Màn đêm Thôn Vân Thôn dường như càng lúc càng sâu thẳm, nuốt chửng tất cả, chỉ còn lại sự im lặng đáng sợ và tiếng gió rít, mang theo lời thì thầm của số phận, của những lựa chọn sinh tử đang chờ đợi một đạo sĩ đang đứng giữa ranh giới của ánh sáng và bóng tối. Lâm Nhất vẫn ôm chặt A Câm, hơi thở yếu ớt của đứa trẻ là sợi dây mong manh níu giữ hắn lại với hồng trần. Ma khí vẫn lượn lờ quanh Thôn Vân Thôn, mang theo mùi tanh tưởi và sự lạnh lẽo của cái chết. Trái tim Lâm Nhất đập mạnh, một bên là sự oán hận và khao khát sức mạnh, một bên là tiếng nức nở yếu ớt của A Câm và những lời răn dạy của sư phụ. Hắn vẫn đứng trên bờ vực, chưa hoàn toàn ngã xuống, nhưng cũng chưa thể hoàn toàn đứng vững.
***
Đêm khuya, U Cốc chìm trong màn sương dày đặc, ẩm ướt và lạnh lẽo, tựa như một vết thương hở toang hoác trên tấm lưng của đại địa, nơi chỉ có bóng tối và sự cô tịch ngự trị. Lâm Nhất bước đi vô định, bóng lưng gầy gò của hắn khuất dần, rồi lại hiện ra lờ mờ trong làn sương mù cuồn cuộn như những dải lụa trắng vờn quanh các vách đá dốc dựng đứng, vươn thẳng lên nền trời đen kịt. Mỗi bước chân của hắn nặng nề như thể đang kéo lê cả một ngọn núi chất chồng nỗi đau và sự tuyệt vọng, in hằn trên nền đất ẩm ướt, mục ruỗng. Không có mục đích, không có phương hướng, chỉ có tiếng gió rít qua khe đá, lướt qua những tán cây rậm rạp, nghe như tiếng thở dài vô tận của trời đất, hòa cùng những lời thì thầm ám ảnh của Tà Đạo Sĩ Mù đang xoáy sâu vào từng ngóc ngách tâm trí hắn.
Mùi ẩm mốc của đất đá, mùi rêu phong bám trên vách núi và mùi lá mục rữa nồng lên trong không khí lạnh lẽo, xộc thẳng vào buồng phổi Lâm Nhất, gợi lên trong hắn cảm giác của sự tàn lụi, của những gì đã chết và đang mục ruỗng. Tiếng nước nhỏ giọt từ những thạch nhũ ẩn sâu trong khe đá, đều đặn và lạnh lẽo, như tiếng đồng hồ đếm ngược từng khoảnh khắc của sự mất mát, cứ thế vang vọng trong không gian u ám, bí ẩn. Hắn ôm chặt lấy Phù Trần Mộc, cây gậy vốn là biểu tượng của “Vô Tiên chi Đạo”, của sự thanh tĩnh và bao dung, giờ đây lại lạnh lẽo và vô dụng đến lạ thường trong tay hắn, tựa như một minh chứng thép cho sự bất lực đến tận cùng của chính hắn.
Hình ảnh đứa trẻ câm điếc A Câm ngã vật xuống đất, đôi mắt to tròn ngây thơ tràn ngập nỗi sợ hãi, tiếng nức nở không thành tiếng của tiểu cô nương, và ánh mắt vô hồn của những người dân Thôn Vân Thôn bị ma khí thao túng, tựa như những nhát dao vô hình, cứa sâu vào tâm can Lâm Nhất, liên tục ám ảnh hắn, giày vò hắn. Hắn cố gắng xua đi, cố gắng phủ nhận, nhưng chúng cứ như những bóng ma, bám riết lấy hắn, không ngừng hiện hữu. Hắn cảm thấy mình như một con thuyền trôi dạt giữa biển khơi vô tận, không còn hải đăng chỉ lối, không còn phương hướng để quay về. Con đường “Vô Tiên” mà hắn hằng tin tưởng, con đường của sự thấu hiểu và bao dung, giờ đây dường như chỉ còn là một giấc mộng hão huyền, một ảo ảnh tan biến trước hiện thực tàn khốc.
“Ngươi thấy chưa, Lâm Nhất? Con đường của ngươi chỉ mang lại sự bất lực.” Giọng nói khàn đặc, đầy châm biếm của Tà Đạo Sĩ Mù lại vang lên, không phải từ bên ngoài, mà từ sâu thẳm trong chính tâm hồn hắn, như một con quỷ đang thì thầm những lời cám dỗ. “Mọi sự cố gắng của ngươi, mọi đạo lý ngươi hằng tôn thờ, cuối cùng đổi lại là gì? Là nước mắt, là máu, là sự hủy diệt của những kẻ yếu hèn mà ngươi muốn bảo vệ. Sức mạnh... đó mới là chân lý!” Lời nói của y như một mũi tên độc, găm thẳng vào vết thương lòng của Lâm Nhất, khiến hắn khẽ rùng mình.
Hắn vấp ngã, đầu gối đập mạnh vào một tảng đá rêu phong, nhưng hắn không dừng lại, không hề cảm thấy đau đớn thể xác. Nỗi đau trong tâm hồn hắn quá lớn, quá dữ dội, đến mức mọi đau đớn khác đều trở nên vô nghĩa. Hắn đứng dậy, lại bước đi, đôi mắt trống rỗng nhìn vào khoảng không vô định, nơi màn sương mù nuốt chửng mọi thứ. Hắn tự vấn, giọng nói khô khốc, chỉ đủ để chính hắn nghe thấy, hòa lẫn vào tiếng gió rít: “Thế giới này... có thực sự cần một ‘Vô Tiên’ yếu đuối như ta? Con đường ta chọn, lẽ nào... chỉ là một sự ảo tưởng?”
Từng câu chữ của Tà Đạo Sĩ Mù cứ thế lặp đi lặp lại trong tâm trí Lâm Nhất, như một khúc nhạc ma quái không ngừng nghỉ, vặn vẹo từng sợi dây thần kinh của hắn. “Ngươi đã thấy sự thảm khốc của hồng trần gian nan, đã nếm trải sự bất lực tột cùng khi đứng trước tai ương. Tiên đạo tại tâm ư? Tâm của ngươi đã đủ mạnh để đối mặt với tất cả những đau khổ này chưa? Hay nó chỉ là một ngọn nến le lói giữa cơn bão táp, rồi cũng sẽ tắt lịm?” Y chế giễu, giọng điệu đầy vẻ khoái trá, như thể đang thưởng thức màn kịch bi ai của Lâm Nhất.
Lâm Nhất nhớ lại lời sư phụ Lão Đạo Quán Chủ từng dạy: "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Chân tâm đó, dù có trải qua bao dâu bể, bao khổ ải, vẫn phải giữ lấy." Nhưng giờ đây, chân tâm của hắn đang bị lung lay dữ dội. Hắn đã thấy mộng tan, nhưng chỉ còn lại sự đau khổ và oán hận, chứ chẳng thấy chân tâm mình ở đâu. Hắn đã cố gắng giữ lấy đạo lý "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình," nhưng những gì hắn chứng kiến chỉ là sự tàn bạo, sự thao túng, và cái chết. Tình yêu thương, lòng nhân ái mà hắn vun đắp, giờ đây dường như chẳng thể cứu vớt được ai, ngay cả chính hắn.
Hắn bước vào một hang động nhỏ ẩn mình sau một thác nước cạn, nơi mùi ẩm mốc càng trở nên nồng nặc hơn. Không khí bên trong lạnh lẽo và tĩnh mịch, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trần hang xuống vũng nước đọng. Hắn ngồi sụp xuống, Phù Trần Mộc vẫn nằm chặt trong tay, đôi mắt vẫn đờ đẫn nhìn vào bóng tối. Đã bao lâu rồi hắn không ngủ? Đã bao lâu rồi hắn không cảm nhận được sự bình yên? Hắn không biết. Thời gian dường như đã ngưng đọng kể từ khoảnh khắc hắn chứng kiến sự hủy diệt của Thôn Vân Thôn, sự tha hóa của A Cường, và nỗi sợ hãi tột cùng của A Câm.
Tà Đạo Sĩ Mù tiếp tục: “Ngươi nói ‘Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán’. Nhưng lòng người đã dễ đoán hơn nhiều rồi, Lâm Nhất. Khi đứng trước cái chết, trước sự tuyệt vọng, họ sẽ hiện nguyên hình, sẽ chỉ còn lại bản năng. Ngươi muốn bảo vệ họ bằng thứ đạo lý yếu ớt của mình sao? Ngươi muốn dùng tình thương để chống lại sự tàn bạo ư? Nực cười!” Y cười khẩy, tiếng cười vang vọng trong hang động, như tiếng vọng của chính ma khí đang bao trùm lấy Lâm Nhất.
Cơ thể hắn run lên bần bật, không phải vì lạnh, mà vì một cơn bão tố đang gào thét trong tâm hồn. Hắn muốn hét lên, muốn phản bác, muốn khẳng định rằng con đường của hắn không hề sai lầm. Nhưng hắn không thể. Mọi lời lẽ đều nghẹn lại trong cổ họng, bởi vì hiện thực quá đỗi tàn khốc, quá đỗi rõ ràng. Hắn đã thất bại. Hắn đã bất lực. Và sự bất lực đó, giờ đây đang đẩy hắn đến bờ vực của một sự lựa chọn kinh hoàng. Một lựa chọn có thể thay đổi hoàn toàn con người hắn, thay đổi hoàn toàn con đường mà hắn đã từng tin tưởng. Màn đêm U Cốc càng lúc càng tối đen, nuốt chửng mọi thứ, chỉ còn lại bóng hình Lâm Nhất gầy gò, cô độc, chìm đắm trong cơn bão tố nội tâm không lối thoát.
***
Kiệt sức, Lâm Nhất lê từng bước chân nặng nề, cơ hồ chẳng còn chút sức lực nào, tìm đến một ngôi Cổ Miếu đổ nát để trú chân. Ngôi miếu nhỏ bé bằng đá đã mục nát theo dòng chảy của thời gian, mái ngói vỡ vụn, để lộ ra những khoảng trống hoác trên trần, nơi gió lạnh thổi lùa vào, mang theo tiếng rít ghê rợn. Bên trong, một bức tượng thần đã bị phong hóa đến mức không còn nhận ra hình hài, bàn thờ cũ kỹ phủ đầy rêu phong, lớp bụi thời gian dày đặc như một tấm màn che phủ mọi thứ. Mùi ẩm mốc, mùi đất, mùi rêu phong và mùi gỗ mục nồng nặc, hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ hương vị đặc trưng của sự hoang tàn, của những gì đã bị lãng quên. Tiếng gió rít qua các khe hở, tiếng lá cây xào xạc ngoài sân, tiếng côn trùng kêu rè rè, và cả tiếng chim chóc khắc khoải từ xa vọng lại, tất cả tạo nên một bản giao hưởng u tịch, bí ẩn và có chút rùng rợn, khiến không khí càng thêm lạnh lẽo và tĩnh lặng đến đáng sợ.
Hắn quỵ xuống trên nền đất lạnh lẽo, tấm đạo bào vải thô cũ kỹ, có vài chỗ vá víu, giờ đây càng thêm nhầu nát và lấm lem bụi bẩn. Giữa những bức tường rêu phong và tượng thần vỡ nát, tâm trí hắn bị giày vò bởi những ảo ảnh do Tà Đạo Sĩ Mù tạo ra, chúng chân thực đến rợn người, như những vết cứa sâu vào tận linh hồn. Hắn thấy Lão Đạo Quán Chủ, sư phụ thân yêu của hắn, với khuôn mặt hiền từ giờ đây biến dạng trong đau đớn, gục ngã dưới lưỡi kiếm lạnh lẽo của Hắc Y Nhân. Ánh mắt Lão Đạo Quán Chủ nhìn hắn, không phải oán trách, mà là một sự thất vọng sâu sắc, một sự bất lực khi chứng kiến đồ đệ của mình không thể bảo vệ người thầy đã nuôi dưỡng hắn.
Rồi hắn thấy A Câm, tiểu cô nương với đôi mắt to tròn ngây thơ, giờ đây bị ma khí đen kịt bao phủ, biến thành một con rối vô tri, đôi mắt trống rỗng không còn chút ánh sáng của sự sống. Con búp bê cũ nát vẫn nằm chặt trong vòng tay nhỏ bé của nàng, nhưng không còn chút hơi ấm nào. Tiếng nức nở của nàng, cái run rẩy sợ hãi của nàng khi tựa vào hắn, cứ thế vang vọng trong tâm trí hắn, nhưng hắn không thể làm gì. Hắn thấy Thôn Vân Thôn, ngôi làng yên bình mà hắn từng muốn bảo vệ, chìm trong biển lửa, những tiếng kêu la thảm thiết, những gương mặt biến dạng vì ma khí, tự hủy hoại lẫn nhau. A Cường, người bán bánh bao hiền lành, giờ đây với khuôn mặt méo mó, ánh mắt hung tợn, tự tay giết hại những người thân quen, rồi quay sang nhìn hắn với nụ cười điên dại.
“Hãy nhìn xem, Lâm Nhất. Những gì ngươi gọi là ‘chính đạo’ đã làm được gì?” Giọng nói của Tà Đạo Sĩ Mù vang vọng trong tâm trí Lâm Nhất, không còn là tiếng thì thầm mà là một tiếng nói rõ ràng, mạnh mẽ, như thể y đang đứng ngay trước mặt hắn, đôi mắt mù lòa nhìn thẳng vào tận sâu thẳm linh hồn. “Chỉ là sự yếu đuối, là sự bất lực. Ngươi đã chứng kiến tất cả rồi đấy thôi. Sư phụ của ngươi đã chết, đồ đệ của ngươi bị tha hóa, những người dân ngươi muốn bảo vệ đã hóa thành bù nhìn. Tất cả là do sự ‘nhân từ’ mù quáng của ngươi, sự ‘Vô Tiên’ ngu dốt của ngươi.”
“Hãy từ bỏ đi, đi theo con đường của ta, sức mạnh sẽ là của ngươi!” Y dụ dỗ, giọng nói đầy mê hoặc, như một con rắn độc đang uốn lượn quanh tâm trí Lâm Nhất. “Ngươi sẽ có sức mạnh để thay đổi tất cả, để bảo vệ những gì ngươi yêu thương, để trả thù cho những mất mát này. Ngươi sẽ không còn phải bất lực đứng nhìn. Ngươi sẽ trở thành kẻ duy nhất có thể định đoạt số phận của hồng trần này!” Y vẽ ra một viễn cảnh rực rỡ nhưng cũng đầy tà ác trước mắt hắn, nơi Lâm Nhất, với sức mạnh tà đạo điên cuồng, dễ dàng nghiền nát Tà Đạo Sĩ Mù và tất cả những kẻ thù khác, thiết lập một trật tự mới, một thế giới mà hắn có thể bảo vệ những người mình yêu thương, dù phải trả giá bằng chính linh hồn mình. Hắn có thể thấy chính mình trong viễn cảnh đó, đứng trên đỉnh cao quyền lực, ánh mắt lạnh lẽo, tay nhuốm máu, nhưng lại mang trong mình một sự yên bình kỳ lạ, bởi vì hắn đã làm được điều mà "Vô Tiên chi Đạo" không thể: bảo vệ.
Tâm ma của Lâm Nhất trỗi dậy mạnh mẽ, như một con quái vật bị giam cầm bấy lâu nay nay đã tìm thấy cơ hội thoát ra. Khao khát quyền lực để chấm dứt nỗi đau và sự bất lực này bùng cháy dữ dội trong hắn. Hắn ôm đầu, lăn lộn trên nền đất lạnh lẽo, những ảo ảnh và tiếng nói vang vọng trong tâm trí hắn, vặn vẹo, xoáy sâu vào từng tế bào. Hắn cố gắng xua đuổi chúng, cố gắng bám víu vào chút lý trí cuối cùng, nhưng càng cố gắng, chúng càng trở nên rõ ràng và tàn độc hơn.
“Không... không thể!” Lâm Nhất thều thào, giọng hắn khản đặc, đau đớn, như thể mỗi từ thốt ra đều là một vết cứa vào cổ họng. “Sư phụ đã dạy ta... chân chính không phải là sức mạnh... mà là...” Giọng hắn lạc đi, không thể hoàn thành câu nói. Hắn không thể. Những lời dạy của sư phụ, những đạo lý Vô Tiên mà hắn hằng tin tưởng, giờ đây lại yếu ớt đến thảm hại trước hiện thực tàn khốc. Chúng không thể xua tan nỗi đau, không thể cứu vớt những sinh linh bé nhỏ, không thể ngăn chặn sự hủy diệt. Hắn đã tin rằng "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình," nhưng giờ đây, hắn chỉ thấy vạn vật bị thao túng, nhân sinh hóa thành ma quỷ. "Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán," nhưng sự tàn bạo của lòng người thì lại quá rõ ràng.
Tà Đạo Sĩ Mù cười một cách khoái trá, tiếng cười khàn đặc như tiếng quạ rỉa xác, vang vọng trong không gian u ám của Cổ Miếu. "Mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Chân tâm của ngươi, giờ đây đã tan nát rồi, Lâm Nhất. Ngươi còn gì để bám víu? Hãy nhìn vào bóng tối trong ngươi đi. Nó chính là sức mạnh mà ngươi khao khát."
Lâm Nhất run rẩy, cơ thể hắn co quắp lại, như một chiếc lá khô trong cơn gió bão. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng đen kịt, lạnh lẽo, đang cuộn xoáy trong cơ thể mình, mạnh mẽ đến đáng sợ, nhưng cũng đầy cám dỗ. Nó hứa hẹn một sức mạnh vô biên, một khả năng để thay đổi mọi thứ, để chấm dứt nỗi đau. Nhưng cái giá phải trả là gì? Linh hồn hắn? Đạo lý của hắn? Hắn giằng xé, đấu tranh, giữa một bên là bóng tối đang cuộn trào và một bên là những tia sáng yếu ớt của lương tri còn sót lại, những lời dạy của sư phụ, những ký ức về nụ cười ngây thơ của A Câm trước khi bị ma khí nhấn chìm. Cuộc chiến trong tâm trí hắn không ngừng tiếp diễn, dữ dội, tàn khốc hơn bất kỳ trận chiến thể xác nào mà hắn từng trải qua. Cổ Miếu u tịch, hoang tàn, giờ đây trở thành chiến trường cho cuộc chiến nội tâm khốc liệt nhất của một tiểu đạo sĩ đang đứng trên bờ vực của sự sa ngã.
***
Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh yếu ớt xuyên qua màn mây mù dày đặc, giăng mắc trên Tuyệt Tình Đỉnh, hắt xuống những vệt sáng mờ ảo trên những vách đá trọc, Lâm Nhất chầm chậm đứng dậy. Hắn đã trải qua một đêm dài nhất trong cuộc đời mình, một đêm mà mỗi khoảnh khắc đều là một cuộc chiến khốc liệt với chính bản thân, với những bóng ma trong tâm trí, và với lời dụ dỗ ma quái của Tà Đạo Sĩ Mù. Gió trên đỉnh núi rít gào không ngừng, tiếng gió như tiếng than khóc của vạn vật, như tiếng gầm của một con thú khổng lồ đang thức giấc, lùa qua những cây thông đơn độc bám víu vào vách đá, khiến chúng nghiêng ngả như muốn bật gốc. Mùi đá lạnh, mùi gió núi hoang sơ và mùi thông khô, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một hương vị đặc trưng của sự cô độc và hoang vu, nhưng cũng mang theo chút lạnh lẽo, bi tráng của buổi sớm mai nơi đỉnh núi cao.
Đôi mắt hắn, vốn dĩ đã sâu thẳm những nỗi ưu tư, giờ đây lại mang một sự lạnh lẽo khác, một sự lạnh lẽo không phải của tuyệt vọng, mà là của một quyết tâm tăm tối, kiên định đến cùng cực. Ánh mắt đó, tựa như vực sâu thăm thẳm, phản chiếu sự khắc nghiệt của hồng trần gian nan, và cả sự biến đổi đang diễn ra trong chính tâm hồn hắn. Hắn không chấp nhận 'ma đạo' của Tà Đạo Sĩ Mù một cách mù quáng, không, hắn không muốn trở thành một con quỷ vô tri, bị điều khiển bởi dục vọng và oán hận. Nhưng hắn cũng không còn tin vào sự 'vô vi', 'thuận theo tự nhiên' của 'Vô Tiên chi Đạo' mà hắn đã từng tôn thờ khi chứng kiến sự bất lực đến tột cùng của chính mình. Sự yếu đuối đã cướp đi sư phụ của hắn, đã tha hóa A Cường, đã biến A Câm thành một nỗi ám ảnh không thể nào xóa nhòa.
Lâm Nhất đưa tay vuốt nhẹ Phù Trần Mộc, cây gậy từng là niềm tin, là định hướng của hắn. Giờ đây, nó không còn là biểu tượng của sự thanh tĩnh và bao dung đơn thuần, mà là một lời nhắc nhở về sự thất bại. Hắn nhận ra, 'tiên đạo tại tâm' không chỉ là giữ lấy sự lương thiện, mà còn phải là đủ mạnh để bảo vệ sự lương thiện đó. Nếu không, tất cả chỉ là hư vô.
Hắn ngẩng đầu nhìn về phía bình minh đang ló dạng, những tia sáng yếu ớt nhuộm đỏ một phần chân trời xám xịt. Trong lòng hắn, không còn là sự tuyệt vọng mà là một quyết tâm sắt đá, một lời thề được khắc sâu vào tận xương tủy. “Ta sẽ không trở thành ngươi,” Lâm Nhất khẽ thốt ra, giọng hắn khàn đặc, nhưng kiên định đến lạ thường, vang vọng trong tiếng gió rít gào. “Ta sẽ không đắm chìm trong bóng tối, không trở thành một con quỷ vô tri, bị điều khiển bởi oán hận. Nhưng ta cũng sẽ không yếu đuối như trước. Ta sẽ không bất lực đứng nhìn những người ta yêu thương bị hủy diệt bởi sự tàn khốc của hồng trần này nữa.”
Hắn siết chặt bàn tay, những đường gân xanh nổi lên trên mu bàn tay gầy guộc. “Con đường của ta... là con đường không ai dám đi. Một con đường mà ta sẽ tự mình tạo ra.” Hắn sẽ tự mình tìm kiếm một con đường riêng, một sức mạnh khác, một thứ sức mạnh không bị ràng buộc bởi những định nghĩa cũ kỹ của chính đạo hay tà đạo. Một con đường mà dù có phải cô độc, dù có phải đối mặt với sự khinh miệt của cả chính lẫn tà, hắn vẫn sẽ đi. Hắn sẽ tự mình tạo nên 'Vô Tiên chi Đạo' của riêng mình, không còn bị trói buộc bởi những giáo điều, những phép tắc đã chứng tỏ sự bất lực của chúng.
Quyết định của Lâm Nhất tìm kiếm một 'con đường riêng' báo hiệu một sự thay đổi lớn trong phương pháp tu luyện và triết lý của hắn. Hắn sẽ không còn giới hạn bản thân trong những gì đã được định nghĩa, mà sẽ khám phá những bí mật cổ xưa hơn, những sức mạnh 'phi chính thống' mà trước đây hắn có thể đã khinh miệt. Sự từ chối hoàn toàn 'ma đạo' nhưng cũng không hoàn toàn bám víu vào 'Vô Tiên chi Đạo' cũ của Lâm Nhất cho thấy hành trình của hắn sẽ trở nên cô độc và phức tạp hơn, có thể bị cả hai phe chính tà hiểu lầm hoặc đối địch. Tia lạnh lẽo và quyết tâm trong mắt Lâm Nhất báo hiệu rằng hắn sẽ trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng cũng có thể trở nên tàn nhẫn và ít khoan dung hơn với cái ác, bởi vì hắn đã nếm trải quá nhiều nỗi đau và sự bất lực.
Hắn cất Phù Trần Mộc vào trong áo, như cất giữ một lời thề, một lời hứa với bản thân, với sư phụ, và với những người hắn đã mất. Nắm chặt tay, hắn khắc sâu lời thề vào tâm khảm, rồi quay lưng bước xuống núi, hướng về một tương lai vô định. Dưới chân Tuyệt Tình Đỉnh, màn sương vẫn còn dày đặc, nhưng trong lòng Lâm Nhất, một ngọn lửa mới đã nhen nhóm, một ngọn lửa không phải của hy vọng mù quáng, mà là của sự kiên định tăm tối, của một ý chí sắt đá muốn định nghĩa lại "Vô Tiên chi Đạo" theo cách của riêng mình. Con đường phía trước chắc chắn sẽ đầy chông gai, đầy máu và nước mắt, nhưng giờ đây, hắn đã sẵn sàng đối mặt.