Tiểu An Trấn, một bức tranh của hồng trần từng phảng phất nét thi vị, giờ đây đã bị xé nát không thương tiếc. Khi tia nắng đầu tiên của ngày mới, hay đúng hơn là sự u ám của bình minh, cố gắng xuyên qua màn sương mù đen đặc còn vương vấn trên đỉnh núi, nó chỉ rọi chiếu lên một khung cảnh hoang tàn đến rợn người. Gió lạnh buốt mang theo hơi thở tử khí, luồn lách qua từng ngóc ngách, thì thầm những câu chuyện bi thương về đêm qua.
Lâm Nhất từ từ tỉnh lại, như một linh hồn lạc lối vừa thoát khỏi giấc mộng dữ. Thân thể hắn đau nhức, rã rời, mỗi thớ thịt đều như bị xé toạc, bị nghiền nát. Hắn thấy mình nằm lẫn lộn giữa đống đổ nát của những bức tường gạch vỡ vụn, của những mái ngói tan hoang, của những mảnh gỗ vụn vương vãi khắp nơi. Không còn tiếng ồn ào quen thuộc của chợ sớm, không còn tiếng trẻ con đùa giỡn, không còn tiếng rao hàng của A Cường, tiếng bước chân lạch cạch của Ông Lão Ngư trên con đường làng. Chỉ còn lại một sự im lặng đáng sợ, một thứ tĩnh mịch nặng nề đè nén cả không gian, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi những tiếng rên rỉ yếu ớt, đứt quãng của ai đó còn sót lại, như những bóng ma đang cố bấu víu vào sinh mệnh tàn tạ.
Lâm Nhất khẽ động, một cơn đau buốt lan truyền khắp cơ thể, nhắc nhở hắn về sự thật phũ phàng. Hắn cố gắng chống tay đứng dậy, nhưng chân tay run rẩy, toàn thân không còn chút sức lực. Tà khí vẫn còn nồng nặc trong không khí, đặc quánh như màn đêm không chịu tan, dường như đã ngấm sâu vào từng tấc đất, từng viên gạch. Nó ăn mòn cây cối, biến những hàng cây xanh tươi ven đường thành những thân gỗ khô héo, đen sạm, trơ trụi như những ngón tay gầy guộc vươn lên giữa không trung, cố gắng níu kéo một điều gì đó đã vĩnh viễn mất đi. Mùi tanh nồng của máu và xác thối rữa quyện lẫn với mùi tà khí quỷ dị, tạo thành một thứ hỗn tạp kinh tởm, xộc thẳng vào buồng phổi, khiến Lâm Nhất cảm thấy buồn nôn.
Hắn lảo đảo bước đi, đôi mắt đen láy sâu thẳm giờ đây mở to, phản chiếu một nỗi kinh hoàng vô hạn. Trên con đường đất, những thân người nằm la liệt, như những con rối bị cắt đứt dây, vô hồn và bất động. Một số đã biến thành xác khô, thân thể gầy guộc, lớp da nhăn nheo bọc lấy xương cốt, đôi mắt mở trừng trừng, hằn lên nỗi sợ hãi tột cùng trước khi lìa đời. Một số khác, vẫn còn chút hơi thở, đang thoi thóp với đôi mắt trống rỗng, vô định, như những ngọn nến sắp tàn trong đêm gió. Họ không còn là những con người Lâm Nhất từng biết, những gương mặt chất phác, hiền lành mà hắn đã từng gặp gỡ, trò chuyện. Giờ đây, họ chỉ là những vỏ bọc rỗng tuếch, bị rút cạn sinh khí, bị tà khí ăn mòn cả thể xác lẫn linh hồn.
Lâm Nhất quỵ xuống bên một người phụ nữ trung niên, người mà hắn từng thấy thường xuyên ra chợ bán rau, luôn nở nụ cười hiền hậu. Giờ đây, khuôn mặt bà hốc hác, nhợt nhạt, đôi môi khô nứt. Hơi thở yếu ớt chỉ còn là những tiếng khò khè đứt quãng. Hắn vội vàng đưa tay đặt lên cổ tay bà, cố gắng truyền chút linh khí còn sót lại trong cơ thể mình. Ánh sáng yếu ớt từ Phù Trần Mộc trên tay hắn khẽ rung động, cố gắng xua đi lớp tà khí đang bao phủ, nhưng vô vọng. Tà khí quá mạnh, đã ăn sâu vào cốt tủy. Linh khí của hắn, vốn dĩ chỉ là một ngọn đèn dầu lay lắt giữa cơn bão táp, không thể cứu vãn được sinh mệnh đang dần lụi tàn này. Người phụ nữ khẽ mở mắt, đôi mắt đục ngầu nhìn Lâm Nhất, trong đó không có sự sợ hãi, cũng không có sự đau đớn, chỉ còn lại sự trống rỗng, vô vọng. Bà khẽ run rẩy, đôi môi mấp máy như muốn nói điều gì đó, nhưng chỉ có một tiếng "ứ... ứ..." nghẹn lại trong cổ họng, rồi ánh mắt bà dần tắt lịm.
Lâm Nhất ngồi bất động, bàn tay vẫn còn đặt trên cổ tay lạnh ngắt của người phụ nữ. Một cảm giác tê dại lan khắp cơ thể hắn, nhưng trong tâm trí, một câu hỏi vang vọng, như một tiếng sét đánh ngang tai: "Đây... đây là địa ngục sao? Hắn đã làm gì?". Hắn nhìn quanh, từng ngóc ngách của Tiểu An Trấn, từng gương mặt thân quen giờ đã hóa thành những tượng đá vô tri, những linh hồn bị rút cạn. Hắn cảm thấy mình như đang đứng giữa một thế giới đã chết, một vũ trụ đã bị hủy diệt. Nỗi đau đớn không còn dừng lại ở thể xác, mà nó đã xuyên thấu vào tận xương tủy, gặm nhấm linh hồn hắn. Cảm giác bất lực dâng trào, nhấn chìm hắn sâu hơn vào vực thẳm của sự tuyệt vọng. Hắn đã cố gắng, đã chiến đấu, nhưng tất cả đều là vô nghĩa. Tiên đạo của hắn, con đường Vô Tiên mà hắn hằng theo đuổi, liệu có ý nghĩa gì khi hắn không thể bảo vệ được bất cứ ai? Hắn siết chặt nắm đấm, móng tay cắm sâu vào da thịt, nhưng cơn đau thể xác chẳng thấm vào đâu so với nỗi đau trong tâm hồn. Cơn gió lạnh buốt táp vào mặt hắn, mang theo mùi tanh nồng của cái chết, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về sự thật kinh hoàng mà hắn đang đối mặt.
Hắn lê bước, từng bước chân nặng trĩu, như mang theo cả gánh nặng của sinh linh Tiểu An Trấn. Con đường quen thuộc dẫn vào Phàm Nhân Thị Trường, nơi ngày nào cũng tấp nập kẻ bán người mua, giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát, tan hoang. Các sạp hàng gỗ, lều vải được dựng san sát nhau, nay đã đổ nát hoàn toàn, xơ xác dưới làn gió lạnh buốt. Những mái che tạm bợ đã bị xé toạc, phơi bày những mảnh vỡ, những đồ vật vương vãi trên nền đất đen sạm. Không còn tiếng người mua bán rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng cười nói, tiếng xe ngựa lạch cạch. Chỉ có sự im lặng đến ghê người, và tiếng gió rít qua những khe hở của các quầy hàng đổ nát, như tiếng khóc than của những linh hồn. Mùi đồ ăn thơm lừng, mùi gia vị nồng nàn, mùi vải vóc mới tinh đã bị thay thế bởi mùi tử khí nồng nặc, mùi bánh bao ôi thiu vương vãi, hòa quyện với mùi máu và tà khí quỷ dị.
Lâm Nhất đi qua từng sạp hàng, đôi mắt vô hồn quét qua từng chi tiết. Hắn nhìn thấy những gánh hàng rau củ quả đã úa tàn, những chiếc giỏ cá rỗng tuếch, những tấm vải vóc bị xé rách tả tơi. Tâm trí hắn như một cuộn phim quay chậm, từng hình ảnh về những ngày yên bình của Tiểu An Trấn hiện lên rõ mồn một. Hắn nhớ nụ cười chất phác của người bán bánh bao A Cường, nhớ tiếng rao lanh lảnh của y mỗi sáng, nhớ những chiếc bánh bao nóng hổi mà y thường hào phóng tặng cho lũ trẻ mồ côi. Hắn nhớ Ông Lão Ngư, với khuôn mặt sạm nắng và chòm râu bạc phơ, luôn ngồi kiên nhẫn bên chiếc cần câu, miệng lẩm bẩm triết lý "Đời người cũng như câu cá, phải kiên nhẫn chờ đợi".
Rồi hắn dừng lại, trái tim hắn như bị bóp nghẹt. Trước mắt hắn, ngay cạnh một sạp bánh bao đã đổ sập, là thân thể của A Cường. Người đàn ông chất phác, nhiệt tình ngày nào giờ đã biến thành một khúc củi mục khô héo. Lớp da nhăn nheo, xanh xao ôm sát lấy xương cốt, đôi mắt mở trừng trừng, ánh lên vẻ kinh hoàng, như đang cố gắng nhìn thấu một thứ gì đó vượt qua ngưỡng cửa sinh tử. Miệng y hé mở, như đang muốn thét lên một tiếng kêu cứu, nhưng tất cả đã muộn màng. Những chiếc bánh bao lăn lóc trên nền đất, một số đã bị tà khí ăn mòn, biến thành màu đen xám xịt, không còn chút sinh khí.
Lâm Nhất quỳ xuống, bàn tay run rẩy chạm vào tay A Cường. Lạnh lẽo. Một cái lạnh buốt thấu xương, không phải cái lạnh của buổi sáng sớm, mà là cái lạnh của cái chết, cái lạnh của sự hủy diệt. Hắn khẽ thì thầm, giọng nói khàn đặc, nghẹn ngào, như thể mỗi từ ngữ đều bị mắc kẹt trong cổ họng: "A Cường... Tại sao... tại sao lại thế này?". Nỗi đau, sự bất lực và cảm giác tội lỗi đan xen, tạo thành một khối u nghẹn ứ trong lồng ngực hắn. Hắn đã ở đây, hắn đã cảm nhận được tà khí từ trước, nhưng hắn đã không thể làm gì. Hắn đã không thể cứu được A Tứ, và giờ đây, A Cường cũng đã ra đi.
"Ngươi bất lực, Lâm Nhất." Tiếng nói của "tâm ma" vang vọng trong tâm trí hắn, không còn là lời thì thầm nữa, mà như một tiếng gầm gừ độc địa, giễu cợt. "Ngươi không thể cứu ai. Ngươi chỉ là một kẻ yếu đuối, một kẻ thất bại. Tiên đạo của ngươi chỉ là một trò đùa. Ngươi nhìn xem, những kẻ phàm trần này, họ đã tin tưởng ngươi, đã coi ngươi là một đạo sĩ, nhưng ngươi đã làm được gì? Chẳng gì cả! Chỉ có sức mạnh mới có thể thay đổi. Chỉ có sức mạnh mới có thể ngăn chặn những thảm kịch này!"
Lời nói của "tâm ma" như những mũi dao sắc nhọn, cứa sâu vào trái tim Lâm Nhất, khơi dậy những vết thương lòng đang rỉ máu. Hắn siết chặt nắm đấm, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, nhưng nỗi đau thể xác không thể làm xoa dịu nỗi đau trong tâm hồn. Hắn ngước nhìn lên bầu trời u ám, nơi ánh sáng mặt trời yếu ớt đang cố gắng xuyên qua lớp sương mù đen đặc, nhưng chỉ làm nổi bật thêm sự tan hoang, chết chóc của Tiểu An Trấn.
Cách đó không xa, hắn nhìn thấy Ông Lão Ngư, nằm gục bên chiếc giỏ cá rỗng tuếch. Khuôn mặt sạm nắng ngày nào giờ đã biến thành một màu xám xịt, khô quắt. Đôi mắt nhắm nghiền, như đang an yên trong giấc ngủ vĩnh hằng, nhưng khóe môi vẫn còn vương lại một nét nhăn nhó, hằn lên nỗi sợ hãi cuối cùng. Chiếc cần câu bằng tre, người bạn đồng hành của ông lão, nằm gãy đôi ngay cạnh. Lòng Lâm Nhất như có hàng ngàn mũi kim châm. Hắn đã từng nghĩ, những con người chất phác này, họ sống một cuộc đời bình dị, không tranh giành, không mưu cầu, sao có thể gặp phải kết cục bi thảm đến vậy? Lẽ nào, hồng trần gian nan đến mức, ngay cả những tia sáng nhỏ nhoi của sự bình yên cũng không được phép tồn tại?
Hắn đứng dậy, bước chân loạng choạng, tiếp tục cuộc hành trình đau khổ xuyên qua thị trấn đã chết. Mỗi bước đi, hắn đều cảm nhận được sự lạnh lẽo từ đất, từ không khí, từ những linh hồn đang than khóc không thành tiếng. Phù Trần Mộc trong tay hắn, vốn là biểu tượng của đạo pháp và sự thanh tịnh, giờ đây dường như cũng trở nên ảm đạm, ánh sáng yếu ớt của nó không đủ để xua tan màn đêm đang bao phủ Tiểu An Trấn, không đủ để mang lại chút ấm áp nào cho những linh hồn đã ra đi. Nỗi đau, sự bất lực, và một cảm giác oán hận bắt đầu nảy mầm trong lòng hắn, như một hạt giống đen tối vừa được gieo xuống mảnh đất khô cằn của tâm hồn đang bị tổn thương. Hắn biết, đây không phải là con đường mà hắn muốn đi, nhưng liệu hắn còn lựa chọn nào khác?
Lâm Nhất lảo đảo bước đi, từng bước chân nặng nề như chì, hướng về phía Cổ Miếu. Hắn không biết mình mong muốn tìm thấy điều gì ở nơi đó, có lẽ là một lời giải thích, một lý do, hay chỉ đơn giản là một nơi để chứng kiến tận cùng của sự tàn độc. Con đường mòn dẫn đến Cổ Miếu giờ đây rải rác những cành cây khô héo, những bụi cỏ dại bị tà khí ăn mòn, biến thành màu đen xám xịt, xơ xác dưới làn gió lạnh. Bầu trời vẫn âm u, không khí nặng nề, như thể vạn vật đang cúi đầu than khóc cho một thảm kịch không thể cứu vãn. Mùi ẩm mốc, mùi đất, mùi rêu phong từ ngôi miếu cổ hòa quyện với mùi máu khô và tà khí quỷ dị, tạo thành một thứ hỗn tạp kinh tởm, xộc thẳng vào buồng phổi, khiến Lâm Nhất cảm thấy buồn nôn.
Khi hắn đến gần, Cổ Miếu hiện ra trong một vẻ kinh hoàng chưa từng thấy. Ngôi miếu nhỏ bằng đá và gỗ, vốn dĩ đã mục nát theo dòng chảy của thời gian, giờ đây lại càng thêm tan hoang. Mái ngói vỡ vụn gần như hoàn toàn, những bức tường đá rêu phong bị nứt toác, lộ ra những mảng đen xám do tà khí ăn mòn. Bên trong, khung cảnh còn thê lương hơn gấp bội. Những dấu vết của bùa chú, những hình vẽ kỳ dị bằng máu khô vẫn còn hiện rõ trên nền đất và các bức tường. Tà khí đặc quánh như một tấm màn vô hình, bao trùm khắp không gian, khiến không khí trở nên lạnh lẽo đến tận xương tủy.
Hắn nhìn thấy bàn tế bằng đá, nơi nghi lễ tà ác đã diễn ra. Trên đó, nằm trơ trọi, là thân thể vô hồn của A Tứ. Đứa trẻ mồ côi gầy gò, với đôi mắt sợ sệt nhưng đầy hy vọng ngày nào, giờ đây chỉ còn là một cái xác khô héo, lớp da bọc lấy xương, đôi mắt mở trừng trừng, vô định. Khuôn mặt nhỏ bé của A Tứ không còn vẻ ngây thơ, mà thay vào đó là một sự kinh hoàng tột độ, một nỗi sợ hãi tột cùng đã đóng băng vĩnh viễn trên đó. Chiếc áo quần rách rưới mà Lâm Nhất từng thấy A Tứ mặc, giờ đã thấm đẫm máu khô và tà khí.
Lâm Nhất quỵ gục xuống, như một cây cổ thụ bị bão táp quật ngã. Nỗi đau, sự tức giận và cảm giác bất lực hòa quyện, tạo thành một dòng xoáy dữ dội, bóp nghẹt trái tim hắn, khiến hắn không thể thở nổi. Hắn đã muốn bảo vệ đứa trẻ này, đã muốn mang lại cho nó một chút hy vọng, một chút bình yên trong cuộc đời vốn đã quá đỗi bất hạnh. Nhưng hắn đã thất bại. Thất bại một cách thảm hại.
"Vì sao? Vì sao lại thế này?" Hắn gào thét trong câm lặng, giọng nói lạc đi trong tâm trí mình, khàn đặc và đau đớn. "Ta phải làm gì để ngăn chặn hắn? Hắn... hắn đã làm gì với những người vô tội này? Với A Tứ?"
Tiếng "tâm ma" vang vọng, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một con quỷ đang cười nhạo sự yếu đuối của hắn. "Ngươi thấy chưa? Ta đã nói rồi. Ngươi yếu đuối. Ngươi bất lực. Tiên đạo của ngươi chỉ là sự giả dối. Những kẻ phàm trần này, họ không đáng được cứu rỗi. Thế giới này không có công lý. Chỉ có kẻ mạnh mới có thể tồn tại. Chỉ có kẻ mạnh mới có thể thay đổi."
"Im đi! Câm miệng!" Lâm Nhất gầm lên trong tâm trí, nhưng tiếng nói của "tâm ma" không hề thuyên giảm, ngược lại còn trở nên rõ ràng và độc địa hơn.
"Hận thù. Sức mạnh. Trả thù!" Tiếng "tâm ma" thì thầm, như một lời dụ dỗ ngọt ngào nhưng đầy chết chóc. "Chỉ có hủy diệt kẻ đã gây ra tất cả mới có thể chấm dứt nỗi đau này! Ngươi nhìn xem, kẻ tà đạo kia đã lấy đi tất cả của ngươi, đã hủy hoại tất cả những gì ngươi yêu quý. Ngươi còn chần chừ gì nữa? Hãy biến nỗi đau thành sức mạnh! Hãy biến oán hận thành lưỡi dao, chém nát kẻ đã gieo rắc bi kịch này!"
Lời nói của "tâm ma" như những hạt giống đen tối, rơi vào mảnh đất tâm hồn đang rỉ máu của Lâm Nhất, và bắt đầu nảy mầm. Hắn siết chặt Phù Trần Mộc đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, run rẩy. Phù Trần Mộc, vốn là một vật phẩm mang theo ánh sáng đạo pháp, giờ đây dường như cũng đang trở nên ảm đạm, ánh sáng của nó không còn rực rỡ như trước. Lâm Nhất ngước mắt lên nhìn thân thể vô hồn của A Tứ, nhìn những dấu vết bùa chú ghê rợn, nhìn những vũng máu khô đã nhuộm đen nền đá. Đôi mắt hắn, vốn dĩ trầm tư và sâu thẳm, giờ đây đỏ ngầu, không còn vẻ thanh tịnh thường ngày, mà thay vào đó là một tia sáng lạnh lẽo, một quyết tâm đen tối vừa nảy mầm. Đó là ánh sáng của sự thù hận, ánh sáng của sự báo thù.
Nước mắt lăn dài trên gò má gầy gò của hắn, nhưng không phải là nước mắt của sự yếu đuối, mà là nước mắt của nỗi đau tột cùng, của sự tức giận bị dồn nén đến tột độ. Hắn đã từng tin vào con đường Vô Tiên, con đường của sự buông bỏ chấp niệm, của sự tu tâm dưỡng tính. Hắn đã từng nghĩ, chỉ cần giữ vững bản tâm, giữ vững lòng trắc ẩn, hắn có thể vượt qua mọi gian nan của hồng trần. Nhưng giờ đây, những niềm tin ấy đang bị lung lay dữ dội. Hồng trần đã phơi bày bộ mặt tàn khốc nhất của nó, và tiên đạo của hắn dường như quá đỗi yếu ớt, quá đỗi mong manh trước sự hủy diệt.
Sự bất lực của Phù Trần Mộc, sự tàn bạo và quy mô của nghi lễ huyết tế mà Tà Đạo Sĩ Mù đã thực hiện, tất cả đều cho thấy thế lực tà ác này không chỉ là một kẻ tà đạo đơn thuần. Hắn không chỉ hủy hoại thể xác, mà còn thao túng tâm trí, gieo rắc sự hỗn loạn và tha hóa. Có lẽ, hắn là một phần của một thế lực lớn hơn, phức tạp hơn, một âm mưu sâu xa mà Lâm Nhất chưa thể nào hiểu thấu.
Lâm Nhất quỳ gục giữa đống đổ nát, hơi thở hổn hển, cả thể xác lẫn tâm hồn đều bị giày vò. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không còn là con đường của sự thanh tịnh, của sự buông bỏ nữa. Hạt giống oán hận đã được gieo xuống, và nó đang bắt đầu bén rễ, nảy mầm trong tâm hồn hắn. Hắn sẽ phải đối mặt với một cuộc chiến nội tâm gay gắt, đấu tranh kịch liệt với chính "tâm ma" của mình. Liệu hắn có thể giữ vững được bản tâm, hay sẽ sa ngã vào con đường báo thù, để rồi cuối cùng cũng trở thành một kẻ bị oán hận dẫn lối? Câu hỏi đó, như một bóng đen khổng lồ, bao trùm lấy Lâm Nhất, nhấn chìm hắn vào một vực sâu không đáy của sự nghi hoặc và tuyệt vọng. Nhưng trong sâu thẳm, một tia lửa nhỏ, một ý chí kiên cường vẫn còn le lói, một ý chí không cho phép hắn gục ngã hoàn toàn. Hắn phải tìm cách, hắn phải mạnh mẽ hơn, không chỉ để chống lại Tà Đạo Sĩ Mù, mà còn để chiến thắng chính "tâm ma" đang gặm nhấm hắn từng ngày. Đây là một cuộc chiến mà hắn không thể thua.
Cổ Miếu chìm trong sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng gió rít qua những khe hở, và tiếng "tâm ma" thì thầm không ngừng nghỉ trong tâm trí Lâm Nhất. Hạt giống oán hận đã nảy mầm. Và thế giới, từ đây, sẽ chứng kiến một Lâm Nhất không còn là Lâm Nhất của ngày xưa nữa. Một con đường gian nan, đen tối hơn đang chờ đợi hắn, nơi mà ranh giới giữa tiên và ma trở nên mờ nhạt hơn bao giờ hết.