Khi màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tàn tích Cổ Thần Di Tích, Lâm Nhất nắm chặt tay Tô Mạt Nhi, bước chân hắn kiên định nhưng lòng lại trĩu nặng một nỗi chờ mong vô định. Hắn tin rằng nơi đây, giữa những phiến đá cổ kính và rêu phong, sẽ ẩn chứa lời giải cho những băn khoăn đang gặm nhấm tâm hồn hắn, một "công cụ" hay một "chân lý cổ xưa" đủ mạnh mẽ để bảo vệ những ngọn lửa thiện lương trong hồng trần gian nan. Tiểu Hổ, chú chó nhỏ trung thành, chạy trước sau, đôi mắt lanh lợi cảnh giác, như muốn xua đi cái không khí âm u, nặng nề đang bao trùm.
Sương mù giăng mắc dày đặc, không phải là thứ sương trắng tinh khôi của buổi sớm mai, mà là một lớp màn xám xịt, ẩm ướt, mang theo hơi thở lạnh lẽo của thời gian. Nó lượn lờ giữa những kiến trúc đá đổ nát, biến những hình thù hùng vĩ một thời thành những bóng ma kỳ dị, ảo ảnh thấp thoáng trong màn đêm. Tiếng gió rít qua những khe đá, không phải là tiếng gió vi vu của núi rừng, mà là một âm thanh ai oán, như tiếng khóc thầm của hàng ngàn linh hồn bị lãng quên, trộn lẫn với tiếng vọng trầm đục của chính những bước chân nặng nề. Mùi kim loại han gỉ, mùi đất ẩm mục và một thứ mùi hương khó tả, có lẽ là linh khí đã biến chất qua hàng vạn năm, đan xen vào nhau, quẩn quanh trong không khí, như một lời nhắc nhở về sự mục nát và suy tàn.
Lâm Nhất bước đi giữa những tàn tích, ánh mắt hắn lướt qua những bức phù điêu mờ nhạt trên vách đá, những ký tự cổ xưa đã bị thời gian gặm mòn, trở nên khó hiểu. Hắn đưa tay chạm vào một phiến đá khổng lồ, bề mặt thô ráp, lạnh buốt. Từng thớ đá như đang kể một câu chuyện dài về một nền văn minh đã từng rực rỡ, về những vị thần linh từng được tôn thờ, giờ đây chỉ còn là đống đổ nát im lìm. Nơi đây, không có tiếng người, không có dấu vết của sự sống mới. Chỉ có sự tĩnh lặng đến rợn người, một sự tĩnh lặng của cái chết và sự quên lãng. Hắn lắng nghe, lắng nghe thật kỹ, mong chờ một âm thanh khác lạ, một dấu hiệu của "cơ duyên" hay "bảo vật" mà Vân Du Đạo Nhân đã ám chỉ. Nhưng chỉ có tiếng gió rít và tiếng vọng của chính mình.
Tô Mạt Nhi, gương mặt thanh tú, bầu bĩnh nay cũng đượm vẻ lo lắng, nàng nép sát vào Lâm Nhất, bàn tay nhỏ bé của nàng siết chặt lấy tay hắn. Nàng cảm nhận được sự thất vọng đang len lỏi trong lòng hắn, cũng như sự lạnh lẽo của nơi đây. "Lâm Nhất, huynh có thấy gì không?" Nàng khẽ hỏi, giọng nói nàng như một tiếng chuông nhỏ vang lên trong không gian rộng lớn, rồi nhanh chóng bị nuốt chửng bởi sự im lặng.
Lâm Nhất lắc đầu, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn ánh lên một vẻ trống rỗng khó tả. "Không có gì cả, Mạt Nhi. Chỉ có sự im lặng... và những tàn tích này." Hắn buông tay Tô Mạt Nhi, bước tới gần một bức tượng thần linh đã vỡ nát, chỉ còn lại một phần thân trên, không còn đầu. Ánh mắt hắn nhìn vào khoảng không nơi lẽ ra phải là gương mặt của vị thần, như đang tìm kiếm một câu trả lời vô vọng. "Hay là... ta đã lầm? Lời Vân Du Đạo Nhân... 'tiên đạo ở ngay trong lòng người'... có lẽ ta đã hiểu sai ý ông ấy. Ta đã kỳ vọng quá nhiều vào một thứ 'công cụ' hữu hình, một thứ sức mạnh có thể dễ dàng nắm bắt."
Hắn ngồi xuống một tảng đá đổ, Phù Trần Mộc bên hông khẽ rung lên theo nhịp thở dài của hắn, như một người bạn đồng hành thầm lặng, chứng kiến mọi nỗi niềm. Lâm Nhất cảm thấy một nỗi thất vọng sâu sắc hơn bất kỳ lần nào trước đây. Không phải là nỗi thất vọng về thế gian, mà là nỗi thất vọng về chính bản thân, về sự ngây thơ và đơn thuần của mình. Hắn đã nghĩ rằng, chỉ cần tìm thấy một nơi cổ xưa, một bí mật bị chôn vùi, hắn sẽ có được câu trả lời, một loại "gai nhọn" để bảo vệ lòng tốt. Nhưng nơi đây, chỉ có sự trống rỗng và một cảm giác bất lực mới. "Những chân lý cổ xưa... liệu có phải chỉ là những câu chuyện đã bị thời gian xóa nhòa, không còn ý nghĩa trong thời đại này?" Hắn thì thầm, giọng nói trầm khàn, mang theo chút cay đắng.
Tô Mạt Nhi nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh hắn, vỗ nhẹ lên vai hắn. "Huynh không lầm đâu, Lâm Nhất. Có lẽ, những gì chúng ta tìm kiếm không phải ở nơi này, không phải là những thứ hữu hình." Nàng nhìn những phiến đá cổ kính, rồi lại nhìn Lâm Nhất, ánh mắt nàng đầy sự thấu hiểu. "Vân Du Đạo Nhân nói 'tiên đạo ở ngay trong lòng người', có lẽ ông ấy muốn nói rằng, chân lý không thể tìm thấy ở bên ngoài, mà phải tự mình cảm nhận, tự mình lĩnh ngộ." Nàng nhớ lại những lời thầy cô giáo từng dạy ở Huyền Nguyên Quan, về sự tu dưỡng nội tâm, về cái Đạo không hình không tướng. Nhưng lúc này, những lời đó nghe sao mà xa vời, mơ hồ đến thế.
Lâm Nhất im lặng, ánh mắt hắn vẫn dán vào màn sương mù mịt mờ phía xa, nơi những bóng cây cổ thụ vặn vẹo như những con quái vật đang vươn mình trong bóng tối. Hắn cảm thấy mình như một kẻ lạc lối, đứng giữa mê cung của thời gian và không gian, không tìm thấy lối thoát. Cái cảm giác cô độc, nhỏ bé trước sự vĩ đại nhưng cũng vô tình của vũ trụ bủa vây lấy hắn. "Vô Tiên chi Đạo... rốt cuộc là gì? Là tìm kiếm sức mạnh để chống lại cái ác, hay là tu dưỡng bản thân để đạt đến một cảnh giới siêu thoát? Nếu là cái trước, thì sức mạnh ở đâu? Nếu là cái sau, thì làm sao có thể nhắm mắt làm ngơ trước những bất công đang diễn ra hàng ngày?" Những câu hỏi cứ luẩn quẩn trong tâm trí hắn, không có lời đáp.
Tiểu Hổ khẽ rúc vào chân Tô Mạt Nhi, rồi lại cọ cọ vào tay Lâm Nhất, như một lời an ủi thầm lặng. Hơi ấm từ cơ thể chú chó nhỏ dường như là điều duy nhất còn lại mang theo sự sống và tình cảm thuần khiết giữa nơi hoang tàn này. Lâm Nhất khẽ cúi xuống, vuốt ve bộ lông mềm mại của Tiểu Hổ. Ánh mắt hắn dịu đi một chút, nhưng nỗi dằn vặt vẫn còn đó. Hắn không thể tìm thấy thứ mình muốn ở Cổ Thần Di Tích này. Cái gọi là "chân lý cổ xưa" dường như đã bị chôn vùi quá sâu, hoặc không phải là thứ hắn đang tìm kiếm. Hoặc có lẽ, hắn đã đến quá sớm, hoặc quá muộn. Nỗi bất lực, một lần nữa, lại bủa vây lấy tâm hồn hắn, không phải vì không thể cứu người, mà vì không tìm thấy con đường để cứu người. Hắn thở dài, đứng dậy, nắm tay Tô Mạt Nhi. "Chúng ta đi thôi, Mạt Nhi. Nơi đây... không có câu trả lời cho ta."
Cả hai quay lưng lại với những tàn tích im lìm, bước chân nặng nề hơn khi rời xa nơi mà họ đã từng đặt bao nhiêu kỳ vọng. Sương mù vẫn giăng mắc, tiếng gió vẫn ai oán, nhưng giờ đây, chúng không còn mang vẻ thần bí mà chỉ còn là sự lạnh lẽo của một thế giới đã chết. Ánh sáng ban mai yếu ớt bắt đầu le lói, xuyên qua màn sương dày đặc, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên những phiến đá đổ nát, như một giọt nước mắt của thời gian đang rơi trên mộ phần của một quá khứ huy hoàng. Lâm Nhất cảm thấy như mình đang mang một gánh nặng vô hình, một gánh nặng của sự tìm kiếm không ngừng, một gánh nặng của những câu hỏi không có lời giải đáp, và một gánh nặng của sự bất lực. Hắn không biết phía trước sẽ ra sao, nhưng hắn biết, con đường "Vô Tiên chi Đạo" của hắn, giờ đây, đang trở nên mịt mờ hơn bao giờ hết.
***
Rời khỏi Cổ Thần Di Tích, ánh nắng trưa bắt đầu gay gắt, thiêu đốt cả không gian. Gió khô thổi mạnh, cuốn theo bụi đất và những chiếc lá khô xoay tròn trên đường. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, cùng với Tiểu Hổ, đi bộ trên con đường mòn quen thuộc, hướng về phía Tiểu An Trấn. Lòng họ nặng trĩu sau chuyến đi vô vọng. Lâm Nhất, mái tóc đen dài búi gọn gàng, khuôn mặt thư sinh vẫn giữ vẻ trầm tư, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm giờ đây đong đầy sự u uất. Hắn không còn hy vọng vào những "cơ duyên" hay "bảo vật" từ bên ngoài nữa.
"Lâm Nhất, chúng ta có nên ghé qua xem gia đình thợ thủ công kia không?" Tô Mạt Nhi khẽ hỏi, giọng nàng nhỏ nhẹ, e dè, như sợ làm tổn thương thêm tâm hồn vốn đã đầy vết xước của hắn. Nàng nhìn hắn, ánh mắt to tròn long lanh phản chiếu vẻ mệt mỏi của hắn.
Lâm Nhất khẽ gật đầu, một sự thôi thúc khó cưỡng kéo hắn về phía đó. Hắn muốn biết, muốn đối mặt với hậu quả của sự bất lực mà hắn đã gây ra. Hắn muốn tự mình chứng kiến, để nỗi đau ấy khắc sâu thêm vào tâm trí, để không bao giờ quên. "Đi thôi, Mạt Nhi. Ta muốn... muốn nhìn thấy." Hắn đáp, giọng nói trầm khàn, như phát ra từ sâu thẳm lồng ngực.
Khi họ đến gần thôn làng, một cảm giác bất an lạ thường ập đến. Không khí nặng nề, khác hẳn với sự ồn ào, tấp nập thường ngày của một làng nghề. Thay vào đó là một sự im lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió hú qua những mái nhà đổ nát, tiếng va chạm lạch cạch của những mảnh gỗ khô, và tiếng côn trùng kêu rả rích, như những âm thanh cuối cùng còn sót lại của một sự sống đã bị tàn phá. Mùi khói tro tàn, mùi ẩm mốc, mùi xác gỗ mục nát, mùi đất khô hanh hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ mùi hôi hám, khó chịu, gợi lên hình ảnh của sự hủy diệt.
Họ bước vào thôn, cảnh tượng tan hoang đập vào mắt khiến Tô Mạt Nhi không kìm được tiếng kêu kinh hãi. "Trời ơi... Họ... họ đã làm gì thế này?" Nàng che miệng, đôi mắt nàng mở to vì bàng hoàng. Những căn nhà tranh vách đất vốn đơn sơ nay đã thành đống đổ nát, mái ngói vỡ vụn, tường đất sụp đổ. Những vật dụng sinh hoạt nằm ngổn ngang, vỡ nát. Xưởng thủ công của gia đình thợ thủ công, nơi ngày nào còn vang tiếng đục đẽo, tiếng cười nói, giờ chỉ còn là một khung gỗ cháy dở, xiêu vẹo trong gió, những công cụ bị đập phá vương vãi trên nền đất. Không một bóng người. Chỉ có sự hoang tàn, tiêu điều, và một nỗi bi thương vô hình bao trùm.
Lâm Nhất đứng bất động, ánh mắt hắn lướt qua từng chi tiết của sự hủy diệt. Từng mảnh vỡ, từng vết cháy xém như những nhát dao đâm thẳng vào trái tim hắn. Hắn nhớ lại khuôn mặt hiền lành của người thợ thủ công, nhớ lại ánh mắt sợ hãi của người vợ và những đứa con thơ. Hắn nhớ lại những lời lẽ khinh miệt của tay sai Vương Lão Gia, và sự bất lực của chính mình khi chỉ biết đứng nhìn. "Đây... đây là hậu quả của sự bất lực. Lòng tốt của ta... chẳng cứu được gì cả." Hắn thốt lên, giọng nói trầm khàn, đầy sự đau đớn và dằn vặt. Câu nói ấy không phải là một câu hỏi, mà là một lời khẳng định nghiệt ngã, một sự chấp nhận phũ phàng về giới hạn của bản thân.
Bất chợt, Tiểu Hổ khẽ gầm gừ, đôi tai nó vểnh lên, hướng về phía một góc đổ nát của căn nhà. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi nhìn theo. Giữa những mảnh vỡ, một thân hình nhỏ bé đang co ro, run rẩy. Đó là một thằng bé, quần áo rách rưới, bẩn thỉu, toàn thân gầy gò đến đáng sợ. Khuôn mặt nó lấm lem bùn đất, đôi mắt to tròn, sợ sệt nhưng lại ánh lên một tia hy vọng mong manh khi nhìn thấy họ. Đó chính là Thằng Bé Mồ Côi, A Tứ, một trong những đứa con của gia đình thợ thủ công.
Lâm Nhất quỳ xuống bên A Tứ, ánh mắt hắn tràn ngập sự đau đớn và xót xa. Lại một nạn nhân nữa, một đứa trẻ vô tội, bị cuốn vào vòng xoáy của cường quyền và sự tàn nhẫn. Nỗi dằn vặt trong lòng hắn càng thêm sâu sắc. "A Tứ..." Hắn khẽ gọi, giọng nói nghẹn lại.
Thằng bé nhìn hắn, đôi môi khô nứt khẽ mấp máy, không thành tiếng, nhưng ánh mắt nó nói lên tất cả: sự đói khát, sự sợ hãi, và một khao khát vô bờ bến về tình thương, về sự an toàn. "Đói... sợ..." A Tứ thì thầm, giọng nói yếu ớt như một sợi chỉ sắp đứt.
Tô Mạt Nhi không chần chừ, nàng vội vàng lấy ra chiếc bánh bao còn lại trong túi, đưa cho A Tứ. Nàng ngồi xuống, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc rối bù của thằng bé. "Đừng sợ, A Tứ. Chúng ta ở đây rồi." Giọng nàng trong trẻo, mang theo sự ấm áp hiếm hoi giữa cảnh hoang tàn. A Tứ vội vàng cầm lấy bánh, đôi tay run rẩy đưa lên miệng, ngấu nghiến từng miếng nhỏ, như thể đã bao lâu rồi nó chưa được ăn.
Lâm Nhất nhìn A Tứ, rồi lại nhìn những đống đổ nát xung quanh. Hắn cảm thấy mình như đang đứng trên một vực thẳm, nơi mà mọi niềm tin, mọi lý tưởng đều đang sụp đổ. Hắn đã cố gắng, hắn đã muốn giúp đỡ, nhưng tất cả đều vô nghĩa. Lòng tốt của hắn, lương thiện của hắn, trong thế giới này, dường như chỉ là một trò cười, một sự yếu đuối bị lợi dụng. Hắn đã đi tìm "gai nhọn", đi tìm "công cụ", nhưng khi đối mặt với hậu quả bi thảm này, hắn nhận ra rằng, dù có tìm thấy gì đi chăng nữa, thì sự đau khổ đã xảy ra rồi.
Tiểu Hổ, như cảm nhận được nỗi buồn sâu sắc của Lâm Nhất, khẽ rúc đầu vào tay hắn, liếm nhẹ. Hơi ấm từ chú chó nhỏ, sự vô tư của nó, và hình ảnh A Tứ đang cố gắng nuốt từng miếng bánh, như những đốm lửa nhỏ nhoi, cố gắng xua đi cái lạnh lẽo đang bao trùm tâm hồn Lâm Nhất. Nhưng nỗi dằn vặt vẫn còn đó, quẩn quanh, không rời. Hắn tự hỏi, liệu "tiên đạo" mà hắn đang theo đuổi có thực sự tồn tại, hay chỉ là một ảo ảnh xa vời, một lời hứa hão huyền trong một thế giới đầy rẫy bất công và đau khổ này?
***
U Cốc, như tên gọi của nó, là một thung lũng sâu, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Những vách đá dốc đứng, phủ đầy rêu xanh và dây leo chằng chịt, sừng sững như những bức tường thành cổ kính, che chắn ánh sáng mặt trời. Cây cối trong cốc rậm rạp đến mức ánh nắng chỉ có thể len lỏi qua những kẽ lá, tạo thành những vệt sáng lờ mờ trên nền đất ẩm ướt. Sương mù giăng lối, không tan ngay cả vào buổi chiều tối, khiến không gian càng thêm mờ ảo, huyền bí. Mùi ẩm mốc của đất mục, mùi rêu phong và một thứ mùi hương cây cỏ dại đặc trưng lan tỏa, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch, cô lập. Tiếng gió rít nhẹ qua những khe đá, tiếng côn trùng kêu rả rích và tiếng nước nhỏ giọt từ vách đá xuống dòng suối nhỏ chảy róc rách đâu đó trong bóng tối, là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng đáng sợ.
Mang theo A Tứ và nỗi nặng trĩu trong lòng, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi tìm đến U Cốc. Họ cần một nơi yên tĩnh, một nơi có thể tạm thời quên đi sự tàn nhẫn của hồng trần, để Lâm Nhất có thể đối mặt với những cơn bão tố đang gào thét trong tâm hồn hắn. Lâm Nhất tìm một tảng đá rêu phong, nhẵn bóng vì thời gian, và ngồi xuống. Hắn đưa mắt nhìn vào khoảng không vô định trước mặt, đôi mắt đen láy sâu thẳm giờ đây chỉ còn phản chiếu sự mệt mỏi và nỗi đau khổ. Phù Trần Mộc, vật phẩm quen thuộc, được đặt cẩn thận bên cạnh hắn, như một biểu tượng của con đường mà hắn đang bước đi, nhưng giờ đây, nó cũng trở nên mờ nhạt, vô nghĩa trong tâm trí hắn.
Tô Mạt Nhi nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh hắn, ôm lấy A Tứ vào lòng. Thằng bé vẫn còn run rẩy, nhưng đã bình tĩnh hơn một chút sau khi được ăn và cảm nhận được sự ấm áp từ Tô Mạt Nhi. A Tứ nép sát vào nàng, đôi mắt nó vẫn còn sợ hãi nhưng đã bớt đi vẻ cô độc. Nàng nhìn Lâm Nhất, nàng cảm nhận được nỗi đau đang gặm nhấm hắn, một nỗi đau sâu sắc hơn bất kỳ vết thương thể xác nào. Nàng biết, hắn đang ở trong một cuộc chiến nội tâm khốc liệt, một cuộc chiến giữa lý tưởng và hiện thực, giữa lòng tốt và sự bất lực.
Lâm Nhất cất tiếng, giọng nói trầm khàn, như đang nói với chính mình hơn là với Tô Mạt Nhi. "Nếu lòng tốt chỉ mang lại đau khổ, nếu chính nghĩa không thể thắng được cường quyền... Vậy thì 'tiên đạo' mà ta tìm kiếm có ý nghĩa gì?" Hắn ngước nhìn những vách đá cao ngất, như thể đang tìm kiếm câu trả lời từ chính vũ trụ bao la. "Từ khi còn bé, ta đã được dạy về đạo lý, về sự tu dưỡng bản thân, về việc hành thiện tích đức. Ta đã luôn tin rằng, lòng tốt sẽ được đền đáp, chính nghĩa sẽ chiến thắng. Nhưng... những gì ta đã chứng kiến, từ Trần Bá cho đến gia đình thợ thủ công kia, tất cả đều chứng minh điều ngược lại."
Hắn nhắm mắt lại, những hình ảnh về ngôi nhà đổ nát, về A Tứ gầy gò, sợ hãi, cứ thế hiện lên rõ mồn một trong tâm trí hắn. "Ta đã nghĩ rằng, chỉ cần ta đủ lương thiện, đủ kiên trì, ta sẽ có thể thay đổi được gì đó. Nhưng ta đã lầm. Lòng tốt đơn thuần... chỉ khiến ta trở nên yếu ớt. Nó trở thành một gánh nặng, một lưỡi dao sắc bén quay lại đâm vào chính ta, và những người mà ta muốn bảo vệ." Hắn tự cười nhạo chính mình, một nụ cười chua chát, đầy sự tuyệt vọng. "Chân tâm... có phải cũng chỉ là một thứ xa xỉ, một thứ không nên có trong cái hồng trần gian nan này không? Hay là ta nên từ bỏ, từ bỏ cái gọi là 'tiên đạo', từ bỏ cái sự truy cầu vô vọng này?"
Tô Mạt Nhi lắng nghe, trái tim nàng thắt lại vì xót xa. Nàng khẽ tựa đầu vào vai Lâm Nhất, cố gắng truyền hơi ấm và sự an ủi qua cái chạm nhẹ. "Lâm Nhất, huynh vẫn còn chúng ta." Giọng nàng nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng một sức mạnh tiềm tàng, một sự kiên định không lay chuyển. "Huynh vẫn còn Mạt Nhi, còn Tiểu Hổ, và cả A Tứ đây nữa. Lòng tốt của huynh không vô nghĩa đâu. Nó đã cứu lấy A Tứ đây. Nếu huynh không xuất hiện, nếu huynh không có lòng trắc ẩn, A Tứ liệu có còn sống sót không? Dù chỉ là một người, nhưng đó cũng là một sinh linh được cứu rỗi."
Nàng nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của A Tứ, thằng bé đã ngủ thiếp đi trong vòng tay nàng, khuôn mặt vẫn còn vương chút sợ hãi nhưng đã bớt căng thẳng hơn. "Đúng là huynh không thể cứu được tất cả, Lâm Nhất. Nhưng không có nghĩa là lòng tốt của huynh là vô nghĩa. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Mỗi một hành động thiện lương, dù nhỏ bé đến đâu, cũng như một hạt giống được gieo vào lòng đất cằn cỗi. Có thể nó chưa nảy mầm ngay, nhưng nó sẽ ở đó, chờ đợi thời cơ."
Lâm Nhất mở mắt, ánh mắt hắn xa xăm, nhìn về phía những bóng cây rậm rạp đang ẩn hiện trong sương mù. "Cứu được một người... nhưng để lại bao nhiêu người khác phải chịu khổ..." Hắn lẩm bẩm. "Mạt Nhi, có phải con đường 'Vô Tiên chi Đạo' mà ta đang đi, sẽ chỉ dẫn ta đến những nỗi đau này không? Có phải để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần... thì cái giá phải trả lại quá đắt, quá sức chịu đựng không?"
Hắn cúi đầu, hai tay ôm lấy đầu, mái tóc đen dài rủ xuống che khuất khuôn mặt. Trong khoảnh khắc đó, Lâm Nhất cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ lênh đênh giữa đại dương bão tố, không la bàn, không ánh sáng, chỉ có sự tuyệt vọng và nỗi cô độc vây quanh. Tiểu Hổ, nằm cuộn tròn dưới chân hắn, khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt lấp lánh như hai vì sao nhỏ trong bóng đêm. Nó khẽ liếm nhẹ vào bàn tay Lâm Nhất, như muốn truyền hơi ấm, muốn nói rằng hắn không hề đơn độc.
Sự tĩnh lặng của U Cốc bao trùm lấy họ, chỉ còn tiếng gió rít nhẹ như một lời thì thầm của thời gian. Lâm Nhất không trả lời Tô Mạt Nhi, hắn chỉ ngồi đó, bất động, chìm sâu vào vòng xoáy của những suy nghĩ hỗn độn. Hắn đã đến tận cùng của sự thất vọng, tận cùng của sự hoài nghi. Nhưng trong sâu thẳm trái tim hắn, cái ngọn lửa chân tâm, dù mờ nhạt, vẫn chưa tắt hẳn. Nó le lói, như một đốm than hồng ẩn mình dưới lớp tro tàn, chờ đợi một tia gió, một tia hy vọng để bùng cháy trở lại. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và có lẽ, chính trong cái tận cùng của nỗi đau này, hắn sẽ tìm thấy một con đường mới, một lời giải đáp khác cho "Vô Tiên chi Đạo" của riêng mình. Con đường ấy, có thể không phải là tìm kiếm sức mạnh hay phép thuật, mà là một sự chuyển hóa sâu sắc từ bên trong, một sự tái định nghĩa về ý nghĩa của lòng tốt và hành trình tu thân giữa hồng trần gian nan.