Vô tiên chi đạo
Chương 183

Phù Trần Rơi Rụng: Khúc Bi Ca Sư Môn

4156 từ
Mục tiêu: Khắc họa chân thực và sâu sắc cái chết của Lão Đạo Quán Chủ, tạo ra một mất mát lớn và không thể bù đắp cho Lâm Nhất.,Đẩy Lâm Nhất vào vực sâu của nỗi đau, tuyệt vọng và trống rỗng, làm nền tảng cho sự hình thành 'tâm ma' và xung đột nội tâm trong toàn bộ Arc.,Làm cho không khí tang tóc bao trùm Huyền Nguyên Quan, nhấn mạnh sự tàn phá và sự kết thúc của một kỷ nguyên.,Xác nhận sự kiện milestone quan trọng nhất của Arc: cái chết của Lão Đạo Quán Chủ.,Gieo mầm cho sự căm phẫn và khao khát báo thù trong Lâm Nhất, định hình hướng đi đen tối ban đầu của hắn.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Lý Nguyên, Lão Đạo Quán Chủ
Mood: Trầm buồn, bi thương, tuyệt vọng, u ám, có chút căm phẫn và quyết tâm lạnh lẽo.
Kết chương: [object Object]

Tiếng gió rít bên ngoài như một bản nhạc ai điếu, từng cơn, từng cơn, xé nát không gian tĩnh mịch, nhấn chìm mọi hy vọng. Bầu không khí tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề, khó nhọc của Lão Đạo Quán Chủ và tiếng nấc nghẹn của Tô Mạt Nhi. Đột nhiên, đôi mắt Lão Đạo Quán Chủ, vốn dĩ đã nhắm nghiền, lại khẽ mở to. Ánh mắt ông, dù đã mờ đục và yếu ớt, vẫn ánh lên một tia sáng cuối cùng, một tia sáng của sự thấu hiểu và xót xa, như muốn truyền tải tất cả những gì ông muốn nói trong khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời. Ông nhìn thẳng vào Lâm Nhất, rồi chậm rãi, với tất cả sức lực còn lại, đưa bàn tay khô gầy, gân guốc của mình lên, như muốn chạm vào khuôn mặt hắn, muốn xoa dịu nỗi đau đang giày vò hắn. Nhưng bàn tay ông chỉ chạm đến không khí, rồi lại rũ xuống, vô lực. Một nụ cười nhẹ, đầy sự bình thản nhưng cũng ẩn chứa nỗi bi ai, hiện lên trên khuôn mặt khắc khổ, nhợt nhạt của ông.

“Lâm Nhất… hồng trần… vô tiên… tâm an…” Lão Đạo Quán Chủ thì thầm, giọng nói yếu ớt đến cực điểm, từng tiếng đứt quãng như những mảnh vỡ của một giấc mộng. “Vạn vật… hữu linh… nhân sinh… hữu tình…” Mỗi từ ông nói ra đều là một sự gắng gượng tột cùng, nhưng lại mang theo một sức nặng ngàn cân, khắc sâu vào tâm trí Lâm Nhất. Những lời ấy không còn là lời giảng giải đạo lý, mà là lời trăng trối, là di nguyện cuối cùng của một đời người.

“Sư phụ! Người đừng nói gì cả! Người sẽ ổn thôi mà!” Lâm Nhất nắm chặt bàn tay lạnh ngắt của Lão Đạo Quán Chủ, nước mắt trào ra không ngừng, lăn dài trên khuôn mặt hắn, rơi xuống bàn tay khô héo của sư phụ. Hắn cúi đầu xuống, cố gắng lắng nghe từng lời, từng tiếng thở dốc yếu ớt của ông, như muốn níu giữ lấy từng khoảnh khắc cuối cùng này. Cái lạnh từ bàn tay Lão Đạo Quán Chủ lan tỏa khắp cơ thể hắn, lạnh buốt đến tận tâm can, báo hiệu một sự mất mát không thể cứu vãn. Sự run rẩy trong đôi tay Lâm Nhất càng lúc càng dữ dội, không phải vì lạnh, mà vì một nỗi sợ hãi tột cùng, một nỗi tuyệt vọng đang nhấn chìm hắn. Tô Mạt Nhi ôm chặt lấy Lâm Nhất từ phía sau, khóc nức nở. Nàng gục mặt vào lưng hắn, vai nàng run lên bần bật. Nàng không nói một lời, vì nàng biết, vào khoảnh khắc này, mọi lời nói đều trở nên vô nghĩa. Chỉ có sự im lặng của nỗi đau, sự im lặng của sự mất mát là có thể diễn tả được. Lý Nguyên quay mặt đi, không muốn nhìn cảnh tượng bi thương này. Hắn khẽ nhắm mắt lại, một giọt nước mắt hiếm hoi lăn dài trên gò má cứng cỏi của hắn, không phải vì yếu đuối, mà vì sự đồng cảm sâu sắc trước nỗi đau tột cùng của Lâm Nhất. Hắn cũng đã từng trải qua mất mát, hắn hiểu được cảm giác này. Đúng lúc đó, ngọn nến leo lét trên phiến đá chợt vụt tắt, để lại không gian chìm vào bóng tối mịt mùng, chỉ còn ánh sáng mờ ảo từ khe hở của mái điện thờ hắt vào. Bóng tối nuốt chửng mọi thứ, như thể đang nuốt chửng cả hy vọng cuối cùng. Mùi ẩm mốc, mùi đất mục, mùi máu tanh, và giờ đây là một mùi tử khí nhàn nhạt, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng của sự tận cùng. Những lời thì thầm cuối cùng của Lão Đạo Quán Chủ về 'hồng trần', 'vô tiên', 'tâm an' như một lời tiên tri, một kim chỉ nam cho hành trình của Lâm Nhất trong tương lai, nhưng vào lúc này, chúng chỉ là những nhát dao cứa vào trái tim đang rỉ máu của hắn. Nỗi đau và sự căm phẫn tột cùng của Lâm Nhất là khởi đầu cho sự trỗi dậy của 'tâm ma', buộc hắn phải đối mặt với xung đột nội tâm sâu sắc nhất trong Arc này. Tình trạng hấp hối của Lão Đạo Quán Chủ báo hiệu cái chết bi thảm đã cận kề, một cái chết sẽ đẩy Lâm Nhất vào vực sâu của nỗi đau, nơi mà hắn sẽ phải tự mình tìm lấy con đường để vượt qua, hoặc chìm đắm mãi mãi trong đó. Hắn biết, khoảnh khắc này, đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm – nhưng cái chân tâm ấy, giờ đây, đang bị xé nát, bị giằng xé giữa ánh sáng và bóng tối, giữa sự thanh tịnh và hận thù.

Cái lạnh buốt từ bàn tay Lão Đạo Quán Chủ cứ thế lan tỏa, ngấm sâu vào từng thớ thịt, từng mạch máu của Lâm Nhất. Hắn cảm nhận được sự sống đang từ từ, chậm rãi, nhưng không thể đảo ngược, rời bỏ thân thể gầy yếu của sư phụ mình. Ngay cả tiếng thở dốc nặng nề, khó nhọc ấy cũng dần trở nên yếu ớt hơn, rồi chìm hẳn vào hư vô. Đôi mắt Lão Đạo Quán Chủ, vừa rồi còn ánh lên một tia sáng cuối cùng, giờ đây đã hoàn toàn mất đi tiêu cự, hóa thành một mảnh tro tàn không hồn. Bàn tay ông, dù đã rũ xuống vô lực, vẫn còn giữ nguyên dáng vẻ như muốn xoa dịu nỗi đau của Lâm Nhất, nhưng nay đã lạnh ngắt, cứng đờ.

“Sư phụ! Sư phụ ơi!” Lâm Nhất khẽ gọi, giọng hắn như bị vò nát, vỡ vụn trong cuống họng. Hắn gục đầu vào lồng ngực của Lão Đạo Quán Chủ, cố gắng nghe thấy một nhịp đập dù là yếu ớt nhất, một hơi thở dù là mong manh nhất, nhưng tất cả chỉ là sự tĩnh lặng đến rợn người. Không còn gì cả. Không còn tiếng thở, không còn nhịp tim. Chỉ còn cái lạnh giá của thi thể, và sự trống rỗng đến vô tận đang nuốt chửng hắn. Nước mắt Lâm Nhất tuôn rơi như mưa, không phải những giọt nước mắt đau đớn như lúc trước, mà là những dòng nước mắt của sự tuyệt vọng tột cùng, của một linh hồn đang bị xé toạc. Hắn không gào thét, không vùng vẫy, chỉ lặng lẽ ôm chặt lấy người sư phụ đã khuất, như muốn giữ lại chút hơi ấm cuối cùng, chút ký ức cuối cùng về một người đã từng là tất cả của hắn. Cả thân hình hắn run lên bần bật, không ngừng, không dứt, như một cành cây khô héo đang oằn mình trong cơn bão dữ.

Tô Mạt Nhi đứng cạnh, đôi mắt to tròn long lanh của nàng giờ đã sưng húp vì khóc. Nàng muốn đỡ lấy Lâm Nhất, muốn an ủi hắn, nhưng nàng biết, lúc này, mọi lời nói đều trở nên vô nghĩa. Nàng chỉ có thể nhẹ nhàng đặt tay lên vai hắn, truyền cho hắn chút hơi ấm từ lòng mình. “Lâm Nhất… huynh hãy bình tĩnh…” Giọng nàng khẽ run rẩy, yếu ớt, lạc lõng trong không gian điện thờ hoang tàn. Nàng cũng không thể giữ được bình tĩnh. Nỗi đau mất đi Lão Đạo Quán Chủ, người đã cưu mang nàng từ nhỏ, cũng giày vò nàng không kém. Nhưng nàng biết, nỗi đau của Lâm Nhất còn lớn hơn gấp vạn lần. Hắn đã mất đi tất cả.

Lý Nguyên, vốn là một người ít khi thể hiện cảm xúc, giờ đây cũng không thể giấu được vẻ u sầu trên khuôn mặt phong trần. Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo biết bao sự hối hận và mất mát. Hắn cúi đầu thật thấp, đôi mắt nhìn vào khoảng không vô định, như đang tự vấn chính mình. Hắn từng bị trục xuất khỏi Huyền Nguyên Quan, từng mang trong mình nỗi oán hận, nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là sự trống rỗng. Lão Đạo đã ra đi, và Huyền Nguyên Quan đã thực sự tan nát. Hắn lặng lẽ bước đến, nhẹ nhàng giúp Lâm Nhất đặt thi thể Lão Đạo Quán Chủ xuống phiến đá lạnh lẽo. Mỗi cử động của hắn đều mang theo sự cẩn trọng và tôn kính, như thể đang chạm vào một kho báu vô giá. Hắn cũng đã từng là một đệ tử của Lão Đạo, từng được ông chỉ dạy, từng được ông cưu mang. Dù đường đời có khác biệt, nhưng ân nghĩa thầy trò vẫn còn đó, sâu đậm tựa núi non.

Bầu không khí trong điện thờ càng lúc càng u ám, lạnh lẽo đến thấu xương. Tiếng gió rít qua những khe tường đổ nát như tiếng than khóc của vạn vật, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ xa, tạo nên một sự tương phản đến rợn người. Đó là tiếng gọi của sự sống vẫn tiếp diễn, mặc cho cái chết đang bao trùm nơi đây. Mùi ẩm mốc của gỗ mục, mùi đất hoang tàn, mùi trầm hương nhạt nhòa từ những nén nhang đã tàn, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự tàn phai. Lâm Nhất, với thân hình gầy gò, đôi mắt đen láy sâu thẳm giờ đây trống rỗng vô hồn, vẫn ôm chặt lấy Lão Đạo Quán Chủ. Trang phục đạo bào vải thô cũ kỹ của hắn, vốn dĩ đã có vài chỗ vá víu, giờ đây lại càng thêm tả tơi, nhuốm đầy bụi bẩn và nước mắt. Hắn không nói một lời, chỉ lặng lẽ, lặng lẽ ôm lấy thi thể lạnh giá, như muốn níu giữ lại một hơi ấm cuối cùng của người đã khuất.

Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Nhưng cái chân tâm ấy, giờ đây, đang bị xé nát, bị giằng xé giữa ánh sáng và bóng tối, giữa sự thanh tịnh và hận thù. Lời di huấn của Lão Đạo vẫn văng vẳng bên tai hắn: “Hồng trần… vô tiên… tâm an… Vạn vật… hữu linh… nhân sinh… hữu tình…” Những lời ấy, vốn dĩ là kim chỉ nam, giờ đây lại trở thành những lưỡi dao sắc bén cứa vào tim hắn. Hắn đã không thể giữ được sư phụ, không thể bảo vệ được Huyền Nguyên Quan. Cái gọi là “vô tiên chi đạo” mà sư phụ đã dành cả đời để theo đuổi, giờ đây có phải chỉ là một ảo ảnh tan biến theo gió bụi? Cảm giác bất lực dâng trào, nhấn chìm hắn vào vực sâu của tuyệt vọng. Một tia căm phẫn le lói trong tâm trí hắn, như một đốm lửa nhỏ nhoi, yếu ớt, nhưng lại mang trong mình sức mạnh thiêu rụi tất cả. Kẻ nào đã gây ra chuyện này? Kẻ nào đã tàn phá Huyền Nguyên Quan, đã cướp đi sư phụ của hắn? Hắn sẽ không để yên. Tuyệt đối không.

***

Buổi sáng muộn, cùng ngày Lão Đạo Quán Chủ qua đời, một căn phòng nhỏ, sạch sẽ nhất trong Huyền Nguyên Quan được chọn làm nơi tạm quàn cho thi thể của ông. Căn phòng, dù đã được dọn dẹp cẩn thận, vẫn không thể xua đi cái mùi ẩm mốc đặc trưng của những ngôi nhà hoang phế. Tiếng gió vẫn rít qua các kẽ hở, tạo nên những âm thanh u ám, khiến lòng người càng thêm nặng trĩu. Tuy nhiên, một mùi trầm hương mới đốt đã tỏa ra, cố gắng xua đi cái mùi đất mục và hơi lạnh của tử khí, mang đến một chút an ủi, một chút thanh tịnh cho không gian vốn đã quá bi thương.

Ba con người, Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi và Lý Nguyên, giờ đây đang lặng lẽ chuẩn bị tang lễ đơn giản nhất cho Lão Đạo Quán Chủ. Lâm Nhất như người mất hồn. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn giờ đây hoàn toàn vô hồn, trống rỗng, không còn chút tinh nghịch hay hiếu kỳ nào như thường lệ. Khuôn mặt thư sinh của hắn giờ đây tái nhợt, xanh xao, in hằn dấu vết của nỗi đau và sự mất ngủ. Hắn chỉ biết làm theo những gì Tô Mạt Nhi và Lý Nguyên chỉ dẫn, một cách máy móc, vô tri, như một cái bóng không hồn. Mỗi cử động của hắn, dù là gấp một tấm vải liệm, hay sắp đặt một vật phẩm cúng tế, đều như một nhát dao cứa vào lòng hắn, làm sống dậy những ký ức về sư phụ. Hắn nhớ những lần sư phụ giảng đạo, những lần ông nhẹ nhàng sửa sai cho hắn, những lần ông mỉm cười hiền từ khi hắn nghịch ngợm. Giờ đây, tất cả chỉ còn là dĩ vãng, là những mảnh vỡ của một giấc mộng đã tan.

Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú, bầu bĩnh giờ đây cũng tiều tụy đi rất nhiều. Đôi mắt to tròn long lanh của nàng đỏ hoe, sưng mọng. Nàng vẫn cố gắng gượng, kìm nén tiếng nấc nghẹn để có thể lo liệu mọi việc một cách chu toàn nhất. Nàng biết, nếu nàng cũng suy sụp, Lâm Nhất sẽ càng thêm cô độc. Nàng nhẹ nhàng hướng dẫn Lâm Nhất đặt chiếc Phù Trần Mộc của Lão Đạo Quán Chủ bên cạnh thi thể ông, rồi sau đó là chiếc Bồ Đoàn Cũ Kỹ, nơi ông vẫn thường ngồi tĩnh tọa. Mỗi khi chạm vào những vật phẩm ấy, nàng lại không thể kìm được nước mắt, khẽ khàng lau đi những giọt lệ nóng hổi đang lăn dài trên má.

“Sư phụ sẽ yên nghỉ…” Lý Nguyên khẽ nói, giọng hắn khàn đặc, đầy sự u sầu. Hắn lặng lẽ phụ giúp, không nói nhiều. Vẻ thất vọng, tự ti vẫn còn đó trên khuôn mặt hắn, nhưng giờ đây đã hòa cùng với nỗi buồn vô hạn. Hắn cẩn thận đặt những nén nhang mới lên lư hương, khói trầm nghi ngút bay lên, mang theo lời cầu nguyện cho linh hồn Lão Đạo được siêu thoát. Hắn cũng từng là một đệ tử của Huyền Nguyên Quan, từng được Lão Đạo dạy dỗ. Dù đã có lúc lạc lối, nhưng giờ đây, trước cảnh tượng bi thương này, mọi oán hận, mọi tự ái đều tan biến, chỉ còn lại sự kính trọng và thương tiếc.

Cả ba người cùng nhau liệm thi thể Lão Đạo Quán Chủ, từng cử động đều mang theo sự cẩn trọng và tôn kính. Chiếc đạo bào cũ kỹ của ông được thay bằng một bộ mới, tuy vẫn là vải thô, nhưng sạch sẽ và tinh tươm. Lâm Nhất dùng đôi tay run rẩy vuốt phẳng những nếp nhăn trên khuôn mặt khắc khổ của sư phụ, cố gắng ghi nhớ từng đường nét, từng vẻ bình yên của ông trong khoảnh khắc cuối cùng này. Cái lạnh từ thi thể ông vẫn truyền qua lòng bàn tay hắn, nhắc nhở hắn về sự thật tàn khốc: sư phụ đã không còn nữa.

“Lâm Nhất, huynh… huynh phải ăn chút gì đó…” Tô Mạt Nhi nhẹ nhàng nói, giọng nàng đầy lo lắng. Nàng đưa cho hắn một bát cháo trắng, nhưng hắn chỉ nhìn nó một cách vô hồn, không có chút phản ứng nào. Nàng biết, hắn đang chìm sâu trong nỗi đau, trong sự trống rỗng mà không gì có thể lấp đầy được. Nàng không ép, chỉ lặng lẽ đặt bát cháo xuống bên cạnh hắn, rồi quay lại tiếp tục công việc của mình.

Bầu không khí trong căn phòng nhỏ càng lúc càng trầm mặc, bi thương. Tiếng bước chân khẽ khàng của ba người vang vọng trong sự tĩnh lặng, mỗi cử động đều mang theo sự cẩn trọng và tôn kính, như sợ làm kinh động đến giấc ngủ ngàn thu của Lão Đạo Quán Chủ. Họ hiểu rằng, Huyền Nguyên Quan giờ đây đã thực sự trống rỗng. Không chỉ mất đi một người sư phụ, một người cha, mà còn mất đi cả một biểu tượng, một linh hồn. Cái "Vô Tiên chi Đạo" mà Lão Đạo đã gầy dựng, giờ đây đang đứng trước bờ vực của sự tan rã. Lâm Nhất, người đệ tử duy nhất còn lại, liệu có thể gánh vác được di sản này, hay sẽ chìm đắm mãi mãi trong nỗi đau và sự căm phẫn?

Trong tâm trí Lâm Nhất, những lời của Lão Đạo Quán Chủ vẫn vang vọng, như một lời nguyền, cũng như một lời tiên tri. "Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm." Nhưng làm sao hắn có thể tìm thấy "tâm an" khi lòng hắn đang bị xé nát bởi nỗi đau và sự mất mát? Làm sao hắn có thể tin vào "nhân sinh hữu tình" khi thế gian lại tàn độc đến vậy? Cái chết của Lão Đạo không chỉ cướp đi sư phụ của hắn, mà còn cướp đi một phần niềm tin của hắn vào đạo lý, vào lẽ phải. Một hạt mầm của sự hoài nghi, của sự căm phẫn bắt đầu nảy mầm trong trái tim hắn, dần dần lớn lên, nuốt chửng sự thanh tịnh vốn có. Nó là khởi đầu cho một cuộc đấu tranh nội tâm sâu sắc, một cuộc chiến với "tâm ma" mà hắn không hề hay biết.

***

Ngày hôm sau, dưới ánh chiều tà ảm đạm, những đám mây nặng trĩu vẫn vần vũ trên bầu trời, như thể cũng đang đau buồn trước sự ra đi của một người hiền triết. Gió lạnh thổi mạnh, rít gào qua những ngọn cây khô, mang theo hơi lạnh buốt của tiết trời cuối thu, len lỏi vào từng ngóc ngách của Huyền Nguyên Quan hoang tàn. Ba con người cô độc, Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi và Lý Nguyên, đứng trước nấm mồ đơn sơ của Lão Đạo Quán Chủ, nằm khuất sau những tàn tích của Huyền Nguyên Quan, nơi cỏ dại đã bắt đầu mọc um tùm.

Họ đã tự tay đào huyệt, tự tay chôn cất Lão Đạo. Không có tiếng kèn trống, không có những nghi lễ cầu kỳ. Chỉ có sự im lặng của nỗi đau, sự tĩnh lặng của lòng người. Tiếng đất rơi khô khốc xuống huyệt mộ, từng tiếng, từng tiếng, như những nhát dao cứa vào tâm can của Lâm Nhất. Mỗi hạt đất phủ lên quan tài của sư phụ, là một lần hắn cảm thấy trái tim mình bị bóp nghẹt. Tiếng chim hót líu lo từ một cành cây gần đó, dù là âm thanh của sự sống, nhưng trong khoảnh khắc này, lại trở thành một sự tương phản bi ai, khắc họa rõ nét hơn sự mất mát của họ.

Lâm Nhất, với đôi mắt trống rỗng nhìn vào khoảng không, cầm chặt chiếc Phù Trần Mộc của sư phụ. Chiếc Phù Trần Mộc, vốn dĩ là biểu tượng của sự thanh tịnh, của đạo pháp, giờ đây lại mang theo một sức nặng ngàn cân, tựa như gánh nặng của cả một đời người. Hắn vuốt ve từng sợi tơ trắng bạc của Phù Trần, cảm nhận sự thô ráp của cán gỗ, như muốn níu giữ lại chút gì đó của sư phụ. Thân hình hắn vẫn gầy gò, đôi vai hắn vẫn còn non nớt, nhưng giờ đây, hắn phải gánh vác một trách nhiệm nặng nề. Hắn không còn là tiểu đạo sĩ vô tư ngày nào.

Tô Mạt Nhi đứng bên cạnh, đôi mắt nàng vẫn còn ướt đẫm. Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên vai Lâm Nhất, muốn chia sẻ gánh nặng với hắn, nhưng nàng biết, nỗi đau này, chỉ có hắn mới có thể tự mình gánh chịu. Nàng quay sang Lý Nguyên, ánh mắt nàng đầy vẻ lo lắng. Lý Nguyên chỉ khẽ lắc đầu, rồi cúi người bái lạy trước nấm mồ. “Sư phụ… an nghỉ.” Hắn khẽ nói, giọng nghẹn ngào, rồi đứng thẳng dậy, đôi mắt hắn nhìn về phía Huyền Nguyên Quan đổ nát, nơi từng là nhà của hắn, là nơi hắn từng được dạy dỗ. Giờ đây, chỉ còn là những tàn tích, những ký ức đau buồn.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đến đáng sợ ấy, một luồng tà khí mờ nhạt, khó nhận thấy, vẫn còn vương vấn trong không khí, lướt qua làn gió lạnh. Nó không phải là một sự hiện diện rõ ràng, mà chỉ là một cảm giác, một dư âm của sự tàn độc, như một lời nhắc nhở lạnh lùng về kẻ đã gây ra thảm kịch này. Lâm Nhất, vốn có giác quan nhạy bén hơn người, đã cảm nhận được luồng khí tức ấy. Đôi mắt hắn, vừa rồi còn trống rỗng vô hồn, chợt lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, không còn là sự đau khổ thuần túy, mà là một sự căm phẫn và quyết tâm lặng câm. Nó là ngọn lửa nhỏ nhoi đầu tiên của "tâm ma", nhen nhóm trong đáy lòng hắn.

Hắn khẽ siết chặt chiếc Phù Trần Mộc trong tay. Những lời di huấn cuối cùng của sư phụ: "Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình." giờ đây mang một ý nghĩa khác. Hắn không thể để sư phụ ra đi vô ích. Kẻ nào đã làm điều này, kẻ nào đã tàn phá Huyền Nguyên Quan, cướp đi mạng sống của Lão Đạo, hắn nhất định sẽ tìm ra và bắt chúng phải trả giá! Đây không còn là hành trình truy cầu tiên đạo một cách thanh tịnh nữa. Đây là một con đường báo thù, một con đường nhuốm màu hận thù và căm phẫn.

Lâm Nhất chậm rãi đặt chiếc Phù Trần Mộc lên nấm mộ của Lão Đạo Quán Chủ, như một lời hứa, một lời thề nguyền. Nhưng chỉ một thoáng sau, hắn lại khẽ khàng cầm lấy nó, nắm chặt trong tay. Chiếc Phù Trần Mộc không chỉ là di vật của sư phụ, mà còn là một phần của hắn, một phần của quá khứ, và giờ đây, nó sẽ là một phần của tương lai, một tương lai đầy gian nan và thử thách. Nó là biểu tượng cho di sản của sư phụ, và hắn sẽ gánh vác nó, theo cách riêng của mình.

Hắn quay lưng lại với ngôi mộ, ánh mắt nhìn thẳng về phía xa, nơi những tàn tích của Huyền Nguyên Quan trải dài dưới ánh chiều tà ảm đạm. Phía chân trời, mặt trời đã lặn xuống, để lại một vệt đỏ sẫm như máu, báo hiệu một đêm tối mịt mùng sắp đến. Mùi đất ẩm, mùi cỏ cây hoang dại, mùi ẩm mốc từ những bức tường đổ nát của Huyền Nguyên Quan, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự tàn phai và mất mát. Nhưng trong cái khung cảnh bi thương ấy, một ý chí kiên cường, một ngọn lửa hận thù đã nhen nhóm trong trái tim Lâm Nhất.

Huyền Nguyên Quan đã tan nát, "Vô Tiên chi Đạo" cũ đã sụp đổ. Nhưng từ trong đống đổ nát ấy, một con đường mới đang mở ra cho Lâm Nhất, một con đường khắc nghiệt hơn, đen tối hơn, nơi hắn sẽ phải đối mặt với chính "tâm ma" của mình, đối mặt với những tàn khốc của hồng trần. Ánh mắt hắn, dù vẫn còn hằn sâu nỗi đau, nhưng giờ đây đã thêm vào một tia lạnh lẽo, một sự quyết tâm không thể lay chuyển. Hắn sẽ tìm kiếm kẻ thù, không phải vì muốn khẳng định đạo lý, mà vì muốn trả lại công bằng cho sư phụ, cho Huyền Nguyên Quan. Cái chết của Lão Đạo Quán Chủ không phải là dấu chấm hết, mà là khởi đầu cho một chương mới, một chương đầy bi tráng và khắc nghiệt trong hành trình của Lâm Nhất. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Nhưng liệu tâm hắn, giờ đây, còn có thể giữ được sự thanh tịnh? Hay sẽ bị nỗi đau và hận thù nuốt chửng?

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ