Vô tiên chi đạo
Chương 215

Thiền Ý Giữa Phế Tích Cổ Miếu

4275 từ
Mục tiêu: Cổ Mộc Thiền Sư xuất hiện, dùng những lời giáo huấn sâu sắc về buông bỏ chấp niệm và sự vô thường của đời người, giúp Lâm Nhất tìm thấy một tia sáng hy vọng.,Tiếp nối trực tiếp từ Chương 214, khắc họa Lâm Nhất rời Ma Đô Phế Tích với sự bối rối và suy tư sâu sắc, nhưng đã có một tia hy vọng mờ nhạt từ lời của Mộ Dung Uyển Nhi.,Khắc họa sự chuyển biến trong nội tâm Lâm Nhất, từ giằng xé giữa báo thù và buông bỏ sang bắt đầu tìm thấy sự bình an nội tại và một hướng đi rõ ràng hơn.,Củng cố con đường 'Vô Tiên' của Lâm Nhất thông qua lời dạy của Thiền Sư, đối lập với triết lý của Tà Đạo Sĩ Mù.,Duy trì tông trầm buồn, chiêm nghiệm và nhịp điệu chậm rãi, phù hợp với giai đoạn 'rising_action' của Arc 4.
Nhân vật: Lâm Nhất, Cổ Mộc Thiền Sư
Mood: Trầm buồn, chiêm nghiệm, bình yên dần, hy vọng.
Kết chương: [object Object]

Ánh bình minh yếu ớt trải dài qua những tàn tích đổ nát của Ma Đô Phế Tích, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền xám ngắt của một thế giới bị bỏ quên. Hơi lạnh vẫn thấm thấu, nhưng không còn cảm giác buốt giá tột cùng như giữa đêm. Lâm Nhất từ từ mở mắt. Đôi mắt hắn, tuy vẫn còn nét trầm tư và mệt mỏi, nhưng không còn vẻ tuyệt vọng hoàn toàn như trước. Nỗi giằng xé nội tâm vẫn hiện rõ trong ánh nhìn, nhưng giờ đây, nó không còn là sự đối đầu gay gắt giữa hai thái cực, mà là một cuộc đấu tranh âm thầm hơn, một sự thăm dò, một sự chiêm nghiệm sâu sắc.

Hắn biết rằng con đường báo thù có thể mang lại sự hả hê nhất thời, một sự giải thoát khỏi gánh nặng của nỗi đau. Nhưng hắn cũng biết rằng, nó sẽ biến hắn thành một kẻ mà hắn căm ghét, một kẻ vô cảm, một kẻ chỉ sống bằng hận thù. Lời Uyển Nhi, lời sư phụ, và chính bản chất của hắn – những giá trị nhân văn, lòng trắc ẩn mà hắn đã được nuôi dưỡng từ nhỏ – đang đấu tranh kịch liệt với cơn thịnh nộ, nỗi tuyệt vọng và khao khát sức mạnh để bảo vệ những gì còn lại.

Hắn nhìn xuống chiếc bình linh dược trong tay. Hơi ấm từ nó vẫn còn đó, dịu nhẹ, như một lời nhắc nhở thầm lặng về sự quan tâm, về một điều gì đó tốt đẹp vẫn còn tồn tại giữa thế gian này. Nó là một sợi dây mỏng manh, kéo hắn trở lại từ vực thẳm của sự sa ngã.

“Liệu sức mạnh có thực sự là câu trả lời?” Hắn tự hỏi, giọng nói thì thầm, gần như hòa vào tiếng gió rít. “Hay nó chỉ là một vòng lặp của đau khổ và hận thù, biến kẻ báo thù thành kẻ ác, rồi lại sinh ra những kẻ báo thù khác?”

Hắn nhớ lại lời của Mộ Dung Uyển Nhi: “Chân lý không nằm ở sức mạnh hay danh vọng, mà nằm ở cách trái tim ngươi đối diện với thế giới này.” Và lời của Lão Đạo Quán Chủ: “Sức mạnh có thể hủy diệt, nhưng lòng nhân ái mới là thứ trường tồn.” Những lời ấy, giờ đây, không còn là những giáo điều xa vời, mà là ánh sáng dẫn lối, soi rọi vào những ngóc ngách tăm tối nhất trong tâm hồn hắn.

“Uyển Nhi nói đúng, chân lý không nằm ở đó…” Hắn thừa nhận, một sự thừa nhận đầy khó khăn. Hắn đã từng nghĩ rằng sức mạnh là tất cả, là phương tiện duy nhất để thay đổi số phận, để bảo vệ. Nhưng giờ đây, hắn bắt đầu nhận ra rằng, sức mạnh mà hắn truy cầu có lẽ chỉ là một vỏ bọc, một sự che đậy cho nỗi sợ hãi và sự bất lực.

“Nhưng nếu không có sức mạnh, ta sẽ bảo vệ được ai?” Câu hỏi đó lại trỗi dậy, vẫn còn đó, mạnh mẽ và ám ảnh. Nỗi đau mất mát, những gương mặt thân yêu đã khuất, và mối đe dọa tiềm tàng từ Tà Đạo Sĩ Mù cùng thế lực Hắc Y Nhân vẫn còn đó, thúc đẩy hắn phải tìm kiếm một con đường. Hắn không thể ngồi yên, không thể chấp nhận sự bất lực.

Lâm Nhất từ từ đứng dậy. Thân hình gầy gò của hắn, trong ánh sáng mờ ảo của bình minh, trông có vẻ cô độc và nhỏ bé giữa sự hùng vĩ hoang tàn của Ma Đô Phế Tích. Hắn nhìn về phía xa, nơi những tàn tích đổ nát dần hiện rõ hơn trong sương sớm, nơi âm khí vẫn còn lảng vảng, tạo nên một bức tranh tang thương và ảm đạm. Vẻ kiên quyết lún sâu vào tà đạo mà hắn từng mang, giờ đây đã không còn nữa. Nhưng hắn cũng chưa hoàn toàn từ bỏ ý định tìm kiếm sức mạnh.

Một ý nghĩ lóe lên trong đầu hắn, yếu ớt nhưng kiên cường. Có lẽ, hắn không cần phải lựa chọn giữa hai thái cực. Có lẽ, có một con đường thứ ba, một con đường mà hắn có thể dung hòa sức mạnh với lòng nhân ái, sự kiên cường với sự thấu hiểu. Có lẽ, hắn cần tìm một con đường khác, hoặc ít nhất là tìm hiểu sâu hơn về ý nghĩa của những lời Uyển Nhi và sư phụ đã nói. Hắn cần tìm kiếm một loại sức mạnh không đến từ sự hủy diệt, mà đến từ sự kiên cường của tâm hồn, từ lòng trắc ẩn và sự thấu hiểu vạn vật. Con đường "Vô Tiên" mà sư phụ đã dạy, có lẽ nó không đơn giản chỉ là từ bỏ sức mạnh, mà là tìm thấy sức mạnh đích thực trong chính những giá trị nhân văn, trong chính lòng người.

Hắn không biết con đường đó ở đâu, hay làm thế nào để tìm thấy nó. Nhưng ít nhất, tia sáng yếu ớt của hy vọng đã bùng cháy. Hắn không còn là kẻ tuyệt vọng muốn lao đầu vào bóng tối. Hắn là một kẻ đang giằng xé, đang hoài nghi, nhưng cũng đang tìm kiếm. Hắn sẽ không buông xuôi. Hắn sẽ tìm câu trả lời, không phải cho thế giới, mà cho chính bản thân mình. Hồng trần vẫn gian nan, tiên đạo vẫn ẩn khuất, nhưng lòng người, có lẽ, vẫn còn đó một tia sáng để soi rọi.

***

Rời khỏi Ma Đô Phế Tích, Lâm Nhất không có mục đích rõ ràng, chỉ đơn thuần là bước đi, từng bước chân nặng nề in dấu trên con đường mòn phủ đầy lá khô và sương sớm. Hắn lang thang vô định, theo bản năng của một lữ khách lạc lối, đi sâu vào một U Cốc hẻo lánh. Nơi đây, sương mù giăng mắc dày đặc, tựa như một tấm màn lụa trắng xóa che phủ lấy vạn vật, khiến cảnh vật trở nên mờ ảo, hư thực. Những vách đá dốc đứng, sừng sững như những người khổng lồ cổ xưa, ẩn hiện trong màn sương, mang một vẻ uy nghi nhưng cũng đầy cô tịch. Cây cối rậm rạp, thân cây phủ đầy rêu phong, cành lá đan xen chằng chịt, tạo thành một tán rừng âm u, nơi ánh sáng mặt trời khó lòng xuyên thấu. Dưới chân, những tảng đá lởm chởm, ẩm ướt, cùng với thảm thực vật mục nát, tạo nên một lối đi gập ghềnh, khó khăn.

Không khí trong cốc đặc quánh mùi ẩm mốc của đất mục, mùi rêu phong nồng nàn quyện lẫn hương mục nát của gỗ cây đã chết. Thỉnh thoảng, tiếng gió rít nhẹ lướt qua những kẽ đá, mang theo âm thanh như tiếng thở dài của đất trời. Tiếng côn trùng kêu rỉ rả, tiếng nước nhỏ giọt từ các khe đá vắng lặng, và đôi khi là tiếng vọng mơ hồ của chính bước chân hắn, tất cả tạo nên một bản giao hưởng hoang dã, buồn bã và cô độc. Bầu không khí nơi đây yên tĩnh đến lạ lùng, một sự tĩnh lặng đến rợn người, khiến tâm hồn Lâm Nhất càng thêm chìm sâu vào sự cô lập. Sương mù không ngừng chuyển động, cuộn xoáy quanh hắn, như muốn nuốt chửng lấy bóng hình gầy gò ấy, biến hắn thành một phần của sự hoang tàn, u tịch.

Hắn bước đi, không nhanh không chậm, đôi mắt đen láy sâu thẳm vẫn giữ vẻ trầm tư, nhìn xa xăm vào màn sương vô tận. Mỗi bước chân là một sự đấu tranh, một sự giằng xé không ngừng nghỉ trong tâm trí. Hắn ôm chặt chiếc bình linh dược trong tay, hơi ấm từ nó vẫn còn phảng phất, tựa như một sợi dây vô hình níu kéo hắn lại với thế giới của những giá trị nhân văn, của tình người, của sự sẻ chia. Nó nhắc nhở hắn về Mộ Dung Uyển Nhi, về lời nói chân thành của nàng, về ánh mắt đầy quan tâm mà nàng đã dành cho hắn. Nàng đã không hề phán xét, không hề ép buộc, chỉ đơn thuần là ở bên, sẻ chia sự tĩnh lặng và thấu hiểu.

“Con đường mình đang đi liệu có đúng đắn?” Hắn tự hỏi, giọng nói khẽ khàng đến mức chỉ có bản thân hắn nghe thấy, hòa lẫn vào tiếng gió thoảng. “Ta tìm kiếm sức mạnh, nhưng là sức mạnh để làm gì? Để trả thù, để hủy diệt? Hay để bảo vệ những gì còn lại, để kiến tạo một điều gì đó tốt đẹp hơn?”

Lời của Tà Đạo Sĩ Mù vẫn văng vẳng bên tai, hứa hẹn một sức mạnh vô biên, một con đường tắt để đạt được mục đích. Nhưng lời của Lão Đạo Quán Chủ, của Mộ Dung Uyển Nhi, lại vang vọng một chân lý khác, một con đường gian nan hơn, nhưng lại là con đường của "Vô Tiên", của sự tu dưỡng tâm hồn, của việc tìm thấy sức mạnh trong chính sự bình an và lòng trắc ẩn. Lâm Nhất cảm thấy mình như đang đứng giữa hai bờ vực thẳm, một bên là bóng tối của hận thù và quyền lực, một bên là ánh sáng của lòng nhân ái và sự thấu hiểu. Cả hai đều hứa hẹn một lối thoát, nhưng lối thoát nào mới thực sự dẫn đến sự giải thoát cho tâm hồn hắn?

Hắn dừng lại bên một thân cây cổ thụ mục nát, rêu phong phủ kín. Đôi mắt hắn nhìn xuyên qua màn sương, cố gắng tìm kiếm một điểm tựa, một dấu hiệu nào đó trong cảnh vật hoang tàn này. Nhưng tất cả chỉ là sự mờ mịt, vô định. Nỗi cô độc vây lấy hắn, một nỗi cô độc không phải vì không có ai bên cạnh, mà là nỗi cô độc của một tâm hồn đang lạc lối giữa những dòng suy tư, giữa những lựa chọn định mệnh. Hắn vuốt ve chiếc bình linh dược trong tay, cảm nhận sự mịn màng, mát lạnh của lớp gốm sứ, và hơi ấm dịu dàng bên trong. Nó không chỉ là linh dược chữa thương thể xác, mà còn là một liều thuốc xoa dịu tâm hồn hắn, một biểu tượng cho tình người vẫn còn đó, dù hồng trần có gian nan đến mấy.

“Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm…” Hắn lẩm bẩm, nhớ lại câu nói cửa miệng của Lão Đạo Quán Chủ. “Vậy thì cái tâm của ta đang ở đâu? Nó đang khao khát điều gì?”

Hắn lại tiếp tục bước đi, cứ thế đi mãi, theo bản năng, theo một sự thôi thúc mơ hồ nào đó. Chiều tà dần buông xuống, ánh sáng càng yếu ớt hơn, khiến màn sương càng thêm dày đặc. Hắn không biết mình sẽ đi đâu, hay sẽ tìm thấy gì. Nhưng một điều hắn chắc chắn, đó là hắn không thể quay lại con đường cũ, con đường của sự tuyệt vọng và sa ngã. Hắn phải tìm một lối đi khác, một con đường mà hắn có thể đối diện với chính mình, đối diện với những nỗi đau và tìm thấy ý nghĩa thực sự của sự tồn tại. Con đường "Vô Tiên" mà hắn từng theo đuổi, có lẽ nó không phải là từ bỏ thế tục, mà là dung hòa thế tục với chân đạo, tìm thấy sự bình an ngay trong chính những gian nan của hồng trần.

***

Khi ánh chiều tà cuối cùng cũng nhuộm đỏ chân trời, những tia nắng vàng úa cuối cùng đang dần tắt lịm, nhường chỗ cho bóng tối bao trùm, Lâm Nhất vẫn lê bước trong màn sương dày đặc. Hắn cảm thấy kiệt sức, cả về thể xác lẫn tinh thần. Bỗng nhiên, qua lớp sương mù mịt mờ, một bóng hình mờ ảo hiện ra. Hắn nheo mắt nhìn kỹ, đó là một kiến trúc đổ nát, nhưng vẫn còn giữ được nét uy nghiêm của một thời xa xưa. Một ngôi Cổ Miếu nhỏ bằng đá và gỗ đã mục nát, nằm khuất mình sau những lùm cây rậm rạp, như một linh hồn lạc lõng giữa chốn thâm sơn cùng cốc.

Lâm Nhất dừng lại, ngập ngừng. Ngôi miếu cổ kính, mái ngói vỡ vụn, những bức tường đá phủ đầy rêu phong xanh thẫm, tựa như một bức tranh thủy mặc buồn bã. Cổng miếu xiêu vẹo, cánh cửa gỗ đã mục ruỗng, hé mở một khoảng tối thăm thẳm. Tiếng gió rít qua các khe hở, tạo nên những âm thanh u uẩn, như tiếng ai oán từ ngàn xưa vọng lại. Tiếng lá cây xào xạc, tiếng côn trùng kêu rỉ rả, và đôi khi là tiếng chim chóc vội vã bay về tổ, tất cả đều góp phần tạo nên một bầu không khí u tịch, hoang tàn, mang theo chút gì đó bí ẩn và rùng rợn. Không khí nơi đây ẩm mốc, nặng mùi đất, mùi rêu phong và mùi gỗ mục đã trải qua hàng trăm năm phong hóa.

Hắn thận trọng bước vào sân miếu, từng bước chân nhẹ nhàng đến mức không tạo ra một tiếng động nào đáng kể. Bên trong, vẻ hoang tàn càng hiện rõ. Pho tượng Phật chính giữa đã sứt mẻ, phong hóa bởi thời gian và gió sương, chỉ còn lại những đường nét mơ hồ. Bàn thờ cũ kỹ, phủ đầy bụi bặm và mạng nhện, cũng đã mục nát, không còn dấu vết của những nén hương hay lễ vật. Tuy nhiên, một điều lạ lùng là, giữa sự đổ nát ấy, lại có một cảm giác bình yên đến khó tả, một sự tĩnh lặng sâu sắc, như thể thời gian đã ngừng chảy ở nơi đây.

Ánh mắt Lâm Nhất chợt dừng lại. Trong một góc khuất của ngôi miếu, giữa những bức tường rêu phong và pho tượng sứt mẻ, một thân ảnh gầy gò đang tĩnh tọa. Đó là một lão tăng, khoác trên mình chiếc áo cà sa cũ kỹ, đầu trọc, khuôn mặt hiền từ, phúc hậu. Chính là Cổ Mộc Thiền Sư. Ông ngồi đó, lưng thẳng tắp, đôi tay đặt nhẹ lên đầu gối, dáng vẻ an nhiên tự tại, hòa mình vào sự hoang tàn xung quanh như một phần của lẽ vô thường. Từ Thiền Sư toát ra một thứ khí chất tĩnh tại, bình an đến lạ lùng, khiến mọi sự ồn ào, mọi nỗi ưu phiền trong tâm Lâm Nhất dường như cũng lắng xuống.

Lâm Nhất không khỏi ngỡ ngàng. Hắn đã từng nghe danh Cổ Mộc Thiền Sư, một vị cao tăng ẩn tu, với những lời dạy thâm sâu về đạo lý và sự vô thường. Nhưng không ngờ lại gặp ông ở một nơi hoang phế như thế này. Hắn đứng đó một lúc lâu, không dám phá vỡ sự tĩnh lặng thiêng liêng ấy. Hắn cảm thấy mình như một kẻ phàm trần lạc vào chốn tiên cảnh, hay đúng hơn là một kẻ lạc lối tìm thấy một nơi trú ẩn tạm thời cho tâm hồn mình.

Nỗi bối rối trong lòng hắn vẫn còn đó, nhưng sự xuất hiện của Cổ Mộc Thiền Sư lại mang đến một cảm giác kỳ lạ, một sự thôi thúc muốn tìm kiếm câu trả lời, tìm kiếm sự bình an mà bấy lâu nay hắn hằng khao khát. Hắn lặng lẽ bước sâu hơn vào trong miếu, tìm một góc khuất, không quá gần cũng không quá xa Cổ Mộc Thiền Sư, rồi nhẹ nhàng ngồi xuống. Ánh mắt hắn không rời khỏi vị Thiền Sư, như thể muốn tìm kiếm một lời giải đáp cho những trăn trở, những nỗi đau đang dằn vặt hắn.

Hoàng hôn đã hoàn toàn buông xuống, bóng tối bao trùm lấy ngôi miếu, chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt từ một ngọn đèn dầu nhỏ đặt cạnh Thiền Sư, lập lòe trong không gian tĩnh mịch. Ánh sáng ấy, tuy yếu ớt, nhưng lại mang một vẻ ấm áp, xua tan đi phần nào sự rùng rợn của chốn hoang phế. Lâm Nhất ngồi im lặng, hít thở sâu, cố gắng cảm nhận sự tĩnh tại từ Cổ Mộc Thiền Sư. Hắn cảm thấy mình nhỏ bé biết bao giữa cõi hồng trần rộng lớn này, với những nỗi đau, những chấp niệm mà hắn đang gánh vác. Nhưng đồng thời, hắn cũng cảm thấy một tia hy vọng mờ nhạt, một khả năng tìm thấy sự an yên, dù chỉ là tạm thời, trong khoảnh khắc này.

Tiếng gió vẫn rít nhẹ qua những khe hở, tiếng côn trùng đêm vẫn vang vọng, nhưng trong tâm trí Lâm Nhất, tất cả dường như lắng lại. Hắn chỉ còn nghe thấy tiếng lòng mình, và cảm nhận sự hiện diện an nhiên của Cổ Mộc Thiền Sư. Hắn đã đi qua bao nhiêu gian nan, chứng kiến bao nhiêu cảnh đời, từ đó hình thành nên một thế giới quan độc đáo, một nhân cách kiên định và đầy lòng trắc ẩn. Nhưng những biến cố gần đây, sự mất mát quá lớn, đã đẩy hắn đến bờ vực của sự tuyệt vọng, khiến hắn hoài nghi về con đường "Vô Tiên" mà sư phụ đã dạy. Giờ đây, trước mặt Cổ Mộc Thiền Sư, hắn cảm thấy mình như một đứa trẻ lạc lối, cần một người dẫn đường, một người có thể soi sáng cho hắn giữa màn đêm mịt mờ của tâm hồn.

***

Đêm xuống, trăng mờ nhạt treo lơ lửng trên nền trời đen thẫm, những vì sao lấp lánh yếu ớt, không đủ sức xua tan đi màn đêm dày đặc. Không khí trong Cổ Miếu càng trở nên se lạnh, tĩnh mịch. Chỉ có tiếng gió rít qua các khe hở của bức tường đổ nát, tiếng lá cây xào xạc ngoài sân, và tiếng côn trùng đêm đều đều, tạo nên một bản giao hưởng đơn điệu của sự cô tịch. Ngọn đèn dầu nhỏ cạnh Cổ Mộc Thiền Sư vẫn lập lòe, hắt lên khuôn mặt hiền từ, phúc hậu của ông một ánh sáng vàng ấm áp, khiến cho không gian u ám bỗng trở nên linh thiêng lạ thường.

Cổ Mộc Thiền Sư, người vẫn an nhiên tĩnh tọa nãy giờ, từ từ mở đôi mắt. Ánh nhìn của ông trong trẻo như nước suối đầu nguồn, không gợn một chút kinh ngạc nào khi bắt gặp ánh mắt đầy suy tư của Lâm Nhất. Dường như ông đã biết sự hiện diện của Lâm Nhất từ lâu, và chỉ chờ đợi một khoảnh khắc thích hợp để cất lời. Không một câu hỏi thăm, không một lời phán xét, ông chỉ nhẹ nhàng cất tiếng, giọng nói trầm tĩnh, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của ngôi miếu, từng câu chữ như rót vào tâm hồn đang khô cằn của Lâm Nhất.

“Người trẻ, tâm ưu phiền, mắt đượm sầu.” Cổ Mộc Thiền Sư nói, giọng ông ôn hòa như làn gió thoảng, nhưng lại chứa đựng một sức nặng khó tả, “Hồng trần vốn là bể khổ, nhưng cũng là nơi khai mở trí tuệ.”

Lâm Nhất giật mình, không ngờ vị Thiền Sư lại có thể nhìn thấu nỗi lòng hắn một cách dễ dàng đến vậy. Hắn cúi đầu, không dám đối diện với ánh mắt trong trẻo ấy. Những lời của Thiền Sư không phải là một câu hỏi, mà là một lời khẳng định, một sự thấu hiểu sâu sắc về trạng thái tâm hồn hắn. Hắn cảm thấy một sự nhẹ nhõm mơ hồ, như thể gánh nặng trong lòng đã được sẻ chia.

“Con đường ngươi đi, vốn là con đường tìm kiếm chân lý.” Cổ Mộc Thiền Sư tiếp lời, đôi mắt vẫn nhìn thẳng vào Lâm Nhất, nhưng không hề gây áp lực. “Nhưng chân lý không phải lúc nào cũng hiển hiện rõ ràng, nó thường ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, nhưng cũng vạn vật vô thường, tụ tán có số. Buông bỏ chấp niệm, là giải thoát cho chính mình. Không phải để quên đi, mà là để thấu hiểu. Thấu hiểu rồi, ta sẽ tìm thấy sức mạnh trong chính sự vô thường ấy.”

Những lời của Thiền Sư như một luồng gió mát thổi qua tâm hồn đang cháy bỏng của Lâm Nhất. "Buông bỏ chấp niệm..." Hắn đã luôn bám víu vào nỗi đau, vào khao khát báo thù. Liệu đó có phải là một chấp niệm? "Không phải để quên đi, mà là để thấu hiểu." Câu nói này đánh động sâu sắc vào tâm can hắn. Hắn không thể quên đi những người đã khuất, nhưng hắn có thể thấu hiểu lẽ vô thường, thấu hiểu rằng sự sống và cái chết là một phần của quy luật tự nhiên.

“Buông bỏ… thấu hiểu… liệu có thực sự là sức mạnh?” Lâm Nhất không kìm được, khẽ thì thầm trong lòng, câu hỏi này vừa là sự hoài nghi, vừa là một khao khát tìm kiếm lời giải đáp. Hắn đã trải qua quá nhiều mất mát, quá nhiều sự bất lực. Hắn cần sức mạnh để bảo vệ, để thay đổi. Nhưng sức mạnh mà Thiền Sư nói đến, liệu có phải là thứ sức mạnh mà hắn đang tìm kiếm?

Cổ Mộc Thiền Sư mỉm cười hiền từ, như thể đọc được suy nghĩ của Lâm Nhất. “Chân đạo không ở đâu xa, mà ở ngay trong tâm mỗi người. Tiên không phải là phép thuật thần thông hay địa vị cao sang, mà là sự an nhiên tự tại, là lòng trắc ẩn, là sự thấu hiểu vạn vật. Ngươi tìm kiếm sức mạnh để bảo vệ, hay để hủy diệt?”

Câu hỏi cuối cùng của Thiền Sư vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như một tiếng chuông cảnh tỉnh. Lâm Nhất nhắm mắt lại, hít thở sâu. Hắn nhớ lại những lời của Mộ Dung Uyển Nhi, những lời dạy của Lão Đạo Quán Chủ. Tất cả đều hướng về một điều: sức mạnh đích thực không nằm ở phép tắc, mà nằm ở chính cái tâm. Hắn đã từng nghĩ rằng sức mạnh là phương tiện duy nhất để bảo vệ, nhưng có lẽ, hắn đã nhầm lẫn giữa sức mạnh của hủy diệt và sức mạnh của kiến tạo.

Hơi ấm từ chiếc bình linh dược trong tay hắn dường như cũng mạnh mẽ hơn, hòa quyện cùng sự bình yên mới mẻ đang len lỏi vào tâm hồn hắn. Đó là hơi ấm của tình người, của sự quan tâm, của một tia hy vọng. Nó không phải là sức mạnh để chiến đấu, mà là sức mạnh để chữa lành, để vực dậy.

Lâm Nhất mở mắt, nhìn về phía Cổ Mộc Thiền Sư. Ánh mắt hắn không còn vẻ bối rối tột cùng, mà thay vào đó là sự tĩnh lặng hơn, một sự chấp nhận mơ hồ. Hắn vẫn còn nhiều nghi vấn, nhiều trăn trở. Con đường phía trước vẫn còn mịt mờ. Nhưng ít nhất, những lời của Cổ Mộc Thiền Sư đã mở ra cho hắn một hướng đi mới, một tia sáng yếu ớt nhưng kiên cường giữa màn đêm. Hắn bắt đầu hiểu rằng, con đường "Vô Tiên" không phải là từ bỏ thế giới, mà là sống giữa thế giới với một trái tim thanh tịnh, một tâm hồn kiên cường. Sức mạnh đích thực, có lẽ, không nằm ở việc sở hữu bao nhiêu phép thuật, mà ở việc có thể duy trì được lòng nhân ái, sự thấu hiểu và bình an ngay cả khi đối mặt với hồng trần gian nan nhất. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chính cái chân tâm ấy, mới là cội nguồn của mọi sức mạnh, mọi chân lý.

Lâm Nhất không trả lời Thiền Sư bằng lời, mà chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu đầy sự tôn kính và thấu hiểu. Hắn biết, hành trình tìm kiếm sức mạnh để bảo vệ những người hắn yêu thương, để đối mặt với Tà Đạo Sĩ Mù và thế lực Hắc Y Nhân, sẽ không hề dễ dàng. Nhưng giờ đây, hắn có một la bàn mới, một kim chỉ nam cho tâm hồn mình. Hắn sẽ không buông xuôi, mà sẽ tìm kiếm một loại sức mạnh khác, một loại sức mạnh đến từ sự kiên cường của tâm hồn, từ lòng trắc ẩn và sự thấu hiểu vạn vật. Con đường "Vô Tiên" mà hắn từng theo đuổi, giờ đây, đã được soi sáng bởi những lời của Cổ Mộc Thiền Sư, trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn sẽ tìm thấy sức mạnh đích thực trong chính sự an nhiên tự tại, trong chính con người mình, chứ không phải trong bất kỳ phép tắc hay quyền lực nào bên ngoài.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ