Vô tiên chi đạo
Chương 196

Bóng Đêm Thao Túng: Khi Ký Ức Biến Thành Ác Mộng

3774 từ
Mục tiêu: Tiếp tục khắc họa sự leo thang của thảm kịch do Tà Đạo Sĩ Mù gây ra, tập trung vào việc những người Lâm Nhất từng tiếp xúc hoặc dân vô tội bị cuốn vào vòng xoáy tàn độc.,Làm sâu sắc thêm xung đột nội tâm của Lâm Nhất, đẩy 'hạt giống oán hận' lên một tầm cao mới khi hắn chứng kiến sự bất lực của mình và sự tàn phá của tà đạo.,Khẳng định rõ hơn bản chất thao túng tâm trí của Tà Đạo Sĩ Mù, cho thấy sự kinh hoàng không chỉ nằm ở cái chết mà còn ở sự mất mát nhân tính.,Giữ vững tông điệu trầm buồn, bi tráng và kinh hoàng của Arc, tạo tiền đề cho sự xuất hiện của tia sáng hy vọng sau này.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tà Đạo Sĩ Mù, Bán Bánh Bao (A Cường), Đứa Trẻ Câm Điếc (A Câm), Dân làng
Mood: Trầm buồn, bi tráng, kinh hoàng, tuyệt vọng, u ám
Kết chương: [object Object]

Sương mù đen đặc, lạnh lẽo vẫn còn vương vấn trên những tàn tích hoang tàn của Ma Đô Phế Tích, như một tấm màn tang che phủ những vết thương của thời gian. Ánh bình minh le lói, yếu ớt, cố gắng xuyên qua màn sương quánh đặc, nhưng chẳng thể xua tan đi cái lạnh thấu xương hay bóng tối u ám đang ngự trị nơi đây. Lâm Nhất bước đi, mỗi bước chân đều nặng trĩu như thể không chỉ gánh trên vai trọng lượng của chính hắn, mà còn là nỗi đau và sự tuyệt vọng của vô vàn linh hồn đã bị chôn vùi tại mảnh đất chết chóc này. Hơi lạnh từ âm khí của đêm qua vẫn bám riết lấy da thịt, thấm sâu vào tận xương tủy, khiến hắn cảm thấy toàn thân như bị đóng băng, dù máu vẫn chảy trong huyết quản.

Hắn quay đầu nhìn lại, cái nhìn chất chứa quá nhiều cảm xúc hỗn độn: sự kinh hoàng, căm phẫn, và cả một nỗi bất lực đến nghẹt thở. Các tòa nhà đổ nát, tường thành vỡ vụn, những tượng đá ma quái bị thời gian và tà khí gặm mòn đến biến dạng, tất cả đều nhuốm một màu xám xịt của tro tàn và tử khí. Những công trình kiến trúc được xây từ đá đen thô ráp, hoặc tệ hơn, từ xương cốt đã phong hóa của những sinh linh vô tội, giờ đây chỉ còn là những bộ xương khô khốc, trơ trọi, phơi mình dưới ánh sáng mờ ảo của buổi ban mai. Chúng đứng đó như những chứng nhân câm lặng của một thảm kịch kinh hoàng đã diễn ra từ hàng ngàn năm trước, và giờ đây, bi kịch ấy lại tái diễn, nhưng mang một hình hài quái dị hơn, thâm độc hơn.

Tiếng gió rít qua những khe tường đổ nát, nghe như tiếng khóc than của tàn hồn vất vưởng, bị giam cầm trong những ngóc ngách của phế tích. Đôi khi, còn có tiếng xương cốt khô khốc va chạm vào nhau, lạo xạo theo từng cơn gió lạnh, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc, gieo rắc nỗi sợ hãi vào tận đáy lòng người. Mùi đất ẩm mục, mùi tanh nồng của xác thối từ những sinh vật vô danh đã chết mục trong bóng tối, và cả mùi âm khí đặc quánh, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ hương vị ghê tởm, khiến dạ dày Lâm Nhất cuộn lên từng cơn. Hắn đã từng chứng kiến nhiều cảnh tượng đáng sợ, nhưng chưa bao giờ có một nơi nào lại mang nặng sự u ám, hoang tàn và chết chóc đến vậy, nơi mà ngay cả sự sống cũng dường như bị nguyền rủa, không thể nảy nở. Âm khí nơi đây nồng đậm đến mức có thể cảm nhận được bằng cả giác quan, như một lớp màng vô hình bao phủ, gợi cảm giác rùng rợn và nguy hiểm tột độ.

Phù Trần Mộc trong tay Lâm Nhất, vốn luôn toát ra vẻ thanh thoát, linh động, giờ đây dường như cũng mất đi phần nào sinh khí. Nó chỉ còn là một vật vô tri, dù vẫn phát ra ánh sáng mờ nhạt, nhưng không đủ để sưởi ấm hay xua tan đi cái lạnh lẽo đang bao trùm tâm hồn hắn. Hắn siết chặt cán Phù Trần, cảm nhận thớ gỗ lạnh buốt trong lòng bàn tay, như một lời nhắc nhở về sự bất lực, về những gì hắn đã chứng kiến và cảm nhận được.

“Ma Đô Phế Tích… không phải chỉ là một tàn tích của quá khứ,” Lâm Nhất độc thoại nội tâm, giọng nói vang vọng trong tâm trí hắn, trầm buồn và nặng nề. “Nó là một cái bẫy, một nấm mồ cho những linh hồn đã lạc lối, và cũng là một nguồn năng lượng tà ác vô tận, chờ đợi để được đánh thức.” Hắn nhớ lại những lời kể của Ông Đồ, của Bác Ba, về những lời đồn đại rùng rợn, về sự mất tích bí ẩn của những kẻ lỡ bước chân vào vùng đất bị nguyền rủa này. Giờ đây, khi tận mắt chứng kiến những tàn tích ma đạo cổ xưa, những ký hiệu khắc trên đá đen, hắn mới thực sự hiểu được sự đáng sợ của Tà Đạo Sĩ Mù. Hắn không chỉ là một kẻ tà ác thông thường, mà là một kẻ am hiểu sâu sắc về ma đạo cổ xưa, một kẻ có khả năng lợi dụng sức mạnh của quá khứ để gieo rắc tai ương cho hiện tại.

Những tàn tích ma đạo cổ xưa chồng chéo lên hình ảnh Lão Cụt với đôi mắt trống rỗng, những tiếng lẩm bẩm vô nghĩa “Hắn… hắn lấy đi… lấy đi linh hồn của ta…”, tất cả củng cố thêm nỗi kinh hoàng về một thế lực tà ác không thể hình dung. Lâm Nhất đã từng nghĩ rằng tà đạo chỉ là những phép thuật hiểm độc, những kẻ tu luyện tà công để tăng cường sức mạnh cá nhân. Nhưng những gì Tà Đạo Sĩ Mù đang làm lại vượt xa mọi giới hạn mà hắn từng biết. Đó không chỉ là sự hủy diệt thể xác, mà là sự bẻ gãy ý chí, sự thao túng tâm trí, biến con người thành những con rối vô hồn.

“Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm,” hắn thầm nhủ, nhưng lời triết lý quen thuộc giờ đây lại trở nên xa vời, khó nắm bắt. “Nếu tiên đạo là ở tâm, vậy làm sao ta có thể giữ vững được chân tâm khi xung quanh ta, hồng trần đang dần biến thành địa ngục? Khi những người vô tội bị tước đoạt cả linh hồn, không còn là chính mình, thì đâu còn là ‘nhân sinh hữu tình’ nữa?” Nỗi bất lực dâng trào, hòa lẫn với ‘hạt giống oán hận’ đang nảy mầm mạnh mẽ trong lòng. Hắn đã cố gắng tu luyện, cố gắng tìm kiếm con đường Vô Tiên, nhưng dường như con đường ấy lại không thể cứu vãn được những bi kịch đang diễn ra ngay trước mắt.

Lâm Nhất bước đi chậm rãi, mỗi bước chân in hằn trên nền đất ẩm ướt, như thể đang dẫm lên chính những mảnh vỡ của niềm tin và hy vọng. Phù Trần Mộc trong tay hắn, vốn là biểu tượng của sự thanh tịnh và đạo pháp, giờ đây lại mang một cảm giác nặng nề, như thể nó cũng đang chịu đựng gánh nặng của những linh hồn bị giam cầm. Hắn cảm thấy mình nhỏ bé và đơn độc biết bao trước một thế lực tà ác vừa cổ xưa, vừa quỷ quyệt, vừa có khả năng thao túng tâm trí con người một cách kinh hoàng.

“Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình…” Lời ấy lại vang lên trong tâm trí hắn, nhưng giờ đây lại mang một vị đắng chát. Hắn nhìn lên bầu trời, nơi những đám mây xám xịt bắt đầu tụ lại, báo hiệu một ngày không mấy tốt lành. Liệu có còn linh hồn nào còn giữ được sự trong sạch, liệu có còn tình người nào có thể chống lại được sự tha hóa của tà khí? Lâm Nhất không biết. Hắn chỉ biết rằng, hắn không thể quay lưng lại. Nỗi oán hận, dù là một cảm xúc tiêu cực, giờ đây lại là động lực duy nhất thúc đẩy hắn tiến về phía trước, tìm kiếm một phương pháp, một con đường, dù là phải chấp nhận bóng tối để chiến đấu với bóng tối.

* * *

Khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, ánh nắng chói chang đổ xuống trần gian, nhưng chẳng thể làm tan đi cái khí lạnh lẽo, u ám đang bao trùm Thôn Vân Thôn. Ngôi làng nhỏ bé này, vốn nép mình bên sườn núi với những vườn trà xanh mướt trải dài, giờ đây lại mang một vẻ ma quái đến ghê người. Lâm Nhất từng ghé qua đây, ấn tượng bởi vẻ đẹp giản dị và sự yên bình của nó. Các ngôi nhà gỗ đơn sơ, mái ngói xám bạc, xen kẽ giữa những luống trà tươi tốt, tạo nên một bức tranh thủy mặc hữu tình. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng suối chảy róc rách từ khe núi, tiếng người hái trà trò chuyện râm ran, và tiếng trẻ con nô đùa rộn ràng khắp ngõ xóm – tất cả những âm thanh ấy đã từng là bản hòa ca của sự sống, của sự an yên. Mùi trà tươi thoang thoảng trong gió, hòa cùng mùi đất ẩm sau cơn mưa và mùi gỗ mục phảng phất, tạo nên một bầu không khí trong lành, mát mẻ đến lạ thường.

Nhưng giờ đây, tất cả đã biến thành địa ngục trần gian. Bầu không khí vẫn trong lành đó, nhưng lại mang theo một hơi lạnh kỳ lạ, một sự ngột ngạt vô hình. Tiếng chim hót đã biến mất, thay vào đó là những âm thanh rên rỉ, thét gào, những tiếng cười man dại và cả những tiếng va chạm đáng sợ. Người dân Thôn Vân Thôn, những con người chất phác, hiền lành mà hắn từng gặp, giờ đây không còn là chính mình. Họ lang thang vô định trên con đường đất nhỏ, đôi mắt trống rỗng, vô hồn, như những cái xác biết đi. Một số người tự hành hạ bản thân, cào cấu vào da thịt, máu tươi chảy ròng ròng mà không hề cảm thấy đau đớn. Một số khác đánh đập lẫn nhau, những cú đấm, những cú đá không chút thương tiếc, chỉ để thỏa mãn một cơn khát máu vô thức. Lại có những người ngồi thẫn thờ, bất động, đôi môi khô khốc lẩm bẩm những lời vô nghĩa, ánh mắt nhìn thẳng vào hư vô, như thể linh hồn đã lìa khỏi xác.

Lâm Nhất sững sờ khi nhận ra một thân hình mập mạp quen thuộc giữa đám đông hỗn loạn ấy. Đó là Bán Bánh Bao A Cường, người từng bán cho hắn những chiếc bánh bao nóng hổi, thơm ngon. A Cường, với khuôn mặt vui vẻ, mồ hôi nhễ nhại, luôn mặc chiếc áo trắng tinh tươm và tay cầm những chiếc bánh bao bốc khói nghi ngút, miệng luôn nở nụ cười và câu nói quen thuộc: “Bánh bao nóng hổi đây! Ăn vào là ấm lòng!” Giờ đây, khuôn mặt ấy biến dạng vì đau đớn và điên loạn, hai bàn tay mập mạp không còn cầm bánh bao nữa, mà đang điên cuồng cào cấu vào mặt mình. Máu đỏ tươi chảy dài trên gương mặt, hòa lẫn với mồ hôi và nước mắt khô cạn, tạo thành một cảnh tượng kinh hoàng đến tột độ. Hắn rên rỉ những tiếng đứt quãng, không thành lời, đôi mắt lờ đờ nhìn Lâm Nhất, nhưng dường như không hề nhận ra.

“A Cường!” Lâm Nhất gào lên, tiếng gọi lạc đi trong sự hỗn loạn của ngôi làng. Hắn lao vào giữa đám đông điên loạn, cố gắng tiếp cận A Cường. “A Cường, ngươi tỉnh lại đi! Ngươi là A Cường bán bánh bao cơ mà! Ngươi không phải là quỷ!”

Nhưng A Cường không phản ứng. Hắn vẫn tiếp tục tự hành hạ mình, tiếng rên rỉ nghe thảm thiết hơn bao giờ hết. Lâm Nhất vội vàng dùng Phù Trần Mộc, cố gắng xua đi tà khí đang bao trùm lấy A Cường. Ánh sáng mờ nhạt từ Phù Trần Mộc lóe lên, nhưng dường như chẳng hề hấn gì. Tà khí quá mạnh, nó đã ăn sâu vào linh hồn những người dân nơi đây, biến họ thành những con rối, những cái xác trống rỗng. A Cường giật mạnh tay ra khỏi Lâm Nhất, ánh mắt điên dại nhìn hắn, rồi lại tiếp tục cào cấu vào mặt mình, như thể có một thứ gì đó vô hình đang điều khiển hắn.

“Đây không phải là giết chóc… đây là hủy hoại linh hồn!” Lâm Nhất độc thoại nội tâm, cảm giác ghê tởm và phẫn nộ dâng lên tột độ. Hắn chưa từng thấy một loại tà thuật nào lại thâm độc đến mức này. Nó không lấy đi sinh mạng ngay lập tức, mà từ từ gặm nhấm, phá hủy nhân tính, biến con người thành những quái vật của chính mình. Những người dân làng khác, với đôi mắt vô hồn, bỗng nhiên quay sang tấn công Lâm Nhất. Họ không có chiêu thức, không có kỹ năng, chỉ có sức mạnh man rợ của những kẻ đã mất đi lý trí. Những cú đấm, cú đá không chút mục đích, chỉ mang theo bản năng hủy diệt.

Lâm Nhất né tránh, cố gắng không làm tổn thương họ. Hắn dùng Phù Trần Mộc để phòng thủ, đẩy lùi những kẻ đang lao vào mình. Từng gương mặt quen thuộc mà hắn từng thấy trong quán ăn, từng nụ cười hồn hậu mà hắn từng nhận được, giờ đây đều biến thành những biểu cảm ghê rợn, những cái miệng há hốc gào thét những âm thanh đứt quãng. “Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình…” Lời triết lý ấy lại vang lên trong tâm trí hắn, nhưng giờ đây lại là một sự châm biếm tàn nhẫn. Linh hồn đã bị bóp méo, tình người đã bị biến thành thù hận và điên loạn. Hắn cảm thấy một nỗi đau đớn tột cùng xé toạc lồng ngực. Chứng kiến những con người vô tội bị biến thành thế này, nỗi tuyệt vọng trong hắn càng thêm sâu sắc, và ‘hạt giống oán hận’ càng được tưới tắm bằng máu và nước mắt.

Hắn cố gắng tìm cách thoát khỏi vòng vây của những người dân đang điên loạn, nhưng họ quá đông, và sự điên cuồng của họ khiến họ trở nên mạnh mẽ một cách đáng sợ. Mùi máu tanh nồng nặc trong không khí, hòa lẫn với mùi đất và mùi trà, tạo nên một hỗn hợp kinh tởm. Tiếng la hét yếu ớt của những người bị thương, tiếng gào rú của những kẻ điên loạn, và tiếng gió rít gào qua những mái nhà hoang tàn, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự hủy diệt. Lâm Nhất cảm thấy mình bất lực tột độ. Con đường ‘Vô Tiên’ của hắn, con đường của sự tu thân dưỡng tính, dường như chẳng thể làm được gì trước một loại tà đạo thao túng tâm trí tinh vi và tàn độc đến vậy. Hắn đã từng nghĩ rằng mình có thể dùng đạo pháp để cứu vớt chúng sinh, nhưng giờ đây, ngay cả một người bán bánh bao mà hắn từng trò chuyện, một đứa trẻ ngây thơ, hắn cũng không thể bảo vệ. Nỗi đau đớn này còn tệ hơn bất kỳ vết thương thể xác nào.

* * *

Cuối cùng, sau những nỗ lực vô vọng, Lâm Nhất bị đẩy lùi về một góc khuất của Thôn Vân Thôn. Hắn ngã phịch xuống giữa đống đổ nát, cơ thể rã rời, hơi thở hổn hển. Xung quanh hắn, khung cảnh tan hoang của ngôi làng hiện lên rõ mồn một dưới ánh chiều tà. Mây đen đã kéo đến, che phủ gần hết bầu trời, khiến ánh sáng ban ngày càng trở nên u ám. Gió lạnh bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo hơi ẩm và mùi tanh của máu, như một lời thì thầm về những bi kịch đang diễn ra. Lâm Nhất nhìn những người dân làng vẫn đang điên cuồng tự hành hạ hoặc tấn công lẫn nhau, đôi mắt hắn tràn ngập sự tuyệt vọng. Những hình ảnh kinh hoàng ấy như những lưỡi dao sắc bén, cứa vào tâm can hắn, khiến hắn đau đớn đến tột cùng.

Đột nhiên, giữa những âm thanh hỗn loạn và tiếng gió rít gào, hắn nghe thấy một tiếng nức nở yếu ớt, lạc lõng, như tiếng mèo con bị bỏ rơi. Tiếng khóc ấy không phải là tiếng rên rỉ điên loạn, mà là một tiếng khóc chất chứa sự sợ hãi tột cùng và nỗi đau thuần khiết. Lâm Nhất lay mình đứng dậy, lần theo âm thanh ấy. Trong một đống đổ nát của một căn nhà bị phá hủy, dưới một tấm ván gỗ mục nát, hắn thấy một thân hình nhỏ bé đang co ro.

Đó là Đứa Trẻ Câm Điếc A Câm. Khuôn mặt nhỏ nhắn của nó trắng bệch vì sợ hãi, đôi mắt to tròn, ngây thơ giờ đây tràn ngập nước mắt và sự kinh hoàng, phản chiếu hình ảnh địa ngục trần gian xung quanh. Thân hình gầy gò của nó run rẩy không ngừng, hai cánh tay nhỏ bé ôm chặt lấy đầu gối, và trong vòng tay ấy là một con búp bê vải cũ kỹ, đã sờn rách, như một pháo đài cuối cùng chống lại thế giới tàn nhẫn. A Câm không thể nghe, không thể nói, nhưng đôi mắt trong veo ấy lại nhìn Lâm Nhất với một sự cầu xin đến xé lòng, một sự hy vọng mong manh vào một sự giải thoát, một sự bảo vệ mà Lâm Nhất biết rằng hắn không thể mang lại.

Lâm Nhất quỳ xuống bên A Câm, trái tim hắn như bị bóp nghẹt. Hắn đưa tay chạm vào mái tóc rối bù của đứa trẻ, cảm nhận sự run rẩy của nó. Sự sợ hãi tột cùng của A Câm, nỗi đau mà nó không thể cất thành lời, như một nhát dao đâm thẳng vào nỗi bất lực của hắn.

“Tiểu cô nương… không sao đâu… sẽ ổn thôi…” Lâm Nhất thầm thì, giọng nói lạc đi vì nghẹn ngào. Hắn ôm chặt lấy A Câm vào lòng, cảm nhận cơ thể nhỏ bé ấy run rẩy như một chiếc lá trước gió. Hơi lạnh từ cơ thể nó không phải là do cái lạnh của thời tiết, mà là cái lạnh của nỗi sợ hãi tột độ đã đóng băng tâm hồn. "Ta... ta không thể... ta không thể bảo vệ ai sao?" Câu hỏi ấy vang vọng trong đầu hắn, không còn là một tiếng thì thầm mà là một tiếng gầm gừ, xé nát tâm can.

Hắn đã thề sẽ tuân theo con đường ‘Vô Tiên’, con đường của sự buông bỏ, của thuận theo tự nhiên. Nhưng giờ đây, những gì hắn chứng kiến, những gì hắn cảm nhận, lại đang thúc đẩy ‘hạt giống oán hận’ trong lòng hắn nảy nở mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Làm sao có thể buông bỏ khi những linh hồn vô tội đang bị giày xéo? Làm sao có thể thuận theo tự nhiên khi tự nhiên đang bị bóp méo bởi một thế lực tà ác?

Lâm Nhất ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đang tối sầm lại. Những đám mây đen kịt đã che phủ hoàn toàn ánh sáng cuối cùng của ngày, và những tia chớp yếu ớt bắt đầu xé toạc màn đêm đang buông xuống. Nỗi oán hận và tuyệt vọng dâng trào trong lòng hắn, không còn là những cảm xúc bị kìm nén nữa, mà là một cơn bão tố đang gầm thét, sẵn sàng cuốn phăng mọi thứ.

“Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm.” Nhưng chân tâm của hắn, giờ đây, đang bị bủa vây bởi một cơn thịnh nộ không thể kiềm chế. “Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán.” Nhưng lòng người Thôn Vân Thôn, đã bị Tà Đạo Sĩ Mù thao túng, biến thành những con rối vô hồn, mất hết lý trí. Hắn nhìn xuống A Câm đang run rẩy trong vòng tay, cảm nhận hơi thở yếu ớt của đứa trẻ. Nếu hắn không thể bảo vệ cả những người yếu đuối nhất, thì con đường tiên đạo của hắn có ý nghĩa gì?

Ma khí nồng đậm bao trùm, không chỉ từ bên ngoài mà còn từ chính trong lòng hắn. "Tâm ma" trong Lâm Nhất không còn thì thầm nữa, nó gầm gừ, thúc giục hắn chấp nhận sự tàn nhẫn, chấp nhận sức mạnh của bóng tối để đối đầu với cái ác lớn hơn. Nó nói rằng con đường thuần khiết đã thất bại, rằng chỉ có sức mạnh tuyệt đối, dù là sức mạnh tà ác, mới có thể chấm dứt bi kịch này. Sự bất lực của hắn trước tà đạo thao túng tinh thần đã báo hiệu rằng hắn cần phải tìm kiếm một phương pháp mới, không còn chỉ là sức mạnh tu vi hay đạo lý thuần túy.

Lâm Nhất siết chặt A Câm, cảm nhận sự sống mong manh của đứa trẻ, và cũng cảm nhận sự thù hận đang trỗi dậy trong chính mình. Nỗi oán hận sâu sắc này sẽ là động lực mạnh mẽ, có thể dẫn hắn đến những quyết định liều lĩnh hoặc tìm kiếm một con đường khác để đối phó với Tà Đạo Sĩ Mù. Hắn biết, sự tàn phá của Tà Đạo Sĩ Mù lên những người dân vô tội, đặc biệt là A Câm, sẽ củng cố quyết tâm của hắn, nhưng cũng đẩy hắn gần hơn đến bờ vực của "tâm ma".

Một tia chớp sáng lóe lên trên nền trời đen kịt, chiếu rọi khuôn mặt Lâm Nhất. Đôi mắt hắn không còn vẻ trầm tư thường ngày, mà thay vào đó là một ánh sáng lạnh lẽo, kiên quyết, pha lẫn với sự tăm tối của thù hận. Hắn đã không còn là tiểu đạo sĩ mồ côi năm xưa chỉ biết tìm kiếm chân lý trong sự tĩnh lặng của Huyền Nguyên Quan. Hắn đã nhìn thấy tận cùng của hồng trần gian nan, và hắn biết, để cứu vớt những sinh linh bé nhỏ này, để chấm dứt sự thao túng kinh hoàng của Tà Đạo Sĩ Mù, hắn sẽ phải thay đổi. Con đường phía trước, không còn là Vô Tiên, mà là một con đường đầy gai góc, nơi ranh giới giữa chính và tà đã trở nên vô cùng mờ nhạt.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ