Vô tiên chi đạo
Chương 222

Tâm Ma Thôn Phệ: Lời Hứa Hủy Diệt

2779 từ
Mục tiêu: Đẩy xung đột nội tâm của Lâm Nhất lên đỉnh điểm, khiến hắn chìm sâu vào ảo ảnh do Tà Đạo Sĩ Mù tạo ra.,Khắc họa những ký ức đau buồn và nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của Lâm Nhất, bao gồm mất mát Lão Đạo Quán Chủ và thảm kịch hồng trần.,Giới thiệu 'phiên bản tăm tối' của Lâm Nhất, người đại diện cho con đường báo thù và sức mạnh hủy diệt.,Để Lâm Nhất suýt chấp nhận con đường tà đạo, đẩy hắn đến bờ vực của sự sa ngã hoàn toàn.,Nhấn mạnh sự bất lực tạm thời của Mộ Dung Uyển Nhi trong việc phá vỡ ảo ảnh, làm tiền đề cho hành động cứu vớt quyết định của nàng ở chương sau.,Gieo rắc thêm về sự cám dỗ của 'Cổng Bỉ Ngạn' và 'giao ước' của Tà Đạo Sĩ Mù.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tà Đạo Sĩ Mù, Lão Đạo Quán Chủ, Phiên bản tăm tối của Lâm Nhất, Người dân vô tội
Mood: Tense, emotional, desperate, despairing, psychological horror, suffocating
Kết chương: [object Object]

Đêm đen như mực bao trùm lấy Ma Đô Phế Tích, nuốt chửng lấy từng ánh sao le lói trên vòm trời, chỉ để lại một không gian u uất, nặng nề đến nghẹt thở. Gió lạnh buốt từng hồi rít qua những khe nứt của những bức tường đổ nát, mang theo hơi thở của tử khí và sự mục ruỗng, len lỏi vào tận xương tủy. Không khí đặc quánh mùi đất ẩm mục, mùi tro tàn và một thứ hương vị tanh nồng, khó tả, như thể cả ngàn linh hồn uất hận đang bị giam cầm, oán thán. Sương mù đen đặc cuồn cuộn, không tan, như những dải lụa tang trắng xóa mà đen kịt, vờn quanh thân ảnh Lâm Nhất đang quỵ gối, cơ thể run rẩy bần bật như một cành cây khô trước cơn bão táp.

Đôi mắt hắn vô hồn, mở to nhưng không nhìn thấy gì, chỉ là một khoảng hư không mờ mịt phản chiếu những cơn ác mộng đang giày vò tâm trí. Hơi thở dồn dập, hổn hển, mỗi nhịp thở như một tiếng khóc nấc nghẹn ngào cố thoát ra khỏi lồng ngực đang bị bóp nghẹt. Mộ Dung Uyển Nhi ôm chặt lấy hắn từ phía sau, vòng tay mềm mại cố gắng truyền đi chút hơi ấm yếu ớt giữa cái lạnh lẽo thấu xương. Khuôn mặt nàng tái nhợt, đôi mắt trong veo giờ đây ngấn lệ, phản chiếu nỗi sợ hãi tột cùng khi chứng kiến người mình yêu thương đang dần bị nuốt chửng bởi một thế lực vô hình. Nàng đã cố gắng lay gọi, giọng thút thít yếu ớt, nhưng tất cả đều vô vọng. Tâm trí Lâm Nhất đã bị kéo vào một vòng xoáy ký ức và ảo ảnh, sâu thẳm đến nỗi không một lời nói hay cái chạm tay nào có thể chạm tới.

Trong màn sương đen đặc của tâm thức, hình ảnh Lão Đạo Quán Chủ hiện lên, không phải trong sự an nhiên, hiền từ như những ký ức đẹp đẽ, mà là một cảnh tượng bi thương đến nhói lòng. Sư phụ của hắn, người đã nuôi dưỡng hắn từ thuở ấu thơ, người đã dạy hắn về cái lẽ Vô Tiên, giờ đây đang gục ngã trong một vũng máu đỏ tươi loang lổ trên nền đất lạnh. Đạo bào cũ kỹ, vá víu mà hắn vẫn thường thấy nay đã rách nát, thấm đẫm huyết dịch, không còn giữ được vẻ thanh tịnh vốn có. Mái tóc bạc phơ rối bời, bết dính. Đôi mắt hiền từ thường ngày nay ánh lên vẻ đau đớn, luyến tiếc và một sự bất lực cùng cực. Ông đưa bàn tay run rẩy về phía Lâm Nhất, ngón tay dính máu khẽ chạm vào không khí, như muốn vĩnh biệt, như muốn nói một lời trăn trối. Đôi môi khô nứt khẽ mấp máy, thều thào những lời cuối cùng, yếu ớt đến nỗi gần như tan biến trong gió lạnh. "Nhất nhi... đừng... đừng hận..."

Tiếng vọng của Tà Đạo Sĩ Mù vang vọng khắp không gian ảo ảnh, âm trầm và đầy châm biếm, như tiếng cười khẩy của tử thần. "Ngươi thấy chứ? Kẻ yếu thì mãi mãi yếu. Ngay cả người ngươi kính trọng nhất cũng không thể thoát khỏi số phận nghiệt ngã này. Ngươi đã cố gắng bảo vệ ông ta sao? Ngươi đã đủ mạnh để cứu lấy ông ta sao? Không! Ngươi chỉ có thể đứng nhìn, bất lực, như một con rối bị số phận trêu ngươi. Tiên đạo chân chính? Chỉ là lời dối trá để che đậy sự yếu hèn của các ngươi! Một lời hứa hão huyền về sự giải thoát, trong khi hồng trần gian nan vẫn không ngừng nuốt chửng những sinh linh bé nhỏ. Buồn cười thay, cái 'chân tâm' của ngươi chỉ mang lại bi thương, còn 'Vô Tiên' của ngươi chỉ là một trò hề!"

Lâm Nhất co giật dữ dội, tay hắn nắm chặt lấy từng nắm đất ẩm lạnh, móng tay cào cấu vào da thịt, tạo thành những vết xước sâu hoắm. Hơi thở hắn càng lúc càng dồn dập, như thể có một tảng đá ngàn cân đang đè nặng lên lồng ngực. Hắn muốn gào thét, muốn phủ nhận, muốn vùng vẫy thoát khỏi cảnh tượng bi thảm này, nhưng thân thể hắn như bị đóng đinh tại chỗ, đôi mắt bị ép buộc phải chứng kiến khoảnh khắc cuối cùng của sư phụ mình. Nước mắt nóng hổi trào ra, hòa lẫn với mồ hôi lạnh, chảy dài trên khuôn mặt. Một nỗi đau đớn đến xé lòng, một sự hối hận tột cùng dâng lên, nhấn chìm hắn vào vực sâu của tuyệt vọng. Mộ Dung Uyển Nhi cảm nhận được từng cơn co giật của hắn, nàng càng ôm chặt hơn, cố gắng truyền đi chút linh khí yếu ớt vào người hắn, nhưng tất cả đều như muối bỏ biển. Nàng nhìn thấy đôi mắt hắn đang dần mất đi ánh sáng, chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi đau. Trái tim nàng thắt lại, đau đớn không kém khi chứng kiến cảnh người nàng yêu đang bị hành hạ. "Lâm Nhất... Lâm Nhất..." Nàng gọi tên hắn trong vô vọng, tiếng gọi yếu ớt của nàng như bị nuốt chửng bởi tiếng cười khẩy của Tà Đạo Sĩ Mù và tiếng gió rít gào trong tâm thức Lâm Nhất. Cái lạnh của Ma Đô Phế Tích dường như đang cố gắng đông cứng cả linh hồn hắn, khiến hắn càng lúc càng chìm sâu vào ảo mộng.

Tâm thức Lâm Nhất tiếp tục bị giày vò, Ma Đô Phế Tích trong ảo ảnh dần biến dạng, không còn là những tàn tích đơn thuần mà trở thành một chuỗi bi kịch luân phiên, tàn khốc hơn cả hiện thực. Hắn bị ép phải chứng kiến những thảm cảnh mà hắn từng trải qua, những ký ức đau thương đã chôn sâu trong lòng giờ đây bị phơi bày một cách trần trụi, và thậm chí là những bi kịch tồi tệ hơn, liên tục lặp đi lặp lại không ngừng. Thời gian trong ảo ảnh trở nên hỗn loạn, luân phiên giữa ngày và đêm, nhưng mỗi khoảnh khắc đều chìm trong một bầu không khí u ám, nặng nề, như có một cơn mưa máu đang không ngừng trút xuống, nhuộm đỏ cả không gian. Mùi máu tanh nồng nặc, mùi khói khét lẹt từ những ngôi làng cháy rụi, mùi xác thối rữa của những sinh linh vô tội, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng kinh hoàng của sự chết chóc và hủy diệt.

Hắn nhìn thấy những người dân vô tội, những gương mặt khắc khổ mà hắn từng gặp, từng cố gắng giúp đỡ, giờ đây đang gục ngã dưới chân những kẻ tà ác. Tiếng khóc than ai oán vang vọng khắp không gian ảo ảnh, tiếng trẻ con gào thét gọi mẹ, tiếng phụ nữ van nài trong tuyệt vọng, tiếng đàn ông rên rỉ trước lưỡi kiếm lạnh lùng. "Cứu mạng! Cứu mạng! Lâm Nhất, ngươi ở đâu?" Những lời cầu cứu thảm thiết, những ánh mắt trống rỗng hoặc đầy van nài hướng về phía hắn, nhưng hắn, dù có muốn, cũng không thể vươn tay cứu giúp. Mỗi hình ảnh là một nhát dao đâm vào sâu thẳm tâm can hắn, khoét sâu thêm vết thương của sự bất lực. Hắn đã cố gắng bao nhiêu, đã kiên trì theo con đường "Vô Tiên" bao nhiêu, nhưng rốt cuộc, hắn đã bảo vệ được ai? Hắn đã thay đổi được gì?

Giọng nói âm hiểm của Tà Đạo Sĩ Mù không ngừng châm ngòi, như một con quỷ thì thầm bên tai, đẩy sự phẫn nộ của hắn lên cao trào. "Ngươi thấy không, Lâm Nhất? Con đường 'Vô Tiên' của ngươi, tình thương của ngươi, tất cả đều vô nghĩa! Chúng chỉ khiến ngươi yếu đuối, khiến ngươi bất lực nhìn những kẻ ngươi yêu thương bị giày xéo! Tiên đạo? Một lũ giả nhân giả nghĩa, coi thường sinh linh! Chúng ẩn mình trong những đám mây ngũ sắc, hưởng thụ sự thờ phụng của phàm nhân, nhưng khi hồng trần gặp nạn, chúng ở đâu? Chúng có ra tay cứu giúp không? Hay chỉ là những kẻ đứng trên cao, nhìn xuống bằng ánh mắt thờ ơ, coi sinh mệnh như cỏ rác?"

Lâm Nhất gục đầu, đôi tay ôm chặt lấy đầu, như thể muốn ngăn chặn những hình ảnh kinh hoàng đang không ngừng đổ ập vào tâm trí. Miệng hắn lẩm bẩm những lời không rõ ràng, những tiếng rên rỉ yếu ớt thoát ra từ kẽ răng. Nước mắt không ngừng tuôn rơi, hòa lẫn với mồ hôi và bụi bặm, tạo thành những vệt dài trên khuôn mặt tiều tụy. Hắn muốn gào thét, muốn vùng vẫy, nhưng toàn thân hắn như bị trói buộc bởi những xiềng xích vô hình của nỗi đau và sự hối hận. Mộ Dung Uyển Nhi vẫn kiên cường ở bên cạnh, nước mắt nàng đã tuôn rơi thành dòng, thấm ướt đạo bào của Lâm Nhất. Nàng cố gắng gọi tên hắn, lay hắn, truyền đi hơi ấm và linh khí của mình, nhưng tất cả đều vô hiệu. Nàng chỉ có thể bất lực nhìn Lâm Nhất đang dần bị nuốt chửng bởi bóng tối, như một con thuyền nhỏ bé giữa biển khơi bão tố. Nàng cảm nhận được sự tuyệt vọng từ hắn, một sự tuyệt vọng sâu thẳm đến mức nàng chưa từng chứng kiến. "Lâm Nhất... huynh tỉnh lại đi... đừng tin lời hắn... đừng...". Giọng nàng thút thít, mong manh như sợi tơ mành, nhưng chứa đựng tất cả sự lo lắng và tình cảm của nàng. Nàng biết, nếu hắn cứ tiếp tục chìm sâu vào đây, hắn sẽ không bao giờ có thể trở lại nữa.

Ma Đô Phế Tích thực tại vẫn chìm trong màn sương đen đặc và gió lạnh thấu xương, nhưng trong tâm thức Lâm Nhất, không gian đã chuyển hóa hoàn toàn. Giờ đây, hắn đứng trong một không gian trống rỗng, u tối, nơi mọi âm thanh đều bị nuốt chửng, mọi ánh sáng đều bị dập tắt, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đến rợn người. Đó là một vực sâu không đáy, một khoảng không vô tận phản chiếu nỗi tuyệt vọng và hư vô. Mùi âm khí nồng đậm không còn là sự tanh tưởi của máu thịt, mà là một cảm giác lạnh lẽo, khô khốc, như thể linh hồn đang bị rút cạn. Giữa không gian đen tối ấy, một hình bóng dần hiện hữu. Đó là một hình bóng quen thuộc đến đáng sợ, một phiên bản của chính hắn, nhưng đã bị vặn vẹo và tha hóa hoàn toàn.

Phiên bản tăm tối của Lâm Nhất.

Hắn có ngoại hình giống hệt Lâm Nhất, nhưng ánh mắt đỏ ngầu, không còn chút vẻ trầm tư hay hiếu kỳ nào, chỉ còn lại sự lạnh lùng và tàn độc. Khuôn mặt thanh tú thường ngày giờ đây vặn vẹo bởi thù hận và sự giận dữ. Khí tức tà ác cuồn cuộn bao trùm lấy hắn, khiến không gian xung quanh như đông cứng lại. Đạo bào vốn cũ kỹ, vá víu nay đã rách rưới, vấy máu, như thể hắn vừa trải qua một cuộc chiến khốc liệt, một cuộc thảm sát tàn bạo. Hắn đứng đó, cao ngạo và lạnh lùng, như một vị thần hủy diệt, ánh mắt xuyên thấu linh hồn Lâm Nhất.

"Ngươi còn do dự gì nữa?" Giọng nói của phiên bản tăm tối vang vọng, khàn khàn nhưng lại mang một sức mê hoặc khó cưỡng, như tiếng vọng từ chính những khao khát sâu thẳm nhất của Lâm Nhất. "Sức mạnh này sẽ cho ngươi tất cả! Báo thù cho sư phụ, cho những người dân vô tội đã bị cái gọi là 'tiên đạo' bỏ rơi! Đạp đổ cái tiên đạo giả dối kia! Ngươi không muốn sao? Ngươi không muốn những kẻ đã gây ra đau khổ phải trả giá sao? Ngươi đã chán ghét sự bất lực, sự yếu đuối của bản thân rồi phải không? Hãy nắm lấy tay ta, và ngươi sẽ không còn bất lực! Ngươi sẽ trở thành kẻ phán xét, kẻ kiến tạo vận mệnh, không còn là quân cờ trong ván cờ của người khác!"

Giọng nói của Tà Đạo Sĩ Mù xen kẽ vào, như một lời phụ họa, càng làm tăng thêm sức nặng cho lời cám dỗ. "Đúng vậy, Lâm Nhất. Đừng tin vào sự thiện lương vô dụng. Chỉ có sức mạnh mới là chân lý. Hãy thực hiện giao ước! Cổng Bỉ Ngạn đang chờ ngươi, nơi ngươi có thể vứt bỏ mọi xiềng xích của hồng trần, để đón nhận quyền năng thực sự. Ngươi đã mệt mỏi với những lời rao giảng đạo đức sáo rỗng rồi phải không? Ngươi đã chán ghét việc phải nhìn những người ngươi yêu thương bị tổn thương mà không thể làm gì rồi phải không?"

Lâm Nhất chao đảo, đầu óc hỗn loạn. Những lời nói ấy như những mũi kim sắc bén đâm thẳng vào những nỗi sợ hãi, những khao khát thầm kín nhất của hắn. Nỗi đau mất sư phụ, sự bất lực khi chứng kiến vô vàn bi kịch hồng trần, tất cả dâng lên, biến thành một ngọn lửa hận thù cuồn cuộn trong lồng ngực. Ánh mắt hắn dao động dữ dội giữa nỗi đau đớn và khao khát sức mạnh, giữa những lời thều thào "đừng hận" của sư phụ và những lời dụ dỗ về sự trả thù. "Không... không phải vậy... sư phụ... ta không thể..." Hắn lẩm bẩm trong vô thức, giọng yếu ớt, giằng xé. Một bên là con đường "Vô Tiên" mà hắn đã kiên trì theo đuổi, con đường của tình thương và sự thấu hiểu. Một bên là lời hứa hẹn về quyền năng vô biên, về khả năng thay đổi tất cả, về sự giải thoát khỏi nỗi bất lực. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm, nhưng giờ đây, chân tâm ấy đang bị xé nát.

Phiên bản tăm tối của Lâm Nhất đưa bàn tay ra, một bàn tay lạnh lẽo, đầy sát khí, nhưng lại mang một sức hút ma mị khó cưỡng. "Hãy đến đây, Lâm Nhất. Nắm lấy tay ta, và tất cả sẽ kết thúc. Ngươi sẽ không còn đau khổ. Ngươi sẽ không còn phải bất lực."

Lâm Nhất chao đảo, ánh mắt hắn trở nên mờ mịt, dao động giữa nỗi đau và khao khát sức mạnh. Hắn vươn tay về phía phiên bản tăm tối của chính mình, chậm rãi, như một người bị thôi miên. Bàn tay hắn run rẩy, hướng về phía bóng tối, như thể chạm vào một vực sâu không đáy, một lời hứa hẹn về sự hủy diệt. Chỉ còn vài tấc nữa là hắn sẽ chạm vào bàn tay ấy, chấp nhận lời đề nghị kinh hoàng, buông bỏ tất cả những chấp niệm thiện lương mà hắn đã vun đắp bấy lâu.

Trong khoảnh khắc ấy, Mộ Dung Uyển Nhi, dù đang bị giam cầm trong thực tại và không thể xuyên qua bức tường ảo ảnh, cảm nhận được một luồng khí tức tà ác đột ngột bùng nổ từ Lâm Nhất. Nàng nhìn thấy khuôn mặt hắn vặn vẹo, đôi mắt hắn gần như mất đi ánh sáng. Một tiếng nấc nghẹn ngào thoát ra từ cổ họng nàng. Nàng ôm chặt lấy hắn, toàn thân run rẩy, nước mắt tuôn như mưa. Nàng biết, hắn đang ở ngay bờ vực. Nàng không thể làm gì khác ngoài việc ôm chặt lấy hắn, truyền đi chút hơi ấm yếu ớt cuối cùng, hy vọng rằng tình cảm của nàng, dù mong manh, có thể níu giữ hắn lại. Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn nàng, một nỗi tuyệt vọng lạnh lẽo dâng lên. Nàng cảm thấy bất lực, nàng biết mình sắp mất hắn. Cái lạnh lẽo từ Lâm Nhất toát ra, dần dần thẩm thấu vào nàng, như muốn đóng băng cả niềm hy vọng cuối cùng. Bóng tối đang nuốt chửng hắn, và nàng, chỉ có thể đứng đó, bất lực.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ