***
Bình minh nơi Ma Đô Phế Tích không mang theo ánh sáng rực rỡ hay hơi ấm của một ngày mới, mà chỉ là một sự chuyển mình u ám từ màn đêm đen đặc sang một sắc xám xịt vô tận. Sương mù đen đặc vẫn còn vương vấn trên những tàn tích đổ nát, như những tấm khăn liệm khổng lồ che phủ một nghĩa địa cổ xưa. Gió rít qua những khe tường vỡ vụn, mang theo tiếng than khóc yếu ớt của tàn hồn vất vưởng, những âm thanh ấy hòa quyện vào nhau tạo nên một bản bi ca ai oán, thấm đẫm nỗi bi tráng của một thời đại đã lùi xa vào dĩ vãng. Mùi đất ẩm mục, mùi tanh nồng của xác thối lẫn trong âm khí nồng đậm, thứ mùi khó chịu ấy len lỏi vào từng thớ thịt, từng hơi thở, gợi lên một cảm giác rùng rợn và nguy hiểm tột cùng.
Giữa khung cảnh hoang tàn ấy, Lâm Nhất ngồi bó gối trên một khối đá đen nứt nẻ, dáng vẻ gầy gò của hắn càng thêm phần cô độc dưới ánh sáng mờ ảo của bình minh. Chiếc bình ngọc nhỏ nhắn mà Mộ Dung Uyển Nhi trao tặng vẫn nằm gọn trong lòng bàn tay hắn, tỏa ra một làn hương thảo mộc thanh dịu, đối lập hoàn toàn với cái lạnh lẽo của xung quanh và sự trống rỗng đang gặm nhấm tâm hồn hắn. Hắn không nhìn về phía trước, cũng không ngắm nhìn những tàn tích ma quái xung quanh, mà chỉ nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, như thể đang tìm kiếm một câu trả lời cho những câu hỏi cứ quẩn quanh trong tâm trí.
“Sức mạnh… liệu có đáng đánh đổi tất cả?” Lời độc thoại nội tâm của Lâm Nhất vang vọng trong cõi lòng hắn, khàn đặc và nặng nề, như tiếng đá lăn trên vách núi. Hắn nhớ lại thảm kịch Thôn Vân Thôn, hình ảnh những người dân vô tội ngã xuống, tiếng khóc than của Tô Mạt Nhi, và cả lời dạy cuối cùng của Lão Đạo Quán Chủ. Tất cả những ký ức ấy như những lưỡi dao sắc bén, khắc sâu vào trái tim hắn nỗi đau và sự bất lực. Hắn đã chứng kiến sự tàn khốc của hồng trần, đã cảm nhận được sự yếu đuối của bản thân khi đứng trước cường quyền và bạo lực. Sức mạnh, đã trở thành một nỗi ám ảnh, một khát khao cháy bỏng. Nhưng lời hứa hẹn của Tà Đạo Sĩ Mù về một con đường tà đạo, về sức mạnh hủy diệt, lại khiến lương tri hắn không ngừng giằng xé.
“Nhưng không có sức mạnh, làm sao bảo vệ được gì?” Hắn tự hỏi, giọng điệu đầy chua chát. Hắn đã từng tin vào tấm lòng, vào lẽ phải, vào sự nhân ái. Lão Đạo Quán Chủ đã dạy hắn rằng tiên đạo tại tâm, rằng vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Nhưng liệu những lời dạy ấy có thể chống lại được nanh vuốt của Hắc Y Nhân, hay sự vô tình của thế gian này? Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn giờ đây chỉ còn ánh lên sự mệt mỏi và hoài nghi. Hắn siết chặt bình linh dược trong tay, cảm nhận hơi ấm từ nó truyền qua từng ngón tay, nhưng hơi ấm ấy dường như chỉ làm nổi bật thêm cái lạnh lẽo trong sâu thẳm tâm hồn. Hắn cố gắng xua đi những suy nghĩ hỗn loạn, những hình ảnh kinh hoàng, nhưng vô vọng. Mỗi lần hắn cố gắng gạt bỏ, chúng lại càng hiện lên rõ nét hơn, như những bóng ma ám ảnh.
Lâm Nhất chậm rãi đứng dậy, dáng người gầy gò in hằn trên nền trời xám xịt. Hắn bước đi, từng bước chân nặng nề, không mục đích, giữa những tàn tích đổ nát, như một cái bóng vật vờ giữa cõi âm u. Mỗi bước đi, âm khí từ mặt đất dường như lại len lỏi vào cơ thể hắn, cố gắng ăn mòn ý chí và linh hồn. Hắn cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bé, đang trôi dạt vô định giữa biển khơi giông bão, không biết đâu là bến bờ, đâu là lối thoát. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm... nhưng khi hồng trần đã vùi lấp cả tâm hồn, thì tiên đạo còn có ý nghĩa gì? Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió lạnh buốt lướt qua khuôn mặt, như một lời nhắc nhở về sự tàn khốc của hiện thực. Hắn đã từng nghĩ rằng mình đủ kiên cường, đủ vững vàng. Nhưng giờ đây, hắn chỉ cảm thấy mình đang đứng trên bờ vực thẳm, một bên là con đường dẫn đến sức mạnh tà ác, một bên là vực sâu của sự tuyệt vọng và mất mát.
***
Sương mù đen đặc dần tan đi, để lộ rõ hơn những đường nét gồ ghề, ma quái của Ma Đô Phế Tích. Những khối đá đen khổng lồ, những cột trụ vỡ vụn, và những tượng đá hình thù kỳ dị đã bị thời gian và chiến tranh tàn phá, tất cả đều mang một vẻ u tối, cổ kính. Gió vẫn lạnh, nhưng không còn rít gào dữ dội như trước, chỉ còn những tiếng xào xạc mơ hồ, như tiếng thở dài của một linh hồn cổ xưa.
Từ một góc khuất, nơi những tàn tích không quá đổ nát, Mộ Dung Uyển Nhi lặng lẽ xuất hiện. Nàng vẫn mặc y phục đơn giản nhưng tinh tế, khăn che mặt vẫn còn phủ kín nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn sâu thẳm. Nàng không tiến lại gần ngay, chỉ đứng đó, dõi theo bóng dáng cô độc của Lâm Nhất. Ánh mắt nàng chất chứa sự lo lắng, thấu hiểu và một nỗi xót xa khôn tả. Nàng biết, Lâm Nhất sẽ không thể bình yên ngay lập tức sau những gì đã xảy ra, sau những lời nói và sự sẻ chia của nàng. Tâm hồn hắn đã bị tổn thương quá sâu sắc, những vết thương ấy không thể lành chỉ trong chốc lát. Nàng không thể để hắn một mình đối mặt với những bóng ma trong tâm trí, với những cám dỗ của tà đạo. Nàng đã quay lại, không phải để thuyết phục, không phải để phán xét, mà chỉ để ở bên.
"Hắn đang chịu đựng quá nhiều... nhưng ta không thể để hắn lạc lối." Lời độc thoại nội tâm của Uyển Nhi nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng. Nàng cảm nhận được sự giằng xé trong Lâm Nhất, sự đấu tranh giữa ánh sáng và bóng tối đang diễn ra trong tâm hồn hắn. Nàng hiểu rằng nỗi đau mất mát có thể biến một con người thành một thứ gì đó hoàn toàn khác, có thể đẩy họ vào con đường tăm tối nhất. Nhưng nàng cũng tin vào bản chất lương thiện của Lâm Nhất, vào những giá trị mà Lão Đạo Quán Chủ đã gieo mầm trong hắn. Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó, và nỗi đau mà Lâm Nhất đang gánh chịu chính là căn bệnh nan y nhất, cần sự kiên nhẫn và tình yêu thương để xoa dịu.
Uyển Nhi từ từ bước lại gần Lâm Nhất, bước chân nàng nhẹ nhàng không gây tiếng động, như một bóng ma dịu dàng lướt đi giữa những tàn tích. Nàng dừng lại cách hắn một đoạn, không nói gì, chỉ đứng đó, để sự hiện diện của mình thấm vào không gian u ám, để hơi thở của nàng hòa cùng tiếng gió, để sự ấm áp của nàng lan tỏa trong không khí lạnh lẽo. Nàng không muốn gây áp lực, không muốn thúc ép hắn. Nàng chỉ muốn hắn biết rằng, hắn không hề đơn độc. Trong cái thế giới vô thường, đầy rẫy sự lừa dối và tàn khốc này, vẫn có một người nguyện ý đứng bên cạnh hắn, cùng hắn đối mặt với mọi giông bão, mọi nỗi đau. Ánh mắt nàng vẫn dõi theo từng cử chỉ của Lâm Nhất, từng nét biểu cảm mơ hồ trên khuôn mặt hắn, như một người mẹ dõi theo đứa con đang lạc lối trong đêm tối. Nàng nguyện là vệt ánh sao yếu ớt, nhưng kiên cường, giữa màn đêm u hắc đang nuốt chửng tâm hồn hắn, là ngọn hải đăng nhỏ bé chỉ lối cho con thuyền lạc hướng trở về bến bờ bình yên.
***
Sự im lặng bao trùm giữa hai người, kéo dài tựa như vô tận. Những tàn tích đổ nát của Ma Đô Phế Tích, bầu trời xám xịt bị mây che khuất, và làn gió lạnh buốt không ngừng thổi qua, tất cả như muốn nuốt chửng những tia hy vọng mong manh cuối cùng. Lâm Nhất vẫn quay lưng lại với Uyển Nhi, nhưng hắn cảm nhận được sự hiện diện của nàng, một sự hiện diện êm dịu, không áp đặt, nhưng lại có sức nặng ngàn cân trong lòng hắn. Hắn không cần quay lại để biết nàng đang ở đó, không cần nghe nàng nói để biết nàng đang lo lắng cho hắn. Hắn cảm nhận được điều đó qua từng hơi thở, từng tiếng gió xào xạc, qua cả sự trống rỗng trong tâm hồn mình.
Cuối cùng, Mộ Dung Uyển Nhi phá vỡ sự im lặng bằng một giọng nói nhẹ nhàng, như tiếng suối chảy, không một chút phán xét hay trách cứ. “Ngươi không cần phải gánh vác tất cả một mình, Lâm Nhất. Nỗi đau, hãy sẻ chia…” Nàng không nói về tà đạo hay chính đạo, không hỏi hắn về quyết định của mình, mà chỉ hỏi về nỗi đau, về những gì hắn đã mất và những gì hắn thực sự muốn bảo vệ. Nàng biết, những vết thương thể xác có thể chữa lành, nhưng vết thương lòng, đặc biệt là nỗi đau mất mát và sự bất lực, mới là thứ cần được xoa dịu.
Lâm Nhất từ từ quay người lại, ánh mắt hắn chạm vào đôi mắt trong veo của Mộ Dung Uyển Nhi. Trong đó, hắn thấy sự lo lắng, sự thấu hiểu, và cả một nỗi buồn sâu sắc. Hắn nhìn nàng, và trong khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy một bức tường kiên cố trong lòng mình khẽ lay động. “Hồng trần vô tình, tiên đạo vô nghĩa… vậy chân lý nằm ở đâu, Uyển Nhi?” Giọng hắn khàn đặc, đầy rẫy sự mệt mỏi và hoài nghi. Hắn đã chứng kiến quá nhiều cảnh đời cơ cực, quá nhiều sự bất công, quá nhiều sự giả dối dưới cái mác của 'chính đạo'. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, và cái gọi là tiên đạo trong mắt hắn giờ đây chỉ là một lớp vỏ bọc đầy giả dối.
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ bước đến gần hơn, nhẹ nhàng đặt bàn tay lên vai hắn. Bàn tay nàng mát lạnh, nhưng lại truyền đến một hơi ấm lạ lùng, xua tan đi phần nào cái lạnh giá đang gặm nhấm hắn. “Chân lý không nằm ở sức mạnh hay danh vọng, mà nằm ở cách trái tim ngươi đối diện với thế giới này.” Nàng siết nhẹ bàn tay, như một lời động viên thầm lặng. “Ngươi còn nhớ những lời dạy của Lão Đạo Quán Chủ không? Về tình người, về lòng nhân ái, về sự kiên cường của hạt mầm vươn lên từ kẽ đá?”
Lâm Nhất nhắm mắt lại, những lời dạy của sư phụ vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn nhớ về Huyền Nguyên Quan hoang tàn, về những buổi sớm mai cùng nhau quét sân, về những câu chuyện đạo lý mà Lão Đạo Quán Chủ thường răn dạy, về những ngày tháng bình yên mà tưởng chừng như đã trôi vào dĩ vãng xa xăm. Hắn đã cố gắng chôn vùi những ký ức ấy, cố gắng quên đi những giá trị mà hắn đã từng trân trọng, để dấn thân vào con đường tìm kiếm sức mạnh. Nhưng giờ đây, những lời nói của Uyển Nhi, những ký ức ấy lại sống dậy, cào xé tâm can hắn.
“Ta… ta sợ mình sẽ quên mất…” Lâm Nhất thì thầm, giọng nói trầm buồn, mang theo một nỗi sợ hãi thật sự. Hắn sợ mình sẽ bị bóng tối nuốt chửng, sợ mình sẽ đánh mất bản thân, mất đi những gì sư phụ đã dạy, mất đi con người thật của mình. Hắn sợ mình sẽ trở thành một thứ mà hắn căm ghét, một kẻ tà ác không hơn không kém. Sự giằng xé nội tâm của hắn giờ đây đã được bộc lộ rõ ràng, không còn che giấu sau vẻ lạnh lùng và cứng rắn.
Uyển Nhi không nói thêm lời nào. Nàng chỉ khẽ đặt tay lên vai Lâm Nhất, một cái chạm nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh. Đó không phải là một sự an ủi sáo rỗng, mà là một sự hiện diện, một lời khẳng định rằng nàng sẽ ở bên hắn, dù hắn có chọn con đường nào. Lâm Nhất nhìn vào đôi mắt nàng, nơi sự lo lắng và lòng trắc ẩn hiện hữu rõ ràng. Hắn từ từ ngồi xuống trên khối đá lạnh lẽo, và Uyển Nhi cũng nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh hắn, cùng nhìn về phía chân trời u ám.
Giữa Ma Đô Phế Tích hoang tàn, nơi âm khí nồng đậm và tiếng than khóc của tàn hồn vất vưởng, hai con người nhỏ bé ngồi cạnh nhau, không gian chìm trong một sự im lặng đầy ý nghĩa. Lời nói của Uyển Nhi như những hạt mưa xuân tưới mát lên mảnh đất cằn cỗi trong lòng Lâm Nhất, khẽ lay động những cảm xúc mà hắn đã cố gắng chôn vùi. Hắn vẫn chưa hoàn toàn từ bỏ ý định tìm kiếm sức mạnh 'tà ác', bởi nỗi đau mất mát và khát khao bảo vệ vẫn còn đó, cháy bỏng và ám ảnh. Nhưng sự xuất hiện của Uyển Nhi, sự kiên nhẫn và thấu hiểu của nàng, đã gieo mầm hy vọng vào tâm hồn hắn. Một tia sáng yếu ớt, nhưng kiên cường, đang bừng cháy giữa vực sâu tuyệt vọng, khiến hắn bắt đầu nghi ngờ về con đường mà hắn định chọn. Hồng trần đã nhấn chìm tiên đạo, nhưng có lẽ, vẫn còn một điều gì đó mà ngay cả hồng trần cũng không thể nhấn chìm hoàn toàn. Đó là lòng người, là tình người, là ánh sáng của sự thấu hiểu và sẻ chia. Và chính ánh sáng yếu ớt đó, giờ đây, đang soi rọi vào vực sâu tăm tối trong tâm hồn Lâm Nhất, khiến hắn nhận ra rằng, dù cô độc đến đâu, hắn vẫn không hoàn toàn đơn độc.