Bóng đêm dần tan, nhường chỗ cho một sắc xám u hoài nơi chân trời. Sương đêm vẫn còn giăng mắc, phủ lên những mái nhà tranh, những vườn trà xanh rì một lớp áo mỏng manh, tựa như tấm màn che đi những vết sẹo mới của Thôn Vân Thôn. Lâm Nhất bước đi, đôi chân nặng trĩu trên con đường đất ẩm ướt, mỗi bước như kéo lê một gánh nặng vô hình. Tiếng khóc của Thủy Tiên đêm qua vẫn còn vọng lại trong tâm trí hắn, nức nở như tiếng chim bị thương lạc đàn, xé nát màn đêm tĩnh mịch và cả những nỗ lực tự phong bế cảm xúc của hắn. Cái cảm giác quen thuộc đến rợn người ấy, nỗi đau mất mát người thân, lại một lần nữa dội về, mạnh mẽ như con sóng dữ. Hắn đã từng nghĩ mình đã chai sạn, đã vô cảm trước mọi nỗi khổ trên hồng trần, nhưng tiếng than ai oán kia lại chứng minh điều ngược lại. Hắn vẫn là một con người, vẫn còn những sợi tơ lòng mỏng manh dễ đứt, dễ tổn thương.
Ánh sáng yếu ớt của buổi sớm len lỏi qua tầng mây dày đặc, nhuộm một màu chì lên vạn vật. Lâm Nhất đi qua những cánh đồng lúa xanh non thường lệ, nhưng giờ đây, thay vì một màu xanh tươi tốt hứa hẹn một mùa màng bội thu, những cây lúa lại ngả sang màu vàng úa, cằn cỗi một cách bất thường. Những bông lúa lép kẹp, hạt gạo chưa kịp thành hình đã khô quắt. Hắn dừng lại bên một gốc cây cổ thụ ven đường, thân cây gầy guộc, khô héo, những cành cây trơ trụi vươn lên trời như những ngón tay gầy guộc cầu xin. Hắn đưa tay chạm vào lớp vỏ cây sần sùi, lạnh lẽo. Không còn chút nhựa sống nào, chỉ còn lại sự mục ruỗng và cái chết.
"Sư phụ, người có thấy không?" Hắn thầm thì, giọng nói lạc đi trong gió sớm. "Hồng trần này... đang mục ruỗng. Tựa như chính con vậy. Con đường người chỉ dạy... liệu có thật sự đưa con đến nơi thanh tịnh, hay chỉ là một ảo ảnh trong bể khổ?"
Trong tâm trí hắn, hình ảnh Lão Đạo Quán Chủ hiện lên, dáng vẻ hiền từ, đôi mắt tràn đầy sự bao dung. Lão đạo sĩ luôn nói về "tiên đạo tại tâm", về việc vượt qua hồng trần để tìm thấy chân lý. Nhưng giờ đây, khi tận mắt chứng kiến những khổ ải chất chồng, từ nỗi đau cá nhân mất đi người thầy thân yêu, đến nỗi đau của những con người nhỏ bé đang vật lộn với tai ương không rõ nguyên cớ, Lâm Nhất cảm thấy một sự hoài nghi sâu sắc. Tiên đạo... liệu có thể cứu vớt được những cảnh đời này? Hay nó chỉ là một giấc mộng hão huyền, một sự trốn tránh khỏi hiện thực nghiệt ngã?
Hắn nhớ lại những lời thì thầm của bóng tối trong Ma Đô Phế Tích, những lời mời gọi đầy mê hoặc về sức mạnh, về khả năng định đoạt sinh tử. Khi ấy, hắn đã gạt bỏ, vì vẫn còn tơ vương một niềm tin yếu ớt vào chính đạo. Nhưng giờ đây, đứng giữa cảnh hoang tàn, chứng kiến sự bất lực của bản thân trước nỗi đau của người khác, những lời thì thầm ấy lại trở nên cám dỗ hơn bao giờ hết. Chúng không còn là những lời hứa hẹn tà ác, mà là những câu hỏi xoáy sâu vào tận cùng tâm hồn hắn: "Ngươi yếu đuối. Ngươi bất lực. Tiên đạo của ngươi cứu được ai? Ngươi còn có gì để tin tưởng?"
Lâm Nhất thở dài, một hơi thở mang theo sự mệt mỏi và nỗi tuyệt vọng. Hắn tiếp tục bước đi, đôi mắt vô hồn quét qua cảnh vật. Những ngôi nhà gỗ đơn giản, mái ngói xám tro, giờ đây như càng thêm cũ kỹ, tiêu điều dưới bầu trời u ám. Tiếng chim hót vẫn còn đó, nhưng không còn trong trẻo, mà xen lẫn sự nặng nề, tựa như chúng cũng đang than khóc cho số phận của vùng đất này. Mùi trà tươi thoang thoảng trong gió, nhưng lại pha lẫn mùi đất ẩm mục, mùi của sự lụi tàn. Cả không khí trong lành, mát mẻ của buổi sớm cũng không thể xua đi cái cảm giác ngột ngạt, nặng nề đang đè nén lên lồng ngực hắn.
Hắn đi qua một con suối nhỏ, nước chảy róc rách, nhưng không còn trong veo như dòng suối Thủy Tiên giặt đồ. Dòng nước mang theo những chiếc lá khô, những cành cây gãy mục, trôi về một nơi nào đó không rõ. "Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán." Hắn thì thầm, nhưng lòng hắn lúc này lại rõ ràng một nỗi hoang mang, một sự lạc lối. Hắn muốn tìm một con đường, một lẽ sống, nhưng tất cả dường như đều đang sụp đổ. Những gì hắn từng tin tưởng, những gì hắn từng cố gắng theo đuổi, đều đang bị thực tại xé toạc, để lộ ra một sự trống rỗng, vô nghĩa.
Cảnh vật xung quanh, từ những cánh đồng lúa đang chết dần đến những cây cổ thụ trơ trụi, như phản chiếu chính tâm hồn hắn. Một tâm hồn đang héo úa, cằn cỗi, mất đi nhựa sống, mất đi niềm tin. Hắn không thể lý giải được nguyên nhân của những tai ương này, liệu đó có phải là sự trừng phạt của thiên địa, hay là một hiện tượng tự nhiên khắc nghiệt? Hay là một điều gì đó tồi tệ hơn, một thứ tà ác đang âm thầm lan rộng, nuốt chửng sự sống của vạn vật? Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu trong tâm trí, nhưng hắn không có câu trả lời. Nỗi đau cá nhân quá lớn đã che mờ lý trí hắn, khiến hắn không thể nhìn rõ bức tranh toàn cảnh. Hắn chỉ cảm thấy một nỗi bất lực lớn lao, một sự lạc lõng giữa dòng chảy hỗn mang của hồng trần.
***
Lâm Nhất bước đi vô định, không biết đã qua bao nhiêu ngày, bao nhiêu đêm, cũng không biết mình đã đi qua bao nhiêu làng mạc, bao nhiêu con đường. Hắn chỉ đi, đi mãi, như một linh hồn lạc bước giữa nhân gian, cố gắng trốn tránh nỗi đau đang gặm nhấm tâm can. Cuối cùng, bước chân hắn dẫn hắn đến một vùng ven biển, nơi gió biển mặn mòi thổi mạnh, mang theo hơi ẩm và một mùi tanh nồng khó tả.
Đây là một làng chài nhỏ, lẽ ra phải tấp nập thuyền bè ra vào, tiếng người gọi nhau í ới, tiếng trẻ con nô đùa trên bãi cát. Nhưng giờ đây, một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm. Những chiếc thuyền đánh cá nằm nghiêng ngả trên bờ cát, mục nát và phủ đầy rêu phong, tựa như những bộ xương của loài vật khổng lồ đã chết từ lâu. Trên mặt nước, không phải là những đàn cá tươi rói mà là những con cá chết trắng bờ, bụng trương phềnh, bốc lên mùi hôi thối nồng nặc, hòa lẫn với mùi muối biển và ẩm mốc, tạo thành một thứ không khí ghê rợn, nặng nề, âm u.
Hắn nhìn thấy Lão Nông Phu Trần Bá, người đã từng gặp ở một làng nhỏ khác, giờ đây ngồi thẫn thờ bên hiên một căn nhà xiêu vẹo, đôi mắt đục ngầu nhìn ra biển khơi vô định. Lưng y đã còng hơn trước, da mặt rám nắng nay lại thêm phần tiều tụy, nhăn nheo như một tấm da thuộc khô héo. Đôi tay chai sần, quen với việc cày cấy, giờ đây chỉ biết nắm chặt vào nhau, run rẩy.
"Ông trời phạt hay sao mà cá bỏ biển, người bỏ làng..." Lão Nông Phu lẩm bẩm, giọng nói yếu ớt, lạc đi trong tiếng gió rít. "Một hạt gạo làm ra, bao giọt mồ hôi đổ xuống. Nhưng giờ đây, biển cả cũng không còn cá, đất đai cũng chẳng còn nuôi nổi cây trồng. Con người còn biết sống bằng gì đây?"
Lâm Nhất đứng lặng, lòng hắn quặn thắt. Hắn nhớ lại câu nói của Trần Bá: "Một hạt gạo làm ra, bao giọt mồ hôi đổ xuống." Giờ đây, những giọt mồ hôi ấy đã đổ xuống vô ích, và hạt gạo thì chẳng còn. Nỗi bất lực của lão nông phu, sự tuyệt vọng trong ánh mắt y, như những mũi kim châm vào trái tim hắn.
Bỗng, một bóng người vạm vỡ xuất hiện từ phía sau một tảng đá lớn. Đó là Thợ Săn Độc Nhãn Lý Cường, khuôn mặt đầy sẹo, đôi mắt độc nhất còn lại giờ đây tràn ngập sự tuyệt vọng và phẫn nộ. Y vẫn mang theo cây cung và dao găm, nhưng không còn vẻ dũng mãnh của một thợ săn. Y tiến lại gần Lão Nông Phu, đặt tay lên vai y, ánh mắt nhìn ra biển khơi u ám.
"Trần Bá, ông còn hy vọng gì nữa?" Lý Cường cộc cằn nói, giọng khàn đặc vì gió biển và nỗi buồn. "Mấy ngày trước, tôi cùng mấy anh em ra khơi, tìm mãi chẳng thấy bóng dáng con cá nào. Biển cả như một cái ao tù, không còn sự sống. Rồi... rồi họ không trở về." Y ngừng lại, giọng nói nghẹn ngào. "Lão Vương, A Ba... tất cả đều mất tích. Cứ như bị thứ gì đó rút cạn sinh khí, cuốn đi mất. Mọi thứ cứ như bị rút cạn linh khí... nhưng ai mà biết được vì sao?"
Câu nói của Lý Cường vang vọng trong gió, mang theo một nỗi sợ hãi mơ hồ. Lâm Nhất lắng nghe, ánh mắt hắn dõi ra biển khơi u ám, nơi những con sóng bạc đầu vỗ vào bờ một cách yếu ớt, thảm hại. Hắn cố gắng kiểm tra dấu vết linh khí trong không khí, trên những con cá chết, hay trên những chiếc thuyền mục nát. Hắn chỉ cảm nhận được một sự suy yếu, một sự tiêu hao năng lượng một cách bất thường, nhưng nguồn gốc của nó lại mơ hồ, không rõ ràng. Nó không giống với tàn dư của tà pháp hắn từng gặp ở Ma Đô Phế Tích, cũng không giống với âm khí thông thường. Nó là một sự cạn kiệt, một sự rút cạn từ sâu bên trong, khiến vạn vật héo hon, mục rữa.
"Mắt tuy mù, nhưng lòng không mù." Lý Cường nói thêm, đôi mắt độc nhất ánh lên sự đau đớn. "Tôi đã từng nghĩ, dù có mất đi một con mắt, tôi vẫn có thể nhìn rõ thế gian. Nhưng giờ đây, cả thế gian này cũng đang trở nên mù mịt, không còn lối thoát."
Lâm Nhất cảm thấy một nỗi bất lực lớn lao dâng trào trong lòng. Hắn muốn nói điều gì đó, muốn an ủi những con người khốn khổ này, nhưng cổ họng hắn nghẹn lại. Hắn đã mất đi sư phụ, người đã từng là điểm tựa, là ngọn hải đăng soi sáng con đường cho hắn. Giờ đây, chính hắn cũng đang chìm trong bóng tối của nỗi đau và sự hoài nghi. Hắn chỉ có thể đặt tay lên vai Lão Nông Phu, một cử chỉ an ủi vô vọng, không lời. Hắn biết, nỗi đau mất mát người thân, nỗi lo sợ cho tương lai, đang gặm nhấm những con người này, giống như nó đang gặm nhấm hắn vậy. Nhưng hắn không thể làm gì. Tiên đạo mà hắn từng theo đuổi, dường như cũng không mang lại chút sức mạnh nào để đối phó với những tai ương này. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình," nhưng cái tình ấy dường như quá yếu ớt, quá mong manh trước sự tàn khốc của số phận và những thế lực vô hình đang hoành hành.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu đỏ thẫm lên nền trời âm u, tựa như máu vương. Lâm Nhất quay trở lại Cổ Miếu, nơi hắn từng tỉnh giấc sau cái chết của sư phụ, nơi khởi nguồn cho chuỗi ngày tuyệt vọng và hoài nghi của hắn. Hắn hy vọng tìm thấy chút bình yên, một góc khuất cho tâm hồn đang hỗn loạn, nhưng ngôi miếu giờ đây chỉ còn là tàn tích của một nỗi đau quá lớn, một minh chứng cho sự bất lực của chính hắn.
Ngôi miếu nhỏ bằng đá đã mục nát nhiều hơn, mái ngói vỡ vụn, để lộ ra những cây xà ngang đã bị mối mọt gặm nhấm. Gió rít qua các khe hở, tạo thành những âm thanh ai oán, tựa như tiếng thì thầm của những linh hồn vất vưởng. Tiếng lá cây xào xạc ngoài sân, tiếng côn trùng kêu rỉ rả, và thỉnh thoảng là tiếng chim đêm lướt qua, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự hoang tàn, u tịch. Mùi ẩm mốc, mùi đất, mùi rêu phong và gỗ mục quyện vào nhau, phảng phất trong không khí lạnh lẽo, se sắt của buổi tối.
Lâm Nhất bước vào trong, tìm đến Bồ Đoàn Cũ Kỹ, nơi sư phụ hắn từng ngồi thiền định. Hắn ngồi xuống, cố gắng nhập định, cố gắng tĩnh tâm, để xua đi những tạp niệm đang dày vò. Nhưng tâm trí hắn lại như một dòng sông lũ, tràn ngập những hình ảnh hỗn loạn: gương mặt hiền từ của sư phụ gục ngã, những nỗ lực điên cuồng của hắn trong Ma Đô Phế Tích để cứu vãn một điều đã mất, và giờ là gương mặt tiều tụy của A Cường, tiếng khóc nức nở của Thủy Tiên, sự tuyệt vọng của Lão Nông Phu Trần Bá, và ánh mắt phẫn nộ của Thợ Săn Độc Nhãn Lý Cường. Tất cả như một cuộn phim quay chậm, không ngừng lặp đi lặp lại, dày vò từng tế bào trong tâm hồn hắn.
Hắn đưa tay chạm vào Phù Trần Mộc đặt bên cạnh, chiếc phất trần đã cũ kỹ, từng thuộc về sư phụ. Từng có lúc, chỉ cần chạm vào nó, hắn đã cảm thấy một sự bình yên, một niềm tin vào con đường mình đang đi. Nhưng giờ đây, hắn không cảm nhận được chút an ủi nào. Chỉ còn lại sự lạnh lẽo, sự trống rỗng, và một cảm giác mất mát không thể bù đắp.
"Sư phụ... con nên làm gì?" Hắn khẽ thì thầm, giọng nói lạc đi trong gió đêm. "Con đường của người... có thật sự đúng đắn? Liệu có phải con đã hiểu sai điều gì? Hay là... tiên đạo vốn dĩ đã bỏ rơi chúng con, bỏ rơi hồng trần này?"
Trong bóng tối của Cổ Miếu, một giọng nói thì thầm vang lên trong tâm trí hắn, không phải là âm thanh của ma quỷ, mà là chính tiếng nói của 'tâm ma', của những nghi ngờ sâu thẳm nhất trong lòng hắn. Nó không còn là những lời mời gọi tà ác, mà là những câu hỏi xoáy sâu vào tận cùng niềm tin của hắn, của lý trí hắn.
"Tất cả đều vô nghĩa. Ngươi nhìn xem, hồng trần này mục ruỗng, vạn vật héo hon, con người tuyệt vọng. Tiên đạo của ngươi ở đâu? Sức mạnh của ngươi ở đâu để cứu vớt họ?"
Lâm Nhất nhắm chặt mắt, cố gắng xua đuổi giọng nói ấy, nhưng nó càng trở nên rõ ràng hơn, sắc bén hơn, đâm sâu vào những vết thương lòng đang rỉ máu.
"Ngươi đã mất tất cả. Sư phụ của ngươi đã chết. Ngươi đã cố gắng, nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng. Ngươi thật vô dụng! Tiên đạo chỉ là một giấc mộng hão huyền, một sự tự lừa dối. Sức mạnh mới là chân lý. Chỉ có sức mạnh mới có thể bảo vệ những gì ngươi yêu quý, mới có thể ngăn chặn nỗi đau. Ngươi còn gì để níu kéo những ảo ảnh ấy?"
Nước mắt lặng lẽ chảy dài trên má Lâm Nhất, hòa vào lớp bụi bặm trên khuôn mặt gầy gò. Đó không chỉ là nước mắt của sự đau buồn vì mất mát, mà còn là nước mắt của sự tuyệt vọng, của sự hoài nghi tột cùng, của cảm giác lạc lõng không lối thoát. Hắn đã thấy quá nhiều nỗi đau, quá nhiều sự bất lực. Hắn đã tự mình trải qua tận cùng của tuyệt vọng. Và giờ đây, hắn lại chứng kiến nó lan rộng khắp hồng trần, như một căn bệnh quái ác không thuốc chữa.
Hắn không thể kết nối những tai ương riêng lẻ ấy lại với nhau, không thể nhìn thấy sợi dây vô hình đang ràng buộc chúng. Nỗi đau cá nhân quá lớn, sự hỗn loạn trong tâm trí, đã che mờ tầm nhìn của hắn, khiến hắn chỉ thấy được từng mảnh vỡ của bi kịch, chứ không thấy được bức tranh toàn cảnh của một thế lực đen tối đang âm thầm vươn xúc tu. Hắn cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật bất lực giữa dòng chảy hỗn mang của thế sự. Tiên đạo... còn có ý nghĩa gì nữa, khi hồng trần này đang chìm sâu vào bể khổ? Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Nhưng liệu cái chân tâm ấy, trong hắn, còn lại bao nhiêu, và có đủ sức mạnh để chống đỡ trước cơn bão tố đang tới? Lâm Nhất không biết. Hắn chỉ biết rằng, bóng đêm vẫn còn dài, và những tiếng than khóc của nhân gian dường như chỉ mới bắt đầu. Niềm tin vào tiên đạo trong hắn đang mai một, để lại một khoảng trống mênh mông, sẵn sàng cho những lời mời gọi của bóng tối.