Đám mây đen kịt trên bầu trời Thôn Vân Thôn như đặc quánh lại, rồi bất chợt, một giọt mưa lạnh lẽo rơi xuống, hòa lẫn vào máu và nước mắt trên nền đất. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm? Hay hồng trần đã nhấn chìm tiên đạo, để lại một vực sâu không đáy trong tâm hồn kẻ lạc lối? Câu hỏi ấy như một sợi xích vô hình, trói buộc Lâm Nhất, kéo hắn vào một mê cung của những lựa chọn nghiệt ngã, nơi mọi con đường đều dẫn về vực thẳm.
Giờ đây, Lâm Nhất đứng giữa Âm Phong Cốc, nơi âm khí cuồn cuộn như những con sóng dữ dội của một biển cả vô tận. Gió rít gào qua các khe đá như tiếng quỷ khóc than, mang theo hơi lạnh buốt thấu xương và mùi tử khí nồng nặc của những xác thối rữa, lẫn lộn mùi đất ẩm mục và lưu huỳnh phảng phất. Sương mù dày đặc giăng kín lối, che khuất cả vầng trăng khuyết cuối cùng đang treo lơ lửng trên nền trời đen kịt, khiến cảnh vật càng thêm u ám, lạnh lẽo và chết chóc. Mỗi tiếng động lạ không rõ nguồn gốc, mỗi tiếng xương cốt va chạm đâu đó trong bóng đêm, đều như một lời nhắc nhở về sự hiểm nguy và cái chết đang rình rập, tạo nên một bầu không khí đáng sợ, bóp nghẹt từng hơi thở của kẻ lữ hành.
Trong lòng bàn tay Tà Đạo Sĩ Mù, luồng hắc khí vẫn xoay tròn, uốn lượn như một con rắn đen biết thở, tỏa ra hơi lạnh lẽo, mời gọi và đầy cám dỗ. Ánh mắt mù lòa của lão ta như có thể xuyên thấu màn đêm, xuyên thấu cả tâm can Lâm Nhất, chờ đợi một phán quyết cuối cùng. Tâm trí Lâm Nhất lúc này là một chiến trường dữ dội, nơi những hình ảnh Thôn Vân Thôn tan hoang, những tiếng khóc xé lòng của những đứa trẻ mồ côi, và sự tàn nhẫn đến tột cùng của cái gọi là 'tiên đạo chính thống' cứ lướt qua, giằng xé hắn không ngừng. Hắn thấy lại khuôn mặt Lão Đạo Quán Chủ hiền từ, nghe lại những lời răn dạy về đạo lý, về chân tâm, về việc không được vướng bụi hồng trần để giữ tâm trong sáng. Nhưng rồi, hắn lại thấy khuôn mặt Tô Mạt Nhi tái nhợt, thân hình nàng gầy gò trong ánh lửa, và những giọt nước mắt tuyệt vọng của những người dân vô tội. Tất cả, tất cả đều trở thành gánh nặng đè nén lên đôi vai gầy của hắn, bóp nghẹt lý trí, đẩy hắn đến bờ vực của sự hỗn loạn.
Hắn nhìn luồng hắc khí, nhìn về phía Tà Đạo Sĩ Mù. Một giọng nói khàn đặc, đầy căm hờn và tuyệt vọng trỗi dậy trong lòng hắn, như tiếng gầm gừ của một con thú bị thương dồn vào đường cùng: "Không, ta sẽ không trở thành công cụ của ngươi. Ta sẽ không bán linh hồn mình cho ngươi, Tà Đạo Sĩ. Ta sẽ không là một kẻ mù quáng, bị dục vọng sức mạnh dẫn dắt như những kẻ ta căm ghét. Nhưng ta sẽ tìm kiếm sức mạnh... một sức mạnh khác, sức mạnh của riêng ta, để hủy diệt tất cả những kẻ giả dối này! Ta sẽ tự tay làm sạch cái hồng trần đầy ô uế này, dù phải nhuốm máu cả đôi tay mình!"
Tà Đạo Sĩ Mù vẫn đứng đó, thân hình cao gầy, gân guốc, bộ đạo bào màu tối rách rưới bay phần phật trong gió, toát lên vẻ u ám, đáng sợ. Lão ta nghe những lời Lâm Nhất, đôi môi gầy guộc khẽ nhếch lên thành một nụ cười quái dị, méo mó, như thể đã đoán trước được. Giọng lão khàn đặc, thì thầm, mê hoặc, như một luồng gió lạnh luồn vào tận tâm can Lâm Nhất: "Ngươi vẫn còn chấp niệm với cái gọi là 'nguyên tắc' sao, tiểu đạo sĩ? Tốt thôi. Điều đó cho thấy ngươi vẫn còn chút 'linh hồn' đáng giá. Nhưng 'đạo' của ngươi, cái 'đạo' 'vô tiên' mà ngươi tự rèn dũa, có đủ mạnh để chống lại cái 'giả dối' mà ngươi căm ghét không? Hay nó chỉ là một ảo ảnh đẹp đẽ, dễ vỡ vụn trước hiện thực tàn khốc? Hỡi kẻ yếu đuối, ngươi nghĩ sức mạnh chỉ đến từ một con đường duy nhất sao? Ngươi muốn bảo vệ? Ngươi muốn trả thù? Vậy hãy nhìn xa hơn... có những 'chân lý' bị lãng quên, những 'con đường' bị phong ấn, chờ đợi kẻ đủ dũng khí để khai mở. Chúng không nằm trong kinh điển của 'chính đạo', không được khắc ghi trong bia đá của các tông môn lừng lẫy, nhưng chúng lại là cội nguồn của sức mạnh chân chính, không bị trói buộc bởi những giới luật hão huyền."
Hắn nói xong, ánh mắt mù lòa lại như có thể nhìn thấy rõ ràng từng dao động trong tâm hồn Lâm Nhất. Lâm Nhất nghe những lời đó, siết chặt nắm tay, các khớp xương trắng bệch. Hắn từ từ hạ tay xuống, không chạm vào luồng hắc khí đang lơ lửng, cuộn xoáy trước mặt. Ánh mắt hắn hướng về Tà Đạo Sĩ Mù giờ đây không còn sự kháng cự hay giằng xé thuần túy, mà là một sự quyết liệt đến lạnh lùng, một sự chấp nhận khắc nghiệt đối với chính bản thân mình. Hắn đã hiểu, hắn không thể đi con đường của Tà Đạo Sĩ Mù, nhưng hắn cũng không thể quay lại con đường cũ. Hắn phải tự tạo ra một con đường cho riêng mình, dù con đường đó có tăm tối đến đâu. Tà Đạo Sĩ Mù khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự thỏa mãn và một chút bí ẩn, rồi rút tay lại, luồng hắc khí cũng theo đó mà tan biến vào màn đêm. Lão ta biết, hắn đã gieo được một hạt giống. Hạt giống của sự hoài nghi và khao khát, một hạt giống sẽ nở thành một loại hoa độc, mang tên "sức mạnh".
***
Rạng đông, khi sương mù dày đặc nhất, biến Âm Phong Cốc thành một thế giới mờ ảo, hư ảo, Tà Đạo Sĩ Mù dẫn Lâm Nhất đến một khe đá bí mật. Nơi đây, âm khí dường như đặc quánh hơn, bám víu vào từng phiến đá, tạo thành những hình thù kỳ dị, méo mó, như những khuôn mặt ma quỷ đang gào thét trong câm lặng. Tiếng gió rít qua khe đá tạo nên âm thanh u uẩn, não nề, như khúc bi ca của những linh hồn bị giam cầm. Dù không có ánh sáng mặt trời, nhưng Lâm Nhất vẫn cảm nhận được sự cổ xưa, bị lãng quên của nơi này, như thể thời gian đã ngưng đọng từ ngàn vạn năm trước.
Tà Đạo Sĩ Mù không cưỡng ép, không truyền công pháp, mà chỉ khéo léo gieo vào tâm trí Lâm Nhất một 'hạt giống' khác. Lão ta không nói về sức mạnh của lão, mà về những 'bí mật' của thế gian, những 'con đường' bị quên lãng mà 'chính đạo' cố gắng che giấu. Giọng lão thì thầm, gần như vô hình, hòa lẫn vào tiếng gió lạnh, nhưng lại ghim sâu vào từng tế bào của Lâm Nhất.
"Thế gian này rộng lớn hơn những gì ngươi thấy, tiểu đạo sĩ. Những gì ngươi được dạy, những gì ngươi được kể, chỉ là một phần rất nhỏ, một tấm màn che đậy sự thật tàn khốc. Có những 'con đường' bị phong ấn bởi nỗi sợ hãi của kẻ thống trị, bởi sự độc đoán của 'chính đạo'. Chúng không muốn ai biết rằng, có những sức mạnh không thể bị kiểm soát, không thể bị thao túng bởi những quy tắc hão huyền của chúng. Có những 'sức mạnh' bị coi là tà ác chỉ vì chúng không nằm trong tầm kiểm soát của 'chính đạo', chỉ vì chúng đe dọa đến quyền lực và địa vị của họ. Chúng gọi đó là tà, là ma, là ác, nhưng thực chất, chúng chỉ sợ hãi. Sợ hãi sự thay đổi, sợ hãi kẻ có thể lật đổ trật tự mà chúng đã dày công xây dựng. Nếu ngươi thực sự muốn thay đổi, muốn bảo vệ những gì ngươi trân trọng, muốn báo thù cho những oan hồn vô tội, ngươi phải dám nhìn vào những nơi mà không ai dám nhìn, chạm vào những thứ mà không ai dám chạm. Ngươi phải dám phá vỡ những xiềng xích của định kiến, dám bước ra khỏi cái lồng son mà 'chính đạo' đã xây dựng để nhốt tâm hồn ngươi. Ngươi có dám không? Ngươi có dám chấp nhận sự thật trần trụi của thế giới này, hay sẽ mãi mãi chìm trong ảo tưởng về một 'tiên đạo' giả dối?"
Từng lời của Tà Đạo Sĩ Mù như những mũi kim độc, đâm thẳng vào những vết thương lòng của Lâm Nhất, khiến hắn run rẩy. Hắn đã nhìn thấy sự giả dối ấy. Hắn đã nếm trải sự tàn khốc ấy. Hắn đã hiểu rằng, thế giới này không hề có một 'tiên đạo' nào thực sự trong sạch. Tất cả chỉ là vỏ bọc cho quyền lực, cho dục vọng. Giọng hắn khàn đặc, đầy nội lực bị kìm nén, như một lời thề nghiệt ngã vang vọng trong khe đá: "Chỉ cần có thể đạt được mục đích, ta không từ thủ đoạn."
Ánh mắt mù lòa của Tà Đạo Sĩ Mù như ánh lên một tia sáng vô hình. Lão ta khẽ nhếch môi, rồi nhẹ nhàng đưa ngón tay gầy guộc chỉ về một hướng xa xăm, nơi âm khí dường như cuộn xoáy mạnh nhất, như thể đang chỉ đường đến một nơi đầy rẫy hiểm nguy nhưng cũng ẩn chứa cơ duyên. "Phía Tây, nơi giao thoa giữa Âm Phong Cốc và Ma Đô Phế Tích, có một khe nứt không gian cổ xưa. Nơi đó, âm khí hòa quyện với tà khí của những trận chiến ngàn năm trước, tạo nên một vùng đất bị nguyền rủa, bị lãng quên. Có những kẻ từng mưu toan khai mở sức mạnh từ đó, nhưng đều thất bại, hóa thành tro bụi. Nhưng cũng có những bí mật được phong ấn, những công pháp bị cấm kỵ, chờ đợi kẻ có duyên, kẻ đủ ý chí để khai mở. Ngươi hãy đến đó mà tìm. Hãy dùng đôi mắt của mình mà nhìn, dùng trái tim của mình mà cảm nhận. Sức mạnh sẽ không tự tìm đến ngươi, ngươi phải tự mình đi tìm nó, tự mình giành lấy nó."
Lâm Nhất im lặng nhìn theo hướng ngón tay Tà Đạo Sĩ Mù chỉ, ánh mắt hắn như xuyên thấu màn sương, xuyên thấu cả không gian và thời gian. Hắn không nói thêm lời nào, nhưng trong lòng đã hạ quyết tâm.
***
Sáng sớm, khi những tia nắng yếu ớt đầu tiên cố gắng xuyên qua lớp mây xám xịt, nhưng không thành, chỉ để lại một bầu trời u ám, nặng nề, Lâm Nhất rời khỏi Âm Phong Cốc. Gió lạnh vẫn thổi mạnh, mang theo hơi bụi và mùi mục rữa nhẹ từ những vùng đất hoang tàn phía trước. Bóng lưng hắn cô độc và kiên định, in hình trên nền đất ẩm ướt, mỗi bước chân đều vững vàng, không chút do dự. Hắn không quay đầu lại.
Trong tâm trí hắn, hình ảnh Lão Đạo Quán Chủ hiền từ, của Tô Mạt Nhi trong vòng tay hắn, của những người dân vô tội ở Thôn Vân Thôn nằm la liệt trong vũng máu, tất cả trộn lẫn với lời thì thầm mê hoặc của Tà Đạo Sĩ Mù và cảm giác bất lực tột cùng. Hắn đã lựa chọn. Không phải là con đường tà đạo mù quáng, không phải là trở thành một quân cờ trong tay kẻ khác, mà là một con đường 'cứu thế' bằng mọi giá, kể cả việc phải nhuốm bẩn đôi tay mình, phải chấp nhận mang lấy tiếng ác. Hắn không còn là tiểu đạo sĩ hiền lành của Huyền Nguyên Quan ngày nào. Hắn đã chết đi, cùng với sự sụp đổ của những niềm tin và ảo tưởng về 'tiên đạo' trong sáng.
Hắn bước đi, bóng dáng gầy gò dần khuất trong màn sương và cảnh vật hoang tàn. Trong lòng hắn, một lời thề lạnh lẽo, tàn nhẫn vang lên, không phải bằng lời nói, mà bằng từng hơi thở, từng nhịp đập của trái tim đã chai sạn. "Sư phụ... con biết người sẽ không đồng ý. Con biết người sẽ đau lòng khi thấy con chọn con đường này. Nhưng thế gian này không còn cho con lựa chọn nào khác. Để bảo vệ những gì con trân trọng, để báo thù cho những oan khuất, con sẽ bước vào vực sâu này. Con sẽ tự mình nhuộm máu con đường mình chọn. Con sẽ tự mình định nghĩa 'đạo' của con, dù nó có phải là 'tà đạo' trong mắt thế nhân. Con sẽ không để bất kỳ ai, bất kỳ thế lực nào làm hại những người con yêu thương một lần nữa. Dù phải trở thành ma quỷ, con cũng chấp nhận."
Hắn bước đi, hướng về phía xa xăm, nơi một vùng đất hoang tàn đang chờ đợi, nơi hắn tin rằng có thể tìm thấy 'sức mạnh' để thực hiện lời thề của mình. Đó là một vùng đất bị lãng quên, bị nguyền rủa, nơi những bí mật cổ xưa của Đại Tiên Chiến và Sự Suy Tàn của Chân Đạo có thể vẫn còn ẩn chứa. Hắn không biết điều gì đang chờ đợi, nhưng hắn không còn sợ hãi. Nỗi sợ hãi lớn nhất của hắn đã chết cùng với những người dân vô tội ở Thôn Vân Thôn, cùng với sự sụp đổ của niềm tin vào 'chính đạo'. Giờ đây, chỉ còn lại sự trống rỗng, sự lạnh lẽo và một ý chí kiên cường đến đáng sợ. Hắn sẽ bước đi, một mình, trên con đường mà chính hắn đã tự vẽ ra, một con đường nhuốm màu hắc khí, nhưng lại được thắp sáng bằng ngọn lửa báo thù và bảo vệ mãnh liệt đến tột cùng. Hồng trần đã nhấn chìm tiên đạo, nhưng không thể nhấn chìm ý chí của kẻ đã vượt qua ranh giới thiện ác, để tự mình định đoạt vận mệnh.