Con đường phía trước của Lâm Nhất, giờ đây, chỉ còn là một vực sâu không đáy, và hắn, đang đứng trên bờ vực đó, chỉ chờ một bước chân để lao mình xuống.
Dưới màn đêm mịt mùng của Thôn Vân Thôn, nơi từng phảng phất mùi trà tươi mát và tiếng cười trẻ thơ, giờ đây chỉ còn lại một sự tĩnh lặng đến rợn người, bị xé toạc bởi tiếng mưa bụi rả rích và tiếng gió rít qua những mái nhà xiêu vẹo. Lâm Nhất quỳ sụp giữa đống đổ nát, cơ thể gầy gò run lên bần bật không phải vì cái lạnh se sắt của đêm cuối thu, mà vì một cơn bão tố đang gào thét trong lòng. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, vô hồn nhìn chằm chằm vào khoảng không đen kịt, nơi hình ảnh những thân người vô thức, những đôi mắt trống rỗng vẫn còn vương vấn, ám ảnh như một lời nguyền. Mùi hương liệu ngọt ngào giả tạo từ "lễ hội" của Tà Đạo Sĩ Mù vẫn còn vương vấn trong không khí, quyện với mùi máu tanh đã khô và mùi đất ẩm mục, tạo thành một thứ hỗn tạp ghê tởm, như chính tâm hồn hắn lúc này. Hắn hít một hơi sâu, nhưng chỉ cảm nhận được vị đắng chát của sự tuyệt vọng.
Phù Trần Mộc, thứ đã từng là biểu tượng cho con đường tu đạo của hắn, cho lý tưởng "Vô Tiên" thanh cao, giờ đây nằm lăn lóc dưới chân, dính đầy bùn đất. Nó lạnh lẽo, vô dụng, như một cành cây khô héo trong cơn bão. Lâm Nhất vươn tay, chạm vào cán phất trần, nhưng bàn tay hắn run rẩy, rút vội lại như chạm vào than nóng. Lời lẽ của Tà Đạo Sĩ Mù, những lời lẽ châm biếm và đầy mỉa mai, cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí hắn, như một tiếng chuông tử vong không ngừng vang vọng: "Ngươi thấy chưa, tiểu đạo sĩ? Đây mới là sự giải thoát. Sự đau khổ của linh hồn sẽ bị nhấn chìm bởi sự giả dối của niềm vui." và rồi, "Con đường của ngươi, 'Vô Tiên', chỉ là sự tự lừa dối. Ngươi không thể cứu ai, không thể bảo vệ ai. Chỉ có sức mạnh tuyệt đối mới làm được điều đó."
Sức mạnh tuyệt đối... Bất lực... Hai từ ấy xoáy sâu vào tâm can Lâm Nhất, day dứt không ngừng. Hắn đã từng nghĩ, "Vô Tiên" không phải là truy cầu sức mạnh phép thuật hay thần thông quảng đại, mà là tu thân, là thấu hiểu lẽ nhân sinh, là dùng tình thương mà cảm hóa hồng trần. Nhưng hồng trần này... nó tàn khốc quá! Nó không cho hắn cơ hội để cảm hóa, không cho hắn thời gian để thấu hiểu. Nó chỉ mang đến sự hủy diệt, sự mất mát, và những linh hồn bị giày xéo. "Vô Tiên chi Đạo... vô dụng sao? Ta đã sai lầm rồi sao?" Một câu hỏi thầm thì, yếu ớt, lạc lõng trong chính cõi lòng hắn. Hắn không còn nhận ra mình trong tấm gương tâm hồn. Ánh mắt hắn, giờ đây, không còn sự thanh tĩnh của một tiểu đạo sĩ, mà là một ngọn lửa địa ngục đang bùng cháy dữ dội.
Trong thinh không, một giọng nói khàn đặc, u ám, nhưng đầy mê hoặc chợt vang lên, không phải từ Tà Đạo Sĩ Mù, mà từ sâu thẳm trong chính tâm trí Lâm Nhất. Nó như một làn khói đen len lỏi, quấn lấy từng nơ-ron thần kinh, từng mạch máu, thấm đẫm vào linh hồn hắn. "Ngươi yếu đuối... ngươi không bảo vệ được ai... Hãy nhìn xem, những kẻ mà ngươi muốn cứu giúp, giờ đây chẳng khác nào những con rối không hồn. Con đường của ngươi, chỉ là con đường của kẻ thất bại." Tiếng thì thầm ấy không ngừng công kích, xé nát lớp vỏ bọc lý trí cuối cùng của Lâm Nhất. Hắn nắm chặt tay, móng tay đâm sâu vào da thịt, máu rịn ra, nhưng cơn đau thể xác không thấm vào đâu so với nỗi đau tinh thần đang giày vò hắn. Hắn cố gắng đứng dậy, nhưng đôi chân như không còn sức lực, lại đổ sụp xuống, cơ thể run rẩy từng cơn, như một chiếc lá khô héo trước giông bão. Hắn gầm gừ một tiếng, âm thanh thô ráp, lạc đi giữa tiếng gió rít, như tiếng gào thét của một con thú bị thương đang bị dồn vào đường cùng. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình... nhưng giờ đây, linh hồn nào còn vương vấn, tình cảm nào còn tồn tại trong cái khung cảnh hoang tàn này? Chỉ còn lại nỗi tuyệt vọng, sự ám ảnh và khao khát điên cuồng về một sức mạnh có thể chấm dứt tất cả.
***
Đêm khuya cùng ngày, bóng dáng Lâm Nhất như một u linh, lặng lẽ xuyên qua màn sương đêm dày đặc, tìm đến một hang động ẩn sâu trong lòng U Cốc. Nơi đây, các vách đá dốc đứng, cây cối rậm rạp, và những âm thanh của thiên nhiên hoang dã như tiếng gió rít nhẹ, tiếng côn trùng kêu, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, bí ẩn và hoang tàn đến lạ. Mùi ẩm mốc, mùi đất mục và mùi rêu phong nồng nặc trong không khí, như một lời nhắc nhở về sự mục ruỗng, về cái chết đang rình rập. Lâm Nhất không tìm kiếm sự an ủi từ cảnh vật, hắn chỉ mong tìm thấy một góc khuất, một nơi chốn để giấu mình khỏi những ánh nhìn vô hình, khỏi những tiếng thì thầm đang xé nát tâm hồn hắn. Hắn muốn tĩnh tâm, muốn trấn áp nỗi hỗn loạn đang cuộn trào trong đầu, nhưng sự cô độc và tĩnh mịch của U Cốc lại chỉ khiến những giọng nói trong đầu hắn trở nên rõ ràng hơn, mạnh mẽ hơn, như những con quỷ đang tỉnh giấc sau giấc ngủ dài.
Hắn ngồi co ro trong góc hang đá lạnh lẽo, tấm đạo bào vải thô cũ kỹ không đủ sức giữ ấm cho cơ thể đang run rẩy. Hơi thở hắn nặng nhọc, từng nhịp đập của trái tim như muốn vỡ tung lồng ngực. Trước mắt hắn, trên vách đá ẩm ướt, những ảo ảnh chập chờn bắt đầu xuất hiện. Chúng là những hình bóng đen tối, thoạt đầu chỉ là những đốm sáng lướt qua, rồi dần dần ngưng tụ thành những hình thù méo mó, ghê rợn, lướt qua thành hang như những linh hồn bị nguyền rủa. Chúng không ngừng thì thầm, những lời lẽ đầy cám dỗ về sức mạnh, về sự báo thù, về một con đường mà hắn chưa từng dám nghĩ tới.
"Ngươi thấy không?" Giọng nói khàn đặc lại vang lên, lần này rõ ràng hơn bao giờ hết, như thể chủ nhân của nó đang đứng ngay cạnh hắn, thổi hơi lạnh vào gáy. "Con đường chân chính của ngươi chỉ dẫn đến sự bất lực. Ngươi muốn bảo vệ? Ngươi muốn báo thù? Vậy thì hãy chấp nhận ta!"
Lâm Nhất ôm chặt lấy đầu, cào cấu tóc mình, cố gắng xua đi những ảo ảnh và tiếng nói đang giày vò. Hắn lắc đầu nguầy nguậy, đôi môi khô khốc thều thào: "Không... ta không thể... Đó không phải là đạo của ta... Đó là tà đạo!" Hắn cố gắng bám víu vào chút lý trí cuối cùng, vào những lời dạy của sư phụ, vào lý tưởng "Vô Tiên" mà hắn đã theo đuổi bấy lâu. "Tiên đạo tại tâm... không phải là sức mạnh... không phải là tàn ác..."
Nhưng tiếng thì thầm kia lại càng trở nên mạnh mẽ, chế giễu: "Tiên đạo tại tâm ư? Tâm của ngươi đã bị nỗi sợ hãi và sự bất lực nuốt chửng rồi, tiểu đạo sĩ. Ngươi tự lừa dối mình làm gì? Nhìn xem, những kẻ yếu đuối như ngươi, cuối cùng đều bị hồng trần nghiền nát. Ngươi có thấy nụ cười của Tà Đạo Sĩ Mù không? Hắn đã đúng. Chỉ có sức mạnh tuyệt đối mới là chân lý."
Ảo ảnh trên vách đá bỗng trở nên sống động hơn. Lâm Nhất thấy hình ảnh Thanh Khê Thôn tan hoang, những gương mặt thân quen của người dân bị biến dạng trong đau đớn. Hắn thấy Thôn Vân Thôn, những thân người vô hồn nhảy múa trong sự giả dối, những ánh mắt trống rỗng nhìn thẳng vào hắn, như một lời tố cáo. Rồi hắn thấy chính mình, Phù Trần Mộc trong tay, đứng giữa tất cả những cảnh tượng đó, bất lực đến đáng thương. "Ngươi đã từng thề sẽ bảo vệ những người vô tội, sẽ xua đuổi tà ma, nhưng ngươi đã làm được gì? Chẳng có gì cả! Ngươi chỉ là một kẻ hèn nhát, một kẻ bất lực, đứng nhìn tất cả bị hủy hoại!"
Mỗi lời nói, mỗi hình ảnh đều như một nhát dao cứa vào tâm can Lâm Nhất. Hắn gầm lên trong tuyệt vọng, đập mạnh nắm đấm vào vách đá gồ ghề. Máu từ khớp tay rịn ra, thấm vào lớp rêu phong ẩm ướt, nhưng cơn đau thể xác không thể dập tắt ngọn lửa căm phẫn và khao khát trong lòng hắn. "Ta không yếu đuối! Ta không bất lực!" Hắn gào lên, nhưng giọng nói của hắn lạc đi giữa tiếng gió rít và tiếng nước nhỏ giọt đều đặn, như một lời than khóc vô vọng của chính linh hồn hắn. Mùi tanh nồng khó chịu từ những ảo ảnh đen tối, từ 'tâm ma' đang bủa vây hắn, quyện vào mùi ẩm mốc của hang động, tạo nên một cảm giác ghê tởm, muốn nôn mửa. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm... Nhưng chân tâm của hắn, giờ đây, đang bị nhuốm đen bởi một lớp bùn nhơ của tuyệt vọng và oán hận.
***
Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh còn đang chật vật xuyên qua màn sương mù dày đặc của U Cốc, cố gắng rọi xuống đáy hang, cuộc chiến nội tâm của Lâm Nhất đã đạt đến đỉnh điểm. Hắn không còn sức để cào cấu, để đập phá. Hắn quỳ sụp xuống nền đá lạnh lẽo, hai tay ôm chặt lấy đầu, cơ thể co rúm lại, run rẩy từng cơn. Hơi thở hắn yếu ớt, nặng nhọc, như thể mỗi lần hít vào là một lần hắn phải gánh chịu cả ngàn cân áp lực. Đôi mắt hắn mở to, ánh lên sự đấu tranh tột cùng giữa lý trí và khao khát, giữa thiện và ác, giữa ánh sáng và bóng tối.
Những ảo ảnh của 'tâm ma' giờ đây không còn chập chờn, méo mó nữa, mà trở nên sống động và quyến rũ đến ghê người. Hắn thấy mình đứng trên một ngọn núi cao chót vót, mây mù bao phủ, dưới chân là một biển người đang quỳ lạy. Tà Đạo Sĩ Mù, kẻ đã gây ra bao thảm kịch, giờ đây lại quỳ gối dưới chân hắn, khuôn mặt gầy gò xương xẩu tràn đầy sự sợ hãi và cầu xin. Xung quanh hắn, những kẻ thù khác, những thế lực tà ác đã từng gieo rắc kinh hoàng, đều bị nghiền nát, thân tàn ma dại, không còn chút sức lực phản kháng. Phía xa, dưới chân núi, những ngôi làng bị tàn phá nay đã được phục hồi, những người dân vô tội được bảo vệ bởi một thứ sức mạnh vô song mà hắn đang sở hữu. Họ ngước nhìn hắn, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ, tôn kính và biết ơn.
Giọng nói của 'tâm ma' vang lên, không còn khàn đặc hay u ám nữa, mà trở nên trầm bổng, đầy mê hoặc, như một khúc ca của quyền năng và vinh quang, rót thẳng vào tai hắn: "Ngươi thấy không, Lâm Nhất? Đây mới là con đường. Con đường của kẻ mạnh. Ngươi không cần phải chịu đựng sự bất lực nữa. Ngươi sẽ là kẻ phán xét, không phải là kẻ bị phán xét. Ngươi sẽ là người bảo hộ, không phải là kẻ bất lực đứng nhìn. Chỉ cần ngươi chấp nhận ta, tất cả sẽ là của ngươi. Sức mạnh này, đủ để ngươi xây dựng lại một thế giới theo ý mình, nơi không còn sự đau khổ của kẻ yếu, nơi công lý được thực thi bằng chính bàn tay ngươi."
"Tất cả sự tàn bạo của thế giới này, chỉ có thể bị đánh bại bằng một sự tàn bạo lớn hơn. Lòng thiện lương của ngươi, lý tưởng 'Vô Tiên' giả tạo đó, chỉ là gông cùm, trói buộc ngươi trong sự yếu đuối. Ngươi còn chần chừ gì nữa? Sức mạnh đang ở ngay trước mắt ngươi! Vứt bỏ đi cái 'Vô Tiên' giả tạo đó! Hãy cho ta cơ hội, và ngươi sẽ không bao giờ phải chứng kiến cảnh tượng này nữa! Ngươi sẽ là kẻ phán xét, không phải là kẻ bất lực!" Tiếng thì thầm trở nên thôi thúc, dồn dập, như tiếng trống trận đang thúc giục một chiến binh ra trận.
Lâm Nhất cảm thấy mình đang bị kéo xuống một vực thẳm đen tối, nơi sức mạnh là lẽ phải duy nhất, nơi lòng trắc ẩn và sự lương thiện chỉ là những thứ xa xỉ. Hắn đã từng tin vào vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, nhưng giờ đây, những niềm tin ấy đang mục ruỗng, tan chảy như băng tuyết dưới ánh mặt trời gay gắt của sự tàn khốc. Hắn thều thào, giọng nói khản đặc, như một người đang khát cháy giữa sa mạc: "Sức mạnh... báo thù..."
Phù Trần Mộc, vẫn nằm lăn lóc bên cạnh hắn, giờ đây dường như còn lạnh lẽo hơn, nặng trĩu hơn. Nó không thể cho hắn sức mạnh để báo thù, không thể cho hắn sức mạnh để bảo vệ. Nó chỉ là một lời nhắc nhở về một con đường đã sụp đổ, một lý tưởng đã vỡ tan. Lâm Nhất nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má gầy gò, thấm vào đất đá. Nhưng đó không phải là nước mắt của sự hối hận hay bi lụy, mà là nước mắt của sự chấp nhận. Chấp nhận rằng con đường cũ của hắn đã không còn, chấp nhận rằng hắn cần một thứ khác, một thứ mạnh mẽ hơn, tàn bạo hơn, để tồn tại trong hồng trần gian nan này.
Khi Lâm Nhất mở mắt, đôi mắt hắn không còn đỏ ngầu hay tuyệt vọng nữa. Thay vào đó, một thứ ánh sáng lạnh lẽo, u ám dâng lên, như vực sâu không đáy. Một nụ cười méo mó, lạnh lẽo, dần dần xuất hiện trên khuôn mặt thư sinh của hắn. Nụ cười ấy không phải của niềm vui, cũng không phải của sự đau khổ, mà là của một kẻ đã vượt qua giới hạn, đã chấp nhận một lời đề nghị khủng khiếp, đã đánh đổi một phần linh hồn để có được thứ mình khao khát. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, nhưng Lâm Nhất giờ đây đang bước vào một giấc mộng đen tối hơn, nơi hắn sẽ không còn là kẻ bất lực. Con đường "Vô Tiên" của hắn, giờ đây, đã biến thành vực sâu gọi mời, và hắn, đã buông mình lao xuống.