Giữa Ma Đô Phế Tích hoang tàn, nơi âm khí nồng đậm và tiếng than khóc của tàn hồn vất vưởng, hai con người nhỏ bé ngồi cạnh nhau, không gian chìm trong một sự im lặng đầy ý nghĩa. Lời nói của Uyển Nhi như những hạt mưa xuân tưới mát lên mảnh đất cằn cỗi trong lòng Lâm Nhất, khẽ lay động những cảm xúc mà hắn đã cố gắng chôn vùi. Hắn vẫn chưa hoàn toàn từ bỏ ý định tìm kiếm sức mạnh 'tà ác', bởi nỗi đau mất mát và khát khao bảo vệ vẫn còn đó, cháy bỏng và ám ảnh. Nhưng sự xuất hiện của Uyển Nhi, sự kiên nhẫn và thấu hiểu của nàng, đã gieo mầm hy vọng vào tâm hồn hắn. Một tia sáng yếu ớt, nhưng kiên cường, đang bừng cháy giữa vực sâu tuyệt vọng, khiến hắn bắt đầu nghi ngờ về con đường mà hắn định chọn. Hồng trần đã nhấn chìm tiên đạo, nhưng có lẽ, vẫn còn một điều gì đó mà ngay cả hồng trần cũng không thể nhấn chìm hoàn toàn. Đó là lòng người, là tình người, là ánh sáng của sự thấu hiểu và sẻ chia. Và chính ánh sáng yếu ớt đó, giờ đây, đang soi rọi vào vực sâu tăm tối trong tâm hồn Lâm Nhất, khiến hắn nhận ra rằng, dù cô độc đến đâu, hắn vẫn không hoàn toàn đơn độc.
***
Đêm đã về khuya, sau khi Mộ Dung Uyển Nhi lặng lẽ rời đi, trả lại Ma Đô Phế Tích về với sự im lặng chết chóc vốn có của nó. Lâm Nhất vẫn ngồi co ro trong một góc khuất, nơi một phần của bức tường cũ kỹ, nứt nẻ và nhuốm màu thời gian vẫn còn đứng vững một cách diệu kỳ, tựa như một chứng nhân bất động của bao thăng trầm. Những khối đá đen sì, thô ráp, từng là một phần của kiến trúc hùng vĩ, giờ đây chỉ còn là tàn tích đổ nát, vương vãi khắp nơi, tạo thành một nơi trú ẩn tạm bợ, che chắn cho hắn khỏi cơn gió lạnh thấu xương của đêm tàn. Sương mù đen đặc, như một tấm màn tang thương, giăng mắc khắp nơi, nuốt chửng những hình hài méo mó của các tượng đá ma quái bị phá hủy, khiến cảnh vật càng thêm phần u ám và rờn rợn. Ánh trăng, dù có cố gắng xuyên qua lớp sương giăng, cũng chỉ còn là một vệt sáng yếu ớt, mờ ảo, hệt như linh hồn lạc lối, không đủ sức soi rọi bóng đêm vô tận.
Tiếng gió rít qua những khe tường đổ nát nghe như tiếng than khóc của vạn quỷ, hòa lẫn với tiếng xương cốt va chạm lách cách từ những cồn đất vương vãi hài cốt, và đâu đó là tiếng than khóc yếu ớt, vô định của những tàn hồn còn vất vưởng, chưa thể siêu thoát. Một bản giao hưởng của sự chết chóc và nỗi đau, gặm nhấm từng thớ thịt, từng sợi gân của những kẻ còn sống sót. Mùi đất ẩm mục, mùi tanh nồng của xác thối lẫn với mùi âm khí đặc quánh, nồng nặc, bủa vây Lâm Nhất, khiến hắn gần như nghẹt thở. Cả không gian như một nấm mồ khổng lồ, nơi sự sống đã từ bỏ từ rất lâu, chỉ còn lại sự hoang tàn, chết chóc và nỗi tuyệt vọng vô biên.
Hắn nắm chặt chiếc bình linh dược trong tay, một vật nhỏ bé, đơn sơ, nhưng lại là nguồn hơi ấm duy nhất chống chọi lại cái lạnh lẽo thấu xương đang gặm nhấm hắn. Hơi ấm tỏa ra từ bình dược không chỉ là hơi ấm vật lý, mà còn là hơi ấm của tình người, của sự quan tâm, của một niềm hy vọng mong manh được thắp lên giữa bóng đêm u tối. Ánh mắt hắn xa xăm, vô định, nhìn vào hư không, nhưng trong tâm trí hắn, một cuộc chiến khốc liệt đang diễn ra.
“Sức mạnh không phải là tất cả, Lâm Nhất. Chân lý tiên đạo nằm ở lòng người, ở sự thấu hiểu và sẻ chia…” Lời nói của Mộ Dung Uyển Nhi, nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng lại vang vọng trong tâm khảm hắn như tiếng chuông chùa giữa chốn hồng trần. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh những cảnh tượng đau lòng, những âm thanh ghê rợn và những lời dụ dỗ đầy mê hoặc của Tà Đạo Sĩ Mù. Thay vào đó, hắn cố gắng khắc sâu hình bóng Mộ Dung Uyển Nhi, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn nhưng vẫn toát lên sự kiên định, và những lời khuyên nhẹ nhàng, chân thành của nàng.
Hắn nhớ lại cái chạm tay mát lạnh nhưng đầy sức mạnh của nàng, cái siết nhẹ trên vai như một lời động viên thầm lặng. Nàng không ép buộc, không phán xét, chỉ đơn thuần là ở bên, sẻ chia sự tĩnh lặng và thấu hiểu. Điều đó khiến hắn cảm thấy một điều gì đó đã hóa đá trong tâm hồn mình bỗng chốc rạn nứt, một bức tường kiên cố mà hắn đã dựng lên để che giấu nỗi đau và sự yếu mềm bỗng khẽ lay động.
“Huynh còn nhớ lời Quán Chủ sư phụ không?” Câu hỏi của Uyển Nhi lại vang lên, không phải bằng âm thanh, mà bằng một làn sóng ký ức ùa về, dội vào tâm trí hắn. Hắn nhớ như in khuôn mặt hiền từ của Lão Đạo Quán Chủ, đôi mắt đục mờ nhưng ánh lên sự tinh anh, và giọng nói trầm ấm thường giảng giải cho hắn về những đạo lý nhân sinh, về sự thuận theo tự nhiên, về lòng trắc ẩn và sự buông bỏ chấp niệm. Những lời dạy ấy, tưởng chừng như đã bị nỗi đau và sự thù hận nhấn chìm, giờ đây lại trỗi dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Hắn đã từng tin vào những điều đó, đã từng sống theo những điều đó. Nhưng rồi, hồng trần nghiệt ngã, sự mất mát và nỗi bất lực đã đẩy hắn đến bờ vực của sự tuyệt vọng, khiến hắn nghi ngờ mọi chân lý, mọi giá trị mà hắn từng trân trọng. Hắn đã tìm đến Ma Đô Phế Tích này, tìm đến sức mạnh tà ác, như một lối thoát duy nhất để chấm dứt nỗi đau và bảo vệ những gì còn lại. Nhưng giờ đây, hơi ấm từ chiếc bình linh dược trong tay, cùng với những lời nói của Uyển Nhi, lại khiến hắn phải tự hỏi: Liệu con đường này có thực sự là lối thoát? Hay nó chỉ là một vực sâu khác, nơi hắn sẽ hoàn toàn đánh mất bản thân mình? Hắn sợ mình sẽ quên mất những lời sư phụ, quên mất con người mình từng là, trở thành một kẻ tà ác mà hắn căm ghét. Nỗi sợ hãi đó, giờ đây, còn lớn hơn cả nỗi sợ hãi về cái chết hay sự bất lực. Hắn thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, chứa đựng bao nhiêu sự giằng xé và hoài nghi.
***
Trong tâm trí Lâm Nhất, một khung cảnh tươi sáng bỗng hiện lên, đối lập hoàn toàn với sự u ám, chết chóc của Ma Đô Phế Tích. Đó là Thanh Khê Thôn yên bình, nơi hắn đã lớn lên dưới sự bao bọc của Lão Đạo Quán Chủ. Hắn thấy mình, một tiểu đạo sĩ nhỏ bé, ngồi dưới mái hiên cũ kỹ của Huyền Nguyên Quan, lắng nghe những lời giảng giải của sư phụ. Ánh nắng ban mai xuyên qua tán lá tre, nhảy nhót trên mặt đất, tạo nên những vệt sáng vàng óng. Gió nhẹ lay động những chiếc lá, xào xạc như một khúc ca bình yên. Khắp nơi tràn ngập mùi hương của đất đai, của cây cỏ, một mùi hương thanh khiết và quen thuộc, xoa dịu tâm hồn.
Lão Đạo Quán Chủ ngồi trên một chiếc ghế gỗ cũ mòn, tay cầm Phù Trần Mộc đã ngả màu thời gian, chậm rãi giảng giải về 'đạo' và 'nhân sinh'. Giọng nói của sư phụ trầm ấm, nhẹ nhàng, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh vô biên, thấm sâu vào tận đáy lòng hắn.
“Lâm Nhất à,” Lão Đạo Quán Chủ từng nói, đôi mắt đục mờ nhưng ánh lên vẻ tinh anh, nhìn xa xăm về phía những ngọn núi xanh biếc. “Tiên đạo không phải là truy cầu sức mạnh vô biên, hay thần thông quảng đại để thống trị vạn vật. Tiên đạo chân chính là tìm thấy sự bình an trong tâm hồn, là thấu hiểu lẽ tuần hoàn của vạn vật, và sống thuận theo lẽ trời. Sức mạnh có thể hủy diệt, có thể biến ngươi thành kẻ thống trị, nhưng nó cũng có thể biến ngươi thành một kẻ cô độc, một con rối của tham vọng.”
Hắn nhớ rõ từng lời, từng câu mà sư phụ đã răn dạy. “Lòng nhân ái mới là thứ trường tồn, tiểu tử. Nó giống như dòng suối nhỏ, ban đầu có vẻ yếu ớt, nhưng trải qua thời gian, nó sẽ hóa thành sông lớn, ôm trọn vạn vật, nuôi dưỡng sự sống. Kẻ tu đạo, trước tiên phải tu thân, tu tâm. Nếu tâm không tĩnh, thân không chính, dù có đạt được sức mạnh đến đâu, cũng chỉ là tà ma ngoại đạo.”
Hắn nhớ về những buổi sớm mai cùng sư phụ quét dọn sân chùa, tiếng chổi xào xạc trên nền đá lạnh lẽo, tiếng chim hót líu lo trên cành. Hắn nhớ về những đêm trăng sáng, hai thầy trò ngồi bên bếp lửa, sư phụ kể những câu chuyện cổ, những triết lý sâu xa về sự sống, cái chết, về tình người và lòng trắc ẩn. Những ký ức ấy, tưởng chừng như đã bị bụi thời gian và nỗi đau phủ mờ, giờ đây lại sống dậy, rõ nét đến từng chi tiết, như một thước phim quay chậm trong tâm trí hắn.
Sự bình yên, thanh thản mà hắn từng cảm nhận khi ấy, sự tin tưởng tuyệt đối vào con đường mình đang đi, giờ đây lại đối lập gay gắt với sự trống rỗng, nỗi đau và sự giằng xé mà hắn đang mang. Hắn đã từng tin rằng mình sẽ trở thành một đạo sĩ chân chính, dùng những gì mình học được để giúp đỡ người đời, để mang lại sự bình yên cho nhân thế. Nhưng hồng trần quá khắc nghiệt, nó đã dạy cho hắn những bài học cay đắng, buộc hắn phải đối mặt với những lựa chọn tàn khốc.
Hắn đã cố gắng chôn vùi những giá trị ấy, cố gắng quên đi lời sư phụ, để dấn thân vào con đường tìm kiếm sức mạnh. Bởi vì hắn tin rằng, chỉ có sức mạnh mới có thể bảo vệ được những người hắn yêu thương, mới có thể trả lại công bằng cho những số phận bất hạnh. Nhưng giờ đây, những lời nói của Uyển Nhi, những ký ức về sư phụ, lại kéo hắn về, buộc hắn phải đối mặt với chính bản thân mình, với những câu hỏi mà hắn đã cố gắng trốn tránh.
Liệu sức mạnh mà hắn đang tìm kiếm có thực sự là chân lý? Hay nó chỉ là một ảo ảnh, một con đường dẫn đến sự hủy diệt của chính bản thân hắn? Hắn đã chứng kiến quá nhiều cảnh đời cơ cực, quá nhiều sự bất công dưới cái mác của 'chính đạo'. Hắn đã thấy những kẻ nhân danh chính nghĩa để làm điều ác, để trục lợi. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, và cái gọi là tiên đạo trong mắt hắn giờ đây chỉ là một lớp vỏ bọc đầy giả dối. Nhưng liệu tà đạo có phải là câu trả lời? Liệu hắn có thể giữ vững bản tâm mình khi dấn thân vào con đường đầy rẫy sự u tối và cám dỗ?
Hắn cảm thấy như mình đang đứng giữa một ngã ba đường, một bên là con đường của sự thù hận và sức mạnh tà ác, một bên là con đường của lòng nhân ái và sự bình an nội tâm. Cả hai đều có những lý lẽ riêng, và hắn không biết phải chọn con đường nào. Sự giằng xé này còn đau đớn hơn bất kỳ vết thương thể xác nào, bởi nó gặm nhấm linh hồn hắn, khiến hắn mất đi phương hướng.
***
Sương mù đen vẫn bao phủ Ma Đô Phế Tích khi những tia sáng mờ nhạt đầu tiên của bình minh len lỏi qua chân trời u ám. Cái lạnh lẽo vẫn còn đó, thấu xương, nhưng không còn cảm giác buốt giá tột cùng như giữa đêm. Lâm Nhất từ từ mở mắt. Đôi mắt hắn, tuy vẫn còn nét trầm tư và mệt mỏi, nhưng không còn vẻ tuyệt vọng hoàn toàn như trước. Nỗi giằng xé nội tâm vẫn hiện rõ trong ánh nhìn, nhưng giờ đây, nó không còn là sự đối đầu gay gắt giữa hai thái cực, mà là một cuộc đấu tranh âm thầm hơn, một sự thăm dò, một sự chiêm nghiệm sâu sắc.
Hắn biết rằng con đường báo thù có thể mang lại sự hả hê nhất thời, một sự giải thoát khỏi gánh nặng của nỗi đau. Nhưng hắn cũng biết rằng, nó sẽ biến hắn thành một kẻ mà hắn căm ghét, một kẻ vô cảm, một kẻ chỉ sống bằng hận thù. Lời Uyển Nhi, lời sư phụ, và chính bản chất của hắn – những giá trị nhân văn, lòng trắc ẩn mà hắn đã được nuôi dưỡng từ nhỏ – đang đấu tranh kịch liệt với cơn thịnh nộ, nỗi tuyệt vọng và khao khát sức mạnh để bảo vệ những gì còn lại.
Hắn nhìn xuống chiếc bình linh dược trong tay. Hơi ấm từ nó vẫn còn đó, dịu nhẹ, như một lời nhắc nhở thầm lặng về sự quan tâm, về một điều gì đó tốt đẹp vẫn còn tồn tại giữa thế gian này. Nó là một sợi dây mỏng manh, kéo hắn trở lại từ vực thẳm của sự sa ngã.
“Liệu sức mạnh có thực sự là câu trả lời?” Hắn tự hỏi, giọng nói thì thầm, gần như hòa vào tiếng gió rít. “Hay nó chỉ là một vòng lặp của đau khổ và hận thù, biến kẻ báo thù thành kẻ ác, rồi lại sinh ra những kẻ báo thù khác?”
Hắn nhớ lại lời của Mộ Dung Uyển Nhi: “Chân lý không nằm ở sức mạnh hay danh vọng, mà nằm ở cách trái tim ngươi đối diện với thế giới này.” Và lời của Lão Đạo Quán Chủ: “Sức mạnh có thể hủy diệt, nhưng lòng nhân ái mới là thứ trường tồn.” Những lời ấy, giờ đây, không còn là những giáo điều xa vời, mà là ánh sáng dẫn lối, soi rọi vào những ngóc ngách tăm tối nhất trong tâm hồn hắn.
“Uyển Nhi nói đúng, chân lý không nằm ở đó…” Hắn thừa nhận, một sự thừa nhận đầy khó khăn. Hắn đã từng nghĩ rằng sức mạnh là tất cả, là phương tiện duy nhất để thay đổi số phận, để bảo vệ. Nhưng giờ đây, hắn bắt đầu nhận ra rằng, sức mạnh mà hắn truy cầu có lẽ chỉ là một vỏ bọc, một sự che đậy cho nỗi sợ hãi và sự bất lực.
“Nhưng nếu không có sức mạnh, ta sẽ bảo vệ được ai?” Câu hỏi đó lại trỗi dậy, vẫn còn đó, mạnh mẽ và ám ảnh. Nỗi đau mất mát, những gương mặt thân yêu đã khuất, và mối đe dọa tiềm tàng từ Tà Đạo Sĩ Mù cùng thế lực Hắc Y Nhân vẫn còn đó, thúc đẩy hắn phải tìm kiếm một con đường. Hắn không thể ngồi yên, không thể chấp nhận sự bất lực.
Lâm Nhất từ từ đứng dậy. Thân hình gầy gò của hắn, trong ánh sáng mờ ảo của bình minh, trông có vẻ cô độc và nhỏ bé giữa sự hùng vĩ hoang tàn của Ma Đô Phế Tích. Hắn nhìn về phía xa, nơi những tàn tích đổ nát dần hiện rõ hơn trong sương sớm, nơi âm khí vẫn còn lảng vảng, tạo nên một bức tranh tang thương và ảm đạm. Vẻ kiên quyết lún sâu vào tà đạo mà hắn từng mang, giờ đây đã không còn nữa. Nhưng hắn cũng chưa hoàn toàn từ bỏ ý định tìm kiếm sức mạnh.
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu hắn, yếu ớt nhưng kiên cường. Có lẽ, hắn không cần phải lựa chọn giữa hai thái cực. Có lẽ, có một con đường thứ ba, một con đường mà hắn có thể dung hòa sức mạnh với lòng nhân ái, sự kiên cường với sự thấu hiểu. Có lẽ, hắn cần tìm một con đường khác, hoặc ít nhất là tìm hiểu sâu hơn về ý nghĩa của những lời Uyển Nhi và sư phụ đã nói. Hắn cần tìm kiếm một loại sức mạnh không đến từ sự hủy diệt, mà đến từ sự kiên cường của tâm hồn, từ lòng trắc ẩn và sự thấu hiểu vạn vật. Con đường "Vô Tiên" mà sư phụ đã dạy, có lẽ nó không đơn giản chỉ là từ bỏ sức mạnh, mà là tìm thấy sức mạnh đích thực trong chính những giá trị nhân văn, trong chính lòng người.
Hắn không biết con đường đó ở đâu, hay làm thế nào để tìm thấy nó. Nhưng ít nhất, tia sáng yếu ớt của hy vọng đã bùng cháy. Hắn không còn là kẻ tuyệt vọng muốn lao đầu vào bóng tối. Hắn là một kẻ đang giằng xé, đang hoài nghi, nhưng cũng đang tìm kiếm. Hắn sẽ không buông xuôi. Hắn sẽ tìm câu trả lời, không phải cho thế giới, mà cho chính bản thân mình. Hồng trần vẫn gian nan, tiên đạo vẫn ẩn khuất, nhưng lòng người, có lẽ, vẫn còn đó một tia sáng để soi rọi.