Ánh mắt vô hồn của Lâm Nhất lúc này không còn chứa đựng sự đau khổ hay phẫn nộ, mà là một sự trống rỗng đến đáng sợ, một sự vô cảm trước tất cả. Nỗi đau đã biến thành sự chai sạn, sự tuyệt vọng đã hóa thành một bức tường băng giá bao bọc lấy tâm hồn hắn. Hắn giờ đây, là một kẻ đã mất tất cả, một kẻ đã vượt qua mọi giới hạn, một kẻ đang đứng trên bờ vực của sự tha hóa, sẵn sàng trở thành một công cụ cho bất cứ thế lực đen tối nào có thể hứa hẹn cho hắn một con đường, dù chỉ là một con đường dẫn đến vực sâu của tội lỗi. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, nhưng trong lòng Lâm Nhất, tất cả chỉ còn là một màu đen kịt, vô vọng, không có lấy một tia sáng.
Hơi thở nặng nề và khó nhọc, Lâm Nhất từ từ hé mở đôi mắt đã sưng húp và đỏ ngầu vì khóc than, đôi mắt từng trong veo như suối nguồn giờ đây chỉ còn là hai hố sâu hun hút, phản chiếu sự tàn tạ của Ma Đô Phế Tích. Bình minh lên, nhưng không mang theo chút ánh sáng hay hơi ấm nào, chỉ có một màn sương mù đen đặc, dày đặc như mực loãng, quẩn quanh những tàn tích đổ nát. Gió lạnh buốt rít qua những khe tường vỡ vụn, tạo nên những âm thanh ghê rợn, như tiếng than khóc của hàng vạn linh hồn bị giam cầm. Từng cơn gió mang theo mùi đất ẩm mục, mùi tanh nồng của xác thối từ những vật tế tự còn sót lại, hòa lẫn với một thứ âm khí nồng đậm, đặc quánh đến mức có thể nếm được trong không khí.
Cơ thể Lâm Nhất đau nhức từng khớp xương, mỗi hơi thở đều như rút cạn chút sinh lực cuối cùng. Tinh huyết đã dốc cạn, linh khí tiêu tán, hắn chẳng khác nào một phàm nhân ốm yếu, bị bỏ lại giữa vùng đất chết chóc này. Tuyệt vọng, kiệt quệ, đó là những gì hắn còn cảm nhận được. Những lời thì thầm của bóng tối từ sâu thẳm tâm trí vẫn văng vẳng bên tai, không ngừng mời gọi hắn buông bỏ, không ngừng thì thầm về một con đường khác, con đường của sức mạnh tuyệt đối, nơi không còn đau khổ, không còn mất mát. "Từ bỏ đi... sức mạnh mới là tất cả... đừng tin vào những ảo vọng của 'đạo' nữa... tất cả chỉ là hư vô... chỉ có sức mạnh mới cứu vãn được ngươi... cứu vãn tất cả..." Tiếng nói ấy không rõ ràng, lúc xa lúc gần, lúc như của chính hắn, lúc lại như của một thực thể vô hình đang lẩn khuất trong màn sương mù.
Lâm Nhất khó nhọc chống tay xuống nền đất lạnh lẽo, những ngón tay gầy gò run rẩy bám vào từng viên đá sỏi. Hắn cố gắng gượng dậy, nhưng dường như mỗi thớ thịt, mỗi sợi gân đều đang phản kháng, kéo hắn níu giữ lại với sự sụp đổ. Những tàn tích xung quanh hắn, những bức tường thành vỡ vụn, những tượng đá ma quái bị phá hủy, những công trình được xây từ đá đen hoặc xương cốt đã phong hóa, tất cả đều hiện lên trong tầm mắt hắn như những nụ cười chế nhạo, những lời phán quyết về sự thất bại thảm hại của hắn. Tiếng xương cốt va chạm nhau trong gió lạnh, tiếng than khóc yếu ớt của những tàn hồn vật vờ nơi đây, tất cả như đang hợp xướng một bản bi ca cho sự vô vọng. Hắn cảm thấy mình đã chạm đến tận cùng của tuyệt vọng, không còn gì để mất, không còn gì để níu kéo. Mọi niềm tin, mọi đạo lý mà hắn từng theo đuổi, từng khao khát, giờ đây đều đã tan tành như bọt biển.
Nhưng sâu thẳm bên trong, dù chỉ là một sợi tơ mỏng manh, một chút bản ngã vẫn cố gắng níu kéo, không để hắn hoàn toàn chìm vào vực thẳm đen tối. Một sự phản kháng yếu ớt, một tia sáng le lói từ những ký ức xa xăm về Huyền Nguyên Quan, về Lão Đạo Quán Chủ, về những ngày tháng bình yên, về sự tử tế mà hắn từng tin tưởng. Sự phản kháng ấy quá yếu ớt, quá mong manh, không đủ để xua tan màn sương mù dày đặc trong tâm trí hắn, nhưng nó vẫn ở đó, lấp lánh như một ngôi sao sắp tàn. Hắn không biết mình sẽ đi đâu, về đâu. Hắn chỉ muốn thoát khỏi nơi này, nơi đã chứng kiến sự sụp đổ hoàn toàn của hắn, nơi mà mỗi hơi thở đều gợi nhắc về sự bất lực và nỗi đau không thể nguôi ngoai.
Với một nỗ lực phi thường, Lâm Nhất cuối cùng cũng đứng thẳng người lên được. Dáng người gầy gò, đôi vai gầy guộc run lên bần bật trong gió lạnh. Hắn bước đi, từng bước chân nặng nề, run rẩy, không có đích đến, chỉ là một sự trốn chạy khỏi chính bản thân mình, khỏi những ký ức đau thương đã khắc sâu vào linh hồn. Ánh mắt hắn vẫn vô hồn, trống rỗng, quét qua những tàn tích như thể hắn không nhìn thấy gì, không cảm nhận được gì. Hắn là một cái xác không hồn, lang thang giữa một thế giới đã mất đi ý nghĩa. Ma Đô Phế Tích chìm trong màn sương đen đặc, nuốt chửng bóng dáng cô độc của hắn, để lại phía sau chỉ là tiếng gió rít gào và sự tĩnh mịch chết chóc.
***
Rời khỏi Ma Đô Phế Tích, Lâm Nhất lang thang không định hướng, bước chân nặng nề đưa hắn vào Hắc Ám Sâm Lâm khi chiều tà buông xuống. Khác với sự hoang tàn chết chóc của vùng đất phế tích, khu rừng này mang một vẻ đẹp u ám, hoang sơ của tạo hóa, nhưng lại ẩn chứa một thứ áp lực vô hình, một cảm giác căng thẳng đến nghẹt thở. Những cây cổ thụ khổng lồ, thân cành chằng chịt, cành lá sum suê đến mức che khuất cả ánh sáng mặt trời yếu ớt, khiến khu rừng luôn chìm trong bóng tối lờ mờ. Dây leo chằng chịt như mạng nhện khổng lồ, giăng mắc từ thân cây này sang thân cây khác, tạo thành một mê cung xanh đen. Dưới chân là lớp lá khô mục nát dày cộp, mỗi bước chân của Lâm Nhất đều tạo ra tiếng xào xạc khô khốc, vang vọng trong sự tĩnh mịch đáng sợ.
Gió rít qua kẽ lá, mang theo hơi sương lạnh lẽo và một mùi hương tổng hợp khó tả: mùi đất ẩm mục, mùi lá cây mục nát, mùi tanh nồng của máu và xác thối rữa từ đâu đó vọng lại, xen lẫn với mùi hương lạ của những loài hoa độc ẩn mình trong bóng tối. Thỉnh thoảng, tiếng côn trùng kêu rả rích một cách thưa thớt, hay tiếng gầm gừ yếu ớt của một yêu thú nào đó từ xa vọng lại, càng làm tăng thêm cảm giác bất an. Cả không khí dường như đặc quánh lại, nặng nề và ẩm ướt, khiến lồng ngực Lâm Nhất cảm thấy khó thở. Hắn bước đi như một cái bóng, đôi mắt vẫn vô hồn, không mảy may chú ý đến cảnh vật xung quanh. Tâm trí hắn vẫn chìm trong vực thẳm của sự trống rỗng, những lời thì thầm của bóng tối vẫn lẩn khuất đâu đó trong ý thức, thỉnh thoảng lại vọng lên: "Sao phải bận tâm đến thế giới này? Nó đã bỏ rơi ngươi... giống như tiên đạo đã bỏ rơi ngươi vậy..."
Tuy nhiên, dù cố gắng thờ ơ đến mấy, một sự bất thường vẫn dần dần len lỏi vào nhận thức đã kiệt quệ của hắn. Những cây cối mà hắn đi ngang qua, nhiều cây đã héo úa, cành lá khô quắt, dù chưa phải mùa đông. Dưới chân, xác động vật chết không rõ nguyên nhân nằm rải rác, chim chóc rơi rụng khỏi cành, thân hình khô quắt lại như bị hút cạn sinh khí. Một sự im lặng đáng sợ thỉnh thoảng bao trùm cả khu rừng, không một tiếng côn trùng, không một tiếng gió, chỉ còn lại sự trống rỗng. Cảm giác rờn rợn, bất an len lỏi vào tâm trí đã kiệt quệ của hắn, như một con rắn độc đang bò chậm rãi trong bóng tối.
Lâm Nhất dừng lại, đôi mắt vô hồn khẽ chớp. Hắn nhìn lên một cành cây, nơi một con chim nhỏ đã chết khô, thân hình bé nhỏ không còn chút sự sống. Ánh mắt hắn thoáng qua vẻ khó hiểu, một tia sáng mờ nhạt lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm, như thể hắn đang cố gắng giải mã một điều gì đó. "Ngay cả thiên nhiên cũng đang phản ứng với một điều gì đó... hay là ta đã quá mẫn cảm?" Một câu hỏi vô thanh vang lên trong tâm trí hắn, nhưng hắn không có đủ sức lực hay ý chí để suy nghĩ sâu hơn. Cái cảm giác bất an ấy, nó không giống với nỗi sợ hãi thông thường, mà là một sự lạnh lẽo thấm vào tận xương tủy, một điềm báo về những điều tồi tệ hơn đang đến.
Hắn lại tiếp tục bước đi, bước chân vẫn nặng nề và vô định. Khu rừng Hắc Ám Sâm Lâm vẫn giữ vẻ u ám, ẩm ướt của nó, nhưng giờ đây, dưới cái nhìn của Lâm Nhất, nó dường như đang cất lên một lời cảnh báo thầm lặng. Từng tiếng động nhỏ, tiếng lá khô xào xạc dưới chân, tiếng suối ngầm chảy róc rách đâu đó dưới lòng đất, đều trở nên đáng sợ, như thể ẩn chứa một hiểm họa vô hình. Hắn biết, có điều gì đó không ổn, nhưng tâm trí hắn quá mệt mỏi để quan tâm, quá chai sạn để phản ứng. Hắn chỉ muốn đi, đi mãi, cho đến khi không còn cảm thấy gì nữa. Màn sương mù ngày càng dày đặc, nuốt chửng hắn vào sâu trong lòng khu rừng, như thể muốn che giấu hắn khỏi mọi ánh mắt, khỏi mọi sự can thiệp của thế giới bên ngoài.
***
Khi màn đêm buông xuống, mang theo hơi sương lạnh lẽo và không khí se lạnh đặc trưng của vùng núi, Lâm Nhất cuối cùng cũng đến được Thôn Vân Thôn. Ngôi làng nhỏ này nằm trên sườn núi, từng là nơi hắn thỉnh thoảng ghé qua trên đường từ Huyền Nguyên Quan trở về, hoặc khi đi vân du. Hắn nhớ như in những buổi chiều tà rực rỡ nắng vàng, những ngôi nhà gỗ đơn giản với mái ngói xám ẩn mình giữa những vườn trà xanh mướt, tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách, tiếng người hái trà trò chuyện râm ran, và cả tiếng trẻ con nô đùa trên con đường đất nhỏ. Mùi trà tươi thoang thoảng trong gió, mùi đất ẩm sau cơn mưa, mùi gỗ ấm áp từ những ngôi nhà, tất cả tạo nên một bức tranh bình yên, giản dị đến nao lòng. "Nước suối trong lành, lòng người cũng vậy," câu nói của Thủy Tiên, cô gái giặt đồ bên suối, lại thoáng hiện trong tâm trí hắn.
Nhưng hôm nay, bức tranh ấy đã bị nhuốm một màu u ám. Không khí nặng nề bao trùm cả thôn làng, như thể một đám mây đen đang đè nặng lên từng nóc nhà, từng con người. Dù đã là buổi tối, nhưng ánh đèn le lói từ các ngôi nhà không đủ xua tan đi bóng tối và sự sợ hãi đang ẩn hiện trong từng ngóc ngách. Tiếng chim hót đã thưa thớt, tiếng suối chảy cũng trở nên đơn độc hơn. Không có tiếng cười nói rộn ràng, không có tiếng trẻ con nô đùa. Thay vào đó là sự tĩnh lặng đến bất thường, thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi những tiếng thì thầm to nhỏ đầy lo lắng của người dân. Họ tụ tập thành từng nhóm nhỏ, gương mặt phờ phạc, ánh mắt chứa đầy sự bất an và sợ hãi.
Lâm Nhất bước vào quán bánh bao của A Cường, một người đàn ông mập mạp, khuôn mặt thường ngày vui vẻ, lúc nào cũng mồ hôi nhễ nhại vì hơi nóng từ lò bánh, tay luôn cầm những chiếc bánh bao nóng hổi thơm phức. Hôm nay, A Cường vẫn mặc chiếc áo trắng quen thuộc, tay vẫn thoăn thoắt xếp bánh, nhưng khuôn mặt hắn đã không còn vẻ tươi tắn, thay vào đó là sự phờ phạc, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ, và nụ cười thường trực đã biến mất.
"Tiểu đạo sĩ... đã lâu không gặp," A Cường nhìn thấy Lâm Nhất, giọng nói hắn khàn đi vì mệt mỏi, "Ngươi xem, làng ta dạo này chẳng yên bình chút nào... Ngươi từ xa đến, chắc cũng cảm nhận được." Hắn đưa cho Lâm Nhất một chiếc bánh bao nóng hổi, nhưng không còn kèm theo câu mời "Ăn vào là ấm lòng!" quen thuộc.
Lâm Nhất nhận lấy chiếc bánh, ánh mắt trầm tư quét qua những người dân đang ngồi trong quán, những gương mặt khắc khổ, lo lắng. Hắn cắn một miếng bánh bao, vị ngọt bùi và hơi ấm lan tỏa trong miệng, nhưng không xua tan được cái lạnh lẽo trong lòng hắn. "Có chuyện gì đã xảy ra, A Cường?" Hắn hỏi, giọng nói vẫn trầm tĩnh, dù trong lòng đã nổi lên những gợn sóng bất an.
A Cường thở dài thườn thượt, quay người dựa vào quầy, ánh mắt xa xăm nhìn ra khoảng sân tối mịt. "Ta cũng không biết rõ nữa, tiểu đạo sĩ. Cứ vài đêm lại có người mất tích, không để lại dấu vết. Như thằng Ba nhà bác Tám, mới hôm trước còn khỏe mạnh vác củi, hôm sau đã không thấy đâu. Rồi lại có người mắc bệnh lạ, thân thể héo hon, da dẻ nhăn nheo, linh hồn như bị hút cạn, chỉ nằm đó chờ chết. Thầy lang trong làng cũng bó tay, bảo chưa từng thấy bệnh nào quái ác như vậy. Mới hôm qua, cô Tư nhà bên cũng vừa qua đời vì căn bệnh đó. Cả lũ trẻ con cũng không còn dám ra ngoài chơi đùa nữa. Cứ như có thứ gì đó đang rình rập trong bóng tối, hút cạn sinh khí của làng ta vậy... Ai cũng nói là ma quỷ ám..."
A Cường nói, giọng đầy vẻ sợ hãi và bất lực. Hắn đưa tay xoa xoa thái dương, như muốn xua đi những lo lắng đang đè nặng. Lâm Nhất lắng nghe từng lời, đôi mắt sâu thẳm của hắn càng trở nên u tối. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát những người dân qua lại, những ánh mắt tràn ngập nỗi sợ hãi, những tiếng thở dài nặng trĩu. Hắn có thể cảm nhận được luồng khí bất thường đang len lỏi trong không khí, một thứ âm khí yếu ớt nhưng dai dẳng, khác hẳn với những gì hắn từng thấy ở đây. "Hồng trần gian nan," hắn thầm nghĩ, "nhưng gian nan đến mức này, đến mức bóp nghẹt cả sự sống của những con người bé nhỏ này, thì sao..."
Chiếc bánh bao trong tay hắn dần nguội lạnh, nhưng Lâm Nhất vẫn cắn nốt miếng cuối cùng. Hắn cảm thấy một sự giằng xé trong lòng. Hắn đến đây để trốn tránh nỗi đau của chính mình, để chìm đắm trong sự trống rỗng và vô cảm. Nhưng nỗi đau của những người dân này, những gương mặt phờ phạc, những ánh mắt sợ hãi, lại như những mũi kim châm vào lớp vỏ bọc băng giá mà hắn đang cố xây dựng.
***
Rời khỏi quán bánh bao, Lâm Nhất không vội tìm chỗ nghỉ ngơi. Hắn bước đi chậm rãi qua những con đường làng vắng vẻ, trong màn đêm dày đặc và sương xuống ngày càng dày đặc. Cái lạnh của buổi đêm miền núi thấm vào tận xương tủy, nhưng không lạnh bằng cái lạnh trong lòng hắn. Hắn cảm nhận rõ hơn sự bất an đang bao trùm cả Thôn Vân Thôn. Không khí dường như đặc quánh lại, nặng nề, mang theo một mùi khói lạ, một mùi tanh yếu ớt, không phải mùi máu mà là một thứ mùi ẩm mốc, mục ruỗng, như thể có điều gì đó đang thối rữa từ sâu thẳm lòng đất.
Bước chân hắn dẫn đến bờ suối, nơi thường ngày là chốn nhộn nhịp, rộn ràng tiếng cười nói của các cô gái trong làng khi họ giặt giũ. "Nước suối trong lành, lòng người cũng vậy," câu nói ấy lại vang vọng trong tâm trí hắn. Nhưng đêm nay, chỉ có tiếng suối chảy róc rách một cách đơn độc, và một âm thanh khác, nghẹn ngào, ai oán đến xé lòng.
Lâm Nhất dừng lại, đứng dưới bóng cây cổ thụ ven bờ suối, thân hình gầy gò ẩn mình trong màn sương đêm. Trước mắt hắn, bên bờ suối, một bóng người nhỏ bé đang ngồi co ro, đôi vai gầy run lên bần bật. Đó là Thủy Tiên, cô gái giặt đồ với khuôn mặt xinh xắn và đôi mắt trong veo. Giờ đây, khuôn mặt cô đã sưng húp vì khóc, đôi mắt đỏ hoe, trong veo như suối nguồn nay lại đục ngầu vì nước mắt. Cô mặc bộ y phục đơn giản, tay áo xắn cao như thường lệ, nhưng đôi tay ấy không còn giặt giũ nữa, mà đang ôm chặt một chiếc khăn thêu cũ kỹ vào lòng, như thể đó là bảo vật duy nhất còn sót lại của mình. Tiếng khóc nức nở của cô gái vang vọng trong đêm khuya tĩnh mịch, hòa lẫn với tiếng suối chảy, tạo nên một bản bi ca thê lương.
"Ca ca... huynh ở đâu? Huynh đừng bỏ muội lại một mình mà..." Thủy Tiên nức nở, giọng nói nghẹn ngào, đứt quãng. Tiếng gọi "ca ca" ấy chứa đựng biết bao nỗi đau khổ, sự tuyệt vọng và nỗi sợ hãi tột cùng của một người đã mất đi điểm tựa. Chiếc khăn thêu cũ kỹ kia, chắc hẳn là của người thân yêu đã mất tích, hoặc đã qua đời vì căn bệnh quái ác mà A Cường vừa kể.
Lâm Nhất đứng lặng, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía Thủy Tiên. Nỗi đau của cô gái, tiếng khóc của cô, như một con dao sắc bén, chậm rãi cứa vào vết thương lòng của chính hắn, vết thương vẫn còn rỉ máu từ cái chết của Lão Đạo Quán Chủ. "Nỗi đau này... quen thuộc đến nhường nào..." Hắn thầm nghĩ, một cảm giác chua chát, đắng đót dâng lên trong cổ họng. Hắn đã cố gắng chai sạn hóa tâm hồn mình, cố gắng trở nên vô cảm trước mọi thứ. Hắn đã tin rằng tiên đạo đã bỏ rơi hắn, rằng hồng trần chỉ toàn là gian nan và khổ ải không lối thoát. Hắn đã tự nhủ rằng mình không còn quan tâm đến những nỗi đau này nữa.
Nhưng tiếng khóc của Thủy Tiên, sự tuyệt vọng của cô gái bé nhỏ ấy, lại lay động điều gì đó sâu thẳm trong hắn. Một sợi tơ mỏng manh của lòng trắc ẩn, mà hắn tưởng đã chết đi cùng với niềm tin, lại khẽ rung động. Hắn không tiến lại gần. Hắn không nói một lời an ủi nào. Hắn chỉ đứng đó, như một bóng ma, lặng lẽ chứng kiến nỗi đau của người khác. Hắn cảm thấy một sự giằng xé lớn lao trong tâm hồn. Một bên là sự trống rỗng, vô cảm, sự mời gọi của bóng tối muốn hắn từ bỏ tất cả, tìm kiếm sức mạnh để không bao giờ phải chịu đựng nỗi đau mất mát nữa. Một bên là tiếng nói yếu ớt của lương tri, của lòng trắc ẩn, của những gì còn sót lại từ con người Lâm Nhất trước kia.
Hắn nhìn xuống bờ suối, nơi Thủy Tiên đang ngồi. Dưới ánh trăng mờ ảo và sương đêm dày đặc, hắn thoáng thấy một dấu vết mờ nhạt trên nền đất ẩm ướt, một vệt đen sẫm như thể bị cháy sém, và một luồng năng lượng âm u, lạnh lẽo, tuy rất yếu ớt nhưng lại mang theo một cảm giác ghê rợn, khác hẳn với âm khí thông thường. Nó không giống với vết tích của một con vật hay một hiện tượng tự nhiên nào. Nó giống như một dấu hiệu, một lời nhắc nhở rằng thế lực đen tối đã bắt đầu vươn những xúc tu vô hình của nó đến tận nơi bình yên nhất, gieo rắc tai ương cho những người dân vô tội.
Lâm Nhất quay đi, bước chân chậm rãi hơn, nặng nề hơn. Sự thờ ơ của hắn đã bị lay động. Cái cảm giác trống rỗng và vô cảm ban đầu đã bị thay thế bởi một sự u ám, một sự bối rối sâu sắc. Hắn đã thấy quá nhiều nỗi đau, quá nhiều sự bất lực. Hắn đã tự mình trải qua tận cùng của tuyệt vọng. Và giờ đây, hắn lại chứng kiến nó một lần nữa, qua ánh mắt của một cô gái trẻ. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, nhưng liệu cái tình ấy có đủ sức mạnh để chống lại cái vô tình của thế sự, hay cái ác đang dần hiện hữu? Lâm Nhất không biết. Hắn chỉ biết rằng, dù cố gắng đến đâu, hắn vẫn không thể hoàn toàn thoát ly khỏi hồng trần này, nơi mà những sợi dây vô hình của số phận và nỗi đau vẫn đang níu kéo hắn lại. Bóng đêm vẫn còn dài, và những tiếng than khóc của nhân gian dường như chỉ mới bắt đầu.