Vô tiên chi đạo
Chương 212

Bóng Đêm U Hắc, Một Vệt Ánh Sao

2920 từ
Mục tiêu: Tiếp nối trực tiếp từ cliffhanger Chương 211, khắc họa Lâm Nhất đang trên hành trình tìm kiếm 'sức mạnh tà ác' và sự biến đổi đáng sợ trong tâm hồn hắn.,Làm nổi bật sự giằng xé nội tâm sâu sắc của Lâm Nhất khi hắn đối mặt với con đường mới, với những lời hứa hẹn về sức mạnh nhưng cũng đầy rẫy sự u tối.,Giới thiệu sự xuất hiện bất ngờ của Mộ Dung Uyển Nhi, làm dịu đi không khí căng thẳng và tăm tối, mang đến một tia hy vọng và sự thấu hiểu cho Lâm Nhất.,Khẽ lay động tâm hồn đang dần chai sạn của Lâm Nhất thông qua sự sẻ chia chân thành của Mộ Dung Uyển Nhi, gieo mầm cho sự phục hồi tinh thần sau này.,Duy trì tông trầm buồn, chiêm nghiệm và nhịp điệu căng thẳng, phù hợp với giai đoạn 'rising_action' của Arc 4: Vực Sâu Tâm Ma.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi
Mood: Tense, emotional, reflective, with a glimmer of hope.
Kết chương: [object Object]

Gió lạnh buốt từ Âm Phong Cốc vẫn còn vương vấn trên tà áo, nhưng Lâm Nhất giờ đây đã bước sâu vào một vùng đất còn hoang tàn, mục ruỗng hơn gấp bội. Ma Đô Phế Tích hiện ra trước mắt hắn không phải là một cảnh tượng hùng vĩ của quá khứ, mà là một vết sẹo khổng lồ trên mặt đất, nơi thời gian và sự tàn phá đã kết hợp để tạo nên một bức tranh của sự hủy diệt vĩnh cửu. Những tia nắng chạng vạng hắt xuống, không đủ sức xua tan màn sương đen kịt vương vít, chỉ càng làm nổi bật thêm sự u ám, nặng nề.

Bước chân hắn vang vọng trên những mảnh gạch vỡ, giữa những khối đá đen kịt nhuốm màu thời gian và âm khí. Các tòa nhà đổ nát, tường thành vỡ vụn, những pho tượng ma quái bị phá hủy, tất cả như những bộ xương khổng lồ trơ trọi giữa không gian, kể lại câu chuyện về một nền văn minh đã bị chôn vùi trong tiếng thét gào của bạo tàn. Âm thanh duy nhất ngoài tiếng bước chân Lâm Nhất là tiếng gió rít qua các khe tường, nghe như vô vàn lời than khóc yếu ớt của tàn hồn vất vưởng, bị giam cầm trong những tàn tích này. Mùi đất ẩm mục, mùi tanh nồng của xác thối, hòa quyện với cái lạnh buốt của âm khí nồng đậm, phả vào từng hơi thở, từng tế bào của hắn, gợi lên một cảm giác rùng rợn đến thấu xương.

Lâm Nhất không hề nao núng. Đôi mắt đen láy của hắn, giờ đây đã ẩn chứa một sự lạnh lẽo khó tả, quét qua từng góc khuất, từng khe nứt, như thể đang tìm kiếm một thứ gì đó vô hình. Y phục đạo bào vải thô cũ kỹ, có vài chỗ vá víu, vẫn sạch sẽ và gọn gàng, nhưng không thể che giấu được thân hình gầy gò, thanh thoát của hắn. Dáng điềm đạm, không khoa trương, mỗi bước chân đều vững vàng, không chút do dự, như một bóng ma đang dạo bước giữa thế giới của những bóng ma. Hắn đã đi qua quá nhiều cảnh tan thương, đã chứng kiến quá nhiều cái chết, nỗi đau và sự bất lực, đến mức những cảnh tượng trước mắt này, dù có ghê rợn đến mấy, cũng không còn khiến hắn phải động lòng. Trái tim hắn dường như đã bị tôi luyện thành sắt đá, cứng rắn và lạnh lẽo.

Hắn dừng lại trước một tàn tích lớn nhất, nơi những khối đá đen được chạm khắc thành hình thù kỳ dị, giờ đây đã nứt toác, đổ nát, như một vị thần ma quái bị phế truất. Lâm Nhất đưa bàn tay gầy guộc chạm vào phiến đá lạnh lẽo, cảm nhận dòng âm khí cuồn cuộn đang trào ra từ bên dưới. Cảm giác lạnh lẽo từ đá truyền thẳng vào da thịt, nhưng không thể sánh bằng cái lạnh lẽo đã bén rễ sâu trong tâm hồn hắn. Trong khoảnh khắc đó, hình ảnh Thôn Vân Thôn lại ùa về, rõ ràng như mới hôm qua: những ngôi nhà cháy trụi, xác người nằm la liệt, những đôi mắt vô hồn của người già, tiếng khóc xé lòng của trẻ thơ. Tất cả, tất cả đều là do sự yếu đuối, sự bất lực của hắn.

“Chính đạo hay tà đạo, tất cả chỉ là hư vọng.” Hắn thì thầm, giọng khàn đặc, chỉ đủ để chính hắn nghe thấy. “Sức mạnh mới là chân lý duy nhất để bảo vệ. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm… nhưng tâm ấy nếu không có sức mạnh để bảo vệ, thì liệu có còn ý nghĩa?” Lời thì thầm của hắn bị gió lạnh cuốn đi, hòa lẫn vào tiếng rít của không gian hoang tàn. Hắn không còn là tiểu đạo sĩ mồ côi ngây thơ của Huyền Nguyên Quan ngày nào. Hắn đã chết đi, cùng với sự sụp đổ của những niềm tin và ảo tưởng về 'tiên đạo' trong sáng. Giờ đây, hắn chỉ còn là một kẻ đi tìm sức mạnh, một kẻ sẵn sàng nhuốm bẩn đôi tay mình, chấp nhận tiếng ác, chỉ để không bao giờ phải chứng kiến những cảnh tượng kinh hoàng đó một lần nữa. Ý chí sắt đá của hắn, được tôi luyện từ nỗi đau và sự phẫn nộ, giờ đây đã trở thành ngọn lửa âm u, cháy rực trong đôi mắt sâu thẳm. Hắn sẽ đi, sẽ tìm, sẽ giành lấy sức mạnh, dù cái giá phải trả là cả tâm hồn hắn phải chìm vào vực sâu tăm tối.

***

Đêm khuya, khi màn đêm buông xuống dày đặc hơn, nuốt chửng cả những tia sáng yếu ớt còn sót lại của chạng vạng, Ma Đô Phế Tích càng trở nên rùng rợn và u ám. Âm khí dường như đặc quánh lại, kết thành những làn sương đen mỏng, lượn lờ giữa các tàn tích đổ nát. Tiếng gió rít qua những kẽ hở của tường đá không còn đơn thuần là tiếng gió, mà xen lẫn vào đó là những âm thanh kỳ dị, như tiếng va chạm lạch cạch của xương cốt, hay tiếng than khóc yếu ớt, ma mị của những tàn hồn bị mắc kẹt. Lâm Nhất vẫn đứng đó, bất động như một bức tượng, chìm đắm trong sự chiêm nghiệm u tối của riêng mình. Hắn đang cố gắng cảm nhận, cố gắng lý giải những dòng năng lượng hỗn tạp đang cuộn xoáy trong không gian này, tìm kiếm một manh mối, một sợi dây dẫn đến 'cơ duyên' mà Tà Đạo Sĩ Mù đã chỉ dẫn. Khuôn mặt thư sinh của hắn giờ đây hiện lên vẻ khắc khổ, hằn sâu những vết tích của sự mệt mỏi và nỗi đau không tên.

Giữa lúc hắn đang chìm sâu trong thế giới nội tâm lạnh lẽo của riêng mình, một bóng dáng thanh thoát, nhẹ nhàng, như một vệt mây trắng mỏng manh giữa màn đêm u tối, bất ngờ xuất hiện từ phía xa. Nàng bước đi giữa những đổ nát, uyển chuyển và yên tĩnh đến lạ lùng, không hề gây ra một tiếng động nào dù dưới chân là vô vàn đá vụn và gạch vỡ. Đó là Mộ Dung Uyển Nhi. Dung mạo nàng thanh tú, nhưng đôi mắt trong veo ấy lại ẩn chứa một nỗi buồn khó tả, như thể nàng đã thấu suốt mọi bi ai của hồng trần. Mặc y phục đơn giản nhưng tinh tế, nàng vẫn mang theo chiếc túi thuốc nhỏ và kim châm quen thuộc bên hông, như một người lữ khách đang trên đường chữa bệnh cứu người. Nàng đã theo dấu Lâm Nhất từ xa, một hành trình đầy gian nan và hiểm nguy, nhưng nàng chưa bao giờ từ bỏ. Mộ Dung Uyển Nhi không có khả năng cảm nhận hay theo dõi bằng linh lực mạnh mẽ như những tu sĩ cấp cao, nhưng nàng có một giác quan đặc biệt, một sự kết nối tinh tế với những người mà nàng quan tâm, một loại linh cảm mách bảo nàng về sự thay đổi đáng sợ trong khí tức của Lâm Nhất.

“Lâm Nhất… huynh đã thay đổi quá nhiều.” Nàng thì thầm trong lòng, ánh mắt đầy xót xa khi nhìn thấy bóng lưng cô độc và cứng rắn của hắn giữa cảnh hoang tàn, ma quái. Hắn không còn là tiểu đạo sĩ hiền lành, mang theo vẻ trầm tư nhưng vẫn ánh lên sự tinh nghịch, hiếu kỳ ngày nào. Giờ đây, chỉ còn lại sự lạnh lẽo, một quyết tâm đến đáng sợ, như một lưỡi kiếm đã được tôi luyện trong lửa và máu. Nàng biết, hắn đang trải qua một cuộc đấu tranh nội tâm khủng khiếp, một sự lựa chọn giữa chính và tà, giữa thiện và ác, giữa ánh sáng và bóng tối. Nàng hít thở sâu, làn không khí lạnh lẽo, tanh tưởi của Ma Đô Phế Tích phả vào phổi nàng, nhưng nàng không hề run sợ. Lấy hết can đảm, nàng bước thêm vài bước, rồi cất tiếng gọi, giọng nói của nàng nhẹ nhàng như làn gió, nhưng lại mang một sức mạnh xuyên thấu đến kỳ lạ, phá vỡ sự tĩnh lặng u tối của đêm khuya: “Lâm Nhất…”

***

Âm thanh dịu dàng của tiếng gọi như một tiếng chuông ngân vang giữa cõi lòng Lâm Nhất, đánh thức hắn khỏi sự chìm đắm trong chiêm nghiệm. Hắn giật mình quay lại, ánh mắt sắc lạnh, đầy cảnh giác, một luồng sát khí vô thức toát ra từ cơ thể gầy gò, như một bản năng sinh tồn đã được mài giũa trong vô số gian nan. Nhưng khi nhận ra bóng dáng thanh tú đang đứng cách đó không xa, sự cảnh giác đó dần tan biến, thay vào đó là một sự trống rỗng và mệt mỏi. Trong khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy như một bức tường vững chắc trong lòng mình vừa sụp đổ, để lộ ra vết thương hằn sâu mà hắn đã cố gắng chôn giấu.

Mộ Dung Uyển Nhi nhẹ nhàng tiến đến, từng bước chân như giẫm trên những cánh hoa vô hình. Ánh mắt nàng, trong trẻo như nước suối đầu nguồn, đầy xót xa khi nhìn thấy sự thay đổi rõ rệt trong hắn. Khuôn mặt thư sinh của Lâm Nhất giờ đây hằn sâu những nét chai sạn, đôi mắt đã mất đi vẻ tinh nghịch, hiếu kỳ vốn có, thay vào đó là một sự trầm tư đến u tối, một nỗi buồn không thể gọi tên.

“Lâm Nhất, huynh… huynh không sao chứ?” Giọng nàng run nhẹ, chứa đựng bao nhiêu là lo lắng và đau xót. “Ta cảm nhận được sự đau khổ trong huynh.” Nàng không hỏi hắn đã đi đâu, đã làm gì, mà chỉ tập trung vào nỗi đau mà nàng cảm nhận được từ sâu thẳm tâm hồn hắn. Đó là sự thấu hiểu vô điều kiện, không cần lời giải thích.

Lâm Nhất quay lưng lại, không muốn để Uyển Nhi nhìn thấy sự yếu đuối hiện lên thoáng qua trên khuôn mặt mình. Hắn không muốn nàng phải chứng kiến con người mới của hắn, một con người đã chấp nhận bóng tối để tìm kiếm sức mạnh. “Nơi đây không phải là nơi muội nên đến, Uyển Nhi.” Giọng hắn khàn đặc, khô khan, đầy vẻ cảnh báo, nhưng sâu trong đó lại là một sự quan tâm không muốn nàng phải dính líu vào con đường hiểm nguy này.

Mộ Dung Uyển Nhi không lùi bước, nàng vẫn kiên nhẫn đứng đó, không ép buộc, không truy hỏi. Nàng biết, càng ép buộc, hắn sẽ càng lùi sâu vào vỏ bọc của mình. Nàng chỉ nhẹ nhàng tiến đến, đặt bàn tay thanh mảnh lên vai hắn. Bàn tay nàng mát lạnh, nhưng lại truyền đến một luồng linh khí dịu mát, không phải để chữa trị thể xác, mà là để xoa dịu tâm hồn đang rỉ máu. Làn hương thảo mộc thanh khiết từ nàng, như một làn gió mát lành thổi qua sa mạc khô cằn, xua đi phần nào mùi âm khí nồng nặc và tanh tưởi của Ma Đô Phế Tích. “Ta không sợ,” nàng nói, giọng nàng kiên định như đá tảng giữa phong ba bão táp, nhưng vẫn mang đầy sự dịu dàng. “Ta chỉ sợ huynh lạc lối.”

Lâm Nhất cảm nhận được luồng linh khí dịu mát từ lòng bàn tay nàng, như một dòng suối mát lành chảy qua tâm hồn khô cằn của hắn. Hắn ban đầu cố gắng đẩy tay Uyển Nhi ra, một sự phản kháng vô thức trước sự mềm yếu đang dâng trào trong lòng. Nhưng rồi, hắn lại buông xuôi, để sự ấm áp từ nàng lan tỏa khắp cơ thể, thấm sâu vào từng vết nứt trong tâm hồn. Hắn không nói gì, nhưng sự im lặng của hắn là một lời chấp nhận, một lời thừa nhận rằng sâu thẳm bên trong, hắn vẫn còn khao khát sự vỗ về, sự thấu hiểu.

***

Trong màn đêm u tối của Ma Đô Phế Tích, nơi tiếng gió rít qua những tàn tích đổ nát và tiếng than khóc yếu ớt của tàn hồn vất vưởng, sự im lặng giữa Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi lại trở nên thật nặng nề, nhưng cũng đầy ý nghĩa. Nàng không nói nhiều, không hỏi han điều gì về những gì hắn đã trải qua, hay về con đường hắn đang chọn. Bởi lẽ, nàng biết, những lời nói sáo rỗng hay những câu hỏi thăm dò chỉ càng đẩy hắn xa hơn. Thay vào đó, nàng chọn cách nhẹ nhàng khơi gợi lại những ký ức tươi đẹp, những giá trị mà hắn đã từng trân trọng.

“Lão Đạo Quán Chủ từng nói,” Mộ Dung Uyển Nhi cất giọng, nhỏ nhẹ như tiếng suối chảy, nhưng rõ ràng đến từng lời, “chân lý tiên đạo không nằm ở sức mạnh, mà ở tấm lòng.” Nàng khẽ siết nhẹ bàn tay trên vai hắn, như một lời động viên, một lời nhắc nhở về con người thật của hắn, về những gì hắn đã học được từ người sư phụ đã khuất. Nàng kể về Huyền Nguyên Quan hoang tàn mà ấm áp, về những buổi sớm mai cùng nhau quét sân, về những câu chuyện đạo lý mà Lão Đạo Quán Chủ thường răn dạy, về những ngày tháng bình yên mà tưởng chừng như đã trôi vào dĩ vãng xa xăm. Lời nói của nàng như những hạt mưa xuân tưới mát lên mảnh đất cằn cỗi trong lòng Lâm Nhất, khẽ lay động những cảm xúc mà hắn đã cố gắng chôn vùi.

Lâm Nhất thở dài một hơi thật chậm, như thể trút đi bao nhiêu gánh nặng vô hình đang đè nặng lên tâm hồn hắn. “Tấm lòng… liệu có thể chống lại được thế gian này?” Giọng hắn vẫn khàn đặc, nhưng không còn sự lạnh lẽo tuyệt đối như ban đầu, mà thay vào đó là một sự mệt mỏi, một nỗi hoài nghi sâu sắc. Hắn đã chứng kiến quá nhiều, đã trải qua quá nhiều, để có thể tin vào sức mạnh của một “tấm lòng” khi đứng trước sự tàn khốc của hồng trần. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, và cái gọi là chính đạo, tiên đạo trong mắt hắn giờ đây chỉ là một lớp vỏ bọc đầy giả dối.

“Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó,” Mộ Dung Uyển Nhi nhẹ nhàng đáp, ánh mắt nàng vẫn nhìn về phía trước, hướng về những tàn tích đổ nát, nhưng lại như đang nhìn xuyên thấu vào tâm hồn hắn. “Huynh không hề đơn độc.” Nàng muốn hắn biết rằng, dù hắn có chọn con đường nào đi chăng nữa, dù hắn có phải đối mặt với những gì, nàng vẫn sẽ ở bên, vẫn sẽ chia sẻ gánh nặng cùng hắn. Sự hiện diện của nàng ở đây, giữa chốn âm u chết chóc này, đã là minh chứng rõ ràng nhất cho lời nói đó.

Nàng khẽ buông tay khỏi vai hắn, rồi từ trong túi thuốc nhỏ, lấy ra một chiếc bình ngọc nhỏ nhắn, tỏa ra một làn hương thảo mộc thanh dịu. “Đây là Linh Dược Dưỡng Tâm, ta đã tốn không ít công sức mới luyện chế thành công. Nó không thể chữa lành vết thương thể xác của huynh, nhưng có thể giúp tâm hồn huynh được an ủi, chống lại sự ăn mòn của tà khí và tâm ma.” Nàng nhẹ nhàng đặt chiếc bình vào tay Lâm Nhất.

Lâm Nhất cầm lấy chiếc bình ngọc, cảm nhận sự mát lạnh của ngọc và làn hương dịu nhẹ từ linh dược. Ánh mắt hắn không còn vẻ lạnh lẽo hoàn toàn, mà thay vào đó là một sự bối rối, một tia mềm yếu thoáng qua. Hắn nhìn vào đôi mắt trong veo của Mộ Dung Uyển Nhi, nơi sự lo lắng và lòng trắc ẩn hiện hữu rõ ràng. Hắn biết, nàng đến đây không phải để ngăn cản hắn, không phải để phán xét hắn, mà chỉ để mang đến một tia sáng ấm áp, một lời an ủi giữa vực sâu mà hắn đang dấn thân vào. Nàng là vệt ánh sao yếu ớt, nhưng kiên cường, giữa màn đêm u hắc đang nuốt chửng tâm hồn hắn. Hắn không nói lời nào, nhưng trong lòng, một cảm xúc phức tạp dâng trào, một sự giằng xé giữa quyết tâm sắt đá và sự mềm yếu đang dần được khơi gợi. Hồng trần đã nhấn chìm tiên đạo, nhưng có lẽ, vẫn còn một điều gì đó mà ngay cả hồng trần cũng không thể nhấn chìm hoàn toàn. Đó là lòng người, là tình người, là ánh sáng của sự thấu hiểu và sẻ chia. Và chính ánh sáng yếu ớt đó, giờ đây, đang soi rọi vào vực sâu tăm tối trong tâm hồn Lâm Nhất.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ