Gió vẫn rít qua những khe nứt của Huyền Nguyên Quan đổ nát, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của đất trời. Từ sau cái ngày bi thảm ấy, đạo quán như một vết thương lòng không thể lành, mỗi viên ngói vỡ, mỗi bức tường rêu phong đều chứa đựng một tiếng thở dài, một lời than khóc vô hình. Nơi đây, từng là chốn thanh tịnh, là mái nhà của Vô Tiên chi Đạo, giờ đây chỉ còn là tàn tích, là minh chứng cho sự tàn khốc của hồng trần, cho cái giá phải trả khi một chân lý bị chà đạp.
Lâm Nhất, tiểu đạo sĩ với đôi mắt từng tinh nghịch và hiếu kỳ, giờ đây lang thang giữa đống đổ nát với một vẻ u ám, nặng nề đến khó tả. Bước chân hắn vẫn nhẹ nhàng, nhưng không còn sự thanh thoát của một người vô ưu, mà là sự chùng xuống của một tâm hồn đang mang gánh nặng ngàn cân. Hắn không còn chìm đắm trong nỗi tuyệt vọng vô định như những ngày đầu, cái trống rỗng đến cùng cực ấy dường như đã bị một thứ cảm xúc khác thay thế, một ngọn lửa âm ỉ, không ngừng nung nấu trong lồng ngực. Trời đất Huyền Nguyên Quan hôm nay u ám, không một tia nắng rọi xuống, càng làm tăng thêm vẻ thê lương của cảnh vật và nỗi lòng hắn. Gió se lạnh luồn qua những vết nứt của bức tường đá, mang theo mùi ẩm mốc đặc trưng của nơi hoang phế, mùi đất mục và rêu phong bám chặt lấy mọi thứ, xen lẫn thoang thoảng một thứ mùi tanh nồng, khó chịu, như tàn dư của tà khí vẫn còn vương vấn đâu đây.
Hắn dừng lại trước bệ thờ đổ nát, nơi Lão Đạo Quán Chủ từng ngày đêm tụng kinh, gõ mõ. Giờ đây, chỉ còn là những mảnh gạch vụn, những cây nến cháy dở mục nát và một tấm bồ đoàn cũ kỹ sờn rách, nhuốm màu thời gian và máu. Tay hắn khẽ siết chặt chiếc Phù Trần Mộc, cây phất trần đã cũ kỹ nhưng vẫn giữ được sự tinh túy của một đạo sĩ chân chính, một di vật vô giá mà sư phụ đã để lại. Mỗi hình ảnh lướt qua tâm trí hắn, từ chiếc bát sứt mẻ sư phụ dùng ăn cơm, đến những quyển kinh thư đã bạc màu, không còn chữ, mỗi di vật đều như một nhát dao cứa vào lòng, nhưng giờ đây, bên cạnh nỗi đau xót xa là một ngọn lửa căm phẫn âm ỉ, bùng cháy dữ dội. Hắn nhắm mắt lại, trong đầu tái hiện lại cảnh tượng kinh hoàng hôm đó, khi Hắc Y Nhân kia giáng đòn chí mạng lên người sư phụ. Hắn hình dung lại cử chỉ tàn độc, khuôn mặt vô cảm, và cả luồng tà khí cuồn cuộn hủy diệt tất cả.
"Sư phụ... Người đã dạy con Vô Tiên, dạy con về lẽ thiện, về lòng trắc ẩn, về sự bao dung... nhưng, cái 'Tiên' đó có bảo vệ được người không?" Hắn độc thoại nội tâm, giọng nói vang vọng trong tâm trí hắn nghe thật khô khốc, đầy rẫy sự chất vấn. "Đạo lý của người, chân lý của người, tại sao lại không thể chống lại được sự tàn độc của thế gian? Hay là... 'Tiên' mà người vẫn hằng theo đuổi, rốt cuộc chỉ là một giấc mộng hão huyền, một sự yếu đuối bị lợi dụng?" Sự hoài nghi gặm nhấm tâm hồn hắn, kéo hắn chìm sâu hơn vào vực thẳm của bóng tối. Hắn không còn tin vào bất cứ điều gì, vào đạo lý, vào công bằng, hay vào cái gọi là "tiên đạo" thanh tịnh. Thế giới xung quanh, với hắn, dường như đã hóa thành vô nghĩa, một cõi trần gian đầy rẫy bất công và đau khổ.
Hắn thở ra một tiếng đầy căm giận, không phải vì Lão Đạo Quán Chủ đã ra đi, mà vì sự bất lực của chính hắn, vì cái thế giới này đã tước đoạt đi người thân yêu nhất của hắn một cách tàn nhẫn. Ánh mắt hắn lướt qua những vết tích tàn phá, hình dung lại cảnh Hắc Y Nhân (hoặc kẻ thủ ác) gây ra. Mỗi mảnh vỡ, mỗi vết nứt trên tường đều là một lời nhắc nhở không ngừng về kẻ thù, về sự tàn độc đã cướp đi sinh mạng của Lão Đạo Quán Chủ, về cái ác vẫn còn nhởn nhơ ngoài kia. Ngọn lửa căm phẫn âm ỉ ấy, sau những ngày chìm đắm trong đau khổ và dằn vặt, đã biến thành một ngọn lửa thực sự, bùng cháy dữ dội trong sâu thẳm tâm hồn hắn, thiêu đốt mọi thứ gọi là từ bi, thiện lương. "Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm," hắn lẩm bẩm, nhưng trong tâm trí hắn, câu nói ấy giờ đây mang một ý nghĩa khác. Nếu tiên đạo tại tâm, vậy thì tâm hắn giờ đây đã bị nỗi đau và hận thù nuốt chửng, liệu hắn có còn tìm được tiên đạo? Hay hắn sẽ lạc lối trong chính bóng tối của mình? Hắn biết, con đường phía trước sẽ không còn là con đường truy cầu tiên đạo một cách thanh tịnh, mà là một con đường khắc nghiệt, nhuốm màu máu và nước mắt.
***
Chiều tà, những tia nắng cuối cùng của ngày cũng yếu ớt đến thảm hại, không đủ sức xua đi cái lạnh đang bao trùm Huyền Nguyên Quan. Gió bắt đầu mạnh hơn, thổi lùa qua những tàn tích, tạo nên những tiếng rít gào thê lương như tiếng khóc của hồn ma. Tô Mạt Nhi và Lý Nguyên, với vẻ mặt tiều tụy, lo lắng, mang theo một bát cháo nóng hổi đến khu vực bếp tạm bợ, nơi Lâm Nhất thường lui tới. Mùi khói bếp từ đống lửa nhỏ xộc vào mũi, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của không gian, gợi lên một cảm giác vừa ấm áp vừa đau lòng.
Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú giờ đây hằn lên vẻ buồn bã, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên sự bất an. Cô nhẹ nhàng đặt bát cháo xuống một khúc gỗ mục, rồi nhìn về phía Lâm Nhất, người đang ngồi lặng lẽ, lưng quay về phía họ. Hắn gầy hơn rất nhiều, thân hình thanh thoát ngày nào giờ chỉ còn lại một dáng vẻ khẳng khiu, dường như bị nỗi đau gặm nhấm đến cạn kiệt. Trang phục đạo bào vải thô của hắn vẫn sạch sẽ, nhưng có vẻ nhăn nhúm, bạc màu hơn. Cô bé hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại những giọt nước mắt chực trào, rồi cất giọng trong trẻo, nhưng giờ đây đã pha lẫn chút khàn khàn vì lo lắng.
"Lâm Nhất... huynh không thể cứ thế này mãi được. Đã mấy ngày rồi huynh không ăn uống đàng hoàng. Sư phụ... người sẽ không muốn huynh như vậy đâu." Lời nói của cô bé như một mũi kim châm vào không khí im lặng nặng nề, nhưng Lâm Nhất vẫn không hề động đậy.
Lý Nguyên, với vẻ ngoài bình thường nhưng ánh mắt lộ rõ sự bất lực và có lỗi, cũng bước đến gần hơn. Hắn nhìn Lâm Nhất, rồi lại nhìn Tô Mạt Nhi, đôi môi mím chặt. Hắn biết, mọi lời an ủi lúc này đều trở nên vô nghĩa trước vực sâu tuyệt vọng mà Lâm Nhất đang chìm vào. "Lâm Nhất... chúng ta... chúng ta sẽ cùng huynh tìm ra sự thật, tìm ra kẻ đã gây ra chuyện này. Nhưng huynh phải giữ gìn sức khỏe. Có sức mới có thể làm được mọi chuyện." Giọng hắn trầm ấm, cố gắng truyền đi một chút hy vọng, một chút sức mạnh.
Lâm Nhất vẫn im lặng, như một bức tượng đá. Gió mạnh hơn, cuốn theo vài chiếc lá khô xào xạc bay lượn quanh họ. Tô Mạt Nhi bước đến gần hơn, nhẹ nhàng đặt tay lên vai hắn, cảm nhận được sự lạnh lẽo qua lớp áo mỏng. "Huynh nhìn xem, cháo còn nóng hổi này. Huynh ăn một chút đi, sẽ đỡ hơn..."
Hắn khẽ rụt vai lại, như thể không muốn bất kỳ ai chạm vào mình. Rồi, một giọng nói trầm thấp, khàn đặc, bật ra từ đôi môi nứt nẻ của hắn, không còn sự ôn hòa, chân thành ngày nào, mà thay vào đó là sự lạnh lẽo của sắt thép. "Sư phụ muốn gì, giờ có còn quan trọng sao? Ông ấy đã đi rồi." Giọng hắn mang theo một nỗi chua chát, một sự oán hận không thể che giấu, khiến Tô Mạt Nhi giật mình rụt tay lại. Cô bé nhìn thấy sự thay đổi rõ rệt trong ánh mắt Lâm Nhất – không còn là nỗi buồn thuần túy, mà là một sự lạnh lẽo đáng sợ, một ánh nhìn trống rỗng nhưng lại ẩn chứa một tia sáng sắc như dao.
Lý Nguyên cảm thấy có lỗi, hắn biết mình đã không thể bảo vệ Lão Đạo Quán Chủ, cũng không thể giúp đỡ Lâm Nhất vượt qua nỗi đau này. "Lâm Nhất... chúng ta... chúng ta vẫn còn huynh đệ mà. Huynh không cô độc đâu."
Lâm Nhất từ từ quay người lại, đối mặt với họ. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn giờ đây như hai hố đen không đáy, không chút cảm xúc, chỉ có một sự lạnh lẽo đáng sợ. Hắn không nhìn thẳng vào họ, mà ánh mắt lướt qua họ như thể họ chỉ là những bóng ma vô hình. "Sự thật?" Hắn lặp lại lời Lý Nguyên, một nụ cười nhạt nhẽo, cay đắng hiện lên trên khóe môi. "Sự thật? Ta sẽ tự tay moi ra. Bằng mọi giá. Các ngươi... không cần phải nhúng tay vào." Hắn nói đoạn, đột ngột đứng dậy, thân hình gầy gò của hắn đổ bóng dài trên nền đất ẩm ướt, như một cái bóng đơn độc giữa thế gian. Hắn không hề chạm vào bát cháo, cũng không nhìn lại Tô Mạt Nhi và Lý Nguyên thêm một lần nào nữa, mà sải bước đi thẳng ra khỏi khu vực bếp, để lại hai người bạn đứng đó trong sự bất lực đến tột cùng. Một bức tường vô hình, lạnh lẽo, dường như đã được dựng lên giữa Lâm Nhất và thế giới xung quanh, giữa hắn và những người từng là chỗ dựa tinh thần của hắn. Tô Mạt Nhi khẽ thút thít, nước mắt lăn dài trên má, còn Lý Nguyên chỉ biết nắm chặt tay, cắn răng nhìn theo bóng lưng Lâm Nhất khuất dần vào màn đêm đang buông xuống. Mùi khói bếp vẫn còn vương vấn, nhưng giờ đây nó chỉ làm cho không khí thêm phần ảm đạm, lạnh lẽo.
***
Đêm đã về khuya, trăng rằm treo lơ lửng giữa nền trời đen kịt, lạnh lẽo đến thấu xương. Ánh trăng nhợt nhạt, bạc trắng như sương, rọi xuống vách đá cao nhất của Huyền Nguyên Quan, nơi Lâm Nhất đang đứng đó, cô độc và tĩnh lặng. Gió mạnh như gào thét, mang theo cái lạnh buốt giá của núi rừng, luồn qua lớp đạo bào vải thô, khiến từng thớ thịt hắn cũng như đông cứng lại. Tiếng gió rít gào bên tai, tiếng lá cây xào xạc dưới chân, và tiếng côn trùng yếu ớt trong đêm, tất cả đều bị nuốt chửng bởi sự im lặng đáng sợ toát ra từ chính con người hắn.
Khuôn mặt thư sinh ngày nào giờ đây trở nên kiên nghị, nhiễm đầy vẻ tàn khốc dưới ánh trăng. Đôi mắt đen láy sâu thẳm, thường mang vẻ trầm tư, giờ đây chỉ còn lại một sự lạnh lẽo đến tận cùng. Hắn nhắm mắt lại, nhưng trong tâm trí, cảnh tượng sư phụ ngã xuống vẫn hiện rõ mồn một, như một vết sẹo không thể xóa nhòa. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng, nỗi đau, và cả sự bất lực của chính mình trong khoảnh khắc đó. Nhưng rồi, một bóng đen vô hình, một luồng tà khí lạnh lẽo bắt đầu bao trùm lấy tâm hồn hắn, thì thầm những lời lẽ của hận thù, của báo oán. "Ngươi yếu đuối... Ngươi bất lực... Ngươi đã không thể bảo vệ được người thân yêu nhất của mình... Cái gọi là 'Vô Tiên chi Đạo' của ngươi, nó chỉ là sự yếu ớt, sự chấp nhận số phận, sự trốn tránh khỏi cái ác của hồng trần!" Tiếng nói ấy vang vọng trong đầu hắn, không ngừng gặm nhấm, phá hủy những đạo lý mà Lão Đạo Quán Chủ đã truyền dạy.
'Vô Tiên chi Đạo' giờ đây đối với hắn dường như là sự yếu đuối, sự chấp nhận số phận. Hắn thề sẽ không bao giờ để điều đó xảy ra nữa. Hắn sẽ không bao giờ để bất kỳ ai bị tước đoạt đi sinh mạng một cách oan uổng, bất lực như sư phụ. Hắn sẽ không bao giờ tin vào những lời dạy về sự bao dung, về việc hóa giải oán thù. Bởi lẽ, cái giá của sự bao dung, của sự nhân từ, là cái chết của người hắn yêu quý nhất. "Ta sẽ không... không bao giờ... để mình yếu đuối như vậy nữa!" Hắn gầm gừ trong cổ họng, giọng nói như tiếng dã thú bị thương.
"Ta sẽ tìm ngươi... kẻ đã gây ra bi kịch này, kẻ đã cướp đi sư phụ của ta... dù có phải lật tung cả hồng trần này, dù có phải đạp lên tất cả đạo lý và luân thường. Ta sẽ khiến ngươi phải trả giá, bằng mọi giá, bằng chính sinh mạng của ngươi, bằng chính sự tồn vong của ngươi!" Độc thoại nội tâm của hắn dữ dội, xen lẫn những suy nghĩ về báo thù, về việc tìm kiếm kẻ đã gây ra tội ác. Hắn không còn là tiểu đạo sĩ với đôi mắt tinh nghịch, hiếu kỳ, với trái tim đầy lòng trắc ẩn. Giờ đây, hắn chỉ là một con người bị nỗi đau và hận thù dẫn lối, một kẻ săn mồi đang lên kế hoạch cho cuộc báo thù đẫm máu.
Lâm Nhất từ từ mở mắt. Đôi đồng tử đen láy của hắn giờ đây như hai hố sâu không đáy, không còn ánh sáng của sự thiện lương, mà chỉ ánh lên một tia sáng lạnh lẽo, sắc bén như lưỡi đao. Hắn nắm chặt bàn tay, móng tay cắm sâu vào da thịt, máu rỉ ra nhưng hắn không hề cảm nhận được bất kỳ nỗi đau nào. Thay vào đó, một nụ cười lạnh lùng, méo mó hiện trên khóe môi hắn. Đó không phải là nụ cười của sự vui vẻ, mà là nụ cười của một kẻ đã mất tất cả, một kẻ đang đứng trên bờ vực của sự điên loạn, sẵn sàng hủy diệt mọi thứ để đạt được mục đích của mình. Hắn không còn nhìn thế giới bằng ánh mắt của sự từ bi, của lòng trắc ẩn, mà bằng ánh mắt đầy thù hận của một kẻ săn mồi đã mất tất cả, một kẻ bị đẩy đến bước đường cùng.
Hắn nhìn xuống thung lũng bị màn đêm nuốt chửng, nơi những dãy núi trùng điệp ẩn hiện trong màn sương đêm. Con đường phía trước hắn, hắn biết, sẽ không còn là con đường truy cầu tiên đạo một cách thanh tịnh. Nó sẽ là một con đường khắc nghiệt, nhuốm màu máu và nước mắt, đầy rẫy hiểm nguy và tội lỗi. Huyền Nguyên Quan tan hoang phía sau lưng hắn, không ai chăm sóc, như một biểu tượng cho sự sụp đổ hoàn toàn của 'đạo' cũ. Điều này báo hiệu sự cần thiết của một 'đạo' mới do Lâm Nhất xây dựng lại, nhưng đó sẽ là một quá trình đầy gian nan, đòi hỏi sự 'tái sinh' tinh thần từ trong đống tro tàn. Nhưng bây giờ, hắn không quan tâm đến sự 'tái sinh' hay 'đạo' mới. Hắn chỉ có một mục tiêu duy nhất: trả thù.
Ánh mắt hắn, dù vẫn còn hằn sâu nỗi đau, nhưng giờ đây đã thêm vào một tia lạnh lẽo, một sự quyết tâm không thể lay chuyển, một lời thề nguyền âm thầm. Hắn sẽ tìm kiếm kẻ thù, không phải vì muốn khẳng định đạo lý, mà vì muốn trả lại công bằng cho sư phụ, cho Huyền Nguyên Quan đã tan nát. Một số bí mật về nguồn gốc của Hắc Y Nhân và Tà Đạo Sĩ Mù vẫn còn ẩn giấu, nhưng Lâm Nhất giờ đây sẽ không ngần ngại dấn thân vào bất kỳ hiểm nguy nào để moi móc chúng ra. Cái chết của Lão Đạo Quán Chủ không phải là dấu chấm hết, mà là khởi đầu cho một chương mới, một chương đầy bi tráng và khắc nghiệt trong hành trình của Lâm Nhất, nơi hắn sẽ phải tự mình định nghĩa lại ý nghĩa của 'Vô Tiên chi Đạo', theo một cách mà có lẽ, ngay cả sư phụ hắn cũng không thể ngờ tới.