Vô tiên chi đạo
Chương 191

Ám Ảnh Hiện Hình: Dấu Vết Đầu Tiên Của Tà Khí

3992 từ
Mục tiêu: Giới thiệu một sự kiện rợn người (mất tích bí ẩn hoặc nghi lễ tà ác nhỏ) làm dấu hiệu rõ ràng đầu tiên của một kẻ tà đạo nguy hiểm.,Khắc họa tác động của sự kiện này lên tâm trạng vốn đã tuyệt vọng của Lâm Nhất, đẩy hắn vào trạng thái giằng xé giữa sự bất lực và cảm giác trách nhiệm.,Bắt đầu hé lộ bản chất 'tà khí' đặc trưng của Tà Đạo Sĩ Mù thông qua các dấu vết để lại.,Tăng cường sự căng thẳng và không khí u ám, chuẩn bị cho thảm kịch lớn hơn ở Chương 192.,Tiếp tục khai thác xung đột nội tâm của Lâm Nhất, cho thấy hắn bắt đầu nhận thức được mối đe dọa bên ngoài, dù tâm ma vẫn còn đeo bám.
Nhân vật: Lâm Nhất, Người Bán Bánh Bao (A Cường), Thằng Bé Mồ Côi (A Tứ)
Mood: U ám, bí ẩn, căng thẳng, rợn người, tuyệt vọng xen lẫn sự thôi thúc hành động.
Kết chương: [object Object]

Bóng đêm dường như đã nuốt chửng cả linh hồn Lâm Nhất. Những lời thì thầm của 'tâm ma' vẫn văng vẳng bên tai, giờ đây không chỉ là sự nghi ngờ mà còn là lời kết án, rằng hắn vô dụng, rằng tiên đạo chỉ là ảo ảnh. Hắn đứng bên bờ sông, nơi dòng nước xanh xám cuộn chảy mang theo mùi tanh tưởi của sự chết chóc, cảm nhận luồng tà khí lạnh lẽo thấm vào da thịt, xuyên thấu tận tâm can. Đó không còn là cái lạnh của vật lý, mà là cái lạnh của sự hủy diệt, của một thứ ác niệm đang hút cạn sinh khí của hồng trần.

Hắn nhắm mắt lại, nhưng những hình ảnh ghê rợn vẫn hiện rõ mồn một trong tâm trí: những con cá chết nổi trắng bờ, cánh đồng khô héo nứt nẻ, và những gương mặt phàm nhân hoang mang, tuyệt vọng. Mỗi hình ảnh, mỗi âm thanh như một nhát dao cứa vào trái tim vốn đã đầy vết xước của hắn. Tiếng 'tâm ma' lại vang lên, rõ ràng hơn bao giờ hết, như một lời phán xét cuối cùng, một sự thật trần trụi và tàn nhẫn. "Thấy chưa? Tiên đạo chỉ là một trò lừa bịp. Những kẻ tự xưng là tiên nhân ấy, chúng ở đâu khi hồng trần này đang chìm trong bể khổ? Chúng ở đâu khi sự sống đang bị hút cạn? Chỉ có sự hủy diệt mới là chân lý. Chỉ có sức mạnh mới có thể thay đổi tất cả. Ngươi còn gì để níu kéo những ảo ảnh ấy nữa?"

Sự giằng xé trong Lâm Nhất lúc này đã đạt đến đỉnh điểm. Nỗi đau mất mát sư phụ, gánh nặng của một quá khứ đầy thiếu thốn, và giờ là nỗi đau chung của vạn vật đang mục rữa, tất cả hòa quyện cùng những lời thì thầm ma mị ấy, tạo thành một cơn bão tố cuồng nộ trong nội tâm hắn. Hắn cảm thấy mình đang đứng trên bờ vực của sự sa ngã, một bước nữa thôi, hắn sẽ hoàn toàn chìm vào bóng tối vô tận. Cái cảm giác bất lực bao trùm lấy hắn, khiến hắn thấy mình thật vô dụng. Hắn có sức mạnh, nhưng sức mạnh ấy có thể làm gì trước sự mục rữa lan rộng này? Hắn không thể kết nối những tai ương riêng lẻ ấy lại với nhau, không thể nhìn thấy sợi dây vô hình đang ràng buộc chúng, bởi lẽ tâm trí hắn quá hỗn loạn, quá đau khổ.

Nhưng một điều gì đó sâu thẳm trong hắn, một trực giác nhạy bén của người tu đạo, lại mách bảo rằng tất cả những điều này, từ cây cối héo úa, dòng nước đục ngầu, cho đến những người biến mất và những tiếng động lạ từ hạ nguồn, đều là dấu hiệu của một thế lực tà ác đang âm thầm vươn xúc tu. Một thứ tà khí đặc trưng, lạnh lẽo và ghê tởm, đã len lỏi vào từng ngóc ngách của hồng trần, hút cạn sinh khí, linh hồn, và cả niềm hy vọng. Hắn không biết kẻ nào đứng đằng sau tất cả những điều này, nhưng hắn cảm nhận được sự hiện diện của một thứ ác niệm to lớn, đang chuẩn bị cho một điều kinh hoàng hơn. Và hắn, Lâm Nhất, một tiểu đạo sĩ vô dụng, lạc lối, đang đứng giữa cơn bão tố ấy, hoài nghi về con đường mình đã chọn, và cảm thấy mình đang mất dần bản ngã. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Nhưng liệu cái chân tâm ấy, trong hắn, còn lại bao nhiêu? Và liệu nó có đủ sức mạnh để chống đỡ trước cơn bão tố đang tới, hay sẽ tan biến như một làn khói, chìm vào biển cả của sự tuyệt vọng? Lâm Nhất không biết. Hắn chỉ biết rằng, bóng đêm vẫn còn dài, và những tiếng than khóc của nhân gian dường như chỉ mới bắt đầu. Niềm tin vào tiên đạo trong hắn đang mai một, để lại một khoảng trống mênh mông, sẵn sàng cho những lời mời gọi của bóng tối, và cho những tai ương kinh hoàng đang chờ đợi phía trước.

***

Rạng sáng hôm sau, một lớp sương mù dày đặc bao phủ khắp cánh đồng và ngôi làng nhỏ bé dưới chân núi. Cái lạnh ẩm thấp của Cổ Miếu càng thêm tê tái, thấm vào từng thớ thịt của Lâm Nhất khi hắn ngồi bó gối trên Bồ Đoàn Cũ Kỹ, cố gắng tĩnh tâm. Ngôi miếu nhỏ bằng đá, mái ngói đã vỡ vụn, để lộ những mảng rêu phong xanh xám. Bàn thờ cũ kỹ, tượng thần phai màu, tất cả đều mang một vẻ u tịch, hoang tàn, như một di tích bị lãng quên của thời gian. Tiếng gió rít qua các khe hở trên vách gỗ mục, nghe như những lời than vãn của quá khứ, hòa cùng tiếng lá cây xào xạc ngoài sân và tiếng côn trùng kêu vo ve trong màn sương. Mùi ẩm mốc đặc trưng của nơi này, trộn lẫn với mùi đất và mùi rêu, càng khiến không khí thêm phần nặng nề.

Lâm Nhất nhắm mắt, cố gắng hít thở sâu, điều hòa khí tức. Hắn muốn tìm lại sự thanh tịnh trong tâm hồn, muốn xua đi những ảo ảnh, những lời thì thầm của 'tâm ma' đang gặm nhấm lý trí hắn từng ngày. Nhưng vô ích. Dù hắn có cố gắng đến mấy, tâm trí hắn vẫn là một mớ hỗn độn của những hình ảnh mục rữa, của những nỗi đau và những câu hỏi không lời đáp. Hắn thấy lại khuôn mặt khắc khổ của sư phụ, nụ cười hiền hậu giờ đã hóa thành tro bụi. Hắn thấy những dòng sông đen ngòm, những cánh đồng khô cằn, những gương mặt phàm nhân héo hon vì sợ hãi. Tất cả như một cuộn phim quay chậm, tái hiện lại những mảnh đời bất hạnh, những cảnh tượng tang thương mà hắn đã chứng kiến.

"Tiên đạo... tiên đạo là gì?" Tiếng 'tâm ma' lại vang lên, không phải từ bên ngoài, mà từ sâu thẳm trong chính nội tâm hắn, "Ngươi đã đi tìm tiên đạo bao lâu rồi? Ngươi đã thấy được gì? Chỉ là sự mục rữa, sự hủy diệt, và nỗi bất lực của chính ngươi mà thôi. Tiên đạo chỉ là một lời hứa hão, một niềm tin viển vông để con người bấu víu vào khi đối mặt với những tai ương không thể lý giải. Hồng trần thì vô định, còn tiên đạo thì hư ảo. Chân lý không nằm ở những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần... Ha! Nghe có vẻ cao siêu làm sao, nhưng cuối cùng thì sao? Ngươi vẫn đứng đây, bất lực nhìn mọi thứ lụi tàn."

Lâm Nhất siết chặt hai bàn tay, móng tay hằn sâu vào da thịt, nhưng hắn không cảm thấy đau. Nỗi đau trong tâm hồn hắn đã quá lớn, lấn át mọi cảm giác vật lý. Hắn đã trải qua quá nhiều biến cố, chứng kiến quá nhiều cảnh đời cơ cực. Hắn đã từng tin rằng, hành trình truy tầm tiên đạo sẽ mang lại cho hắn câu trả lời, sẽ giúp hắn tìm thấy ý nghĩa đích thực của sự tồn tại và con đường tu thân. Nhưng giờ đây, khi hồng trần đang chìm trong biển lửa của những tai ương không tên, niềm tin ấy đang dần lung lay, như một ngọn đèn dầu lay lắt trước gió bão.

Hắn mở mắt, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định trước mặt. Ánh mắt hắn vẫn sâu thẳm, nhưng giờ đây chất chứa đầy sự hoài nghi và tuyệt vọng. "Ta còn có thể làm gì?" Hắn tự hỏi, giọng nói khẽ khàng đến mức chính hắn cũng khó nghe thấy. Hắn có sức mạnh, nhưng sức mạnh ấy dường như chẳng thể làm gì trước một thế lực vô hình, đang gặm nhấm sự sống từ bên trong. Hắn đã cố gắng giúp đỡ, đã cố gắng xoa dịu, nhưng tất cả đều như muối bỏ bể. Mỗi nỗ lực của hắn dường như chỉ càng làm nổi bật thêm sự bất lực của chính hắn.

Bầu không khí trong Cổ Miếu càng thêm lạnh lẽo, một sự lạnh lẽo không chỉ đến từ sương sớm mà còn đến từ chính sự trống rỗng trong lòng Lâm Nhất. Hắn thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo biết bao ưu tư. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm." Câu nói quen thuộc của sư phụ lại hiện về trong tâm trí hắn. Nhưng chân tâm của hắn giờ đây còn lại bao nhiêu? Liệu nó có đủ mạnh mẽ để chống lại cơn bão tố của sự tuyệt vọng và những lời cám dỗ của 'tâm ma'? Hắn không biết.

Cuối cùng, hắn cũng không thể tĩnh tâm được nữa. Lâm Nhất khẽ khàng đứng dậy khỏi Bồ Đoàn Cũ Kỹ, tấm đạo bào vải thô cũ kỹ khẽ sột soạt. Dáng người gầy gò của hắn toát lên vẻ thanh thoát, nhưng bước chân lại nặng nề, như mang trên vai gánh nặng của cả hồng trần. Hắn chậm rãi bước ra khỏi Cổ Miếu, ánh mắt vẫn vô định, nhìn về phía ngôi làng nhỏ bé đang ẩn hiện trong màn sương mờ ảo. Một cảm giác bất an lạ lùng dâng lên trong lòng hắn. Dường như, một điều gì đó kinh hoàng hơn, một nỗi đau lớn hơn đang chờ đợi hắn ở phía trước. Và hắn, Lâm Nhất, chỉ là một tiểu đạo sĩ lạc lối, đang bước vào một cuộc chiến mà hắn không biết mình sẽ phải đối mặt với điều gì, và liệu hắn có thể giữ vững được bản ngã của mình hay không. Tiếng 'tâm ma' vẫn văng vẳng: "Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm... tâm của ngươi còn lại gì ngoài sự mục rữa và tuyệt vọng?"

***

Lâm Nhất bước đi giữa màn sương mờ, từng bước chân in hằn trên lớp đất ẩm ướt. Ngôi làng nhỏ bé dưới chân núi, thường ngày vốn bình yên, giản dị với tiếng gà gáy, tiếng chó sủa và mùi khói bếp quen thuộc, hôm nay lại chìm trong một sự tĩnh lặng đáng sợ. Không khí giữa trưa vốn phải rộn ràng, nhưng giờ đây lại mang một vẻ u ám, nặng nề, như thể một bàn tay vô hình nào đó đã bóp nghẹt mọi âm thanh của sự sống. Gió lạnh thổi từng đợt, lùa qua những căn nhà tranh vách đất, mang theo một nỗi bất an lan tỏa.

Vừa bước vào làng, Lâm Nhất đã cảm nhận được sự bất thường. Một luồng tà khí lạnh lẽo, tuy mỏng manh nhưng vô cùng đặc trưng, thoảng qua khứu giác hắn. Nó giống với thứ tà khí hắn đã cảm nhận được ở dòng sông mục rữa, ở những cánh đồng khô héo, nhưng lần này, nó đậm đặc hơn, rõ ràng hơn, như một dấu hiệu cảnh báo trực tiếp. Hắn chưa kịp định thần, thì một tiếng la hét thất thanh vang lên, xé tan bầu không khí im lặng chết chóc. Tiếp theo đó là tiếng khóc than nức nở, tiếng chó sủa loạn xạ, và tiếng người dân xôn xao, hoảng loạn.

Lâm Nhất vội vã tăng tốc, đi theo hướng của những âm thanh đó. Hắn thấy một đám đông đang tụ tập trước một căn nhà tranh nhỏ, mái lợp rạ đã ngả màu. Khuôn mặt của mỗi người trong đám đông đều trắng bệch vì sợ hãi, ánh mắt họ đầy vẻ hoảng loạn và tuyệt vọng. Người Bán Bánh Bao, A Cường, với thân hình mập mạp và khuôn mặt chất phác thường ngày luôn nở nụ cười tươi rói, giờ đây lại đứng run rẩy, đôi vai béo múp co rúm lại, nước mắt giàn giụa. Hắn đang cố gắng kể lại một câu chuyện gì đó, nhưng giọng nói bị nghẹn lại bởi nỗi sợ hãi tột cùng.

"Tiểu A Tứ... Nó... nó biến mất rồi!" A Cường lắp bắp, hai tay ôm lấy đầu, đôi mắt đỏ hoe ngước nhìn Lâm Nhất, "Không ai thấy nó đi đâu cả! Sáng nay... sáng nay ta còn thấy nó chạy ra đầu làng chơi đùa. Đến lúc vợ chồng nhà lão Trần đi gọi nó về ăn cơm, thì... thì không thấy đâu nữa! Cả làng đã tìm khắp nơi rồi, không có một dấu vết gì cả!"

Tiếng khóc của A Cường hòa cùng tiếng than vãn của những người phụ nữ trong làng, tạo nên một bản hợp xướng bi thương. Lâm Nhất tiến lại gần, trong lòng dâng lên một cảm giác nặng trĩu. Hắn biết A Tứ, thằng bé mồ côi gầy gò, đôi mắt sợ sệt nhưng luôn ánh lên tia hy vọng, thường ngày vẫn quanh quẩn ở đầu làng, bán vài củ khoai, vài nắm rau dại kiếm sống. Quần áo của nó luôn rách rưới, nhưng tâm hồn nó lại trong trẻo, hồn nhiên. Giờ đây, nó đã biến mất.

"Đừng hoảng sợ," Lâm Nhất trầm giọng nói, cố gắng giữ cho giọng mình thật bình tĩnh, mặc dù trong lòng hắn cũng đang dấy lên một nỗi bất an khó tả. "Hãy kể ta nghe chi tiết hơn. Nó biến mất ở đâu? Có ai thấy điều gì bất thường không?"

A Cường ngước nhìn Lâm Nhất, ánh mắt như người sắp chết đuối vớ được cọc. "Nó... nó chơi ở sân nhà lão Trần, gần cây đa đầu làng ấy. Chỉ có một món đồ chơi cũ kỹ... một con lật đật bằng gỗ mà nó vẫn giữ như báu vật... nằm lăn lóc trên nền đất. Ngoài ra... ngoài ra không còn gì cả! Cửa nhà vẫn khóa, hàng rào vẫn nguyên vẹn. Như thể... như thể nó bốc hơi khỏi trần gian vậy!"

Lâm Nhất gật đầu, rồi đi thẳng đến sân nhà lão Trần. Hắn cúi xuống, ánh mắt sắc bén lướt qua từng ngóc ngách. Quả thật, không có dấu vết vật lỳ nào của sự giằng co, không có vết máu, không có dấu chân lạ. Chỉ có một con lật đật bằng gỗ đã sờn cũ, màu sơn đã bong tróc, nằm chỏng chơ giữa sân đất. Lâm Nhất nhẹ nhàng nhặt món đồ chơi lên. Nó nhỏ nhắn, nhẹ tênh, nhưng lại nặng trĩu trong lòng bàn tay hắn, như một lời nhắc nhở về sự ngây thơ đã bị cướp đi một cách tàn nhẫn.

Hắn khẽ nhắm mắt, tập trung khí tức, dùng Phù Trần Mộc khẽ phẩy qua không khí. Một luồng tà khí lạnh lẽo, âm u, như một sợi khói đen vô hình, nhẹ nhàng lướt qua Phù Trần Mộc rồi tan biến vào hư không. Nó không quá mạnh, nhưng lại vô cùng tinh khiết, mang theo một cảm giác ghê tởm, mục rữa đến tận cùng. Đây chính là thứ tà khí mà hắn đã cảm nhận được ở dòng sông, ở những cánh đồng. Nhưng lần này, nó rõ ràng hơn, mang theo một dấu ấn đặc trưng, như một chữ ký của kẻ gây án.

"Tà khí này..." Lâm Nhất thì thầm, đôi mắt mở ra, ánh lên vẻ phức tạp. Hắn nhìn chằm chằm vào món đồ chơi cũ kỹ trong tay, rồi lại đưa mắt nhìn những gương mặt hoảng loạn của dân làng. "Đây không phải là ma quỷ thông thường. Đây là một thứ tà thuật, một kẻ nào đó đang ra tay."

Sự hoảng loạn trong đám đông càng tăng lên khi Lâm Nhất nói ra điều đó. "Tà thuật? Kẻ nào?" Một lão nông phu run rẩy hỏi. "Tiểu đạo sĩ, người có thể cứu chúng tôi không? Liệu có phải... có phải là thứ tà ma đã khiến cá chết, cây héo úa không?"

Lâm Nhất không trả lời. Hắn chỉ lặng lẽ quan sát. Sự biến mất của A Tứ, một đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa, không có thù oán với ai, lại càng khiến sự việc trở nên bí ẩn và tàn nhẫn hơn. Điều này cho thấy kẻ đứng sau không chỉ có tà thuật cao cường mà còn vô cùng độc ác, không từ thủ đoạn nào. Hắn biết, sự kiện này không phải là ngẫu nhiên. Nó là một mắt xích trong chuỗi tai ương đang bủa vây hồng trần, một dấu hiệu rõ ràng cho sự xuất hiện của một thế lực tà ác nguy hiểm. Và A Tứ, đứa trẻ tội nghiệp, chỉ là nạn nhân đầu tiên trong một chuỗi những sự kiện kinh hoàng sắp tới. Nỗi sợ hãi và những lời đồn đại ma quỷ trong làng sẽ là mảnh đất màu mỡ cho kẻ tà đạo gieo rắc sự thao túng và lôi kéo. Lâm Nhất cảm nhận rõ điều đó.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ một phần bầu trời phía tây, nhưng không mang lại chút ấm áp nào. Thay vào đó, nó phủ lên cảnh vật một màu sắc bi tráng, lạnh lẽo, như một vết thương rỉ máu của trời đất. Lâm Nhất ngồi bên bờ suối cách ngôi làng không xa, ánh mắt dõi theo dòng nước chảy. Tiếng suối róc rách, lẽ ra phải trong trẻo êm đềm, giờ đây lại nghe như một khúc nhạc ai oán, não nề. Tiếng chim hót líu lo thường ngày cũng đã im bặt, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng gió lạnh buốt lùa qua những tán cây trơ trụi. Mùi cỏ cây tươi mát ven bờ bị pha lẫn một chút mùi tanh thoảng qua, khó tả, khiến hắn không khỏi rùng mình.

Hắn cố gắng xâu chuỗi tất cả những mảnh ghép rời rạc lại với nhau: những người mất tích ở Thôn Vân Thôn, dịch bệnh lạ ở những ngôi làng lân cận, mùa màng khô héo ở các vùng đất khác, dòng sông mục rữa, và giờ đây là sự biến mất bí ẩn của Thằng Bé Mồ Côi, A Tứ. Tất cả đều mang một luồng tà khí tương tự, một dấu ấn đặc trưng của sự hủy diệt và mục rữa. Đây không phải là những tai ương ngẫu nhiên do thiên nhiên gây ra, hay do sự thiếu may mắn của số phận. Đây là một sự can thiệp có chủ đích, một sự thao túng tàn nhẫn của một thế lực tà ác.

Tiếng 'tâm ma' lại trỗi dậy, không ngừng thì thầm bên tai hắn, như một con quỷ đói đang cố gắng nuốt chửng linh hồn hắn. "Ngươi thấy chưa? Tất cả đều là vô vọng. Ngươi đã cố gắng bao nhiêu, nhưng cuối cùng thì sao? Ngươi vẫn là một kẻ yếu đuối, bất lực. Ngươi không thể cứu ai, không thể ngăn chặn bất cứ điều gì. Tiên đạo mà ngươi theo đuổi chỉ là một lời nói dối. Chỉ có sức mạnh tuyệt đối, sức mạnh để hủy diệt tất cả những gì cản đường, mới là con đường duy nhất để tồn tại trong cái hồng trần mục nát này."

Lâm Nhất nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi những lời cám dỗ ấy. Hắn đã từng nghĩ rằng mình đã hoàn toàn chìm sâu vào vực thẳm của sự tuyệt vọng, rằng hắn đã mất đi tất cả niềm tin vào tiên đạo. Nhưng sự biến mất của A Tứ, cái chết oan uổng của một đứa trẻ ngây thơ, đã chạm đến một sợi dây sâu thẳm trong tâm hồn hắn. Một tia lửa nhỏ, một cảm giác trách nhiệm, một thôi thúc phải tìm ra sự thật, đã bùng lên trong lòng hắn. Nó không phải là một ngọn lửa rực cháy, mà chỉ là một đốm sáng le lói, nhưng nó đủ để xua đi một phần bóng tối đang bao trùm lấy hắn.

"Không... không thể là ngẫu nhiên," Lâm Nhất thì thầm, đôi mắt vẫn nhắm nghiền. Giọng hắn khẽ khàng, nhưng ẩn chứa một sự kiên định lạ thường. "Đây là một dấu hiệu... một kẻ nào đó đang thao túng... Nhưng là ai? Và vì sao?"

Hắn mở mắt, nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn đỏ rực đang dần lụi tàn, nhường chỗ cho bóng đêm bao trùm. Những lời thì thầm của 'tâm ma' vẫn còn đó, nhưng không còn mạnh mẽ như trước. Hắn vẫn cảm thấy nặng trĩu, vẫn còn sự giằng xé trong nội tâm, nhưng một điều gì đó đã thay đổi. Hắn không thể quay lưng lại với sự thật này. Hắn không thể để những tai ương tiếp tục xảy ra, để những sinh linh vô tội tiếp tục phải chịu khổ.

Lâm Nhất đứng dậy, tấm đạo bào vải thô cũ kỹ phấp phới trong gió chiều. Dáng người gầy gò của hắn, dưới ánh tà dương, in bóng đổ dài trên mặt đất, trông có vẻ đơn độc nhưng lại toát lên một khí chất kiên cường. Ánh mắt hắn, dù vẫn còn u buồn và trầm tư, nhưng giờ đây đã ánh lên một tia kiên định hơn. Hắn biết, con đường phía trước sẽ vô cùng gian nan, hiểm trở. Hắn sẽ phải đối mặt với những thế lực tà ác mà hắn còn chưa biết rõ danh tính, sẽ phải chiến đấu với cả 'tâm ma' đang gặm nhấm chính mình. Nhưng hắn không thể lùi bước.

Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và giờ đây, cái chân tâm ấy trong Lâm Nhất, dù đã bị tàn phá bởi nỗi đau và sự tuyệt vọng, vẫn còn giữ được một tia thiện lương, một cảm giác trách nhiệm đối với hồng trần. Hắn không còn truy cầu sức mạnh hay địa vị, không còn tìm kiếm tiên đạo trên chín tầng mây, mà hắn muốn tìm ra sự thật, muốn ngăn chặn những tai ương đang gieo rắc lên mảnh đất này. Loại tà khí lạnh lẽo mà hắn cảm nhận được, dấu vết của sự hủy diệt từ cái chết của A Tứ, tất cả đang dẫn hắn đến một sự thật kinh hoàng hơn, một kẻ tà đạo nguy hiểm đang âm thầm thao túng mọi thứ. Hắn biết, Tà Đạo Sĩ Mù, hay bất cứ kẻ nào đứng đằng sau, đã bắt đầu hành động. Và hắn, Lâm Nhất, sẽ không thể đứng ngoài cuộc.

Bóng đêm đã hoàn toàn bao trùm, nuốt chửng cả ngôi làng và cánh đồng. Dưới bầu trời đầy sao, Lâm Nhất đứng đó, một mình, giữa mênh mông đất trời. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến cam go. Một cuộc chiến mà hắn không biết mình sẽ phải đánh đổi những gì, nhưng hắn biết, hắn phải đối mặt. Niềm tin vào tiên đạo trong hắn có thể đã mai một, nhưng ý chí của một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được hồng trần, đang dần trỗi dậy. Những tiếng than khóc của nhân gian, những dấu vết tà khí lạnh lẽo, tất cả như một lời mời gọi, một lời thách thức. Và Lâm Nhất, hắn đã sẵn sàng đối mặt.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ