Vô tiên chi đạo
Chương 190

Ám Ảnh Lan Tràn: Hồng Trần Mục Rữa

4604 từ
Mục tiêu: Tiếp tục đẩy sâu xung đột nội tâm của Lâm Nhất, khắc họa sự tuyệt vọng và hoài nghi của hắn về 'tiên đạo' và bản chất của hồng trần.,Mở rộng phạm vi của 'năng lượng tiêu cực và sự đau khổ' ra khỏi những ngôi làng riêng lẻ, cho thấy nó đang lan rộng khắp vùng, tạo ra một không khí u ám, nặng nề, mục rữa như một điềm báo.,Minh họa cách nỗi tuyệt vọng của Lâm Nhất vô tình cộng hưởng với sự mục rữa này, khiến hắn càng thêm chìm sâu vào vực thẳm tâm ma.,Củng cố 'phase SETUP' của Arc, thiết lập bối cảnh cho một sự kiện kinh hoàng hơn sắp tới (sự xuất hiện của Tà Đạo Sĩ Mù).,Nhấn mạnh sự bất lực của phàm nhân và sự thờ ơ (hoặc không tồn tại) của 'tiên đạo' trước tai ương.,Gieo mầm cho các triết lý về sự thối rữa từ bên trong, không chỉ từ tác động bên ngoài.
Nhân vật: Lâm Nhất, Lão Nông Phu (Trần Bá), Người Đánh Cá (Ông Lão Ngư)
Mood: Trầm buồn, u ám, tuyệt vọng, chiêm nghiệm, nặng nề, bí ẩn, kinh sợ
Kết chương: [object Object]

Gió rít qua các khe hở, tạo thành những âm thanh ai oán, tựa như tiếng thì thầm của những linh hồn vất vưởng. Tiếng lá cây xào xạc ngoài sân, tiếng côn trùng kêu rỉ rả, và thỉnh thoảng là tiếng chim đêm lướt qua, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự hoang tàn, u tịch. Mùi ẩm mốc, mùi đất, mùi rêu phong và gỗ mục quyện vào nhau, phảng phất trong không khí lạnh lẽo, se sắt của buổi tối.

Lâm Nhất bước vào trong, tìm đến Bồ Đoàn Cũ Kỹ, nơi sư phụ hắn từng ngồi thiền định. Hắn ngồi xuống, cố gắng nhập định, cố gắng tĩnh tâm, để xua đi những tạp niệm đang dày vò. Nhưng tâm trí hắn lại như một dòng sông lũ, tràn ngập những hình ảnh hỗn loạn: gương mặt hiền từ của sư phụ gục ngã, những nỗ lực điên cuồng của hắn trong Ma Đô Phế Tích để cứu vãn một điều đã mất, và giờ là gương mặt tiều tụy của A Cường, tiếng khóc nức nở của Thủy Tiên, sự tuyệt vọng của Lão Nông Phu Trần Bá, và ánh mắt phẫn nộ của Thợ Săn Độc Nhãn Lý Cường. Tất cả như một cuộn phim quay chậm, không ngừng lặp đi lặp lại, dày vò từng tế bào trong tâm hồn hắn.

Hắn đưa tay chạm vào Phù Trần Mộc đặt bên cạnh, chiếc phất trần đã cũ kỹ, từng thuộc về sư phụ. Từng có lúc, chỉ cần chạm vào nó, hắn đã cảm thấy một sự bình yên, một niềm tin vào con đường mình đang đi. Nhưng giờ đây, hắn không cảm nhận được chút an ủi nào. Chỉ còn lại sự lạnh lẽo, sự trống rỗng, và một cảm giác mất mát không thể bù đắp.

"Sư phụ... con nên làm gì?" Hắn khẽ thì thầm, giọng nói lạc đi trong gió đêm. "Con đường của người... có thật sự đúng đắn? Liệu có phải con đã hiểu sai điều gì? Hay là... tiên đạo vốn dĩ đã bỏ rơi chúng con, bỏ rơi hồng trần này?"

Trong bóng tối của Cổ Miếu, một giọng nói thì thầm vang lên trong tâm trí hắn, không phải là âm thanh của ma quỷ, mà là chính tiếng nói của 'tâm ma', của những nghi ngờ sâu thẳm nhất trong lòng hắn. Nó không còn là những lời mời gọi tà ác, mà là những câu hỏi xoáy sâu vào tận cùng niềm tin của hắn, của lý trí hắn.

"Tất cả đều vô nghĩa. Ngươi nhìn xem, hồng trần này mục ruỗng, vạn vật héo hon, con người tuyệt vọng. Tiên đạo của ngươi ở đâu? Sức mạnh của ngươi ở đâu để cứu vớt họ?"

Lâm Nhất nhắm chặt mắt, cố gắng xua đuổi giọng nói ấy, nhưng nó càng trở nên rõ ràng hơn, sắc bén hơn, đâm sâu vào những vết thương lòng đang rỉ máu.

"Ngươi đã mất tất cả. Sư phụ của ngươi đã chết. Ngươi đã cố gắng, nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng. Ngươi thật vô dụng! Tiên đạo chỉ là một giấc mộng hão huyền, một sự tự lừa dối. Sức mạnh mới là chân lý. Chỉ có sức mạnh mới có thể bảo vệ những gì ngươi yêu quý, mới có thể ngăn chặn nỗi đau. Ngươi còn gì để níu kéo những ảo ảnh ấy?"

Nước mắt lặng lẽ chảy dài trên má Lâm Nhất, hòa vào lớp bụi bặm trên khuôn mặt gầy gò. Đó không chỉ là nước mắt của sự đau buồn vì mất mát, mà còn là nước mắt của sự tuyệt vọng, của sự hoài nghi tột cùng, của cảm giác lạc lõng không lối thoát. Hắn đã thấy quá nhiều nỗi đau, quá nhiều sự bất lực. Hắn đã tự mình trải qua tận cùng của tuyệt vọng. Và giờ đây, hắn lại chứng kiến nó lan rộng khắp hồng trần, như một căn bệnh quái ác không thuốc chữa.

Hắn không thể kết nối những tai ương riêng lẻ ấy lại với nhau, không thể nhìn thấy sợi dây vô hình đang ràng buộc chúng. Nỗi đau cá nhân quá lớn, sự hỗn loạn trong tâm trí, đã che mờ tầm nhìn của hắn, khiến hắn chỉ thấy được từng mảnh vỡ của bi kịch, chứ không thấy được bức tranh toàn cảnh của một thế lực đen tối đang âm thầm vươn xúc tu. Hắn cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật bất lực giữa dòng chảy hỗn mang của thế sự. Tiên đạo... còn có ý nghĩa gì nữa, khi hồng trần này đang chìm sâu vào bể khổ? Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Nhưng liệu cái chân tâm ấy, trong hắn, còn lại bao nhiêu, và có đủ sức mạnh để chống đỡ trước cơn bão tố đang tới? Lâm Nhất không biết. Hắn chỉ biết rằng, bóng đêm vẫn còn dài, và những tiếng than khóc của nhân gian dường như chỉ mới bắt đầu. Niềm tin vào tiên đạo trong hắn đang mai một, để lại một khoảng trống mênh mông, sẵn sàng cho những lời mời gọi của bóng tối.

***

Sáng sớm hôm sau, khi sương mù còn giăng mắc dày đặc, bao phủ vạn vật trong một màn ảo ảnh trắng đục, Lâm Nhất đã rời Cổ Miếu. Hắn bước đi vô định, thân ảnh gầy gò khuất dần vào lớp sương sớm se lạnh, mang theo nỗi ưu tư chồng chất tựa như khối đá đè nặng trong lòng. Hắn không có mục đích, không có phương hướng, chỉ đơn thuần là bước đi, mặc cho đôi chân dẫn lối. Cảm giác trống rỗng và bất lực cứ thế gặm nhấm, biến từng hơi thở, từng nhịp bước của hắn thành một gánh nặng. Con đường phía trước mờ mịt, tựa như chính tương lai của hắn, bị bao phủ bởi lớp sương mù của hoài nghi và tuyệt vọng.

Sau một thời gian không biết là bao lâu, hắn lạc vào một thung lũng hẻo lánh, được người dân quanh vùng gọi là U Cốc. Nơi đây, sương mù dường như đặc quánh hơn, bám víu vào từng kẽ đá, từng tán cây, tạo nên một không gian cô lập hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Không khí lạnh lẽo, ẩm ướt, mang theo một mùi hương lạ lùng, tổng hòa giữa mùi đất mục, mùi rêu phong và một thứ gì đó khó tả, như mùi của sự mục nát đang len lỏi vào từng thớ gỗ, từng phiến lá.

Các vách đá dựng đứng, cao vút, khuất lấp ánh sáng yếu ớt của buổi bình minh, khiến U Cốc chìm trong một thứ bóng tối mờ ảo, vĩnh cửu. Những cây cổ thụ già cỗi, thân cây xù xì bám đầy địa y và rêu phong, cành lá rậm rạp đan xen vào nhau, tạo thành một mái vòm tự nhiên, càng làm tăng thêm vẻ âm u, bí ẩn. Dưới chân, thảm thực vật dày đặc, ẩm ướt, đôi khi ẩn hiện một vài hang động nhỏ tối đen như những hốc mắt trống rỗng của một sinh vật khổng lồ. Không có dấu vết của con người, không có kiến trúc nhân tạo, chỉ có sự hoang dã nguyên thủy và một cảm giác cô độc đến tột cùng.

Lâm Nhất bước đi chậm rãi, đôi chân mỏi mệt lê từng bước nặng nhọc trên nền đất ẩm ướt. Đôi mắt hắn, vốn dĩ đã sâu thẳm, giờ đây càng thêm vô hồn, quét qua cảnh vật xung quanh như một người mộng du. Hắn thấy những cây cối ven đường, vốn phải xanh tươi, giờ đây lại héo úa một cách kỳ lạ. Những cành cây khô cong, lá vàng úa rụng đầy dưới chân, không phải vì mùa thay lá, mà vì một thứ sức sống nào đó đã bị rút cạn. Chúng đứng đó, trơ trọi và gầy guộc, như những linh hồn bị bỏ rơi đang chờ đợi cái chết.

Dòng suối nhỏ chảy qua thung lũng, lẽ ra phải trong veo, róc rách, nay lại đục ngầu, mang một màu xanh xám ghê rợn, tựa như dòng máu đã đông cứng của một sinh vật khổng lồ. Nước chảy chậm chạp, lờ đờ, phát ra những âm thanh nhỏ giọt đều đều, đều đều, như tiếng đếm ngược của thời gian. Trên bờ suối, và ngay cả trong dòng nước, hắn thấy rải rác những xác động vật nhỏ: một con chim đã khô quắt, một chú sóc con nằm bất động, bộ lông xơ xác. Chúng không có dấu hiệu bị tấn công, chỉ đơn giản là nằm đó, như thể sức sống trong chúng đã đột ngột tan biến.

Sự mục rữa không chỉ là một ẩn dụ cho tâm hồn hắn, mà hiện hữu rõ ràng trước mắt, một sự thật trần trụi và lạnh lẽo. Mùi ẩm mốc, mùi đất mục, mùi rêu phong giờ đây càng trở nên nồng nặc hơn, hòa quyện với mùi tanh lạnh của xác động vật, tạo nên một thứ hỗn hợp khó chịu, len lỏi vào từng hơi thở của Lâm Nhất. Tiếng gió rít nhẹ qua khe núi, tiếng côn trùng kêu yếu ớt, và tiếng nước nhỏ giọt từ vách đá vang vọng trong không gian tĩnh mịch, tạo nên một bản nhạc buồn thảm, ai oán.

Lâm Nhất cúi xuống, đưa bàn tay gầy guộc chạm vào dòng nước đục ngầu. Một luồng lạnh lẽo thấu xương truyền đến, không chỉ là cái lạnh của nước, mà còn là cái lạnh của một thứ năng lượng mục nát, đang lan tỏa. Hắn cảm nhận được sự chết chóc đang ẩn chứa trong từng giọt nước, trong từng cành cây héo úa. Nó không phải là cái chết tự nhiên, mà là sự hủy diại từ bên trong, một sự cạn kiệt sinh lực đến tận cùng.

"Sư phụ từng nói, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình," Lâm Nhất khẽ thì thầm, giọng nói lạc đi trong gió, hòa cùng tiếng vọng của chính mình. "Nhưng giờ đây, linh khí cạn kiệt, tình người chia lìa. Hồng trần này... đang mục ruỗng từ bên trong."

Tiếng 'tâm ma' lại thì thầm, rõ ràng hơn bao giờ hết, như một con rắn độc đang siết chặt lấy tâm trí hắn.

"Ngươi thấy chưa? Tiên đạo của ngươi đâu? Linh khí mà ngươi truy cầu đâu? Tất cả chỉ là hư vô. Những thứ ngươi tin tưởng đang chết dần, chết mòn. Chúng ta đã nói rồi, tất cả đều vô nghĩa. Ngươi cố gắng làm gì? Cứu vớt ai? Ngươi còn không thể cứu vãn chính mình."

Lâm Nhất khẽ ho một tiếng, khan đặc và mệt mỏi. Cơn ho kéo dài, làm lồng ngực hắn đau nhói, tựa như chính cơ thể hắn cũng đang dần khô héo. Hắn dựa vào một thân cây cổ thụ, cảm nhận sự thô ráp và lạnh lẽo của vỏ cây. Đôi mắt hắn nhắm nghiền, cố gắng xua đi những hình ảnh mục nát và những lời thì thầm độc địa. Hắn cảm thấy sự tuyệt vọng của mình đang vô tình cộng hưởng với sự mục rữa của cảnh vật xung quanh, tạo nên một vòng xoáy luẩn quẩn, kéo hắn ngày càng chìm sâu vào vực thẳm.

Hắn không biết tại sao nơi đây lại trở nên như vậy, không biết điều gì đã gây ra sự hủy hoại ghê gớm này. Chỉ có một cảm giác mơ hồ, một luồng tà khí vô hình, lạnh lẽo và khó chịu, len lỏi trong không khí, như một vết sẹo vô hình trên tấm vải hồng trần. Nó không rõ ràng, không thể định hình, nhưng lại khiến hắn rùng mình, như thể một thứ gì đó đang âm thầm hút cạn sự sống, không chỉ của cảnh vật, mà còn của chính hắn.

"Tiên đạo tại tâm..." Hắn lẩm bẩm, một cụm từ đã từng là kim chỉ nam cho cuộc đời hắn. Nhưng giờ đây, trái tim hắn chỉ còn lại sự trống rỗng, sự lạnh lẽo, và những vết thương rỉ máu. Cái "tâm" ấy, liệu còn có thể giữ vững khi vạn vật quanh hắn đang tan hoại? Hắn không biết. Hắn chỉ biết rằng, mỗi bước đi trong U Cốc này, mỗi hình ảnh mục nát hắn chứng kiến, đều là một nhát dao đâm sâu hơn vào niềm tin mong manh còn sót lại trong hắn.

***

Rời khỏi U Cốc, Lâm Nhất lại tiếp tục cuộc hành trình vô định. Trưa đã đứng bóng, nhưng ánh nắng yếu ớt vẫn phải chật vật xuyên qua lớp sương mù còn sót lại, tạo nên một thứ ánh sáng mờ ảo, nhợt nhạt, không đủ sức xua tan cái lạnh ẩm ướt trong không khí. Hắn lại lần nữa quay về Thôn Vân Thôn, không phải vì muốn tìm kiếm điều gì, mà chỉ đơn giản là đôi chân hắn đã quá mỏi mệt, và tâm trí hắn muốn trở về một nơi quen thuộc, dù nơi ấy giờ đây đã không còn như xưa.

Thôn Vân Thôn, từng là một bức tranh sống động của sự bình yên và giản dị, giờ đây mang một vẻ ảm đạm, u buồn đến lạ. Kiến trúc vẫn là những ngôi nhà gỗ đơn giản với mái ngói xám xịt, những con đường đất nhỏ quen thuộc, và các vườn trà xanh mướt bao quanh. Mùi trà tươi, mùi đất ẩm, mùi gỗ vẫn phảng phất đâu đó trong không khí, nhưng giờ đây chúng bị pha loãng bởi một thứ mùi khác, khó chịu hơn, mùi của sự mục rữa và chết chóc đang len lỏi.

Không khí trong làng nặng nề đến nghẹt thở. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách, tiếng người hái trà trò chuyện râm ran, và tiếng trẻ con nô đùa, những âm thanh vốn là linh hồn của thôn làng, giờ đây đã tắt lịm. Thay vào đó là một sự im lặng đáng sợ, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng thở dài ai oán của ai đó, hay tiếng ho khan yếu ớt vọng ra từ trong nhà. Người dân tụ tập thành từng nhóm nhỏ, ánh mắt sợ hãi, lo âu in hằn trên mỗi gương mặt tiều tụy. Họ không còn vẻ hăng hái, chăm chỉ của những người nông dân hiền lành, mà thay vào đó là sự mỏi mệt và tuyệt vọng.

Lâm Nhất đi qua làng, quan sát những gương mặt ấy, những đôi mắt trống rỗng và những bờ vai gầy guộc. Hắn nghe loáng thoáng những lời thì thầm về những mùa màng thất bát liên tiếp, những cánh đồng khô cằn không thể gieo trồng, về những con vật nuôi đột ngột chết, và đáng sợ nhất là những người thân biến mất không dấu vết. Mỗi câu chuyện, mỗi tiếng than thở đều như một mũi kim đâm vào tâm hồn Lâm Nhất, dù hắn đã cố gắng chai sạn hóa cảm xúc của mình.

Gần cuối làng, bên cạnh con đường đất dẫn ra cánh đồng, hắn thấy một lão nông phu lưng còng, da rám nắng, tay chân chai sần, đang ngồi bệt dưới gốc cây cổ thụ. Đó là Trần Bá, người từng có một nụ cười hiền hậu và ánh mắt tràn đầy hy vọng vào mùa màng. Giờ đây, ông lão ôm đầu tuyệt vọng, đôi mắt đờ đẫn nhìn về phía cánh đồng khô cằn, nứt nẻ, nơi từng là niềm tự hào của ông. Những cây trà xanh mướt giờ đây cũng có vẻ héo úa, lá úa vàng, khô giòn, không còn sức sống.

Lâm Nhất bước đến gần, lặng lẽ đứng đó, như một cái bóng. Hắn nhìn Trần Bá, nhìn sự tuyệt vọng tột cùng in hằn trên từng nếp nhăn của ông lão. Một hạt gạo làm ra, bao giọt mồ hôi đổ xuống. Câu nói ấy của Trần Bá, mà Lâm Nhất từng nghe, giờ đây lại vang vọng trong tâm trí hắn, mang một ý nghĩa bi thương hơn bao giờ hết. Những giọt mồ hôi ấy, giờ đây, không còn mang lại hạt gạo, mà chỉ là sự vô vọng.

Trần Bá ngẩng đầu lên, đôi mắt mờ đục nhìn thấy Lâm Nhất. Ông lão không nhận ra hắn, chỉ đơn thuần nhìn vào khoảng không vô định, rồi khẽ cất tiếng, giọng nói khàn đặc, yếu ớt như tiếng gió thoảng qua lá khô.

"Tiểu đạo sĩ... con cũng về đây sao? Về đây mà xem... Trời không có mắt! Tiên nhân... tiên nhân ở đâu mà không cứu giúp chúng ta?"

Ông lão ngón tay run rẩy chỉ vào cánh đồng chết chóc, rồi lại chỉ vào những ngôi nhà im lìm, như những nấm mồ.

"Mấy tháng nay... không mưa, không nắng. Cây cối khô héo. Gia súc lăn đùng ra chết. Người trong làng... cứ thế mà biến mất. Mới hôm qua, con bé út nhà lão Lý... cũng không thấy đâu nữa. Cứ thế mà đi, chẳng để lại dấu vết. Tiên đạo... tiên đạo là cái gì chứ? Chúng ta cứ tin, cứ thành kính... mà giờ đây, đến một hạt gạo cũng không có. Đến một lời cầu nguyện cũng không ai nghe!"

Trần Bá khóc nấc lên, những giọt nước mắt khô cằn lăn trên gò má chai sạn. Ông lão không còn sợ hãi, chỉ còn lại sự tuyệt vọng đến cùng cực, sự mất mát niềm tin vào mọi thứ. Lâm Nhất lắng nghe, cảm thấy lời của ông lão như những mũi kim sắc nhọn đâm sâu vào tâm hồn mình. Hắn muốn nói gì đó, muốn an ủi, muốn đưa tay ra giúp đỡ. Nhưng rồi, hắn lại rụt tay về. Trong lòng hắn, sự chai sạn và hờ hững đã hình thành, trộn lẫn với nỗi đau riêng và sự bất lực. Hắn không thể nói lời an ủi, bởi vì chính hắn cũng không còn tin vào điều gì. Chính hắn cũng đang lạc lối trong bóng tối của hoài nghi. Tiên đạo... còn có ý nghĩa gì khi những người dân lương thiện này đang phải chịu đựng bể khổ?

Tiếng 'tâm ma' lại réo rắt trong tâm trí hắn, như một lời khẳng định tàn nhẫn.

"Thấy chưa? Ngươi có thể làm gì? Sức mạnh của ngươi, tiên đạo của ngươi, có thể cứu vớt họ sao? Ngươi chỉ là một kẻ vô dụng, một kẻ yếu đuối, không thể bảo vệ bất cứ ai. Ngươi cứ tiếp tục tin vào những ảo ảnh đó đi, và rồi mọi thứ sẽ mục rữa, tan hoại, giống như những gì ngươi đang thấy."

Lâm Nhất nhắm mắt lại, một cơn đau buốt lan truyền khắp lồng ngực. Hắn cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật lạc lõng giữa sự hỗn mang này. Niềm tin vào tiên đạo, vốn đã lung lay, giờ đây lại càng mai một đi một phần nữa, để lại một khoảng trống mênh mông, lạnh lẽo trong hắn. Hắn không nói một lời nào với Trần Bá, chỉ lặng lẽ quay đi, bước tiếp trên con đường đất đầy bụi và sỏi đá, mang theo nỗi đau âm ỉ của cả hồng trần.

***

Khi chiều tà buông xuống, nhuộm một màu xám xịt lên cảnh vật, Lâm Nhất tìm đến bờ sông gần làng. Đây là con sông mà hắn từng thấy những người dân chài hăng say quăng lưới, những đứa trẻ hồn nhiên nô đùa. Nhưng giờ đây, con sông mang một cái tên mới trong tâm trí người dân: Bến Đò Âm Phủ. Cái tên ấy, tự thân nó đã nói lên sự thay đổi đáng sợ của dòng nước.

Gió lạnh buốt từng cơn, rít qua những hàng cây liễu rủ ven sông, mang theo hơi ẩm và mùi tanh lạnh đặc trưng của nước chết. Ánh sáng yếu ớt của buổi hoàng hôn bị nuốt chửng bởi lớp sương mù mỏng manh, khiến không gian trở nên mờ ảo, ma mị. Dòng sông, vốn dĩ phải trong xanh, nay lại mang một màu xanh xám ghê rợn, tựa như một dải lụa mục nát uốn lượn giữa những bờ đá. Từ mặt nước bốc lên một luồng khí lạnh lẽo, không phải cái lạnh tự nhiên của sông nước, mà là một thứ hơi lạnh thấu xương, mang theo mùi mục rữa nồng nặc, như thể chính dòng sông đang hấp hối.

Trên bờ, một ông lão ngư dân gầy gò, râu tóc bạc phơ, đang ngồi thẫn thờ, đôi mắt đờ đẫn nhìn về phía dòng nước. Đó là Ông Lão Ngư, người từng ngày ngày chèo thuyền, quăng lưới, sống hòa mình với sông nước. Chiếc thuyền nhỏ của ông nằm úp trên bờ, phủ đầy rêu phong, đã lâu không được sử dụng. Cần câu của ông, vốn là vật bất ly thân, giờ đây nằm im lìm bên cạnh, phủ một lớp bụi thời gian. Đời người cũng như câu cá, phải kiên nhẫn chờ đợi, câu nói của ông lão từng vang vọng trong ký ức Lâm Nhất, giờ đây lại mang một vị đắng chát.

Lâm Nhất bước đến, lặng lẽ ngồi xuống cạnh Ông Lão Ngư. Hắn không nói một lời, chỉ nhìn dòng sông, nhìn sự mục rữa đang lan tỏa. Ông Lão Ngư ngẩng đầu, đôi mắt đục ngầu chậm rãi di chuyển về phía Lâm Nhất, như thể ông chỉ vừa mới nhận ra sự hiện diện của hắn.

"Tiểu đạo sĩ... con cũng đến đây sao?" Giọng ông lão khàn đặc, yếu ớt, lẫn với tiếng gió rít. "Con đến mà xem... sông này... sông này đã chết rồi."

Ông lão đưa ngón tay run rẩy chỉ vào mặt nước, nơi những con cá chết nổi trắng lềnh bềnh, bụng trương phềnh, mắt lồi ra một cách ghê rợn. Mùi tanh tưởi, mục nát bốc lên nồng nặc, khiến không khí càng thêm ngột ngạt.

"Mấy tháng nay... cá chết nổi trắng sông. Nước sông... tự dưng đổi màu. Rồi những tiếng động lạ... cứ vọng lên từ hạ nguồn mỗi đêm. Những tiếng rên rỉ, những tiếng kêu thét... như quỷ vật dưới nước. Lão đã sống cả đời trên con sông này, chưa từng thấy cảnh tượng nào như vậy."

Ông lão run rẩy đưa tay che mặt, đôi vai gầy gò rung lên bần bật.

"Linh khí... linh khí đã cạn kiệt rồi. Con sông này, nó không còn là dòng sông của sự sống nữa. Nó là... Bến Đò Âm Phủ. Tiên nhân... tiên nhân có thật sự tồn tại không? Sao không ai cứu giúp chúng ta? Sao không ai ngăn chặn những điều kinh khủng này? Hay là... tiên nhân đã bỏ rơi hồng trần này rồi?"

Ánh mắt Ông Lão Ngư ngập tràn sự hoang mang, sợ hãi và một nỗi tuyệt vọng tột cùng. Câu hỏi của ông lão cứ thế xoáy sâu vào tâm trí Lâm Nhất, như một lời chất vấn đau đớn nhất. Lâm Nhất chỉ im lặng. Hắn không biết phải trả lời thế nào. Bởi vì chính hắn cũng đang đặt câu hỏi tương tự.

Lâm Nhất đưa tay chạm vào mặt nước xanh xám ghê rợn. Ngay lập tức, một luồng năng lượng lạnh lẽo, mục nát truyền vào da thịt hắn, không chỉ là cái lạnh vật lý, mà là cái lạnh của sự chết chóc, của một thứ tà khí đang chảy xiết dưới lòng sông. Hắn cảm nhận được sự hủy diệt đang lan tỏa, sự sống đang bị rút cạn một cách tàn nhẫn. Đây không phải là sự mục rữa tự nhiên, mà là một sự tấn công, một sự hút cạn có chủ đích.

Lâm Nhất nhắm mắt lại, hình ảnh những con cá chết, dòng nước đổi màu, những cánh đồng khô héo, và những gương mặt tuyệt vọng của người dân cứ thế hiện lên trong tâm trí hắn. Tiếng 'tâm ma' lại thì thầm, rõ ràng hơn bao giờ hết, như một lời phán xét cuối cùng.

"Thấy chưa? Tiên đạo chỉ là một trò lừa bịp. Những kẻ tự xưng là tiên nhân ấy, chúng ở đâu khi hồng trần này đang chìm trong bể khổ? Chúng ở đâu khi sự sống đang bị hút cạn? Chỉ có sự hủy diệt mới là chân lý. Chỉ có sức mạnh mới có thể thay đổi tất cả. Ngươi còn gì để níu kéo những ảo ảnh ấy nữa?"

Hắn mở mắt ra, trong lòng một sự giằng xé dữ dội. Nỗi đau cá nhân, sự mất mát của sư phụ, và giờ là nỗi đau chung của hồng trần, hòa quyện với những lời thì thầm của 'tâm ma', tạo thành một cơn bão tố trong nội tâm hắn. Hắn cảm thấy mình đang đứng trên bờ vực của sự sa ngã, một bước nữa thôi, hắn sẽ hoàn toàn chìm vào bóng tối.

Cái cảm giác bất lực bao trùm lấy hắn, khiến hắn thấy mình thật vô dụng. Hắn có sức mạnh, nhưng sức mạnh ấy có thể làm gì trước sự mục rữa lan rộng này? Hắn không thể kết nối những tai ương riêng lẻ ấy lại với nhau, không thể nhìn thấy sợi dây vô hình đang ràng buộc chúng, bởi lẽ tâm trí hắn quá hỗn loạn, quá đau khổ. Nhưng một điều gì đó sâu thẳm trong hắn, một trực giác nhạy bén của người tu đạo, lại cảm nhận được rằng tất cả những điều này, từ cây cối héo úa, dòng nước đục ngầu, cho đến những người biến mất và những tiếng động lạ từ hạ nguồn, đều là dấu hiệu của một thế lực tà ác đang âm thầm vươn xúc tu. Một thứ tà khí đặc trưng, lạnh lẽo và ghê tởm, đã len lỏi vào từng ngóc ngách của hồng trần, hút cạn sinh khí, linh hồn, và cả niềm hy vọng.

Hắn không biết kẻ nào đứng đằng sau tất cả những điều này, nhưng hắn cảm nhận được sự hiện diện của một thứ ác niệm to lớn, đang chuẩn bị cho một điều kinh hoàng hơn. Và hắn, Lâm Nhất, một tiểu đạo sĩ vô dụng, lạc lối, đang đứng giữa cơn bão tố ấy, hoài nghi về con đường mình đã chọn, và cảm thấy mình đang mất dần bản ngã. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Nhưng liệu cái chân tâm ấy, trong hắn, còn lại bao nhiêu? Và liệu nó có đủ sức mạnh để chống đỡ trước cơn bão tố đang tới, hay sẽ tan biến như một làn khói, chìm vào biển cả của sự tuyệt vọng? Lâm Nhất không biết. Hắn chỉ biết rằng, bóng đêm vẫn còn dài, và những tiếng than khóc của nhân gian dường như chỉ mới bắt đầu. Niềm tin vào tiên đạo trong hắn đang mai một, để lại một khoảng trống mênh mông, sẵn sàng cho những lời mời gọi của bóng tối, và cho những tai ương kinh hoàng đang chờ đợi phía trước.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ