Con đường nhánh u tối của Âm Phong Cốc, nơi mà ánh sáng dường như đã từ bỏ, nuốt chửng thân ảnh gầy gò của Lâm Nhất. Mỗi bước chân của hắn, nặng trịch tựa chì, in hằn trên nền đất ẩm mục, vương vấn mùi âm khí nồng nặc và hương tanh của những thứ đã mục rữa từ lâu. Gió rít qua các khe đá, không còn là tiếng than khóc yếu ớt như ngoài rìa cốc, mà đã biến thành những âm thanh gào thét ghê rợn, như hàng vạn oan hồn đang vật vã tìm lối thoát. Sương mù đen đặc cuồn cuộn, không tan mà càng lúc càng dày, bao phủ vạn vật trong một màn ảo ảnh mịt mờ, khiến cho không gian càng thêm quỷ dị và đáng sợ. Những khối đá cổ xưa, bị bào mòn bởi thời gian và âm khí, hiện lên lờ mờ như những bóng ma khổng lồ, sừng sững giữa màn đêm vô tận, chứng kiến sự sa ngã của một linh hồn.
Lâm Nhất bước đi một cách vô định, không mục đích, cơ thể hắn như một cái xác không hồn bị dòng chảy của số phận cuốn đi. Đôi mắt đen láy từng mang vẻ trầm tư và thiện lương, giờ đây trống rỗng, vô hồn, chỉ còn ánh lên một tia căm phẫn và khao khát sức mạnh đến tột cùng. Luồng hắc khí yếu ớt từng xuất hiện trên tay hắn nay đã lan tỏa khắp thân thể, hòa quyện với âm khí dày đặc của thung lũng, tạo thành một vầng sáng mờ ảo, u ám bao quanh hắn. Hắn không còn là tiểu đạo sĩ Lâm Nhất hiền lành, thanh thoát của Huyền Nguyên Quan năm xưa, mà đã trở thành một bóng ma của sự báo thù, một con rối bị giật dây bởi những nỗi đau không thể hàn gắn.
Trong sâu thẳm tâm hồn hắn, tiếng ‘tâm ma’ gầm gừ, không ngừng thì thầm những lời lẽ độc địa, thúc đẩy hắn lún sâu hơn vào vực thẳm: “Sức mạnh! Chỉ có sức mạnh mới có thể bảo vệ những gì ngươi yêu thương! Yếu đuối chỉ là cái cớ cho sự diệt vong, là tấm áo choàng che đậy sự bất lực của ngươi! Ngươi đã thấy rồi đó, thiện lương có ích gì? Đạo lý có nghĩa lý gì khi đứng trước lưỡi dao của cường quyền? Chúng chỉ là những xiềng xích trói buộc ngươi, khiến ngươi trơ mắt nhìn mọi thứ tan biến!” Những lời ấy như những nhát búa nặng nề, đập tan tành những mảnh ký ức cuối cùng về sư phụ, về những lời răn dạy về ‘Vô Tiên chi Đạo’, về tình người, tình đời. Hắn cố gắng chống cự, cố gắng níu giữ lấy một tia sáng mỏng manh của lương tri, nhưng tiếng gào thét của ‘tâm ma’ quá lớn, quá dữ dội, át đi tất cả.
Hắn bước đi nhanh hơn, không quay đầu nhìn lại A Câm và Ma Ngốc đang vật vã phía sau, không màng đến những tiếng than khóc yếu ớt của họ, hay có lẽ, hắn không còn nghe thấy nữa. Tâm trí hắn giờ đây chỉ còn là một khoảng không đen đặc, chỉ còn lại sự trống rỗng và một nỗi ám ảnh duy nhất: tìm kiếm sức mạnh. Một nguồn lực để lấp đầy khoảng trống trong lòng, để xoa dịu cơn giận dữ đang thiêu đốt linh hồn hắn, để rửa sạch nỗi nhục nhã của sự bất lực. Hắn không biết mình đang tìm kiếm cái gì, hay sẽ tìm thấy ở đâu, nhưng một bản năng nguyên thủy, tăm tối đang dẫn lối, thôi thúc hắn tiến sâu hơn vào mê cung của Âm Phong Cốc, nơi mà những bí mật cổ xưa và những sức mạnh bị nguyền rủa đang chờ đợi. Mùi lưu huỳnh nồng nặc hòa cùng mùi tanh tưởi của xác thịt mục rữa xộc vào mũi, khiến hắn cảm thấy buồn nôn, nhưng hắn không dừng lại. Đôi chân hắn vẫn bước, đều đặn, vô cảm, như một cỗ máy đã mất đi linh hồn, chỉ còn lại sự thôi thúc của một ý chí đen tối.
***
Khi Lâm Nhất gần như hoàn toàn chìm đắm trong bóng tối của chính mình, trong cái mê cung không lối thoát của nỗi tuyệt vọng và khao khát báo thù, một bóng hình cao gầy từ từ hiện ra từ một khe đá sâu thẳm. Hắn không đột ngột xuất hiện như một bóng ma, mà như một phần tự nhiên của màn đêm, chậm rãi tách mình ra khỏi màn sương đen đặc, hòa mình vào không khí u ám của Âm Phong Cốc. Đó chính là Tà Đạo Sĩ Mù, kẻ đã từng gieo rắc nỗi kinh hoàng và sự hỗn loạn trong tâm trí Lâm Nhất.
Dáng vẻ của hắn vẫn gầy gò, xương xẩu như một bộ xương di động, được bao bọc trong tấm đạo bào màu tối rách rưới, phất phơ trong làn gió lạnh buốt. Đôi mắt hắn vẫn bị che kín bởi một dải lụa đen, nhưng Lâm Nhất có cảm giác như hắn đang bị một ánh nhìn vô hình xuyên thấu, dò xét tận sâu thẳm tâm can. Một nụ cười quái dị, méo mó thoáng qua trên khuôn mặt gầy gò của Tà Đạo Sĩ Mù, như thể hắn đang thưởng thức trọn vẹn từng khoảnh khắc của sự sa ngã. Mùi âm khí quanh hắn nồng đậm hơn bao giờ hết, tỏa ra một cảm giác ớn lạnh, chết chóc, nhưng đối với Lâm Nhất lúc này, nó lại mang một sức hút kỳ lạ, như một lời mời gọi về một thế giới nơi nỗi đau có thể được xoa dịu bằng sức mạnh.
Tiếng gió rít như tiếng quỷ khóc vẫn không ngừng vang vọng, nhưng khi Tà Đạo Sĩ Mù cất tiếng, giọng nói trầm thấp, khàn đặc của hắn lại rõ ràng đến lạ lùng, như một lưỡi kiếm sắc bén cắt xuyên qua màn sương và tiếng gió. "Ngươi đang tìm kiếm gì, tiểu đạo sĩ?" Giọng hắn vang lên, mang theo một sự mỉa mai sâu sắc, nhưng cũng đầy vẻ mê hoặc, đánh thẳng vào nỗi đau và sự hoài nghi đang giày vò Lâm Nhất. "Sức mạnh? Hay một lời giải thích cho sự yếu đuối của 'tiên đạo' mà ngươi từng tin tưởng?"
Lâm Nhất dừng lại đột ngột, cơ thể hắn cứng đờ. Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt vô hồn giờ đây ánh lên một tia phức tạp, vừa cảnh giác, vừa tràn ngập sự tuyệt vọng không thể che giấu. Hắc khí quanh thân hắn dao động mạnh mẽ, như phản ứng với sự hiện diện của Tà Đạo Sĩ Mù, và cả những lời nói của hắn. Hắn không trả lời, chỉ đứng đó, bất động, như một pho tượng đá cô độc giữa Âm Phong Cốc hoang tàn, chờ đợi những lời tiếp theo từ kẻ bí ẩn này. Trong sâu thẳm tâm trí hắn, một cuộc chiến khốc liệt đang diễn ra, giữa những lời dạy của sư phụ và tiếng gọi của ‘tâm ma’, giữa lý trí và cảm xúc, giữa thiện lương và khao khát báo thù.
Tà Đạo Sĩ Mù dường như không quan tâm đến sự im lặng của Lâm Nhất. Hắn chậm rãi bước tới, cây gậy chống của hắn chạm nhẹ vào nền đá ẩm ướt, phát ra những âm thanh khô khốc, rợn người. "Ngươi im lặng, nhưng ta biết. Ánh mắt ngươi đã nói lên tất cả." Giọng hắn trầm hơn, gần gũi hơn, như một người bạn tri kỷ đang chia sẻ nỗi lòng. "Sự sụp đổ của Huyền Nguyên Quan, cái chết của sư phụ ngươi, sự giày vò của những người vô tội... tất cả, tất cả đều là bằng chứng rõ ràng nhất cho sự yếu đuối của 'chính đạo'. Những kẻ tự xưng là 'chân nhân', 'tiên trưởng' ấy, họ ở đâu khi khổ đau giáng xuống? Họ chỉ biết ẩn mình trong các tông môn lộng lẫy, tranh giành danh lợi, tài nguyên, trong khi hồng trần này chìm trong máu và nước mắt."
Mỗi lời nói của Tà Đạo Sĩ Mù như một mũi kim sắc bén, đâm thẳng vào trái tim đang rỉ máu của Lâm Nhất. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh sư phụ, hình ảnh Huyền Nguyên Quan tan hoang, hình ảnh A Câm và Ma Ngốc đang vật vã. Nhưng những hình ảnh ấy lại càng trở nên rõ nét hơn, bị bóp méo bởi tiếng thì thầm của ‘tâm ma’: "Hắn nói đúng! Ngươi đã làm gì được? Ngươi đã cứu được ai? Tất cả chỉ là sự bất lực!" Lâm Nhất run rẩy, đôi bàn tay hắn nắm chặt, móng tay cắm sâu vào da thịt. Cơn tuyệt vọng và phẫn nộ trong hắn cuộn trào như một dòng dung nham nóng chảy, sẵn sàng nuốt chửng mọi thứ. Tà Đạo Sĩ Mù không bỏ lỡ khoảnh khắc nào của sự đấu tranh nội tâm ấy, hắn tiếp tục gieo rắc những hạt giống độc địa vào tâm hồn Lâm Nhất, từng chút một, chậm rãi nhưng đầy hiệu quả.
***
Tà Đạo Sĩ Mù chậm rãi tiến đến gần Lâm Nhất, dừng lại cách hắn chỉ vài bước chân. Màn sương đen đặc dường như sợ hãi mà lùi lại, để lộ rõ dáng vẻ cao gầy, u ám của hắn bên cạnh một khối đá âm u, phủ đầy rêu phong và những hình khắc cổ quái. Gió vẫn rít, nhưng giọng nói khàn đặc của hắn lại vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh mịch, như một lời sấm truyền đến từ vực sâu. "Ngươi nhìn xem, tiểu đạo sĩ. Cái gọi là 'Thiên Đạo' mà họ thờ phụng, cái 'chính đạo' mà ngươi từng theo đuổi, rốt cuộc có cứu được ai không? Hay chỉ là một tấm màn che đậy cho sự thối nát, sự ích kỷ và những ham muốn quyền lực thấp hèn của những kẻ tự xưng là 'chân nhân'?" Hắn khẽ cười khẩy, một nụ cười không đạt tới khóe mắt, méo mó và lạnh lẽo. "Những tông phái lớn, những vị Tiên nhân cao cao tại thượng, họ hô hào 'vì chúng sinh', 'vì thiên hạ', nhưng khi tai ương giáng xuống, khi hồng trần này chìm trong máu lửa, họ lại ở đâu? Họ chỉ biết giữ gìn thể diện, bảo vệ lợi ích của bản thân, của môn phái, bỏ mặc những người yếu đuối chìm trong khổ đau."
Mỗi lời Tà Đạo Sĩ Mù nói ra đều như một lưỡi dao sắc bén, khoét sâu vào vết thương lòng của Lâm Nhất, đồng thời như một liều thuốc độc ngọt ngào, khiến 'tâm ma' của hắn càng thêm lớn mạnh, đồng tình đến ghê rợn. Hắn nhớ lại những lần cầu cứu vô vọng của người dân, những ánh mắt tuyệt vọng nhìn về phía các tông môn lớn nhưng chỉ nhận lại sự thờ ơ. Hắn nhớ lại lời hứa về sự công bằng, về đạo lý 'vô tiên' của sư phụ, nhưng tất cả giờ đây đều bị nghiền nát dưới gót chân của thực tại tàn khốc.
"Ngươi muốn bảo vệ? Ngươi muốn báo thù?" Tà Đạo Sĩ Mù tiếp tục, giọng nói của hắn như thôi miên. "Vậy thì hãy buông bỏ những xiềng xích 'đạo đức' giả tạo đó đi! Cái gọi là 'thiện lương' của chính đạo chỉ là sự yếu đuối. Cái gọi là 'công bằng' của họ chỉ là một giấc mộng hão huyền. Ngươi có thấy người mạnh áp chế kẻ yếu không? Có thấy cường giả giẫm đạp lên kẻ hèn mọn không? Đó chính là chân lý của thế giới này, tiểu đạo sĩ. Chân lý không nằm trong kinh sách, không nằm trong lời răn dạy của kẻ yếu, mà nằm trong sức mạnh tuyệt đối, trong khả năng tự định đoạt số phận của mình!"
Lâm Nhất lắng nghe, đầu hắn cúi gằm, cơ thể run rẩy không ngừng. Hắc khí quanh hắn bốc lên mãnh liệt, không còn yếu ớt nữa, mà đã hòa cùng âm khí của Âm Phong Cốc, tạo thành một luồng xoáy đen u ám. Hắn nhắm chặt mắt, cố gắng chống cự lại những lời nói đầy mê hoặc ấy, cố gắng bám víu vào những gì sư phụ đã dạy. "Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm... Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình..." Hắn thầm niệm, nhưng tiếng nói của sư phụ trong tâm trí hắn đã trở nên yếu ớt, lạc lõng, bị át đi bởi tiếng gầm thét của ‘tâm ma’ và giọng điệu đầy sức nặng của Tà Đạo Sĩ Mù.
"Ngươi nghĩ rằng 'thiện lương' sẽ mang lại kết cục tốt đẹp ư?" Tà Đạo Sĩ Mù khẽ khàng, như đang kể một câu chuyện cổ tích buồn. "Sư phụ ngươi, vị Quán Chủ Huyền Nguyên Quan, một người cả đời tu thân dưỡng tính, một lòng hướng thiện, cuối cùng nhận được gì? Một cái chết bi thảm, một môn phái tan hoang. Và ngươi, một tiểu đạo sĩ hiền lành, mang theo lý tưởng 'Vô Tiên', cuối cùng lại trơ mắt nhìn những người thân yêu nhất của mình bị giày vò. Đó là kết cục của sự yếu đuối, của sự tin tưởng mù quáng vào một cái gọi là 'chính đạo' đã mục nát từ ngàn xưa!"
Hắn dừng lại một chút, như để những lời nói ấy ngấm sâu vào từng thớ thịt, từng mạch máu của Lâm Nhất. "Ngươi có biết 'Đại Tiên Chiến' năm xưa không, tiểu đạo sĩ? Cuộc chiến đã khiến Chân Đạo suy tàn, khiến biết bao tiên nhân ngã xuống. Ngươi nghĩ đó là cuộc chiến giữa chính nghĩa và tà ác ư? Không! Đó chỉ là cuộc tranh giành quyền lực, tranh giành tài nguyên giữa các tông phái lớn, dưới danh nghĩa 'chính đạo' và 'bảo vệ thế giới'. Những gì ngươi được nghe chỉ là một phần nhỏ của sự thật, được tô vẽ để che giấu những âm mưu thâm độc và sự tàn bạo của những kẻ nắm quyền. Chân lý đã bị bóp méo, lịch sử đã bị viết lại bởi những kẻ chiến thắng, để rồi những thế hệ sau như ngươi lại phải gánh chịu hậu quả của sự dối trá đó."
Tà Đạo Sĩ Mù đưa tay lên, một ngón tay gầy guộc chỉ về phía Lâm Nhất, dù đôi mắt hắn vẫn bị che kín. "Tà đạo không phải là ác, tiểu đạo sĩ. Tà đạo là sự tự do, là sự thật trần trụi. Nơi mà ngươi không cần phải che đậy bản chất, không cần phải tuân theo những quy tắc giả dối. Nơi mà sức mạnh là chân lý duy nhất, là công bằng duy nhất. Ngươi muốn cứu A Câm, Ma Ngốc? Ngươi muốn báo thù cho sư phụ, cho Huyền Nguyên Quan? Vậy thì hãy đi theo con đường của sức mạnh. Hãy hấp thụ những gì ngươi cần, không màng đến danh tiếng, không màng đến phán xét. Vì cuối cùng, kẻ chiến thắng mới là kẻ viết nên lịch sử, kẻ có sức mạnh mới là kẻ định đoạt công lý. Chân lý của Thiên Đạo Môn và các tông phái chính đạo có thể chứa đựng một phần sự thật, nhưng đó là sự thật được pha trộn với sự giả dối, phục vụ cho lợi ích riêng của họ. Ngươi hãy tự mình tìm kiếm chân lý, bằng chính đôi mắt và sức mạnh của mình."
Hắn nói xong, không gian lại trở nên tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ còn tiếng gió rít và tiếng gào thét của ‘tâm ma’ trong đầu Lâm Nhất. Những lời của Tà Đạo Sĩ Mù như những hạt giống độc địa, đã bén rễ sâu trong tâm hồn hắn. Lâm Nhất mở mắt, đôi mắt hắn vẫn u ám, nhưng giờ đây, trong đó ánh lên một tia tăm tối của sự quyết đoán. Hắn nhìn chằm chằm vào Tà Đạo Sĩ Mù, như đang nhìn vào một hình ảnh phản chiếu của chính mình, một phiên bản tăm tối hơn, mạnh mẽ hơn, và sẵn sàng làm tất cả để đạt được điều mình muốn. Sự cám dỗ của tà đạo, của lời hứa về sức mạnh tuyệt đối để thay đổi số phận, đã quá lớn, quá ngọt ngào trong khoảnh khắc tuyệt vọng này. Con đường 'Vô Tiên' của hắn, con đường của tình thương và sự kiên cường, dường như đang phải đối mặt với những thử thách lớn nhất từ trước đến nay, thách thức niềm tin và ý chí của hắn đến tận cùng.
Lâm Nhất không nói một lời, hắn chỉ khẽ gật đầu. Một cái gật đầu chậm rãi, nặng nề, nhưng lại mang ý nghĩa của một sự chấp thuận. Hắn đã chấp nhận, không phải với sự vui vẻ, mà với một sự tuyệt vọng cùng cực, một sự thỏa hiệp với bóng tối. Tà Đạo Sĩ Mù nở một nụ cười thỏa mãn, nụ cười ấy sâu sắc và bí ẩn hơn bao giờ hết, như thể hắn không chỉ dụ dỗ Lâm Nhất sa ngã, mà còn đang biến hắn thành một quân cờ quan trọng trong một kế hoạch lớn hơn, một âm mưu đã được ấp ủ từ rất lâu, vượt xa mọi tưởng tượng của Lâm Nhất về sự báo thù đơn thuần. Màn sương đen đặc của Âm Phong Cốc như nuốt chửng cả hai, chỉ còn lại tiếng gió rít gào, than khóc cho một linh hồn đang đứng trước ngưỡng cửa của sự biến chất.