Trong khoảnh khắc bàn tay Lâm Nhất run rẩy vươn về phía hư ảnh tăm tối, bóng đêm dường như đặc quánh lại, nuốt chửng cả một vùng không gian. Ma Đô Phế Tích chìm trong màn sương đen kịt, lạnh lẽo đến thấu xương, những cơn gió rít lên như tiếng quỷ khóc, luồn qua các khe tường đổ nát, mang theo âm thanh va chạm lạch cạch của xương cốt đã hóa đá, như một khúc nhạc ai oán tiễn đưa một linh hồn vào cõi hư vô. Mùi đất ẩm mục, mùi tanh nồng của xác thối từ ngàn năm trước vương vấn trong không khí, hòa lẫn với thứ âm khí nồng đậm, đặc quánh đến mức khiến lồng ngực như bị đè nén, gợi lên một cảm giác rùng rợn, chết chóc đến cực điểm. Những tàn hồn yếu ớt còn vương vấn nơi đây, nay cũng chỉ dám rên rỉ than khóc trong câm lặng, như biết rằng một tai họa mới, còn đáng sợ hơn cả cái chết, sắp giáng xuống.
Lâm Nhất quỵ gối giữa những khối đá vụn vỡ, nơi từng là một tòa tháp uy nghi, giờ chỉ còn là đống hoang tàn, đổ nát. Thân hình hắn run rẩy dữ dội, không phải vì cái lạnh thấu xương của Ma Đô, mà vì một cơn co giật của linh hồn, một trận chiến khốc liệt đang diễn ra trong tận cùng thâm tâm. Trong tâm trí hắn, ảo ảnh về Lão Đạo Quán Chủ hiện lên, không còn là hình bóng hiền từ, mà là một thân thể gầy gò gục ngã, đôi mắt hiền từ nay mở trừng trừng, tràn ngập sự tuyệt vọng và đau đớn, tan biến trong ánh sáng tà ác, như một lời trăn trối chẳng bao giờ được cất lên trọn vẹn. Rồi những cảnh tượng thảm khốc của hồng trần, những khuôn mặt người dân vô tội méo mó vì sợ hãi, vì bệnh tật, vì cái đói, vì sự tàn sát của những kẻ mang danh "tiên nhân" hiện lên không ngừng, được khuếch đại lên gấp bội bởi giọng nói lạnh lẽo, ma mị của Tà Đạo Sĩ Mù.
"Ngươi thấy chưa, tiểu đạo sĩ?" Giọng nói khàn khàn, u ám của Tà Đạo Sĩ Mù vang vọng khắp không gian ảo ảnh, như thể hắn đang đứng ngay cạnh Lâm Nhất, thở những hơi thở lạnh buốt vào tận tâm khảm. "Chỉ có sức mạnh hủy diệt mới có thể làm sạch thế giới thối nát này! Chỉ có hủy diệt, ngươi mới có thể kiến tạo lại! Ngươi còn chần chừ gì nữa? Cứu vớt hay hủy diệt, lựa chọn nằm trong tay ngươi! Ngươi đã từng muốn cứu rỗi, nhưng ngươi đã cứu được ai? Người thân yêu của ngươi đã mất, chúng sinh vẫn trầm luân. Vậy thì hãy hủy diệt! Hủy diệt để tái sinh, hủy diệt để tạo dựng một trật tự mới, một thế giới không còn những kẻ giả dối, không còn những bất công!"
Lâm Nhất cắn chặt môi, máu tanh tưởi trào ra, nhưng hắn dường như không cảm thấy đau đớn. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng tà ác mạnh mẽ đang trỗi dậy từ sâu thẳm trong cơ thể mình, một dòng chảy lạnh lẽo, đen tối như mực, cuồn cuộn nuốt chửng từng chút lý trí và thiện lương còn sót lại. Đó là sự tức giận, là nỗi oán hờn, là nỗi đau tích tụ bấy lâu, giờ bùng phát thành một ngọn lửa hủy diệt. Hắn thấy mình đang chìm sâu vào một vực thẳm đen ngòm, nơi những lời dạy của Lão Đạo Quán Chủ về "vô tiên chi đạo", về tình thương, về sự thấu hiểu, giờ đây trở nên quá đỗi xa vời, yếu ớt, và vô nghĩa. Vô Tiên, vô Tiên... nhưng tiên đạo ở đâu khi hồng trần này vẫn chìm trong máu và nước mắt?
"Báo thù... Hủy diệt... Tất cả đều phải trả giá!" Một giọng nói khàn khàn, nhưng không phải của Tà Đạo Sĩ Mù, mà là của chính Lâm Nhất, vang lên trong tâm trí hắn, nhưng nó không phải là giọng nói của hắn. Nó là tiếng nói của sự giận dữ, của lòng thù hận đã bị dồn nén đến cực hạn. "Tất cả những kẻ đã gây ra đau khổ, những kẻ đã lợi dụng tiên đạo để trục lợi, những kẻ đã nhắm mắt làm ngơ trước bi kịch của thế gian... tất cả đều phải trả giá! Ta sẽ là người phán xét! Ta sẽ là người thực thi công lý! Không ai có thể ngăn cản ta!"
Thân hình Lâm Nhất co giật mạnh hơn, từng thớ thịt căng cứng, gân xanh nổi lên trên cổ và trán. Đôi mắt hắn vốn đen láy sâu thẳm, nay mở trừng trừng, đồng tử bắt đầu chuyển sang màu đỏ ngầu, một màu đỏ của máu, của oán hận, của sự điên cuồng. Một luồng hắc khí u ám, lạnh lẽo bắt đầu bốc lên từ cơ thể hắn, cuộn xoáy như một cơn lốc nhỏ, khiến những mảnh đá vụn xung quanh cũng phải rung lên. Hắn từ từ đứng dậy, từng động tác như bị một sợi dây vô hình điều khiển, nặng nề và đầy sát khí. Đạo bào vải thô cũ kỹ, vá víu trên người hắn, giờ đây dường như cũng bị nhiễm bẩn bởi thứ khí tức tà ác ấy, trở nên đen sẫm, rách nát hơn, như thể chính nó cũng đang gào thét vì sự biến đổi kinh hoàng của chủ nhân. Hắn đứng đó, trong màn sương đen và ánh sáng lờ mờ của Ma Đô Phế Tích, một hình bóng gầy gò nhưng lại toát ra một thứ uy áp đáng sợ, như một vị thần hủy diệt vừa thức tỉnh từ cơn ngủ vùi ngàn năm.
***
Trong không gian méo mó của tâm trí Lâm Nhất, nơi thực tại và ảo ảnh hòa lẫn, phiên bản tăm tối của hắn hiện lên rõ nét hơn bao giờ hết. Hắn đứng đó, đối diện với chính Lâm Nhất, nhưng lại là một Lâm Nhất hoàn toàn khác biệt. Ngoại hình giống hệt, nhưng ánh mắt đỏ ngầu, lạnh lẽo như băng giá, không còn chút dấu vết nào của sự trầm tư hay hiếu kỳ. Nụ cười ghê rợn, méo mó trên môi hắn như được tạc từ một cơn ác mộng, phô bày sự khát máu và niềm khoái lạc tột cùng khi chứng kiến sự hủy diệt. Đạo bào đen tối, dường như được dệt từ chính bóng đêm của Ma Đô, ôm lấy thân hình gầy gò nhưng lại toát ra khí tức tà ác cuồn cuộn, mạnh mẽ đến mức khiến không gian xung quanh cũng phải vặn vẹo.
"Ngươi đã đến rồi, Lâm Nhất." Giọng nói của phiên bản tăm tối, khàn khàn, nhưng lại mang một sức mê hoặc khó cưỡng, như tiếng vọng từ chính những khao khát sâu thẳm nhất của Lâm Nhất, từ những góc khuất tăm tối nhất mà hắn đã cố gắng chôn vùi bấy lâu. "Ngươi đã thấy sự thật của hồng trần. Ngươi đã thấy sự giả dối của tiên đạo. Ngươi đã thấy sự bất lực của chính mình khi ôm giữ cái gọi là 'thiện lương' vô dụng ấy."
Phiên bản tăm tối đưa bàn tay ra, một bàn tay lạnh lẽo, đầy sát khí, nhưng lại mang một sức hút ma mị khó cưỡng. Những ngón tay dài, gầy, móng tay sắc nhọn như móng vuốt của quỷ, nhưng lại có một vẻ đẹp quái dị. "Chỉ có ta mới hiểu ngươi, Lâm Nhất. Ta là ngươi, và ngươi là ta. Ta là nỗi hận thù của ngươi, là khao khát sức mạnh của ngươi, là ý chí hủy diệt ẩn sâu trong tận cùng linh hồn ngươi. Ngươi đã chịu đựng quá đủ rồi! Buông bỏ đi, buông bỏ tất cả những chấp niệm cũ kỹ, những xiềng xích của đạo đức giả dối! Hãy đến đây, nắm lấy tay ta, và ngươi sẽ là chúa tể của công lý! Ngươi sẽ không còn phải bất lực nhìn người thân yêu của mình tan biến! Ngươi sẽ không còn phải chứng kiến những bi kịch của hồng trần mà không thể làm gì!"
Giọng nói của Tà Đạo Sĩ Mù xen kẽ vào, như một lời phụ họa, càng làm tăng thêm sức nặng cho lời cám dỗ, như một con rắn độc đang thì thầm bên tai. "Đúng vậy, Lâm Nhất. Đừng tin vào sự thiện lương vô dụng. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm, nhưng chân tâm ấy giờ đây đang bị giày vò bởi sự bất lực. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng lòng ngươi thì ta hiểu rõ. Ngươi đã chán ghét sự yếu đuối, sự ngờ nghệch của mình rồi phải không? Ngươi đã chán ghét phải nhìn những người ngươi yêu thương bị tổn thương mà không thể làm gì rồi phải không? Chỉ có sức mạnh mới là chân lý tối thượng. Chỉ có quyền năng hủy diệt, ngươi mới có thể thực sự tái tạo."
Tà Đạo Sĩ Mù tiếp tục gieo rắc những lời lẽ mê hoặc, vẽ ra một viễn cảnh rực rỡ nhưng cũng đầy tăm tối. "Cổng Bỉ Ngạn đang chờ ngươi, tiểu đạo sĩ. Đó không chỉ là cánh cửa dẫn đến quyền năng, mà còn là cánh cửa giải thoát khỏi mọi ràng buộc của hồng trần gian nan này. Ngươi có thể vứt bỏ mọi xiềng xích, mọi đạo lý sáo rỗng, mọi gánh nặng của quá khứ. Nơi đó, ngươi sẽ tìm thấy một sức mạnh vô biên, một quyền năng có thể định đoạt sinh tử của vạn vật, để ngươi có thể 'sửa chữa' tất cả những sai lầm của thế giới này, để ngươi có thể kiến tạo một trật tự mới, một 'tiên đạo' thực sự, do chính tay ngươi tạo ra!"
Lâm Nhất chao đảo, đầu óc hắn hỗn loạn như một bãi chiến trường, nơi lý trí và cảm xúc đang giao tranh khốc liệt. Những lời nói ấy như những mũi kim sắc bén đâm thẳng vào những nỗi sợ hãi, những khao khát thầm kín nhất của hắn. Nỗi đau mất sư phụ, sự bất lực khi chứng kiến vô vàn bi kịch hồng trần, tất cả dâng lên, biến thành một ngọn lửa hận thù cuồn cuộn trong lồng ngực. Hắn nhìn thấy sức mạnh trong lời nói của phiên bản tăm tối, cảm nhận được sự giải thoát nếu buông bỏ tất cả. Bàn tay hắn, vốn đang run rẩy, giờ đây từ từ vươn ra về phía bàn tay của phiên bản tăm tối, chậm rãi, như một người bị thôi miên, bị lôi kéo vào một vực sâu không đáy.
"Hãy đến đây, Lâm Nhất," phiên bản tăm tối thì thầm, giọng nói như tiếng vọng từ chính linh hồn hắn. "Nắm lấy tay ta, và tất cả sẽ kết thúc. Ngươi sẽ không còn đau khổ. Ngươi sẽ không còn phải bất lực. Ngươi sẽ là kẻ phán xét, kẻ kiến tạo vận mệnh, không còn là quân cờ trong ván cờ của người khác!"
Chỉ còn vài tấc nữa là bàn tay Lâm Nhất sẽ chạm vào bàn tay lạnh lẽo của hắn, chấp nhận lời đề nghị kinh hoàng, buông bỏ tất cả những chấp niệm thiện lương mà hắn đã vun đắp bấy lâu. Hắn đã chán ghét sự bất lực. Hắn đã mệt mỏi với những lời rao giảng đạo đức sáo rỗng. Hắn đã quá đỗi đau khổ khi phải nhìn những người mình yêu thương bị tổn thương mà không thể làm gì. Chân tâm của hắn đang bị xé nát, và hắn, trong khoảnh khắc yếu mềm nhất, đang tìm kiếm một lối thoát, dù cho đó là lối thoát dẫn đến sự hủy diệt.
***
Trong thực tại tàn khốc của Ma Đô Phế Tích, Lâm Nhất đứng sững sờ, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào hư vô, như thể hắn đang nhìn xuyên qua bức màn mỏng manh của thế giới này để thấy một cảnh tượng chỉ mình hắn cảm nhận được. Hắn đang ở trong trạng thái gần như bị chiếm hữu hoàn toàn, không còn là đạo sĩ Lâm Nhất hiền hòa, trầm tư thường ngày. Một luồng hắc khí cuồn xoáy, lạnh lẽo đến thấu xương, không ngừng bốc lên từ thân thể hắn, bao phủ lấy hắn như một chiếc áo choàng tăm tối. Luồng khí tức này mạnh mẽ đến mức khiến những khối đá đen xung quanh, vốn đã đổ nát, nay lại rung chuyển bần bật, những tàn hồn yếu ớt ẩn mình trong kẽ đá cũng phải phát ra những tiếng kêu thét thê lương, rồi tan biến thành những làn khói đen mỏng manh. Mùi âm khí nồng đậm, mùi tanh nồng của máu và mùi đất ẩm mục hòa quyện, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc.
Bàn tay gầy gò của Lâm Nhất từ từ nâng lên, những ngón tay co quắp, tập trung luồng năng lượng tà ác cuồn xoáy như một cơn lốc đen vào lòng bàn tay. Ánh mắt hắn trống rỗng, vô hồn, nhưng ẩn sâu bên trong là một ngọn lửa hủy diệt đang bùng cháy dữ dội. Hắn không còn nhìn thấy cảnh vật xung quanh, không còn nghe thấy tiếng gió rít gào hay tiếng xương cốt va chạm. Trong tâm trí hắn, chỉ còn tiếng vọng của Tà Đạo Sĩ Mù, tiếng cười ghê rợn của phiên bản tăm tối, và lời hứa hẹn về một sức mạnh vô biên, một sự giải thoát khỏi mọi đau khổ. Hắn chuẩn bị giáng một đòn hủy diệt, không biết là nhắm vào tàn hồn yếu ớt nào đó đang cố gắng lẩn trốn, hay một vật thể ngẫu nhiên, hoặc thậm chí là chính mình, để hoàn toàn buông bỏ, hoàn toàn chìm đắm vào bóng tối.
Mộ Dung Uyển Nhi, dù đang bị giam cầm trong thực tại và không thể xuyên qua bức tường ảo ảnh tàn khốc đang bao bọc Lâm Nhất, nhưng nàng cảm nhận được từng chút biến đổi kinh hoàng của hắn. Nàng ôm chặt lấy hắn từ phía sau, thân thể mềm mại của nàng run rẩy dữ dội, nước mắt tuôn như mưa, ướt đẫm mái tóc và đạo bào của hắn. Mỗi tiếng nấc nghẹn ngào của nàng đều mang theo một nỗi tuyệt vọng tột cùng. Nàng cảm nhận được sự lạnh lẽo thấu xương từ cơ thể Lâm Nhất, một cái lạnh không chỉ từ nhiệt độ, mà là sự lạnh giá của một linh hồn đang bị bóng tối nuốt chửng. Nàng thấy linh hồn hắn đang dần rời xa, như một cánh diều đứt dây, trôi dạt vô định trong màn đêm vô tận.
"Lâm Nhất! Đừng... xin huynh!" Giọng nói của Mộ Dung Uyển Nhi vỡ òa trong tiếng nức nở, yếu ớt nhưng lại ẩn chứa một sự kiên cường lạ thường, một ý chí không gì lay chuyển nổi. Nàng cố gắng truyền đi chút hơi ấm yếu ớt cuối cùng của mình, chút tình yêu thương, chút hy vọng mong manh vào hắn, như muốn níu giữ hắn lại từ bờ vực thẳm. "Huynh không phải như vậy! Huynh là Lâm Nhất của muội! Huynh là người đã dạy muội về lòng nhân ái, về sự kiên cường giữa hồng trần gian nan! Huynh là người đã nói rằng tiên đạo tại tâm! Đừng... đừng đánh mất chính mình! Xin huynh! Đừng để họ cướp đi huynh!"
Lời nói của nàng, vốn nên là một tia sáng trong đêm tối, giờ đây lại bị nuốt chửng bởi luồng hắc khí cuồn cuộn từ Lâm Nhất. Hắn dường như không nghe thấy gì, không cảm nhận được gì ngoài tiếng vọng của sự hủy diệt đang thôi thúc. Bàn tay hắn với luồng hắc khí xoáy tròn càng ngày càng siết chặt, chuẩn bị bùng nổ. Mộ Dung Uyển Nhi ôm chặt hắn hơn, cố gắng truyền hơi ấm và tình yêu của mình vào hắn, nhưng tất cả dường như vô vọng. Cái lạnh lẽo từ Lâm Nhất toát ra, dần dần thẩm thấu vào nàng, như muốn đóng băng cả niềm hy vọng cuối cùng. Nàng biết, nàng đang đứng trước một vực thẳm sâu hun hút, nơi Lâm Nhất đang dần chìm vào. Bóng tối đang nuốt chửng hắn, và nàng, chỉ có thể đứng đó, bất lực, cảm nhận sự đau đớn như xé nát linh hồn mình, nhưng vẫn không buông tay, vẫn cố chấp níu giữ lấy một chút hơi ấm cuối cùng, một chút hình bóng Lâm Nhất của nàng. Khoảnh khắc ấy, đối với nàng, giống như cả thế gian đang sụp đổ, và nàng, chỉ còn biết dùng chút sức lực tàn tạ của mình để giữ chặt lấy mảnh vỡ cuối cùng của niềm tin.