gợi lên nỗi bi thương tột độ. Tiếng gió rít bên ngoài như một bản nhạc ai điếu, từng cơn, từng cơn, xé nát không gian tĩnh mịch, nhấn chìm mọi hy vọng. Bầu không khí tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề, khó nhọc của Lão Đạo Quán Chủ và tiếng nấc nghẹn của Tô Mạt Nhi.
Đột nhiên, đôi mắt Lão Đạo Quán Chủ, vốn dĩ đã nhắm nghiền, lại khẽ mở to. Ánh mắt ông, dù đã mờ đục và yếu ớt, vẫn ánh lên một tia sáng cuối cùng, một tia sáng của sự thấu hiểu và xót xa, như muốn truyền tải tất cả những gì ông muốn nói trong khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời. Ông nhìn thẳng vào Lâm Nhất, rồi chậm rãi, với tất cả sức lực còn lại, đưa bàn tay khô gầy, gân guốc của mình lên, như muốn chạm vào khuôn mặt hắn, muốn xoa dịu nỗi đau đang giày vò hắn. Nhưng bàn tay ông chỉ chạm đến không khí, rồi lại rũ xuống, vô lực. Một nụ cười nhẹ, đầy sự bình thản nhưng cũng ẩn chứa nỗi bi ai, hiện lên trên khuôn mặt khắc khổ, nhợt nhạt của ông.
“Lâm Nhất… hồng trần… vô tiên… tâm an…” Lão Đạo Quán Chủ thì thầm, giọng nói yếu ớt đến cực điểm, từng tiếng đứt quãng như những mảnh vỡ của một giấc mộng. “Vạn vật… hữu linh… nhân sinh… hữu tình…” Mỗi từ ông nói ra đều là một sự gắng gượng tột cùng, nhưng lại mang theo một sức nặng ngàn cân, khắc sâu vào tâm trí Lâm Nhất. Những lời ấy không còn là lời giảng giải đạo lý, mà là lời trăng trối, là di nguyện cuối cùng của một đời người.
“Sư phụ! Người đừng nói gì cả! Người sẽ ổn thôi mà!” Lâm Nhất nắm chặt bàn tay lạnh ngắt của Lão Đạo Quán Chủ, nước mắt trào ra không ngừng, lăn dài trên khuôn mặt hắn, rơi xuống bàn tay khô héo của sư phụ. Hắn cúi đầu xuống, cố gắng lắng nghe từng lời, từng tiếng thở dốc yếu ớt của ông, như muốn níu giữ lấy từng khoảnh khắc cuối cùng này. Cái lạnh từ bàn tay Lão Đạo Quán Chủ lan tỏa khắp cơ thể hắn, lạnh buốt đến tận tâm can, báo hiệu một sự mất mát không thể cứu vãn. Sự run rẩy trong đôi tay Lâm Nhất càng lúc càng dữ dội, không phải vì lạnh, mà vì một nỗi sợ hãi tột cùng, một nỗi tuyệt vọng đang nhấn chìm hắn.
Tô Mạt Nhi ôm chặt lấy Lâm Nhất từ phía sau, khóc nức nở. Nàng gục mặt vào lưng hắn, vai nàng run lên bần bật. Nàng không nói một lời, vì nàng biết, vào khoảnh khắc này, mọi lời nói đều trở nên vô nghĩa. Chỉ có sự im lặng của nỗi đau, sự im lặng của sự mất mát là có thể diễn tả được. Lý Nguyên quay mặt đi, không muốn nhìn cảnh tượng bi thương này. Hắn khẽ nhắm mắt lại, một giọt nước mắt hiếm hoi lăn dài trên gò má cứng cỏi của hắn, không phải vì yếu đuối, mà vì sự đồng cảm sâu sắc trước nỗi đau tột cùng của Lâm Nhất. Hắn cũng đã từng trải qua mất mát, hắn hiểu được cảm giác này.
Đúng lúc đó, ngọn nến leo lét trên phiến đá chợt vụt tắt, để lại không gian chìm vào bóng tối mịt mùng, chỉ còn ánh sáng mờ ảo từ khe hở của mái điện thờ hắt vào. Bóng tối nuốt chửng mọi thứ, như thể đang nuốt chửng cả hy vọng cuối cùng. Mùi ẩm mốc, mùi đất mục, mùi máu tanh, và giờ đây là một mùi tử khí nhàn nhạt, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng của sự tận cùng.
Những lời thì thầm cuối cùng của Lão Đạo Quán Chủ về 'hồng trần', 'vô tiên', 'tâm an' như một lời tiên tri, một kim chỉ nam cho hành trình của Lâm Nhất trong tương lai, nhưng vào lúc này, chúng chỉ là những nhát dao cứa vào trái tim đang rỉ máu của hắn. Nỗi đau và sự căm phẫn tột cùng của Lâm Nhất là khởi đầu cho sự trỗi dậy của 'tâm ma', buộc hắn phải đối mặt với xung đột nội tâm sâu sắc nhất trong Arc này. Tình trạng hấp hối của Lão Đạo Quán Chủ báo hiệu cái chết bi thảm đã cận kề, một cái chết sẽ đẩy Lâm Nhất vào vực sâu của nỗi đau, nơi mà hắn sẽ phải tự mình tìm lấy con đường để vượt qua, hoặc chìm đắm mãi mãi trong đó. Hắn biết, khoảnh khắc này, đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm – nhưng cái chân tâm ấy, giờ đây, đang bị xé nát, bị giằng xé giữa ánh sáng và bóng tối, giữa sự thanh tịnh và hận thù.