Nơi ranh giới giữa chính và tà đã trở nên mờ nhạt, nơi vực sâu đang gọi mời, và hắn, đã gần như buông bỏ tất cả, chỉ còn chờ đợi một cú đẩy cuối cùng để hoàn toàn sa ngã.
Lâm Nhất nằm gục trong một khe đá hẹp, sâu thẳm trong lòng Âm Phong Cốc, nơi ánh trăng khó lòng xuyên thủng màn sương đen đặc, nơi dương khí bị nuốt chửng bởi âm khí nồng nặc đến nghẹt thở. Cơ thể hắn, vốn đã gầy gò thanh thoát, giờ đây run rẩy không ngừng, mỗi hơi thở yếu ớt thoát ra đều mang theo sự mệt mỏi cùng cực của một linh hồn bị giày vò đến tận cùng. Đôi mắt đen láy sâu thẳm, từng là nơi chứa đựng vẻ trầm tư và đôi khi tinh nghịch, giờ đây mở trừng trừng mà vô hồn, dán chặt vào khoảng không đen tối, như thể đang nhìn thấu cõi hư vô, hay chính là nhìn vào vực thẳm sâu nhất trong tâm khảm mình. Những lời thì thầm của ‘tâm ma’, vốn đã đeo bám hắn như bóng với hình, giờ đây không còn là những âm thanh nhỏ nhẹ cám dỗ, mà đã biến thành tiếng gầm rú điên cuồng, lấp đầy từng ngóc ngách tâm trí hắn, khiến màng nhĩ hắn như muốn vỡ tung, từng thớ thịt như muốn bật ra khỏi xương. Hắn không còn sức lực để chống cự, chỉ còn cảm nhận được sự lạnh lẽo thấu xương của đá, sự ẩm ướt mục nát của đất, và nỗi đau đớn xé nát linh hồn.
Phù Trần Mộc, cây phất trần đã cùng hắn trải qua bao hồng trần gian nan, đã rơi khỏi tay hắn từ lúc nào không hay, nằm lăn lóc trên nền đá lởm chởm, phủ đầy bụi bặm và sương đen. Nó nằm đó, như một biểu tượng của con đường Vô Tiên đã bị lãng quên, một lời nhắc nhở về lý tưởng đã vỡ tan, về sự bất lực đến tột cùng của kẻ nắm giữ. Tiếng gió rít qua các khe đá, mang theo âm thanh ma quái như tiếng quỷ khóc, tiếng than khóc yếu ớt từ xa vọng lại, hòa lẫn với tiếng xương cốt va chạm lạo xạo đâu đó trong bóng tối, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc, một khúc bi ca thê lương cho những linh hồn lạc lối. Mùi âm khí nồng nặc đến mức dường như có thể cảm nhận được bằng vị giác, quyện lẫn mùi đất ẩm mục, mùi tanh nồng của xác thối rữa và mùi lưu huỳnh khét lẹt, tất cả cuộn vào nhau thành một dòng xoáy ghê tởm, muốn nuốt chửng lấy chút hơi tàn của sự sống.
Hắn cố gắng nhấc bàn tay gầy guộc, gân guốc của mình lên, như muốn chạm vào một điều gì đó, một tia hy vọng cuối cùng, hay chỉ là muốn xua đi những ảo ảnh kinh hoàng đang nhảy múa trước mắt. Nhưng vô vọng. Cơ thể hắn đã bị nỗi đau và sự kiệt quệ giam cầm, không còn nghe theo bất kỳ mệnh lệnh nào của ý chí. Mắt hắn mở to, nhưng mọi thứ đều chìm trong màn sương đen đặc quánh, trong vô vàn ảo ảnh méo mó của những gương mặt thân quen: Lão Đạo Quán Chủ hiền từ nay biến thành bóng ma trách cứ, Tô Mạt Nhi trong sáng hóa thành u hồn oán hận, Lý Ngọc Hà mạnh mẽ giờ là ác quỷ gào thét sự bất lực của hắn. Những hình ảnh ấy, được ‘tâm ma’ bóp méo, đã trở thành những lưỡi dao sắc bén, cứa sâu vào linh hồn hắn, khiến hắn đau đớn hơn bất kỳ vết thương thể xác nào.
Trong khoảnh khắc Lâm Nhất cảm thấy mình sắp bị bóng tối nuốt chửng hoàn toàn, một bóng hình cao gầy, gân guốc từ từ hiện ra từ trong màn sương đen đặc quánh. Hắn ta khoác trên mình bộ đạo bào màu tối rách rưới, toát lên vẻ u ám, đáng sợ, và đôi mắt mù lòa của hắn, dù không thấy gì, vẫn mang một nụ cười quái dị, méo mó, như thể đang nhìn thấu mọi nỗi thống khổ của Lâm Nhất. Đó chính là Tà Đạo Sĩ Mù, kẻ đã gieo rắc thảm họa xuống Thôn Vân Thôn, kẻ đã đẩy Lâm Nhất vào vực sâu của sự tuyệt vọng. Hắn chậm rãi tiến đến, cây gậy chống gõ lộc cộc trên nền đá, tạo ra những âm thanh lạnh lẽo vang vọng trong đêm tối tĩnh mịch của Âm Phong Cốc, như tiếng gõ cửa của tử thần.
Tà Đạo Sĩ Mù dừng lại cách Lâm Nhất một khoảng, cúi xuống, ánh mắt mù lòa nhưng sắc như dao găm dường như đang xuyên thấu mọi lớp phòng vệ cuối cùng của Lâm Nhất. Giọng nói của hắn, khàn đặc và u ám, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, mang theo sự châm biếm và hả hê tột độ: “Ngươi vẫn còn cố chấp? Nhìn xem, con đường của ngươi dẫn đến đâu? Chỉ là sự bất lực, là cái chết của những kẻ ngươi muốn bảo vệ!” Hắn cười khẩy, tiếng cười nghe như tiếng quạ kêu trong đêm, rợn người đến tận xương tủy. “Lý tưởng ‘Vô Tiên’ của ngươi, sự thiện lương của ngươi, tất cả chỉ là những xiềng xích vô hình trói buộc ngươi vào sự yếu đuối. Ngươi đã thấy hậu quả rồi đó, tiểu đạo sĩ. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm ư? Nực cười! Tiên đạo tại tâm của ngươi đã bảo vệ được ai? Ngươi đã giữ được gì ngoài nỗi đau và sự mất mát?”
Mỗi lời hắn nói ra như một mũi kim độc, đâm thẳng vào vết thương lòng Lâm Nhất, khiến hắn run rẩy dữ dội hơn. Hắn muốn gào thét phản bác, muốn nói rằng không phải vậy, rằng Lão Đạo Quán Chủ đã dạy hắn điều đúng đắn. Nhưng mọi lời lẽ đều nghẹn lại nơi cổ họng, hắn chỉ có thể ú ớ những âm thanh vô nghĩa, ánh mắt trống rỗng dán chặt vào bóng hình mờ ảo của Tà Đạo Sĩ Mù. Hắn ta lại cất tiếng, giọng điệu đầy mê hoặc và tàn nhẫn: “Sức mạnh nằm trong bóng tối, trong sự tuyệt vọng. Chấp nhận nó đi, Lâm Nhất. Ngươi sẽ không bao giờ phải chịu đựng nữa. Ngươi sẽ có được quyền năng để bảo vệ, để trả thù, để không ai có thể làm tổn thương ngươi và những kẻ ngươi yêu thương nữa. Ngươi sẽ là kẻ phán xét, không phải là kẻ bị phán xét!”
Lời nói của Tà Đạo Sĩ Mù như một lời nguyền, một lời cám dỗ ngọt ngào nhưng chết người, len lỏi vào từng tế bào mệt mỏi của Lâm Nhất. Hắn khao khát sức mạnh, khao khát được chấm dứt nỗi đau này, khao khát được bảo vệ. Ý chí của hắn, vốn đã lung lay như ngọn nến trước gió, giờ đây càng thêm chao đảo, gần như sắp tắt lịm. Tà Đạo Sĩ Mù quan sát biểu cảm thống khổ của Lâm Nhất, nụ cười méo mó trên môi hắn càng rộng hơn, ánh mắt mù lòa dường như ánh lên tia sáng quỷ dị trong bóng tối. Hắn đã nắm được điểm yếu của Lâm Nhất, đã đặt hắn vào thế không thể xoay chuyển. Hắn quay người, từ từ khuất vào màn sương đen, để lại Lâm Nhất một mình trong sự giằng xé nội tâm tột cùng, trong tiếng gầm rú không ngừng của ‘tâm ma’ và lời mời gọi của bóng tối. Lâm Nhất chỉ còn là một cái xác không hồn, chờ đợi phán quyết cuối cùng của số phận.
***
Màn sương đen đặc trong Âm Phong Cốc càng lúc càng dày đặc hơn, gió lạnh buốt như hàng ngàn lưỡi dao vô hình cứa vào da thịt, mang theo hơi thở của tử vong và nỗi u uẩn từ ngàn vạn linh hồn oan khuất. Tà Đạo Sĩ Mù, sau khi đã gieo rắc đủ lời cám dỗ, đột ngột xuất hiện trở lại, không một tiếng động, như một bóng ma vật vờ giữa không gian chết chóc. Hắn đứng đó, thân hình cao gầy, gân guốc hiện lên mờ ảo trong sương, đôi mắt mù lòa vẫn hướng về Lâm Nhất với một vẻ thích thú đến rợn người. Lần này, hắn không đến một mình.
Hắn vẫy tay một cái, một luồng âm khí đen kịt từ lòng đất cuộn trào lên, mang theo hai thân ảnh quen thuộc bị trói chặt bởi những sợi xích vô hình, quăng mạnh xuống nền đá lạnh lẽo ngay trước mặt Lâm Nhất. Đó chính là A Câm và Ma Ngốc. A Câm, đứa trẻ câm điếc tội nghiệp, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch vì sợ hãi, đôi mắt to tròn, ngây thơ giờ đây tràn ngập nước mắt và sự tuyệt vọng. Nó run rẩy, ôm chặt con búp bê cũ nát vào lòng, phát ra những tiếng nức nở không thành lời, chỉ là những tiếng “ư ư” yếu ớt, nghẹn ngào. Ma Ngốc, người bị tẩu hỏa nhập ma, khuôn mặt biến dạng, ánh mắt điên dại, quần áo rách rưới, giờ đây quằn quại trên nền đá, miệng lẩm bẩm những điều vô nghĩa, đôi khi bùng nổ những tiếng gầm gừ hung hãn, nhưng bị âm khí trói buộc nên chỉ có thể vùng vẫy trong vô vọng.
Lâm Nhất, khi nhìn thấy hai người này, thân thể đang kiệt quệ bỗng co giật dữ dội, một tia sáng yếu ớt của lý trí bỗng bùng lên trong đôi mắt vô hồn của hắn. Hắn cố gắng gượng dậy, nhưng mọi nỗ lực đều vô ích. Hắn chỉ có thể nằm đó, chứng kiến cảnh tượng bi thương ngay trước mắt mình, một nỗi đau còn hơn cả ngàn vạn mũi dao đâm vào tim.
Tà Đạo Sĩ Mù nhìn Lâm Nhất, nụ cười méo mó trên môi hắn càng rộng hơn, lộ ra vẻ tàn nhẫn đến ghê tởm. Hắn chậm rãi vung cây gậy chống trong tay, một luồng âm khí đen kịt tuôn ra, không giết chết A Câm và Ma Ngốc ngay lập tức, mà chỉ làm chúng đau đớn tột cùng. A Câm co rúm lại, toàn thân run rẩy, những tiếng nức nở không thành lời của nó vang vọng trong không gian, xé nát tâm can Lâm Nhất. Đôi mắt to tròn của nó, đầy nước mắt, nhìn về phía Lâm Nhất, như một lời trách móc câm lặng, một câu hỏi vô vọng: “Tại sao? Tại sao ngươi không thể cứu ta?” Ma Ngốc thì lăn lộn, gào thét những âm thanh không rõ nghĩa, cơ thể co giật từng cơn, ánh mắt điên dại của hắn lúc này lại mang theo sự oán hận khôn nguôi, như thể tất cả nỗi đau này đều là do sự yếu đuối của Lâm Nhất mà ra.
“Thấy chưa, Lâm Nhất?” Giọng Tà Đạo Sĩ Mù khàn đặc, vang vọng như tiếng chuông từ địa ngục. “Đây là số phận của những kẻ yếu đuối. Ngươi muốn bảo vệ chúng ư? Ngươi đã từng thề sẽ bảo vệ những người vô tội, phải không? Nhưng nhìn xem, ngươi đã làm được gì? Ngươi chỉ có thể nằm đây, bất lực nhìn chúng chịu đựng. Tiên đạo tại tâm của ngươi đã đi đâu rồi? Lòng nhân ái của ngươi đã biến thành cái gì? Chỉ khi ngươi trở thành ta, chỉ khi ngươi chấp nhận sức mạnh của bóng tối, ngươi mới có thể làm được! Ngươi mới có thể chấm dứt sự giày vò này!”
Những lời nói ấy của Tà Đạo Sĩ Mù như hàng ngàn mũi kim độc, đâm xuyên qua lớp vỏ bọc lý trí cuối cùng của Lâm Nhất. Hắn gào thét trong câm lặng, từng thớ thịt, từng tế bào trong cơ thể hắn như bị xé toạc ra thành từng mảnh. Nỗi đau thể xác giờ đây chẳng thấm vào đâu so với nỗi đau tinh thần. Sự bất lực, phẫn nộ và tuyệt vọng cuộn xoáy trong hắn như một cơn bão tố, muốn nhấn chìm hắn hoàn toàn. ‘Tâm ma’ trong hắn, vốn đã là tiếng gầm rú, giờ đây nhảy múa điên cuồng, biến thành một con quái vật dữ tợn, thúc giục hắn chấp nhận bóng tối, chấp nhận con đường tà đạo để có sức mạnh cứu vớt, hoặc ít nhất là để trả thù cho tất cả những nỗi đau này.
Lâm Nhất vùng vẫy dữ dội, cố gắng phá vỡ xiềng xích vô hình trói buộc hắn, cố gắng vươn tay về phía A Câm và Ma Ngốc, muốn ôm lấy chúng, muốn che chở cho chúng. Hắn cắn chặt môi đến bật máu, vị tanh nồng của máu hòa lẫn với mùi âm khí tanh tưởi, nhưng hắn không còn cảm nhận được gì ngoài nỗi đau quặn thắt trong lòng. Đôi mắt hắn, từ vô hồn, giờ đây long lên sòng sọc, đỏ ngầu như máu, chứa đựng sự phẫn nộ tột cùng. Hắn muốn giết chết Tà Đạo Sĩ Mù, muốn xé xác hắn ra thành từng mảnh để chấm dứt nỗi đau này. Nhưng Tà Đạo Sĩ Mù chỉ cười khẩy, hắn dễ dàng khống chế mọi nỗ lực vùng vẫy của Lâm Nhất bằng một luồng âm khí nhẹ nhàng, như thể hắn đang đùa giỡn với một con kiến.
“Ngươi nghĩ ngươi có thể làm gì?” Tà Đạo Sĩ Mù khinh miệt nói. “Sự yếu đuối của ngươi, sự do dự của ngươi đã đẩy những kẻ này vào vực sâu. Hãy nhìn kỹ đi, tiểu đạo sĩ. Đây chính là cái giá của sự nhân từ giả tạo, của lý tưởng xa vời mà Lão Đạo Quán Chủ của ngươi đã gieo vào đầu ngươi. Hãy từ bỏ đi! Hãy chấp nhận sự thật tàn khốc của hồng trần này! Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình ư? Nực cười! Chỉ có kẻ mạnh mới có quyền sinh tồn, mới có quyền quyết định số phận kẻ khác!”
Lời nói của Tà Đạo Sĩ Mù như một cú đấm cuối cùng, đánh sập mọi bức tường phòng thủ trong tâm trí Lâm Nhất. Hắn gục xuống, toàn thân run rẩy, không còn sức lực để phản kháng. Tâm trí hắn giờ đây là một mớ hỗn độn, giữa tiếng gầm rú của ‘tâm ma’, tiếng trách móc câm lặng của A Câm, tiếng gào thét oán hận của Ma Ngốc, và lời lẽ tàn nhẫn của Tà Đạo Sĩ Mù. Hắn cảm thấy mình đang chìm sâu hơn nữa vào vực thẳm, nơi không có ánh sáng, nơi chỉ có bóng tối và sự tuyệt vọng vĩnh cửu.
***
Sâu trong đêm, Âm Phong Cốc đã biến thành một cảnh tượng kinh hoàng. Gió bão âm khí cuồn cuộn, thổi bay màn sương đen đặc thành những luồng xoáy dữ tợn, tạo nên một vũ điệu của cái chết. Những tiếng rít gào của gió giờ đã hóa thành tiếng than khóc của vạn quỷ, tiếng gầm thét của những linh hồn bị giam cầm trong địa ngục trần gian này. Mùi âm khí nồng nặc đến mức có thể cảm nhận được sự thối rữa của hàng ngàn sinh linh, hòa lẫn với mùi tanh nồng của máu và mùi lưu huỳnh nồng gắt, tạo thành một hỗn hợp ghê tởm, muốn xé toạc buồng phổi của bất cứ kẻ nào dám hít thở.
Sau hành động tàn bạo cuối cùng của Tà Đạo Sĩ Mù, Lâm Nhất gục xuống hoàn toàn. Hắn không còn sức để đứng dậy, không còn sức để giãy giụa. Đôi mắt hắn mất đi tiêu cự, trống rỗng và vô hồn, như đôi mắt của một người đã chết. Cơ thể hắn co giật dữ dội, từng thớ thịt, từng gân cốt như bị xé toạc ra, nhưng hắn không còn cảm thấy đau đớn nữa. Nỗi đau tinh thần đã lấn át tất cả, biến hắn thành một cái vỏ rỗng tuếch. Tâm ma trong hắn, giờ đây, không còn là những lời thì thầm hay tiếng gầm rú nữa, mà đã bùng nổ, biến thành một con quái vật vô hình, một thực thể hắc ám khổng lồ, nuốt chửng linh hồn hắn. Những lời mời gọi bóng tối giờ đây là tiếng gầm thét vang vọng khắp tâm trí hắn, đòi hỏi hắn phải buông xuôi, phải chấp nhận bóng tối, chấp nhận sự tha hóa để có được sức mạnh tuyệt đối.
“Buông bỏ đi! Chấp nhận sức mạnh! Ngươi sẽ không bao giờ yếu đuối nữa!” Tiếng ‘tâm ma’ gầm thét, không ngừng vang vọng trong đầu Lâm Nhất, như một lời phán quyết cuối cùng. Hắn ú ớ, toàn thân run rẩy, hai tay ôm chặt lấy đầu, nhưng tiếng gầm rú ấy vẫn không ngừng, như muốn xé nát khối óc hắn.
Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi bóng tối hoàn toàn nuốt chửng, một tia sáng yếu ớt, mờ nhạt đến khó tin, bỗng lóe lên trong vực sâu tâm trí Lâm Nhất. Đó không phải là một sức mạnh hùng vĩ, không phải là một pháp bảo thần thông, mà chỉ là một hình ảnh, một ký ức. Hình ảnh Lão Đạo Quán Chủ mỉm cười hiền từ, ánh mắt nhân hậu và bao dung, như ánh trăng rằm chiếu rọi giữa đêm tối vô tận. Rồi, những lời dạy về “Vô Tiên” bỗng vang vọng trong tâm trí hắn, không phải là tiếng gầm thét, mà là một lời thì thầm nhẹ nhàng, nhưng lại có sức mạnh xuyên thấu vạn vật: "Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm."
Đó là sợi dây mỏng manh cuối cùng, một sợi tơ vương vấn của lương tri và lý tưởng, níu giữ hắn khỏi vực thẳm vô tận. Sợi dây ấy quá yếu ớt, gần như bị xé nát bởi sức mạnh cuồng bạo của ‘tâm ma’, nhưng nó vẫn tồn tại, lay lắt như ngọn nến trước giông bão. Chuỗi Hạt Bồ Đề trên cổ hắn, từ lâu đã bị lãng quên trong những cơn bão táp của tuyệt vọng, bỗng phát ra một ánh sáng mờ nhạt, lập lòe, như một hơi thở cuối cùng của sự thanh tịnh, rồi tắt hẳn, như một dấu hiệu của sự sụp đổ, của một linh hồn đang đứng trước ngưỡng cửa của sự tha hóa hoàn toàn.
Tà Đạo Sĩ Mù, sau khi đã chứng kiến Lâm Nhất gục ngã hoàn toàn, nhìn hắn bằng ánh mắt hả hê. Nụ cười trên môi hắn càng rộng hơn, một nụ cười của kẻ chiến thắng, kẻ đã thành công trong việc bẻ gãy ý chí của một tiểu đạo sĩ kiên cường. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ xoay người, thân hình cao gầy gân guốc từ từ tan biến vào màn sương đen đặc đang cuồn cuộn như sóng dữ. Hắn để lại Lâm Nhất một mình trong sự hỗn loạn và đau đớn tột cùng, một linh hồn đang giằng xé giữa ánh sáng mong manh của lương tri và bóng tối vô tận của sự tha hóa.
Lâm Nhất nằm đó, co quắp lại như một bào thai trong bụng mẹ, thân thể run rẩy từng hồi. Hắn đã gần như bị nuốt chửng hoàn toàn, chỉ còn một sợi dây mỏng manh của chính mình, của những lời dạy về "Vô Tiên", của hình ảnh Lão Đạo Quán Chủ mỉm cười, đang níu kéo hắn lại khỏi vực thẳm. Nhưng liệu sợi dây ấy có đủ sức để chống lại cơn bão táp của 'tâm ma', để cứu vớt một linh hồn đã đến bờ vực của sự sa ngã? Hay hắn sẽ hoàn toàn chìm vào bóng tối, để rồi trở thành một con quỷ mang hình hài người, một kẻ phán xét tàn nhẫn như những gì 'tâm ma' đã hứa hẹn? Câu trả lời vẫn còn lơ lửng trong không gian chết chóc của Âm Phong Cốc, hòa lẫn vào tiếng gió rít như quỷ khóc, vào những luồng âm khí cuồn cuộn và mùi tanh nồng của sự diệt vong.