Màn đêm buông xuống, nuốt chửng vạn vật trong hư vô, nhưng trong lòng Lâm Nhất, bóng tối đã ngự trị từ rất lâu, sâu thẳm hơn cả vũ trụ không đáy. Hắn đã thốt lên những lời chất vấn cuối cùng, gần như gào thét trong câm lặng, như thể muốn xé toạc màn trời, lay động cả "Thiên Đạo" mà hắn nghi hoặc. Nhưng đáp lại hắn, chỉ là sự tĩnh mịch vô biên, lạnh lẽo đến thấu xương, và một nỗi trống rỗng vô tận đang gặm nhấm từng tấc linh hồn. Ánh trăng yếu ớt từ mái miếu đổ nát đã lùi xa, nhường chỗ cho một bình minh le lói, yếu ớt đến thảm thương, báo hiệu một ngày mới nhưng không mang theo chút hy vọng nào.
Hắn giật mình tỉnh giấc giữa đống đổ nát của Cổ Miếu, cơ thể rã rời, đau nhức từng khớp xương, như thể vừa trải qua một trận chiến kéo dài hàng thế kỷ với chính bóng ma trong tâm trí. Sương mù dày đặc bao phủ, len lỏi qua những khe hở của tường đá mục nát, mang theo hơi lạnh ẩm ướt thấm sâu vào tận xương tủy. Tiếng gió rít qua những ô cửa sổ vỡ vụn nghe như tiếng ai đó than khóc từ cõi xa xăm, hòa cùng tiếng lá cây xào xạc ngoài sân, tiếng côn trùng kêu rỉ rả và tiếng chim chóc yếu ớt vang vọng từ những lùm cây cổ thụ. Một mùi ẩm mốc nồng nặc, mùi đất mục, mùi rêu phong và gỗ mục cứ vấn vít lấy hắn, càng khiến không gian nơi đây trở nên u tịch, hoang tàn, và phảng phất một vẻ bí ẩn rờn rợn. Hắn cảm thấy mình như một linh hồn lạc loài, mắc kẹt giữa ranh giới của sự sống và cái chết, giữa thực tại tàn khốc và ảo ảnh của hy vọng điên rồ.
Trong đầu hắn, hình ảnh Lão Đạo Quán Chủ hiện về rõ nét, không phải là một bóng hình mờ ảo của ký ức, mà là một hiện thực sống động đến đau lòng: dáng người gầy gò, lưng hơi còng, đôi mắt hiền từ nhưng ẩn chứa sự từng trải của năm tháng, nụ cười an nhiên mặc kệ thế sự đổi thay. Rồi hình ảnh đó vụt tắt, thay vào đó là cảnh tượng người nằm bất động, máu nhuộm đỏ y phục, ánh mắt đã vĩnh viễn khép lại. Không! Lâm Nhất vùng vẫy trong cơn ác mộng, trong sự phủ nhận nghiệt ngã. Hắn không thể chấp nhận sự thật tàn khốc ấy. Sư phụ không thể chết như vậy, không thể rời bỏ hắn một cách vô lý như thế. Thế giới này không thể tàn nhẫn đến mức cướp đi tất cả những gì hắn trân trọng, mà không cho hắn một cơ hội để níu giữ, để cứu vãn.
"Không, sư phụ không thể chết như vậy..." Giọng nói của hắn khàn đặc, chỉ là một tiếng thì thầm lạc lõng trong không gian rộng lớn của ngôi miếu đổ nát. "Thế giới này không thể tàn nhẫn đến thế..." Hắn ôm lấy đầu, đôi tay cào cấu mái tóc rối bù, như muốn giật tung mọi suy nghĩ hỗn loạn đang hành hạ tâm trí. Mỗi sợi tóc bị giật ra đều mang theo một mảnh ký ức, một nhát dao cứa vào vết thương lòng đang rỉ máu.
Trong sâu thẳm tâm hồn đã bị tổn thương đến tột cùng, một ý nghĩ điên rồ, đầy chấp niệm bắt đầu nảy sinh, như một tia lửa nhỏ nhen nhóm trong đống tro tàn của niềm tin. Đó là một ý nghĩ không hề có lý trí, không hề có cơ sở, nhưng lại là chiếc phao cứu sinh duy nhất mà tâm trí hắn có thể bám víu vào. "Phải có cách... phải có cách để cứu người." Hắn lặp đi lặp lại câu nói đó như một lời nguyền, một lời cầu nguyện, một mệnh lệnh tuyệt vọng. "Một con đường nào đó... để đảo ngược tất cả." Hắn không tin vào 'Thiên Đạo', không tin vào 'tiên đạo', nhưng lại bám víu vào một hy vọng hão huyền, một niềm tin mù quáng rằng cái chết không phải là dấu chấm hết, rằng có thể có một cách nào đó để phá vỡ quy luật sinh tử của hồng trần.
Lâm Nhất từ từ đứng dậy, đôi chân run rẩy nhưng ánh mắt lại bừng lên một tia sáng kỳ lạ, không phải của hy vọng mà là của sự điên cuồng, của chấp niệm. Hắn bước đi vô định trong miếu, từng bước chân nặng nề như thể mang theo gánh nặng của cả thế gian. Ánh mắt hắn quét qua từng góc khuất, từng bức tường rêu phong, từng phiến đá đổ nát, như đang tìm kiếm một lời giải đáp, một dấu hiệu, một bí mật ẩn chứa trong chính sự hoang tàn của nơi này. Hắn nhìn chằm chằm vào bức tượng thần bị phong hóa, khuôn mặt đã mờ nhạt vì thời gian và sự thờ ơ của nhân thế, rồi nhìn lên bàn thờ cũ kỹ, nơi hương khói đã tắt ngấm từ lâu. Hắn chạm tay vào những phiến đá lạnh lẽo, hy vọng có thể cảm nhận được một chút linh khí, một chút tàn dư của những lời nguyền, những phép tắc cổ xưa có thể giúp hắn đạt được mục đích.
Thế giới quan của hắn đã hoàn toàn sụp đổ, nhưng ý chí của hắn lại trở nên kiên định đến đáng sợ. Hắn không còn là tiểu đạo sĩ hiền lành, trầm tư ngày nào. Nỗi đau đã biến hắn thành một kẻ săn lùng tuyệt vọng, một kẻ sẵn sàng từ bỏ tất cả để đạt được điều mình muốn, ngay cả khi điều đó đi ngược lại mọi lẽ thường, mọi đạo lý mà hắn từng được sư phụ dạy dỗ. "Vô Tiên chi Đạo" của sư phụ, con đường của lòng thiện lương và sự bao dung, giờ đây đã trở thành một gánh nặng, một xiềng xích mà hắn muốn rứt bỏ. Nếu lòng thiện lương không thể bảo vệ được người hắn yêu quý, thì lòng thiện lương đó có ý nghĩa gì? Nếu 'tiên đạo' là hư vô, vậy thì hắn sẽ tự mình tạo ra một con đường, dù con đường đó có tối tăm, ghê rợn đến đâu đi chăng nữa. Sự cô độc, sự mất mát, và sự phủ nhận đã gieo vào tâm hồn Lâm Nhất một hạt giống đen tối, hạt giống của 'tâm ma', đang lớn dần, mời gọi hắn đi theo một lối đi mà không một tu sĩ chính đạo nào dám bước chân vào. Hắn đã sẵn sàng trả bất cứ giá nào, dù đó có là chính linh hồn mình.
***
Theo một lời đồn đại mơ hồ từ một tán tu lạc lối mà hắn tình cờ gặp trong một quán trọ tồi tàn, một lời đồn đại như tiếng vọng từ vực sâu của cấm kỵ và tà thuật, Lâm Nhất đã lang thang không ngừng nghỉ, vượt qua hàng ngàn dặm núi non hiểm trở, băng qua những khu rừng già u tối, cho đến khi đặt chân đến Âm Phong Cốc. Nơi đây là một vùng đất bị nguyền rủa, nơi mà ánh sáng mặt trời dường như không bao giờ dám bén mảng tới, bị nuốt chửng bởi những vách đá dựng đứng cao vút, sắc lạnh như lưỡi đao, tựa như những con quái vật khổng lồ đang há miệng nuốt chửng cả bầu trời. Các hang động tối tăm, sâu hun hút, như những con mắt trống rỗng của quỷ dữ, ẩn chứa vô vàn bí mật ghê rợn và nguy hiểm khôn lường. Một dòng suối âm u, nước đen ngòm chảy xiết, tạo thành những tiếng gầm gừ ghê rợn, cuốn trôi theo những mảnh xương cốt trắng bệch đã bị phong hóa.
Ngay khi đặt chân vào Âm Phong Cốc, Lâm Nhất đã cảm nhận được một luồng âm khí nồng đậm, lạnh lẽo đến thấu xương, như hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt. Mùi đất ẩm mục, mùi rêu phong, mùi tanh nồng của xác thối rữa và một mùi lưu huỳnh khét lẹt đặc trưng của tà pháp cứ xộc thẳng vào mũi, khiến hắn phải nín thở. Tiếng gió rít qua các khe đá nghe như tiếng quỷ khóc thảm thiết, tiếng than khóc yếu ớt từ xa vọng lại, lẫn trong tiếng xương cốt va chạm lách cách và những tiếng động lạ không rõ nguồn gốc, khiến bầu không khí nơi đây trở nên u ám, chết chóc và đáng sợ. Người thường khó mà tồn tại được ở nơi này, ngay cả những tu sĩ chính đạo cũng phải cảm thấy khó chịu, linh khí trong cơ thể như bị phong tỏa, chìm vào trạng thái trì trệ. Thế nhưng, Lâm Nhất không hề lùi bước. Ánh mắt hắn, giờ đây, không còn là vẻ trầm tư hay hiếu kỳ ngày nào, mà chỉ còn là một sự chấp niệm điên cuồng, một khao khát cháy bỏng đến mức làm lu mờ mọi cảm giác sợ hãi hay ghê tởm. Hắn đã vượt qua ranh giới của lý trí, không còn gì có thể ngăn cản hắn.
"Tà đạo thì sao? Cấm kỵ thì sao? Chỉ cần có thể cứu sư phụ..." Hắn thì thầm, giọng nói khàn đặc, đầy vẻ kiên quyết. "Mọi thứ trên đời này đều là hư vô. Đạo lý, luân thường, thiện ác... tất cả đều là những khái niệm do con người đặt ra. Nếu chúng không thể mang lại công bằng, không thể bảo vệ người mình yêu quý, thì chúng có ý nghĩa gì?" Ý nghĩ đó cứ vang vọng trong tâm trí hắn, như một lời nguyền rủa, một sự phản kháng lại tất cả những gì hắn từng tin tưởng. Hắn đã sẵn sàng từ bỏ 'tiên đạo' thanh tịnh của sư phụ để bước vào con đường cấm kỵ, chỉ để tìm kiếm một tia hy vọng mong manh.
Hắn cẩn thận bước đi trên nền đất ẩm mục, đôi chân lướt nhẹ qua những tảng đá lởm chởm, tránh né những cạm bẫy tự nhiên và những cái bẫy tà dị mà hắn cảm nhận được. Ánh mắt hắn cảnh giác quét qua từng ngóc ngách, từng vết tích trên vách đá. Hắn bắt gặp những dấu vết của tà pháp, những phù văn cổ xưa được khắc vội vã trên đá, vẫn còn vương vất âm khí đậm đặc. Hắn chạm tay vào một phiến đá lạnh lẽo, cảm nhận được dòng năng lượng đen tối đang chảy bên dưới, những vật tế bị bỏ lại: xương động vật đã khô quắt, những bùa chú nhuốm máu đã phai màu, những hình nộm bằng rơm rách nát. Tất cả đều là minh chứng cho những nghi thức tà dị đã từng được thực hiện ở nơi này.
Lâm Nhất không sợ hãi. Hắn không còn cảm thấy ghê tởm hay kinh tởm nữa. Trong tâm trí hắn, chỉ có một mục tiêu duy nhất: tìm ra cách để đảo ngược sinh tử. Hắn cúi xuống, kiểm tra từng dấu vết, từng tàn dư, như một kẻ đào mộ đang tìm kiếm kho báu. Cuối cùng, ẩn mình dưới một tảng đá lớn, được che phủ bởi lớp rêu phong dày đặc và những lá cây khô mục, hắn tìm thấy một vật phẩm nhỏ: một cuốn sách cũ nát, bìa bằng da thuộc đã sờn rách, hoặc một bản đồ được vẽ trên một tấm da dê đã úa màu, mờ nhạt. Dù là gì đi chăng nữa, nó đều tỏa ra một luồng âm khí nhàn nhạt, và những ký tự cổ xưa trên đó dường như biết nhảy múa trong mắt hắn, như đang mời gọi, đang hứa hẹn.
Hắn nắm chặt vật phẩm đó trong tay, như thể đó là báu vật quý giá nhất trên đời, chiếc chìa khóa duy nhất để mở ra cánh cửa dẫn đến sự sống còn của sư phụ. Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt hắn ánh lên một tia điên cuồng, một sự quyết tâm đến tuyệt vọng. Hắn đã tìm thấy con đường. Dù con đường đó có dẫn hắn đến đâu, dù nó có biến hắn thành một con quỷ hay một kẻ tội đồ, hắn cũng không hối tiếc. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng chấp niệm của hắn thì kiên cố như núi đá, không gì có thể lay chuyển. Hắn đã sẵn sàng để dấn thân vào vực sâu của tà đạo, để đối mặt với những lời nguyền rủa và tai ương, chỉ để một lần nữa được nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của sư phụ.
***
Dựa vào những manh mối mờ ảo và những ký tự cổ xưa trên cuốn sách cũ nát mà hắn tìm được trong Âm Phong Cốc, Lâm Nhất đã đi sâu hơn vào những vùng đất cấm kỵ, không ngừng nghỉ ngày đêm, bỏ lại phía sau mọi dấu vết của hồng trần. Cuối cùng, hắn đặt chân đến Ma Đô Phế Tích, một vùng đất hoang tàn và bị nguyền rủa còn hơn cả Âm Phong Cốc. Nơi đây là tàn tích của một nền văn minh đã bị nuốt chửng bởi tà khí, nơi mà các tòa nhà đổ nát, tường thành vỡ vụn được xây từ đá đen hoặc xương cốt đã phong hóa, sừng sững như những bóng ma khổng lồ trong đêm. Những tượng đá ma quái, bị phá hủy một cách thô bạo, nằm ngổn ngang trên mặt đất, ánh mắt vô hồn dường như đang dõi theo mọi chuyển động của hắn.
Đêm tối buông xuống đặc quánh, trăng mờ bị những đám mây đen dày đặc che khuất, khiến Ma Đô Phế Tích chìm trong một sự u ám tột cùng. Gió lạnh buốt rít qua các khe tường đổ nát, mang theo tiếng than khóc yếu ớt của những tàn hồn còn vất vưởng, tiếng xương cốt va chạm lách cách trong màn đêm, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Mùi đất ẩm mục, mùi tanh nồng của xác thối, và mùi âm khí đặc quánh đến mức ngạt thở cứ quẩn quanh, khiến không khí trở nên nặng nề, dường như đang đè nén mọi sinh linh dám bén mảng đến nơi này. Đây là một nơi mà sự sống đã hoàn toàn bị tước đoạt, chỉ còn lại cái chết và sự mục rữa.
Thế nhưng, Lâm Nhất lại cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ. Có lẽ, trong sự điên loạn của chấp niệm, hắn đã tìm thấy một nơi chốn phù hợp với tâm hồn mình, một nơi mà sự sống và cái chết không còn ranh giới rõ ràng. Hắn không còn sợ hãi. Hắn đã mất tất cả, và giờ đây, hắn không còn gì để mất nữa. Ánh mắt hắn, dưới ánh sáng yếu ớt của một ngọn đuốc nhỏ được thắp bằng tà vật, rực sáng lên một vẻ điên cuồng, một sự quyết tâm đến tuyệt vọng.
Dựa vào chỉ dẫn từ cuốn sách cấm kỵ, Lâm Nhất tìm đến một khu vực sâu nhất trong Ma Đô Phế Tích, nơi âm khí cực thịnh và những tàn tích đổ nát chất chồng cao ngất. Đó là một góc khuất, được bao phủ bởi những phù văn cổ xưa đã bị thời gian và tà khí ăn mòn, nhưng vẫn còn tỏa ra một luồng năng lượng bí ẩn, đen tối. Đây chính là nơi để thực hiện nghi thức cấm kỵ mà hắn đã tìm kiếm bấy lâu.
Với đôi tay run rẩy nhưng đầy dứt khoát, Lâm Nhất bắt đầu bày trí nghi thức. Hắn vẽ những phù văn phức tạp lên mặt đất bằng máu của chính mình, đặt những vật phẩm tế tự kỳ lạ và ghê rợn mà hắn đã thu thập được dọc đường. Hắn tụ tập linh khí, dốc cạn từng chút tinh huyết của bản thân, theo đúng những chỉ dẫn rùng rợn trong cuốn sách. Hắn đọc những câu chú cổ xưa bằng một giọng khàn đặc, mỗi từ ngữ như chứa đựng cả nỗi đau, sự phẫn nộ và chấp niệm của hắn. Linh quang tà dị bùng lên, những phù văn phát sáng chói lọi trong màn đêm, chiếu rọi khuôn mặt gầy gò, tái nhợt của Lâm Nhất, đôi mắt hắn mở to, chứa đầy sự điên cuồng và một tia hy vọng mong manh cuối cùng.
Hắn cảm thấy linh khí trong cơ thể bị rút cạn nhanh chóng, tinh huyết trôi tuột như dòng nước lũ, cơ thể hắn kiệt quệ đến tận cùng. Hắn cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình đang gào thét, nhưng hắn không quan tâm. Tất cả những gì hắn muốn, tất cả những gì hắn khao khát, là được nhìn thấy sư phụ một lần nữa, được nghe giọng nói trầm ấm của người, được cảm nhận sự bình yên mà chỉ có sư phụ mới có thể mang lại.
Linh quang tà dị bùng lên dữ dội hơn bao giờ hết, chiếu sáng cả một vùng đất chết chóc, rồi đột ngột tắt ngấm, như một ngọn nến bị gió thổi tắt. Không có phép màu nào xảy ra. Không có một dấu hiệu nào của sự sống được hồi sinh. Không có tiếng nói nào từ cõi âm vọng về. Chỉ còn lại sự tĩnh mịch đáng sợ, và một khoảng trống rỗng vô hạn trong tâm hồn Lâm Nhất.
Sự thất bại nghiệt ngã này như một nhát búa giáng mạnh vào tận linh hồn hắn, khiến hắn hoàn toàn sụp đổ. "Không! Tại sao không được? Sư phụ! Sư phụ!" Hắn gào lên trong tuyệt vọng, giọng nói khàn đặc, đau đớn đến xé lòng, vang vọng trong không gian trống rỗng của Ma Đô Phế Tích. Tiếng vọng lạnh lẽo từ hư không dường như đáp lại hắn, không phải là một thực thể, mà là tiếng vọng của chính nỗi tuyệt vọng trong tâm trí hắn, hay của một thế lực nào đó đang cười nhạo sự bất lực của hắn: "Vô vọng... tất cả là vô vọng..."
Lâm Nhất quỳ gục giữa tàn tích, hai tay cào cấu mặt đất đầy đá sỏi và bụi bẩn, không ngừng lẩm bẩm tên sư phụ. Hắn đập phá những vật xung quanh trong cơn phẫn nộ và tuyệt vọng, những tàn tích đã đổ nát nay càng thêm tan hoang dưới sức mạnh của nỗi đau và sự bất lực. Rồi hắn ngã vật ra, cơ thể kiệt quệ đến mức không còn một chút sức lực nào, ánh mắt dần trở nên vô hồn, trống rỗng. Hắn nhìn chằm chằm vào khoảng không đen kịt, không còn một tia sáng, không còn một chút hy vọng.
Một cảm giác đen tối, lạnh lẽo bắt đầu len lỏi, không phải từ môi trường xung quanh, mà từ chính sâu thẳm tâm can hắn. Đó là sự tan rã của mọi niềm tin, mọi đạo lý, mọi giới hạn đạo đức. Sự tiếp xúc với tà pháp và những lời đồn đại về "giao dịch sinh tử" đã gieo vào tâm trí hắn một hạt giống độc hại, một sự sẵn sàng đánh đổi mọi thứ để đạt được mục tiêu. Giờ đây, hạt giống đó đã nảy mầm, đâm rễ sâu vào linh hồn hắn. Sự kiệt quệ về tinh thần và linh khí sau những nỗ lực vô vọng này đã khiến Lâm Nhất trở nên yếu đuối và dễ bị tổn thương hơn bao giờ hết trước ảnh hưởng của các thế lực tà ác.
Chấp niệm không chấp nhận cái chết của sư phụ vẫn còn đó, không hề suy suyển, mà thậm chí còn trở nên mạnh mẽ hơn, biến chất hơn. Nó đã trở thành một nút thắt lớn trong linh hồn hắn, một lời nguyền không thể gỡ bỏ. Ánh mắt vô hồn của Lâm Nhất lúc này không còn chứa đựng sự đau khổ hay phẫn nộ, mà là một sự trống rỗng đến đáng sợ, một sự vô cảm trước tất cả. Nỗi đau đã biến thành sự chai sạn, sự tuyệt vọng đã hóa thành một bức tường băng giá bao bọc lấy tâm hồn hắn. Hắn giờ đây, là một kẻ đã mất tất cả, một kẻ đã vượt qua mọi giới hạn, một kẻ đang đứng trên bờ vực của sự tha hóa, sẵn sàng trở thành một công cụ cho bất cứ thế lực đen tối nào có thể hứa hẹn cho hắn một con đường, dù chỉ là một con đường dẫn đến vực sâu của tội lỗi. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, nhưng trong lòng Lâm Nhất, tất cả chỉ còn là một màu đen kịt, vô vọng, không có lấy một tia sáng.