Vô tiên chi đạo
Chương 198

Ác Mộng Thâm Căn: Lời Mê Hoặc Của Tà Đạo Sĩ Mù

3215 từ
Mục tiêu: Khắc họa sự thao túng trực tiếp của Tà Đạo Sĩ Mù lên tâm trí Lâm Nhất, sử dụng những ảo ảnh và lời nói mê hoặc để khơi gợi nỗi đau mất mát và ý định báo thù.,Đẩy xung đột nội tâm của Lâm Nhất lên đến đỉnh điểm, khiến hắn đứng trước lựa chọn sinh tử giữa con đường 'Vô Tiên' và vực sâu của 'tâm ma'.,Làm nổi bật sự nguy hiểm và xảo quyệt của Tà Đạo Sĩ Mù, cho thấy hắn không chỉ là kẻ giết người mà còn là bậc thầy thao túng tâm hồn.,Tạo tiền đề cho một sự kiện bước ngoặt lớn trong Arc, có thể là sự xuất hiện của một nhân vật cứu rỗi hoặc Lâm Nhất sẽ chấp nhận một phần bóng tối.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tà Đạo Sĩ Mù, Đứa Trẻ Câm Điếc (A Câm), Bán Bánh Bao (A Cường), Lão Đạo Quán Chủ
Mood: Tense, desperate, psychological horror, despair, internal conflict, mysterious.
Kết chương: [object Object]

Trong màn đêm đặc quánh của Thôn Vân Thôn, nơi từng vọng lên tiếng cười trẻ thơ và hương trà thanh khiết, giờ đây chỉ còn là sự im lìm đáng sợ, bị nuốt chửng bởi một luồng tà khí nồng đậm, ẩm ướt như hơi thở của quỷ dữ. Lâm Nhất quỳ gục giữa những đổ nát hoang tàn, những mái ngói xám vỡ vụn, những vách gỗ mục ruỗng từng là tổ ấm của bao gia đình. Gió lạnh rít qua kẽ hở, mang theo mùi đất mục và hơi ẩm thấu xương, như muốn xuyên thẳng vào tận tâm can hắn, khuấy động lên những nỗi sợ hãi và tuyệt vọng đã tích tụ. Hắn ôm chặt lấy A Câm, tiểu cô nương gầy gò đang run rẩy không ngừng trong vòng tay hắn. Nước mắt của đứa trẻ hòa lẫn với bụi bẩn trên má hắn, nóng hổi và chua xót, tựa hồ đang đốt cháy những tia hy vọng cuối cùng còn sót lại.

Xung quanh, những hình bóng méo mó của dân làng, những gương mặt từng hiền lành, chất phác, giờ đây đang chìm trong cơn điên loạn, tự làm hại bản thân hoặc nhìn hắn bằng ánh mắt trống rỗng đến ghê người. Tiếng lảm nhảm vô nghĩa, tiếng rên rỉ yếu ớt, hay tiếng va đập khô khốc từ những hành động tự hủy hoại, tất cả tạo nên một bản giao hưởng ghê rợn của sự mất mát và tuyệt vọng. Lâm Nhất cảm nhận rõ ràng từng thớ thịt trong cơ thể mình đang co thắt lại vì bất lực. Lời thề "tạo ra con đường riêng" mà hắn đã tự nhủ từ những ngày đầu bước chân vào tiên đạo, giờ đây không còn là một quyết tâm cháy bỏng, mà đã hóa thành một gánh nặng oằn vai, một lời nguyền nghiệt ngã khi hắn cảm thấy mình bất lực tột cùng trước cảnh tượng này. Hắn đã hứa sẽ bảo vệ, đã thề sẽ mang lại bình an, nhưng những gì hắn đang chứng kiến chỉ là sự hủy diệt, là sự tàn phá không thể vãn hồi.

Cây Phù Trần Mộc, vật tùy thân đã gắn bó cùng hắn bao năm, giờ nằm lăn lóc bên cạnh, lạnh buốt như một khúc gỗ vô tri. Ánh sáng linh khí từng bao bọc nó đã hoàn toàn biến mất, như thể nó cũng đã tuyệt vọng, cũng đã buông xuôi trước sự xâm lấn của tà ác. Lâm Nhất nhìn nó, rồi lại nhìn những cảnh tượng bi thương xung quanh, trong lòng dấy lên một câu hỏi nhức nhối: "Vô Tiên chi Đạo... chẳng lẽ chỉ là vô dụng trước tà ác này? Lẽ nào... ta đã sai?" Hắn thì thầm, giọng nói lạc đi trong gió lạnh, chỉ còn là một tiếng thở dài thê lương. Những đạo lý mà sư phụ đã dạy, những lời răn dạy về sự thuận theo tự nhiên, về việc buông bỏ chấp niệm, giờ đây như những mảnh vỡ sắc nhọn, cứa vào tâm can hắn. Làm sao có thể thuận theo tự nhiên khi tự nhiên đang bị bóp méo bởi một thế lực tà ác? Làm sao có thể buông bỏ khi những linh hồn vô tội đang bị giày xéo, khi những ký ức tươi đẹp bị biến thành ác mộng? Nỗi đau khổ và tuyệt vọng dâng trào trong hắn, hòa lẫn với một nỗi oán hận sâu sắc, một cảm giác tội lỗi cắn rứt. Hắn là một đạo sĩ, là người tu tiên, lẽ ra phải có đủ sức mạnh để bảo vệ, để cứu vãn, nhưng hắn đã thất bại.

A Câm, với đôi mắt to tròn ngập nước, vẫn bám chặt lấy hắn. Cơ thể nhỏ bé của cô bé run lên bần bật, sự sợ hãi nguyên thủy và thuần khiết của đứa trẻ truyền thẳng vào tâm can Lâm Nhất, như một dòng điện lạnh lẽo nhưng cũng đầy nhức nhối. Hắn siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào da thịt, cơn đau thể xác dường như cũng không thể xoa dịu nỗi đau trong tâm hồn. "Ta không thể bảo vệ được ai cả... Ta thậm chí còn không thể bảo vệ được chính mình khỏi nỗi oán hận này..." Hắn lại thì thầm, tiếng nói nghẹn ngào, như một lời thú tội với chính bản thân và với tiểu cô nương vô tội trong vòng tay. Ma khí nồng đậm không chỉ bao trùm khắp Thôn Vân Thôn, mà còn len lỏi vào tận sâu trong tâm hồn hắn. Nó không còn chỉ là một luồng khí lạnh lẽo bên ngoài, mà đã ăn sâu vào từng thớ thịt, từng mạch máu, từng suy nghĩ của hắn, khiến hắn cảm thấy ngột ngạt và nặng nề. "Tâm ma" trong Lâm Nhất không còn thì thầm nữa, nó gầm gừ, nó reo hò, nó giục giã hắn chấp nhận sự tàn nhẫn, chấp nhận sức mạnh của bóng tối. Nó nói rằng con đường thuần khiết đã thất bại, rằng chỉ có sức mạnh tuyệt đối, dù là sức mạnh tà ác, mới có thể chấm dứt bi kịch này. Nó thì thầm về những bí mật cổ xưa, về những con đường tắt dẫn đến quyền năng vô hạn, những con đường mà những kẻ như Tà Đạo Sĩ Mù đã đi qua. Một cảm giác tê dại và bất lực lan khắp cơ thể Lâm Nhất. Ánh mắt hắn dần trở nên trống rỗng, vô hồn, như một con rối đã mất đi sợi dây. Hắn đã nhìn thấy tận cùng của sự tàn độc, tận cùng của sự bất lực. Con đường phía trước, không còn là Vô Tiên, mà là một con đường đầy gai góc, nơi ranh giới giữa chính và tà đã trở nên vô cùng mờ nhạt. Và giờ đây, hắn thậm chí còn không biết con đường đó sẽ dẫn hắn đi đâu, hay liệu hắn có còn đủ sức để bước đi trên nó nữa hay không.

"Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm." Nhưng chân tâm của hắn giờ đây đang bị bủa vây bởi một cơn thịnh nộ không thể kiềm chế, một nỗi oán hận sâu sắc, một sự tuyệt vọng vô bờ. "Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán." Nhưng lòng người Thôn Vân Thôn, đã bị Tà Đạo Sĩ Mù thao túng, biến thành những con rối vô hồn, mất hết lý trí, chẳng còn gì để mà đoán định. Hắn ôm chặt A Câm, cảm nhận hơi thở yếu ớt của đứa trẻ, và cũng cảm nhận sự thù hận đang trỗi dậy trong chính mình, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, đe dọa nuốt chửng cả hắn lẫn những lý tưởng cuối cùng. Hắn nhắm nghiền mắt lại, cố gắng xua đi những tiếng thì thầm của 'tâm ma', nhưng chúng lại càng lúc càng rõ ràng, càng lúc càng mạnh mẽ, như những con quỷ dữ đang lôi kéo hắn xuống vực sâu. Nỗi tuyệt vọng tột độ và sự trỗi dậy của 'tâm ma' trong hắn gợi ý rằng hắn đang đứng trước một ngã rẽ quan trọng. Liệu hắn sẽ chấp nhận một phần bóng tối để có sức mạnh đối phó với cái ác, hay sẽ bị bóng tối đó nuốt chửng hoàn toàn? Câu trả lời vẫn còn lơ lửng trong màn đêm lạnh lẽo của Thôn Vân Thôn, cùng với tiếng nức nở yếu ớt của A Câm, và hơi thở nặng nề của một đạo sĩ đang đứng trước bờ vực của sự sụp đổ.

Đột nhiên, một giọng nói trầm thấp, đầy mê hoặc và chế giễu vang vọng trong tâm trí Lâm Nhất, xuyên thẳng qua màn sương mù của tuyệt vọng, lạnh lẽo đến tận xương tủy, nhưng lại mang theo một sức hấp dẫn kỳ lạ, như lời thì thầm của một con rắn độc. Giọng nói ấy không phát ra từ bên ngoài, mà như vọng lại từ chính sâu thẳm linh hồn hắn, từ nơi 'tâm ma' đang gầm gừ chờ đợi. "Ngươi thấy chưa? 'Vô Tiên chi Đạo' của ngươi chỉ là một giấc mơ hão huyền! Nó không thể bảo vệ ai cả!" Lời nói ấy như một lưỡi dao sắc bén, xé toạc lớp vỏ bọc đạo lý mà Lâm Nhất cố gắng duy trì, phơi bày ra sự thật trần trụi về sự bất lực của hắn. Ngay lập tức, trước mắt Lâm Nhất, một ảo ảnh kinh hoàng hiện lên, rõ nét đến mức hắn cảm thấy như mình đang sống lại khoảnh khắc bi thương nhất. Hắn thấy Lão Đạo Quán Chủ, sư phụ đáng kính của hắn, thân hình gầy gò, lưng hơi còng, râu tóc bạc phơ, khuôn mặt khắc khổ nhưng hiền từ, đang bị Hắc Y Nhân hành hạ đến chết. Ánh mắt tuyệt vọng của sư phụ nhìn hắn, không phải là trách móc, mà là một nỗi đau không nói nên lời, một sự nuối tiếc khôn nguôi, như một lời nhắc nhở về sự yếu đuối của Lâm Nhất, về lời hứa hắn không thể giữ. Mùi lưu huỳnh nồng nặc và mùi máu tanh thoảng qua trong ảo ảnh, khiến hắn cảm thấy buồn nôn, và từng tế bào trong cơ thể run lên vì phẫn nộ và hối hận.

Ảo ảnh chưa dừng lại ở đó. Cảnh tượng tan biến, nhường chỗ cho một hình ảnh còn tàn bạo hơn. Hắn thấy A Cường, người bán bánh bao mập mạp, vui vẻ, với khuôn mặt luôn toát lên vẻ hiền lành và tay luôn cầm những chiếc bánh bao nóng hổi, giờ đây đang đứng giữa một đống đổ nát, đôi mắt vô hồn, trống rỗng. A Cường trong ảo ảnh, đôi tay run rẩy, cầm con dao làm bánh quen thuộc, không ngần ngại tự đâm vào chính mình, thân thể mập mạp của y đổ gục xuống, rồi lại vùng vẫy đứng dậy, khuôn mặt biến dạng vì điên loạn. "Bánh bao nóng hổi đây! Ăn vào là ấm lòng!" Câu nói quen thuộc ấy bỗng biến thành một tiếng rên rỉ ghê rợn, méo mó, vọng lại trong tâm trí Lâm Nhất, tựa như một lời nguyền. Rồi A Cường quay sang tấn công những người xung quanh, những gương mặt mà Lâm Nhất cũng từng quen biết, với vẻ mặt điên dại, không chút nhân tính. Mùi máu tanh và mùi đất ẩm mục xộc thẳng vào mũi Lâm Nhất, khiến hắn cảm thấy không gian xung quanh mình đang bị bóp méo, bị biến thành một lò mổ của nỗi kinh hoàng. "Ngươi đã bất lực, Lâm Nhất. Mọi thứ ngươi trân trọng đều sẽ bị phá hủy, vì sự yếu đuối của ngươi!" Giọng nói của Tà Đạo Sĩ Mù lại vang lên, nhấn mạnh vào từng lời, từng chữ, như muốn nghiền nát tinh thần hắn. Những ảo ảnh này không chỉ tái hiện lại những nỗi đau mà hắn đã trải qua, mà còn bóp méo chúng, khuếch đại nỗi sợ hãi và hối hận trong lòng hắn lên gấp bội. Chúng thì thầm vào tai hắn rằng hắn là nguyên nhân của mọi thảm kịch, là kẻ vô dụng không thể cứu vãn bất cứ ai. Hắn thấy mình là một con rối bị giật dây, bất lực nhìn những người thân yêu của mình tan biến, mà không thể làm được gì.

"Không! Ta không yếu đuối! Ta không thể..." Lâm Nhất gào thét trong tâm trí, cố gắng đẩy lùi những ảo ảnh khủng khiếp đang bủa vây, nhưng chúng lại càng lúc càng xoáy sâu vào nỗi đau của hắn, như những con quỷ đói đang gặm nhấm linh hồn hắn. Hắn ôm đầu, hai tay siết chặt tóc, móng tay cắm sâu vào da thịt, nhưng nỗi đau thể xác không thấm vào đâu so với sự giày vò trong tâm khảm. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng lạnh lẽo, tà ác đang cố gắng xâm chiếm tâm hồn mình, bò vào từng mạch máu, từng nơ-ron thần kinh, muốn biến hắn thành một thứ gì đó khác, một thứ tà ác và vô tri. Tiếng gió rít bên ngoài Thôn Vân Thôn như hòa cùng với tiếng gào thét của hắn trong ảo ảnh, tạo nên một bản giao hưởng ghê rợn của sự tuyệt vọng. Trái tim Lâm Nhất đập thình thịch trong lồng ngực, mạnh đến mức hắn tưởng chừng nó sẽ vỡ tung ra. Mồ hôi lạnh toát ra trên trán, chảy dọc xuống thái dương, mang theo cả sự bất lực và nỗi sợ hãi tột cùng. Hắn nhận ra rằng sức mạnh thao túng của Tà Đạo Sĩ Mù không chỉ là ma pháp thông thường, mà có thể liên quan đến một loại kỹ thuật tâm linh cổ xưa, phức tạp hơn nhiều so với những gì hắn từng biết. Nó không chỉ đơn thuần là tạo ra ảo ảnh, mà là xâm nhập, thao túng và bóp méo chính bản ngã của con người, biến những ký ức tươi đẹp thành ác mộng, những lý tưởng cao đẹp thành tro tàn. Trong cơn bão tố nội tâm ấy, Lâm Nhất chỉ còn biết bám víu vào một tia sáng yếu ớt, mong manh như sợi chỉ, đó là hơi ấm của A Câm trong vòng tay hắn. Nhưng liệu tia sáng ấy có đủ mạnh để chống lại bóng tối đang nuốt chửng hắn?

"Hãy nhìn xem, Lâm Nhất. Ngươi có thể trở thành một vị thần, hoặc một ác quỷ. Nhưng chỉ khi ngươi chấp nhận bóng tối của chính mình, ngươi mới thực sự có thể thay đổi thế giới này!" Giọng nói của Tà Đạo Sĩ Mù lại vang lên, lần này không còn là chế giễu, mà là một lời dụ dỗ đầy mê hoặc, như một lời mời gọi đến với quyền năng tối thượng, một lối thoát cho sự bất lực đang giày vò Lâm Nhất. "Hãy chấp nhận sức mạnh này, sức mạnh của sự báo thù, và không một ai có thể ngăn cản ngươi bảo vệ những gì ngươi yêu thương!" Tà Đạo Sĩ Mù vẽ ra một viễn cảnh rực rỡ nhưng cũng đầy tà ác trước mắt hắn, nơi Lâm Nhất, với sức mạnh tà đạo điên cuồng, dễ dàng nghiền nát Tà Đạo Sĩ Mù và tất cả những kẻ thù khác, thiết lập một trật tự mới, một thế giới mà hắn có thể bảo vệ những người mình yêu thương, dù phải trả giá bằng chính linh hồn mình. Hắn có thể thấy chính mình trong viễn cảnh đó, đứng trên đỉnh cao quyền lực, ánh mắt lạnh lẽo, tay nhuốm máu, nhưng lại mang trong mình một sự yên bình kỳ lạ, bởi vì hắn đã làm được điều mà "Vô Tiên chi Đạo" không thể: bảo vệ.

Một sức mạnh điên cuồng, tàn bạo dường như trỗi dậy trong lòng Lâm Nhất, như một con thú dữ bị giam cầm bấy lâu nay nay đã tìm thấy cơ hội thoát ra. Hơi thở hắn trở nên gấp gáp, nặng nề. Đôi mắt hắn, vốn đã vô định, giờ đây bỗng ánh lên một tia tà dị, một thứ ánh sáng lạnh lẽo và nguy hiểm. Một nụ cười lạnh lẽo, méo mó bắt đầu nở trên khóe môi hắn, một nụ cười mà chính hắn cũng không nhận ra, một nụ cười của sự chấp nhận và buông xuôi trước bóng tối. "Chỉ cần một ý niệm! Một cái gật đầu! Và tất cả sức mạnh ngươi khao khát sẽ là của ngươi! Ngươi sẽ là kẻ duy nhất đứng vững giữa hồng trần hỗn loạn này!" Lời nói của Tà Đạo Sĩ Mù như tiếng chuông ngân vang trong tâm trí hắn, vang vọng khắp mọi ngóc ngách của linh hồn đang chao đảo.

Lâm Nhất khẽ run rẩy, bàn tay đang siết chặt A Câm vô thức siết mạnh hơn, khiến đứa trẻ khẽ rên lên một tiếng yếu ớt. Nhưng chính tiếng rên đó, cùng với hơi ấm từ cơ thể nhỏ bé của A Câm, và cảm nhận thuần khiết về sự sợ hãi, sự yếu đuối và niềm tin tuyệt đối mà A Câm đang đặt vào hắn, như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Lâm Nhất. Nó không phải là một lời nói, không phải là một đạo lý cao siêu, mà là một cảm nhận chân thực, nguyên thủy về tình yêu thương và sự sống. Tia sáng cuối cùng của lương tri và "Vô Tiên chi Đạo" của hắn bùng lên, yếu ớt nhưng kiên cường, giằng co với bóng tối đang lan tỏa. Một luồng ma khí đen kịt từ từ bao trùm lấy Lâm Nhất, như một chiếc áo choàng của sự hủy diệt, muốn nhấn chìm hắn vào vực sâu. Tuy nhiên, ngay lập tức, một tia linh khí mờ nhạt từ trong tâm hồn Lâm Nhất, từ nơi sâu thẳm nhất của bản ngã hắn, bỗng bùng lên, đẩy lùi luồng ma khí đen kịt ấy. Cuộc chiến dữ dội giữa chính và tà diễn ra ngay trong cơ thể và linh hồn hắn, tạo thành một cơn bão tố thực sự. Khuôn mặt hắn méo mó vì đau đớn và giằng xé, cơ thể hắn run lên bần bật như một chiếc lá trong gió. Hắn nhắm nghiền mắt, cố gắng giữ lấy chút lý trí cuối cùng.

Sự giằng xé nội tâm tột độ của Lâm Nhất cho thấy "tâm ma" đã bén rễ sâu trong hắn, và ngay cả khi hắn vượt qua được lần này, nó sẽ là một thử thách dai dẳng, một cái bóng đeo bám suốt hành trình của hắn. Sự bám víu và nỗi sợ hãi của A Câm đã trở thành một yếu tố quan trọng, một "điểm neo" giữ Lâm Nhất khỏi hoàn toàn sa ngã, nhấn mạnh vai trò của tình yêu thương và sự sẻ chia trong cuộc chiến chống lại tà ác này. Hắn vẫn ôm chặt A Câm, hơi thở yếu ớt của đứa trẻ là sợi dây mong manh níu giữ hắn lại với hồng trần. Ma khí vẫn lượn lờ quanh Thôn Vân Thôn, mang theo mùi tanh tưởi và sự lạnh lẽo của cái chết. Trái tim Lâm Nhất đập mạnh, một bên là sự oán hận và khao khát sức mạnh, một bên là tiếng nức nở yếu ớt của A Câm và những lời răn dạy của sư phụ. Hắn vẫn đứng trên bờ vực, chưa hoàn toàn ngã xuống, nhưng cũng chưa thể hoàn toàn đứng vững. Màn đêm Thôn Vân Thôn dường như càng lúc càng sâu thẳm, nuốt chửng tất cả, chỉ còn lại sự im lặng đáng sợ và tiếng gió rít, mang theo lời thì thầm của số phận, của những lựa chọn sinh tử đang chờ đợi một đạo sĩ đang đứng giữa ranh giới của ánh sáng và bóng tối.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ