Vô tiên chi đạo
Chương 22

Tia Sáng Giữa Sương Mù: Lời Thì Thầm Của Hồng Trần

3833 từ
Mục tiêu: Giải quyết trực tiếp trạng thái tuyệt vọng của Lâm Nhất sau thất bại kép ở chương 21, thông qua sự an ủi và chia sẻ của Tô Mạt Nhi.,Giúp Lâm Nhất tìm lại một chút hy vọng, củng cố niềm tin vào giá trị của lòng lương thiện và sự kiên cường của con người giữa nghịch cảnh.,Giới thiệu Pháp Sư Trốn Nợ (Lão Cốt) như một hình thái mới của cường quyền, sự lừa gạt và mê tín, đối lập với sự chân thật của lòng người.,Đưa Lâm Nhất đến địa điểm mới Thạch Bích Quan, mở rộng bối cảnh thế giới và chuẩn bị cho những thử thách tiếp theo.,Thúc đẩy phát triển nhân vật Lâm Nhất từ khủng hoảng niềm tin sang tái khẳng định mục đích, dù còn non yếu, trong bối cảnh 'rising_action'.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Tiểu Hổ, Thằng Bé Mồ Côi (A Tứ), Pháp Sư Trốn Nợ (Lão Cốt), Lão Nông Phu (Trần Bá)
Mood: Trầm buồn, chiêm nghiệm, dần chuyển sang hy vọng và quyết tâm.
Kết chương: [object Object]

Trong lòng U Cốc sâu thẳm, màn đêm buông xuống đặc quánh như mực, nuốt chửng mọi ánh sáng cuối cùng của hoàng hôn. Sương mù từ những vách đá dốc đứng, mọc đầy rêu phong và cây cối cổ thụ, cuồn cuộn tràn xuống, ôm lấy ba thân ảnh nhỏ bé cùng chú chó trung thành. Không khí nặng trĩu, ẩm ướt và lạnh lẽo, mang theo mùi đất mục, mùi lá úa và hương rêu phong ngai ngái, gợi lên cảm giác về sự mục ruỗng và những điều đã chìm sâu vào quên lãng. Tiếng gió rít nhẹ, luồn lách qua từng kẽ đá, từng tán lá, nghe như những lời thì thầm bi ai của thời gian, hòa cùng tiếng côn trùng rỉ rả, tạo nên một bản giao hưởng cô tịch, ma mị. Thỉnh thoảng, tiếng nước nhỏ giọt từ những khe đá ẩm ướt vọng lại, nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch, càng khiến lòng người thêm se sắt.

Lâm Nhất ngồi bất động, tựa vào một tảng đá lớn phủ đầy rêu xanh, thân hình gầy gò như thể đã hòa vào bức tranh hoang phế của U Cốc. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn giờ đây vô hồn, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định trước mặt, không chút ánh sáng, không chút hy vọng. Chiếc đạo bào vải thô cũ kỹ, có vài chỗ vá víu, giờ đây càng thêm phần tiêu điều dưới lớp sương giá. Hắn đã chìm sâu vào vòng xoáy của sự dằn vặt và nghi ngờ, những lời tự vấn từ tận cùng Chương 21 vẫn còn văng vẳng trong tâm trí, nhức nhối như vết thương mới. "Chân tâm... có phải cũng chỉ là một thứ xa xỉ, một thứ không nên có trong cái hồng trần gian nan này không? Hay là ta nên từ bỏ, từ bỏ cái gọi là 'tiên đạo', từ bỏ cái sự truy cầu vô vọng này?" Mỗi câu hỏi như một nhát dao cứa vào nội tâm hắn, khiến hắn đau đớn đến tột cùng. Hắn cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ lênh đênh giữa đại dương bão tố, không la bàn, không ánh sáng, chỉ có sự tuyệt vọng và nỗi cô độc vây quanh.

A Tứ, thằng bé mồ côi gầy gò, khuôn mặt vẫn còn vương chút sợ hãi, đã ngủ thiếp đi trong vòng tay Tô Mạt Nhi. Thi thoảng, thằng bé lại khẽ rên rỉ trong mơ, như thể đang trải qua những cơn ác mộng tái hiện lại cảnh đói khát và sợ hãi. Tô Mạt Nhi, khuôn mặt thanh tú bầu bĩnh giờ đây in hằn vẻ lo lắng, vẫn ôm chặt A Tứ, nhưng ánh mắt to tròn long lanh của nàng không rời khỏi Lâm Nhất. Bàn tay nhỏ nhắn của nàng khẽ nắm lấy tay hắn, cố gắng truyền hơi ấm và sự an ủi qua cái chạm nhẹ, mong xua đi cái lạnh giá đang bao trùm lấy tâm hồn hắn. Nàng biết, lời nói lúc này có thể vô ích, nhưng sự hiện diện, sự kiên nhẫn và lòng trắc ẩn của nàng là tất cả những gì nàng có thể dâng hiến.

Nàng khẽ khàng cất tiếng, giọng nói trong trẻo, líu lo thường ngày giờ đây trầm lại, nhẹ nhàng như tiếng suối chảy khe khẽ trong đêm. "Lâm Nhất, huynh đừng như vậy... Huynh còn có muội, có A Tứ. Chúng ta không thể bỏ cuộc." Nàng dừng lại, nhìn thẳng vào đôi mắt vô hồn của hắn, cố gắng tìm kiếm một tia phản ứng nhỏ nhất. "Lòng tốt của huynh không vô nghĩa đâu. Nó đã cứu lấy A Tứ đây. Nếu huynh không xuất hiện, nếu huynh không có lòng trắc ẩn, A Tứ liệu có còn sống sót không? Dù chỉ là một người, nhưng đó cũng là một sinh linh được cứu rỗi." Những lời nói của nàng không mang theo vẻ cường điệu, mà là sự chân thành, sự khẳng định giản dị về giá trị của những điều nhỏ bé.

Lâm Nhất vẫn không đáp lời, đôi mắt hắn vẫn xa xăm, nhưng Tô Mạt Nhi cảm nhận được một sự lay động rất khẽ, như một gợn sóng nhỏ trên mặt hồ tĩnh lặng. Nàng hiểu rằng, lúc này, hắn cần một câu chuyện, một lời thì thầm từ chính hồng trần mà hắn đang hoài nghi. Nàng nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của A Tứ, rồi lại quay sang Lâm Nhất, bắt đầu kể, giọng nàng như ru, như kể lại một giấc mơ đã cũ, nhưng lại tràn đầy sức sống.

"Huynh còn nhớ Lão Nông Phu Trần Bá ở Thanh Khê Thôn không, Lâm Nhất?" Nàng bắt đầu, như muốn kéo hắn trở về với những kỷ niệm, dù là đau buồn, nhưng vẫn có những tia sáng của sự kiên cường. "Năm đó, mùa màng thất bát, hạn hán kéo dài, đất đai khô cằn nứt nẻ, tưởng chừng không còn hy vọng gì. Cả thôn đều tuyệt vọng, có người đã bỏ ruộng, bỏ nhà đi tha phương cầu thực. Nhưng Trần Bá thì khác." Nàng nhớ lại hình ảnh lão nông phu lưng còng, da rám nắng, tay chân chai sần, vẫn hàng ngày đội nón lá ra đồng, cố gắng đào từng luống đất khô cằn, tìm kiếm từng giọt nước hiếm hoi. "Mỗi sáng, khi mặt trời chưa kịp ló dạng, ông ấy đã vác cuốc ra đồng. Khi đêm xuống, trăng lên, ông ấy vẫn còn ở đó, tỉ mẩn vun xới. Có người cười ông ấy ngốc, nói rằng đất đã chết, gieo hạt cũng vô ích. Nhưng ông ấy chỉ cười hiền lành, đôi mắt đầy nếp nhăn nhìn xa xăm, rồi nói một câu mà muội nhớ mãi."

Tô Mạt Nhi dừng lại một chút, như thể đang sống lại khoảnh khắc ấy, rồi nàng tiếp tục, giọng nàng đầy sự kính trọng và cảm phục. "Trần Bá nói, 'Đất mẹ còn đó, người còn đó, thì hy vọng vẫn còn. Một hạt gạo làm ra, bao giọt mồ hôi đổ xuống. Chỉ cần còn sức, vẫn có thể gieo hạt cho mùa sau. Nếu ta bỏ cuộc hôm nay, thì ngày mai lấy gì mà sống? Con người, đâu chỉ sống bằng cái bụng, còn sống bằng niềm tin vào ngày mai nữa chứ.' Ông ấy nói, đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và cái chân tâm ấy, chính là sự kiên trì, là niềm tin vào sự sống, là việc không từ bỏ dù gặp phải gian nan."

Nàng siết chặt tay Lâm Nhất thêm một chút, rồi khẽ dựa đầu vào vai hắn, cảm nhận sự lạnh lẽo từ cơ thể hắn. "Dù mùa đó không có thu hoạch gì đáng kể, nhưng chính sự kiên cường của Trần Bá đã giữ lại niềm hy vọng cho cả thôn. Khi mưa đến, những người bỏ đi lại quay về, nhìn thấy Trần Bá vẫn giữ được mảnh ruộng của mình, họ lại có thêm động lực để làm lại. Huynh thấy không, Lâm Nhất? Có những lúc, lòng tốt, sự kiên trì, niềm tin không mang lại kết quả ngay lập tức, nhưng nó như một ngọn lửa nhỏ, âm ỉ cháy, chờ đợi thời cơ để bùng lên, sưởi ấm cho những tâm hồn nguội lạnh." Nàng biết rằng, Lâm Nhất không phải là người ngu ngốc hay yếu đuối, hắn chỉ đang lạc lối, đang cần một ánh sáng nhỏ để dẫn đường.

Tiểu Hổ, nằm cuộn tròn dưới chân Lâm Nhất, khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt lấp lánh như hai vì sao nhỏ trong bóng đêm, nhìn lên chủ nhân với vẻ lo lắng. Nó khẽ liếm nhẹ vào bàn tay Lâm Nhất đang buông thõng, như muốn truyền hơi ấm, muốn nói rằng hắn không hề đơn độc. Sự trung thành im lặng của Tiểu Hổ, sự hiện diện kiên định của Tô Mạt Nhi, và cả hơi thở yếu ớt của A Tứ trong vòng tay nàng, tất cả như những sợi dây vô hình, từ từ kéo Lâm Nhất thoát ra khỏi vực sâu của sự tuyệt vọng.

Đêm dần tàn, màn sương mù vẫn còn dày đặc, nhưng phía chân trời xa xăm, một vệt hồng nhạt đã bắt đầu hé lộ. Bình minh đang đến, xua đi phần nào cái lạnh lẽo của đêm đen U Cốc. Lâm Nhất, tuy vẫn trầm tư, nhưng đã khẽ động đậy. Hắn từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn còn chút mông lung, nhưng đã không còn vẻ vô hồn như trước. Hắn nhìn về phía vệt sáng đang dần lan tỏa trên bầu trời, như thể đang tìm kiếm một lời giải đáp từ chính vũ trụ bao la. Tô Mạt Nhi nhận thấy sự thay đổi nhỏ bé ấy, trong lòng dâng lên một niềm hy vọng mong manh.

Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh xuyên qua kẽ lá, rọi xuống lòng U Cốc, xua tan dần màn sương mù dày đặc, Lâm Nhất đã đứng dậy. Dáng người gầy gò của hắn giờ đây không còn vẻ tiêu điều đến đáng sợ, mà mang một sự thanh thoát, dù vẫn còn chút mệt mỏi. Hắn khẽ thở dài, một hơi thở mang theo sự trút bỏ gánh nặng, dù chỉ là tạm thời. Tô Mạt Nhi mỉm cười nhẹ nhõm, nàng dắt tay A Tứ, thằng bé vẫn còn ngái ngủ, theo bước chân Lâm Nhất. Tiểu Hổ nhanh nhẹn chạy lên trước, như một người dẫn đường nhỏ bé, vẫy đuôi mừng rỡ.

Họ bắt đầu rời U Cốc, men theo con đường mòn gập ghềnh, xuyên qua những tán rừng rậm rạp. Tiếng gió rít đã dần thay bằng tiếng chim hót líu lo chào ngày mới, tiếng suối chảy róc rách đâu đó dưới thung lũng, và mùi đất tươi, mùi hoa dại thanh khiết thay thế cho mùi ẩm mốc, rêu phong. Ánh nắng ban mai ấm áp xuyên qua tán lá, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất, như những giọt vàng rơi vãi. Mỗi bước chân của Lâm Nhất vẫn còn nặng trĩu suy tư, nhưng đã không còn vẻ tuyệt vọng hoàn toàn. Hắn lắng nghe tiếng xào xạc của lá cây dưới chân, tiếng côn trùng đêm đã im bặt, nhường chỗ cho sự sống đang cựa mình.

Tô Mạt Nhi đi bên cạnh hắn, tiếp tục những câu chuyện nhỏ, những mảnh ghép về cuộc sống bình dị nhưng đầy nghị lực của dân làng, như những hạt mầm hy vọng gieo vào tâm hồn Lâm Nhất. Nàng hiểu rằng, đôi khi, những triết lý cao siêu không bằng một câu chuyện giản dị, chân thực.

"Huynh biết không, Lâm Nhất?" Nàng khẽ cất giọng, phá vỡ sự im lặng. "Mai Bà ở đầu thôn, dù tuổi cao sức yếu, gánh nước nặng trĩu, nhưng mỗi ngày đều tươi cười mời khách. Bà ấy không có con cái, sống một mình, nhưng tấm lòng lúc nào cũng rộng mở. Bà nói, 'Một chén trà mát lòng có thể xua đi bao nhiêu muộn phiền của người lữ hành. Mình làm được gì thì làm, miễn là thấy vui, thấy có ích. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và cái chân tâm ấy chính là sự sẻ chia, là nụ cười, là chén trà thanh mát mà ta dâng tặng cho người qua đường.' Bà ấy nói, dù cuộc đời có vất vả đến mấy, miễn là trong lòng còn giữ được sự lương thiện, còn muốn mang lại niềm vui cho người khác, thì đó cũng là một loại tiên đạo rồi."

Lâm Nhất khẽ nhướng mày, ánh mắt hắn di chuyển từ xa xăm đến Tô Mạt Nhi. Hắn chưa từng nghe những điều này từ Huyền Nguyên Quan, nơi đạo lý thường được truyền thụ qua những kinh thư cổ kính, những phép tắc nghiêm ngặt. Những câu chuyện của Tô Mạt Nhi, mộc mạc và giản dị, lại len lỏi vào tâm hồn hắn một cách lạ kỳ. Hắn cảm nhận được sự ấm áp từ những lời nói ấy, như những tia nắng ban mai đang sưởi ấm trái tim băng giá.

"Rồi còn cả Lão Điêu nữa..." Tô Mạt Nhi tiếp tục, giọng nàng vẫn nhẹ nhàng như tiếng suối. "Ông ấy là một Thợ Khắc Gỗ. Tay nghề ông ấy không phải xuất chúng nhất, nhưng mỗi tác phẩm của ông ấy đều có một cái hồn riêng. Khi làm việc, ông ấy vô cùng tỉ mẩn, kiên nhẫn, khắc từng đường nét, dù là nhỏ nhất. Có lần, muội hỏi ông ấy, 'Sao ông không chọn nghề khác nhàn hạ hơn, kiếm được nhiều tiền hơn?' Ông ấy chỉ cười, đôi mắt nhăn nheo ánh lên vẻ hiền từ. 'Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Cái chân tâm của ta là cây gỗ, là việc ta biến một khúc gỗ vô tri thành một tác phẩm có linh hồn. Ta không theo đuổi tiền tài, ta theo đuổi cái đạo trong từng nhát đục. Cái đạo ấy, là sự kiên nhẫn, là sự tập trung, là việc dốc hết tâm sức vào một việc nhỏ bé, để rồi thấy nó hoàn thành một cách trọn vẹn nhất.' Ông ấy nói, đó cũng là một loại tu hành, loại tiên đạo của riêng ông ấy."

Lâm Nhất lắng nghe một cách chăm chú. Hắn nhớ lại Lão Điêu mà hắn đã từng thoáng gặp ở Phàm Nhân Thị Trường, một người thợ khắc gỗ lặng lẽ, trầm tư. Hắn chưa từng nghĩ rằng, trong những công việc tưởng chừng như tầm thường ấy, lại ẩn chứa những triết lý sâu sắc đến vậy. Những câu chuyện của Tô Mạt Nhi, không hề có phép thuật, không hề có thần thông, nhưng lại có sức mạnh hơn bất kỳ lời thuyết giảng nào, bởi vì chúng xuất phát từ chính cuộc sống, từ chính hồng trần gian nan mà hắn đang hoài nghi.

Hắn khẽ hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của đất, của cây cối, của sự sống đang bừng tỉnh. Đôi mắt đen láy của hắn, từ vẻ vô hồn, dần trở nên có chiều sâu hơn, như thể đang nhìn thấy những điều mà trước đây hắn chưa từng để ý. "Thế gian này..." Lần đầu tiên Lâm Nhất đáp lời, giọng hắn khàn khàn, nhưng đã không còn vẻ tuyệt vọng. Hắn dừng lại một chút, như thể đang cân nhắc từng chữ, từng ý nghĩa. "Thế gian này... vẫn còn nhiều điều đáng để bảo vệ sao?"

Tô Mạt Nhi mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai, xua đi phần nào bóng tối trong tâm hồn hắn. "Dĩ nhiên rồi, Lâm Nhất. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Chỉ cần huynh còn lòng trắc ẩn, còn muốn bảo vệ những điều lương thiện, thì đó chính là con đường của huynh. Tiên đạo không chỉ nằm ở phép tắc thần thông, mà nằm ngay trong lòng người, trong chính những hành động nhỏ bé nhất của chúng ta." Nàng nói, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ lạc quan, kiên định. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và cái chân tâm của huynh, chính là tia sáng soi rọi cho chúng ta giữa hồng trần gian nan này."

Lâm Nhất không nói gì thêm, nhưng ánh mắt hắn đã khác. Sự trầm tư vẫn còn đó, nhưng đã có một tia hy vọng le lói, một sự tái khẳng định về mục đích sống, dù còn non yếu. Hắn biết, con đường phía trước vẫn còn nhiều gian nan, nhưng ít nhất, hắn đã không còn cảm thấy hoàn toàn cô độc nữa.

Khi mặt trời lên cao, những tia nắng gay gắt bắt đầu rọi xuống, xua đi hoàn toàn màn sương sớm. Nhóm người Lâm Nhất đã đi được một quãng đường khá dài, rời xa sự tĩnh mịch của U Cốc, tiến về phía Phàm Nhân Thị Trường, rồi xa hơn nữa là Thạch Bích Quan – cửa ải sừng sững trên vách đá cao, án ngữ một con đường huyết mạch. Con đường giờ đây đã rộng hơn, nhưng vẫn còn nhiều đá sỏi lởm chởm, gợi lên cảm giác về sự thử thách và khó khăn. Gió bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo hơi nóng của đất đá khô cằn, và mùi bụi đường hăng hắc.

Khi đến gần Thạch Bích Quan, một cảnh tượng ồn ào, hỗn loạn đã đập vào mắt họ. Pháp Sư Trốn Nợ, người tự xưng là Lão Cốt, đang khoa trương phép thuật "yếu kém" của mình, lừa gạt những người dân chất phác đang chen chúc để qua cửa ải. Hắn là một gã đàn ông gầy gò, khuôn mặt gian xảo, đôi mắt ti hí đảo lia lịa, lúc nào cũng ánh lên vẻ tham lam. Hắn mặc một chiếc áo pháp sư cũ kỹ, vải đã bạc màu, vài chỗ sờn rách, nhưng vẫn cố tỏ ra vẻ thần bí, tay cầm một cây quạt rách nát phe phẩy liên tục, miệng nói liến thoắng.

"Hỡi các vị thiện tín, người đi đường!" Lão Cốt cất giọng the thé, khoa trương, cố gắng át đi tiếng ồn ào của đám đông. "Cửa ải Thạch Bích này, âm khí nặng nề, tà ma ẩn hiện! Không có phép thuật của ta trấn yểm, e rằng các vị sẽ gặp phải tai ương, nhẹ thì bệnh tật, nặng thì mất mạng! Ta, Pháp Sư Lão Cốt, chính là người được trời phái xuống để hóa giải kiếp nạn cho các vị! Chỉ cần dâng chút tiền lễ, ta sẽ niệm thần chú, trấn yểm tà khí, bảo đảm các vị bình an vô sự!" Hắn nói, tay phe phẩy cây quạt, giả vờ vẽ những phù chú vô hình trong không khí, đôi mắt ti hí liếc nhanh xuống những chiếc rương gỗ đặt trước mặt, nơi người dân đang miễn cưỡng bỏ tiền vào.

Người dân, đa phần là những lão nông phu chất phác, những thương nhân nhỏ lẻ, khuôn mặt khắc khổ, ai nấy đều mang vẻ lo lắng, sợ hãi. Họ đã quen với việc cúng bái thần linh, tin vào những lời đồn đại về tà ma, và những lời lẽ mê tín của Lão Cốt đã đánh trúng vào nỗi sợ hãi cố hữu của họ. Ai nấy đều chen lấn, cố gắng ném những đồng tiền ít ỏi vào rương, mong cầu sự bình an. "Có tiền thì có phép! Phép của ta cao siêu, có thể hóa giải mọi tai ương khi qua ải này! Mau dâng tiền lễ, kẻo vận rủi đeo bám!" Lão Cốt lặp đi lặp lại, nụ cười gian xảo nở trên môi, đôi mắt ti hí híp lại, lộ rõ vẻ đắc ý khi thấy tiền bạc cứ thế chảy vào tay hắn.

Lâm Nhất đứng lại, đôi mắt đen láy của hắn ánh lên một tia phẫn nộ thầm kín. Hắn nhìn đám đông khốn khổ, nhìn những đồng tiền mồ hôi nước mắt của họ bị trấn lột một cách trắng trợn. Đây không phải là bạo lực vật lý, nhưng lại là một loại cường quyền khác, một sự thao túng lòng tin, lợi dụng nỗi sợ hãi của con người để trục lợi. Nó cũng tàn nhẫn không kém gì những gì hắn đã chứng kiến ở Thanh Khê Thôn hay với gia đình thợ thủ công.

Tô Mạt Nhi ôm chặt A Tứ, thằng bé rụt rè nép vào lòng nàng, đôi mắt sợ sệt nhìn Lão Cốt đang khoa chân múa tay. Nàng cũng cảm thấy căm phẫn, nhưng nàng biết, với sức của họ lúc này, không thể đối đầu trực diện. Nàng nhìn Lâm Nhất, ánh mắt nàng như muốn hỏi hắn sẽ làm gì.

Lâm Nhất không nói gì, nhưng nội tâm hắn đang dậy sóng. Hắn nhớ lại những lời Tô Mạt Nhi vừa kể, về sự kiên cường của Trần Bá, về lòng tốt của Mai Bà, về cái đạo của Lão Điêu. Hắn nhớ lại lời tự vấn của chính mình, "Thế gian này... vẫn còn nhiều điều đáng để bảo vệ sao?" Và giờ đây, câu trả lời đã hiện hữu rõ ràng trước mắt hắn. Không chỉ có những kẻ mạnh dùng sức mạnh để áp bức, mà còn có những kẻ dùng sự lừa gạt, mê tín để bóc lột. Tất cả đều là những hình thái của "cường quyền" mà hắn cần phải đối mặt, cần phải tìm cách để chống lại.

Hắn khẽ siết chặt nắm tay, nhưng không hành động bộc phát. Ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết, không còn sự tuyệt vọng hay hoài nghi, mà thay vào đó là một sự chiêm nghiệm sâu sắc. "Đây cũng là một loại cường quyền... Một loại tà đạo." Hắn tự nhủ thầm trong lòng, giọng nói vang vọng trong tâm trí, không phải là lời than vãn, mà là một lời khẳng định, một sự tái khẳng định về con đường mà hắn sẽ đi. Hắn đã hiểu, tiên đạo không chỉ là tu tâm dưỡng tính, mà còn là hành động, là tìm kiếm một "công cụ" mạnh mẽ hơn để bảo vệ những điều lương thiện, để chống lại những kẻ đang làm tổn hại đến hồng trần. Con đường ấy, có thể không phải là tìm kiếm sức mạnh hay phép thuật, mà là một sự chuyển hóa sâu sắc từ bên trong, một sự tái định nghĩa về ý nghĩa của lòng tốt và hành trình tu thân giữa hồng trần gian nan.

Cửa ải Thạch Bích sừng sững, những bức tường đá xám xịt vươn mình lên trời cao, như một chứng nhân im lặng cho bao sự đổi thay của nhân thế. Nơi đây, Lâm Nhất đã tìm thấy một tia sáng giữa sương mù của nỗi tuyệt vọng, một lời thì thầm của hồng trần đã thức tỉnh hắn. Hắn biết, hành trình phía trước sẽ còn nhiều chông gai, nhiều loại cường quyền mới sẽ xuất hiện, nhưng lần này, hắn sẽ không còn chìm đắm trong sự bất lực nữa. Hắn sẽ tìm kiếm, sẽ học hỏi, để cái "chân tâm" của mình không chỉ là ngọn lửa le lói, mà sẽ trở thành ánh sáng dẫn lối, soi rọi cho những tâm hồn lạc lối giữa hồng trần gian nan này.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ