Gió rít gào trên đỉnh Tuyệt Tình, như tiếng nức nở của vạn linh hồn không yên, như lời than khóc của chính hồng trần đang bị xé nát. Từng đợt gió lạnh buốt táp vào mặt, cắt da cắt thịt Lâm Nhất, nhưng nỗi đau thể xác chẳng thấm vào đâu so với sự giày vò trong tâm khảm hắn. Hắn quỳ gục trên nền đá trọc, tấm đạo bào cũ kỹ phất phơ trong đêm tối, tựa như một lá cờ rách nát giữa chiến trường hoang tàn. Không một ánh sao, không một vầng trăng, chỉ có mây mù giăng giăng, cuồn cuộn trôi qua, rọi một thứ ánh sáng ma quái lên những vách núi dựng đứng, nơi những thân ảnh vô hồn vừa bước vào cõi hư vô.
Lâm Nhất không thể ngăn cản họ. Hắn đã cố gắng, nhưng những cơ thể rỗng tuếch ấy không hề phản ứng, cứ thế lướt qua hắn, như thể hắn không tồn tại, hay như thể hắn cũng chỉ là một cái bóng trong đêm tối. Hắn chỉ có thể đứng đó, trên bờ vực của Tuyệt Tình Đỉnh, trơ mắt chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng nhất trong cuộc đời mình. Những người dân vô hồn, bao gồm cả Đứa Trẻ Câm Điếc tội nghiệp, không một chút do dự, không một lời than vãn, cứ thế cùng nhau bước tới mép vực. Bóng tối nuốt chửng lấy từng thân ảnh, từng linh hồn. Một tiếng la hét thê lương, ngắn ngủi vang lên, tiếng của A Câm, bé nhỏ và tuyệt vọng, nhưng nhanh chóng bị gió núi cuốn đi, hòa vào tiếng gào thét của thiên nhiên, trở thành một phần của nỗi đau vô tận. Rồi tất cả chìm vào im lặng. Chỉ còn tiếng gió rít gào, và tiếng vọng của sự trống rỗng, của một bi kịch vừa diễn ra.
Lâm Nhất quỳ gục trên đỉnh núi, hai tay ôm đầu, đôi mắt trợn trừng nhìn xuống vực sâu thăm thẳm, nơi những cuộc đời vô tội vừa kết thúc một cách bi thảm. Mùi đất ẩm mục, mùi lá cây mục nát và mùi đá lạnh buốt xộc vào khứu giác hắn, càng làm tăng thêm sự ghê rợn của khoảnh khắc này. Toàn thân hắn run rẩy, không phải vì cái lạnh của gió núi, mà vì nỗi đau, sự bất lực và "hạt giống oán hận" đang bùng lên dữ dội trong lòng. Nó không còn là một hạt giống nữa, mà đã trở thành một cái cây non, đâm rễ sâu vào từng thớ thịt, từng mạch máu, chi phối từng suy nghĩ của hắn.
“Không… không thể như vậy! Ta phải làm gì? Làm sao mới có thể dừng lại?” Lâm Nhất gào thét trong câm lặng, từng lời nói như những nhát búa giáng thẳng vào tâm hồn hắn. Hắn nhìn Phù Trần Mộc trong tay mình, nó vẫn mờ nhạt, vô dụng, như một lời chế giễu cho sự bất lực của một kẻ tu tiên. Hắn tự hỏi, “Vô Tiên” rốt cuộc là gì? Làm sao có thể “Vô Tiên” khi hồng trần lại tàn khốc đến thế? Làm sao có thể giữ vững bản tâm, giữ vững lòng trắc ẩn, khi mà cái ác lại có thể hủy diệt mọi thứ một cách dễ dàng đến vậy? Con đường của hắn, con đường mà hắn đã dành cả tuổi thơ để theo đuổi, con đường mà hắn tin là chân lý, giờ đây đang lung lay đến tận gốc rễ.
Hắn cảm thấy như mình đang chìm sâu vào một vực thẳm không đáy của tuyệt vọng, bị vây hãm bởi "tâm ma" và sự trỗi dậy không ngừng của Tà Đạo Sĩ Mù. Tiếng "tâm ma" lại vang vọng, không còn là những lời thì thầm dụ dỗ, mà là một tiếng gầm gừ, một lời phán quyết lạnh lùng. "Giết... trả thù... chỉ có máu mới rửa được nỗi nhục này! Ngươi đã thấy rồi đó, sự lương thiện của ngươi chỉ dẫn đến cái chết. Chỉ có sức mạnh, chỉ có sự tàn nhẫn mới có thể bảo vệ những gì ngươi còn lại! Hãy biến nỗi đau này thành lửa, thiêu cháy kẻ đã gây ra tất cả!"
Một tiếng gầm nhẹ, không phải của đau khổ, mà là của sự căm phẫn và hận thù vừa được gieo mầm sâu sắc, thoát ra từ cổ họng Lâm Nhất. Đôi mắt hắn, vốn đã đỏ ngầu từ sau thảm kịch Tiểu An Trấn, giờ đây như bốc cháy lên ngọn lửa của sự thù hận. Hắn siết chặt Phù Trần Mộc, không phải để tìm kiếm sự an ủi, mà như thể đang nắm chặt lấy một vũ khí, một lời thề báo thù. Cảm giác lạnh lẽo từ Phù Trần Mộc không còn là sự vô dụng, mà như một lời nhắc nhở rằng, có lẽ, đã đến lúc hắn phải thay đổi.
Hắn đứng dậy, tấm đạo bào phất phơ trong gió lạnh. Dáng vẻ gầy gò của hắn, dưới ánh trăng mờ ảo, trông thật cô độc và bi tráng. Con đường Vô Tiên của hắn đã rẽ sang một lối khác, một lối đi nhuốm màu máu và oán hận. "Hồng trần gian nan" chưa bao giờ hiện rõ đến thế, và "tiên đạo tại tâm" giờ đây lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Liệu hắn có thể giữ vững được bản tâm, hay sẽ hoàn toàn sa ngã vào con đường của "tâm ma"? Câu trả lời vẫn còn là một ẩn số. Nhưng một điều chắc chắn, thế giới từ đây sẽ chứng kiến một Lâm Nhất không còn là Lâm Nhất của ngày xưa nữa. Một con đường gian nan, đen tối hơn đang chờ đợi hắn, nơi mà ranh giới giữa tiên và ma trở nên mờ nhạt hơn bao giờ hết, nơi mà sự sống và cái chết chỉ là một màn biểu diễn hư vô, một vũ điệu tàn khốc của hồng trần. Hắn không còn là kẻ cam chịu chờ đợi bi kịch ập đến. Ánh mắt hắn hướng về phía chân trời xa xăm, nơi màn đêm vẫn bao phủ dày đặc, nhưng trong đó, một tia lửa căm thù đã bắt đầu nhen nhóm, thắp lên quyết tâm tìm kiếm, tìm kiếm kẻ đã gây ra tất cả, kẻ đã biến hồng trần này thành một địa ngục trần gian. Hắn sẽ tìm, dù phải lật tung cả trời đất, dù phải bước qua ngàn vạn xác khô, dù phải đối mặt với chính quỷ dữ trong tâm hồn mình.
***
Rời khỏi Tuyệt Tình Đỉnh khi những tia sáng đầu tiên của bình minh còn chưa kịp xua đi màn đêm u ám, Lâm Nhất bắt đầu cuộc hành trình mới, không mục đích rõ ràng, chỉ có một khao khát duy nhất: tìm ra Tà Đạo Sĩ Mù. Hắn đi bộ suốt cả ngày, xuyên qua những cánh rừng rậm rạp, những con đường mòn heo hút, bỏ lại sau lưng mùi máu tanh và sự tuyệt vọng của những ngôi làng đã chết. Đến chiều tối, khi chân đã mỏi nhừ và bụng đói cồn cào, hắn mới thấy thấp thoáng ánh đèn lấp lánh của một quán trọ ven đường. Thanh Phong Quán, một ngôi nhà gạch hai tầng nằm đơn độc giữa vùng đồi núi trùng điệp, vẫn còn đông đúc khách lữ hành và người dân địa phương.
Bước vào bên trong, Lâm Nhất cảm nhận ngay được sự khác biệt giữa không khí ồn ào nơi đây và sự tĩnh lặng chết chóc trên đỉnh núi vừa rời đi. Tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng chén đĩa lách cách, tiếng cười nói giòn tan hòa lẫn với mùi thức ăn, mùi rượu nồng và mùi mồ hôi của những người lao động vất vả, tạo nên một bức tranh sống động về cuộc sống hồng trần. Hắn chọn một góc khuất, gọi một bát mì đơn giản, và lặng lẽ ngồi lắng nghe. Hắn không nói gì, chỉ để đôi tai mình hòa vào dòng thông tin hỗn loạn, như một dòng sông nhỏ âm thầm chảy qua. Dù vẻ ngoài bình dị, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt đen láy của Lâm Nhất ẩn chứa một sự cảnh giác cao độ, một nỗi bất an không thể che giấu.
Không khí quán trọ tuy ồn ào nhưng lại bao trùm một nỗi sợ hãi ngấm ngầm, một làn sương mỏng của sự lo lắng len lỏi qua từng câu chuyện. “Chà, cái thời buổi này, sống không yên, chết không toàn thây,” một lão già râu bạc phơ, dáng người gầy gò, khuôn mặt khắc khổ nhưng đôi mắt sáng ngời, cất tiếng. Đó là Ông Đồ, người kể chuyện dạo nổi tiếng của vùng, luôn cầm một cây quạt cũ kỹ, và mỗi câu chuyện của lão đều ẩn chứa một chân lý, hoặc chí ít là một lời cảnh báo. “Nghe đồn ở làng bên, cả trăm người bỗng dưng hóa thành xác sống, cứ thế mà đi lang thang trong đêm, rồi tự mình nhảy xuống vực sâu. Chẳng ai biết tại sao, chỉ thấy ma khí nồng nặc, đến mức cây cối cũng khô héo.” Ông Đồ vừa nói vừa phe phẩy quạt, ánh mắt đầy vẻ lo lắng.
Tiếng xì xào nổi lên. "Thật vậy sao? Tôi nghe nói còn kinh khủng hơn nhiều!" Một người đàn ông trung niên, thân hình mập mạp, khuôn mặt phúc hậu, nụ cười niềm nở quen thuộc của Chủ Quán Trọ Quê, Bác Ba, chen vào. Ánh mắt Bác Ba không giấu được sự bất an, dù ông vẫn cố giữ thái độ bình thường. "Khách đến là nhà, khách đi là bạn, nhưng thời buổi này, ai cũng sợ hãi. Nghe nói cái gã Tà Đạo Sĩ Mù đó, hắn không chỉ giết người đâu, hắn còn biến người ta thành... con rối! Hắn lấy đi linh hồn, khiến họ tự mình tìm đến cái chết. Tôi có người bà con ở thị trấn Tây Lâm, kể rằng cả làng bị một thứ tà thuật bao phủ, người sống không ra sống, người chết không ra chết, cứ thế mà múa may quay cuồng như bị ma ám. Khi tỉnh lại thì đã mất hết trí nhớ, hoặc hóa điên dại."
Những lời đồn đại về 'Tà Đạo Sĩ Mù' và 'quỷ thuật' của hắn bắt đầu len lỏi vào tai Lâm Nhất, mỗi câu chuyện đều đáng sợ hơn câu chuyện trước, không chỉ về cái chết mà còn về sự tha hóa tâm hồn. Hắn lắng nghe một cách cẩn trọng, từng lời nói như khắc sâu vào tâm trí. “Còn nữa,” Ông Đồ nói tiếp, giọng hạ thấp, “có những nơi, ma khí còn kinh khủng hơn nhiều. Ở biên giới phía Tây, gần Ma Đô Phế Tích cũ, người ta thấy những dấu vết lạ lắm. Không phải tà khí bình thường đâu, nó lạnh buốt thấu xương, có thể làm đông cứng cả sinh khí. Ai bén mảng đến đó đều trở về với đôi mắt trống rỗng, không hồn, hoặc đơn giản là không bao giờ trở về nữa.”
Lâm Nhất im lặng lắng nghe, ánh mắt dò xét, ghi nhớ từng chi tiết. Hắn lén hỏi thêm Bác Ba về những địa điểm có dấu vết ma khí rõ ràng nhất mà người dân thường hay nhắc đến. "Ma Đô Phế Tích ư?" Hắn lẩm bẩm trong miệng, cái tên này từ lâu đã gắn liền với những câu chuyện rùng rợn về một thành phố ma đạo cổ xưa bị hủy diệt trong một cuộc đại chiến, nơi ma khí ngưng tụ thành những thực thể đáng sợ. Đây có thể là manh mối duy nhất mà hắn tìm được lúc này. Ánh mắt hắn ánh lên một tia lạnh lẽo, quyết tâm. "Hắn... đang ở đó sao?" Hắn tự hỏi, nhưng không ai có thể trả lời. Chỉ có nỗi sợ hãi bao trùm, và những lời đồn đại về một thế lực tà ác đang lan rộng, vượt xa những gì hắn từng tưởng tượng. Cái ác này không chỉ nhắm vào thân xác, mà còn muốn hủy diệt cả linh hồn, biến con người thành những con rối vô tri. Điều này khiến "hạt giống oán hận" trong lòng Lâm Nhất càng thêm bùng cháy, hòa lẫn với một sự hoài nghi sâu sắc về bản chất của "tiên đạo" trong một hồng trần tàn khốc đến thế. Hắn rời khỏi Thanh Phong Quán, mang theo bát mì còn dang dở và một tâm trạng nặng trĩu.
***
Đêm khuya, sương mù đen đặc cuồn cuộn như những con thủy quái khổng lồ trườn mình trên mặt đất, nuốt chửng mọi thứ vào bóng tối vô tận. Gió lạnh buốt rít gào, không ngừng đập vào mặt Lâm Nhất, mang theo mùi đất ẩm mục, mùi tanh nồng của xác thối và một thứ âm khí đặc quánh, lạnh lẽo đến thấu xương. Hắn đã đến Ma Đô Phế Tích, một tàn tích của thành phố ma đạo cổ xưa, nơi mà ngay cả ánh trăng cũng không dám rọi chiếu.
Những tòa nhà đổ nát, tường thành vỡ vụn, các tượng đá ma quái bị phá hủy, tất cả đều được xây từ đá đen hoặc xương cốt đã phong hóa, giờ đây chìm ngập trong màn sương đen, trông thật hoang tàn và chết chóc. Tiếng gió rít qua các khe tường đổ nát nghe như tiếng quỷ khóc, tiếng xương cốt va chạm lạo xạo mỗi khi có cơn gió mạnh thổi qua, và đôi khi, Lâm Nhất còn nghe thấy tiếng than khóc yếu ớt của những tàn hồn còn vương vấn nơi đây. Bầu không khí u ám, hoang tàn, chết chóc bao trùm lấy hắn, khiến từng tế bào trong cơ thể đều run rẩy. Âm khí nồng đậm đến mức Phù Trần Mộc trong tay Lâm Nhất cũng không thể hoàn toàn xua tan. Nó chỉ tỏa ra một ánh sáng yếu ớt, lay lắt, như ngọn nến đứng trước bão tố, tượng trưng cho sự bất lực của chính hắn và con đường "Vô Tiên" trước sự tàn khốc của tà đạo.
Lâm Nhất bước đi thận trọng qua những đống đổ nát, mỗi bước chân đều tạo ra tiếng vang vọng ghê rợn trong sự tĩnh mịch của đêm tối. Hắn nhìn thấy những xác chết khô héo nằm la liệt, không phải do bệnh tật hay chiến tranh, mà dường như bị hút cạn sinh khí, chỉ còn lại lớp da bọc xương. Nỗi kinh hoàng dâng lên trong lòng, nhưng hắn vẫn cố gắng giữ vững sự bình tĩnh. Hắn biết, Tà Đạo Sĩ Mù không chỉ là một kẻ tàn bạo, mà còn là một bậc thầy về tà thuật, kẻ có thể thao túng tâm trí, rút cạn sinh lực và biến con người thành những vỏ bọc rỗng tuếch.
Giữa một đống đổ nát của một ngôi đền cổ, Lâm Nhất chợt thấy một thân ảnh gầy guộc, một cánh tay bị cụt, đang quỳ gối run rẩy. Đó là Người Ăn Mày Cụt Tay, Lão Cụt, mà hắn đã nghe nói đến trong quán trọ. Khuôn mặt Lão Cụt nhăn nheo, đôi mắt thất thần, trống rỗng, không chút sự sống, miệng lẩm bẩm những lời vô nghĩa.
“Hắn… hắn lấy đi… lấy đi linh hồn của ta…” Lão Cụt lặp đi lặp lại, giọng run rẩy, như một chiếc lá khô bị gió cuốn đi. “Không chỉ linh hồn… hắn còn lấy đi… lấy đi ký ức… lấy đi tất cả…”
Lâm Nhất cố gắng tiếp cận Lão Cụt, nhưng ma khí quá mạnh khiến hắn phải chùn bước. Một làn hơi lạnh buốt từ người Lão Cụt tỏa ra, không phải cái lạnh của thân nhiệt thấp, mà là cái lạnh của tử khí, của sự trống rỗng. Phù Trần Mộc trong tay Lâm Nhất rung lên khe khẽ, ánh sáng càng thêm mờ nhạt, như thể đang cảnh báo hắn về sự nguy hiểm. "Hắn đã biến những con người này thành những vật chứa rỗng tuếch, những con rối vô hồn," Lâm Nhất độc thoại nội tâm. "Sức mạnh của hắn không chỉ nằm ở việc hủy diệt thân xác, mà còn ở khả năng thao túng tâm trí, bẻ gãy ý chí, biến con người thành những công cụ cho tà đạo của hắn."
Hắn quan sát kỹ các dấu vết tà thuật, những ký hiệu ma quái khắc trên tường đổ nát, trên những phiến đá lạnh lẽo. Những ký hiệu này không đơn thuần là bùa chú, mà dường như là một loại ngôn ngữ cổ xưa, ẩn chứa một sức mạnh tà ác khủng khiếp. Mỗi ký hiệu đều như một mắt xích, liên kết với nhau, tạo thành một mạng lưới rộng lớn, hút lấy sinh khí từ đất trời, từ những sinh linh còn sót lại. Cảm giác lạnh lẽo thấu xương và sức mạnh tà ác đang lan tỏa từ những ký hiệu này khiến Lâm Nhất nhận ra rằng, Tà Đạo Sĩ Mù không phải là một kẻ tu luyện tà đạo đơn độc, mà có lẽ hắn là một phần của một thế lực lớn hơn nhiều, một thế lực đã tồn tại từ lâu, có thể là từ thời Đại Tiên Chiến, những kẻ đã từng gieo rắc tai ương khắp hồng trần.
"Ma Đô Phế Tích... nơi này không phải là ngẫu nhiên," Lâm Nhất suy nghĩ. "Hắn lợi dụng sự tích tụ của tà khí cổ xưa ở đây để thực hiện những nghi lễ kinh hoàng, để nuôi dưỡng tà đạo của mình." Hắn nhớ lại lời của Ông Đồ và Bác Ba, những câu chuyện về những ngôi làng bị biến thành xác sống, những người tự kết liễu đời mình. Tất cả đều có mối liên hệ với ma khí, với sự thao túng tâm trí. Lâm Nhất nhận ra rằng, con đường mà hắn đang theo đuổi, con đường "Vô Tiên" thuần túy, có lẽ không đủ để đối phó với một kẻ thâm độc và có quy mô lớn như Tà Đạo Sĩ Mù. Hắn cần phải tìm kiếm những phương pháp mới, những sức mạnh khác, để không chỉ trả thù mà còn để bảo vệ những gì còn sót lại của hồng trần.
"Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình," hắn thầm nhủ. Nhưng trước mặt hắn, chỉ còn lại những linh hồn bị bóp méo, những sinh mạng bị cướp đoạt, và tình yêu thương đã bị biến thành nỗi kinh hoàng. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm." Nhưng chân tâm của hắn, giờ đây, đang bị bủa vây bởi oán hận và khao khát báo thù. Ma khí nồng đậm bao trùm, như một bàn tay vô hình đang cố gắng bóp nghẹt lấy tâm trí Lâm Nhất, đẩy hắn sâu hơn vào vực thẳm của bóng tối. Hắn cảm thấy "tâm ma" trong lòng lại trỗi dậy, không còn thì thầm, mà gầm gừ, thúc giục hắn chấp nhận sự tàn nhẫn, chấp nhận sức mạnh của bóng tối để đối đầu với cái ác lớn hơn.
Lâm Nhất siết chặt Phù Trần Mộc, ánh mắt hắn nhìn xuyên qua màn sương đen, về phía xa xăm, nơi những tàn tích của Ma Đô Phế Tích chìm trong đêm tối. Hắn không thể quay lưng lại. Hắn không thể chấp nhận sự bất lực một lần nữa. Dù con đường phía trước có gian nan đến đâu, dù hắn có phải đối mặt với những thử thách kinh hoàng nào, hắn cũng phải tiếp tục. Bởi vì, ở đâu đó trong bóng tối này, Tà Đạo Sĩ Mù đang ẩn mình, và hắn, Lâm Nhất, sẽ là người tìm ra hắn, dù phải trả bất cứ giá nào. Con đường của hắn, giờ đây, đã không còn là một con đường đơn thuần của sự tu thân dưỡng tính, mà đã trở thành một cuộc chiến khốc liệt, nơi ranh giới giữa tiên và ma đã hoàn toàn bị xóa nhòa. Một cuộc chiến mà hắn, một tiểu đạo sĩ gầy gò, sẽ phải đơn độc đối mặt với một thế lực tà ác có thể đã ngủ vùi qua hàng thiên niên kỷ.