Màn sương đen đặc của Âm Phong Cốc như nuốt chửng cả hai bóng hình, chỉ còn lại tiếng gió rít gào, than khóc cho một linh hồn đang đứng trước ngưỡng cửa của sự biến chất. Cái gật đầu của Lâm Nhất, chậm rãi và nặng nề, không phải là sự đồng thuận vui vẻ, mà là một sự thỏa hiệp đầy tuyệt vọng với bóng tối đang bao trùm. Luồng hắc khí yếu ớt vẫn xoáy sâu trong lòng bàn tay hắn, như một lời mời gọi vô thanh, một lời hứa hẹn về sức mạnh và sự giải thoát khỏi nỗi bất lực đang giày vò. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo, nhưng sâu thẳm hơn, là một sự quen thuộc kỳ lạ, như thể nó đã luôn tồn tại trong một góc khuất nào đó của tâm hồn, chỉ chờ đợi thời khắc bùng phát.
Tà Đạo Sĩ Mù nở một nụ cười thỏa mãn, nụ cười ấy sâu sắc và bí ẩn hơn bao giờ hết, như thể hắn không chỉ dụ dỗ Lâm Nhất sa ngã, mà còn đang biến hắn thành một quân cờ quan trọng trong một kế hoạch lớn hơn, một âm mưu đã được ấp ủ từ rất lâu, vượt xa mọi tưởng tượng của Lâm Nhất về sự báo thù đơn thuần. Đôi mắt mù lòa của hắn dường như xuyên thấu màn đêm, nhìn rõ từng gợn sóng trong tâm trí Lâm Nhất, từng tia dao động giữa thiện và ác. Hắn biết, tiểu đạo sĩ này không chấp nhận ngay lập tức, nhưng cũng không thể hoàn toàn chối bỏ. Một khi hạt giống hoài nghi đã gieo, nó sẽ từ từ nảy mầm, đâm rễ sâu vào mảnh đất tâm hồn khô cằn bởi đau khổ.
"Ngươi nói tiên đạo là giả dối? Ngươi nói sức mạnh là chân lý?" Giọng Lâm Nhất khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều nặng trĩu nỗi đau và sự hoài nghi. Hắn rút tay lại khỏi luồng hắc khí, ánh mắt vẫn đầy giằng xé. "Vậy hãy cho ta thấy... cái gọi là chân lý của ngươi! Hãy cho ta thấy vì sao... vì sao hồng trần gian nan đến thế, mà kẻ mang danh 'chính đạo' lại có thể đứng nhìn, hoặc tệ hơn, lại chính là kẻ gây ra tai ương?"
Tà Đạo Sĩ Mù khẽ ‘hừm’ một tiếng, âm thanh vang vọng trong không gian tĩnh mịch của Âm Phong Cốc, nghe như tiếng đá va vào nhau, lạnh lẽo và vô cảm. Hắn quay người lại, tấm đạo bào màu tối rách rưới bay phần phật trong gió lạnh. Dáng vẻ cao gầy, gân guốc của hắn in bóng trên nền đá núi, tạo thành một hình ảnh quái dị, như một bóng ma của quá khứ. Hắn không nói thêm, chỉ dùng cây gậy chống gõ nhẹ xuống nền đất đá, phát ra tiếng ‘cộc cộc’ khô khốc, rồi bắt đầu bước đi, sâu hơn vào Âm Phong Cốc, hướng về phía bình minh giả tạo nơi những quỷ hỏa lập lòe.
"Kẻ yếu đuối thì luôn cần bằng chứng," Tà Đạo Sĩ Mù cất giọng, tiếng nói của hắn như xuyên thấu màn sương đặc, thấm vào từng tế bào của Lâm Nhất. "Được thôi, tiểu đạo sĩ. Con đường của kẻ thống trị không chỉ là nhận lấy sức mạnh, mà còn là thấu hiểu vì sao người khác lại thèm khát nó đến vậy. Ngươi muốn thấy chân lý? Ta sẽ chỉ cho ngươi thấy. Nhưng hãy nhớ, chân lý không phải lúc nào cũng đẹp đẽ, đôi khi nó tàn khốc đến mức khiến kẻ yếu tim phải tan nát. Nó trần trụi, lạnh lùng, và không bao giờ có chỗ cho sự yếu đuối hay lòng trắc ẩn không đúng chỗ. Hãy theo ta, ta sẽ chỉ cho ngươi thấy một góc của hồng trần mà những kẻ mang danh 'tiên nhân' vẫn luôn cố gắng che giấu."
Lâm Nhất không nói thêm lời nào, hắn chỉ lặng lẽ bước theo sau Tà Đạo Sĩ Mù. Mỗi bước chân của hắn đều nặng như chì, mỗi nhịp thở đều mang theo vị đắng chát của sự tuyệt vọng và hoài nghi. Âm Phong Cốc về đêm càng trở nên u ám và lạnh lẽo. Gió rít qua các khe đá như tiếng quỷ khóc, mang theo mùi âm khí nồng nặc, mùi đất ẩm mục và cả mùi tanh của xác thối rữa từ những nơi khuất lấp. Thỉnh thoảng, tiếng than khóc yếu ớt từ xa vọng lại, hay tiếng xương cốt va chạm nhau trong bóng tối, khiến bầu không khí thêm phần chết chóc. Lâm Nhất có thể cảm nhận được sự lạnh lẽo của sương mù đen đặc thấm vào từng thớ thịt, từng mạch máu, nhưng nỗi đau trong tâm hồn hắn còn lạnh hơn gấp vạn lần. Hắn nhìn Tà Đạo Sĩ Mù đi trước, dáng vẻ gầy gò nhưng đầy uy lực, và một cảm giác rùng mình chạy dọc sống lưng. Hắn đang bước đi trên một con đường không lối thoát, một con đường mà hắn biết rõ sẽ thay đổi hắn mãi mãi. Hắn đang tìm kiếm chân lý, nhưng liệu chân lý ấy có phải là vực sâu không đáy, kéo hắn xuống cùng với nó?
Hắn nhớ lại lời sư phụ: "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình." Nhưng những gì hắn đang chứng kiến, những gì hắn đang cảm nhận, lại hoàn toàn đối lập. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm? Nhưng nếu cái tâm ấy bị giày vò đến tan nát, bị nhuộm đen bởi thù hận và tuyệt vọng, thì còn có thể nói gì đến tiên đạo? Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm? Nhưng chân tâm của hắn giờ đây đang bị xé nát, bị giằng xé giữa một bên là lý tưởng cao đẹp đã bị thực tại tàn khốc vùi dập, và một bên là lời cám dỗ ngọt ngào của sức mạnh. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán. Nhưng lòng người của hắn, hắn còn có thể đoán được bao nhiêu phần? Hắn biết mình đang thay đổi, đang dần mất đi một phần nào đó của bản thân, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Hắn cần sức mạnh, hắn cần sự thật, dù sự thật ấy có tàn khốc đến đâu, dù sức mạnh ấy có phải trả giá bằng linh hồn của chính hắn.
Tà Đạo Sĩ Mù tiếp tục dẫn đường, không nhanh không chậm, như thể hắn đã quá quen thuộc với những lối đi u ám và hiểm trở nơi đây. Hắn không nói thêm lời nào, nhưng sự hiện diện của hắn, cùng với tiếng gió rít gào và hơi lạnh cắt da cắt thịt, đã đủ để tạo nên một áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí Lâm Nhất. Trong bóng tối mịt mùng, Lâm Nhất thoáng thấy những bia đá cổ xưa, những di tích đổ nát của một nền văn minh đã bị âm khí ăn mòn, ẩn hiện sau làn sương đen. Chúng như những chứng nhân câm lặng của một quá khứ bi tráng, nơi mà không biết bao nhiêu sinh linh đã ngã xuống, bao nhiêu lý tưởng đã tan vỡ. Cảm giác bị theo dõi và nguy hiểm rình rập luôn thường trực, nhưng Lâm Nhất giờ đây không còn sợ hãi. Nỗi sợ hãi lớn nhất của hắn đã bị thay thế bằng nỗi đau và sự phẫn nộ tột cùng. Hắn chỉ muốn một câu trả lời, một lời giải thích cho tất cả những bi kịch mà hắn đã phải chứng kiến, cho tất cả những mất mát mà hắn đã phải gánh chịu. Và Tà Đạo Sĩ Mù, kẻ đã gieo rắc những hạt giống hoài nghi, dường như là người duy nhất có thể cho hắn thấy con đường dẫn đến câu trả lời ấy.
***
Bình minh đến một cách tàn tạ, không một tia nắng ấm áp nào có thể xuyên qua bầu trời xám xịt, lạnh lẽo. Gió vẫn thổi mạnh, mang theo hơi lạnh buốt giá và mùi ẩm mục của đất. Sau một đêm dài xuyên qua Âm Phong Cốc, Lâm Nhất và Tà Đạo Sĩ Mù cuối cùng cũng đến được một ngôi làng nhỏ ẩn mình giữa những rặng núi. Đó là Thôn Vân Thôn, một nơi mà lẽ ra phải yên bình, giản dị với những ngôi nhà gỗ đơn giản, mái ngói xám và những vườn trà xanh mướt bao quanh. Đường làng là con đường đất nhỏ, quanh co, từng nghe thấy tiếng chim hót, tiếng suối chảy, tiếng người hái trà trò chuyện và tiếng trẻ con nô đùa. Mùi trà tươi, mùi đất ẩm, mùi gỗ thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bức tranh thanh bình, thoát tục.
Nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là một cảnh tượng địa ngục trần gian. Thôn Vân Thôn đã không còn là Thôn Vân Thôn mà Lâm Nhất từng mường tượng. Những ngôi nhà gỗ đã cháy rụi, chỉ còn trơ trọi những cột nhà đen sạm và đống đổ nát ngổn ngang. Mái ngói xám đã vỡ tan, nằm vương vãi khắp nơi. Không còn tiếng chim hót, không còn tiếng suối chảy róc rách, mà thay vào đó là một sự im lặng đáng sợ, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng gió rít qua những khung cửa sổ trống hoác, nghe như tiếng khóc than của những linh hồn oan khuất. Xác người nằm la liệt khắp nơi, trên đường đất, giữa những đống đổ nát, trong cả những vườn trà xanh mướt giờ đã hóa thành màu nâu xám của tro tàn. Máu khô vương vãi trên nền đất, nhuộm đỏ những gì còn sót lại của một cuộc sống thanh bình.
Lâm Nhất đứng sững lại, đôi mắt hắn mở to, chứa đựng một sự kinh hoàng tột độ. Hắn đã chứng kiến nhiều cảnh bi thảm, nhưng cảnh tượng trước mắt lại tàn khốc đến mức khiến hắn cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. Những người sống sót, nếu có, chỉ còn lại những cái bóng vật vờ, ánh mắt vô hồn, lang thang giữa đống đổ nát như những con ma đói. Tiếng khóc than yếu ớt vọng lên từ những nơi khuất lấp, tiếng trẻ con gọi mẹ trong vô vọng, nhưng rồi cũng nhanh chóng tắt lịm, bị nuốt chửng bởi sự im lặng chết chóc.
Hắn nhìn thấy một người mẹ trẻ, khuôn mặt hốc hác, quần áo rách rưới, đang ôm chặt lấy đứa con đã chết. Đứa bé nhỏ xíu, cơ thể lạnh ngắt, đôi mắt vẫn mở to nhìn lên bầu trời xám xịt. Nước mắt người mẹ đã cạn khô, chỉ còn lại ánh mắt trống rỗng, vô hồn, như thể mọi sự sống đã bị rút cạn khỏi nàng. Nàng không khóc, không than vãn, chỉ ôm đứa con vào lòng, lay nhẹ, như thể muốn đánh thức nó dậy khỏi giấc ngủ ngàn thu. Cảnh tượng ấy đâm thẳng vào tim Lâm Nhất, khiến lồng ngực hắn quặn thắt.
Xa hơn một chút, hắn thấy một ông lão tóc bạc phơ, thân thể đầy thương tích, đang thều thào nguyền rủa. Ông lão cố gắng bò dậy từ đống đổ nát, miệng lẩm bẩm những từ ngữ đứt quãng, mà Lâm Nhất có thể nghe rõ: "Tiên nhân giả dối! Các ngươi là tiên nhân giả dối! Các ngươi nhân danh chính đạo mà gây ra tội ác tày trời! Trời không dung, đất không tha!" Rồi ông lão gục xuống, hơi thở yếu ớt dần tắt hẳn.
Tà Đạo Sĩ Mù đứng từ xa, tay cầm cây gậy chống, đôi mắt mù lòa hướng về phía ngôi làng tan hoang. Giọng hắn cất lên, không một chút rung động, không một chút cảm xúc, nhưng lại mang theo một sự mỉa mai đến tột cùng, như thể hắn đã quá quen thuộc với những cảnh tượng bi thảm như vậy.
"Thấy chưa, tiểu đạo sĩ?" Hắn chỉ tay vào khung cảnh hoang tàn, động tác chậm rãi, đầy chủ ý. "Đây chính là 'thái bình' mà tiên đạo chính thống ban tặng cho hồng trần. Con người chỉ là con kiến trong mắt họ, tài nguyên là tất cả. Sinh mạng, lòng trắc ẩn, tất cả đều trở nên vô giá trị khi đứng trước khao khát quyền lực và lợi ích."
Lâm Nhất không trả lời ngay, hắn lao vào giữa đống đổ nát, không màng đến nguy hiểm, cố gắng tìm kiếm những người còn sống sót. Hắn dùng đôi tay gầy gò của mình để di chuyển những mảnh gỗ vụn, những tảng đá đổ nát, hy vọng có thể cứu vớt được ai đó. Hắn tìm thấy một vài người bị thương, rên rỉ yếu ớt. Bằng bản năng của một đạo sĩ, hắn cố gắng băng bó vết thương cho họ, truyền chút chân khí yếu ớt vào cơ thể họ, nhưng sự bất lực hiện rõ trên khuôn mặt hắn. Chân khí của hắn quá ít ỏi, vết thương quá nặng, và số lượng nạn nhân thì quá nhiều.
"Không thể nào... Đây là tội ác!" Lâm Nhất gầm gừ trong cổ họng, đôi mắt hắn đỏ ngầu, không phải vì khóc, mà vì sự phẫn nộ tột cùng. "Ai đã làm ra chuyện này?! Ai đã gây ra thảm kịch này?!" Hắn quay đầu lại, nhìn thẳng vào Tà Đạo Sĩ Mù, ánh mắt như muốn xé toạc tấm màn che khuất sự thật.
Tà Đạo Sĩ Mù vẫn đứng yên tại chỗ, không giúp đỡ nhưng cũng không ngăn cản. Hắn chỉ lặng lẽ quan sát Lâm Nhất, như một diễn viên đang xem vở kịch do chính mình dàn dựng. Khi Lâm Nhất hỏi, hắn khẽ nhếch mép, một nụ cười quái dị thoáng qua trên khuôn mặt gầy gò, xương xẩu.
"Ai ư? Ngươi hỏi 'ai' ư, tiểu đạo sĩ?" Hắn lặp lại, giọng nói khàn đặc đầy vẻ châm biếm. "Những kẻ mang danh 'chính đạo' đó. Những kẻ nhân danh 'trừ ma diệt đạo' để cướp bóc, giết chóc. Hay chỉ đơn giản là tranh giành một món linh bảo nhỏ nhoi, một mỏ linh thạch, hoặc một con đường huyết mạch giao thương. Họ có khác gì tà đạo của ta không? Chỉ là lớp vỏ bọc bên ngoài mà thôi. Một vỏ bọc hào nhoáng của 'chính nghĩa', của 'tiên nhân', để che đậy bản chất tham lam, tàn bạo bên trong. Những gì ngươi thấy đây, không phải là ngoại lệ, mà là bản chất thật của cái gọi là 'tiên đạo chính thống' khi lợi ích và quyền lực bị đụng chạm."
Những lời nói của Tà Đạo Sĩ Mù như những nhát dao sắc lẹm, đâm thẳng vào những lý tưởng cuối cùng còn sót lại trong tâm trí Lâm Nhất. Hắn đã từng tin tưởng vào 'Vô Tiên chi Đạo', vào tình yêu thương, vào sự thiện lương. Hắn đã từng tin rằng tiên nhân là những người bảo vệ hồng trần, bảo vệ lẽ phải. Nhưng những gì hắn đang chứng kiến, lại là sự mục nát, sự giả dối đến tột cùng. Ranh giới thiện ác, chính tà trong suy nghĩ của hắn, giờ đây đã trở nên mờ nhạt đến mức khó có thể phân định. Nỗi đau và sự phẫn nộ dâng trào, cùng với sự bất lực tột độ, khiến hắn cảm thấy mình đang đứng trên bờ vực của sự sa ngã. Mùi máu tanh, mùi tử khí, mùi khói ám từ những ngôi nhà cháy rụi hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc, khắc sâu vào tâm trí Lâm Nhất, như một lời nhắc nhở không thể xóa nhòa về sự tàn khốc của hồng trần.
***
Buổi trưa muộn, bầu trời vẫn xám xịt, lạnh lẽo, như thể trời đất cũng đang than khóc cho số phận của Thôn Vân Thôn. Tiếng than khóc đã gần như cạn kiệt, chỉ còn tiếng gió rít và sự im lặng đáng sợ của cái chết bao trùm ngôi làng. Mùi tử khí giờ đây nồng nặc hơn, hòa lẫn với một mùi tanh nồng, khó chịu khác, như mùi của nước nhiễm độc.
Lâm Nhất đã cố gắng hết sức, nhưng chỉ có thể cứu được vài người bị thương nhẹ. Những người nặng hơn, dù hắn có cố gắng đến đâu, cũng chỉ có thể chứng kiến họ từ từ trút hơi thở cuối cùng. Sự bất lực đè nặng lên vai hắn, nặng hơn cả những tảng đá đổ nát mà hắn đã cố gắng di chuyển. Hắn cảm thấy mình thật vô dụng, lý tưởng 'Vô Tiên chi Đạo' của hắn, con đường 'thuận theo tự nhiên', không thể cứu vãn những sinh mạng này. Nó quá yếu ớt, quá xa vời trước sự tàn khốc của thực tại.
Trong lúc tìm kiếm những người sống sót, Lâm Nhất phát hiện ra giếng nước của làng đã bị nhiễm độc nặng. Nước trong giếng chuyển sang một màu xanh xám kỳ lạ, bốc lên một mùi tanh nồng khó chịu. Có lẽ do tàn dư pháp thuật tà ác, hoặc do sự cố ý của kẻ gây ra thảm kịch, muốn hủy diệt tận gốc mọi sự sống nơi đây. Những người còn sống sót, những đứa trẻ được Lâm Nhất cứu chữa, đều đang hấp hối vì đã uống phải thứ nước độc ấy. Chúng nằm co quắp trên nền đất lạnh, khuôn mặt tái nhợt, đôi môi tím tái, đôi mắt nhỏ bé đầy vẻ sợ hãi và đau đớn nhìn Lâm Nhất, như muốn cầu xin một điều gì đó.
Lâm Nhất quỳ sụp xuống bên cạnh một đứa bé gái nhỏ, tay run rẩy chạm vào trán nó. Cơ thể đứa bé nóng ran, nhưng hơi thở lại yếu ớt đến mức gần như không nghe thấy. Hắn cảm thấy sự vô dụng của mình dâng lên đến đỉnh điểm. Mọi lý tưởng, mọi lời dạy của sư phụ, mọi niềm tin vào sự thiện lương, tất cả đều tan biến như sương khói trước cảnh tượng này. Hắn đã làm gì? Hắn đã học được gì? Hắn đã tu luyện cái gì? Tất cả đều vô nghĩa khi không thể cứu vớt một sinh linh bé nhỏ khỏi cái chết.
Tà Đạo Sĩ Mù tiến lại gần, bóng hắn đổ dài trên nền đất hoang tàn, che phủ cả Lâm Nhất và đứa bé đang hấp hối. Hắn cúi xuống, giọng nói khàn đặc thì thầm bên tai Lâm Nhất, như một con quỷ đang gieo rắc những lời cám dỗ vào tai kẻ tuyệt vọng.
"Ngươi thấy chưa, tiểu đạo sĩ?" Hắn thì thầm, từng lời như những mũi kim châm vào tâm hồn Lâm Nhất. "Lòng thiện của ngươi, con đường của ngươi... có cứu được ai không? Hay chỉ làm họ chết chậm hơn mà thôi? Thế gian này chỉ có kẻ mạnh mới có quyền định đoạt, kẻ yếu chỉ có thể chịu đựng và biến mất. Ngươi muốn cứu họ? Ngươi muốn bảo vệ những người vô tội? Vậy thì hãy đủ mạnh để làm điều đó. Đủ mạnh để không phải quỳ gối trước những cảnh tượng như thế này, đủ mạnh để không phải bất lực nhìn họ ra đi."
Lâm Nhất gầm gừ trong cổ họng, đôi mắt đỏ ngầu nhìn Tà Đạo Sĩ Mù. Trong ánh mắt hắn, không còn là sự căm ghét thuần túy nữa, mà là một sự trống rỗng, pha lẫn nỗi tuyệt vọng và một tia chấp nhận đáng sợ. "Vậy ngươi muốn ta làm gì? Trở thành kẻ như ngươi sao?! Trở thành một kẻ tàn nhẫn, vô cảm, chỉ biết đến sức mạnh sao?!"
Tà Đạo Sĩ Mù khẽ cười, tiếng cười khàn đặc như tiếng quạ kêu, lạnh lẽo và tàn nhẫn. "Không. Ngươi không cần phải trở thành kẻ như ta. Ngươi chỉ cần trở thành kẻ mạnh. Kẻ đủ mạnh để không ai có thể làm hại những gì ngươi trân trọng. Kẻ đủ mạnh để 'định đoạt' công lý của riêng mình. Thiện ác... chỉ là khái niệm của kẻ yếu. Chúng là những sợi dây trói buộc, khiến ngươi không thể vươn tới sức mạnh thực sự. Sức mạnh... đó mới là chân lý vĩnh hằng. Nó không phân biệt thiện ác, không phân biệt chính tà. Nó chỉ là sức mạnh. Và với sức mạnh, ngươi có thể làm bất cứ điều gì ngươi muốn. Ngươi có thể bảo vệ, có thể báo thù, có thể thay đổi tất cả."
Hắn nói xong, lại đứng thẳng dậy, để Lâm Nhất chìm trong dòng suy nghĩ hỗn loạn của chính mình. Lâm Nhất nhìn xuống đứa bé gái đang thoi thóp, rồi nhìn những người dân khác đang nằm la liệt, hấp hối. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của gió, sự ẩm ướt của đất, và sự vô lực khi chạm vào những thân thể đã lạnh giá. Mùi máu tanh, mùi tử khí, mùi nước nhiễm độc, tất cả hòa quyện lại, tấn công các giác quan của hắn, đẩy hắn đến giới hạn cuối cùng.
Trong một khoảnh khắc, mọi thứ dường như dừng lại. Tiếng gió ngừng rít, tiếng than khóc tắt lịm, và cả tiếng gào thét của 'tâm ma' trong đầu Lâm Nhất cũng im bặt. Chỉ còn lại sự im lặng đáng sợ, và hình ảnh Tà Đạo Sĩ Mù đứng sừng sững phía sau, như một tượng đài của bóng tối. Lâm Nhất từ từ đứng dậy, ánh mắt hắn nhìn Tà Đạo Sĩ Mù giờ đây không còn là sự giằng xé, mà là một sự trống rỗng, pha lẫn nỗi tuyệt vọng và một tia chấp nhận. Một tia chấp nhận lạnh lẽo, tàn nhẫn đến đáng sợ. Hắn nhìn xuống những người đang hấp hối, những ánh mắt cầu xin yếu ớt cuối cùng. Hắn đưa tay lên, không phải để cứu chữa, mà là để... chấm dứt nỗi đau của họ.
Một luồng hắc khí yếu ớt, nhưng đầy chết chóc, từ từ xuất hiện trên đầu ngón tay Lâm Nhất. Nó cuộn xoáy, mang theo một hơi lạnh thấu xương, khác hẳn với chân khí ôn hòa mà hắn từng tu luyện. Hành động này, một hành động mà 'Lâm Nhất' trước đây sẽ không bao giờ làm, một hành động tàn nhẫn nhưng nhanh chóng, như một lưỡi hái vô hình quét qua những sinh linh đang hấp hối, chấm dứt tất cả nỗi đau một cách dứt khoát. Hắn làm điều đó không phải vì thù hận, không phải vì độc ác, mà vì một sự tuyệt vọng cùng cực, vì không thể chịu đựng thêm bất cứ sự đau đớn nào nữa, dù là của người khác hay của chính mình.
Tà Đạo Sĩ Mù khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự thỏa mãn và một chút bí ẩn. Hắn biết, Lâm Nhất đã bước qua một lằn ranh. Ranh giới giữa thiện và ác, giữa chính và tà, giờ đây đã hoàn toàn mờ nhạt trong tâm trí hắn. Hắn không còn là tiểu đạo sĩ hiền lành của Huyền Nguyên Quan ngày nào. Hắn đã chấp nhận bạo lực, chấp nhận sự tàn khốc để đạt được mục tiêu, dù mục tiêu ban đầu vẫn có thể là 'bảo vệ'. Những lời lẽ của Tà Đạo Sĩ Mù về sự giả dối của 'tiên đạo chính thống' và sự tàn bạo của chúng đã được củng cố bằng cảnh tượng thực tế này, gợi ý về một âm mưu lớn hơn và sự mục nát sâu sắc bên trong thế giới tu tiên. Sự chấp nhận dần của Lâm Nhất đối với triết lý của Tà Đạo Sĩ Mù cho thấy hắn có thể sẽ tìm kiếm sức mạnh từ những nguồn không chính thống, thậm chí là 'tà đạo', nhưng với một mục đích khác biệt, một mục đích được sinh ra từ nỗi đau và sự tuyệt vọng tột cùng. Hắn đã trở thành một phần của màn kịch khải hoàn của kẻ tà đạo, một quân cờ trong một ván cờ lớn hơn, mà chính hắn cũng không thể lường trước được.
Đám mây đen kịt trên bầu trời Thôn Vân Thôn như đặc quánh lại, rồi bất chợt, một giọt mưa lạnh lẽo rơi xuống, hòa lẫn vào máu và nước mắt trên nền đất. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm? Hay hồng trần đã nhấn chìm tiên đạo, để lại một vực sâu không đáy trong tâm hồn kẻ lạc lối?