Vô tiên chi đạo
Chương 23

Bàn Cờ Hồng Trần và Lưỡi Kiếm Chính Nghĩa

4618 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất tiếp tục hành trình chiêm nghiệm sau khủng hoảng niềm tin, bắt đầu quan sát sâu sắc hơn về cuộc sống và sự đối lập giữa thiện lương của người dân và tàn bạo của cường hào.,Củng cố quyết tâm của Lâm Nhất trong việc tìm kiếm 'công cụ' để bảo vệ những người yếu thế, không chỉ bằng lòng trắc ẩn mà còn bằng hành động hiệu quả.,Giới thiệu nhân vật Tuyết Hoa Nữ (Cẩm Tú) như một hình mẫu của hành động chính nghĩa, đồng thời giới thiệu Người Đánh Cờ Vây (Quân Sư) mang đến góc nhìn chiến lược.,Đưa Lâm Nhất và đồng đội đến địa điểm Thạch Lâm, nơi diễn ra các sự kiện quan trọng.,Thúc đẩy mạch truyện 'rising_action' bằng cách cho Lâm Nhất chứng kiến và nhận thức rõ ràng hơn về các hình thái của bất công và cách đối phó.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Tiểu Hổ, Thằng Bé Mồ Côi (A Tứ), Tuyết Hoa Nữ (Cẩm Tú), Người Đánh Cờ Vây (Quân Sư), Lão Nông Phu (Trần Bá), Pháp Sư Trốn Nợ (Lão Cốt)
Mood: Trầm tư, chiêm nghiệm, căng thẳng (ở cảnh xung đột), kiên định, hy vọng.
Kết chương: [object Object]

Những bức tường đá xám xịt của Thạch Bích Quan dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho một cảnh tượng thiên nhiên hoang sơ, hùng vĩ hơn. Lâm Nhất không dừng lại ở cửa ải, nơi những tiếng rao lừa lọc của Lão Cốt vẫn còn văng vẳng trong gió. Hắn biết, ở lại đó chỉ khiến tâm trí hắn thêm phần xao động, và cái "công cụ" hắn đang tìm kiếm không thể nằm trong vòng xoáy của những tranh chấp vụn vặt, nông cạn. Bước chân hắn dẫn dắt Tô Mạt Nhi, A Tứ và Tiểu Hổ rẽ vào một con đường mòn ẩn khuất giữa những khối đá khổng lồ, sâu hun hút vào lòng Thạch Lâm, nơi những cột đá vươn mình lên trời cao như những ngón tay khổng lồ của một vị thần đang vươn ra chạm vào mây trời.

Ánh nắng ban trưa xuyên qua những kẽ đá hẹp, tạo thành những dải sáng lấp lánh như dát vàng trên nền đá xám bạc, rồi lại tan biến vào những khoảng tối hun hút, bí ẩn. Những vách đá dựng đứng, bị phong hóa bởi hàng vạn năm gió sương, mang đủ hình thù kỳ dị, lúc như chim bay cá lượn, lúc lại hóa thành những pho tượng thần linh uy nghi, trầm mặc. Gió len lỏi qua các khe hở, tạo nên những âm thanh kỳ lạ, lúc như tiếng thì thầm của ngàn xưa vọng lại, lúc lại giống tiếng nức nở của một linh hồn lạc lối, rồi lại hóa thành tiếng rít gào thê lương như một bản hòa tấu bất tận của thiên nhiên. Mùi đá lạnh, mùi đất khô hanh hòa quyện với chút ẩm ướt của rêu phong ẩn mình trong bóng râm, tạo nên một hương vị đặc trưng, hoang dã. Bầu không khí trong lành, tinh khiết nhưng phảng phất một vẻ u tịch, khiến lòng người bỗng trở nên nhẹ nhõm hơn, nhưng đồng thời cũng dấy lên một nỗi cô đơn khó tả.

Lâm Nhất bước đi chậm rãi, đôi mắt đen láy của hắn không ngừng quét nhìn xung quanh, không phải để tìm kiếm lối đi, mà là để chiêm nghiệm. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt sần sùi, lạnh lẽo của một cột đá, cảm nhận sự vững chãi, kiên cường của tạo hóa. Trong tâm trí hắn, những câu hỏi vẫn luẩn quẩn không ngừng. "Công cụ đó là gì?" "Làm sao để bảo vệ những điều lương thiện, những mảnh đời bé nhỏ yếu ớt giữa cái hồng trần gian nan này?" Từ sau khi rời khỏi U Cốc, hắn đã phần nào tìm lại được sự tĩnh tâm, nhưng cái mâu thuẫn giữa lòng trắc ẩn và sự bất lực vẫn còn đó, day dứt khôn nguôi. Hắn đã thấy Lão Cốt lợi dụng lòng tin và nỗi sợ hãi của người dân để trục lợi, một thứ cường quyền không bằng bạo lực mà bằng sự thao túng, lừa bịp. Nó cũng tàn nhẫn không kém, thậm chí còn độc địa hơn bởi nó ăn mòn từ bên trong, khiến con người mất đi niềm tin vào bản thân và vào những điều tốt đẹp.

Lâm Nhất không khỏi nhớ lại lời của Vân Du Đạo Nhân, về "tiên đạo" không nằm ở thần thông hay hệ thống tu luyện, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần. Hắn đã trải qua quá nhiều gian nan, đã chứng kiến quá nhiều cảnh đời. Hắn đã hiểu được phần nào cái ý nghĩa của "tiên đạo tại tâm". Nhưng để cái "tâm" ấy không chỉ là một ngọn lửa le lói trong đêm tối, mà có thể trở thành ánh sáng dẫn lối, soi rọi cho những tâm hồn lạc lối, hắn cần một thứ gì đó hữu hình hơn, một "công cụ" để biến ý chí thành hành động, để bảo vệ những giá trị mà hắn tin tưởng. Hắn quan sát những người dân địa phương thỉnh thoảng đi ngang qua, những gương mặt khắc khổ in hằn dấu vết của nắng gió và lo toan, những đôi mắt chất phác nhưng ẩn chứa sự kiên cường đến lạ. Họ mưu sinh giữa những hiểm nguy của Thạch Lâm, đôi khi là những tiếng động lạ từ sâu trong khe đá, đôi khi là những ánh mắt cảnh giác khi nhìn thấy người lạ. Những con người ấy, họ sống một cuộc đời giản dị, không cầu mong gì nhiều ngoài sự bình an, nhưng ngay cả điều đó cũng trở nên xa xỉ. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình," Lâm Nhất khẽ niệm thầm. "Tình đó, liệu có đủ sức chống lại vô tình?"

Tô Mạt Nhi bước bên cạnh hắn, ôm chặt A Tứ đang rụt rè nép vào lòng. Thằng bé vẫn còn ám ảnh bởi những gì đã thấy, nhưng ánh mắt nó đã bớt đi phần nào sự sợ hãi, thay vào đó là sự tò mò non nớt khi nhìn ngắm cảnh vật xung quanh. Nàng nhẹ nhàng xoa đầu A Tứ, đôi lúc lại liếc nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đầy sự lo lắng. Nàng cảm nhận được sự giằng xé trong lòng hắn, cái trăn trở không lời mà hắn vẫn mang theo.

"Huynh lại suy nghĩ gì sao, Lâm Nhất?" Nàng khẽ hỏi, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự quan tâm. Nàng biết hắn đang tìm kiếm điều gì đó, một thứ quan trọng hơn cả phép thuật hay sức mạnh.

Lâm Nhất dừng lại bên một tảng đá lớn, ánh mắt nhìn xa xăm về phía chân trời bị che khuất bởi những cột đá trùng điệp. Gió lùa qua mái tóc hắn, khẽ bay bay vài sợi. Hắn thở dài, một tiếng thở dài mang theo bao nỗi niềm chất chứa.

"Ta đang nghĩ về những gì đã thấy, và những gì ta có thể làm..." Hắn trầm giọng, lời nói chậm rãi như thể đang tự vấn chính mình, "Công cụ đó là gì? Sức mạnh? Hay là một thứ khác... một thứ gì đó sâu xa hơn, bền vững hơn?" Hắn quay sang nhìn Tô Mạt Nhi, đôi mắt hắn vẫn mang vẻ trầm tư nhưng đã ít đi sự hoài nghi, thay vào đó là một sự tìm tòi, khao khát. "Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán. Nhưng những dòng nước kia, những đám mây kia, chúng vẫn tìm được con đường của riêng mình. Con đường của ta, công cụ của ta... là gì đây?"

Tô Mạt Nhi siết chặt tay A Tứ, ánh mắt nàng nhìn hắn đầy thấu hiểu. Nàng không biết câu trả lời, nhưng nàng tin hắn sẽ tìm thấy. "Không phải là huynh đã tìm thấy rồi sao, Lâm Nhất? Đó là cái tâm của huynh, cái tâm muốn bảo vệ những điều lương thiện, muốn mang lại bình an cho người khác. Chẳng phải đó chính là ngọn nguồn của mọi sức mạnh sao?" Nàng nói, giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng lại chứa đựng một niềm tin mãnh liệt, như một dòng suối mát lành xoa dịu tâm hồn hắn. "Chỉ cần cái tâm ấy không thay đổi, huynh nhất định sẽ tìm được con đường, tìm được công cụ để thực hiện điều huynh muốn."

Lâm Nhất khẽ gật đầu, một nụ cười mờ nhạt thoáng hiện trên môi. Lời nói của Tô Mạt Nhi, tuy giản dị nhưng lại như một tia sáng nhỏ nhoi, xua đi phần nào những vẩn đục trong lòng hắn. Hắn không nói gì thêm, chỉ tiếp tục bước đi, nhưng bước chân đã trở nên kiên định hơn, ánh mắt đã có thêm phần nào sự hy vọng. Tiểu Hổ trung thành đi bên cạnh hắn, thỉnh thoảng lại dụi đầu vào chân hắn, như một lời động viên thầm lặng. Thạch Lâm tiếp tục mở ra những cảnh tượng mới, và Lâm Nhất biết, hành trình tìm kiếm của hắn mới chỉ bắt đầu.

***

Khi mặt trời bắt đầu ngả về phía tây, nhuộm đỏ cả một góc trời, Tô Mạt Nhi và A Tứ đã thấm mệt. Lâm Nhất quyết định dừng chân nghỉ ngơi trong một khe đá rộng rãi, khuất gió. Hắn nhóm một đống lửa nhỏ, ánh lửa bập bùng xua đi cái lạnh đang dần thấm vào không khí. Trong lúc Tô Mạt Nhi và A Tứ quây quần bên đống lửa, Lâm Nhất lại tiếp tục đi loanh quanh, đôi mắt hắn vẫn không ngừng quan sát. Hắn muốn tìm một nguồn nước, và hơn hết, hắn muốn tìm kiếm những lời giải đáp cho những trăn trở trong lòng.

Ánh chiều tà hắt lên những vách đá, tạo nên những bóng đổ dài ngoằn ngoèo, khiến Thạch Lâm càng thêm phần kỳ vĩ và bí ẩn. Gió vẫn rít qua các khe đá, mang theo hơi lạnh của đêm sắp về. Đi sâu hơn vào một hẻm đá hẹp, Lâm Nhất bất ngờ phát hiện một cảnh tượng đặc biệt. Dưới chân một cột đá khổng lồ, nơi ánh sáng hoàng hôn chỉ còn le lói, một ông lão đang trầm tư ngồi bên một phiến đá phẳng. Trên phiến đá đó, không phải là một bức tranh hay một bản khắc nào, mà là một bàn cờ vây được vẽ bằng than hoặc mực, với những quân cờ đen trắng làm từ đá cuội. Ông lão, với khuôn mặt trầm tư, râu tóc gọn gàng điểm bạc, mặc một bộ áo vải giản dị, toát lên một vẻ thấu suốt, thoát tục. Hắn chính là Người Đánh Cờ Vây, hay còn được gọi là Quân Sư, một nhân vật ít ai biết đến nhưng lại ẩn chứa trí tuệ sâu sắc.

Lâm Nhất không vội tiến đến, hắn lặng lẽ đứng từ xa quan sát, không muốn phá vỡ sự tĩnh lặng của khoảnh khắc ấy. Ông lão không để ý đến sự hiện diện của hắn, đôi mắt tinh anh của y chỉ tập trung vào bàn cờ, như thể cả thế giới thu nhỏ lại trong những đường kẻ ngang dọc và những quân cờ đen trắng kia. Y khẽ đưa tay, đặt một quân cờ trắng xuống một vị trí trống, rồi lại khẽ thở dài, tay vuốt chòm râu.

"Cờ vây là cuộc đời, mỗi quân cờ đều mang một số phận," Quân Sư khẽ lẩm bẩm, giọng nói trầm tĩnh, vang vọng nhẹ trong không gian yên tĩnh của Thạch Lâm. "Kẻ mạnh không hẳn thắng, kẻ biết nhìn xa trông rộng mới là người nắm giữ cuộc chơi. Một quân cờ đặt xuống, không chỉ là một nước đi, mà là một sự lựa chọn, một sự đánh đổi. Nó có thể mở ra một thế cờ mới, cũng có thể khép lại một cơ hội ngàn vàng. Nhìn xa trông rộng... đó không chỉ là nhìn thấy vài bước đi kế tiếp, mà là nhìn thấy toàn cục, nhìn thấy cái đạo của trời đất, cái lẽ của nhân sinh ẩn chứa trong từng giao điểm."

Lâm Nhất lắng nghe từng lời, từng chữ, như thể mỗi âm thanh đều là một mảnh ghép của câu trả lời mà hắn đang tìm kiếm. Ánh mắt hắn chìm vào bàn cờ, cố gắng thấu hiểu những ẩn ý sâu xa. Hắn thấy những quân cờ đen trắng đan xen vào nhau, tạo thành những vòng vây, những thế trận phức tạp. Có những quân cờ đứng riêng lẻ, cô độc, nhưng lại có sức mạnh tiềm tàng. Có những quân cờ hợp lại thành một thế lớn, mạnh mẽ, nhưng cũng dễ bị cô lập, cắt đứt. Hắn nhớ lại những thất bại của mình, khi lòng tốt đơn thuần, khi sự bộc phát cảm xúc đã dẫn đến những hậu quả không lường. Phải chăng, cái "công cụ" hắn đang tìm kiếm, không chỉ là sức mạnh vật chất, mà còn là trí tuệ, là khả năng "nhìn xa trông rộng" như lời Quân Sư nói?

"Nhìn xa trông rộng... liệu đó có phải là 'công cụ'?" Lâm Nhất tự nhủ thầm trong lòng, giọng nói vang vọng trong tâm trí hắn. "Không phải chỉ là lòng trắc ẩn, không phải chỉ là sự bộc phát. Mà là một cái nhìn thấu đáo, một sự tính toán, một chiến lược để bảo vệ những điều mình muốn bảo vệ." Hắn cảm thấy như một bức màn che mờ đang dần được vén lên trong tâm trí mình. Cờ vây không phải là một trò chơi đơn thuần, nó là một phép ẩn dụ cho cuộc đời, cho những quyết định, những lựa chọn mà mỗi người phải đối mặt. Mỗi quân cờ, mỗi nước đi đều ảnh hưởng đến vận mệnh của toàn cục. Và trong cái hồng trần gian nan này, đôi khi, một nước đi sai lầm có thể dẫn đến những hậu quả bi thảm khôn lường.

Quân Sư khẽ cười, nụ cười ẩn chứa bao sự từng trải. Y không nhìn Lâm Nhất, nhưng dường như y cảm nhận được sự hiện diện của hắn, cảm nhận được những suy nghĩ đang cuộn trào trong tâm trí vị tiểu đạo sĩ trẻ tuổi. "Mỗi người đều là một quân cờ trên bàn cờ hồng trần này. Có kẻ muốn làm quân chủ, có kẻ muốn làm quân sĩ, có kẻ chỉ mong làm quân tốt. Nhưng dù là quân cờ nào, cũng cần phải hiểu rõ vị trí của mình, hiểu rõ thế cục, hiểu rõ đối thủ. Không thể chỉ dựa vào sức mạnh đơn thuần, mà phải dựa vào trí tuệ, vào sự kiên nhẫn, vào khả năng hóa giải những hiểm nguy và biến cơ thành vận."

Lời nói của Quân Sư như một dòng nước mát lành, thấm sâu vào tâm hồn đang khô cằn của Lâm Nhất. Hắn bỗng cảm thấy một sự nhẹ nhõm lạ thường. Cái "công cụ" hắn tìm kiếm không phải là một thứ phép thuật thần thông nào đó, mà là một sự chuyển hóa từ bên trong, một sự trưởng thành về mặt nhận thức và trí tuệ. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm," hắn lại nhớ đến một câu nói cũ. Chân tâm ấy, cần được dẫn lối bởi trí tuệ, cần được bảo vệ bằng sự kiên cường và khả năng nhìn thấu vạn vật. Hắn đứng đó, lặng lẽ nhìn Quân Sư tiếp tục ván cờ của mình, mỗi nước đi đều như một bài học vô giá. Ánh hoàng hôn dần tắt, để lại một màu tím than u tịch trên những vách đá, nhưng trong lòng Lâm Nhất, một tia sáng mới đã bừng lên, soi rọi con đường phía trước.

***

Màn đêm buông xuống Thạch Lâm, mang theo một luồng gió lạnh buốt thấu xương. Ánh lửa bập bùng của đống lửa nhỏ không đủ để xua đi hết sự u ám đang bao trùm. Tô Mạt Nhi và A Tứ đã dựa vào nhau ngủ thiếp đi, Tiểu Hổ nằm cuộn tròn cạnh đống lửa, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu cảnh giác. Lâm Nhất vẫn ngồi đó, đôi mắt trầm tư nhìn vào ngọn lửa, trong lòng vẫn còn vương vấn những lời của Quân Sư. Hắn đang cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép triết lý, những bài học cay đắng mà hắn đã trải qua, để định hình lại con đường của chính mình. Hắn biết, tiên đạo không thể là một con đường bằng phẳng, mà phải là một cuộc đấu tranh không ngừng nghỉ với những thế lực áp bức, với những cái "tà đạo" ẩn mình dưới nhiều hình thái khác nhau trong hồng trần.

Bất chợt, một tiếng la thất thanh vang lên, xé tan màn đêm tĩnh mịch của Thạch Lâm. Tiếng la ấy nhanh chóng bị át đi bởi những tiếng quát tháo dữ dằn, tiếng giằng co và tiếng đánh đập thô bạo. Lâm Nhất lập tức bừng tỉnh, đôi mắt hắn ánh lên vẻ cảnh giác. Hắn vội vàng đứng dậy, Tô Mạt Nhi cũng giật mình tỉnh giấc, ôm chặt lấy A Tứ đang hoảng sợ. Tiểu Hổ gầm gừ, bộ lông dựng đứng, sẵn sàng lao về phía phát ra tiếng động.

"Có chuyện gì vậy, Lâm Nhất?" Tô Mạt Nhi lo lắng hỏi, giọng nói nàng run run. A Tứ nép sâu vào lòng nàng, đôi mắt nó mở to, đầy sợ hãi.

Lâm Nhất không trả lời, hắn nhanh chóng men theo những khe đá, hướng về phía phát ra âm thanh. Càng đến gần, hắn càng nghe rõ hơn những tiếng la ó, tiếng cầu xin thảm thiết của người dân. "Thủ hạ của Lão Cốt!" Lâm Nhất lẩm bẩm, trong lòng dâng lên một nỗi căm phẫn khó tả. Hắn biết chúng vẫn còn quanh quẩn ở khu vực này, tiếp tục hành vi trấn lột, lừa gạt của mình.

Ẩn mình sau một tảng đá lớn, Lâm Nhất nhìn thấy một cảnh tượng đau lòng. Một nhóm khoảng năm, sáu tên thủ hạ của Pháp Sư Trốn Nợ (Lão Cốt), với vẻ mặt hung tợn, đang vây quanh một vài người dân địa phương. Trong số đó, hắn nhận ra Lão Nông Phu Trần Bá, với tấm lưng còng và đôi tay chai sần. Trần Bá và những người khác đang bị đánh đập tàn nhẫn, chúng giật lấy những túi lương thực ít ỏi, những đồng tiền mồ hôi nước mắt mà họ đã chắt chiu. Mùi mồ hôi, mùi đất và cả mùi tanh nhẹ của sợ hãi và máu phảng phất trong không khí lạnh lẽo.

"Mau giao nộp linh thạch! Kẻ nào chống đối, đừng trách ta không khách khí!" Một tên thủ hạ gã Lão Cốt quát lên, bàn tay thô bạo tát vào mặt một lão nông phu khác, khiến y ngã lăn ra đất. "Pháp Sư Lão Cốt nhà ta đã nói, Thạch Lâm này âm khí nặng nề, không có tiền lễ trấn yểm, các ngươi đừng hòng sống sót! Mau đưa hết ra đây, hoặc là đừng trách chúng ta vô tình!"

"Các người... đừng quá đáng!" Lão Nông Phu Trần Bá yếu ớt phản kháng, khuôn mặt y đã sưng vù, nhưng đôi mắt y vẫn ánh lên sự kiên cường của một người đã quen với gian khổ. Y cố gắng bảo vệ một chiếc túi vải cũ kỹ, nơi có lẽ chứa toàn bộ tài sản của gia đình.

Lâm Nhất nhìn cảnh tượng ấy, nỗi giằng xé trong lòng hắn lại trỗi dậy mạnh mẽ. Hắn muốn lao ra, muốn ngăn cản những kẻ cường hào tàn ác này. Lòng trắc ẩn trong hắn gào thét, thúc giục hắn hành động. Nhưng nỗi sợ hãi về thất bại, về việc lặp lại bi kịch ở Thanh Khê Thôn, về việc làm mọi thứ trở nên tồi tệ hơn lại kìm hãm hắn. Hắn nhớ lại những lời của Vân Du Đạo Nhân, về sự bất lực khi không có công cụ, không có trí tuệ. Hắn siết chặt nắm tay, các khớp ngón tay trắng bệch. Ánh mắt hắn dao động giữa sự phẫn nộ bùng cháy và nỗi bất lực ngập tràn.

Tô Mạt Nhi, đứng sau lưng hắn, cũng chứng kiến tất cả. Nàng nắm chặt lấy tay hắn, bàn tay nàng lạnh toát, run rẩy. Ánh mắt nàng vừa sợ hãi trước cảnh bạo lực, vừa thôi thúc, như muốn nói: "Lâm Nhất, chúng ta phải làm gì đó!" A Tứ, nhút nhát nép vào lòng Tô Mạt Nhi, không dám nhìn thẳng, đôi mắt nó nhắm nghiền, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt gầy gò. Tiểu Hổ gầm gừ liên hồi, toàn thân nó căng cứng, sẵn sàng tấn công bất cứ lúc nào, nhưng Lâm Nhất vẫn giữ chặt nó, không cho phép nó hành động bộc phát.

"Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm..." Lâm Nhất thầm niệm, nhưng cái chân tâm ấy, trong giờ phút này, dường như lại trở nên vô dụng, yếu ớt đến lạ. Hắn ghét cái cảm giác bất lực này, cái cảm giác khi đứng trước bất công mà không thể làm gì. Hắn đã tự hứa với bản thân sẽ tìm ra "công cụ" để bảo vệ những điều lương thiện, nhưng công cụ đó ở đâu? Liệu hắn có đủ trí tuệ để "nhìn xa trông rộng" như lời Quân Sư nói, để không hành động một cách mù quáng, để không gây ra hậu quả tồi tệ hơn? Câu hỏi ấy như một gánh nặng đè lên vai hắn, khiến hắn chìm sâu vào sự giằng xé nội tâm.

***

Màn đêm Thạch Lâm trở nên lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Tiếng gió rít gào qua những khe đá như tiếng khóc than của đất trời, xen lẫn với tiếng đánh đập, tiếng rên rỉ của người dân vô tội. Tên thủ hạ của Lão Cốt đang định giáng một đòn chí mạng vào Trần Bá, khi ông lão cố gắng bám víu vào chiếc túi vải cuối cùng của mình. Trong khoảnh khắc ấy, khi Lâm Nhất đang giằng xé dữ dội giữa lý trí và cảm xúc, khi nỗi bất lực lên đến đỉnh điểm, một sự kiện bất ngờ đã xảy ra.

Từ trong bóng tối của một khe đá hẹp, một bóng người mảnh mai nhưng đầy khí chất bất ngờ vụt ra, nhanh như chớp. Đó là một nữ nhân, mặc bộ y phục lam nhạt thanh thoát, mái tóc đen dài bay trong gió. Trong tay nàng là một cây trường thương dài, ánh bạc lóe lên lạnh lẽo dưới ánh trăng vừa hé lộ sau những đám mây. Nàng chính là Tuyết Hoa Nữ, hay còn được biết đến với tên Cẩm Tú, một nữ hiệp hành tẩu giang hồ, chuyên trừ gian diệt ác.

"Nếu trời không có mắt, chúng ta phải tự mở mắt cho mình! Kẻ nào dám ức hiếp dân lành dưới tay ta?!" Giọng nói của nàng trong trẻo nhưng đầy uy lực, vang vọng khắp Thạch Lâm, khiến cả đám thủ hạ Lão Cốt và những người dân bị hại đều giật mình, ngẩng đầu nhìn lên.

Đám thủ hạ chưa kịp định thần, Tuyết Hoa Nữ đã ra tay. Trường thương trong tay nàng múa lên như rồng bay phượng múa, uyển chuyển mà sắc bén. Nàng không dùng những chiêu thức hoa mỹ, mà là những đòn đánh dứt khoát, hiệu quả, nhắm thẳng vào những điểm yếu của đối thủ. Tiếng vũ khí va chạm chan chát vang lên, xen lẫn tiếng la hét kinh hoàng của đám thủ hạ. Cẩm Tú không hề chần chừ hay do dự. Ánh mắt nàng kiên định, toát lên lý tưởng về sự công bằng, về chính nghĩa mà nàng theo đuổi. Cùng lúc đó, hai bóng người khác cũng xuất hiện, cũng mặc y phục màu lam nhạt, hỗ trợ nàng, nhanh chóng đẩy lùi đám thủ hạ của Lão Cốt. Chúng không phải là những kẻ giỏi giao chiến, chỉ quen ỷ mạnh hiếp yếu, nên nhanh chóng bị đánh tan tác, hoảng loạn bỏ chạy.

Lâm Nhất đứng đó, bất động, đôi mắt hắn mở to, dõi theo từng cử động của Tuyết Hoa Nữ. Nàng không hề có vẻ gì là một tu sĩ với thần thông quảng đại, nhưng hành động của nàng lại dứt khoát, mạnh mẽ, và hiệu quả đến lạ thường. Hắn thấy được sự thành thạo trong từng chiêu thức, sự kiên cường trong ánh mắt, và một ý chí bất khuất không gì có thể lay chuyển. Nàng không chỉ có lòng trắc ẩn, mà nàng còn có "công cụ" để thực hiện lòng trắc ẩn ấy. Công cụ đó không phải là phép thuật, mà là sự luyện tập, là kỹ năng, là ý chí sắt đá, là sự kiên cường để đứng lên bảo vệ những điều mình tin tưởng.

Trần Bá và những người dân khác, tuy còn bàng hoàng và đau đớn, nhưng đều nhìn Tuyết Hoa Nữ với ánh mắt đầy biết ơn và ngưỡng mộ. Ánh trăng chiếu rọi lên bóng dáng mảnh mai nhưng khí chất ngút trời của nàng, như một vị thần hộ mệnh giáng trần giữa hồng trần gian nan.

"Các vị có sao không?" Tuyết Hoa Nữ cất giọng hỏi, nàng không hề kiêu ngạo mà đầy sự quan tâm. Nàng đưa tay đỡ Trần Bá dậy, ánh mắt nàng quét một lượt qua những người dân bị thương, tràn đầy lòng trắc ẩn.

Lâm Nhất vẫn đứng yên quan sát, nhưng trong lòng hắn, một trận bão táp đã lắng xuống. Sự giằng xé nội tâm đã tan biến, thay vào đó là một sự thấu hiểu sâu sắc. Lời nói của Quân Sư về "nhìn xa trông rộng" và hành động của Tuyết Hoa Nữ đã hợp lại, tạo thành một lời giải đáp hoàn chỉnh cho những trăn trở của hắn. Hắn bỗng hiểu ra rằng, cái "công cụ" mà hắn tìm kiếm không phải là một sức mạnh siêu nhiên nào đó từ trời ban, mà là một sự kết hợp của nhiều yếu tố: lòng trắc ẩn, trí tuệ để nhìn xa trông rộng, và quan trọng nhất, là ý chí kiên cường để hành động, để rèn luyện bản thân, để biến ý niệm thành hiện thực.

"Không phải là sức mạnh đơn thuần... mà là ý chí và hành động!" Lâm Nhất tự nhủ thầm, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết, không còn một chút dao động nào. Hắn nhìn Tuyết Hoa Nữ, như nhìn thấy một hình mẫu, một con đường mà hắn có thể đi theo. Nàng không chỉ có lòng tốt, nàng còn có khả năng bảo vệ lòng tốt ấy. Nàng không chỉ có ý chí, nàng còn có hành động để hiện thực hóa ý chí ấy.

Tô Mạt Nhi và A Tứ cũng ngỡ ngàng nhìn cảnh tượng vừa diễn ra. Sự sợ hãi trong mắt A Tứ đã vơi đi, thay vào đó là sự ngưỡng mộ non nớt. Tô Mạt Nhi khẽ thở phào nhẹ nhõm, nàng nhìn Lâm Nhất, nàng biết, hắn đã tìm thấy điều hắn đang tìm kiếm.

Thạch Lâm vẫn đứng đó, sừng sững, nhưng trong không khí đã không còn sự căng thẳng, sợ hãi. Một tia hy vọng mới đã được thắp lên giữa bóng tối của hồng trần. Lâm Nhất biết, hành trình phía trước sẽ còn nhiều chông gai, nhiều loại cường quyền mới sẽ xuất hiện. Nhưng lần này, hắn sẽ không còn chìm đắm trong sự bất lực nữa. Hắn sẽ tìm kiếm, sẽ học hỏi, để cái "chân tâm" của mình không chỉ là ngọn lửa le lói, mà sẽ trở thành ánh sáng dẫn lối, soi rọi cho những tâm hồn lạc lối giữa hồng trần gian nan này. Hắn đã nhận ra rằng, "tiên đạo tại tâm" không chỉ là tu tâm dưỡng tính, mà còn là hành động, là tìm kiếm một "công cụ" mạnh mẽ hơn để bảo vệ những điều lương thiện, để chống lại những kẻ đang làm tổn hại đến hồng trần. Và con đường ấy, giờ đây, đã hiện rõ hơn bao giờ hết.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ