Gió cuốn theo tàn dư của một đêm kinh hoàng, vẫn còn vương vấn mùi máu và nỗi tuyệt vọng trên nền đá lạnh lẽo của Cổ Miếu. Hạt giống oán hận đã gieo, và bóng đêm đã nuốt trọn ánh sáng yếu ớt cuối cùng trong đôi mắt Lâm Nhất, biến nó thành một ngọn lửa u tối, le lói nhưng đầy sức thiêu đốt. Hắn đứng dậy, tấm đạo bào cũ kỹ phất phơ trong gió, mang theo sự tàn phai của một niềm tin vừa sụp đổ. Chốn này không còn là nơi để hắn nán lại, không còn là bến bờ cho tâm hồn đang rỉ máu. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm – những lời răn ấy, giờ đây, như những vết cứa sâu hoắm vào trái tim hắn, làm hắn hoài nghi về ý nghĩa của cả một hành trình.
Hắn độc hành, bước chân như vô thức, xuyên qua những thảm lá mục nát của Hắc Ám Sâm Lâm. Không còn là con đường bằng phẳng trải hoa, cũng chẳng phải là lối mòn quen thuộc dẫn về Huyền Nguyên Quan. Hắn chọn con đường của bóng tối, của sự ẩn mình, như thể tâm hồn hắn cũng đang tìm kiếm một nơi chốn tương tự để che giấu vết thương và nuôi dưỡng nỗi căm hờn. Sáng sớm, sương mù giăng mắc dày đặc, ẩm ướt và lạnh lẽo, bám víu vào từng tán cây cổ thụ khổng lồ, tạo nên một bức màn trắng xóa che khuất mọi lối đi. Dây leo chằng chịt như những con rắn khổng lồ, ôm lấy thân cây già cỗi, gồ ghề, tạo thành những hình thù quái dị trong màn sương mờ ảo. Thi thoảng, một hang động tối tăm lại hiện ra giữa những tảng đá rêu phong, như một cái miệng há to, chực chờ nuốt chửng kẻ lữ hành lạc bước.
Mỗi bước chân của Lâm Nhất đều nặng trĩu, không phải vì gánh nặng của thể xác gầy gò, mà vì nỗi đau đớn đến tột cùng đang giày vò tâm can hắn. Tiếng côn trùng kêu rả rích, tiếng gió rít qua kẽ lá nghe như những lời than khóc ai oán, tiếng gầm gừ của yêu thú vọng lại từ xa, hòa cùng tiếng suối ngầm róc rách, tất cả đều tạo nên một bản giao hưởng của sự u ám, căng thẳng. Bước chân hắn xào xạc trên lớp lá khô, mỗi tiếng động đều như một lời nhắc nhở về sự cô độc, về cái chết và sự hủy diệt. Hơi thở của khu rừng mang theo mùi đất ẩm mục, mùi lá cây mục nát quen thuộc, nhưng hôm nay, hắn còn ngửi thấy một mùi tanh nồng rất nhạt, thoang thoảng trong gió, đó là mùi của máu và xác thối rữa, hay chỉ là ảo giác của một tâm trí đang bị tổn thương? Xen lẫn vào đó là mùi hương lạ lùng của các loài hoa độc, ngọt ngào một cách ghê rợn, như muốn ru ngủ những linh hồn yếu đuối.
Trong Hắc Ám Sâm Lâm này, dường như luôn có một cảm giác bị theo dõi, từng tiếng động nhỏ cũng có thể ẩn chứa hiểm họa. Nhưng Lâm Nhất không quan tâm. Tâm trí hắn đã chìm sâu vào vực thẳm của riêng mình. Hắn nhớ lại những khuôn mặt vô tội đã mất, những nụ cười hiền lành của dân làng Tiểu An Trấn, tiếng cười trong trẻo của A Tứ, sự chất phác của A Cường. Mỗi ký ức hiện về đều như một nhát dao cứa vào vết thương lòng, khiến nỗi đau càng thêm khắc khoải. "Hạt giống oán hận" trong lòng hắn, được gieo từ những lời thì thầm của "tâm ma", giờ đây cứ thế nảy mầm, đâm chồi, quấn lấy từng thớ thịt, từng mạch máu, thách thức con đường "Vô Tiên" mà hắn đã kiên định theo đuổi bấy lâu. Hắn tự hỏi, liệu có phải hắn đã sai lầm khi tin vào một con đường quá đỗi nhân từ, quá đỗi buông bỏ giữa hồng trần tàn khốc này? Tiên đạo của hắn, con đường của sự tu thân dưỡng tính, của việc cứu rỗi chúng sinh, rốt cuộc có ý nghĩa gì khi hắn thậm chí không thể bảo vệ những người vô tội ngay trước mắt mình?
Phù Trần Mộc trong tay hắn lạnh lẽo, không còn chút hơi ấm nào của đạo pháp. Ánh sáng của nó, vốn dĩ tượng trưng cho sự thanh tịnh và công lý, giờ đây mờ nhạt đến mức gần như không tồn tại, như thể chính nó cũng đang hoài nghi, hay đau đớn trước cảnh tượng tàn khốc mà chủ nhân nó phải chứng kiến. Lâm Nhất bước đi vô định, ánh mắt thất thần, không còn vẻ trầm tư sâu thẳm, mà thay vào đó là một sự trống rỗng, một nỗi bi ai vô hạn. Thỉnh thoảng, hắn lại siết chặt Phù Trần Mộc, nhưng không còn cảm nhận được sự ấm áp hay an ủi từ nó, chỉ còn lại sự lạnh lẽo đến thấu xương, như một lời nhắc nhở về sự bất lực của chính hắn.
"Tiên đạo... Vô Tiên... liệu có còn ý nghĩa gì giữa sự tàn khốc này?" Lâm Nhất thì thầm, giọng nói khàn đặc, như thể đã trải qua hàng vạn năm sương gió. Mỗi từ ngữ thốt ra đều mang theo sự nặng nề của một niềm tin đang lung lay, của một tâm hồn đang tan vỡ.
Và rồi, tiếng "tâm ma" lại vang vọng, mạnh mẽ và độc địa hơn bao giờ hết, như một con rắn độc đang uốn lượn, luồn lách vào từng ngóc ngách của tâm trí hắn. "Ngươi đã thấy rõ bộ mặt thật của hồng trần rồi chứ? Sự lương thiện của ngươi, lòng trắc ẩn của ngươi, tất cả đều vô dụng! Chúng chỉ khiến ngươi trở nên yếu đuối, chỉ khiến ngươi phải chứng kiến thêm nhiều nỗi đau mà thôi! Sức mạnh... chỉ có sức mạnh mới có thể thay đổi tất cả. Báo thù... trả lại cho chúng gấp trăm lần! Kẻ đã gây ra nỗi thống khổ này, kẻ đã cướp đi tất cả những gì ngươi trân quý, hắn phải trả giá! Ngươi không thể ngồi yên nhìn hắn tiếp tục gieo rắc tai ương!"
Lời thì thầm của "tâm ma" không còn là sự cám dỗ đơn thuần, mà là một mệnh lệnh, một lời kêu gọi tàn độc, khơi dậy những bản năng sâu thẳm nhất, nguyên thủy nhất trong tâm hồn đang bị tổn thương của Lâm Nhất. Hắn nhắm nghiền mắt, cố gắng xua đi những lời nói ma quái ấy, nhưng chúng cứ luẩn quẩn, bám riết, như một vòng xoáy không lối thoát, kéo hắn ngày càng lún sâu vào bóng tối. Hắn cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bé, chơi vơi giữa biển cả bão tố, không một ngọn hải đăng nào để dẫn lối, không một bến bờ nào để neo đậu. Phù Trần Mộc vẫn lạnh lẽo trong tay, như một vật vô tri, một lời chế giễu cho sự bất lực của một đạo sĩ trẻ tuổi. Lâm Nhất lại mở mắt, ánh mắt giờ đây đã không còn vẻ trống rỗng hoàn toàn, mà thay vào đó, là một tia sáng lạnh lẽo, một sự quyết tâm vừa được nung nấu trong nỗi đau và sự căm phẫn. Con đường phía trước, dù tối tăm đến đâu, dù phải đối mặt với bao nhiêu ác ma trong chính mình, hắn cũng sẽ bước đi.
***
Sau nhiều ngày đêm lang thang, xuyên qua những khu rừng già, vượt qua những con suối cạn, Lâm Nhất cuối cùng cũng nhìn thấy ánh sáng le lói của một thôn làng nhỏ ở phía xa. Đó là Thôn Vân Thôn, một ngôi làng được bao quanh bởi những đồi trà xanh mướt, nơi hắn từng nghe kể là một chốn yên bình, tách biệt khỏi sự ồn ào của thế giới bên ngoài. Những ngôi nhà gỗ đơn giản, mái ngói xám ẩn mình dưới tán cây cổ thụ, tạo nên một bức tranh thanh bình đến nao lòng. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách vọng lại từ xa, hòa cùng mùi trà tươi thoang thoảng trong không khí, tất cả đều gợi lên một cảm giác an yên đến lạ.
Nhưng khi hắn càng lại gần, một sự dị thường khó tả bắt đầu bao trùm lấy tâm trí hắn. Không khí trong lành, mát mẻ của buổi chiều tà bỗng trở nên lạnh lẽo một cách bất thường. Một màn sương mù kỳ lạ, không phải sương sớm hay sương đêm, mà là một thứ sương màu xám đục, lững lờ trôi, bao phủ lấy cả thôn làng, tạo nên một vẻ ma mị, u ám. Không còn tiếng người hái trà trò chuyện rộn ràng, không còn tiếng trẻ con nô đùa vui vẻ. Thôn Vân Thôn, vốn yên bình, giờ đây chìm trong sự tĩnh lặng đến rợn người, một sự tĩnh lặng chết chóc.
Lâm Nhất bước vào làng, mỗi bước chân đều cẩn trọng, cảnh giác. Hắn nhìn thấy những người dân đi lại trên con đường đất nhỏ, nhưng họ không giống những con người bình thường. Họ di chuyển như những cái bóng, chậm rãi, vô hồn. Đôi mắt họ trống rỗng, không một tia sáng, không một cảm xúc, như những con rối bị điều khiển bởi một sợi dây vô hình. Quần áo của họ xộc xệch, thân hình tiều tụy, nhưng họ vẫn thực hiện những công việc thường ngày một cách máy móc: một người phụ nữ đang vắt sữa bò, nhưng ánh mắt nàng nhìn thẳng vào khoảng không; một ông lão đang ngồi đan lát, nhưng đôi tay hắn run rẩy và gương mặt vô cảm; một vài người khác thì ngồi yên lặng ở góc sân, miệng lẩm bẩm những điều không rõ nghĩa, những từ ngữ rời rạc như "…buông bỏ… hư vô… giải thoát…".
Một luồng tà khí vô hình, tinh vi, đang bao trùm cả thôn làng, ăn mòn ý chí của họ, biến họ thành những vỏ bọc rỗng tuếch. Lâm Nhất cảm nhận được sự ghê rợn từ thứ tà khí này. Nó không phải là tà khí bạo liệt, dữ dằn như ở Tiểu An Trấn, mà là một loại tà khí âm thầm, xảo quyệt, xâm nhập vào tận sâu thẳm tâm hồn, tước đoạt đi sinh khí và ý chí của con người một cách từ từ, không tiếng động.
"Đây... đây là gì? Tà Đạo Sĩ Mù... hắn đã làm gì họ?" Lâm Nhất thì thầm, giọng nói run rẩy, cả người hắn run lên vì kinh hãi. Hắn đã từng chứng kiến sự tàn bạo của Tà Đạo Sĩ Mù, nhưng cảnh tượng này còn kinh hoàng hơn gấp bội. Hắn đã hủy hoại không chỉ thể xác, mà còn cả linh hồn của những người vô tội này.
Khi Lâm Nhất đang chìm trong nỗi kinh hoàng, hắn đột nhiên chứng kiến một cảnh tượng khiến máu trong người hắn như đông cứng lại. Một nhóm dân làng, khoảng mười người, đang ngồi thất thần ở giữa sân, bỗng nhiên đồng loạt đứng dậy. Đôi mắt trống rỗng của họ cùng hướng về phía một vách núi dựng đứng ở phía tây làng. Không một lời nói, không một tiếng động, họ bắt đầu bước đi. Bước chân của họ nặng nề, lê lết, nhưng lại không thể dừng lại, như thể có một lực lượng vô hình nào đó đang thôi miên, kéo họ đi.
Trong số những người đó, Lâm Nhất nhận ra một bóng dáng nhỏ bé, gầy gò. Đó là Đứa Trẻ Câm Điếc, A Câm, mà hắn từng thoáng gặp khi đi ngang qua. A Câm, đứa trẻ với đôi mắt to tròn, thường mang vẻ nhút nhát và sợ hãi, nhưng lại rất nhạy cảm với tình thương, giờ đây cũng đang bước đi với ánh mắt vô hồn, nhưng cơ thể bé nhỏ của nó lại run rẩy một cách dữ dội hơn những người lớn khác. Một tiếng khóc thê lương, "ú ớ... khóc nấc", thoát ra từ cổ họng của A Câm, yếu ớt và vô vọng, như thể nó đang cố gắng giãy giụa khỏi sợi dây vô hình đang kéo nó đi, nhưng ý chí của nó đã bị tước đoạt, lời kêu cứu đã bị nuốt chửng. Tiếng khóc ấy, dù không thành lời, nhưng lại xuyên thấu tâm can Lâm Nhất, đánh thức nỗi đau và sự bất lực tưởng chừng đã chai sạn trong hắn.
Lâm Nhất lao tới, cố gắng ngăn cản nhóm dân làng đang đi về phía vách núi. Hắn vươn tay túm lấy cánh tay một người đàn ông trung niên, nhưng người đó không phản ứng, cứ thế bước đi, kéo theo cả cánh tay hắn, như một khúc gỗ mục rỗng tuếch. Nàng A Câm bé nhỏ cũng lướt qua hắn, ánh mắt vô hồn và tiếng nấc nghẹn ngào vẫn tiếp tục vang lên, như một khúc bi ca cho số phận của cả thôn làng. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo từ cơ thể họ, một sự lạnh lẽo không phải của cái chết, mà của sự trống rỗng, của một linh hồn đã bị rút cạn. Hắn cảm thấy một luồng tà khí vô hình, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, đang bao trùm cả thôn làng, ăn mòn ý chí của họ, biến họ thành những con rối vô hồn. Đây không phải là cái chết do bạo lực, mà là sự thao túng tâm trí khủng khiếp hơn, một sự hủy diệt linh hồn còn tàn bạo hơn cả cái chết thể xác.
Hắn giật mình nhận ra, Tà Đạo Sĩ Mù không chỉ là một kẻ giết người, hắn là một kẻ thao túng, một kẻ gieo rắc sự hỗn loạn và tha hóa, một kẻ đang chơi đùa với số phận và linh hồn của con người. Con đường tiên đạo của hắn, con đường Vô Tiên, giờ đây dường như quá đỗi mong manh, quá đỗi yếu ớt trước sự tàn độc và xảo quyệt của thế lực này. Hồng trần gian nan, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình – nhưng giờ đây, vạn vật dường như đang bị vặn vẹo, linh hồn con người đang bị bóp méo, và tình cảm đang bị biến thành sự trống rỗng vô nghĩa. Cảm giác bất lực, kinh hoàng, và nỗi căm phẫn lại bùng lên dữ dội trong Lâm Nhất. Hắn phải làm gì? Làm sao mới có thể dừng lại thảm kịch này? Hắn nhìn Phù Trần Mộc trong tay mình, nó vẫn mờ nhạt, vô dụng, như một lời chế giễu cho sự yếu ớt của hắn.
***
Đêm khuya, gió mạnh, lạnh buốt thấu xương, rít gào như những tiếng oan hồn trên Tuyệt Tình Đỉnh. Vầng trăng lưỡi liềm mờ ảo lẩn khuất sau những đám mây đen, chỉ đủ chiếu rọi một thứ ánh sáng ma quái lên vách núi dựng đứng, nơi những thân ảnh vô hồn đang nối đuôi nhau bước tới. Lâm Nhất không thể ngăn cản họ. Hắn đã cố gắng, nhưng những cơ thể rỗng tuếch ấy không hề phản ứng, cứ thế lướt qua hắn, như thể hắn không tồn tại, hay như thể hắn cũng chỉ là một cái bóng trong đêm tối. Hắn chỉ có thể đứng đó, trên bờ vực của Tuyệt Tình Đỉnh, trơ mắt chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng nhất trong cuộc đời mình.
Những người dân vô hồn, bao gồm cả Đứa Trẻ Câm Điếc tội nghiệp, không một chút do dự, không một lời than vãn, cứ thế cùng nhau bước tới mép vực. Bóng tối nuốt chửng lấy từng thân ảnh, từng linh hồn. Một tiếng la hét thê lương, ngắn ngủi vang lên, tiếng của A Câm, bé nhỏ và tuyệt vọng, nhưng nhanh chóng bị gió núi cuốn đi, hòa vào tiếng gào thét của thiên nhiên, trở thành một phần của nỗi đau vô tận. Rồi tất cả chìm vào im lặng. Chỉ còn tiếng gió rít gào, và tiếng vọng của sự trống rỗng, của một bi kịch vừa diễn ra.
Lâm Nhất quỳ gục trên đỉnh núi, hai tay ôm đầu, đôi mắt trợn trừng nhìn xuống vực sâu thăm thẳm, nơi những cuộc đời vô tội vừa kết thúc một cách bi thảm. Mùi đất ẩm mục, mùi lá cây mục nát và mùi đá lạnh buốt xộc vào khứu giác hắn, càng làm tăng thêm sự ghê rợn của khoảnh khắc này. Toàn thân hắn run rẩy, không phải vì cái lạnh của gió núi, mà vì nỗi đau, sự bất lực và "hạt giống oán hận" đang bùng lên dữ dội trong lòng. Nó không còn là một hạt giống nữa, mà đã trở thành một cái cây non, đâm rễ sâu vào từng thớ thịt, từng mạch máu, chi phối từng suy nghĩ của hắn.
"Không... không thể như vậy! Ta phải làm gì? Làm sao mới có thể dừng lại?" Lâm Nhất gào thét trong câm lặng, từng lời nói như những nhát búa giáng thẳng vào tâm hồn hắn. Hắn nhìn Phù Trần Mộc trong tay mình, nó vẫn mờ nhạt, vô dụng, như một lời chế giễu cho sự bất lực của một kẻ tu tiên. Hắn tự hỏi, "Vô Tiên" rốt cuộc là gì? Làm sao có thể "Vô Tiên" khi hồng trần lại tàn khốc đến thế? Làm sao có thể giữ vững bản tâm, giữ vững lòng trắc ẩn, khi mà cái ác lại có thể hủy diệt mọi thứ một cách dễ dàng đến vậy? Con đường của hắn, con đường mà hắn đã dành cả tuổi thơ để theo đuổi, con đường mà hắn tin là chân lý, giờ đây đang lung lay đến tận gốc rễ.
Hắn cảm thấy như mình đang chìm sâu vào một vực thẳm không đáy của tuyệt vọng, bị vây hãm bởi "tâm ma" và sự trỗi dậy không ngừng của Tà Đạo Sĩ Mù. Tiếng "tâm ma" lại vang vọng, không còn là những lời thì thầm dụ dỗ, mà là một tiếng gầm gừ, một lời phán quyết lạnh lùng. "Giết... trả thù... chỉ có máu mới rửa được nỗi nhục này! Ngươi đã thấy rồi đó, sự lương thiện của ngươi chỉ dẫn đến cái chết. Chỉ có sức mạnh, chỉ có sự tàn nhẫn mới có thể bảo vệ những gì ngươi còn lại! Hãy biến nỗi đau này thành lửa, thiêu cháy kẻ đã gây ra tất cả!"
Một tiếng gầm nhẹ, không phải của đau khổ, mà là của sự căm phẫn và hận thù vừa được gieo mầm sâu sắc, thoát ra từ cổ họng Lâm Nhất. Đôi mắt hắn, vốn đã đỏ ngầu từ sau thảm kịch Tiểu An Trấn, giờ đây như bốc cháy lên ngọn lửa của sự thù hận. Hắn siết chặt Phù Trần Mộc, không phải để tìm kiếm sự an ủi, mà như thể đang nắm chặt lấy một vũ khí, một lời thề báo thù. Cảm giác lạnh lẽo từ Phù Trần Mộc không còn là sự vô dụng, mà như một lời nhắc nhở rằng, có lẽ, đã đến lúc hắn phải thay đổi.
Hắn đứng dậy, tấm đạo bào phất phơ trong gió lạnh. Dáng vẻ gầy gò của hắn, dưới ánh trăng mờ ảo, trông thật cô độc và bi tráng. Con đường Vô Tiên của hắn đã rẽ sang một lối khác, một lối đi nhuốm màu máu và oán hận. "Hồng trần gian nan" chưa bao giờ hiện rõ đến thế, và "tiên đạo tại tâm" giờ đây lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Liệu hắn có thể giữ vững được bản tâm, hay sẽ hoàn toàn sa ngã vào con đường của "tâm ma"? Câu trả lời vẫn còn là một ẩn số. Nhưng một điều chắc chắn, thế giới từ đây sẽ chứng kiến một Lâm Nhất không còn là Lâm Nhất của ngày xưa nữa. Một con đường gian nan, đen tối hơn đang chờ đợi hắn, nơi mà ranh giới giữa tiên và ma trở nên mờ nhạt hơn bao giờ hết, nơi mà sự sống và cái chết chỉ là một màn biểu diễn hư vô, một vũ điệu tàn khốc của hồng trần.