Trong hang đá sâu thăm thẳm của U Cốc, hơi thở mờ nhạt của Lâm Nhất hòa cùng làn sương lạnh lẽo, bảng lảng như một linh hồn lạc lối. Thân thể gầy gò của hắn co rúm lại, tựa một chiếc lá khô mục đã bị gió bão vùi dập, nằm lọt thỏm giữa nền đá ẩm thấp, lạnh lẽo. Ánh sáng le lói từ đốm lửa nhỏ nhoi, vất vưởng trên một hòn đá dường như cũng không đủ sức xua đi màn đêm tăm tối bao trùm lấy không gian chật hẹp này, càng không thể chiếu rọi vào góc khuất u ám nhất trong tâm hồn hắn. Hơi ấm mong manh của ngọn lửa chỉ càng làm nổi bật thêm sự băng giá đang ngự trị trong từng mạch máu, từng tế bào của Lâm Nhất. Mỗi hơi thở hắn hít vào, rồi lại khó nhọc thở ra, đều nặng nề như thể đang phải gánh vác cả một ngọn núi đá, từng nhịp đập của trái tim hắn như tiếng trống trận yếu ớt, lạc lõng giữa chiến trường hoang tàn.
Những lời thì thầm mê hoặc của 'tâm ma' từ chương trước, giờ đây, không còn là những tiếng vọng xa xôi nữa, mà đã biến thành những bóng ma vô hình, vờn quanh, múa may trước mắt hắn, rồi đâm thẳng vào từng ngóc ngách của tâm trí. Chúng không ngừng xuyên tạc, bóp méo những ký ức tươi đẹp, biến chúng thành những ảo ảnh kinh hoàng, tàn khốc. Hắn thấy lại hình ảnh Thanh Khê Thôn chìm trong biển lửa, những gương mặt thân quen hóa thành tro tàn, tiếng kêu la tuyệt vọng của những người dân vô tội vọng về, xé nát thính giác hắn. Rồi đến Thôn Vân Thôn, nơi những nụ cười méo mó, những ánh mắt vô hồn của dân làng bị giam cầm trong thân xác, nhảy múa điên cuồng dưới sự điều khiển của một thế lực tà ác. Mỗi ảo ảnh trôi qua, một nhát dao vô hình lại cứa vào tâm can hắn, khiến hắn đau đớn tột cùng, nhưng lại không thể cất tiếng kêu than.
Hắn ôm chặt lấy đầu, những ngón tay gầy gò, lạnh ngắt cào cấu vào tóc tai, vào da thịt như muốn xé toạc lớp vỏ bọc bên ngoài, thoát ra khỏi cơn ác mộng đang hiện hữu này. Cơ thể hắn run rẩy từng cơn, giống như một con thú bị thương đang hấp hối, cố gắng giãy giụa trong tuyệt vọng. Đôi mắt đen láy sâu thẳm, vốn thường mang vẻ trầm tư, giờ đây lại mở to, ánh lên sự hoảng loạn và một nỗi sợ hãi nguyên thủy, như thể đang nhìn thấy một vực thẳm không đáy đang nuốt chửng lấy hắn.
"Ngươi yếu ớt! Yếu ớt đến thảm hại!" Một giọng nói khàn đặc, quen thuộc nhưng giờ đây lại mang theo một âm hưởng quỷ quyệt, hả hê vang vọng trong tâm trí Lâm Nhất. Đó là giọng của Tà Đạo Sĩ Mù, kẻ đã gieo rắc bao thảm kịch, kẻ đang mượn 'tâm ma' để thao túng hắn. "Con đường của ngươi chỉ mang lại bi kịch, Lâm Nhất ạ! Hãy nhìn xem, tất cả đều chết vì sự bất lực của ngươi! Ngươi đã chứng kiến bao nhiêu lần rồi? Bao nhiêu lần nữa ngươi mới chịu nhận ra? Cái gọi là 'Vô Tiên' của ngươi, cái lý tưởng nhân ái giả tạo đó, chỉ là sợi dây trói buộc ngươi vào số phận của kẻ yếu đuối!"
Những lời nói đó như những mũi kim độc, từng chút một tiêm nhiễm vào ý chí đang lung lay của Lâm Nhất. Hắn muốn phản kháng, muốn gào thét rằng không phải vậy, rằng hắn không hề yếu ớt, rằng con đường của hắn là đúng đắn. Nhưng cổ họng hắn khô khốc, chỉ có thể phát ra những tiếng thều thào yếu ớt, lạc điệu giữa tiếng gầm rú của 'tâm ma'.
"Không... không phải vậy..." Hắn lí nhí, đầu lắc nhẹ, như muốn xua đi những lời nguyền rủa đó. "Ta... ta không muốn..."
"Không muốn? Ngươi không muốn nhìn thấy người thân của ngươi nằm xuống sao? Ngươi không muốn nhìn thấy những người vô tội bị giày xéo, bị tước đoạt linh hồn sao?" Giọng Tà Đạo Sĩ Mù trở nên cao vút, đầy châm biếm, vang vọng khắp U Cốc, xuyên thấu vào từng kẽ hở trong tâm hồn Lâm Nhất. "Ngươi đã từng thề nguyện sẽ bảo vệ, sẽ che chở cho họ. Nhưng rồi sao? Ngươi đứng đó, bất lực, nhìn họ chết đi, nhìn họ hóa thành những bóng ma vô hồn! Đó là cái giá của sự yếu đuối, của lòng nhân ái mù quáng mà ngươi vẫn tôn thờ!"
Mỗi lời nói của 'tâm ma' đều chạm vào nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất trong lòng Lâm Nhất – nỗi sợ hãi về sự bất lực. Hắn đã từng tin vào "vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình", đã từng tìm kiếm "tiên đạo tại tâm". Nhưng giờ đây, những niềm tin ấy đang mục ruỗng, tan chảy như băng tuyết dưới ánh mặt trời gay gắt của sự tàn khốc. Mùi ẩm mốc, mùi đất mục, mùi rêu phong trong hang đá dường như càng trở nên nồng nặc, hòa quyện với mùi tanh tưởi của những ảo ảnh máu me mà 'tâm ma' vẽ ra, khiến dạ dày hắn quặn thắt.
Thỉnh thoảng, hắn cố gắng ngồi thẳng dậy, điều hòa hơi thở, thử tụ tập linh lực để nhập định, để tìm kiếm một chút bình yên trong cơn bão tố của tâm trí. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng lắng nghe tiếng côn trùng kêu, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn vọng lại từ một khe đá nào đó, mong muốn tìm lại sự tĩnh lặng của thiên nhiên, để xoa dịu tâm hồn đang dậy sóng. Nhưng vô ích. Tâm trí hắn đã loạn, linh lực cũng không thể tụ lại. Mỗi khi hắn cố gắng dứt bỏ, những ảo ảnh lại trở nên rõ nét hơn, những lời thì thầm lại trở nên dữ dội hơn, như những con quỷ đói đang tranh giành từng mảnh linh hồn hắn. Hắn lại gục ngã, thân hình run rẩy, ý chí lung lay như ngọn nến trước gió.
Hắn nhớ về Lão Đạo Quán Chủ, về những lời dạy bảo hiền hòa, về con đường "Vô Tiên" mà người đã chỉ cho hắn. Con đường ấy, giờ đây, dường như quá xa vời, quá yếu ớt trước sự tàn khốc của hồng trần gian nan. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm", lời dạy ấy giờ đây lại vang vọng như một lời chế giễu. Chân tâm của hắn, giờ đây, đang bị xé nát, bị nhuộm đen bởi nỗi đau và sự tuyệt vọng.
Sự kiệt sức về thể chất lẫn tinh thần đã đạt đến đỉnh điểm. Hắn không còn phân biệt được đâu là thực, đâu là ảo. Mỗi tiếng gió rít qua khe đá, mỗi giọt nước tí tách rơi xuống, đều biến thành tiếng cười man rợ của Tà Đạo Sĩ Mù, tiếng khóc than của những oan hồn, tiếng đổ nát của thế giới xung quanh. Hắn nằm đó, một chấm nhỏ nhoi giữa bóng tối dày đặc của U Cốc, một linh hồn đang bị giằng xé giữa ánh sáng mong manh của lương tri và vực thẳm đen tối của sự tàn bạo, giữa con đường "Vô Tiên" và lời cám dỗ của "Vô Đạo".
Trong một thoáng tỉnh táo ngắn ngủi, Lâm Nhất lảo đảo đứng dậy, cơ thể gầy guộc run rẩy như sắp đổ. Hắn không biết mình đang đi đâu, chỉ biết rằng mình không thể ở lại nơi đây thêm một khắc nào nữa. U Cốc, với sự yên tĩnh chết chóc và những lời thì thầm không ngừng, đang bóp nghẹt hắn. Hắn phải thoát ra, phải tìm kiếm một lối thoát, dù chỉ là trong ảo ảnh. Hắn bước đi, mỗi bước chân đều nặng nề như chì, thân hình thanh thoát, nhanh nhẹn thường ngày giờ đây lại xiêu vẹo, yếu ớt. Trang phục đạo bào vải thô cũ kỹ, có vài chỗ vá víu, giờ đây lại càng thêm bẩn thỉu, rách rưới vì những lần vấp ngã. Đôi mắt đen láy sâu thẳm, vốn đã mờ đục vì tuyệt vọng, giờ đây lại ánh lên một sự trống rỗng đến đáng sợ.
Khi hắn bước ra khỏi hang đá, bầu trời đã ngả sang ban ngày, nhưng lại không hề có lấy một tia nắng. Thay vào đó, một màn sương mù đen kịt bao phủ lấy không gian, nặng nề và u ám, khiến cho cảnh vật xung quanh trở nên mờ ảo, méo mó. Gió lạnh rít lên từng hồi, mang theo mùi đất ẩm mục, mùi tanh nồng của thứ gì đó đã chết, và cả một làn âm khí cuồn cuộn, nồng đậm đến mức có thể cảm nhận được bằng khứu giác, như một lời chào đón rùng rợn. Hắn thấy mình đang lạc bước giữa một nơi hoang tàn, đổ nát – Ma Đô Phế Tích.
Những tòa nhà đá đen vỡ vụn, những bức tường thành sụp đổ, những tượng đá ma quái bị phá hủy, tất cả đều được xây dựng từ thứ vật liệu kỳ dị, có vẻ như là xương cốt khổng lồ đã phong hóa qua ngàn vạn năm, giờ đây chỉ còn trơ trọi những khối đá vô tri. Âm khí từ những tàn tích này bốc lên, tạo thành những luồng xoáy vô hình, khiến không khí trở nên đặc quánh và lạnh lẽo. Tiếng gió rít qua các khe tường đổ nát nghe như tiếng than khóc yếu ớt của vô số tàn hồn bị giam cầm, tiếng xương cốt va chạm lạo xạo dưới chân, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự chết chóc và tuyệt vọng.
"Ngươi thấy không, Lâm Nhất?" Giọng nói của 'tâm ma' vang lên, trầm bổng hơn, không còn quá khàn đặc như trước, nhưng lại đầy rẫy sự thôi thúc và cám dỗ. Nó không còn là giọng của Tà Đạo Sĩ Mù nữa, mà như là một phần của chính hắn, một phần đen tối nhất, sâu thẳm nhất đang trỗi dậy. "Đây chính là sức mạnh mà ngươi khao khát. Sức mạnh có thể nghiền nát mọi kẻ thù, sức mạnh có thể bảo vệ những người mà ngươi yêu thương. Ngươi không còn phải đứng đó mà bất lực nhìn họ rời xa nữa. Tất cả những gì ngươi cần làm, chỉ là chấp nhận con đường này."
'Tâm ma' vẽ ra những viễn cảnh đầy mê hoặc: hắn thấy mình đứng trên đỉnh Ma Đô Phế Tích, dưới chân là Tà Đạo Sĩ Mù đang quỳ lạy, khuôn mặt gầy gò xương xẩu tràn đầy sự sợ hãi. Hắn thấy những ngôi làng bị tàn phá nay được dựng lại, những người dân vô tội được sống yên bình dưới sự bảo hộ của hắn, không còn phải lo sợ bất kỳ thế lực tà ác nào. Nhưng cái giá phải trả cho tất cả những điều đó, là sự tha hóa linh hồn. Con đường ấy, trong mắt hắn, vừa đáng sợ vừa đầy cám dỗ, một sự giải thoát khỏi gánh nặng bất lực, một lời hứa về quyền năng vô hạn.
"Hãy chấp nhận đi, Lâm Nhất. Sức mạnh này sẽ biến ngươi thành thần, không ai có thể làm tổn thương ngươi nữa. Ngươi sẽ có được sự trả thù mà ngươi khao khát! Ngươi sẽ là kẻ phán xét, không phải là kẻ bị phán xét!" Giọng nói ấy văng vẳng, như tiếng vọng từ chính cõi lòng hắn, đánh thẳng vào khao khát sâu kín nhất của Lâm Nhất.
Hắn điên cuồng chạy trốn, nhưng mỗi bước chân đều nặng nề như chì, mỗi nhịp thở đều bỏng rát nơi lồng ngực. Hắn vấp ngã liên tục trên đống đổ nát, thân thể đầy vết xước, máu rỉ ra từ những vết thương nhỏ, nhưng hắn không còn cảm thấy đau đớn nữa. Nỗi đau tinh thần đã lấn át tất cả. Đôi khi, hắn dừng lại, đứng bất động giữa cảnh hoang tàn, nhìn chằm chằm vào khoảng không, như thể đang đối thoại với một thực thể vô hình. Khuôn mặt thư sinh gầy gò, đôi mắt đen láy sâu thẳm giờ đây đờ đẫn, trống rỗng. Hắn đưa tay ra, như muốn nắm lấy một ảo ảnh đang bay lượn trước mắt, một hình bóng quen thuộc, rồi lại rụt về trong tuyệt vọng, nhận ra đó chỉ là hư vô.
"Nhưng... sư phụ đã dạy... không phải như vậy..." Lâm Nhất thì thầm, giọng nói khản đặc, yếu ớt, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má gầy gò, hòa lẫn với bụi bẩn và máu khô. Hắn nhớ lại những bài học về "Vô Tiên", về sự lương thiện, về con đường chính đạo. Lão Đạo Quán Chủ đã dạy hắn rằng "tiên đạo tại tâm", rằng sức mạnh không nằm ở thần thông hay pháp thuật, mà nằm ở sự kiên định của ý chí, ở lòng nhân ái đối với vạn vật. Nhưng giờ đây, những lời dạy ấy dường như quá xa xỉ, quá yếu ớt trước sự tàn bạo của hồng trần.
"Sư phụ của ngươi đã chết, Lâm Nhất! Và ngươi, kẻ đồ đệ bất lực, đã không thể bảo vệ người!" Giọng 'tâm ma' đột nhiên trở nên sắc lạnh, như một lưỡi dao cứa vào vết thương lòng hắn. "Lý tưởng của lão ta chỉ là sự ảo tưởng, là cái gông cùm trói buộc ngươi. Ngươi nhìn xem, thế giới này có công bằng không? Lòng thiện lương của ngươi đã mang lại cho ngươi điều gì ngoài sự đau khổ và bất lực? Hãy vứt bỏ đi những xiềng xích đó! Hãy giải phóng bản thân khỏi sự giả tạo này!"
Những lời nói ấy cứa vào tâm can Lâm Nhất, khiến hắn run rẩy. Hắn muốn gào thét rằng đó không phải sự thật, nhưng mọi lời lẽ đều bị nghẹn lại nơi cổ họng. Hắn đã quá kiệt sức. Ý chí của hắn, vốn đã kiên định như đá tảng, giờ đây lại lung lay như ngọn cỏ trước bão. Nỗi sợ hãi về sự bất lực, sự hoài nghi về giá trị của con đường mình đang đi, và khao khát cháy bỏng muốn báo thù, muốn bảo vệ, tất cả hòa quyện lại, tạo thành một cơn lốc xoáy trong tâm trí hắn, kéo hắn ngày càng sâu vào vực thẳm.
Hắn lại vấp ngã, ngã sấp mặt xuống nền đất lạnh lẽo, đầy xương cốt và đá vụn. Mùi tanh nồng của ảo ảnh máu, mùi mục nát của xác thối, mùi âm khí đặc quánh bủa vây lấy hắn, như muốn nuốt chửng lấy chút lý trí cuối cùng. Hắn nằm đó, mắt dán chặt vào khoảng không đen tối, thân thể mệt mỏi rã rời, không còn sức để đứng dậy. Phù Trần Mộc, vẫn nằm lăn lóc bên cạnh hắn từ khi nào, giờ đây chỉ như một khúc gỗ vô tri, không thể mang lại cho hắn bất kỳ sự an ủi hay sức mạnh nào. Nó chỉ là một lời nhắc nhở về một con đường đã sụp đổ, một lý tưởng đã vỡ tan.
Khi Lâm Nhất nhắm mắt lại, hắn thấy những gương mặt thân quen: Lão Đạo Quán Chủ hiền từ, Tô Mạt Nhi trong sáng, Lý Ngọc Hà mạnh mẽ. Nhưng tất cả đều méo mó, biến dạng, hóa thành những bóng ma trách móc, uất hận, vì hắn đã không thể bảo vệ họ. Sự giằng xé nội tâm đã đạt đến đỉnh điểm. Hắn đã không thể chống cự hiệu quả. Ý chí của hắn, giờ đây, chỉ còn là một sợi tơ mỏng manh, sắp đứt lìa. Lâm Nhất hoàn toàn mất phương hướng, không phân biệt được đâu là thực tại, đâu là ảo ảnh. Hắn đang tiến vào trạng thái mất kiểm soát hoàn toàn, một trạng thái vô định, nơi ranh giới giữa chính và tà đã trở nên mờ nhạt, nơi vực sâu đang gọi mời, và hắn, đã gần như buông bỏ tất cả, chỉ còn chờ đợi một cú đẩy cuối cùng để hoàn toàn sa ngã.