Vô tiên chi đạo
Chương 20

Bất Lực Lại Bất Lực: Lời Giải Cho Nỗi Đau Hồng Trần

4624 từ
Mục tiêu: Khắc họa sâu sắc sự bất lực của Lâm Nhất khi lòng thiện lương đơn thuần không đủ để chống lại sự tàn nhẫn và đa dạng của cường quyền trong bối cảnh Thượng Cổ.,Lâm Nhất trải qua một giai đoạn thất vọng, suy tư sâu sắc hơn về giới hạn của bản thân và con đường 'Vô Tiên chi Đạo', nhận ra cần một 'công cụ' mạnh mẽ hơn để bảo vệ chính nghĩa.,Giới thiệu nhân vật Vân Du Đạo Nhân, Cha của Vương Đại Phúc (Vương Lão Gia), Thợ Khắc Gỗ (Lão Điêu) để mở rộng thế giới quan và các khía cạnh của 'quyền lực' trong thời kỳ Thượng Cổ.,Đưa Lâm Nhất đến địa điểm mới Cổ Thần Di Tích, tạo tiền đề cho những khám phá và phát triển mới trong hành trình tìm kiếm 'Đạo' của hắn.,Tiếp tục đẩy mạnh tuyến 'rising_action' của Arc, tăng cường căng thẳng nội tâm và định hướng cho Lâm Nhất.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Tiểu Hổ, Vân Du Đạo Nhân (Cổ Phong), Cha của Vương Đại Phúc (Vương Lão Gia), Thợ Khắc Gỗ (Lão Điêu), Lão Nông Phu (Trần Bá)
Mood: Trầm buồn, chiêm nghiệm, tò mò, kiên định
Kết chương: [object Object]

Trong ánh sáng huyền ảo của Lưu Ly Động, những tinh thể lấp lánh như ngàn vạn vì sao sa lạc vào lòng đất, Lâm Nhất từ từ mở đôi mắt sâu thẳm. Nỗi buồn thương cho số phận Trần Bá, nỗi thất vọng về sự bất lực của chính mình vẫn còn vương vấn nơi đáy mắt, tựa như màn sương mỏng giăng trên đỉnh núi mùa đông, nhưng giờ đây, một tia sáng kiên định đã xuyên qua màn sương ấy, chiếu rọi lên gương mặt thư sinh gầy gò của hắn. Không còn là sự tuyệt vọng, mà là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, một quyết tâm đang âm ỉ cháy. Hắn cảm nhận được khí lạnh từ đá, sự trong lành của nước ngầm, và nhịp đập chậm rãi của chính trái tim mình, như thể từng giọt nước nhỏ đều đặn từ vách đá cao kia đang gột rửa đi những tạp niệm, những u uất còn đọng lại trong tâm hồn.

Bên cạnh hắn, Tô Mạt Nhi vẫn còn say ngủ, mái tóc đen mượt mà xõa trên vai hắn, đôi môi chúm chím khẽ mấp máy như đang mơ một giấc mơ ngọt ngào nào đó. Nàng dựa vào hắn, hơi ấm nhỏ bé ấy là một lời khẳng định về sự tồn tại, về một niềm hy vọng mong manh giữa biển người cuộn sóng. Tiểu Hổ cuộn tròn dưới chân hắn, khẽ gầm gừ trong giấc ngủ, thỉnh thoảng lại vẫy nhẹ cái đuôi, như thể nó cũng đang canh gác cho giấc ngủ an lành của hai chủ nhân. Cả ba, trong khoảnh khắc tĩnh tại của Lưu Ly Động, giống như một bức tranh thủy mặc trầm mặc, ẩn chứa bao tâm tư chưa nói. Lâm Nhất khẽ vuốt ve mái tóc mềm mại của Tô Mạt Nhi, rồi đặt tay lên đầu Tiểu Hổ, cảm nhận sự mềm mại của bộ lông cùng nhịp thở đều đặn của nó. Những hành động nhỏ nhoi ấy, tựa như đang níu giữ lấy những gì thuần khiết nhất, những gì đáng trân trọng nhất giữa cuộc đời này.

Hắn nhớ lại lời nói của mình đêm qua, khi những tinh thể lưu ly muôn màu đang nhảy múa trên vách đá: "Lòng tốt không sai, nhưng nó cần có gai nhọn để tự bảo vệ. Nếu không, nó chỉ là một bông hoa dễ bị giẫm đạp." Lời nói ấy không phải là một sự từ bỏ, mà là một sự thức tỉnh. Hồng trần gian nan, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, nhưng cũng đầy rẫy những cạm bẫy, những bất công mà đôi khi, chỉ có thiện lương thôi là chưa đủ để vượt qua. Tiên đạo tại tâm, nhưng làm thế nào để cái tâm ấy được vững vàng, không bị vấy bẩn, không bị nghiền nát bởi thế sự xoay vần? Câu hỏi ấy vẫn luẩn quẩn trong tâm trí hắn, nhưng giờ đây, hắn không còn cảm thấy vô vọng. Thay vào đó là một sự thôi thúc, một khao khát mãnh liệt phải tìm ra lời giải đáp. Hắn phải tìm một "công cụ" khác, không phải là thứ để đàn áp hay thống trị, mà là một thứ để bảo vệ, để giữ vững ngọn lửa chân tâm.

Tô Mạt Nhi khẽ cựa mình, đôi mắt to tròn từ từ hé mở, lấp lánh ánh sáng phản chiếu từ tinh thể lưu ly. Nàng nhìn thấy sự trầm tư trong ánh mắt Lâm Nhất, nhưng cũng cảm nhận được một luồng khí tức khác, mạnh mẽ hơn, kiên định hơn đang tỏa ra từ hắn. "Huynh... huynh đã nghĩ thông suốt rồi sao?" nàng khẽ hỏi, giọng nói vẫn còn ngái ngủ nhưng tràn đầy sự quan tâm.

Lâm Nhất khẽ lắc đầu, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt. "Nghĩ thông suốt? Có lẽ chưa đâu, Mạt Nhi. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Nhưng giấc mộng này quá dài, quá phức tạp, đôi khi ta không biết đâu là thực, đâu là hư. Ta chỉ biết, ta không thể tiếp tục đứng nhìn những cảnh bất công ấy diễn ra mà không làm gì." Hắn hít một hơi thật sâu, luồng khí lạnh lẽo nhưng trong lành của hang động tràn vào lồng ngực, mang theo mùi khoáng chất và sự tĩnh lặng cổ xưa. "Lòng tốt không đủ, Mạt Nhi. Ta cần tìm một con đường khác, một thứ gì đó có thể thực sự thay đổi được số phận của những người như Trần Bá. Không phải dùng sức mạnh để áp bức, mà là dùng một loại sức mạnh khác, một loại trí tuệ khác để soi rọi, để bảo vệ."

Tô Mạt Nhi nắm chặt tay hắn, bàn tay nhỏ bé của nàng truyền cho hắn hơi ấm và sự vững vàng. "Huynh đừng nản lòng, Lâm Nhất. Ta tin huynh sẽ tìm thấy. Dù thế nào, ta và Tiểu Hổ sẽ luôn ở bên huynh." Nàng nói, đôi mắt trong veo không chút vẩn đục, phản chiếu toàn bộ niềm tin mà nàng dành cho hắn. Nàng không hiểu hết những suy tư sâu xa của hắn, nhưng nàng hiểu được nỗi đau trong lòng hắn, và nàng tin vào sự lương thiện, vào ý chí kiên cường của hắn.

Lâm Nhất quay sang nhìn nàng, ánh mắt hắn dịu dàng hơn, nhưng vẫn ẩn chứa sự quyết tâm không lay chuyển. "Đa tạ, Mạt Nhi." Hắn khẽ nói, rồi đứng dậy, hướng ánh mắt về phía cửa hang, nơi ánh sáng ban mai yếu ớt đang len lỏi vào, vẽ nên một vệt trắng trên nền đá đen. "Đã đến lúc chúng ta phải đi rồi." Hắn biết, Lưu Ly Động này là một nơi ẩn náu tuyệt vời cho tâm hồn, một chốn để chiêm nghiệm và dưỡng thương, nhưng hồng trần vẫn đang chờ đợi, những kiếp người vẫn đang quằn quại trong bất công và đau khổ. Hắn không thể mãi trốn tránh trong vẻ đẹp siêu thoát này. Con đường hắn đã chọn, là con đường dấn thân vào hồng trần, đối mặt với nó, và tìm cách để thay đổi nó, dù là một chút nhỏ nhoi.

Tiểu Hổ dường như cũng cảm nhận được quyết tâm của chủ nhân, nó khẽ vươn vai, duỗi người, rồi nhanh nhẹn nhảy lên, trung thành chạy theo bước chân Lâm Nhất. Bước ra khỏi Lưu Ly Động, dưới ánh nắng ban mai dịu nhẹ, tâm hồn Lâm Nhất không còn vương vấn sự u uất của đêm dài. Hắn đã trải qua một sự chuyển mình, từ một người chỉ biết chiêm nghiệm bằng lời nói, bằng đạo lý suông, sang một người nhận ra sự cần thiết của hành động, của một "công cụ" đủ mạnh để bảo vệ những giá trị mà hắn tin tưởng. Con đường Vô Tiên chi Đạo, giờ đây, không chỉ là con đường tu tâm dưỡng tính, mà còn là con đường tìm kiếm một phương tiện để hiện thực hóa những giá trị ấy giữa thế giới phàm trần đầy rẫy nghịch lý.

***

Dưới ánh nắng gay gắt của buổi trưa, Phàm Nhân Thị Trường của Tiểu An Trấn hiện lên như một bức tranh sống động, ồn ào và náo nhiệt. Từng dãy quầy hàng bằng gỗ, lều vải được dựng san sát nhau, trải dài như một mê cung. Tiếng rao hàng của các tiểu thương vang lên lanh lảnh, tiếng mặc cả của người mua kẻ bán hòa lẫn vào nhau tạo thành một bản giao hưởng hỗn độn nhưng đầy sức sống. Mùi đồ ăn nướng thơm lừng, mùi gia vị nồng nàn, mùi vải vóc mới tinh, mùi mồ hôi của những người lao động và cả mùi đất ẩm bốc lên từ những con đường lát đá, tất cả quyện vào nhau, đặc quánh trong không khí, vẽ nên một bức tranh chân thực về cuộc sống của phàm nhân.

Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi và Tiểu Hổ bước đi giữa dòng người tấp nập, hòa mình vào không khí sầm uất. Nụ cười trên môi Tô Mạt Nhi nhanh chóng trở lại, nàng lanh lợi nhìn ngó khắp nơi, thỉnh thoảng lại chỉ trỏ vào một món đồ chơi hay một món ăn vặt nào đó. Tiểu Hổ thì lúc nào cũng lanh lợi chạy vòng quanh chân Lâm Nhất, đôi mắt tinh ranh quan sát mọi thứ, thỉnh thoảng lại vẫy vẫy cái đuôi như thể muốn bày tỏ sự tò mò của mình. Tuy nhiên, sự ồn ào và rộn ràng của chợ búa không thể xua đi vẻ trầm tư trên gương mặt Lâm Nhất. Ánh mắt hắn vẫn mang một nỗi buồn vương vấn, một sự chiêm nghiệm sâu sắc về cuộc đời. Hắn nhìn những khuôn mặt hối hả, những nụ cười gượng gạo, những cái cúi đầu cam chịu, và cả những ánh mắt tham lam, toan tính. Mỗi người, mỗi số phận, mỗi câu chuyện, tất cả đều đang diễn ra ngay trước mắt hắn.

Khi đi ngang qua một góc chợ ít người qua lại hơn, nơi những gian hàng nhỏ bé, cũ kỹ được dựng tạm bợ, một cảnh tượng đau lòng đập vào mắt Lâm Nhất. Một gia đình gồm người cha tóc đã bạc, người mẹ lưng còng và hai đứa con nhỏ, đang quỳ gối trước một tên thủ hạ to lớn, mặt mày hung dữ, ăn mặc chỉnh tề, nhưng ánh mắt đầy vẻ khinh miệt. Bên cạnh họ là những sản phẩm gốm sứ mộc mạc, còn sót lại sau một vụ đổ vỡ. Những mảnh gốm vỡ vụn nằm la liệt trên mặt đất, phản chiếu ánh nắng trưa gay gắt, tựa như những mảnh vỡ của một gia đình đang tan nát.

"Các ngươi nghe cho rõ đây!" tên thủ hạ gằn giọng, bàn tay vỗ mạnh vào chiếc bàn gỗ mục nát, khiến những mảnh gốm còn nguyên trên đó cũng khẽ rung lên. "Vương Lão Gia nhà ta đã ra giá rồi. Ba mươi lượng bạc cho toàn bộ số gốm vỡ này, và cả cái xưởng lụp xụp của các ngươi. Nếu không chịu, đừng trách Vương Lão Gia không nể tình láng giềng!" Hắn nói, giọng điệu đầy vẻ uy hiếp, đôi mắt lướt qua những người thợ gốm bằng ánh nhìn lạnh lẽo, như thể họ chỉ là những con kiến dưới chân.

Người cha thợ gốm, khuôn mặt khắc khổ, nếp nhăn hằn sâu như những vết nứt trên gốm sứ, run rẩy nói: "Đại nhân... ba mươi lượng... chúng tôi không thể... Xưởng này là của tổ tiên để lại, số gốm này là công sức của cả nhà... làm sao có thể bán rẻ như vậy? Hơn nữa, chúng tôi còn nợ ngài ba mươi lượng bạc đã vay trước đó, nếu bán như vậy, chúng tôi còn gì để sống?" Giọng ông nghẹn ngào, đôi mắt đỏ hoe nhìn lên tên thủ hạ, cầu xin sự thương xót.

"Nợ nần thì phải trả!" Tên thủ hạ cười khẩy, lộ ra hàm răng ố vàng. "Thương trường là chiến trường, không có chỗ cho kẻ yếu! Các ngươi không có tiền trả nợ, lại không có khả năng kinh doanh, thì đành phải chấp nhận thôi. Đây là cơ hội cuối cùng của các ngươi. Nếu không, đừng trách Vương Lão Gia dùng biện pháp mạnh!"

Lâm Nhất đứng đó, trái tim hắn như bị bóp nghẹt. Lại một cảnh tượng bất công nữa, lại một gia đình khốn khổ đang bị cường quyền chà đạp. Hắn nhớ lại Trần Bá, nhớ lại những lời lẽ khinh miệt của Bạch Ngọc Lang. Một cảm giác bất lực dâng trào, nhưng lần này, nó không còn là sự tuyệt vọng hoàn toàn, mà là một sự thôi thúc mạnh mẽ phải hành động, phải tìm kiếm một giải pháp. Hắn đã hứa với chính mình rằng sẽ không đứng nhìn nữa.

Hắn bước tới, dáng người gầy gò nhưng toát lên vẻ thanh thoát, nhẹ nhàng nhưng kiên định. Tô Mạt Nhi vội vã nắm lấy tay áo hắn, ánh mắt lo lắng. "Lâm Nhất, huynh... huynh định làm gì?" Nàng khẽ hỏi, nàng sợ hắn lại phải đối mặt với sự khinh miệt và bất lực như lần trước.

Lâm Nhất khẽ siết chặt tay nàng, một cái siết tay trấn an, rồi buông ra. Hắn tiến đến gần, cúi đầu chào tên thủ hạ. "Vị đại nhân này, xin ngài hãy suy xét lại. Làm người, ai cũng có lúc khó khăn. Gia đình này đã nợ ngài, đó là sự thật. Nhưng họ cũng đã làm việc cực nhọc, muốn dùng công sức của mình để trả nợ. Nếu ngài ép họ đến bước đường cùng, chẳng phải là đoạn tuyệt đi đường sống của họ sao? Đạo lý làm người, không nên quá tuyệt tình. Huống hồ, xưởng gốm này là gia nghiệp tổ tiên, là linh hồn của họ. Nếu bị chiếm đoạt, e rằng họ sẽ không thể sống nổi." Giọng hắn ôn hòa, chân thành, nhưng ẩn chứa một sự kiên nghị không dễ dàng bị lung lay.

Tên thủ hạ nghe vậy, nheo mắt nhìn Lâm Nhất từ trên xuống dưới, khuôn mặt lộ rõ vẻ khinh bỉ. "Ồ, lại là một tên đạo sĩ hôi hám lo chuyện bao đồng. Đạo lý? Đạo lý của ngươi có đáng giá mấy lượng bạc không? Trong thương trường này, kẻ yếu thì phải chịu! Ngươi lo chuyện bao đồng, cẩn thận rước họa vào thân!" Hắn cười phá lên, tiếng cười thô tục vang vọng khắp góc chợ. "Hôm nay Vương Lão Gia ta có việc đi ngang qua đây, nếu không phải vì muốn giải quyết nhanh gọn, ta đã không thèm nói nhiều với các ngươi! Cút ngay, đừng có làm hỏng chuyện tốt của ta!"

Vừa lúc đó, một cỗ xe ngựa sang trọng, được kéo bởi hai con hắc mã cao lớn, từ từ lăn bánh ngang qua. Trên xe là một lão già béo tốt, thân hình to lớn, khuôn mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt tinh anh, mặc y phục gấm vóc sang trọng, toát lên vẻ quyền thế. Đó chính là Vương Lão Gia, cha của Vương Đại Phúc. Hắn liếc mắt qua đám đông, nhìn thấy tên thủ hạ của mình đang gây ồn ào. Hắn khẽ cau mày, ánh mắt lạnh lùng quét qua Lâm Nhất, rồi dừng lại ở gia đình thợ gốm đang quỳ rạp dưới đất. Không một lời nói, không một biểu cảm, Vương Lão Gia chỉ khẽ hừ lạnh một tiếng, rồi quay mặt đi, như thể những cảnh tượng đau lòng này chẳng đáng để hắn bận tâm. Sự xuất hiện thoáng qua của hắn, không cần nói một lời, đã đủ để khẳng định quyền lực tuyệt đối, sự lạnh lùng và thực dụng của kẻ nắm giữ kinh tế.

Tên thủ hạ thấy Vương Lão Gia đi qua, càng thêm hung hăng. Hắn vung tay hất Lâm Nhất sang một bên. "Ngươi nghe thấy chưa? Vương Lão Gia đã không vui rồi! Cút đi! Đạo lý của ngươi không bằng một đồng tiền lẻ của Vương Lão Gia!" Hắn định tiếp tục xông vào gia đình thợ gốm, nhưng Tô Mạt Nhi đã nhanh chóng chạy đến, dang tay che chắn cho Lâm Nhất. Đôi mắt nàng trừng to nhìn tên thủ hạ, vẻ mặt đầy kiên quyết, không chút sợ hãi.

Lâm Nhất bị đẩy lùi vài bước, hắn đứng thẳng dậy, nhìn tên thủ hạ đang hùng hổ, rồi lại nhìn Vương Lão Gia đang khuất dần trên cỗ xe ngựa. Một cảm giác bất lực dâng trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn đã cố gắng, đã dùng lời lẽ, dùng đạo lý, nhưng tất cả đều vô ích. Lòng tốt của hắn, sự chân thành của hắn, trong mắt kẻ mạnh, chỉ là trò cười, là sự yếu đuối đáng khinh bỉ.

"Thế sự này... lòng tốt thật sự vô dụng sao?" Lâm Nhất tự nhủ, giọng nói hắn khẽ khàng, như một tiếng thở dài giữa chốn chợ búa ồn ào. Hắn nhìn những mảnh gốm vỡ, nhìn đôi mắt tuyệt vọng của người thợ gốm già, nhìn gương mặt kiên quyết của Tô Mạt Nhi đang bảo vệ hắn. Hắn cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ giữa biển cả bão tố, cố gắng chèo chống nhưng không có mái chèo, không có la bàn.

Gần đó, một lão già gầy gò, khuôn mặt khắc khổ, mái tóc lưa thưa bạc trắng, đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ cũ kỹ, tay cầm con dao khắc gỗ, tỉ mỉ đục đẽo trên một khúc gỗ mun. Đó là Lão Điêu, một thợ khắc gỗ đã sống cả đời với nghề. Ông ta dường như không quan tâm đến sự ồn ào xung quanh, nhưng đôi mắt tinh tường của ông lại khẽ liếc nhìn về phía Lâm Nhất. Ông ta không nói gì, chỉ tiếp tục công việc của mình, tiếng dao khắc "cạch cạch" nhẹ nhàng, đều đặn vang lên giữa tiếng ồn ào của chợ búa, như một nhịp điệu riêng, một thế giới riêng.

Lão Điêu khẽ thở dài, rồi lẩm bẩm, giọng nói trầm đục, chỉ đủ cho những người đứng gần mới nghe thấy. "Mỗi đường khắc đều ẩn chứa một câu chuyện... nhưng không phải câu chuyện nào cũng có hồi kết đẹp đẽ." Ông ta không nhìn Lâm Nhất, ánh mắt vẫn tập trung vào khúc gỗ, nhưng lời nói ấy lại như một lưỡi dao sắc bén, khắc sâu vào tâm trí Lâm Nhất. Phải chăng, ông ta đang nói về số phận của những người thợ gốm kia, hay đang nói về chính hành trình của hắn? Câu chuyện về lòng tốt, về đạo lý, liệu có phải luôn kết thúc trong bi kịch, trong sự bất lực?

Những lời của Lão Điêu như một lời nhắc nhở rằng thế giới này không phải lúc nào cũng tuân theo những lẽ phải thông thường. Sự phức tạp của nó, sự tàn nhẫn của nó, đôi khi vượt xa mọi sự tưởng tượng. Lâm Nhất cảm thấy một nỗi đau âm ỉ trong lồng ngực, không phải vì sự thất bại của riêng hắn, mà là vì sự thất bại của cái thiện lương, của cái đạo lý mà hắn vẫn luôn tin tưởng. Hắn nắm chặt tay Tô Mạt Nhi, đôi mắt hắn quét một lượt khắp Phàm Nhân Thị Trường ồn ào, rồi dừng lại ở những người thợ gốm đang gục đầu cam chịu. Hắn biết, hắn không thể thay đổi được gì trong khoảnh khắc này. Nhưng nỗi bất lực này, sẽ không phải là điểm dừng, mà là một bước ngoặt, một động lực để hắn tìm kiếm một con đường khác, một "công cụ" khác mạnh mẽ hơn, hiệu quả hơn để bảo vệ những bông hoa thiện lương giữa hồng trần.

***

Rời khỏi Phàm Nhân Thị Trường, bóng chiều tà đã bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Không khí trở nên u ám và gió lạnh hơn. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi bước đi trên con đường mòn phủ đầy lá khô, tâm trạng cả hai đều nặng trĩu. Sự thất bại lần thứ hai, sự vô vọng khi đối mặt với quyền lực kinh tế lạnh lùng của Vương Lão Gia, đã giáng một đòn mạnh vào niềm tin của Lâm Nhất. Hắn cảm thấy con đường của mình đang đi vào ngõ cụt, như thể mọi nỗ lực đều chỉ là muối bỏ bể, không thể lay chuyển được cỗ máy tàn nhẫn của thế sự. Tiểu Hổ đi phía trước, đôi tai cụp xuống, dường như cũng cảm nhận được sự u uất từ chủ nhân.

"Lâm Nhất... huynh đừng quá đau lòng..." Tô Mạt Nhi khẽ nói, giọng nàng run run. Nàng không biết phải an ủi hắn thế nào, chỉ có thể nắm chặt tay hắn, truyền đi hơi ấm của mình.

Lâm Nhất khẽ lắc đầu, ánh mắt hắn nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi chìm dần trong màn đêm. "Không phải đau lòng, Mạt Nhi. Mà là... ta đang tự hỏi, rốt cuộc thì đâu mới là con đường đúng đắn. Ta đã dùng lời lẽ, dùng đạo lý, dùng cả tấm lòng, nhưng tất cả đều bị xem thường, bị giẫm đạp. Phải chăng, thế giới này chỉ tin vào sức mạnh? Nhưng sức mạnh đó, nếu không được dẫn dắt bởi chân tâm, chẳng phải sẽ lại tạo ra một vòng luẩn quẩn của áp bức và bất công sao?" Hắn thở dài, tiếng thở dài hòa vào tiếng gió lạnh, mang theo bao nỗi trăn trở.

Đúng lúc đó, một bóng người từ phía con đường nhỏ rẽ ra, bước đi ung dung, tự tại. Đó là một lão già dáng vẻ phong trần, áo đạo bào cũ kỹ đã bạc màu vì nắng gió, râu tóc lòa xòa nhưng đôi mắt lại sáng rực, ẩn chứa vẻ tinh anh và thâm sâu. Trên tay y, một bầu rượu hồ lô và một cái quạt lá cũ kỹ. Chính là Vân Du Đạo Nhân, người mà Lâm Nhất đã từng gặp gỡ trong những lần lang thang trước đây.

Vân Du Đạo Nhân dừng lại, khẽ nhếch mép cười, ánh mắt y lướt qua Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi và Tiểu Hổ, như thể y đã biết trước mọi chuyện. "Chà chà, tiểu đạo sĩ, sao lại có vẻ mặt ủ rũ như vậy? Chẳng phải ngươi đang trên con đường truy cầu tiên đạo sao? Sao lại để những chuyện hồng trần nhỏ nhoi làm phiền lòng?" Giọng y vang lên phóng khoáng, mang theo chút rượu hương thoang thoảng.

Lâm Nhất khẽ cúi đầu chào. "Vân Du tiền bối. Vãn bối không dám than vãn, chỉ là... con đường tiên đạo mà vãn bối đang đi, dường như gặp phải quá nhiều chông gai. Lòng thiện lương và đạo lý, trong thế giới này, dường như quá đỗi yếu ớt." Hắn nói, ánh mắt vẫn còn vương vấn nỗi buồn.

Vân Du Đạo Nhân cười khà khà, đưa bầu rượu lên nhấp một ngụm. "Ha! Lòng tốt không yếu ớt, chỉ là chưa tìm được gai nhọn để tự bảo vệ, đúng không?" Y nói, ánh mắt tinh ranh nhìn thẳng vào Lâm Nhất, như thể đã đọc được suy nghĩ của hắn. "Ngươi muốn có 'gai nhọn'? Muốn có 'công cụ' để bảo vệ chân tâm của mình?"

Lâm Nhất ngẩng đầu, ánh mắt hắn ánh lên sự ngạc nhiên. "Tiền bối... người làm sao biết?"

Vân Du Đạo Nhân chỉ cười, không đáp. Y phe phẩy chiếc quạt lá, rồi đưa tay chỉ về phía xa, nơi một vùng đất u ám, cổ kính hiện ra mờ ảo trong ánh hoàng hôn. Nơi đó, những tàn tích của những công trình đá khổng lồ, đổ nát và rêu phong, ẩn hiện giữa những thân cây cổ thụ. Một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề và có chút kỳ dị tỏa ra, khiến không gian xung quanh như đặc quánh lại, mang theo mùi kim loại han gỉ và đất ẩm. Tiếng gió rít qua những khe đá, tạo thành những âm thanh ghê rợn, như tiếng than khóc của những linh hồn bị lãng quên.

"Tiên đạo ở ngay trong lòng người, sao phải tìm kiếm xa xôi?" Vân Du Đạo Nhân khẽ ngâm nga, rồi lại tiếp lời, giọng điệu trở nên trầm tư hơn. "Nhưng đôi khi, để tìm thấy nó, ta phải đi qua những nơi bị lãng quên nhất, nơi những chân lý cổ xưa vẫn còn ngủ yên. Nơi ấy, có thể có cơ duyên, có thể có bảo vật, nhưng cũng đầy rẫy cạm bẫy và nguy hiểm. Ngươi... có dám đi không?"

Lâm Nhất nhìn theo hướng tay Vân Du Đạo Nhân chỉ, ánh mắt hắn từ từ thay đổi. "Nơi bị lãng quên... chân lý cổ xưa?" Hắn lẩm bẩm, một tia sáng lóe lên trong tâm trí. Hắn chợt hiểu ra. Có lẽ, cái "công cụ" mà hắn tìm kiếm không phải là một thứ sức mạnh bạo lực, mà là một loại tri thức, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về thế giới, về quy luật vận hành của vạn vật, về cội nguồn của Đại Đạo Thịnh Hành và sự suy tàn của nó. Có lẽ, những chân lý cổ xưa ấy, những bí mật bị chôn vùi trong những tàn tích đổ nát, mới chính là "gai nhọn" mà hắn cần để bảo vệ ngọn lửa chân tâm.

Hắn quay sang nhìn Vân Du Đạo Nhân, ánh mắt hắn đã không còn sự u uất, thay vào đó là một sự kiên nghị và khao khát mãnh liệt. "Vãn bối nguyện đi!" Hắn đáp, giọng nói vang lên dứt khoát, mang theo một sự quyết tâm không gì lay chuyển được.

Vân Du Đạo Nhân mỉm cười hài lòng. "Tốt lắm, tiểu đạo sĩ. Con đường của ngươi, chính ngươi phải tự mình bước đi. Ta chỉ là người dẫn lối." Y khẽ gật đầu, rồi phe phẩy quạt, bước chân ung dung khuất dần vào màn đêm, để lại Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi giữa con đường mòn, hướng về phía Cổ Thần Di Tích đầy bí ẩn.

Lâm Nhất hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của gió thổi qua cơ thể, và mùi kim loại han gỉ, mùi ẩm mốc của thời gian từ phía khu di tích. Hắn nắm chặt tay Tô Mạt Nhi, bàn tay nàng lạnh ngắt nhưng lại đầy sự tin tưởng. "Chúng ta đi thôi, Mạt Nhi."

Tô Mạt Nhi khẽ gật đầu, ánh mắt nàng lo lắng nhìn về phía trước, nơi bóng tối đang dần nuốt chửng những tàn tích cổ xưa. Nhưng nàng vẫn kiên định bước theo hắn. Tiểu Hổ khẽ gầm gừ một tiếng cảnh giác, đôi mắt nó lấp lánh trong bóng tối, rồi nhanh nhẹn chạy theo Lâm Nhất, bước chân vững vàng.

Khi họ càng tiến gần đến Cổ Thần Di Tích, cảm giác cổ xưa, linh khí biến chất và một sự bí ẩn, nặng nề càng trở nên rõ rệt. Những khối đá khổng lồ, đổ nát, rêu phong hiện ra rõ hơn, tựa như những bộ xương của một loài sinh vật khổng lồ đã chết từ ngàn vạn năm trước. Tiếng suối chảy róc rách đâu đó trong bóng tối, hòa cùng tiếng gió rít và những âm thanh lạ lùng, khó định hình, như tiếng thở dài của thời gian, như tiếng vọng của những linh hồn đã từng ngụ cư nơi đây. Lâm Nhất biết, phía trước sẽ là những thử thách không lường, nhưng hắn không còn sợ hãi. Ngọn lửa chân tâm trong hắn, giờ đây đã được thắp sáng bằng một ý chí kiên cường, và hắn đã sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì mà con đường "Vô Tiên chi Đạo" mang lại. Hắn sẽ tìm kiếm, sẽ khám phá, sẽ biến nỗi bất lực thành động lực, để rồi một ngày nào đó, hắn có thể thực sự bảo vệ được những gì mà hắn tin tưởng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ