Vô tiên chi đạo
Chương 208

Hố Đen Hoài Nghi: Lời Thì Thầm Của Báo Thù

2909 từ
Mục tiêu: Khắc họa Lâm Nhất chìm sâu vào hố đen tuyệt vọng, khi 'tâm ma' đã chiếm ưu thế, thôi thúc hắn tìm kiếm sức mạnh để báo thù.,Làm nổi bật sự hoài nghi của Lâm Nhất về mọi giá trị, mọi con đường mà hắn từng tin tưởng, đặc biệt là 'Vô Tiên chi Đạo'.,Mô tả các hành động của Lâm Nhất dưới sự ảnh hưởng mạnh mẽ của 'tâm ma', cho thấy hắn đang ở rất gần ngưỡng sa ngã vào con đường tà đạo.,Tăng cường sự hiện diện và ảnh hưởng thao túng của Tà Đạo Sĩ Mù, dù hắn có thể không xuất hiện trực tiếp.,Duy trì tông trầm buồn, chiêm nghiệm và nhịp điệu căng thẳng, phù hợp với giai đoạn 'rising_action' của Arc 4.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tà Đạo Sĩ Mù, Đứa Trẻ Câm Điếc (A Câm), Người Bị Tẩu Hỏa Nhập Ma (Ma Ngốc)
Mood: Trầm buồn, tuyệt vọng, căng thẳng, tăm tối, giằng xé nội tâm
Kết chương: [object Object]

Tiếng rít gào của gió vẫn quần quật như những lưỡi dao vô hình, cắt xé màn đêm Âm Phong Cốc, nhưng trong tâm trí Lâm Nhất, mọi thứ đã biến thành một vũ điệu hỗn loạn của căm phẫn và điên dại. Hắn không còn nghe rõ tiếng gió, tiếng than khóc yếu ớt của A Câm hay những tiếng rên rỉ vật vã của Ma Ngốc nữa. Tất cả những âm thanh của hiện thực tàn khốc kia đều bị tiếng gầm thét của ‘tâm ma’ nuốt chửng, biến thành một dòng chảy dữ dội, một cơn lốc xoáy cuồng bạo cuốn phăng mọi thứ mà hắn từng tin tưởng. Cơ thể gầy gò của hắn vẫn nằm co quắp trên nền đất ẩm ướt, lạnh lẽo, từng thớ thịt vẫn còn co giật dữ dội, nhưng đôi mắt hắn, mở trừng trừng trong bóng tối, giờ đây không còn vẻ trống rỗng, vô hồn như một kẻ đã chết. Thay vào đó, một ánh sáng hỗn loạn, đỏ ngầu như máu và đen kịt như mực, xoáy sâu trong đáy mắt, phản chiếu sự căm phẫn tột cùng và một ý chí đã chạm đến bờ vực của sự điên loạn.

Mùi âm khí nồng nặc, mùi đất ẩm mục, mùi tanh của xác thối rữa và mùi lưu huỳnh nồng gắt vẫn vương vít trong không khí, nhưng đối với Lâm Nhất, chúng đã hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của sự hủy diệt, một lời mời gọi không thể cưỡng lại từ vực sâu. Hắn cảm thấy mình đang chìm sâu hơn nữa vào cái hố đen thăm thẳm của tuyệt vọng, nơi mà mọi ánh sáng của lương tri đều bị bóp nghẹt, nơi mà chỉ còn lại duy nhất một khao khát: báo thù.

“Yếu đuối là tội lỗi! Thiện lương chỉ là sự ngu ngốc! Ngươi muốn bảo vệ? Ngươi phải mạnh mẽ hơn! Mạnh mẽ hơn tất cả!” Tiếng ‘tâm ma’ gầm thét, không ngừng vang vọng trong đầu Lâm Nhất, không phải là lời thì thầm nữa, mà là những câu chữ sắc như dao, đâm xuyên qua từng tế bào, từng mạch máu, xé nát lớp vỏ bọc cuối cùng của sự kiên cường mà hắn còn giữ được. Tiếng gầm rú ấy còn đáng sợ hơn cả ngàn vạn tiếng quỷ khóc, bởi nó là tiếng nói từ sâu thẳm tâm can hắn, là những nghi ngờ mà hắn từng cố chôn vùi, nay bùng phát thành ngọn lửa cuồng nộ.

Hắn ú ớ, cổ họng khô khốc, phát ra những tiếng rên rỉ nghèn nghẹt như tiếng thú dữ bị thương. Toàn thân hắn run rẩy bần bật, hai tay vô thức ôm chặt lấy đầu, như muốn giữ lại chút lý trí mỏng manh cuối cùng, nhưng vô vọng. Tiếng gầm rú kia vẫn không ngừng, như muốn xé nát khối óc hắn, biến hắn thành một con rối chỉ biết làm theo những bản năng nguyên thủy nhất: giận dữ và trả thù.

Trong một khoảnh khắc, hình ảnh Lão Đạo Quán Chủ mỉm cười hiền từ lại hiện lên, nhưng chỉ như một bóng ma thoáng qua, ngay lập tức bị ‘tâm ma’ bóp méo. Khuôn mặt nhân hậu ấy biến thành một hình ảnh mờ nhạt, một biểu tượng của sự yếu đuối, của một con đường đã thất bại. “Sư phụ của ngươi... đã không thể bảo vệ ngươi. Ông ấy yếu đuối! Đạo của ông ấy... cũng yếu đuối!” Tiếng ‘tâm ma’ thì thầm đầy châm chọc, “Hắn đã trao cho ngươi một con đường của sự bất lực, của những lời hứa hão huyền. Ngươi đã thấy rồi đó, những lời nói suông không thể cứu lấy bất cứ ai!”

Lâm Nhất mở to mắt nhìn A Câm và Ma Ngốc đang vật vã trong đau đớn, thân thể co quắp, miệng rên rỉ những tiếng không thành lời. Chúng, những nạn nhân vô tội, giờ đây trong mắt Lâm Nhất lại trở thành những cái bóng mờ, những biểu tượng cho sự bất lực của hắn. ‘Tâm ma’ không ngừng rót vào tai hắn những lời lẽ độc địa: “Chúng là gánh nặng! Là sự yếu đuối mà ngươi phải gánh chịu! Ngươi không thể cứu họ bằng cái gọi là ‘nhân từ’! Ngươi chỉ có thể bảo vệ họ... bằng cách trở thành kẻ mạnh nhất! Kẻ mạnh nhất không cần đến tình thương, chỉ cần quyền lực!”

Những ký ức về Lão Đạo Quán Chủ, về những người dân vô tội đã bị tàn sát, về sự bất lực của chính hắn trong những trận chiến không cân sức, tất cả đều quay cuồng trong tâm trí, bị ‘tâm ma’ biến thành những mũi tên nhọn hoắt, đâm sâu vào trái tim hắn. Hắn căm giận sự yếu đuối của mình, căm giận cái gọi là “đạo” đã không thể mang lại công lý, căm giận cả thế giới đã quá tàn nhẫn.

Đột nhiên, một sức lực phi thường bùng phát từ sâu thẳm cơ thể Lâm Nhất. Hắn vùng vẫy trong cơn co giật, móng tay cào cấu vào nền đất ẩm ướt, đá vụn bắn tung tóe. Những vết xước sâu hoắm hiện ra trên lòng bàn tay, máu rỉ ra hòa lẫn với bùn đất, nhưng hắn không còn cảm thấy đau đớn. Nỗi đau thể xác đã trở nên quá nhỏ bé so với nỗi đau tinh thần đang giằng xé hắn.

Hắn cố gắng chống tay, loạng choạng đứng dậy. Thân hình gầy gò lung lay như ngọn nến trước gió, nhưng đôi mắt hắn đã ánh lên một quyết tâm rùng rợn. Mỗi bước chân của hắn đều nặng trĩu, cà nhắc, nhưng lại mang một ý chí sắt đá, một sự chuyển biến ghê rợn đang diễn ra trong con người hắn. Hắn không còn là tiểu đạo sĩ hiền lành, trầm tư của ngày nào nữa. Giờ đây, hắn là một con thú bị dồn vào đường cùng, một linh hồn đang giãy giụa trong vũng lầy của hận thù.

Hắn loạng choạng tiến về phía A Câm và Ma Ngốc, những người đang co ro run rẩy trong cơn đau đớn. Trong đầu hắn, những suy nghĩ hỗn loạn giữa việc cứu giúp và ‘thanh tẩy’ đan xen. ‘Tâm ma’ thì thầm: “Ngươi sẽ cứu họ, nhưng không phải bằng cách mềm yếu. Ngươi sẽ cứu họ bằng cách chấm dứt sự đau khổ của họ, và của tất cả những kẻ yếu đuối khác. Ngươi sẽ mang lại trật tự cho thế giới này, bằng bàn tay của kẻ mạnh!”

Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt Lâm Nhất quét qua thân hình gầy gò của A Câm, rồi đến Ma Ngốc đang lẩm bẩm những điều vô nghĩa. Không còn sự thương xót hay đồng cảm của một tiểu đạo sĩ hiền lương. Thay vào đó là một cái nhìn lạnh lùng, tính toán, như thể họ chỉ là những đối tượng cần được xử lý, cần được sắp đặt vào một trật tự mới. Màn sương đen đặc của Âm Phong Cốc đã tan dần theo nhịp thở nặng nhọc của Lâm Nhất, để lộ ra bầu trời không trăng, không sao, chỉ có một màu xám xịt u ám bao trùm vạn vật. Cái lạnh thấu xương của nửa đêm dường như càng làm tăng thêm sự tê dại trong tâm hồn hắn.

‘Tâm ma’ không ngừng mách bảo hắn rằng sự yếu đuối của A Câm và Ma Ngốc không chỉ là gánh nặng, mà còn là nguyên nhân sâu xa của mọi đau khổ trong thế gian này. “Chỉ có sức mạnh tuyệt đối mới có thể chấm dứt mọi thứ. Chấm dứt sự yếu đuối, chấm dứt nỗi sợ hãi, chấm dứt tất cả những gì làm tổn thương ngươi và những người ngươi yêu thương!” Tiếng thì thầm ấy đã trở thành một mệnh lệnh không thể cãi lời.

Lâm Nhất cúi thấp người, ánh mắt sắc lạnh như băng, bắt đầu tìm kiếm trong trí nhớ của mình. Hắn không tìm kiếm những bài kinh điển của Huyền Nguyên Quan, không phải những phương pháp tu luyện chính đạo mà Lão Đạo Quán Chủ từng dạy. Thay vào đó, tâm trí hắn như bị một lực lượng vô hình dẫn dắt, bới móc sâu vào những góc khuất tăm tối nhất của ký ức, nơi lưu giữ những cấm thuật, những phương pháp tu luyện nhanh chóng mà hắn từng nghe loáng thoáng trong các thư tịch cổ bị cấm đoán, hay những câu chuyện cấm kỵ mà Lão Đạo Quán Chủ từng cảnh báo hắn tuyệt đối không được chạm vào. Những ký ức đó, vốn dĩ chỉ là những mảnh vụn rời rạc, giờ đây lại hiện lên rõ nét, như được sắp đặt sẵn để dẫn lối hắn vào con đường tà đạo.

Tà Đạo Sĩ Mù, thân hình cao gầy gân guốc, ẩn mình trong một hốc đá khuất sau một tảng đá lớn. Đôi mắt mù lòa của hắn vẫn hướng về phía Lâm Nhất, nhưng ánh mắt ấy lại ánh lên một sự tinh quái, đầy tính toán. Một nụ cười mím chi, méo mó hiện lên trên khuôn mặt gầy gò của hắn, một nụ cười đắc thắng của kẻ đã thành công trong việc gieo rắc hạt giống của sự tha hóa.

Hắn khẽ lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc như tiếng đá cọ xát, chỉ đủ nghe trong không gian tĩnh mịch của Âm Phong Cốc: “Đúng vậy, thiếu niên. Sức mạnh... là câu trả lời duy nhất. Đạo của ngươi đã thất bại, nhưng... con đường của ta thì không.” Lời nói ấy như một lời tiên tri độc địa, một sự khẳng định cho con đường mà Lâm Nhất đang lựa chọn.

Lâm Nhất nghiến răng ken két, từng lời nói của Tà Đạo Sĩ Mù như một câu thần chú ma quỷ, vang vọng trong đầu hắn, lặp đi lặp lại không ngừng: “Đúng... sức mạnh... phải có sức mạnh...” Hắn không còn nghĩ đến việc phân biệt thiện ác, không còn màng đến đạo lý. Trong đầu hắn, giờ đây chỉ còn duy nhất một mục tiêu: đạt được sức mạnh, bằng mọi giá.

Hắn chậm rãi đưa tay ra, hướng về phía A Câm đang nằm co ro dưới đất. Bàn tay hắn không còn run rẩy vì sợ hãi hay bất lực nữa, mà thay vào đó là một sự chắc chắn đến rùng mình. Nhưng đó không phải là động tác của một người muốn cứu giúp. Đầu ngón tay hắn không chạm vào A Câm, mà chỉ lơ lửng cách thân thể bé nhỏ ấy vài tấc. Một luồng hắc khí yếu ớt, lạnh buốt như băng, bắt đầu bốc lên từ lòng bàn tay hắn, cuộn xoáy nhẹ nhàng như một con rắn đen nhỏ bé. Đó là dấu hiệu của một loại năng lượng tà ác, một thứ sức mạnh mà hắn chưa từng biết đến, nhưng giờ đây lại cảm thấy quen thuộc một cách đáng sợ. Ý chí của hắn đang lung lay dữ dội, một phần của hắn vẫn còn giằng xé, nhưng phần lớn đã bị cuốn vào vòng xoáy của bóng tối. Đây là bước đi đầu tiên, bước đi đầy nguy hiểm, trên con đường mà hắn từng thề sẽ không bao giờ đặt chân tới. Luồng hắc khí yếu ớt ấy không chỉ là một tín hiệu về sự sa ngã, mà còn là lời cảnh báo về một hành động cực đoan sắp sửa xảy ra, một thỏa hiệp nguy hiểm với những thế lực tà ác đang rình rập trong bóng tối.

Ánh mắt Lâm Nhất đầy đấu tranh, bàn tay đang ngưng tụ hắc khí bỗng run rẩy nhẹ. Một phần nhỏ của ‘chính hắn’ vẫn còn tồn tại, yếu ớt như ngọn nến sắp tàn, cố gắng níu kéo hắn khỏi vực sâu. Hắn nhớ lại lời sư phụ, lời dạy về “Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình.” Hắn nhớ lại những nụ cười của người dân mà hắn từng giúp đỡ, những ánh mắt biết ơn mà hắn từng là niềm hy vọng. Nhưng tất cả đều bị ‘tâm ma’ bóp méo một cách tàn nhẫn, biến thành sự yếu đuối, sự phụ thuộc, gánh nặng mà hắn phải gánh chịu. “Ngươi đã làm gì cho họ? Ngươi đã cứu được ai? Tất cả những gì ngươi có là sự bất lực và nỗi đau!” Tiếng ‘tâm ma’ gầm thét, xé nát những mảnh ký ức đẹp đẽ cuối cùng.

Rạng sáng đã đến, nhưng không mang theo ánh bình minh. Bầu trời vẫn xám xịt, lạnh thấu xương, gió mạnh mẽ rít qua các khe đá tạo thành những âm thanh ghê rợn. Không khí tĩnh mịch một cách đáng sợ, như thể cả vũ trụ đang nín thở chờ đợi quyết định của Lâm Nhất. Hắn nhận ra rằng con đường ‘Vô Tiên’ mà hắn từng theo đuổi, con đường của sự lương thiện và tình thương, dường như không thể bảo vệ được bất cứ điều gì. Nó không thể cứu sư phụ, không thể cứu những người dân vô tội, và giờ đây, nó cũng không thể bảo vệ A Câm và Ma Ngốc khỏi nỗi đau.

Sự nghi ngờ gặm nhấm tâm hồn Lâm Nhất, lan tràn như một loại độc dược, khiến hắn càng thêm tuyệt vọng. “Nếu đạo là sự yếu đuối, nếu thiện lương chỉ mang lại đau khổ, vậy thì ý nghĩa của nó là gì? Sư phụ... con đường này... có thật sự là đúng đắn? Hay chỉ là... một ảo ảnh của sự yếu đuối?” Lâm Nhất khẽ run rẩy, lẩm bẩm trong miệng, giọng nói khàn đặc, đầy bi thương.

Hắn chậm rãi thu tay lại, luồng hắc khí yếu ớt tan biến vào không khí. Nhưng đó không phải là dấu hiệu của sự từ bỏ con đường tà đạo, mà là một sự chần chừ, một khoảnh khắc của sự giằng xé cuối cùng. Hắn quay lưng lại với A Câm và Ma Ngốc, đôi mắt vô hồn không còn nhìn về phía họ nữa. Trong sâu thẳm tâm trí hắn, hình ảnh của một lối đi khác, một con đường tối tăm hơn trong Âm Phong Cốc, đang hiện ra rõ nét. Con đường ấy dường như hứa hẹn một sức mạnh tuyệt đối, một con đường không cần đến sự ‘nhân từ’ hay ‘lương thiện’ vô dụng, một con đường có thể mang lại sự trả thù, sự công bằng mà hắn khao khát.

Tà Đạo Sĩ Mù, vẫn ẩn mình trong bóng tối, nở một nụ cười thỏa mãn. Nụ cười ấy không còn là sự đắc thắng đơn thuần, mà là một sự hài lòng sâu sắc, như thể mọi thứ đang diễn ra đúng theo kế hoạch của hắn. “Đi đi, thiếu niên... con đường của ngươi đang chờ đợi.” Giọng nói khàn đặc của hắn như một lời thúc giục, một lời mời gọi không thể chối từ.

Lâm Nhất quay người, loạng choạng bước đi. Hắn không quan tâm đến A Câm và Ma Ngốc đang vật vã phía sau, không màng đến những lời than khóc yếu ớt của họ. Hắn như một con rối bị giật dây, tiến sâu vào một con đường nhánh tối tăm hơn của Âm Phong Cốc, nơi ánh sáng dường như không bao giờ vươn tới. Mỗi bước đi của hắn đều nặng trịch, đầy sự giằng xé nội tâm, nhưng lại không thể dừng lại. Hắn bị một lực lượng vô hình dẫn lối, một lực lượng đến từ sâu thẳm trong tâm ma của hắn, và cả những lời thì thầm độc địa của Tà Đạo Sĩ Mù.

Con đường phía trước là một vực thẳm u tối, nơi mà những quy tắc đạo đức bị đảo lộn, nơi mà sức mạnh là chân lý duy nhất. Lâm Nhất bước vào đó, không phải với sự chấp thuận hoàn toàn, mà với một sự tuyệt vọng cùng cực, một sự hoài nghi sâu sắc về mọi giá trị mà hắn từng tôn thờ. Hắn đang tìm kiếm sức mạnh, bất chấp cái giá phải trả, bất chấp linh hồn mình có bị nhuốm đen hay không. Hắn đã đến bờ vực của sự sa ngã, và giờ đây, hắn đang bước những bước đầu tiên vào hố đen của tà đạo, nơi mà sự báo thù và quyền lực đã trở thành ánh sáng dẫn đường duy nhất trong màn đêm vô tận. Cuộc hành trình của một tiểu đạo sĩ hiền lành, mang theo lý tưởng ‘Vô Tiên’, đã kết thúc. Giờ đây, chỉ còn lại một linh hồn đang giằng xé, một ý chí lung lay, một con người sẵn sàng thỏa hiệp với bóng tối để tìm kiếm công lý theo cách riêng của mình, một cách tàn bạo và đầy nguy hiểm. Con đường phía trước, dù hứa hẹn sức mạnh, nhưng cũng che giấu vô vàn cạm bẫy, và có lẽ, cả một âm mưu lớn hơn nhiều so với những gì Lâm Nhất có thể tưởng tượng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ