Vô tiên chi đạo
Chương 184

Vực Sâu Tuyệt Vọng: Bóng Đêm Nuốt Chửng Tâm Hồn

2852 từ
Mục tiêu: Khắc họa sâu sắc trạng thái tâm lý suy sụp của Lâm Nhất sau cái chết của Lão Đạo Quán Chủ.,Làm nổi bật cảm giác tội lỗi, bất lực và sự xa lánh thế giới của Lâm Nhất, đẩy hắn vào trạng thái tuyệt vọng cùng cực.,Thiết lập bối cảnh cho sự xuất hiện của 'tâm ma' và các xung đột nội tâm lớn hơn trong arc.,Cho thấy sự tan hoang, tiêu điều của Huyền Nguyên Quan, phản ánh nội tâm Lâm Nhất và sự kết thúc của một kỷ nguyên.,Giới thiệu mức độ nghiêm trọng của cú sốc, khiến Lâm Nhất mất đi phương hướng, mục đích sống, mở đường cho sự thao túng từ bên ngoài.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Lý Nguyên
Mood: Trầm buồn, tuyệt vọng, u uất, nội tâm, bi tráng.
Kết chương: [object Object]

Ánh chiều tà hôm ấy, vệt đỏ sẫm như máu vương vãi nơi chân trời, báo hiệu một đêm tối mịt mùng đang buông xuống. Lâm Nhất vẫn đứng đó, thân hình gầy gò đổ bóng dài trên nền đất ẩm ướt, nơi nấm mồ vừa được đắp. Chiếc Phù Trần Mộc trong tay hắn như một vật nối liền giữa hai thế giới, giữa sự sống và cái chết, giữa quá khứ và một tương lai vô định. Hắn siết chặt nó, từng sợi tơ trắng bạc khẽ cọ vào lòng bàn tay chai sần, tựa như muốn truyền đi hơi ấm cuối cùng của người đã khuất. Mùi đất ẩm, mùi cỏ cây hoang dại, và cả cái mùi ẩm mốc đặc trưng từ những bức tường đổ nát của Huyền Nguyên Quan, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng ai oán, một khúc bi ca cho sự tàn phai và mất mát. Nhưng trong cái khung cảnh bi thương ấy, một ngọn lửa nhỏ nhoi, âm ỉ của căm phẫn và quyết tâm đã nhen nhóm trong đáy sâu tâm hồn hắn, mặc dù bề ngoài vẫn là sự trống rỗng vô hạn.

Những ngày sau tang lễ, Huyền Nguyên Quan càng thêm tiêu điều, lạnh lẽo. Gió heo may từ đâu thổi đến, rít qua những khe cửa vỡ, những mái ngói xiêu vẹo, mang theo hơi lạnh buốt thấu xương. Bầu trời vẫn xám xịt, như tấm màn tang che phủ cả một cõi trần gian. Mọi thứ bên trong Huyền Nguyên Quan vẫn còn ngổn ngang từ cái đêm bi kịch ấy, những mảnh vỡ của ngói, của gạch đá, của những kỷ vật đã từng gắn bó với Lão Đạo Quán Chủ, nằm rải rác trên nền đất. Chúng như những mảnh ký ức vụn vỡ, cứa vào lòng Lâm Nhất mỗi khi hắn lướt qua.

Hắn lang thang trong sự đổ nát ấy, không còn là tiểu đạo sĩ thanh thoát ngày nào, mà chỉ là một cái bóng vật vờ, gầy gò đến đáng sợ. Đôi mắt đen láy sâu thẳm, vốn thường mang vẻ trầm tư, giờ đây lại vô hồn, trống rỗng, nhìn vào hư không như thể thế giới xung quanh đã hóa thành vô nghĩa. Hắn không còn nhận ra những cảnh vật quen thuộc, không còn cảm thấy sự hiện hữu của chính mình. Mỗi bước chân của hắn đều nặng nề, dường như đang kéo lê cả một gánh nặng của nỗi đau và sự hối tiếc. Chiếc Phù Trần Mộc vẫn được hắn nắm chặt trong tay, không rời. Nó không còn là biểu tượng của đạo pháp thanh tịnh, mà là một sợi xích vô hình, trói buộc hắn vào quá khứ, vào cái chết của sư phụ, vào cảm giác bất lực đến tận cùng. Mỗi khi hắn vuốt ve những sợi tơ bạc đã ngả màu, hắn lại cảm thấy một vết cứa sâu hơn trong tâm can, một lời nhắc nhở không ngừng về sự yếu kém của bản thân.

Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú giờ đây hằn rõ vẻ lo lắng và đôi mắt to tròn long lanh đã sưng húp vì khóc, cố gắng tiếp cận Lâm Nhất. Nàng nhẹ nhàng đặt một bát cháo nóng hổi, nghi ngút khói, cạnh hắn khi hắn đang ngồi bất động trên một phiến đá lạnh lẽo. Mùi hương gạo thơm lừng, xen lẫn chút vị thuốc bổ, lan tỏa trong không khí ẩm lạnh, nhưng Lâm Nhất chẳng hề mảy may để ý. Hắn vẫn nhìn xa xăm, đôi mắt không tiêu cự.

“Lâm Nhất ca ca… huynh ăn chút gì đi,” giọng nàng líu lo, giờ đã khản đặc và yếu ớt hơn, mang theo một nỗi xót xa không che giấu. Nàng khẽ chạm vào vai hắn, cảm nhận sự lạnh lẽo từ lớp đạo bào vải thô cũ kỹ của hắn, thứ đạo bào mà nàng vẫn thường vá víu cho hắn. Nhưng hắn không phản ứng, chỉ khẽ rụt vai lại, như một con thú bị thương cố gắng co mình vào vỏ bọc cô độc. Tô Mạt Nhi thở dài một tiếng nặng nề, đôi mắt nàng ngấn lệ. Nàng biết, nỗi đau này quá lớn, quá sâu sắc, đến mức mọi lời an ủi đều trở nên vô nghĩa. Nàng lùi về phía sau, bất lực và đau đớn không kém khi chứng kiến người mà nàng yêu thương đang chìm dần vào vực thẳm.

Lý Nguyên, với vẻ u uất và bất lực thường thấy trên khuôn mặt, chỉ im lặng đứng từ xa quan sát. Hắn hiểu Lâm Nhất hơn ai hết. Hắn cũng từng nếm trải nỗi đau mất mát, nỗi nhục nhã của sự thất bại. Hắn biết rằng trong những khoảnh khắc như thế này, mọi lời nói đều thừa thãi. Điều duy nhất có thể làm là chờ đợi, chờ đợi cho đến khi dòng chảy của thời gian, dù chậm rãi và khắc nghiệt, làm dịu đi phần nào những vết thương lòng. Hắn khẽ thở dài, ánh mắt dõi theo bóng lưng gầy guộc của Lâm Nhất, trong lòng dấy lên một nỗi lo lắng vô hạn. Huyền Nguyên Quan tan nát, Lão Đạo Quán Chủ đã khuất, và giờ đây, tiểu đạo sĩ Lâm Nhất cũng đang dần tan biến trong chính nỗi đau của mình. Hắn muốn giúp, muốn sẻ chia, nhưng lại không biết phải làm sao. Sự cô độc của Lâm Nhất, cũng như sự bất lực của Tô Mạt Nhi và Lý Nguyên, báo hiệu một giai đoạn đầy khó khăn, một khoảng thời gian mà mối quan hệ giữa họ sẽ trở nên căng thẳng và xa cách hơn bao giờ hết, khiến Lâm Nhất càng dễ bị tổn thương và thao túng bởi những thế lực đen tối đang rình rập.

Đêm khuya buông xuống, vài ngày sau cái chết của Lão Đạo Quán Chủ, không khí trong Huyền Nguyên Quan càng trở nên lạnh lẽo và ảm đạm. Trăng treo lơ lửng trên đỉnh trời, nhưng bị những tầng mây xám xịt che khuất, chỉ còn le lói vài tia sáng yếu ớt, không đủ xua đi màn đêm u tối. Đã vài ngày trôi qua kể từ tang lễ, Lâm Nhất vẫn không ăn uống tử tế, cũng chẳng hề chợp mắt. Thân hình hắn, vốn đã gầy gò, giờ đây càng thêm tiều tụy, xanh xao. Hắn ngồi bất động trên nền đất lạnh lẽo của điện thờ cũ, nơi Lão Đạo Quán Chủ từng tĩnh tọa, ngày ngày giảng giải đạo lý, luyện tập công pháp. Chiếc Bồ Đoàn Cũ Kỹ, nơi sư phụ hắn từng ngồi, giờ trống rỗng, lạnh lẽo, như một lời nhắc nhở về sự vắng mặt không thể bù đắp. Quyển Kinh Thư Vô Tự vẫn nằm đó, trên một phiến đá nứt nẻ, không một dấu vết của sự sống, của bàn tay sư phụ từng lật giở. Nó nằm im lìm, chứa đựng những triết lý sâu xa mà giờ đây, trong mắt Lâm Nhất, chỉ còn là những ký tự vô nghĩa.

Hắn cố gắng nhập định, cố gắng tìm lại cảm giác bình yên mà sư phụ đã dạy, cố gắng thanh lọc tâm trí khỏi những tạp niệm, khỏi nỗi đau đang giày vò. Hắn nhắm mắt lại, hít thở sâu, cố gắng tập trung vào hơi thở của mình, như những gì Lão Đạo Quán Chủ đã chỉ dẫn. Nhưng tâm trí hắn không chịu phục tùng. Thay vì sự thanh tịnh, tâm trí hắn tràn ngập những hình ảnh cuối cùng của sư phụ: ánh mắt mờ dần, bàn tay yếu ớt buông thõng, và hơi thở cuối cùng nặng nề như một tảng đá đè nát lồng ngực hắn. Cảm giác tội lỗi cuộn trào, dâng lên như thủy triều, nhấn chìm hắn trong vực sâu của sự dằn vặt.

"Tại sao ta không đủ mạnh? Tại sao ta lại bất lực đến vậy?" Tiếng nói nội tâm của hắn vang vọng, khô khốc và đầy thống khổ. "Sư phụ đã dạy ta bao điều, đã dành cả đời để dẫn dắt ta, nhưng khi người cần ta nhất, ta lại không thể làm được gì. Ta đã thất bại. Ta đã phụ lòng người."

Hắn nhớ lại những lời di huấn cuối cùng của sư phụ: "Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình." Những lời ấy, trước đây là kim chỉ nam, giờ đây lại như những lưỡi dao sắc bén, cứa vào trái tim hắn. Tiên đạo tại tâm? Tâm hắn giờ đây chỉ là một mớ hỗn độn của đau khổ, tuyệt vọng và căm phẫn. Hắn đã cố gắng giữ vững "chân tâm", nhưng chân tâm ấy đã bị vấy bẩn bởi máu và nước mắt.

Cơ thể hắn run rẩy không ngừng, không phải vì lạnh, mà vì sự hỗn loạn trong tâm trí. Hắn cố gắng đẩy lùi những suy nghĩ tiêu cực, cố gắng tìm lại một tia sáng nhỏ nhoi của niềm tin, nhưng tất cả đều vô vọng. Hắn cảm thấy mình như đang chìm dần, chìm dần xuống một vực sâu không đáy, nơi không có ánh sáng, không có hy vọng, chỉ có bóng tối và sự lạnh lẽo của cô độc. Cảm giác nặng nề của chiếc Phù Trần Mộc trong tay không còn là sự an ủi, mà là gánh nặng của một lời hứa không thể thực hiện, của một trách nhiệm quá lớn đối với đôi vai non nớt của hắn. Nó là biểu tượng cho di sản của sư phụ, nhưng hắn cảm thấy mình không xứng đáng để gánh vác nó.

Trong một khoảnh khắc của sự tuyệt vọng tột cùng, một tiếng gầm nhẹ thoát ra khỏi cổ họng hắn, tiếng gầm của một con thú bị thương đang cố gắng vùng vẫy trong cơn đau đớn. Hắn giật mình mở mắt, ánh mắt đỏ ngầu, chứa đầy sự căm ghét. Hắn nhìn chằm chằm vào quyển Kinh Thư Vô Tự đang nằm im lìm. Quyển sách ấy, biểu tượng của sự giác ngộ, của con đường Vô Tiên chi Đạo mà sư phụ đã dành cả đời để theo đuổi, giờ đây chỉ gợi cho hắn thêm sự bất lực và nỗi đau. Hắn cảm thấy như nó đang chế nhạo hắn, chế nhạo sự yếu kém của hắn, chế nhạo những lời dạy mà hắn đã không thể dùng để cứu lấy người thân yêu nhất.

Với một tiếng thở dốc đầy giận dữ, Lâm Nhất vung tay ném mạnh quyển Kinh Thư Vô Tự sang một bên. Nó đập vào bức tường đổ nát, tạo ra một tiếng động nhỏ, khô khốc, xé tan sự tĩnh mịch của đêm khuya. Tiếng động ấy, dù nhỏ, lại như một tiếng sét đánh vào tâm can, một sự đoạn tuyệt với quá khứ, với con đường mà hắn từng tin tưởng. Sau đó, hắn ôm đầu gục xuống, cơ thể co rúm lại, những tiếng nấc nghẹn ngào bật ra, yếu ớt và tuyệt vọng. Hắn không còn là tiểu đạo sĩ hiếu kỳ, trầm tư ngày nào. Hắn đã bị nỗi đau và hận thù nuốt chửng, chìm sâu vào vực thẳm của bóng đêm.

Khi bình minh le lói, những tia sáng yếu ớt của một ngày mới cố gắng xuyên qua lớp mây xám xịt, rọi xuống Huyền Nguyên Quan tan hoang. Nhưng ánh sáng ấy không mang theo chút ấm áp hay hy vọng nào, chỉ càng làm nổi bật thêm sự tiêu điều, đổ nát của cảnh vật. Lâm Nhất chậm rãi đứng dậy, thân hình gầy gò của hắn đổ bóng dài trên nền đất ẩm ướt, như một cái bóng đơn độc giữa thế gian. Hắn bước ra khỏi điện thờ, ánh mắt sắc lạnh quét qua cảnh vật tan hoang xung quanh. Mùi ẩm mốc từ những tàn tích, tiếng gió rít lạnh buốt, cảm giác cô độc và trống rỗng của không gian, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một bức tranh bi thương, phản ánh chính tâm hồn hắn.

Ánh mắt hắn dừng lại ở phía những vết tích tà khí còn lưu lại, dù mờ nhạt, nơi sư phụ hắn đã ngã xuống. Đó không chỉ là dấu vết của một cuộc chiến, mà là một lời nhắc nhở không ngừng về kẻ thù, về sự tàn độc đã cướp đi sinh mạng của Lão Đạo Quán Chủ. Nỗi tuyệt vọng trong lòng Lâm Nhất, sau những ngày chìm đắm trong đau khổ và dằn vặt, đã biến thành một ngọn lửa căm phẫn âm ỉ, bùng cháy dữ dội trong sâu thẳm tâm hồn. Hắn không còn tin vào bất cứ điều gì, vào đạo lý, vào công bằng, hay vào cái gọi là "tiên đạo" thanh tịnh. Thế giới xung quanh, với hắn, dường như đã hóa thành vô nghĩa, một cõi trần gian đầy rẫy bất công và đau khổ.

Mục tiêu duy nhất còn sót lại trong tâm trí hắn là tìm kiếm kẻ đã gây ra bi kịch này, bất kể cái giá phải trả. Sự xa lánh của hắn với Tô Mạt Nhi và Lý Nguyên, sự cô độc mà hắn tự tạo ra, đã khiến hắn trở nên yếu đuối, dễ bị tổn thương, và có thể bị thao túng bởi những thế lực đen tối, bởi chính 'tâm ma' đang trỗi dậy trong lòng. Ngọn lửa căm phẫn âm ỉ ấy là khởi đầu cho 'tâm ma', định hình hướng đi ban đầu của hắn theo con đường báo thù, một con đường có thể dẫn đến những hành động cực đoan.

"Ta sẽ tìm ra ngươi... Ta sẽ khiến ngươi phải trả giá," một lời thì thầm khô khốc, đầy hận thù bật ra từ đôi môi nứt nẻ của Lâm Nhất. Giọng hắn khàn đặc, không còn sự ôn hòa, chân thành ngày nào, mà thay vào đó là sự lạnh lẽo của sắt thép. Hắn siết chặt nắm tay, các khớp xương trắng bệch. Một quyết tâm đen tối, kiên cố đến đáng sợ, đã hình thành trong tâm trí hắn. Hắn không còn là Lâm Nhất của ngày xưa, tiểu đạo sĩ với đôi mắt tinh nghịch, hiếu kỳ, với trái tim đầy lòng trắc ẩn. Giờ đây, hắn chỉ là một con người bị nỗi đau và hận thù dẫn lối.

Huyền Nguyên Quan, nơi từng là mái nhà, là nơi Lão Đạo Quán Chủ đã cống hiến cả đời, giờ đây hoàn toàn tan hoang, không ai chăm sóc, như một biểu tượng cho sự sụp đổ hoàn toàn của 'đạo' cũ. Điều này báo hiệu sự cần thiết của một 'đạo' mới do Lâm Nhất xây dựng lại, nhưng đó sẽ là một quá trình đầy gian nan, đòi hỏi sự 'tái sinh' tinh thần từ trong đống tro tàn. Hắn đưa mắt nhìn về phía xa, nơi những dãy núi trùng điệp ẩn hiện trong màn sương sớm. Con đường phía trước hắn, hắn biết, sẽ không còn là con đường truy cầu tiên đạo một cách thanh tịnh, mà là một con đường khắc nghiệt, nhuốm màu máu và nước mắt.

Hắn khẽ khàng vuốt ve chiếc Phù Trần Mộc đang nằm trong tay, cảm nhận sức nặng của nó. Nó không chỉ là di vật của sư phụ, mà còn là một lời nhắc nhở về sự tồn tại của kẻ thù. "Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm," hắn lẩm bẩm, nhưng trong tâm trí hắn, câu nói ấy giờ đây mang một ý nghĩa khác. Nếu tiên đạo tại tâm, vậy thì tâm hắn giờ đây đã bị nỗi đau và hận thù nuốt chửng, liệu hắn có còn tìm được tiên đạo? Hay hắn sẽ lạc lối trong chính bóng tối của mình?

Đây không phải là sự kết thúc của Lâm Nhất, mà là sự khởi đầu của một cuộc đấu tranh nội tâm đầy cam go, một hành trình mà hắn sẽ phải đối mặt với chính 'tâm ma' của mình, đối mặt với những tàn khốc của hồng trần mà không có bóng dáng sư phụ che chở. Ánh mắt hắn, dù vẫn còn hằn sâu nỗi đau, nhưng giờ đây đã thêm vào một tia lạnh lẽo, một sự quyết tâm không thể lay chuyển, một lời thề nguyền âm thầm. Hắn sẽ tìm kiếm kẻ thù, không phải vì muốn khẳng định đạo lý, mà vì muốn trả lại công bằng cho sư phụ, cho Huyền Nguyên Quan đã tan nát. Cái chết của Lão Đạo Quán Chủ không phải là dấu chấm hết, mà là khởi đầu cho một chương mới, một chương đầy bi tráng và khắc nghiệt trong hành trình của Lâm Nhất, nơi hắn sẽ phải tự mình định nghĩa lại ý nghĩa của 'Vô Tiên chi Đạo'.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ