Vô tiên chi đạo
Chương 192

Nghi Thức Huyết Tế: Khởi Nguyên Vực Sâu

3797 từ
Mục tiêu: Tà Đạo Sĩ Mù xuất hiện đầy bí ẩn, thực hiện một nghi lễ tà ác công khai tại Tiểu An Trấn.,Gieo rắc nỗi sợ hãi và hỗn loạn tột độ khắp vùng đất, đánh dấu sự khởi đầu của một kỷ nguyên đen tối như định hướng của Arc.,Lâm Nhất chứng kiến thảm kịch đầu tiên do Tà Đạo Sĩ Mù gây ra, đẩy xung đột nội tâm lên cao trào và củng cố cảm giác bất lực, kinh hoàng của hắn.,Hé lộ bản chất tàn độc và quy mô ban đầu của thế lực tà đạo, tạo tiền đề cho các sự kiện tiếp theo của Arc.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tà Đạo Sĩ Mù, Thằng Bé Mồ Côi (A Tứ), Người Bán Bánh Bao (A Cường), Người Đánh Cá (Ông Lão Ngư), Dân làng Tiểu An Trấn
Mood: Tense, horrifying, despairing, dark, oppressive
Kết chương: [object Object]

Bóng đêm đã hoàn toàn bao trùm, nuốt chửng cả ngôi làng và cánh đồng. Dưới bầu trời đầy sao, Lâm Nhất đứng đó, một mình, giữa mênh mông đất trời. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến cam go. Một cuộc chiến mà hắn không biết mình sẽ phải đánh đổi những gì, nhưng hắn biết, hắn phải đối mặt. Niềm tin vào tiên đạo trong hắn có thể đã mai một, nhưng ý chí của một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được hồng trần, đang dần trỗi dậy. Những tiếng than khóc của nhân gian, những dấu vết tà khí lạnh lẽo, tất cả như một lời mời gọi, một lời thách thức. Và Lâm Nhất, hắn đã sẵn sàng đối mặt.

***

Lâm Nhất không chần chừ thêm một khắc nào nữa. Hắn vội vã cất bước, tấm đạo bào vải thô cũ kỹ phấp phới trong gió chiều, hòa cùng bóng đêm đang dần nuốt trọn những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn. Tiểu An Trấn hiện lên trong tầm mắt hắn, những mái nhà gạch, gỗ đơn giản chìm trong tịch mịch, khác hẳn với vẻ yên bình thường ngày. Hắn bước đi vội vã qua những con hẻm vắng lặng, cảm giác bất an dâng trào trong lòng như thủy triều dâng. Mùi tà khí lạnh lẽo mà hắn đã cảm nhận được từ lâu, giờ đây càng lúc càng nồng đậm, đặc quánh trong không khí, như một tấm màn vô hình đang bóp nghẹt cả trấn nhỏ.

Hoàng hôn đã buông xuống hoàn toàn, nhuộm một phần bầu trời bằng màu đỏ rực của máu và hy vọng lụi tàn, nhưng phần còn lại đã bị mây đen kịt nuốt chửng, tạo nên một khung cảnh u ám đến rợn người. Tiếng gió rít qua những khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh buốt giá, cùng với tiếng lá cây xào xạc như những lời thì thầm ai oán của linh hồn. Trong sâu thẳm tâm trí hắn, tiếng “tâm ma” lại trỗi dậy, không ngừng gặm nhấm niềm tin vốn đã mong manh của hắn.

"Ngươi thấy chưa? Tất cả đều là vô vọng. Ngươi chỉ là một phàm nhân yếu ớt, một tiểu đạo sĩ vô dụng," tiếng nói vang vọng trong tâm trí Lâm Nhất, "Ngươi đã cố gắng bao nhiêu, nhưng cuối cùng thì sao? Ngươi không thể cứu ai, không thể ngăn chặn bất cứ điều gì. Hãy nhìn xem, thế giới này vốn dĩ là địa ngục. Tiên đạo mà ngươi theo đuổi chỉ là một lời nói dối, một ảo ảnh hão huyền. Tại sao phải cố chấp ôm giữ những điều vô nghĩa đó?"

Lâm Nhất siết chặt Phù Trần Mộc trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của cán gỗ cũ kỹ. Hắn cố gắng xua đi những lời cám dỗ ấy, nhưng chúng cứ như những con rắn độc, quấn lấy tâm trí hắn, đe dọa nuốt chửng chút ánh sáng cuối cùng còn sót lại. Hắn biết, trong hoàn cảnh này, yếu đuối chính là cái chết, không chỉ cho hắn mà còn cho những người yếu thế khác. Mùi tà khí lạnh lẽo đang ngày càng nồng đậm, cùng với tiếng khóc than yếu ớt vọng lại từ một nơi nào đó rất xa, như tiếng gọi khẩn cầu của những linh hồn vô tội, khiến hắn không thể quay lưng. Hắn đang tìm kiếm Thằng Bé Mồ Côi, A Tứ, nhưng trong sâu thẳm, hắn biết mình đang tìm kiếm một thứ gì đó lớn hơn: một lời giải đáp cho sự mục rữa đang lan tràn khắp hồng trần này.

Hắn đi qua những con phố vắng tanh, nơi mà ban ngày thường rộn ràng tiếng cười nói, tiếng rao hàng của Người Bán Bánh Bao A Cường, hay tiếng kể chuyện trầm ấm của Ông Lão Ngư. Giờ đây, tất cả đều chìm trong im lặng đáng sợ. Cửa nhà đóng im ỉm, đèn đóm tắt ngúm, như thể cả Tiểu An Trấn đã biến thành một thị trấn ma. Hắn gõ cửa một vài căn nhà, nhưng chỉ nhận lại sự im lặng đáng sợ hoặc tiếng động nhẹ của ai đó đang rụt rè trốn tránh. Hắn hiểu, nỗi sợ hãi đã bám rễ sâu trong tâm trí những người dân chất phác này. Họ đã chứng kiến quá nhiều điều kỳ lạ, quá nhiều tai ương bất ngờ trong những ngày gần đây, đến mức họ không còn dám tin vào bất cứ ai, kể cả một đạo sĩ ăn mặc giản dị như hắn.

"Có ai không?" Lâm Nhất khẽ gọi, giọng nói của hắn lạc đi trong tiếng gió rít. "Ta là Lâm Nhất, một đạo sĩ qua đường. Ta chỉ muốn hỏi thăm về... Thằng Bé Mồ Côi A Tứ."

Đáp lại hắn chỉ là sự im lặng. Hắn cảm thấy một nỗi chua xót dâng lên trong lòng. Sự thờ ơ của con người trước nỗi đau của đồng loại, hay đúng hơn là sự bất lực và sợ hãi đã biến họ thành những kẻ vô cảm, chính là điều khiến hắn đau lòng nhất. Tiên đạo dạy hắn phải hành thiện tích đức, phải cứu vớt chúng sinh, nhưng khi chứng kiến những cảnh đời này, hắn lại tự hỏi, liệu tiên đạo có thực sự tồn tại, hay chỉ là một lời hứa hão huyền để an ủi những tâm hồn yếu đuối?

"Đây không phải là sự mục rữa tự nhiên... Đây là một bàn tay tà ác," Lâm Nhất lẩm bẩm trong nội tâm, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn quét qua từng ngóc ngách của Tiểu An Trấn, tìm kiếm bất kỳ dấu vết nào. Hắn biết, kẻ đứng đằng sau tất cả những tai ương này không thể che giấu hoàn toàn dấu vết của mình. Tà khí lạnh lẽo mà hắn cảm nhận được, chính là manh mối duy nhất.

Càng đi sâu vào trấn, tà khí càng trở nên đậm đặc, như một màn sương mù vô hình bao phủ lấy hắn, khiến hơi thở trở nên khó khăn. Hắn hướng về phía Cổ Miếu cũ kỹ, nơi hắn đã cảm nhận được nguồn gốc của tà khí. Ngôi miếu này đã hoang phế từ lâu, nằm ở rìa trấn, thường chỉ là nơi trú ngụ của những kẻ ăn mày hoặc những linh hồn lang thang. Nhưng giờ đây, nó như một ngọn hải đăng của sự tà ác, phát ra một luồng năng lượng đen tối đang hút cạn sinh khí của cả vùng đất.

Từng bước chân của Lâm Nhất càng lúc càng trở nên nặng nề, không phải vì mệt mỏi thể xác, mà vì gánh nặng trong tâm hồn. Hắn biết mình đang tiến vào một nơi nguy hiểm, một nơi mà hắn có thể phải đối mặt với những thứ vượt xa sức tưởng tượng của phàm nhân. Nhưng một khi đã đặt chân vào con đường này, hắn không thể lùi bước. Ánh mắt hắn, dù vẫn còn u buồn và trầm tư, giờ đây đã ánh lên một tia kiên định hơn. Hắn không còn là tiểu đạo sĩ non nớt ngày xưa, dễ dàng bị lung lay bởi những lời thì thầm của “tâm ma”. Hắn đã nhìn thấy quá nhiều, trải qua quá nhiều, để rồi nhận ra rằng, dù tiên đạo có cao xa đến đâu, thì chân lý vẫn nằm trong chính tấm lòng của con người. Và chân tâm ấy, đang thúc giục hắn phải hành động.

***

Khi Lâm Nhất đến Cổ Miếu, màn đêm đã hoàn toàn buông xuống, nuốt chửng mọi ánh sáng. Ngôi miếu cổ đã hoang phế từ lâu, giờ đây hiện ra như một bóng ma trong màn sương mù đen đặc, lạnh buốt đến thấu xương. Mùi tà khí ở đây đặc quánh đến mức gần như có thể nhìn thấy, tựa hồ một chất lỏng đen kịt đang lơ lửng trong không khí, bám vào từng thớ gỗ mục nát, từng viên gạch vỡ vụn. Tiếng gió rít gào qua những khe hở của mái ngói, tạo thành những âm thanh ghê rợn, như tiếng than khóc của hàng ngàn linh hồn bị giam cầm.

Lâm Nhất nấp mình sau một tảng đá đổ nát, trái tim hắn đập mạnh trong lồng ngực, không phải vì sợ hãi, mà vì một nỗi kinh hoàng lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm hồn. Cảnh tượng trước mắt hắn vượt xa mọi tưởng tượng về sự tàn ác mà hắn từng chứng kiến. Giữa sân miếu, một vòng tròn pháp trận huyết sắc đang phát sáng yếu ớt, những đường nét ngoằn ngoèo tựa như những mạch máu đang co giật, tỏa ra một thứ ánh sáng đỏ rực đầy ám ảnh. Xung quanh pháp trận, những xác người khô quắt, chỉ còn da bọc xương, bị trói bằng những sợi xích đen kịt, đầu cúi gục xuống, như những hình nộm đáng sợ. Sinh khí của họ đã bị hút cạn hoàn toàn, chỉ còn lại những chiếc vỏ rỗng tuếch.

Và rồi, hắn nhìn thấy A Tứ. Thằng Bé Mồ Côi, với đôi mắt sợ sệt nhưng đầy hy vọng ngày nào, giờ đây cũng nằm trong số những nạn nhân ấy, thân hình bé nhỏ gầy gò của nó bị xiềng xích, khuôn mặt đã biến dạng vì nỗi sợ hãi tột độ, nhưng trên môi vẫn còn vương vấn một nụ cười ngây thơ, như thể nó vẫn đang mơ về một bữa bánh bao nóng hổi. Máu trong người Lâm Nhất như đông lại. Một cảm giác phẫn nộ bùng lên dữ dội, thiêu đốt mọi cảm xúc khác trong hắn.

Giữa trung tâm pháp trận huyết sắc, một bóng người gầy gò, cao lêu nghêu, khoác chiếc áo choàng đen rách rưới, đang đứng sừng sững. Hắn ta giơ hai tay lên cao, những ngón tay gầy guộc run rẩy trong không khí, miệng lẩm bẩm những lời chú quái dị bằng một thứ ngôn ngữ cổ xưa mà Lâm Nhất chưa từng nghe thấy. Âm thanh ấy không phải là giọng nói bình thường, mà là một thứ âm điệu khàn đặc, u ám, vang vọng khắp ngôi miếu hoang tàn, len lỏi vào tận xương tủy của Lâm Nhất, khiến hắn cảm thấy toàn thân lạnh cóng. Dù đã mù lòa, nhưng đôi mắt của kẻ đó, bị che phủ bởi một lớp màng trắng đục, dường như vẫn đang "nhìn" thẳng vào hư vô, và từ đó, một luồng tà khí đen kịt tuôn trào, hòa vào pháp trận huyết sắc, khiến nó càng lúc càng bùng cháy dữ dội hơn.

Đó chính là Tà Đạo Sĩ Mù. Hắn không hề che giấu, không hề ẩn mình, như thể muốn cả thế gian này phải chứng kiến sự tàn bạo và quyền năng hủy diệt của mình. Hắn đứng đó, như một vị thần của bóng tối, một hiện thân của sự mục rữa, thách thức mọi luân thường đạo lý, thách thức cả thiên đạo.

"Hồng trần mục rữa... Sinh linh như cỏ rác... Đạo trời vô tình, vậy ta sẽ tạo ra Đạo của riêng ta!" Giọng nói của Tà Đạo Sĩ Mù vang vọng, lạnh lẽo và đầy uy quyền, không chút cảm xúc, như một lưỡi dao sắc lạnh cứa vào tâm can Lâm Nhất. "Tiên đạo là gì? Chỉ là những lời giáo điều hão huyền, những phép tắc bó buộc. Loài người đã bao giờ nhìn thấy tiên nhân thật sự chưa? Hay chỉ là những kẻ tự xưng, giấu mình trong hư vô, mặc cho hồng trần chìm trong bể khổ?"

Hắn ngừng lại một chút, như để cho những lời nói của mình thấm sâu vào không gian tĩnh mịch. "Ta đã nhìn thấy. Ta đã cảm nhận được. Sự mục rữa không chỉ đến từ bên ngoài, mà từ sâu thẳm bên trong mỗi con người. Tham lam, đố kỵ, ích kỷ... Đó là những hạt giống của cái ác, được gieo mầm trong chính tâm hồn phàm trần. Và ta, ta chỉ đang giúp chúng nảy nở, giúp chúng đạt đến đỉnh cao của sự hủy diệt, để rồi từ tro tàn ấy, một Đạo mới sẽ được sinh ra."

Lâm Nhất siết chặt Phù Trần Mộc đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Nội tâm hắn dậy sóng, một cơn bão tố cảm xúc đang càn quét tâm hồn hắn. Nỗi kinh hoàng, sự phẫn nộ, và một cảm giác bất lực tột cùng đan xen vào nhau. Hắn muốn xông ra, muốn dùng Phù Trần Mộc để kết thúc nghi lễ tà ác này, để cứu vớt những sinh linh đang bị hút cạn sinh khí, để đòi lại công bằng cho A Tứ. Nhưng một phần lý trí khác lại kiềm chế hắn. Hắn biết, hắn không thể hành động một cách mù quáng. Sức mạnh của Tà Đạo Sĩ Mù không phải là thứ mà hắn có thể đối phó một cách dễ dàng. Hắn cần phải hiểu rõ hơn về thế lực tà ác này, về mục đích thực sự của kẻ đứng trước mặt hắn. Đây không chỉ là việc cứu một đứa trẻ, mà là một cuộc chiến chống lại một triết lý hủy diệt, một sự thay đổi tận gốc rễ của hồng trần.

Tiếng "tâm ma" lại trỗi dậy, nhân cơ hội này, thì thầm những lời cay độc, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. "Ngươi thấy chưa? Hắn nói đúng. Hồng trần vốn dĩ đã mục rữa. Ngươi không thể thay đổi được gì. Ngươi chỉ là một hạt cát nhỏ bé, vô dụng. Hãy từ bỏ đi. Hãy chấp nhận số phận. Hoặc, hãy gia nhập hắn. Hãy tìm kiếm sức mạnh đích thực, sức mạnh để thống trị, để hủy diệt những gì ngươi căm ghét. Chỉ có sức mạnh mới là chân lý."

Lâm Nhất nhắm nghiền mắt, cố gắng đẩy lùi những lời cám dỗ ấy. Hắn cảm thấy mình đang đứng trên bờ vực của một vực sâu thăm thẳm, chỉ cần một bước chân sai lầm, hắn sẽ rơi vào đó mãi mãi. Nhưng khi hắn mở mắt ra, nhìn vào hình hài nhỏ bé của A Tứ trong pháp trận, một ngọn lửa nhỏ nhoi, một tia hy vọng mỏng manh vẫn còn le lói trong tim hắn. Hắn không thể để điều này tiếp diễn. Hắn không thể quay lưng lại với những nỗi đau này. Dù có bất lực đến đâu, dù có yếu ớt đến đâu, hắn vẫn là một đạo sĩ, vẫn mang trong mình lời thề bảo vệ chúng sinh.

Hắn siết chặt Phù Trần Mộc, quyết định của hắn đã được định. Hắn sẽ hành động, nhưng không phải là một hành động liều lĩnh. Hắn sẽ tìm cách ngăn chặn tên Tà Đạo Sĩ Mù này, dù có phải trả giá bằng bất cứ thứ gì. Khí tức và triết lý tà đạo của Tà Đạo Sĩ Mù đã được hé lộ, cho thấy hắn không chỉ là một kẻ giết người mà còn muốn thay đổi "đạo" của thế giới, muốn tạo ra một trật tự mới dựa trên sự hủy diệt. Điều này khiến Lâm Nhất nhận ra rằng, cuộc chiến này sẽ không chỉ dừng lại ở một Cổ Miếu hoang phế, mà sẽ lan rộng ra khắp hồng trần, và hắn, dù muốn hay không, cũng đã bị cuốn vào vòng xoáy ấy.

***

Đột nhiên, một luồng tà khí huyết sắc khổng lồ bùng phát từ Cổ Miếu, xé toạc màn đêm và lao thẳng vào Tiểu An Trấn. Nó không chỉ là một luồng khí lạnh lẽo, mà là một cơn sóng thần của sự hủy diệt, mang theo mùi máu tanh nồng và mùi tử khí hôi thối, như một con mãng xà khổng lồ đang uốn lượn, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của nó. Tiếng chú quái dị của Tà Đạo Sĩ Mù trở nên dồn dập và cao vút hơn, như một lời hiệu triệu ma quỷ từ địa ngục. Sương mù đen đặc càng lúc càng dày đặc, bao trùm toàn bộ Tiểu An Trấn, biến nơi đây thành một bức tranh thủy mặc u ám, nơi mà chỉ có màu đen và màu đỏ của máu.

Tà Đạo Sĩ Mù đứng sừng sững giữa pháp trận, bóng hình gầy gò của hắn in đậm trên nền ánh sáng huyết sắc rực rỡ, như một vị thần của sự hủy diệt đang ban phát tai ương. Ánh mắt mù lòa của hắn, dù không nhìn thấy gì, nhưng dường như đang "nhìn" thấu tất cả nỗi sợ hãi, tất cả sự tuyệt vọng đang bao trùm lấy những người dân trong trấn. Hắn không nói gì thêm, chỉ giơ bàn tay gầy guộc ra, và luồng tà khí bắt đầu càn quét.

Từ xa, Lâm Nhất chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó, trái tim hắn như bị bóp nghẹt. Luồng tà khí huyết sắc như những sợi rễ cây ăn thịt, xuyên qua từng bức tường, từng mái nhà, len lỏi vào tận bên trong những căn hộ đóng kín. Những người dân trong làng, những người Bán Bánh Bao A Cường, Người Đánh Cá Ông Lão Ngư, những bà mẹ ôm con, những ông lão tóc bạc, tất cả đều đang trốn trong nhà, run rẩy trong nỗi sợ hãi tột độ. Nhưng họ không thể thoát khỏi sự tàn phá của luồng tà khí này.

Tiếng la hét thảm thiết bắt đầu vang lên từ khắp Tiểu An Trấn. Những người bị tà khí xâm nhập, họ bắt đầu ôm đầu quằn quại, thân thể co giật dữ dội. Khuôn mặt của họ biến dạng, đôi mắt trở nên đỏ ngầu, sưng húp, như những kẻ điên loạn. "Không! Đừng mà!", "Cứu tôi với! Cứu tôi!", tiếng la hét xen lẫn tiếng khóc than vang vọng khắp trấn, hòa cùng tiếng gió rít gào và tiếng tụng niệm quái dị của Tà Đạo Sĩ Mù, tạo thành một bản giao hưởng của địa ngục. Một số người bắt đầu tự cào cấu bản thân, máu tươi chảy đầm đìa. Một số khác, với ánh mắt điên dại, bắt đầu tấn công lẫn nhau, dùng bất cứ thứ gì có trong tay để gây thương tích cho đồng loại, như những con thú hoang dã. Sự tha hóa của dân làng diễn ra nhanh chóng và tàn khốc, cho thấy Tà Đạo Sĩ Mù không chỉ hủy hoại thể xác mà còn thao túng tâm trí con người.

Thảm kịch đầu tiên đã xảy ra, công khai và tàn khốc, không chút che giấu, không chút thương xót. Lâm Nhất không thể chịu đựng thêm nữa. Hình ảnh A Tứ nằm trong pháp trận, hình ảnh những người dân vô tội đang quằn quại trong đau đớn, đã bùng nổ trong tâm trí hắn, đẩy hắn đến giới hạn của sự chịu đựng. Hắn vọt ra khỏi chỗ nấp, lao về phía Tiểu An Trấn như một mũi tên xé gió. Phù Trần Mộc trong tay hắn phát ra ánh sáng yếu ớt, nhưng kiên định, ánh sáng của đạo pháp, cố gắng xua tan tà khí đang bao trùm.

Nhưng sức mạnh của Tà Đạo Sĩ Mù quá lớn. Luồng tà khí huyết sắc như một bức tường vô hình, một dòng sông dữ dội đang cuồn cuộn chảy ngược, đẩy hắn lại. Dù Lâm Nhất đã dùng hết sức lực, vận chuyển linh lực trong cơ thể, nhưng hắn vẫn không thể vượt qua được bức tường tà khí ấy. Mỗi khi hắn cố gắng tiến lên, một lực lượng vô hình lại đẩy hắn lùi lại, kèm theo một cảm giác đau đớn như bị hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt.

Và rồi, "tâm ma" trong hắn nhân cơ hội này bùng nổ. Nó không còn là những lời thì thầm nữa, mà là một tiếng gầm thét dữ dội, vang vọng trong tâm trí hắn, cố gắng nhấn chìm hắn vào vực sâu tuyệt vọng. "Ngươi thấy chưa? Ngươi vô dụng! Ngươi bất lực! Tiên đạo của ngươi chỉ là một trò đùa! Ngươi không thể cứu ai! Ngươi không thể ngăn chặn bất cứ điều gì! Ngươi chỉ là một kẻ yếu đuối, một kẻ thất bại! Tất cả những gì ngươi tin tưởng đều là giả dối!"

Lâm Nhất quỳ sụp xuống, ôm lấy đầu, cảm giác đau đớn từ cả thể xác lẫn tinh thần. Nỗi bất lực dâng trào như một cơn sóng thần, nhấn chìm hắn trong bóng tối. Hắn đã cố gắng, hắn đã chiến đấu, nhưng tất cả đều vô nghĩa. Hắn nhìn về phía Tiểu An Trấn, nơi những tiếng la hét, tiếng khóc than vẫn đang vang vọng, nơi những con người chất phác ngày nào giờ đã biến thành những kẻ điên loạn. Hắn nhìn về phía Cổ Miếu, nơi Tà Đạo Sĩ Mù đứng sừng sững, như một vị chúa tể của bóng đêm, không chút dao động, không chút hối hận.

Sự kiện này sẽ là "châm ngòi" cho hàng loạt thảm kịch khác, và là lý do khiến Lâm Nhất rơi vào vực sâu tâm ma, một vực sâu mà hắn không biết liệu mình có thể thoát ra được hay không. Nước mắt lăn dài trên gò má gầy gò của hắn, hòa cùng mùi tà khí tanh nồng và không khí lạnh buốt thấu xương. Hắn không còn nghe thấy gì ngoài tiếng gầm thét của "tâm ma" và tiếng la hét của những linh hồn đang bị đày đọa.

Cả Tiểu An Trấn chìm trong hỗn loạn và tuyệt vọng. Tà Đạo Sĩ Mù đã xuất hiện, và hắn đã bắt đầu kỷ nguyên đen tối của mình, công khai, tàn bạo, và không chút nhân từ. Lâm Nhất, với Phù Trần Mộc trong tay, cảm thấy mình nhỏ bé và vô vọng hơn bao giờ hết. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp bội. Nhưng trong sâu thẳm trái tim đã bị tàn phá, một ý chí kiên cường vẫn còn le lói, một ý chí không cho phép hắn gục ngã. Hắn phải tìm cách, hắn phải mạnh mẽ hơn, không chỉ để chống lại Tà Đạo Sĩ Mù, mà còn để chiến thắng chính "tâm ma" đang gặm nhấm hắn từng ngày. Đây là một cuộc chiến mà hắn không thể thua.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ