Vô tiên chi đạo
Chương 241

Hồng Trần Vạn Dặm: Khởi Đầu Minh Triết

3445 từ
Mục tiêu: Chính thức khởi hành chuyến du ngoạn hồng trần của Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, đánh dấu sự bắt đầu của arc 'Minh Triết Hồng Trần'.,Khắc họa tâm thế bình an, kiên định và lòng trắc ẩn sâu sắc của Lâm Nhất sau khi vượt qua tâm ma và chiêm nghiệm về 'Vô Thường Chi Đạo'.,Thiết lập bối cảnh đầu tiên của hành trình, giới thiệu một phần 'hồng trần' mà họ sẽ khám phá, bao gồm cuộc sống phàm nhân và những tin tức đầu tiên về thế giới bên ngoài.,Làm sâu sắc thêm mối quan hệ giữa ba nhân vật chính, đặc biệt là sự gắn kết giữa Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi, cũng như sự tò mò của Tô Mạt Nhi.,Gieo những chi tiết foreshadowing mơ hồ về các bí mật cổ xưa và những thế lực lớn hơn đang rình rập trong thế giới tu tiên.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Bà Lão Bán Nước (Mai Bà), Ông Lão Đánh Cờ (Vương Lão)
Mood: Trầm tĩnh, chiêm nghiệm, bình yên, pha chút phiêu lưu và hy vọng
Kết chương: [object Object]

Bóng lưng Lâm Nhất in đậm dưới ánh trăng, vừa kiên định vừa thanh thoát, tựa như một pho tượng cổ kính được đục đẽo từ chính dòng chảy vĩnh hằng của thời gian. Mỗi bước chân của hắn, dù nhẹ nhàng, lại mang theo sức nặng của một con đường đã chọn lựa, một chân lý đã được tìm thấy sau bao nhiêu bão táp của hồng trần. Hắn không quay đầu nhìn lại, không phải vì vô tình, mà vì trái tim hắn đã thực sự buông bỏ mọi chấp niệm, mọi dính mắc vào quá khứ. Hồ nước tĩnh lặng phía sau, nơi chuỗi hạt bồ đề giờ đây đã chìm sâu vào lòng đất, không còn là biểu tượng của sự níu kéo, mà là minh chứng cho một sự giải thoát trọn vẹn, một khởi đầu mới mẻ. Tâm hồn hắn giờ đây tự do hơn bao giờ hết, hòa mình vào dòng chảy của vạn vật, của đạo, không còn bị ràng buộc bởi những định nghĩa hay hình tướng hữu hạn. Hắn đã thực sự trở thành một "tiên nhân" theo cách riêng của mình, không cần phép tắc thần thông, không cần quyền lực siêu phàm, chỉ cần một chân tâm thanh tịnh và một lòng từ bi vô hạn.

Ánh trăng dần nhạt, nhường chỗ cho những tia bình minh đầu tiên xuyên qua kẽ lá, đánh thức vạn vật sau một đêm dài yên giấc. Thôn Vân Thôn, ngôi làng nhỏ bé nằm ẩn mình giữa những đồi trà xanh mướt, bắt đầu cựa mình trong sự tĩnh lặng. Mùi trà tươi thoang thoảng trong không khí, quyện lẫn với mùi đất ẩm sau sương đêm và hương gỗ mục từ những mái nhà tranh nhuốm màu thời gian. Tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây cổ thụ, tiếng suối chảy róc rách không ngừng nghỉ từ thượng nguồn, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của buổi sớm mai. Đâu đó vọng lại tiếng người hái trà trò chuyện nhỏ nhẹ, tiếng trẻ con nô đùa, cười nói giòn tan, phá vỡ sự yên ắng nhưng không làm mất đi vẻ thanh bình vốn có. Bầu không khí trong lành, mát mẻ, tựa hồ đang gột rửa mọi ưu phiền của thế nhân.

Lâm Nhất đã thức giấc từ lâu, đứng bên khung cửa sổ làm bằng gỗ cũ kỹ, đôi mắt đen láy sâu thẳm dõi nhìn ra khung cảnh làng quê quen thuộc. Thân hình hắn vẫn gầy gò, nhưng không còn vẻ tiều tụy của một người mang nặng ưu tư. Thay vào đó là một sự thanh thoát lạ thường, tựa như một thân cây cổ thụ đã trải qua bão tố, nay lại vươn mình đón nắng, vững chãi và an nhiên. Khuôn mặt thư sinh của hắn giờ đây ít trầm buồn hơn, thay vào đó là một vẻ bình thản, đôi khi ẩn chứa chút tinh nghịch, hiếu kỳ khi quan sát cuộc sống phàm trần đang dần bừng tỉnh. Đạo bào vải thô cũ kỹ, có vài chỗ vá víu, vẫn được hắn mặc gọn gàng, sạch sẽ, như một phần không thể tách rời của con người hắn. Hắn khẽ thở dài, không phải nuối tiếc quãng thời gian đã qua, mà là một sự chấp nhận bình thản, một lời chào tạm biệt chân thành với nơi đã che chở hắn qua cơn bão lòng. Mỗi hơi thở của hắn đều đong đầy sự biết ơn, sự thấu hiểu về bản chất vô thường của cuộc đời, nơi mà mọi thứ đều đến và đi, chỉ có chân tâm là tồn tại vĩnh hằng.

Phía sau hắn, Tô Mạt Nhi đã không thể kiềm chế được sự háo hức của mình. Nàng cô nương nhỏ nhắn, nhanh nhẹn ấy, với mái tóc đen dài mượt mà thường được tết gọn gàng, đôi mắt to tròn long lanh, ánh nhìn lanh lợi, trong sáng, cứ không ngừng nhấp nhổm. Y phục vải thô màu xanh lá cây, dù đơn giản nhưng lại làm nổi bật vẻ hoạt bát của nàng. Tô Mạt Nhi chạy lại gần Lâm Nhất, giọng nói trong trẻo, líu lo như tiếng chim hót buổi sớm. "Ca ca, chúng ta sẽ đi đâu đầu tiên? Có nhiều điều thú vị như trong sách không?" Nàng nhón chân, cố gắng nhìn ra ngoài qua vai Lâm Nhất, đôi mắt tràn đầy mong đợi về một thế giới rộng lớn mà nàng chưa từng được khám phá. Sự tò mò, háo hức của nàng như một làn gió mát lành, xua đi chút trầm mặc còn vương vấn trong không gian.

Lâm Nhất khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng, ấm áp, khiến vẻ trầm tư trên khuôn mặt hắn dịu đi. Hắn quay lại, nhẹ nhàng xoa đầu Tô Mạt Nhi, cảm nhận sự mềm mại của mái tóc nàng. "Hồng trần vô tận, Mạt Nhi. Mỗi bước chân đều là một cảnh giới, mỗi con người ta gặp đều là một bài học. Chúng ta sẽ đi, để cảm nhận, để thấu hiểu. Không cần phải truy cầu những điều xa xôi trong sách vở, bởi vì cuộc sống chân thực vốn đã là một cuốn kinh thư đồ sộ." Giọng nói của hắn ôn hòa, chậm rãi, nhưng mỗi lời nói đều ẩn chứa một triết lý sâu xa, tựa như những dòng nước mát lành đang thấm vào từng thớ đất khô cằn.

Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn sâu thẳm, nhưng giờ đây đã được thắp sáng bởi ánh sáng của niềm tin. Nàng mặc y phục màu trắng ngà đơn giản nhưng tinh tế, luôn mang theo một túi thuốc nhỏ bên hông, cùng với bộ kim châm dùng để cứu chữa người bệnh. Nàng lặng lẽ đứng bên cạnh, giúp Lâm Nhất kiểm tra lại hành trang đơn giản, sắp xếp vài thứ đồ đạc nhỏ vào chiếc bọc vải. Ánh mắt nàng nhìn Lâm Nhất đầy tin tưởng và ủng hộ, không một chút nghi ngờ hay lo lắng. Nàng hiểu hắn, hiểu hơn bất kỳ ai khác, bởi nàng đã cùng hắn trải qua bao nhiêu gian nan, chứng kiến sự chuyển mình của tâm hồn hắn. "Đi đâu cũng được, miễn là có huynh bên cạnh," nàng khẽ nói, giọng nói dịu dàng như làn gió thoảng, chỉ đủ cho Lâm Nhất nghe thấy. Tình cảm sâu sắc, không lời ấy, tựa như một dòng suối ngầm chảy xiết, bồi đắp và làm vững chắc thêm con đường mà Lâm Nhất đang đi. Nàng không cần những lời hứa hẹn xa vời, chỉ cần sự hiện diện của hắn, sự đồng hành của hắn trong hành trình tìm kiếm chân lý này. Đối với nàng, đó đã là tất cả.

Ba người buộc hành lý lên vai, nhẹ nhàng bước ra khỏi Thôn Vân Thôn khi mặt trời đã lên cao hơn một chút, tô điểm những tia nắng vàng rực rỡ lên cảnh vật. Không một lời từ biệt ồn ào, chỉ có sự tĩnh lặng của những tâm hồn đã được gột rửa, đã sẵn sàng đón nhận những điều mới mẻ. Bóng dáng của họ dần khuất sau những hàng cây cổ thụ, hướng về phía con đường mòn quen thuộc, tựa như ba cánh chim non vừa đủ lông đủ cánh, rời tổ để khám phá bầu trời rộng lớn.

***

Con đường mòn uốn lượn qua những cánh đồng xanh mướt, nơi những bông lúa đang thì con gái, rì rào trong gió như những lời thì thầm của đất trời. Xa xa, những dãy núi trùng điệp vươn mình lên tận trời xanh, được bao phủ bởi một lớp sương mờ ảo, tạo nên một bức tranh thủy mặc hùng vĩ mà thanh bình. Nắng ấm đã bao phủ khắp không gian, xua đi cái lạnh se của buổi sớm, và những làn gió nhẹ mơn man qua tóc, mang theo hương vị của cỏ cây hoa lá. Lâm Nhất bước đi điềm đạm, đôi chân hắn vững vàng trên con đường đất đã mòn vẹt. Ánh mắt hắn không ngừng quan sát từng cảnh vật trôi qua, từng hạt sương còn đọng trên lá non, từng chú côn trùng đang cựa mình tìm kiếm thức ăn. Hắn cảm nhận sự sống động của hồng trần, sự vô thường của vạn vật, những bài học ẩn chứa trong từng khoảnh khắc mà hắn đang sống.

Hắn nghĩ về những lời Cổ Mộc Thiền Sư đã nói, về sự biến chất của tiên đạo, về giai đoạn "Thiên Đạo Môn Kiến Lập" đầy rẫy những tranh chấp và chấp niệm. Giờ đây, hắn không còn cảm thấy nặng nề hay phẫn nộ. Thay vào đó là một sự thấu hiểu sâu sắc, một lòng từ bi đối với những người đã lạc lối trong mê chấp. Con đường "Vô Tiên" mà hắn đang theo đuổi không phải là trốn tránh thế sự, mà là dấn thân vào nó, thấu hiểu nó, và dùng lòng trắc ẩn để biến đổi nó. Hắn không truy cầu sức mạnh hay quyền lực, mà đi tìm ý nghĩa đích thực của sự tồn tại và con đường tu thân. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và hắn, giờ đây, đã tìm thấy chân tâm của mình, một chân tâm kiên định giữa dòng chảy vô thường của thế gian.

Tô Mạt Nhi, với đôi chân nhỏ nhắn nhưng tràn đầy năng lượng, chạy nhảy phía trước, thỉnh thoảng lại quay đầu lại hỏi Lâm Nhất những điều ngây thơ mà nàng quan sát được trên đường đi. Nàng chỉ vào một đàn bướm đang chao lượn trên khóm hoa dại, rồi lại chỉ vào một con suối nhỏ đang chảy róc rách bên vệ đường, đôi mắt lấp lánh sự tò mò. "Ca ca, huynh đang nghĩ gì vậy? Trông huynh như một vị tiên nhân đang chiêm nghiệm đạo vậy!" Giọng nàng líu lo, cố ý trêu chọc Lâm Nhất, nhưng trong ánh mắt nàng lại ánh lên sự ngưỡng mộ chân thành. Nàng cảm nhận được sự khác biệt trong Lâm Nhất, một sự thay đổi sâu sắc mà nàng chưa thể lý giải hết được, nhưng nàng tin tưởng vào hắn một cách tuyệt đối.

Lâm Nhất khẽ lắc đầu, nụ cười vẫn vương trên môi. "Tiên nhân hay phàm nhân, Mạt Nhi, có lẽ chỉ là một cách gọi. Ta đang nghĩ, tiên đạo không ở trên trời, không ẩn mình trong những phép tắc huyền ảo hay những thần thông quảng đại, mà ở ngay trong từng bước chân ta đi, trong từng cảnh vật ta thấy, trong từng con người ta gặp. Nó nằm trong sự cảm nhận về vạn vật hữu linh, về nhân sinh hữu tình, về sự kết nối giữa ta với thế giới này." Hắn dừng lại một chút, đưa mắt nhìn về phía những đỉnh núi xa xăm, nơi mây trắng bồng bềnh trôi, tựa như những dải lụa mềm mại vắt ngang bầu trời. "Chân lý không phải là thứ để truy cầu bằng sức mạnh, mà là thứ để cảm nhận bằng trái tim, để thấu hiểu bằng trí tuệ, để dung hòa bằng lòng từ bi."

Mộ Dung Uyển Nhi bước bên cạnh Lâm Nhất, nàng không nói nhiều, chỉ lặng lẽ cảm nhận sự bình yên và quyết tâm tỏa ra từ hắn. Nàng gật đầu nhẹ nhàng, mái tóc đen dài khẽ lay động trong gió. "Đúng vậy, huynh ấy nói đúng. Chân lý nằm trong sự cảm nhận, không phải sự truy cầu mù quáng. Con người ta đôi khi bị cuốn vào những ham muốn, những chấp niệm về quyền lực, về sự trường sinh bất tử, mà quên đi mất giá trị đích thực của cuộc sống, của từng khoảnh khắc hiện tại." Giọng nàng dịu dàng, nhưng ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc, tựa như một dòng nước mát lành đang xoa dịu những vết thương lòng. Nàng biết, con đường phía trước của Lâm Nhất sẽ không hề dễ dàng, nhưng nàng tin rằng hắn đã đủ vững vàng để đối mặt với mọi thử thách.

Họ tiếp tục hành trình, vượt qua một con suối nhỏ đang chảy róc rách, những viên đá cuội dưới chân suối nhẵn nhụi, tròn trịa, phản chiếu ánh nắng lấp lánh. Bóng dáng ba người, một trầm tư, một dịu dàng, một hoạt bát, dần khuất sau khúc quanh của con đường mòn, hòa mình vào bức tranh thiên nhiên hùng vĩ, bao la. Mỗi bước chân của họ đều là một lời khẳng định cho hành trình "Minh Triết Hồng Trần" vừa mới bắt đầu, một hành trình không chỉ để khám phá thế giới bên ngoài, mà còn để thấu hiểu sâu sắc hơn về chính bản thân mình, về con đường "Vô Tiên" mà Lâm Nhất đã kiên định lựa chọn.

***

Khi chiều tà buông xuống, nhuộm vàng cả không gian bằng thứ ánh sáng dịu dàng, ba người đã đến Tiểu An Trấn. Đây là một thị trấn nhỏ nhưng lại nhộn nhịp hơn Thôn Vân Thôn rất nhiều. Các ngôi nhà gạch, gỗ đơn giản san sát nhau, với những mái ngói xám đã bạc màu theo năm tháng, tạo nên một vẻ cổ kính, trầm mặc. Con đường phố lát đá cuội, đã được mài nhẵn bởi vô số bước chân qua lại, giờ đây vẫn tấp nập người qua kẻ lại. Khu chợ nhỏ ở trung tâm trấn huyên náo với tiếng người mua bán nhỏ nhẹ, tiếng rao hàng của các thương nhân, tiếng mặc cả của các bà các chị, hòa cùng tiếng trẻ con nô đùa, chạy nhảy. Đâu đó vọng lại tiếng xe bò kéo lạch cạch trên đường, tiếng chim hót véo von trên những cành cây cổ thụ, tạo nên một bức tranh sống động về cuộc sống phàm trần.

Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán nhỏ ven đường, mùi khói bếp thoang thoảng từ những ngôi nhà đang chuẩn bị bữa tối, mùi đất và mùi cỏ cây từ những cánh đồng xung quanh, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, thân thiện, mang đến cảm giác an toàn và bình yên lạ thường. Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi dừng chân tại Khinh Vân Khách Điếm, một quán trọ sạch sẽ nằm ở rìa thị trấn, nơi có một cây đa cổ thụ rợp bóng mát. Sau khi sắp xếp hành lý đơn giản, Lâm Nhất dẫn hai người bạn đi dạo một vòng quanh chợ. Hắn không chỉ đi để ngắm cảnh, mà để cảm nhận, để lắng nghe, để thấu hiểu nhịp sống của những con người bình dị nơi đây.

Họ dừng lại bên một gánh nước của Mai Bà, một bà lão với khuôn mặt hiền lành, phúc hậu, nụ cười móm mém nhưng tràn đầy sự ấm áp. Bà mặc chiếc áo nâu sồng đã bạc màu, đôi tay chai sạn nhanh nhẹn múc từng gáo nước chè xanh mời khách. "Các vị khách phương xa, đi đường mệt nhọc, uống chén trà này cho mát ruột. Thế gian này, có gì bằng một chén trà ấm lòng, một tấm lòng chân thành?" Giọng Mai Bà hiền từ, nhỏ nhẹ, chứa đựng bao nhiêu kinh nghiệm sống của một đời người. Hắn mua ba chén trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm thanh khiết của lá trà lan tỏa trong vòm miệng, làm dịu đi sự mệt mỏi của chuyến đi. Hắn lắng nghe những câu chuyện phiếm của Mai Bà với những người khách khác, những tin tức từ các thương nhân về mùa màng, về giá cả hàng hóa, hay đôi khi là những lời than thở về cuộc sống mưu sinh vất vả. Những câu chuyện ấy, dù nhỏ nhặt, lại vẽ nên một bức tranh chân thực về hồng trần, về những gian nan mà con người phải đối mặt mỗi ngày.

Gần đó, Ông Lão Đánh Cờ, tên là Vương Lão, với khuôn mặt trầm tư, râu tóc bạc phơ, đang ngồi bên bàn cờ tướng bằng gỗ cũ kỹ. Hắn mặc chiếc áo vải giản dị, đôi mắt tinh anh chăm chú vào từng nước đi, tựa như đang suy tính một đại cục quan trọng của đời người. Lâm Nhất dừng lại một chút, quan sát ván cờ, và cảm nhận được sự tĩnh tại, chiêm nghiệm từ Vương Lão. "Đời người như ván cờ, mỗi nước đi đều phải suy tính, nhưng có những thứ ta không thể nào đoán trước được... như một bàn cờ lớn hơn, vô hình," Vương Lão khẽ nói, giọng trầm đục, không phải nói với ai cụ thể, mà tựa như đang độc thoại với chính mình, hoặc với ván cờ trước mặt. Lời nói ấy của Vương Lão, tựa hồ ẩn chứa một triết lý sâu xa về sự vô thường và những biến cố không thể lường trước của số phận, gợi lên trong lòng Lâm Nhất những suy tư về những thế lực vô hình đang thao túng vận mệnh của thế gian.

Từ những cuộc trò chuyện rời rạc của người dân, từ những lời xì xầm của các thương nhân mới từ phương xa đến, Lâm Nhất thoáng nghe được những tin đồn mơ hồ. "Nghe nói ở phía Tây, lại có Hắc Y Nhân xuất hiện, cướp bóc linh mạch của một tiểu môn phái... Sợ rằng lại có đại loạn sắp xảy ra!" "Gần đây, các vùng cấm địa cổ xưa ở phương Bắc có dấu hiệu bất thường, linh khí nhiễu loạn, có vẻ như có điều gì đó đang thức tỉnh..." "Mấy ngày trước, một đoàn thương nhân đi qua vùng Lôi Kích Thạch, bị một nhóm tà tu tấn công, nói là muốn tìm kiếm một thứ cổ vật gì đó..."

Những lời đồn đại ấy, tựa như những gợn sóng nhỏ trên mặt hồ tĩnh lặng, không làm lay động được sự bình an trong Lâm Nhất, nhưng lại khiến hắn nhận ra rằng, hồng trần không chỉ có vẻ đẹp bình dị và yên ả. Nó còn chứa đựng những vết nhơ của tà niệm, của sự tranh giành, của những âm mưu và biến động không ngừng nghỉ. Hắn hiểu rằng, con đường "Vô Tiên" của mình không phải là để trốn tránh những điều ấy, mà là để dấn thân vào, để thấu hiểu, và để dùng lòng từ bi, trí tuệ của mình để đối diện.

"Hồng trần quả thật vô tận, nhưng cũng không thiếu những vết nhơ của tà niệm," Lâm Nhất thầm nhủ trong lòng, đôi mắt hắn lướt qua những gương mặt lo âu của người dân, rồi lại nhìn về phía xa xăm, nơi màn đêm đang dần buông xuống, che khuất những dãy núi trùng điệp. Sự bình an nội tâm của hắn giờ đây không phải là sự thờ ơ, mà là một nền tảng vững chắc để hắn đối mặt với mọi thử thách. Hắn đã sẵn sàng cho một hành trình dài, nơi hắn sẽ gặp gỡ nhiều triết lý sống khác nhau, đối diện với những thế lực tà ác đang dần lộ diện, và tiếp tục định hình con đường "Vô Tiên chi Đạo" của riêng mình.

Khi đêm về khuya, ba người trở về Khinh Vân Khách Điếm. Ánh đèn lồng ấm áp hắt hiu trên đường phố lát đá cuội, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, cổ kính. Họ chuẩn bị cho bữa tối đơn giản và nghỉ ngơi, để ngày mai lại tiếp tục cuộc hành trình. Con đường phía trước còn dài, còn nhiều hiểm nguy và thử thách, nhưng với một trái tim đã được gột rửa, một tâm hồn kiên định và một tầm nhìn thấu suốt vạn vật, Lâm Nhất đã thực sự trở thành một "tiên nhân" theo cách riêng của mình. Hắn đã sẵn sàng để đối mặt với những thế lực tà ác, không phải bằng sự báo thù, mà bằng trí tuệ và lòng từ bi, để bảo vệ chân lý và chúng sinh giữa hồng trần vô tận này. Và đó, chỉ mới là khởi đầu của hành trình Minh Triết Hồng Trần.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ