Trong màn sương đen kịt của Ma Đô Phế Tích, nơi âm khí cuộn xoáy như những dòng sông ngầm chảy xiết, Lâm Nhất đứng sững sờ, thân ảnh hắn giờ đây tựa như một pho tượng tạc từ bóng đêm, cao lớn và đáng sợ. Đôi mắt hắn, một thời từng là hồ nước tĩnh lặng phản chiếu vạn vật, giờ đây lại đỏ ngầu như hai đốm lửa ma trơi, không còn chứa đựng chút nhân tính nào. Từ mỗi lỗ chân lông, từng thớ thịt trên cơ thể gầy gò của hắn, những luồng hắc khí cuồn cuộn không ngừng thoát ra, xoáy tròn quanh hắn như một chiếc áo choàng tăm tối, lạnh lẽo đến thấu xương. Luồng khí tức này không chỉ mang theo sự lạnh giá của cái chết, mà còn là sự nặng nề của vô vàn oán niệm, cuồn cuộn đến mức khiến những khối đá đen nứt nẻ, vốn đã đổ nát vì thời gian và chiến tranh, nay lại rung chuyển bần bật. Tiếng đá vỡ vụn lạo xạo xen lẫn tiếng gió rít gào thê lương qua những khe tường hoang phế, tạo nên một bản giao hưởng của sự hủy diệt. Xa xa, những tàn hồn yếu ớt ẩn mình trong kẽ đá, vốn là những mảnh vỡ của linh hồn vất vưởng không siêu thoát, đều phải phát ra những tiếng kêu thét thê lương, ai oán, rồi tan biến thành những làn khói đen mỏng manh, không kịp phản kháng trước luồng sức mạnh tàn bạo này. Không gian tràn ngập mùi âm khí nồng đậm, mùi tanh nồng của máu khô đã bám vào từng thớ đất, hòa quyện với mùi đất ẩm mục và hơi thở lạnh lẽo của cái chết, tất cả tạo nên một bức tranh u ám, ghê rợn đến tột cùng.
Tà Đạo Sĩ Mù, đứng từ một góc khuất trong ảo ảnh, quan sát cảnh tượng trước mắt với một nụ cười quái dị, méo mó hiện hữu trên khuôn mặt gầy gò, xương xẩu của y. Đôi mắt mù lòa của y dường như đang nhìn thấy rõ ràng hơn bất cứ ai, thấu hiểu mọi chuyển biến dù là nhỏ nhất trong tâm hồn Lâm Nhất. Lời lẽ của y, khàn đặc và u ám, không ngừng vang vọng trong không gian ảo ảnh, như những sợi tơ vô hình đang siết chặt lấy linh hồn Lâm Nhất: "Phải rồi, tiểu tử! Hãy cảm nhận đi! Đây mới là sức mạnh chân chính! Sức mạnh để lật đổ những thứ giả dối, để trả lại công bằng cho những kẻ yếu thế đã bị tiên đạo cướp đoạt!" Mỗi từ ngữ của y đều mang theo một sức mạnh ma quái, kích thích những dục vọng đen tối nhất, thổi bùng ngọn lửa hận thù đã âm ỉ cháy trong Lâm Nhất bấy lâu nay.
Bàn tay gầy gò của Lâm Nhất, giờ đây được bao phủ bởi những đường gân xanh nổi cộm và hắc khí, từ từ nâng lên. Những ngón tay hắn co quắp lại, như thể đang muốn nắm giữ cả hư không, tập trung luồng năng lượng tà ác cuồn xoáy như một cơn lốc đen vào lòng bàn tay. Luồng hắc khí này không ngừng biến đổi hình dạng, lúc thì như một con mãng xà khổng lồ, lúc lại như một lưỡi hái tử thần, sẵn sàng giáng xuống. Ánh mắt hắn trống rỗng, vô hồn, không còn bất kỳ tia sáng hay cảm xúc nào. Nhưng ẩn sâu bên trong cái vẻ vô cảm đó, một ngọn lửa hủy diệt đang bùng cháy dữ dội, một khao khát được phá hủy tất cả những gì đã gây ra đau khổ cho hắn và những người hắn yêu thương. Hắn không còn nhìn thấy cảnh vật xung quanh, không còn nghe thấy tiếng gió rít gào hay tiếng xương cốt va chạm của phế tích. Trong tâm trí hắn, chỉ còn tiếng vọng của Tà Đạo Sĩ Mù, tiếng cười ghê rợn của phiên bản tăm tối, và lời hứa hẹn về một sức mạnh vô biên, một sự giải thoát khỏi mọi đau khổ, mọi ràng buộc của cái gọi là "tiên đạo" giả dối. Hắn chuẩn bị giáng một đòn hủy diệt, không biết là nhắm vào tàn hồn yếu ớt nào đó đang cố gắng lẩn trốn, hay một vật thể ngẫu nhiên, hoặc thậm chí là chính mình, để hoàn toàn buông bỏ, hoàn toàn chìm đắm vào bóng tối.
Phiên bản tăm tối của Lâm Nhất, hiện thân của tâm ma, với ánh mắt đỏ ngầu và khí tức tà ác cuồn cuộn, đứng đối diện hắn, nở một nụ cười thỏa mãn, lạnh lẽo. Bóng hình này phản chiếu tất cả những nỗi đau, hận thù và tuyệt vọng mà Lâm Nhất đã từng trải qua, biến chúng thành sức mạnh hủy diệt. "Hãy làm đi, kẻ yếu đuối! Giải thoát cho chính ngươi! Giải thoát cho tất cả! Chỉ có hủy diệt mới mang lại sự bình yên!" Giọng nói của nó vang vọng, như một bản sao méo mó của chính Lâm Nhất, nhưng tràn đầy sự tàn nhẫn và khát khao báo thù.
Mộ Dung Uyển Nhi, dù đang bị giam cầm trong thực tại và không thể xuyên qua bức tường ảo ảnh tàn khốc đang bao bọc Lâm Nhất, nhưng nàng cảm nhận được từng chút biến đổi kinh hoàng của hắn, như thể có một sợi dây vô hình kết nối linh hồn họ. Nàng ôm chặt lấy hắn từ phía sau, thân thể mềm mại của nàng run rẩy dữ dội, không phải vì cái lạnh của âm khí, mà vì nỗi sợ hãi tột cùng đang gặm nhấm. Nước mắt nàng đã cạn, chỉ còn lại những tiếng nức nở nghẹn ngào, đứt quãng, ướt đẫm mái tóc và đạo bào của hắn. Mỗi tiếng nấc của nàng đều mang theo một nỗi tuyệt vọng tột cùng, một sự bất lực không thể diễn tả bằng lời. Nàng cảm nhận được sự lạnh lẽo thấu xương từ cơ thể Lâm Nhất, một cái lạnh không chỉ từ nhiệt độ, mà là sự lạnh giá của một linh hồn đang bị bóng tối nuốt chửng, đang dần xa cách nàng. Nàng thấy linh hồn hắn đang dần rời xa, như một cánh diều đứt dây, trôi dạt vô định trong màn đêm vô tận, và nàng, chỉ biết níu giữ lấy sợi dây mong manh cuối cùng.
"Lâm Nhất! Đừng... xin huynh!" Giọng nói của Mộ Dung Uyển Nhi vỡ òa trong tiếng nức nở, yếu ớt nhưng lại ẩn chứa một sự kiên cường lạ thường, một ý chí không gì lay chuyển nổi. Nàng cố gắng truyền đi chút hơi ấm yếu ớt cuối cùng của mình, chút tình yêu thương, chút hy vọng mong manh vào hắn, như muốn níu giữ hắn lại từ bờ vực thẳm. "Huynh không phải như vậy! Huynh là Lâm Nhất của muội! Huynh là người đã dạy muội về lòng nhân ái, về sự kiên cường giữa hồng trần gian nan! Huynh là người đã nói rằng tiên đạo tại tâm! Đừng... đừng đánh mất chính mình! Xin huynh! Đừng để họ cướp đi huynh!"
Lời nói của nàng, vốn nên là một tia sáng trong đêm tối, giờ đây lại bị nuốt chửng bởi luồng hắc khí cuồn cuộn từ Lâm Nhất, như thể âm khí đang cố tình bóp méo, làm tan biến những lời yêu thương đó. Hắn dường như không nghe thấy gì, không cảm nhận được gì ngoài tiếng vọng của sự hủy diệt đang thôi thúc. Bàn tay hắn với luồng hắc khí xoáy tròn càng ngày càng siết chặt, chuẩn bị bùng nổ, như một quả cầu năng lượng chết chóc. Mộ Dung Uyển Nhi ôm chặt hắn hơn, cố gắng truyền hơi ấm và tình yêu của mình vào hắn, nhưng tất cả dường như vô vọng. Cái lạnh lẽo từ Lâm Nhất toát ra, dần dần thẩm thấu vào nàng, như muốn đóng băng cả niềm hy vọng cuối cùng của nàng. Nàng biết, nàng đang đứng trước một vực thẳm sâu hun hút, nơi Lâm Nhất đang dần chìm vào. Bóng tối đang nuốt chửng hắn, và nàng, chỉ có thể đứng đó, bất lực, cảm nhận sự đau đớn như xé nát linh hồn mình, nhưng vẫn không buông tay, vẫn cố chấp níu giữ lấy một chút hơi ấm cuối cùng, một chút hình bóng Lâm Nhất của nàng. Khoảnh khắc ấy, đối với nàng, giống như cả thế gian đang sụp đổ, và nàng, chỉ còn biết dùng chút sức lực tàn tạ của mình để giữ chặt lấy mảnh vỡ cuối cùng của niềm tin.
***
Trong khoảnh khắc Lâm Nhất gần như buông xuôi, khi luồng hắc khí đã tụ lại thành một quả cầu tử vong trên tay hắn, chuẩn bị bùng nổ, thì tiếng nức nở yếu ớt của Mộ Dung Uyển Nhi, dù bị bóp méo và nuốt chửng bởi âm khí, vẫn như một sợi chỉ mỏng manh, một tia sáng phù du xuyên qua lớp màn ảo ảnh tàn khốc, chạm đến một góc khuất sâu thẳm nhất trong tâm hồn hắn. Ngay cả trong sự trống rỗng và vô cảm tột cùng, một hình ảnh đã bị chôn vùi từ rất lâu bỗng chợt lóe lên, như một thước phim cũ kỹ được tua lại trong tiềm thức.
Đó là khung cảnh điện thờ cũ kỹ của Huyền Nguyên Quan, nơi những bức tường đã ngả màu thời gian nhưng vẫn toát lên vẻ trang nghiêm, tĩnh mịch. Ánh nắng ban mai hiền hòa xuyên qua những khe cửa gỗ cũ kỹ, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên nền nhà, nhảy múa cùng những hạt bụi li ti trong không khí. Tiếng gió nhẹ nhàng luồn qua những tán cây cổ thụ bên ngoài, mang theo âm thanh xào xạc của lá, hòa cùng tiếng chim hót líu lo, trong trẻo như tiếng suối reo, tạo nên một bản nhạc bình yên, êm đềm. Mùi khói trầm hương thoang thoảng, dịu nhẹ, hòa quyện với mùi gỗ cổ xưa và mùi rơm ấm áp từ Bồ Đoàn Cũ Kỹ, lan tỏa khắp không gian, mang lại một cảm giác tĩnh tại, an lành đến lạ thường. Bầu không khí nơi đây không chỉ bình yên, giản dị mà còn ẩn chứa một sự uyên bác, thâm sâu, thấm đẫm đạo lý của những bậc tiền nhân.
Một Lâm Nhất thuở nhỏ, với đôi mắt đen láy trong veo và khuôn mặt thư sinh non nớt, đang ngồi ngay ngắn trên Bồ Đoàn Cũ Kỹ, lắng nghe từng lời giảng giải của Lão Đạo Quán Chủ. Cái Bồ Đoàn ấy đã sờn cũ, màu sắc đã phai mờ theo năm tháng, nhưng mỗi khi ngồi lên, Lâm Nhất lại cảm thấy một sự ấm áp, bình yên đến lạ, như thể nó đã hấp thụ hết thảy những tinh hoa của đạo lý mà vị Quán Chủ truyền dạy. Lão Đạo Quán Chủ, với thân hình gầy gò, lưng hơi còng và mái râu tóc bạc phơ dài đến ngực, trông như một vị tiên nhân lạc bước chốn trần gian. Khuôn mặt y khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của thời gian và sự từng trải, nhưng đôi mắt y lại ánh lên vẻ hiền từ, thâm trầm, chứa đựng sự bao dung vô bờ bến. Trong tay y là cây Phù Trần Mộc, một vật phẩm đơn giản nhưng lại là biểu tượng của sự thanh tịnh và trí tuệ, được y vẫy nhẹ nhàng trong không trung, như xua đi những tạp niệm, những nỗi lo âu trong tâm hồn đứa trẻ.
"Nhất nhi," Lão Đạo Quán Chủ nói, giọng y khàn khàn nhưng lại ấm áp lạ thường, từng câu chữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng, chậm rãi thẩm thấu vào tâm hồn non nớt của Lâm Nhất. "Tiên đạo không phải là phép thuật thần thông để bay lượn trên mây, cũng không phải là công pháp huyền ảo để trường sinh bất tử. Tiên đạo, vốn dĩ, là ở tâm con. Đạo không cần phải truy cầu ở những nơi xa xôi, thần bí, hay những cuốn kinh thư cao siêu. Nó nằm ngay trong mỗi suy nghĩ, mỗi hành động của con. Chỉ cần giữ vẹn một chữ 'Thiện' trong lòng, đó đã là đạo rồi." Y dừng lại một chút, đôi mắt hiền từ nhìn sâu vào đôi mắt đen láy của Lâm Nhất, như muốn truyền tải tất cả những gì y đã chiêm nghiệm được qua bao năm tháng tu hành.
Lâm Nhất nhỏ tuổi chăm chú lắng nghe, không bỏ sót một lời nào. Hắn cảm nhận được sự chân thành, sự bao dung trong từng câu nói của Sư phụ. Hắn nhớ rõ những buổi chiều bình yên như thế này, khi Lão Đạo Quán Chủ không chỉ giảng giải đạo lý mà còn kể cho hắn nghe về những câu chuyện nhân gian, về những số phận khổ đau, và cách mà lòng nhân ái có thể sưởi ấm những trái tim lạnh giá.
"Thế gian vốn dĩ đầy khổ đau," Lão Đạo Quán Chủ tiếp lời, giọng y trầm lắng hơn, mang theo chút suy tư về hồng trần. "Sinh, lão, bệnh, tử, ái biệt ly, cầu bất đắc, oán tăng hội... đó là những nỗi khổ không thể tránh khỏi của nhân sinh. Nhưng chính trong khổ đau ấy, tình người mới bừng sáng, những giá trị chân thật mới được trân trọng. Một nụ cười sẻ chia, một bàn tay giúp đỡ, một lời an ủi chân thành... đó chính là ánh sáng xua tan bóng tối. Đừng vì một chút chấp niệm, một chút phẫn nộ trước sự bất công, mà từ bỏ đi bản chất lương thiện của mình, từ bỏ đi con đường đạo mà con đã chọn, con đường mà chính con đã thề nguyện sẽ bước đi, dù gian nan đến mấy."
Lão Đạo Quán Chủ vẫy nhẹ Phù Trần Mộc một lần nữa, như xua đi những tạp niệm, những nỗi sợ hãi vô hình trong tâm hồn đứa trẻ. Hắn nhớ Sư phụ đã từng nói, Phù Trần Mộc không chỉ là một vật dụng của đạo sĩ, mà còn là biểu tượng của sự thanh lọc tâm hồn, của việc quét sạch bụi trần, giữ cho tâm luôn trong sáng. Ký ức về cái cảm giác ấm áp, an toàn khi được Sư phụ vỗ về, được nghe những lời răn dạy thấm thía, về cái mùi trầm hương phảng phất và tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ, tất cả bỗng ùa về, rõ ràng như mới hôm qua, như một liều thuốc an thần cho tâm hồn đang chìm trong giông bão của Lâm Nhất hiện tại. Những lời nói ấy, những ký ức ấy, không chỉ là đạo lý, mà còn là tình yêu thương, là sự tin tưởng mà Lão Đạo Quán Chủ đã dành trọn cho hắn, một đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa. Đó là lời khẳng định rằng, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần.
***
Ký ức về Lão Đạo Quán Chủ, về những lời răn dạy hiền từ và tình yêu thương vô bờ bến, như một tia sét bất ngờ đánh thẳng vào tâm trí Lâm Nhất đang chìm sâu trong ảo ảnh. Nó không phải là một tiếng động lớn, mà là một cảm giác ấm áp, dịu nhẹ, nhưng lại có sức mạnh như một cơn địa chấn, lay chuyển tận gốc rễ những mảng tối đang bám víu lấy linh hồn hắn. Bàn tay hắn đang vung lên cao, quả cầu hắc khí đã tụ thành hình, giờ đây khựng lại giữa không trung, không còn tiến thêm được một phân nào. Luồng hắc khí cuộn xoáy quanh người hắn bắt đầu dao động dữ dội, không còn hung hãn và cuồng bạo như trước, mà trở nên hỗn loạn, chập chờn, như một ngọn lửa sắp tàn.
Ánh mắt đỏ ngầu của Lâm Nhất, vốn đã vô hồn, giờ đây hiện lên sự bối rối tột độ, đau đớn dữ dội, và một tia sáng yếu ớt của lý trí, của sự nhận thức đang cố gắng le lói trở lại. Đó là ánh sáng của sự giằng xé, của cuộc chiến nội tâm không khoan nhượng giữa bản chất lương thiện và dục vọng hận thù. Toàn thân hắn run rẩy bần bật, không phải vì lạnh, mà vì sự xung đột kịch liệt đang diễn ra trong từng tế bào, từng thớ thịt. Hắc khí và ánh sáng mờ nhạt từ ký ức, từ tình thầy trò, từ những giá trị thiện lương mà hắn đã từng ôm giữ, đang tranh giành nhau trong tâm trí hắn, tạo thành một cơn lốc hỗn loạn.
Phiên bản tăm tối của Lâm Nhất, hiện thân của tâm ma, không còn giữ được vẻ đắc thắng như lúc trước. Nó gầm lên một tiếng giận dữ, khàn đặc và đầy phẫn nộ, như một con quỷ bị tước đoạt món mồi ngon. Đôi mắt đỏ ngầu của nó trừng trừng nhìn vào Lâm Nhất, vươn những ngón tay đen nhọn hoắt cố gắng kéo hắn trở lại bóng tối, cố gắng dập tắt tia sáng vừa lóe lên. "Ngươi còn chần chừ gì nữa, kẻ yếu đuối? Ngươi đã quên những gì chúng đã làm sao? Ngươi đã quên nỗi đau mất mát, nỗi oan khuất của Lão Đạo Quán Chủ, của những người dân vô tội sao? Đừng để những ký ức yếu ớt đó lừa dối ngươi! Sức mạnh! Báo thù! Đó mới là lẽ sống của kẻ mạnh! Đó mới là con đường duy nhất để đòi lại công bằng!"
Giọng Tà Đạo Sĩ Mù vang vọng khắp không gian ảo ảnh, không còn vẻ mê hoặc mà giờ đây đầy vẻ tức giận, khó chịu, và một chút hoảng hốt. Y không ngờ rằng chỉ một ký ức nhỏ nhoi, một lời nói từ quá khứ lại có thể mạnh mẽ đến vậy, có thể lay chuyển được tâm ma mà y đã dày công vun đắp. "Ngươi còn chần chừ gì nữa? Ký ức yếu ớt đó có thể đổi lấy được gì? Sức mạnh! Báo thù! Đó mới là lẽ sống của kẻ mạnh!" Giọng y trở nên gay gắt hơn, như muốn dùng lời lẽ để trấn áp tia sáng vừa lóe lên trong tâm hồn Lâm Nhất. Y cố gắng dùng những lời lẽ triết lý méo mó của mình để kéo Lâm Nhất trở lại con đường mà y đã định sẵn.
Mộ Dung Uyển Nhi, ôm chặt Lâm Nhất từ phía sau, cảm nhận được sự thay đổi dù rất nhỏ từ cơ thể hắn. Cái lạnh lẽo thấu xương vẫn còn đó, nhưng không còn là sự lạnh giá tuyệt đối của một linh hồn đã chết. Nàng cảm nhận được sự run rẩy kịch liệt của hắn, một sự run rẩy không phải vì bị thao túng, mà vì sự giằng xé nội tâm. Dù không nhìn thấy những gì đang diễn ra trong ảo ảnh của Lâm Nhất, nàng vẫn có thể cảm nhận được một tia hy vọng mong manh vừa lóe lên, như một đốm lửa nhỏ trong đêm đông. Nàng không biết điều gì đã xảy ra, nhưng nàng biết, Lâm Nhất của nàng vẫn còn ở đó, vẫn đang chiến đấu. Bàn tay đang vung lên của Lâm Nhất, thay vì bùng nổ, lại từ từ hạ xuống một chút, dù vẫn chưa hoàn toàn buông xuôi. Quả cầu hắc khí trong tay hắn vẫn còn đó, nhưng không còn toát ra sự hung hãn tuyệt đối, mà chỉ còn là một luồng năng lượng hỗn loạn, chập chờn. Khoảnh khắc đó, dù mong manh, đã mang lại cho Mộ Dung Uyển Nhi một chút sức mạnh để tiếp tục níu giữ, một chút niềm tin để không bỏ cuộc. Nàng biết, cuộc chiến vẫn chưa kết thúc, nhưng ít nhất, Lâm Nhất vẫn còn một chút hy vọng, một chút bản ngã để nàng có thể nắm lấy. Đó là sức mạnh của tình thầy trò, của lòng nhân ái, là chìa khóa để Lâm Nhất vượt qua tâm ma, không chỉ trong khoảnh khắc này mà còn trong những thử thách khốc liệt hơn đang chờ đợi hắn trên con đường Vô Tiên. Và Mộ Dung Uyển Nhi, nàng sẽ đóng vai trò cực kỳ quan trọng trong việc giúp hắn tìm lại chính mình, tình cảm của nàng, dù yếu ớt, lại là một "liều thuốc giải" hiệu quả cho "tâm ma" đang gặm nhấm linh hồn hắn. Tà Đạo Sĩ Mù sẽ không dễ dàng bỏ cuộc, hắn sẽ tìm cách khác để thao túng Lâm Nhất, hoặc gây ra những sự kiện tồi tệ hơn, bởi vì một khi đã nếm trải sức mạnh, rất ít người có thể từ bỏ nó.