Màn đêm buông xuống Thôn Vân Thôn như một tấm màn tang, nặng nề và đen kịt, nuốt chửng những ánh sáng yếu ớt còn sót lại từ những ngọn đèn dầu lay lắt. Gió lạnh rít lên từng hồi, mang theo âm khí nồng nặc và những tiếng than khóc thảm thiết, xé nát không gian vốn dĩ đã tĩnh mịch. Lâm Nhất vẫn ôm chặt A Câm trong vòng tay, cơ thể nhỏ bé của tiểu cô nương run rẩy không ngừng, truyền sang hắn một nỗi sợ hãi nguyên thủy, lạnh lẽo đến tận xương tủy. Đôi mắt hắn, vốn dĩ thâm trầm tĩnh lặng, giờ đây ánh lên một ngọn lửa phẫn nộ cùng cực, hòa lẫn với sự bất lực đến tột cùng. Hắn đã thề sẽ không để 'hạt giống oán hận' nảy mầm, nhưng giờ đây, nó không còn là một hạt giống nữa, mà là một cây cổ thụ độc địa đang vươn rễ sâu vào tâm can hắn, vặn vẹo mọi lẽ sống, mọi đạo lý mà hắn từng tin tưởng.
Hắn ngẩng đầu, nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt. Những ngôi nhà gỗ đơn sơ, mái ngói xám tro, từng là biểu tượng của sự bình yên, nay chỉ còn là những cái xác rỗng. Con đường làng đất nhỏ, nơi ngày ngày vang tiếng cười của trẻ thơ và bước chân nhịp nhàng của người hái trà, giờ nhuốm một màu đỏ sẫm của máu và bùn đất. Những dân làng, những gương mặt thân quen mà hắn từng mỉm cười chào hỏi, giờ đây như những bóng ma, lảo đảo trên con đường, đôi mắt vô hồn, miệng lẩm bẩm những lời nguyền rủa hoặc những khúc ca ma quái. Mùi trà tươi, mùi đất ẩm, mùi gỗ thoang thoảng của Thôn Vân Thôn đã bị thay thế hoàn toàn bởi mùi tà khí nồng nặc, mùi máu tanh và cái lạnh lẽo của sự chết chóc.
Lâm Nhất cố gắng đứng dậy, đôi chân hắn như nặng ngàn cân, nhưng ý chí trong hắn vẫn còn một chút tàn lửa. Hắn đặt A Câm xuống bên một gốc cây cổ thụ bị cháy đen, nhẹ nhàng dặn dò: "Tiểu cô nương, con ở đây, đừng sợ. Ta sẽ... ta sẽ cố gắng." Giọng hắn khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều mang theo sự giằng xé nội tâm đau đớn. Hắn rút Phù Trần Mộc từ bên hông, cây phất trần bằng gỗ mun quý giá, từng là vật tùy thân của sư phụ, từng mang theo hơi thở của đạo lý "Vô Tiên", giờ đây dường như cũng đang run rẩy trong tay hắn.
"Bình tĩnh lại! Đừng sợ hãi! Ma niệm chỉ là hư ảo! Hãy giữ lấy chính mình!" Lâm Nhất gào lên, giọng nói vang vọng trong đêm tối, cố gắng xua đi những bóng ma đang lẩn quất trong tâm trí dân làng. Hắn vung Phù Trần Mộc, một luồng ánh sáng yếu ớt, trong trẻo phát ra, cố gắng thanh tẩy làn ma khí đang bao trùm. Ánh sáng đó như một tia hy vọng mong manh trong màn đêm vô tận, nhưng nó quá yếu ớt, không thể xuyên thủng lớp sương mù tà khí dày đặc.
Một thân hình mập mạp, quen thuộc lảo đảo đi tới. Đó là Bán Bánh Bao A Cường, người đàn ông hiền lành, luôn miệng mời chào những chiếc bánh bao nóng hổi. Giờ đây, khuôn mặt hắn biến dạng, đôi mắt đờ đẫn, vô hồn, nhưng miệng lại nở một nụ cười quái dị, méo mó. Trên tay hắn không phải là những chiếc bánh bao thơm lừng, mà là con dao làm bánh sắc lạnh, dính đầy máu.
"Bình tĩnh? Ngươi nói gì? Bình tĩnh? Ta đang rất... bình yên!" A Cường cười khẩy, giọng nói khàn đặc, không còn chút hơi ấm nào của người bán bánh bao ngày xưa. Hắn giơ cao con dao, rồi không chút do dự, tự đâm vào cánh tay mình. Một tiếng "phập" khô khốc vang lên, máu tươi bắn ra, nhuộm đỏ vạt áo trắng đã cũ. Nhưng A Cường không hề rên rỉ, hắn chỉ cười, một nụ cười man rợ, hoan hỉ, như thể đang tận hưởng nỗi đau của chính mình.
Lâm Nhất trợn mắt kinh hoàng. Hắn cố gắng lao tới, muốn giật lấy con dao khỏi tay A Cường, muốn dùng đạo pháp để trấn áp sự điên loạn này. "A Cường! Tỉnh lại đi! Ngươi đang bị khống chế!" Hắn vung Phù Trần Mộc, ánh sáng đạo pháp bao phủ lấy A Cường. Nhưng điều kỳ lạ là, ma khí trên người A Cường không hề giảm bớt, mà còn như được tiếp thêm sức mạnh, càng trở nên điên cuồng hơn. A Cường vung dao về phía Lâm Nhất, đôi mắt vô hồn chứa đầy sát ý, như một con rối bị điều khiển.
"Đau khổ! Đau khổ! Phải hủy diệt!" Dân làng xung quanh cũng lẩm bẩm, gào thét, bắt đầu tự làm thương mình, hoặc tấn công những người khác. Tiếng la hét, tiếng rên rỉ, tiếng dao chém vào da thịt, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng kinh hoàng của sự điên loạn. Lâm Nhất cố gắng dùng hết sức lực để né tránh những đòn tấn công vô thức của A Cường, đồng thời dùng Phù Trần Mộc để tạo ra một vòng bảo vệ yếu ớt, nhưng nó chỉ như một chiếc lá nhỏ giữa cơn bão tố.
Hắn nhìn những gương mặt quen thuộc, những người mà hắn từng cóp nhặt từng mảnh ký ức về hồng trần, về sự sống và tình người. Giờ đây, tất cả đều tan vỡ. Một lão già từng kể cho hắn nghe những câu chuyện cổ tích, nay đang cào cấu mặt mình đến chảy máu. Một phụ nữ trẻ từng mời hắn chén trà, nay đang ôm chặt đứa con mình, nhưng đôi mắt lại trống rỗng, như muốn bóp nghẹt sự sống trong vòng tay. Sự bất lực cắn xé tâm can Lâm Nhất. Hắn đã cố gắng, hắn đã dùng hết đạo lý, hết pháp lực của mình, nhưng tất cả đều vô nghĩa. Ma khí quá mạnh, sự thao túng quá sâu sắc. Nó không chỉ là một vết thương vật lý, mà là một vết thương hằn sâu vào linh hồn, bóp méo mọi ý niệm về sự tồn tại.
"Hồng trần gian nan..." Lâm Nhất thì thầm, câu nói đó giờ đây mang một ý nghĩa đau đớn hơn bao giờ hết. "Tiên đạo tại tâm... nhưng tâm ta, sao lại bất lực đến vậy?" Hắn cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ giữa đại dương bão táp, bị sóng dữ nhấn chìm, không còn chút sức lực để chống cự. Con đường "Vô Tiên" mà hắn đã chọn, con đường của sự thanh tịnh và buông bỏ, giờ đây chỉ như một trò đùa tàn nhẫn trước sự tàn độc của Tà Đạo Sĩ Mù. Hắn không thể buông bỏ khi những linh hồn vô tội đang bị giày xéo, hắn không thể thanh tịnh khi tâm can hắn đang gào thét vì phẫn nộ và tuyệt vọng.
Cuối cùng, Lâm Nhất bị một đòn bất ngờ của A Cường đẩy văng ra xa, ngã vật xuống đất. Hắn ho khan một tiếng, cảm thấy một vị máu tanh trong miệng. Cây Phù Trần Mộc tuột khỏi tay hắn, lăn lóc trên nền đất bẩn. Hắn nhìn nó, ánh sáng yếu ớt của nó dường như cũng đang tắt dần, như ánh sáng hy vọng trong lòng hắn. Hắn không còn sức để tiếp tục. Tâm trí hắn quay cuồng, những hình ảnh kinh hoàng, những tiếng la hét, tiếng khóc than vang vọng trong đầu. Hắn đã thất bại, một thất bại thảm hại.
***
Đêm khuya càng lúc càng sâu, nuốt chửng mọi âm thanh và ánh sáng. Thôn Vân Thôn giờ đây chìm trong một sự tĩnh lặng chết chóc, chỉ còn tiếng gió rít lạnh buốt và đôi khi là một tiếng nức nở yếu ớt. Lâm Nhất đã kéo lê A Câm đến một góc khuất, dưới bóng tối của một ngôi nhà đổ nát. Hắn ôm chặt tiểu cô nương vào lòng, cơ thể cả hai đều run rẩy. A Câm vẫn nức nở, tiếng "ư... ư..." yếu ớt, như một lời cầu xin, hay một sự an ủi dành cho hắn.
Hắn ngồi sụp xuống, lưng tựa vào bức tường lạnh lẽo, hoàn toàn kiệt sức. Cây Phù Trần Mộc nằm lăn lóc bên cạnh, ánh sáng từ nó đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn là một khúc gỗ mun vô tri. Hắn nhìn chằm chằm vào nó, như nhìn vào chính con đường mà hắn đã chọn, con đường mà giờ đây dường như đã dẫn hắn đến vực sâu của sự bất lực. "Vô Tiên chi Đạo... chẳng lẽ chỉ là vô dụng trước tà ác này? Lẽ nào... ta đã sai?" Hắn thì thầm, giọng nói lạc đi, chỉ còn là một tiếng thở dài thê lương.
Tất cả những đạo lý mà sư phụ đã dạy, tất cả những lời răn dạy về sự thuận theo tự nhiên, về việc buông bỏ chấp niệm, giờ đây như những mảnh vỡ sắc nhọn, cứa vào tâm can hắn. Làm sao có thể thuận theo tự nhiên khi tự nhiên đang bị bóp méo bởi một thế lực tà ác? Làm sao có thể buông bỏ khi những linh hồn vô tội đang bị giày xéo, khi những ký ức tươi đẹp bị biến thành ác mộng?
Hắn nhìn xuống A Câm đang run rẩy trong vòng tay, đôi mắt bé nhỏ ướt đẫm nước mắt, nhưng vẫn cố gắng ngước nhìn hắn, như muốn nói "đừng từ bỏ". "Ta không thể bảo vệ được ai cả... Ta thậm chí còn không thể bảo vệ được chính mình khỏi nỗi oán hận này..." Lâm Nhất lại thì thầm, cảm giác tội lỗi và bất lực dâng trào như thủy triều. Hắn siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào da thịt, cơn đau thể xác dường như cũng không thể xoa dịu nỗi đau trong tâm hồn.
Ma khí nồng đậm bao trùm khắp Thôn Vân Thôn, và cả trong lòng hắn. Nó không còn chỉ là một luồng khí lạnh lẽo bên ngoài, mà đã ăn sâu vào từng thớ thịt, từng mạch máu, từng suy nghĩ của hắn. "Tâm ma" trong Lâm Nhất không còn thì thầm nữa, nó gầm gừ, nó reo hò, nó giục giã hắn chấp nhận sự tàn nhẫn, chấp nhận sức mạnh của bóng tối. Nó nói rằng con đường thuần khiết đã thất bại, rằng chỉ có sức mạnh tuyệt đối, dù là sức mạnh tà ác, mới có thể chấm dứt bi kịch này. Nó thì thầm về những bí mật cổ xưa, về những con đường tắt dẫn đến quyền năng vô hạn, những con đường mà những kẻ như Tà Đạo Sĩ Mù đã đi qua.
Cảm giác tê dại và bất lực lan khắp cơ thể Lâm Nhất. Ánh mắt hắn dần trở nên trống rỗng, vô hồn, như một con rối đã mất đi sợi dây. Hắn đã nhìn thấy tận cùng của sự tàn độc, tận cùng của sự bất lực. Con đường phía trước, không còn là Vô Tiên, mà là một con đường đầy gai góc, nơi ranh giới giữa chính và tà đã trở nên vô cùng mờ nhạt. Và giờ đây, hắn thậm chí còn không biết con đường đó sẽ dẫn hắn đi đâu, hay liệu hắn có còn đủ sức để bước đi trên nó nữa hay không.
"Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm." Nhưng chân tâm của hắn giờ đây đang bị bủa vây bởi một cơn thịnh nộ không thể kiềm chế, một nỗi oán hận sâu sắc, một sự tuyệt vọng vô bờ. "Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán." Nhưng lòng người Thôn Vân Thôn, đã bị Tà Đạo Sĩ Mù thao túng, biến thành những con rối vô hồn, mất hết lý trí, chẳng còn gì để mà đoán định. Hắn ôm chặt A Câm, cảm nhận hơi thở yếu ớt của đứa trẻ, và cũng cảm nhận sự thù hận đang trỗi dậy trong chính mình, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, đe dọa nuốt chửng cả hắn lẫn những lý tưởng cuối cùng. Sự thất bại thảm hại với các phương pháp hiện tại đã báo hiệu một sự thay đổi không thể tránh khỏi. Hắn cần phải tìm kiếm một con đường mới, một sức mạnh khác, dù cho con đường đó có tối tăm đến đâu, dù cho sức mạnh đó có méo mó đến mức nào.
Lâm Nhất nhắm nghiền mắt lại, cố gắng xua đi những tiếng thì thầm của 'tâm ma', nhưng chúng lại càng lúc càng rõ ràng, càng lúc càng mạnh mẽ. Nỗi tuyệt vọng tột độ và sự trỗi dậy của 'tâm ma' trong hắn gợi ý rằng hắn đang đứng trước một ngã rẽ quan trọng. Liệu hắn sẽ chấp nhận một phần bóng tối để có sức mạnh đối phó với cái ác, hay sẽ bị bóng tối đó nuốt chửng hoàn toàn? Câu trả lời vẫn còn lơ lửng trong màn đêm lạnh lẽo của Thôn Vân Thôn, cùng với tiếng nức nở yếu ớt của A Câm, và hơi thở nặng nề của một đạo sĩ đang đứng trước bờ vực của sự sụp đổ.