Ma Đô Phế Tích chìm trong một sự tĩnh mịch đến rợn người. Tiếng cười quái dị của Tà Đạo Sĩ Mù vừa tắt lịm, tan biến vào hư vô cùng với thân ảnh gầy guộc của hắn, để lại một khoảng trống âm u, lạnh lẽo đến tận xương tủy. Âm khí dường như cũng theo hắn rút đi phần nào, nhưng cái lạnh lẽo của tuyệt vọng thì vẫn còn nguyên, thấm đẫm từng thớ đá vụn, từng làn gió rít. Giữa đài tế cổ đổ nát, Lâm Nhất đứng như hóa đá, đôi mắt đen láy sâu thẳm giờ đây đờ đẫn nhìn vào khoảng không vô định, dường như xuyên thấu cả bức màn đêm dày đặc, thấy được những thứ mà người thường chẳng thể nào chạm tới. Hắn run rẩy, không phải vì gió lạnh thấu xương đang luồn qua những khe hở của đạo bào cũ kỹ, mà vì những lời nói cuối cùng của Tà Đạo Sĩ Mù vẫn còn văng vẳng, xoáy sâu vào tâm can hắn như những lưỡi dao tẩm độc. "Ngươi chỉ là một con tốt trong ván cờ lớn hơn, một quân cờ mà 'Chủ nhân' của ta đang rất hứng thú. Ngươi... sẽ là của ta!"
Những lời ấy, ban đầu chỉ là sự đe dọa, giờ đây lại mang một sức nặng ghê gớm, bóp nghẹt lý trí hắn. Cảm giác bất lực, nhỏ bé trước một thế lực vô hình, to lớn hơn nhiều so với tưởng tượng, đang dần xâm chiếm tâm trí Lâm Nhất. Hắn đã tin vào con đường của mình, con đường Vô Tiên, con đường của chân tâm và tình thương, nhưng liệu một con đường nhỏ bé như vậy có thể chống lại được một "ván cờ lớn", một "Chủ nhân" bí ẩn nào đó sao? Sự kiên định vừa nhen nhóm lại bị dập tắt, thay vào đó là một cơn lốc hỗn loạn của tuyệt vọng và hoài nghi. Tâm trí hắn như một chiến trường, nơi những lời nói của Tà Đạo Sĩ Mù trở thành những mũi tên độc, bắn phá vào mọi niềm tin mà hắn đã cố công vun đắp. Hắn nhớ lại những cảnh đời bi thảm đã chứng kiến, những nụ cười tắt ngấm, những tiếng khóc thê lương của hồng trần gian nan mà hắn đã từng ôm ấp ý định cứu vớt. Tất cả giờ đây dường như chỉ là những bằng chứng cho sự yếu đuối, sự bất lực của chính hắn.
Mộ Dung Uyển Nhi đứng sát bên, bàn tay nàng nắm chặt tay hắn, hơi ấm của nàng là sợi dây duy nhất níu giữ hắn khỏi vực sâu tuyệt vọng đang chực chờ nuốt chửng. Nàng cảm nhận được sự lạnh lẽo đang toát ra từ Lâm Nhất, không phải cái lạnh của thân thể, mà là cái lạnh buốt của linh hồn. Đôi mắt trong veo của nàng tràn ngập sự lo lắng, nhưng nàng vẫn cố gắng giữ vững, không để mình suy sụp. Nàng biết, nếu cả nàng cũng ngã xuống, thì Lâm Nhất sẽ không còn điểm tựa nào nữa.
"Lâm Nhất, huynh... huynh đừng nghe hắn! Hắn chỉ muốn huynh sa ngã thôi!" Giọng Mộ Dung Uyển Nhi run rẩy, khẽ khàng như tiếng lá rơi, nhưng lại cố gắng truyền đi một sức mạnh kiên cường. Nàng siết chặt tay hắn hơn, như muốn dùng chính hơi ấm của mình để sưởi ấm linh hồn đang đóng băng của hắn. Mùi hương thanh khiết từ nàng, mùi của thảo dược và một thứ gì đó rất đỗi dịu dàng, cố gắng xua đi mùi ẩm mục, mùi tanh nồng của xác thối và âm khí đang bao trùm Ma Đô Phế Tích.
Lâm Nhất không đáp, chỉ lẩm bẩm, giọng hắn khàn đặc như từ cõi xa xăm vọng về, đầy tuyệt vọng: "Hắn nói đúng... Tiên đạo... hồng trần... tất cả đều là giả dối... ta... ta yếu quá..." Hắn không tin vào những lời mình đang nói, nhưng những lời ấy lại cứ thế tuôn ra, như thể có một thế lực nào đó đang điều khiển, đang gieo rắc sự hoài nghi vào tận cùng tâm trí hắn. Hắn nhớ lại Lão Đạo Quán Chủ, người thầy đã khuất, người đã dạy hắn về đạo lý, về chân tâm. Lão đã ra đi trong đau khổ, không một chút tiên duyên, không một phép thần thông nào có thể cứu vãn. Vậy thì, tiên đạo rốt cuộc là gì? Có thật sự tồn tại một con đường có thể mang lại sự an yên, hay tất cả chỉ là ảo ảnh phù du, một giấc mộng hão huyền giữa cõi trần ai đầy bi kịch này? Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Nhưng liệu chân tâm ấy có đủ sức để chống chọi với phong ba bão táp của hồng trần, chống lại những kẻ đã hoàn toàn vứt bỏ chân tâm để truy cầu sức mạnh tột cùng? Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, và hắn, Lâm Nhất, giờ đây cũng khó đoán được chính mình.
Mắt hắn chợt dừng lại ở Chuỗi Hạt Bồ Đề trên tay, những hạt gỗ đã mòn vẹt vì thời gian và những lần hắn vuốt ve trong lúc suy tư. Nó là biểu tượng của niềm tin, của sự kiên định, của con đường mà hắn đã chọn. Nhưng giờ đây, nó trở nên nặng trĩu, như một gánh nặng không thể chịu đựng nổi. Hắn buông lỏng tay, Chuỗi Hạt Bồ Đề lăn lóc trên nền đất đá lạnh lẽo, tiếng va chạm khô khốc vang lên trong sự tĩnh mịch, như tiếng vỡ tan của một niềm tin nào đó. Hắn không còn sức để giữ nó. Hắn siết chặt tay Mộ Dung Uyển Nhi đến mức nàng đau điếng, nhưng nàng không hề kêu lên, chỉ nhìn hắn bằng ánh mắt đầy bi thương và quyết tâm. Nàng biết, khoảnh khắc này, hắn đang tự đấu tranh với chính mình, với những con quỷ dữ trong tâm hồn. Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Và nàng, Mộ Dung Uyển Nhi, dù không có sức mạnh thần thông, nhưng sẽ là điểm tựa vững chãi nhất cho hắn, sẽ là ngọn đèn dầu lay lắt giữa đêm tối mịt mùng.
Gió rít qua những khe tường đổ nát của Ma Đô Phế Tích, mang theo những âm thanh kỳ dị, như tiếng than khóc yếu ớt của tàn hồn, tiếng xương cốt khô mục va vào nhau. Những công trình được xây từ đá đen hoặc xương cốt đã phong hóa, giờ đây chỉ còn là những bóng ma khổng lồ, in hằn trên nền trời u ám, càng khiến không gian thêm phần rùng rợn và nguy hiểm. Lâm Nhất cảm thấy như mình đang bị những cái bóng ấy nuốt chửng, bị kéo xuống một vực sâu không đáy, nơi mà ánh sáng của chân tâm dường như không còn tồn tại. Hắn là một tiểu đạo sĩ mồ côi, lớn lên trong cảnh thiếu thốn, đã từng chứng kiến vô vàn cảnh đời, từ đó hình thành nên một thế giới quan độc đáo, một nhân cách kiên định và đầy lòng trắc ẩn. Nhưng những lời nói của Tà Đạo Sĩ Mù đã gieo rắc hạt giống nghi ngờ vào mảnh đất tâm hồn ấy, khiến nó trở nên cằn cỗi, mục nát. Hắn tự hỏi, liệu sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn của mình có phải là một gánh nặng, một sự yếu đuối trong cái thế giới tàn khốc này không? Liệu hắn có nên buông bỏ tất cả, để tìm kiếm một con đường khác, một con đường mà hắn có thể làm chủ vận mệnh, không phải chứng kiến thêm bất kỳ bi kịch nào nữa? Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí hắn, không ngừng dày vò, không ngừng đẩy hắn đến bờ vực của sự lựa chọn tột cùng.
***
Càng về đêm, Ma Đô Phế Tích càng chìm sâu vào sự u ám, lạnh lẽo. Sương mù đen đặc bắt đầu bò lan, nuốt chửng mọi thứ, biến cảnh vật thành những hình ảnh mờ ảo, ma quái. Gió lạnh buốt từng cơn, mang theo hơi ẩm và mùi tanh nồng của đất mục, của sự mục ruỗng và cái chết. Trong màn sương đen đặc ấy, một giọng nói lại vang lên trong tâm trí Lâm Nhất, không phải là tiếng nói vật lý, mà là một lời thì thầm đầy mê hoặc, xuyên thẳng vào tận sâu thẳm tâm hồn hắn. Đó là giọng của Tà Đạo Sĩ Mù, giờ đây không còn là lời khiêu khích hay chế nhạo, mà là một lời mời gọi, một lời hứa hẹn về sức mạnh vô biên.
"Ngươi thấy không, Lâm Nhất?" Giọng nói khàn đặc, u ám của Tà Đạo Sĩ Mù vang vọng, như có thể nhìn thấu mọi ngóc ngách trong tâm hồn hắn. "Tiên đạo của chúng là giả dối, chỉ là một trò hề. Ngươi đã chứng kiến quá nhiều, đúng không? Những kẻ tự xưng là Tiên nhân, những giáo phái lớn, chúng đã làm gì khi Lão Đạo Quán Chủ của ngươi ra đi? Khi những người vô tội ở Thôn Vân Thôn phải chịu khổ? Khi A Câm mất đi tiếng nói và đôi tai? Chúng chỉ đứng nhìn, hoặc tệ hơn, chúng là những kẻ gây ra bi kịch. Tiên đạo của chúng... chỉ là sự bóc lột, sự lừa dối, sự trói buộc. Chúng sợ hãi sức mạnh chân chính, sợ hãi những kẻ dám đứng lên phá vỡ quy tắc."
Hình ảnh Lão Đạo Quán Chủ gầy gò, ho khan trong đêm đông lạnh lẽo, rồi gục xuống không một tiếng than thở, hiện lên rõ mồn một trong tâm trí Lâm Nhất. Tiếp đó là những khuôn mặt của người dân Thôn Vân Thôn, đôi mắt hoảng loạn, sự tuyệt vọng khi bị cuốn vào vòng xoáy của ma thuật hắc ám. Rồi hình ảnh A Câm, đứa trẻ câm điếc tội nghiệp, đôi mắt trong veo nhưng đầy ám ảnh bởi những gì nó đã chứng kiến. Tất cả những nỗi đau ấy, những bi kịch ấy, được Tà Đạo Sĩ Mù phóng đại và bóp méo, biến chúng thành ngọn lửa của hận thù, thiêu đốt chút thiện lương còn sót lại trong hắn.
"Còn chần chừ gì nữa?" Giọng Tà Đạo Sĩ Mù tiếp tục mê hoặc, như một con rắn độc đang uốn lượn quanh tâm trí hắn. "Hãy nắm lấy sức mạnh này, sức mạnh để làm chủ vận mệnh, để không ai phải chịu khổ nữa! Ngươi có thể cứu họ, cứu tất cả, chỉ cần buông bỏ cái gọi là 'thiện lương' yếu đuối kia! Ngươi muốn thấy Lão Đạo Quán Chủ sống lại, khỏe mạnh như xưa chứ? Ngươi muốn thấy Thôn Vân Thôn bình yên, những đứa trẻ được vui đùa, không còn nỗi sợ hãi? Ngươi muốn trừng phạt những kẻ đã gây ra tất cả những bi kịch này, những kẻ đã lợi dụng danh nghĩa 'tiên đạo' để gây tội ác? Sức mạnh này... sẽ cho ngươi tất cả!"
Lâm Nhất ôm đầu quỵ xuống, cơ thể run rẩy dữ dội, hơi thở dồn dập. Hắn thấy mình đang đứng trên bờ vực, một bên là con đường "Vô Tiên" đầy gian khổ và mất mát, con đường mà hắn đã tuyên bố là "tìm thấy Tiên trong lòng người, trong hồng trần gian nan này", nhưng giờ đây nó hiện ra như một con đường đầy máu và nước mắt, không lối thoát, không hy vọng. Một bên là con đường tà đạo đầy quyền năng nhưng rực lửa hận thù, một con đường mà hắn có thể làm chủ tất cả, có thể "cứu rỗi" được tất cả, nhưng phải đổi lấy sự mục ruỗng của chính linh hồn mình.
"Không... đó không phải con đường... ta... ta không thể..." Lâm Nhất khó nhọc thốt ra từng tiếng, giọng hắn yếu ớt, như hơi tàn của một ngọn nến trước gió. Hắn muốn kháng cự, muốn hét lên rằng những lời đó là sai trái, rằng hắn sẽ không bao giờ sa ngã. Nhưng tâm trí hắn lại tự động đưa ra những lý lẽ phản bác. Nếu không có sức mạnh, hắn có thể làm được gì? Hắn đã chứng kiến quá nhiều sự bất công, quá nhiều nỗi đau mà hắn không thể ngăn cản. Hắn đã mất đi Lão Đạo Quán Chủ, người duy nhất hắn coi là người thân. Hắn đã bất lực trước sự tàn độc của thế gian. Tiên đạo của hắn, con đường của sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn, đã mang lại cho hắn điều gì ngoài nỗi đau và sự bất lực?
Mộ Dung Uyển Nhi chứng kiến Lâm Nhất quỵ xuống, nàng đau xót đến tột cùng. Nàng muốn ôm lấy hắn, muốn che chở hắn khỏi những lời thì thầm độc ác ấy, nhưng nàng biết, đây là một cuộc chiến mà hắn phải tự mình đối mặt. Nàng chỉ có thể đứng đó, nắm chặt tay hắn, truyền cho hắn chút hơi ấm còn sót lại của nhân gian, chút sức mạnh của tình thương không lời. Đôi mắt nàng đẫm lệ, nhưng nàng vẫn nhìn thẳng vào bóng đêm, như muốn thách thức cái thế lực vô hình đang dày vò Lâm Nhất. Nàng nhớ lại lời Lâm Nhất đã nói: "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và giá trị của một sinh linh không nằm ở sức mạnh thần thông hay địa vị, mà nằm ở chính chân tâm của họ." Nàng tin vào điều đó, tin vào chân tâm của Lâm Nhất. Nhưng liệu hắn có còn tin vào chính mình nữa không?
Những hình ảnh về những người hắn yêu thương, những người hắn muốn bảo vệ cứ thế thay phiên nhau hiện lên trong tâm trí hắn. Lão Đạo Quán Chủ, A Câm, và cả Mộ Dung Uyển Nhi... Nếu hắn có sức mạnh, hắn có thể bảo vệ được tất cả. Hắn sẽ không phải chứng kiến những nụ cười tắt ngấm, những giọt nước mắt lăn dài. Hắn sẽ không phải chịu đựng sự bất lực. Hắn sẽ là người làm chủ vận mệnh, không còn là một quân cờ trong "ván cờ lớn" của kẻ khác. Con đường của hắn, con đường Vô Tiên, đã từng là ánh sáng dẫn lối, giờ đây lại bị bao phủ bởi màn đêm dày đặc của tuyệt vọng. Hắn cảm thấy mình đang bị kéo xuống, bị nhấn chìm trong một thứ bùn lầy của sự hỗn loạn, nơi mà ranh giới giữa thiện và ác, giữa đúng và sai trở nên mờ mịt, không còn rõ ràng.
***
Ánh sáng yếu ớt của bình minh chưa kịp len lỏi qua làn sương đen đặc, Ma Đô Phế Tích vẫn chìm trong bóng tối và cái lạnh thấu xương. Giữa một ngôi đền đổ nát, có vẻ là nơi thờ phụng tà thần xưa kia, Lâm Nhất bị đẩy đến giới hạn cuối cùng. Những cột đá gãy đổ, những bức tượng vô diện mọc rêu phong, tất cả đều gợi lên một cảm giác ghê rợn, cổ kính và đầy rẫy những bí ẩn tà ác. Âm khí nơi đây càng nồng đậm, như thể đang thấm vào từng thớ thịt, từng mạch máu của hắn, cố gắng bóp méo linh hồn hắn.
Trước mắt hắn, không phải là cảnh vật hoang tàn của phế tích, mà là một chuỗi những ảo ảnh chân thực đến rợn người. Lão Đạo Quán Chủ hiện ra, mỉm cười hiền từ, rồi ngay lập tức khuôn mặt ấy biến dạng, đau đớn, gục xuống trong vũng máu. Tiếp theo là khuôn mặt của Mộ Dung Uyển Nhi, đôi mắt trong veo giờ đây ngập tràn sợ hãi, nước mắt lăn dài trên má, nàng đang kêu gọi tên hắn, nhưng không một tiếng nào thoát ra khỏi cổ họng. Những cảnh tượng ấy cứ thế lặp đi lặp lại, như một cuộn phim kinh hoàng chiếu đi chiếu lại trong tâm trí Lâm Nhất, được Tà Đạo Sĩ Mù điều khiển, phóng đại nỗi sợ hãi và cảm giác tội lỗi của hắn.
"Chọn đi, Lâm Nhất!" Giọng Tà Đạo Sĩ Mù lại vang lên, lần này không chỉ mê hoặc mà còn mang theo một sự uy hiếp lạnh lẽo, một sức nặng không thể chối từ. "Vẫn cố chấp giữ cái đạo lý giả tạo kia để rồi nhìn những người ngươi yêu thương bị hủy diệt, hay nắm lấy vận mệnh của chính mình, trở thành kẻ phán xét tối cao? Ngươi đã thấy rồi, cái gọi là 'chân tâm' của ngươi, cái 'Vô Tiên' của ngươi, nó đã bảo vệ được ai? Nó đã làm được gì ngoài việc khiến ngươi phải chứng kiến thêm bi kịch, thêm đau khổ?"
"Ta cho ngươi một cơ hội, một 'món quà' để khởi đầu." Giọng hắn trầm xuống, mang theo một vẻ dụ dỗ khó cưỡng. "Một giao ước, để ngươi có được sức mạnh vô biên, để ngươi có thể thay đổi tất cả. Ngươi sẽ không còn là một quân cờ, mà là người điều khiển ván cờ. Nhưng ngươi phải từ bỏ tất cả những ràng buộc trần thế, những cái gọi là 'tình thương', 'lòng trắc ẩn' yếu đuối kia. Ngươi phải đón nhận bóng tối, để bóng tối trở thành một phần của ngươi, để nó trở thành sức mạnh của ngươi."
Tà Đạo Sĩ Mù tiếp tục, mỗi lời hắn nói đều như một nhát dao đâm vào sâu thẳm tâm can Lâm Nhất. "Hãy tìm đến 'Cổng Bỉ Ngạn' trong ba ngày tới, nếu ngươi đủ dũng khí buông bỏ... Nếu ngươi đủ dũng khí để trở thành một kẻ mạnh, một kẻ không còn bị ràng buộc bởi những định kiến vô nghĩa. 'Chủ nhân' của ta đang đợi ngươi, kẻ sẽ trao cho ngươi quyền năng thực sự, quyền năng vượt qua cả cái gọi là 'tiên giới' hão huyền kia."
Lâm Nhất gần như gật đầu. Cánh tay hắn run rẩy, từ từ đưa ra trong màn đêm, như muốn nắm lấy một thứ gì đó vô hình, một lời hứa hẹn về quyền năng và sự giải thoát khỏi nỗi đau. Ánh mắt hắn mờ mịt, giao động giữa sự tuyệt vọng và một tia hy vọng méo mó về khả năng thay đổi tất cả. Hắn đã quá mệt mỏi với sự bất lực, quá chán chường với con đường đầy gian nan mà hắn đã chọn. Có lẽ, Tà Đạo Sĩ Mù nói đúng. Có lẽ, đây mới là con đường duy nhất để hắn có thể bảo vệ được những gì còn sót lại.
Nhưng đúng lúc ấy, một vòng tay mềm mại, run rẩy ôm chặt lấy hắn từ phía sau. Mộ Dung Uyển Nhi, với tất cả sức lực còn lại của mình, đã níu giữ hắn. Hơi ấm của nàng, mềm mại và quen thuộc, như một tia nắng nhỏ nhoi xuyên qua màn sương đen đặc, chạm vào trái tim hắn. Nàng không nói được nhiều, nàng chỉ khóc, nước mắt nàng thấm ướt đạo bào của hắn, nóng hổi và đầy tuyệt vọng.
"Lâm... Lâm Nhất... xin huynh... đừng..." Giọng nàng thút thít, gần như không thành tiếng, nhưng lại vang vọng trong tâm trí Lâm Nhất như một tiếng chuông cảnh tỉnh. Đó là lời cầu xin cuối cùng, một lời cầu xin bằng cả sinh mệnh của nàng. Mùi hương thanh khiết từ nàng, hơi thở gấp gáp của nàng, tất cả đều là hiện thực, là điểm tựa duy nhất còn sót lại trong cơn bão tố nội tâm của hắn.
Lâm Nhất khựng lại. Cánh tay hắn đưa ra giữa không trung run rẩy, không còn sức để tiến lên hay thu về. Ánh mắt hắn cố gắng thoát khỏi những ảo ảnh của Tà Đạo Sĩ Mù, quay đầu nhìn về phía Mộ Dung Uyển Nhi, nhìn vào đôi mắt đẫm lệ, khuôn mặt tái nhợt nhưng đầy kiên cường của nàng. Hắn không nói một lời nào, nhưng sự giằng xé tột độ hiện rõ trên gương mặt. Một bên là quyền năng vô biên, là khả năng thay đổi số phận, là sự chấm dứt nỗi đau. Một bên là tình thương, là sự sẻ chia, là chân tâm mà hắn đã từng tin tưởng.
Tà Đạo Sĩ Mù, thấy vậy, khẽ cười lạnh. Một nụ cười quái dị, như tiếng vọng từ vực sâu thẳm nhất của địa ngục. Hắn biết, hạt giống đã được gieo. Sự nghi ngờ, sự cám dỗ đã ăn sâu vào tâm trí Lâm Nhất. Dù hắn chưa hoàn toàn sa ngã, nhưng con đường Vô Tiên của hắn đã rạn nứt. Hắn là một quân cờ thú vị, và "Chủ nhân" của hắn sẽ rất hài lòng.
Rồi, thân ảnh cao gầy của Tà Đạo Sĩ Mù dần dần tan biến vào màn đêm, không một tiếng động, chỉ để lại Lâm Nhất chìm trong sự hoang mang, nửa tỉnh nửa mê, giằng xé giữa hai con đường, giữa ánh sáng và bóng tối, giữa lời hứa hẹn về quyền năng và sợi dây tình cảm mỏng manh đang níu giữ hắn. Hắn vẫn đứng đó, cánh tay lơ lửng, tâm trí hỗn loạn, và Mộ Dung Uyển Nhi vẫn ôm chặt lấy hắn, hơi ấm của nàng là ngọn lửa yếu ớt duy nhất chống lại cái lạnh lẽo của Ma Đô Phế Tích, chống lại cơn bão táp đang càn quét linh hồn hắn.