Gió bấc rít qua những khe hở của Huyền Nguyên Quan đổ nát, mang theo hơi lạnh se sắt của buổi rạng đông, và cả mùi ẩm mốc của gỗ mục, mùi đất hoang tàn, tất cả quyện vào nhau thành một thứ hương vị tang thương, nặng nề đến nghẹt thở. Không khí nơi đây dường như cũng nhuốm màu u ám, lạnh lẽo, như một tấm màn tang phủ lên dấu vết cuối cùng của một thời đã qua. Sau cái đêm dài dằng dặc của cơn bão tố nội tâm, Lâm Nhất đứng đó, giữa những tàn tích hoang phế mà từng là mái nhà, là chốn nương thân, là nơi hắn đã lớn lên dưới sự che chở của Lão Đạo Quán Chủ.
Đôi mắt hắn, đêm qua còn ánh lên tia sáng lạnh lẽo của kẻ săn mồi, giờ đây trở nên sâu thẳm hơn, một vực thẳm không đáy nuốt chửng cả ánh sáng yếu ớt đang cố gắng len lỏi qua lớp mây xám xịt trên cao. Không còn những giọt nước mắt, bởi lẽ, nước mắt đã cạn khô tựa hồ như dòng suối đã ngừng chảy sau một mùa hạn kéo dài. Thay vào đó, chỉ còn là một sự trống rỗng đến vô hạn, một nỗi đau đã hóa thành chai sạn, và một quyết tâm lạnh lùng, cứng rắn như sắt đá.
Hắn nhìn quanh, từng viên gạch vỡ, từng cây cột cháy sém, từng phiến ngói vụn đều như đang kể lại một câu chuyện bi thương, một sự chấm dứt không thể nào cứu vãn. Những di vật của Lão Đạo Quán Chủ – chiếc Bồ Đoàn Cũ Kỹ đã sờn rách, cây Phù Trần Mộc đã ngả màu ố vàng vì thời gian, và cả cuốn Kinh Thư Vô Tự vẫn nằm im lìm trên nền đất lạnh lẽo, vô tri vô giác – giờ đây đối với hắn không còn là biểu tượng của tiên đạo, của sự thanh tịnh hay trí tuệ siêu phàm. Chúng chỉ là những vật vô tri, những chứng nhân câm lặng cho một 'tiên đạo' đã chết trong chính tâm hồn hắn.
"Sư phụ..." Giọng nói của hắn khàn đặc, chỉ đủ nghe trong không gian tĩnh mịch. "Người đã nói 'Vô Tiên chi Đạo' là chân lý, là cứu rỗi. Người đã dạy con về sự bao dung, về lòng nhân ái, về việc thuận theo tự nhiên mà hóa giải mọi oán thù. Người đã nói rằng, chính là sự thiện lương, sự kiên định vào đạo lý, sẽ bảo vệ chúng ta khỏi mọi tai ương của hồng trần gian nan này."
Hắn nhắm mắt lại, một làn gió lạnh lướt qua, như một bàn tay vô hình đang vuốt ve gò má gầy gò của hắn. Những lời dạy của sư phụ, từng là kim chỉ nam, là ánh sáng dẫn lối, giờ đây lại vang vọng trong tâm trí hắn như những tiếng cười nhạo báng tàn nhẫn.
"Nhưng vì sao, sư phụ? Vì sao cái gọi là chân lý ấy lại không thể cứu được người? Vì sao nó không thể bảo vệ được cái gọi là 'Thiên Đạo' mà người hằng tin tưởng? Hay tất cả chỉ là dối trá? Một lời nói dối ngọt ngào để che đậy sự yếu ớt, sự bất lực của chúng ta trước thế sự vô thường?"
Những câu hỏi cứ thế tuôn trào, không thành tiếng, chỉ cuộn xoáy trong nội tâm Lâm Nhất, đánh tan tành những mảnh vụn niềm tin cuối cùng. Hắn đã từng nghĩ, 'Vô Tiên chi Đạo' là con đường dẫn đến sự giải thoát, là sự hòa hợp với vạn vật, là sức mạnh ẩn chứa trong chính lòng người. Nhưng rồi, trước cái chết thảm khốc của sư phụ, trước sự tàn lụi của Huyền Nguyên Quan, tất cả những giáo lý ấy dường như trở nên vô nghĩa, phù phiếm. Chúng không thể ngăn cản được cái ác, không thể cứu vớt được người hắn yêu thương nhất. Vậy thì, đạo lý ấy để làm gì? Sức mạnh ấy ở đâu?
Hắn cảm thấy như mình đang đứng trên một vực thẳm sâu hun hút, nơi mọi điểm tựa đều đã sụp đổ. Cái cảm giác bị bỏ rơi, không chỉ bởi những kẻ phàm trần đã lãng quên Huyền Nguyên Quan, mà còn bởi chính cái 'Thiên Đạo' mà hắn và sư phụ đã tin tưởng, đã phụng sự. Nếu thật sự có một đấng tối cao, một quy luật vận hành của vũ trụ, thì vì sao lại để cho cái thiện chịu thiệt thòi, để cho cái ác lộng hành? Sự im lặng của trời đất, sự vô tri của những pho kinh sách, sự bất lực của bản thân hắn – tất cả đều như một lời khẳng định tàn nhẫn: Tiên đạo không hề tồn tại, hoặc nếu có, nó cũng đã quay lưng lại với hồng trần gian nan này.
Hắn nhìn xuống bàn tay mình, đôi bàn tay từng nắm chặt Phù Trần Mộc để quét dọn sân đạo quán, từng cẩn trọng lật từng trang Kinh Thư Vô Tự để tìm kiếm ý nghĩa. Giờ đây, chúng chỉ còn là một nắm đấm siết chặt, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, gợi nhớ lại cảm giác đau đớn nhưng vô cảm của đêm qua. Cái nắm đấm ấy không còn là của một tiểu đạo sĩ hiền lành, mà là của một kẻ đang bị nỗi căm phẫn âm ỉ gặm nhấm, một kẻ đã mất đi phương hướng, mất đi niềm tin, chỉ còn lại ngọn lửa báo thù rực cháy.
Cuốn Kinh Thư Vô Tự, vốn là biểu tượng của 'Vô Tiên chi Đạo', của sự thấu hiểu và giác ngộ qua trải nghiệm hồng trần, giờ đây chỉ là một vật vô hồn nằm giữa đống đổ nát. Trong mắt Lâm Nhất, nó không khác gì những trang giấy trắng, vô nghĩa. Hắn đã từng tin rằng, chỉ cần đủ kiên trì, đủ thiện lương, đủ thấu hiểu, hắn sẽ giải mã được những bí ẩn của nó, tìm thấy con đường thành tiên. Nhưng giờ đây, 'thành tiên' đối với hắn là gì? Là trở thành một kẻ mạnh vô cảm, đứng trên mây xanh mà thờ ơ nhìn xuống nhân thế lầm than? Hay là trở thành một linh hồn bất tử, nhưng lại mang trong mình nỗi đau vĩnh cửu của sự bất lực?
Thân hình gầy gò của hắn, vốn toát lên vẻ thanh thoát của một đạo sĩ, giờ đây lại mang một dáng vẻ cô độc, yếu ớt đến lạ thường, như một ngọn nến sắp tàn trước gió lớn. Mái tóc đen dài thường ngày được búi gọn gàng, giờ đây có chút rối bời vì những đêm không ngủ. Đôi mắt đen láy sâu thẳm, từng ánh lên vẻ tinh nghịch, hiếu kỳ, giờ chỉ còn là một vẻ trầm tư đến u ám, chất chứa sự hoài nghi và phẫn nộ.
"Ta sẽ không... không bao giờ... để mình yếu đuối như vậy nữa!" Hắn thì thầm, giọng nói như tiếng dã thú bị thương, nhưng cũng đầy kiên định. "Cái giá của sự bao dung, của sự nhân từ, là cái chết của người ta yêu quý nhất. Ta sẽ không bao giờ lặp lại sai lầm đó."
Hắn đứng đó thêm một lúc lâu, để gió lạnh thấu xương lướt qua thân thể, để những ký ức đau thương một lần nữa gặm nhấm tâm can. Sau cùng, hắn hít một hơi thật sâu, như muốn nuốt trọn cả không khí ảm đạm của Huyền Nguyên Quan vào lồng ngực. Bước chân hắn nặng nề, nhưng lại dứt khoát đến lạ thường. Hắn quay lưng bước đi, không hề ngoảnh lại, để lại phía sau Huyền Nguyên Quan tan hoang, để lại những di vật vô tri của sư phụ, và để lại cả cái 'đạo' cũ mà hắn đã từng một lòng tin tưởng.
Bóng lưng cô độc của hắn dần khuất sau những bụi cây dại, như một vết mực đen nhòe vào bức tranh xám xịt của buổi rạng đông. Con đường phía trước hắn, hắn biết, sẽ không còn là con đường truy cầu tiên đạo một cách thanh tịnh. Nó sẽ là một con đường khắc nghiệt, nhuốm màu máu và nước mắt, đầy rẫy hiểm nguy và tội lỗi. Sự rời bỏ này không chỉ là một cuộc ly biệt về mặt thể xác, mà còn là một cuộc ly biệt sâu sắc hơn, một sự cắt đứt với những niềm tin cũ kỹ, mở đường cho một 'đạo' mới, một 'đạo' mà ngay cả hắn cũng không thể đoán trước được hình hài. Nhưng bây giờ, hắn không quan tâm đến sự 'tái sinh' hay 'đạo' mới. Hắn chỉ có một mục tiêu duy nhất: trả thù. Một nỗi căm phẫn âm ỉ giờ đây đã biến thành một ngọn lửa dữ dội, thiêu rụi mọi thứ trên đường đi của nó, chỉ còn lại tro tàn của sự hoài nghi và hạt giống của hận thù.
***
Lâm Nhất bước đi không ngừng nghỉ, xuyên qua những cánh rừng thưa, vượt qua những con suối cạn, cho đến khi bầu trời bắt đầu chuyển sang sắc thái nhạt nhòa của buổi sáng. Mệt mỏi và đói khát, nhưng hắn không dừng lại. Tâm trí hắn bị chiếm lĩnh bởi những suy nghĩ hỗn độn, những câu hỏi không lời đáp, và hình ảnh sư phụ ngã xuống cứ hiện đi hiện lại như một vết thương không bao giờ lành. Khi tia nắng đầu tiên cố gắng xuyên qua lớp mây dày đặc, nhuộm một màu vàng ố lên cảnh vật, hắn bắt gặp một khung cảnh thân thuộc nhưng lại xa lạ: Thanh Khê Thôn.
Những ngôi nhà gỗ đơn sơ, mái tranh mộc mạc, được bao quanh bởi hàng rào tre xanh mát, hiện ra như một bức tranh thủy mặc yên bình. Tiếng gà gáy rộn ràng phá tan sự tĩnh lặng của buổi sớm, tiếng chó sủa lanh lảnh, tiếng trẻ con nô đùa khúc khích từ xa vọng lại, xen lẫn tiếng suối chảy róc rách và tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ. Mùi khói bếp thoang thoảng bay ra từ những mái nhà, hòa quyện với mùi đất ẩm, mùi lúa chín từ cánh đồng xa xa, và mùi hoa dại ven suối. Tất cả tạo nên một bầu không khí bình yên, giản dị, ấm cúng và gần gũi đến lạ thường. Đây là hình ảnh của cuộc sống phàm trần mà sư phụ hắn đã từng dạy rằng cần phải bảo vệ, cần phải yêu thương.
Lâm Nhất dừng bước, lẩn vào bóng râm của một cây cổ thụ ven đường, quan sát. Hắn thấy những người nông dân bắt đầu ngày mới với nụ cười đơn sơ trên môi, những lo toan thường nhật xoay quanh mùa màng và bữa cơm gia đình. Một vài đứa trẻ lấm lem đất cát đang chơi đùa bên bờ suối, tiếng cười trong trẻo của chúng vang vọng giữa không gian. Một bà lão ngồi bên hiên nhà, cẩn thận khâu vá chiếc áo đã sờn vai, ánh mắt hiền từ nhưng cũng phảng phất nét lo âu.
Thông thường, những cảnh tượng này sẽ mang lại cho hắn một cảm giác bình yên, một sự an ủi đến lạ kỳ, như một lời nhắc nhở về vẻ đẹp của cuộc sống, về ý nghĩa của sự tồn tại. Nhưng hôm nay, mọi thứ đều khác. Thay vì tìm thấy sự bình yên hay niềm an ủi, hắn chỉ thấy một sự yếu ớt, mong manh đến tột cùng của cuộc sống phàm trần này.
Ánh mắt hắn dừng lại ở một đứa trẻ gầy gò, ôm bụng khóc nức nở bên cạnh một người phụ nữ tiều tụy. Người phụ nữ ấy, với đôi mắt trũng sâu và làn da xanh xao, đang cố gắng dỗ dành đứa con, nhưng bàn tay gầy guộc của nàng lại run rẩy một cách bất lực. Lâm Nhất nghe loáng thoáng tiếng người dân xung quanh thì thầm về nạn đói, về những khoản thuế má nặng nề mà cường hào ác bá địa phương áp đặt, về những lời khẩn cầu đã bay đi trong gió mà chẳng bao giờ chạm đến tai của các vị quan trên, hay của những vị "tiên nhân" đang ngự trị trên mây xanh.
Hắn nhìn những đôi mắt tuyệt vọng, những khuôn mặt hốc hác, những thân hình tiều tụy, và một làn sóng căm phẫn lại trỗi dậy trong lòng.
"Cái gọi là 'Thiên Đạo' kia ở đâu khi những sinh linh này đau khổ?" Hắn tự hỏi, giọng nói khàn khàn như tiếng gió rít qua đá. "Tiên nhân ở đâu khi những kẻ ác lộng hành, khi cường hào ác bá hoành hành, bóc lột đến tận xương tủy của những người dân vô tội? Hay tất cả chỉ là một trò đùa, một sự giả dối? Một con đường dẫn đến sự vô cảm của kẻ mạnh, của những kẻ đã đạt được 'tiên đạo' rồi quay lưng lại với hồng trần?"
Những hình ảnh đó như những nhát dao vô hình, đâm thẳng vào niềm tin đã rách nát của hắn. Hắn đã từng được dạy rằng, tu tiên là để bảo vệ chúng sinh, là để hóa giải tai ương, là để mang lại công bằng cho thế gian. Nhưng những gì hắn thấy trước mắt lại là một sự tương phản đến tàn nhẫn. Sự bình yên giả tạo của Thanh Khê Thôn chỉ càng làm nổi bật lên sự bất lực của 'tiên đạo' trước những nỗi thống khổ trần thế.
Hắn nhớ lại lời sư phụ: "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Con người ta tu đạo, không phải để thoát ly thế tục, mà là để thấu hiểu thế tục, để hòa mình vào vạn vật, mà mang lại sự an yên cho chúng sinh." Nhưng giờ đây, những lời ấy nghe sao mà mỉa mai đến thế. Sự an yên ở đâu khi những đứa trẻ khóc đói, khi người dân bị bóc lột, khi những kẻ vô lại nghiễm nhiên ngồi trên đầu người khác?
Một cảm giác cô độc tột cùng bao trùm lấy hắn. Hắn cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ đơn độc giữa biển khơi bão tố, không có la bàn, không có điểm tựa. Những người dân này, họ dựa vào niềm tin vào thần linh, vào ông trời. Nhưng chính niềm tin ấy, trong mắt Lâm Nhất, giờ đây cũng trở nên vô nghĩa. Thần linh ở đâu khi họ cần? Tiên nhân ở đâu khi họ cầu cứu?
Gió lạnh se sắt lướt qua thân thể gầy gò của hắn, mang theo mùi khói bếp và mùi đất ẩm, nhưng hắn chỉ cảm thấy một sự buốt giá sâu thẳm trong tâm hồn. Hắn không còn tin vào sự che chở của 'Thiên Đạo', không còn tin vào sự từ bi của 'tiên nhân'. Tất cả những gì còn lại trong hắn là một sự hoài nghi sâu sắc, một nỗi căm phẫn âm ỉ đang dần biến thành ngọn lửa bùng cháy, và một cảm giác bị bỏ rơi đến tận cùng.
"Con đường này... con đường 'Vô Tiên' mà sư phụ đã chỉ dạy... phải chăng nó chỉ là một ảo ảnh?" Hắn lại thì thầm, đôi mắt đen láy nhìn về phía xa xăm, nơi những dãy núi trùng điệp ẩn hiện trong màn sương mờ. "Hay nó chỉ là một lời biện minh cho sự yếu ớt, cho sự bất lực của kẻ muốn trốn tránh khỏi cái ác?"
Hắn không thể nán lại đây thêm nữa. Mỗi hình ảnh, mỗi âm thanh, mỗi mùi hương của Thanh Khê Thôn đều như đang dày vò tâm trí hắn, củng cố thêm niềm tin rằng 'tiên đạo' đã bỏ rơi thế gian, rằng những điều hắn từng tin tưởng chỉ là những lời hứa hão huyền. Lâm Nhất bước đi nhanh hơn, không muốn dừng lại, như thể muốn chạy trốn khỏi những hình ảnh đau lòng đó, chạy trốn khỏi chính những câu hỏi đang không ngừng dày vò tâm can. Mỗi bước chân của hắn đều mang theo một sự lạnh lùng, một quyết tâm mới, một quyết tâm không còn dựa trên lòng từ bi hay sự bao dung, mà dựa trên sự phẫn nộ và khao khát báo thù. Con đường dẫn đến 'tái sinh' tinh thần, nếu có, chắc chắn sẽ phải đi qua vực sâu của sự hoài nghi và bóng tối của hận thù. Sự cô lập và cảm giác bị bỏ rơi này chính là mảnh đất màu mỡ cho 'tâm ma' nảy nở, dễ dàng trở thành mục tiêu cho những thế lực tà ác thao túng, đặc biệt là Tà Đạo Sĩ Mù, kẻ đang rình rập trong bóng tối.
***
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ một góc trời bằng những vệt màu cam cháy rực rồi dần phai nhạt thành tím sẫm, Lâm Nhất tìm đến một Cổ Miếu hoang tàn để trú chân. Ngôi miếu nằm khuất sau một rừng cây thưa, ẩn mình giữa những bụi rậm và dây leo chằng chịt, như một vết sẹo cũ kỹ của thời gian. Kiến trúc bằng đá và gỗ đã mục nát theo năm tháng, mái ngói vỡ vụn, để lộ những lỗ hổng lớn nơi ánh trăng mờ nhạt sẽ sớm rọi xuống.
Bầu không khí nơi đây u tịch, hoang tàn, mang theo một chút bí ẩn và rùng rợn. Tiếng gió rít qua các khe hở của tường đá, tạo thành những âm thanh ai oán, hòa lẫn với tiếng lá cây xào xạc như những lời than vãn. Tiếng côn trùng kêu rả rích trong đêm, và tiếng chim chóc vội vã tìm về tổ trước khi màn đêm bao phủ hoàn toàn. Mùi ẩm mốc của đá cũ, mùi đất, mùi rêu phong và mùi gỗ mục len lỏi vào từng hơi thở, mang theo sự lạnh lẽo và tĩnh lặng đến đáng sợ. Mọi thứ dường như đều phản chiếu một cách chân thực nhất trạng thái tâm hồn của Lâm Nhất lúc này.
Hắn bước vào bên trong, nơi tượng thần đã bị phong hóa đến mức không còn nhận ra hình hài, bàn thờ cũ kỹ phủ đầy rêu phong và bụi bặm. Những bát hương trống rỗng, những vật phẩm cúng tế đã mục ruỗng, tất cả đều như một minh chứng rõ ràng cho sự lụi tàn của niềm tin, của sự thờ phụng. Không còn ai đến đây cầu khấn, không còn ai dâng hương. Miếu hoang đã bị lãng quên, giống như 'Thiên Đạo' đã lãng quên những sinh linh yếu ớt ở hồng trần.
Lâm Nhất ngồi co ro trong một góc, tựa lưng vào bức tường đá lạnh lẽo. Cơ thể hắn run lên bần bật không phải vì cái lạnh se sắt của buổi tối, mà vì một sự buốt giá sâu thẳm hơn, một sự giá băng đang gặm nhấm tận xương tủy tâm hồn. Hắn nhìn ra khoảng trống nơi cửa miếu, nơi ánh chiều tà cuối cùng đang lụi tàn, nhuộm đỏ một dải chân trời trước khi nhường chỗ hoàn toàn cho màn đêm thăm thẳm. Nhưng trong lòng hắn, chỉ là một màu đen kịt, vô vọng, không có lấy một tia sáng.
Hắn ngước nhìn lên trần nhà thủng lỗ chỗ, nơi những ngôi sao mờ nhạt bắt đầu lấp lánh qua những đám mây đen, và ánh trăng non bạc trắng yếu ớt bắt đầu rọi xuống, tạo thành những vệt sáng hư ảo trên nền đất ẩm ướt. Giữa không gian u tịch ấy, Lâm Nhất thốt ra những lời chất vấn cuối cùng, trực diện nhất, không còn là những lời thì thầm trong lòng, mà là những tiếng nói gần như gào thét trong im lặng, vang vọng trong không gian trống rỗng của ngôi miếu.
"Nếu có 'Thiên Đạo', sao người lại im lặng?" Giọng hắn khàn đặc, mỗi từ như được bóp nghẹt bởi nỗi đau và sự phẫn nộ. "Nếu có 'Tiên Đạo', sao người lại bỏ rơi con? Bỏ rơi sư phụ con? Bỏ rơi những sinh linh khốn khổ dưới hồng trần này?"
Hắn nhớ lại những lời dạy về sự công bằng, về luật nhân quả, về vòng luân hồi báo ứng. Nhưng những gì hắn chứng kiến lại là sự bất công chồng chất, là cái ác hoành hành mà không hề bị trừng phạt, là những người tốt phải chịu đựng bi kịch.
"Con đường 'Vô Tiên' của sư phụ, con đường của lòng thiện lương, của sự bao dung, cuối cùng lại dẫn đến sự hủy diệt sao?" Hắn hỏi, như đang nói chuyện với một vị thần vô hình, hoặc với chính lương tâm mình. "Sư phụ đã dành cả đời để theo đuổi nó, để truyền dạy nó cho con, để sống theo nó. Nhưng kết cục là gì? Một cái chết oan uổng, một đạo quán tan hoang, và một tiểu đồ đệ như con đây, không thể làm gì ngoài việc đứng nhìn."
Mỗi lời nói của hắn là một nhát dao tự đâm vào trái tim mình, cứa sâu vào những vết thương lòng đang rỉ máu. Hắn ôm lấy đầu, đôi vai gầy gò run lên bần bật trong gió lạnh. Hắn không khóc, vì nước mắt đã cạn khô từ lâu. Giờ đây, chỉ còn lại sự trống rỗng đến cùng cực, và một nỗi đau thấu tận xương tủy, một nỗi đau không thể nào diễn tả bằng lời.
"Con phải tin vào điều gì nữa đây?" Hắn thốt lên, giọng nói đầy tuyệt vọng và chua chát. "Vào sự vô thường của thế sự? Vào sự tàn nhẫn của nhân tâm? Vào sự vắng mặt của 'Thiên Đạo'?" Hắn cười khẩy, một nụ cười méo mó, lạnh lẽo, không chút vui vẻ. "Thế giới này... chỉ là hư vô! Tất cả những gì con từng tin tưởng, tất cả những gì con từng trân trọng... đều là hư vô!"
Ánh mắt hắn nhìn ra khoảng không vô định, chứa đựng sự chất vấn và thách thức, như một kẻ đã mất tất cả, không còn gì để sợ hãi. Hắn không còn tin vào bất cứ ai, hay bất cứ điều gì. Niềm tin vào 'Thiên Đạo' đã sụp đổ, niềm tin vào 'tiên đạo' đã tan vỡ, và niềm tin vào lòng thiện lương cũng đã bị cái chết của sư phụ nghiền nát.
Sự hoài nghi và căm phẫn sâu sắc này chính là mảnh đất màu mỡ nhất cho 'tâm ma' nảy nở, một hạt giống đen tối đang được gieo vào sâu thẳm tâm hồn hắn. Lâm Nhất giờ đây không còn là tiểu đạo sĩ hiền lành, hiếu kỳ ngày nào. Hắn đã biến thành một con người đầy vết xước, đầy hận thù, một con người đang đứng trên bờ vực của sự điên loạn, sẵn sàng làm bất cứ điều gì để tìm kiếm câu trả lời, để đòi lại công bằng. Sự cô lập mà hắn tự tạo ra, sự từ bỏ những giá trị cũ, sẽ khiến hắn dễ dàng lạc lối hơn, dễ dàng bị lợi dụng bởi những thế lực khác, đặc biệt là bởi Tà Đạo Sĩ Mù, kẻ đã gieo rắc bi kịch này.
Con đường 'Vô Tiên' mà hắn sẽ đi tiếp, không còn là con đường thanh tịnh của sư phụ. Nó sẽ là một con đường đen tối, đầy thử thách và sai lầm. Nhưng trước khi có thể 'tái sinh' tinh thần, trước khi có thể xây dựng một 'đạo' mới, Lâm Nhất sẽ phải đi qua vực thẳm của sự hoài nghi, của nỗi đau, và của bóng tối. Ánh trăng yếu ớt chiếu qua mái miếu đổ nát, soi rõ khuôn mặt gầy gò của hắn, đôi mắt sâu thẳm chứa đựng một ý chí kiên định đến đáng sợ, một ý chí đã được tôi luyện từ tro tàn của niềm tin và ngọn lửa của hận thù. Hắn đã sẵn sàng để đối mặt với bất cứ điều gì, để tìm ra chân tướng, để trả giá cho những kẻ đã cướp đi tất cả của hắn, dù cho cái giá đó có phải là chính linh hồn hắn đi chăng nữa.