Vô tiên chi đạo
Chương 243

Suối Cạn Hận Thù: Chiêm Nghiệm Mâu Thuẫn Lợi Ích

4157 từ
Mục tiêu: Giới thiệu một vùng đất mới, khắc nghiệt hơn, nơi mâu thuẫn lợi ích trở nên rõ nét.,Cho Lâm Nhất chứng kiến một cuộc tranh chấp trực tiếp giữa hai bộ lạc về nguồn nước, từ đó gợi lên những suy tư sâu sắc về bản chất con người và mâu thuẫn.,Khắc họa cách Lâm Nhất chiêm nghiệm về sự cân bằng trong cuộc sống và vai trò của 'đạo' trong việc hóa giải xung đột.,Tiếp tục làm sâu sắc mối quan hệ giữa Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi thông qua việc họ cùng nhau quan sát và cảm nhận.,Gieo mầm cho những khám phá triết lý sâu hơn về 'Minh Triết Hồng Trần', chuẩn bị cho việc gặp gỡ Vân Du Đạo Nhân.,Duy trì pha 'setup' của Arc, mở rộng thế giới quan của Lâm Nhất.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Trưởng Lão Hắc Thổ, Thủ Lĩnh Lam Thủy, Dân làng Hắc Thổ, Dân làng Lam Thủy
Mood: Trầm buồn, chiêm nghiệm, triết lý, có chút căng thẳng và thấu cảm
Kết chương: [object Object]

Ánh trăng đã lặn, và những vì sao trên nền trời Sa Mộc cũng dần nhường chỗ cho vầng dương đang hé rạng nơi chân trời phía đông. Lâm Nhất vẫn ngồi lặng lẽ bên hiên nhà Trưởng Lão A Đam, tâm trí hắn như một hồ nước sâu, phản chiếu muôn vàn hình ảnh và ý niệm từ đêm qua. Lời nói của vị trưởng lão về 'Thần Đất', về sự hòa hợp với tự nhiên, về những bí mật cổ xưa bị lãng quên trong cát bụi thời gian, cứ mãi vương vấn, gieo vào lòng hắn những hạt mầm suy tư mới. Hắn đã nhận ra rằng, con đường "Vô Tiên chi Đạo" của mình không phải là chối bỏ mọi thứ, mà là thấu hiểu mọi thứ, để rồi chọn lựa con đường chân chính nhất, không phải bằng sức mạnh thần thông, mà bằng trí tuệ, bằng lòng từ bi và bằng một trái tim đã được tôi luyện qua bao gian nan. Hành trình "Minh Triết Hồng Trần" này, mới chỉ là khởi đầu.

Mộ Dung Uyển Nhi khẽ bước đến, đặt một chén trà thảo mộc ấm nóng bên cạnh hắn, hương thơm dịu nhẹ xua đi cái lạnh se se của buổi sớm. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh, ánh mắt trong veo ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. Nàng biết, Lâm Nhất đang chiêm nghiệm, đang tìm kiếm những chân lý ẩn sâu trong từng ngóc ngách của thế gian. Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt bầu bĩnh vẫn còn ngái ngủ, dụi mắt bước ra, nhìn thấy khung cảnh trầm lắng, nàng cũng im lặng ngồi xuống, nhưng đôi mắt to tròn vẫn không ngừng lanh lợi quan sát mọi vật xung quanh. Nàng đang học cách cảm nhận, dù đôi khi sự hiếu kỳ vẫn lấn át.

Chẳng bao lâu, bình minh đã nhuộm hồng cả một góc trời, xua tan bóng đêm u tịch. Cả ba dùng bữa sáng đạm bạc cùng Trưởng Lão A Đam, sau đó cảm tạ sự cưu mang của ông và chuẩn bị tiếp tục hành trình. Trưởng Lão A Đam tiễn họ ra khỏi thôn, ánh mắt ông lão đầy vẻ hiền từ và trắc ẩn dõi theo bóng lưng ba người. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm," ông lão khẽ nói, như một lời chúc phúc, như một lời tiễn biệt cho những kẻ lữ hành trên con đường tìm kiếm chân lý.

Ba người rời khỏi Thị Trấn Sa Mộc, đi về phía Tây, nơi những cồn cát bạc lấp lánh trải dài đến vô tận. Cảnh vật dần trở nên khô cằn hơn, thưa thớt hơn. Những mái nhà đất nung đơn sơ của Ngân Sa Thôn hiện ra trước mắt, như những nốt trầm trong bản giao hưởng của sa mạc. Không khí nóng bức, hanh khô, và mùi cát, mùi mồ hôi, mùi da thuộc, mùi gia vị đặc trưng của sa mạc cứ quấn quýt lấy họ. Tiếng gió cát rít nhẹ, tiếng lạc đà kêu xa xa, tiếng người trò chuyện nhỏ nhẹ, tiếng nước từ giếng trung tâm vang vọng, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động về sự kiên cường của con người nơi đây.

Họ dừng chân tại một quán trọ nhỏ trong thôn để nghỉ ngơi qua đêm. Sáng sớm hôm sau, khi ánh nắng vàng ươm bắt đầu rải đều trên những cồn cát bạc, Lâm Nhất cùng Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi lại chuẩn bị rời đi.

"Nơi này thật nóng, nước cũng ít nữa! Không biết mọi người sống thế nào?" Tô Mạt Nhi càu nhàu, khẽ lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán. Nàng chưa quen với sự khắc nghiệt của vùng đất này, trái ngược hẳn với sự xanh tươi, mát mẻ của Thôn Vân Thôn hay sự cổ kính, hiền hòa của Thị Trấn Sa Mộc.

Mộ Dung Uyển Nhi mỉm cười nhẹ, ánh mắt nhìn xa xăm về phía những cồn cát. "Mỗi vùng đất có một lẽ sống riêng, Mạt Nhi. Chúng ta hãy quan sát và học hỏi." Giọng nàng trầm tĩnh, chứa đựng sự thấu hiểu và lòng bao dung.

Lâm Nhất khẽ gật đầu, đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua những gương mặt khắc khổ nhưng đầy nghị lực của dân làng đang bắt đầu một ngày mới. Hắn nhìn những người phụ nữ gánh nước từ giếng, từng bước chân nặng nhọc nhưng kiên định. Hắn nhìn những người đàn ông sửa sang lại mái nhà đất nung, từng nhát cuốc, từng viên gạch đều chứa đựng sự chăm chút. "Hồng trần vạn dặm, mỗi dặm là một bài học. Càng khô cằn, con người càng trân quý những điều nhỏ bé," hắn nói, giọng điềm đạm, trầm tư. Hắn cảm nhận được sự kết nối sâu sắc giữa con người và thiên nhiên nơi đây, một sự kết nối được hình thành từ sự đấu tranh không ngừng nghỉ để sinh tồn. Sự khan hiếm của nước, của sự sống, đã khiến họ học cách trân trọng từng giọt mồ hôi, từng hơi thở, từng khoảnh khắc được sống. Đó là một triết lý sống giản dị, nhưng lại vô cùng mạnh mẽ, không thua kém gì những kinh điển cao siêu mà hắn từng đọc.

Họ đi qua khu chợ nhỏ của Ngân Sa Thôn, nơi những người bán hàng đang bày ra những món đồ thủ công làm từ da thú, những loại thảo dược khô, và những chiếc bình gốm được nung dưới cái nắng gay gắt. Mùi cát khô, mùi mồ hôi và mùi gia vị đặc trưng của sa mạc hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí rất riêng biệt. Lâm Nhất không dừng lại mua sắm, hắn chỉ quan sát, chiêm nghiệm. Mỗi gương mặt, mỗi cử chỉ, mỗi câu chuyện nhỏ nhặt hắn nghe được đều là một phần của bức tranh lớn về hồng trần, giúp hắn thấu hiểu hơn về nhân sinh, về sự kiên cường và về vẻ đẹp của tâm hồn con người. Dáng đi của hắn vẫn điềm đạm, không khoa trương, nhưng mỗi bước chân đều chứa đựng sự vững chãi của một người đã tìm thấy con đường của mình. Mộ Dung Uyển Nhi bước theo sát hắn, ánh mắt nàng dõi theo từng chuyển động, từng suy nghĩ ẩn hiện trên nét mặt hắn. Tô Mạt Nhi thì lại không ngừng hiếu kỳ, đôi mắt to tròn liên tục đảo quanh, cố gắng ghi nhớ mọi thứ. Họ cùng nhau tiếp tục lên đường về phía Tây, nơi những cồn cát dần nhường chỗ cho một vùng thảo nguyên khô cằn hơn, như một lời mời gọi đến những thử thách mới, những bài học mới trong hành trình "Minh Triết Hồng Trần" của họ.

Hành trình qua vùng thảo nguyên khô hạn diễn ra chậm rãi dưới cái nắng chang chang của buổi trưa. Gió bụi táp vào mặt, mang theo hơi nóng hầm hập của đất đá. Cảnh vật xung quanh càng lúc càng tiêu điều, chỉ còn những bụi cây gai góc và những mỏm đá trơ trọi. Hơi thở của ba người trở nên nặng nhọc hơn, cổ họng khô rát vì khát. Tô Mạt Nhi thỉnh thoảng lại đưa tay quạt quạt, cố gắng xua đi cái nóng như thiêu như đốt. Mộ Dung Uyển Nhi thì luôn giữ vẻ trầm tĩnh, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Lâm Nhất, nàng biết hắn đang cố gắng cảm nhận và thấu hiểu sự khắc nghiệt của thiên nhiên nơi đây.

Khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, ánh nắng như đổ lửa xuống mặt đất, không khí trở nên đặc quánh, tưởng chừng như có thể nhìn thấy được hơi nóng bốc lên từ mặt đất. Bỗng chốc, từ phía xa, một âm thanh hỗn loạn truyền đến, tiếng la hét, tiếng tranh cãi vang vọng trong không gian tĩnh mịch của vùng hoang mạc. Lâm Nhất khẽ nhíu mày, ra hiệu cho hai cô gái cẩn thận. Ba người tăng tốc bước đi, men theo một con đường mòn nhỏ, và chẳng bao lâu sau, một cảnh tượng đau lòng đập vào mắt họ.

Dưới một thung lũng nhỏ, nơi một con suối cạn kiệt đang uốn lượn, một đám đông người đang giằng co quyết liệt. Đó là một con suối biên giới, nằm giữa vùng sa mạc cằn cỗi và thảo nguyên khô hạn, và giờ đây, nó chỉ còn là những vũng nước nhỏ, đục ngầu, lộ ra những tảng đá rêu phong. Dòng nước yếu ớt chảy qua, như hơi thở thoi thóp của một sinh linh đang hấp hối. Tại đây, hai bộ lạc đang đối đầu nhau, những gương mặt khắc khổ, ánh mắt đầy căm phẫn và tuyệt vọng. Họ mặc những bộ trang phục làm từ da thú thô, vũ khí thô sơ như gậy gộc, đá nhọn được vung lên trong không khí. Mùi mồ hôi, mùi bụi và mùi đất ẩm hòa quyện với sự căng thẳng tột độ, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt.

Một người đàn ông gầy gò, làn da rám nắng, đôi mắt sắc lạnh đầy vẻ từng trải và khắc khổ, bước ra khỏi đám đông. Đó là Trưởng Lão Hắc Thổ, thủ lĩnh của bộ lạc Hắc Thổ. Ông ta gào thét, giọng khàn đặc vì giận dữ và khát nước: "Nước là của trời đất! Suối đã cạn, các ngươi còn muốn độc chiếm sao? Bộ lạc ta sắp chết khát rồi! Mấy đứa trẻ không còn sức mà khóc nữa!" Những người dân Hắc Thổ phía sau ông ta cũng đồng loạt gào lên, tiếng kêu than ai oán vang vọng khắp thung lũng.

Đối diện với ông ta là một người đàn ông vạm vỡ, nước da ngăm đen, khuôn mặt uy nghiêm, ánh mắt kiên định. Đó là Thủ Lĩnh Lam Thủy, thủ lĩnh của bộ lạc Lam Thủy. Hắn ta tay nắm chặt một cây gậy gỗ lớn, giọng nói cứng rắn và đầy cảnh giác: "Nguồn nước này chảy qua đất của Lam Thủy chúng ta! Nếu chia cho các ngươi, chúng ta lấy gì mà sống? Hãy tự tìm đường khác đi! Chúng ta cũng đang đói khát, không thể nuôi thêm miệng ăn!" Những người dân Lam Thủy phía sau hắn ta cũng giơ vũ khí lên, tạo thành một bức tường phòng thủ vững chắc. Họ cũng không kém phần lo lắng và sợ hãi.

Cuộc tranh chấp ngày càng trở nên quyết liệt, hai bên giằng co, xô đẩy nhau ra xa khỏi nguồn nước ít ỏi. Tiếng la hét, tiếng chửi rủa, tiếng vật lộn vang lên không ngớt. Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi ẩn mình sau một mỏm đá lớn, quan sát toàn bộ cảnh tượng từ xa.

"Thật quá đáng! Sao có thể không chia sẻ chứ?" Tô Mạt Nhi tức giận thốt lên, đôi mắt nàng rưng rưng vì thương xót cho những người dân Hắc Thổ đang sắp chết khát. Nàng muốn lao ra, muốn làm gì đó để ngăn chặn cuộc tranh giành vô nghĩa này.

Mộ Dung Uyển Nhi khẽ thì thầm vào tai Lâm Nhất, giọng nói đầy vẻ lo lắng: "Lâm Nhất, huynh tính sao?" Nàng biết Lâm Nhất sẽ không đứng yên nhìn cảnh tượng này, nhưng nàng cũng hiểu, hắn sẽ không hành động một cách mù quáng.

Lâm Nhất nhắm hờ đôi mắt, khuôn mặt hắn vẫn giữ vẻ điềm đạm, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt đen láy là một nỗi buồn vô hạn. Hắn thở dài, một hơi thở mang theo sự chiêm nghiệm sâu sắc về bản chất con người. "Mỗi người đều có cái lý của mình... nhưng cái lý ấy lại đang giết chết họ." Giọng hắn trầm lắng, như tiếng gió thì thầm qua những khe đá khô cằn. Hắn không vội vàng can thiệp, bởi vì hắn hiểu rằng, đôi khi, sự can thiệp vội vàng chỉ làm cho mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn. Hắn cần phải thấu hiểu tận cùng nguyên nhân của sự việc, để tìm ra một giải pháp không chỉ là tạm thời, mà là một sự cân bằng vĩnh cửu.

Cuộc tranh chấp vẫn tiếp diễn, những âm thanh hỗn loạn vang vọng khắp thung lũng, như một bản nhạc bi ai về sự đấu tranh sinh tồn của nhân loại. Lâm Nhất vẫn lặng lẽ quan sát, đôi mắt hắn như một hồ nước không đáy, phản chiếu tất cả những bi kịch, những nỗi khổ đau của hồng trần. Hắn không phán xét, không lên án, chỉ lặng lẽ cảm nhận, để những cảm xúc ấy thấm sâu vào tâm hồn, làm phong phú thêm "Vô Tiên chi Đạo" của riêng mình.

Khi cuộc tranh chấp tạm lắng xuống, hai bộ lạc tuy vẫn còn đối đầu, nhưng đã có vẻ kiệt sức và mệt mỏi. Lâm Nhất dẫn Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi lên một gò đất cao gần con suối biên giới, nơi họ có thể quan sát rõ hơn mà không bị cuốn vào vòng xoáy của cuộc chiến. Ánh nắng chiều gay gắt vẫn bao trùm không gian, gió bụi vẫn không ngừng táp vào mặt, nhưng từ đây, khung cảnh hiện ra rõ ràng hơn, và những khuôn mặt khắc khổ của những người dân đang đấu tranh cho sự sống càng trở nên rõ nét.

Lâm Nhất ngồi xuống một tảng đá, nhặt một nắm cát khô từ mặt đất, để nó chầm chậm chảy qua kẽ tay. Hắn trầm tư nhìn xuống dòng suối cạn kiệt, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự thấu hiểu và một nỗi buồn khó tả. Tô Mạt Nhi vẫn còn bối rối và có chút phẫn nộ, nàng không thể chấp nhận được sự ích kỷ và tàn nhẫn này. Nàng đứng thẳng, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm vào những người đang giằng co bên dưới, đôi môi khẽ mím lại. Mộ Dung Uyển Nhi thì lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh Lâm Nhất, ánh mắt nàng dõi theo hắn, cố gắng thấu hiểu những suy nghĩ đang cuộn trào trong tâm trí hắn.

"Nước là nguồn sống, ai cũng muốn giữ. Khi nguồn sống cạn kiệt, bản năng sinh tồn trỗi dậy, lý trí thường bị đẩy lùi," Lâm Nhất khẽ nói, giọng trầm lắng như tiếng gió thổi qua những bụi cây gai góc. Từng hạt cát khô rơi xuống, như những giọt nước mắt vô hình của đất trời. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự sợ hãi đang bao trùm lên cả hai bộ lạc, và sự tuyệt vọng ấy đang đẩy họ vào con đường của sự hủy diệt.

Tô Mạt Nhi quay lại, ánh mắt nàng vẫn đầy vẻ tức giận. "Nhưng đó là sự ích kỷ! Chẳng lẽ không thể cùng nhau chia sẻ sao?" Nàng không hiểu, tại sao con người lại có thể tàn nhẫn đến vậy khi đối mặt với hiểm nguy.

Lâm Nhất nhìn nàng, ánh mắt hắn đầy vẻ thấu cảm. "Chia sẻ cần sự tin tưởng, Mạt Nhi. Nhưng khi niềm tin bị đe dọa bởi cái chết cận kề, sự sợ hãi sẽ lấp đầy. Ai cũng nghĩ mình là kẻ yếu, mình cần được bảo vệ nhất. Họ sợ hãi rằng nếu họ nhường nhịn, họ sẽ mất đi tất cả, và con cháu họ sẽ chết khát. Đó là một nỗi sợ hãi nguyên thủy, sâu sắc, khó có thể lay chuyển bằng lý lẽ thông thường." Hắn ngừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm vào lòng hai cô gái. Hắn biết, để thấu hiểu hồng trần, không chỉ cần nhìn thấy bề mặt, mà còn phải nhìn thấy những cội nguồn sâu xa của mọi hành động, mọi cảm xúc.

Mộ Dung Uyển Nhi khẽ nắm lấy tay Lâm Nhất, giọng nàng dịu dàng nhưng đầy vẻ trăn trở. "Vậy đạo lý nào có thể hóa giải được mâu thuẫn này, Lâm Nhất?" Nàng muốn tìm kiếm một con đường, một giải pháp, không chỉ cho những người dân nơi đây, mà còn cho chính những mâu thuẫn trong tâm hồn con người.

Lâm Nhất nhìn ra xa xăm, nơi ánh mặt trời đang dần khuất bóng sau những dãy núi đá. "Đạo lý của sự cân bằng, Uyển Nhi. Cân bằng giữa lợi ích cá nhân và lợi ích chung, giữa quyền sở hữu và lòng trắc ẩn. Nhưng tìm được điểm cân bằng ấy giữa muôn vàn tâm tư, không phải điều dễ dàng." Hắn thở dài. Con người, vốn dĩ là một thực thể phức tạp, luôn bị giằng xé giữa những mong muốn cá nhân và trách nhiệm cộng đồng. Khi sự sống bị đe dọa, bản năng sinh tồn thường lấn át tất cả. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, nhưng khi tình cảnh ép buộc, tình kia cũng hóa vô tình." Hắn chiêm nghiệm, những lời nói của hắn không chỉ là lời giải thích cho hai cô gái, mà còn là lời tự vấn cho chính mình.

Hắn khẽ ngẩng đầu, nhìn lên bầu trời chiều đang dần chuyển sang sắc cam, sắc đỏ. "Để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Hồng trần gian nan, không chỉ vì ngoại cảnh, mà còn vì những đấu tranh nội tâm, những mâu thuẫn không ngừng nghỉ trong lòng người." Hắn biết, con đường "Vô Tiên chi Đạo" của mình không phải là tìm kiếm quyền năng để áp đặt, mà là tìm kiếm trí tuệ để thấu hiểu, và tìm kiếm lòng từ bi để hóa giải. Sự kiện trước mắt này, một lần nữa khẳng định rằng, chân lý không bao giờ xa vời, nó vẫn luôn ở đó, đợi những kẻ hữu duyên thấu hiểu. Nó nằm trong từng hơi thở của cuộc sống, trong từng giọt nước mắt của nhân loại, trong từng hạt cát của sa mạc.

Lâm Nhất ngồi đó, để mặc gió bụi táp vào mặt, cảm nhận sự khô rát ở cổ họng, cảm nhận cái nóng bức của sa mạc. Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng gió rít, tiếng cãi vã yếu ớt từ dưới thung lũng vọng lên. Hắn đang cố gắng lắng nghe, không chỉ bằng tai, mà bằng cả tâm hồn, để thấu hiểu những nỗi khổ đau, những khát khao sâu thẳm của con người. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, còn nhiều gian nan, nhưng hắn tin rằng, mỗi cuộc gặp gỡ, mỗi cảnh ngộ, mỗi triết lý sống đều là một mảnh ghép, giúp hắn hoàn thiện bức tranh về "Vô Tiên chi Đạo" của riêng mình.

Khi ánh hoàng hôn bắt đầu bao phủ khắp thung lũng, nhuộm đỏ những cồn cát và những mỏm đá, cuộc tranh chấp giữa hai bộ lạc đã tạm lắng xuống. Những người dân mệt mỏi ngồi bệt xuống đất, ánh mắt vẫn đầy vẻ đề phòng và căm phẫn, nhưng không còn sức lực để tiếp tục giằng co. Gió nhẹ thổi qua, mang theo cái lạnh dần về chiều, và mùi đất ẩm từ dòng suối yếu ớt len lỏi trong không khí.

Lâm Nhất đứng dậy, dáng người thanh thoát, nhẹ nhàng. Hắn không bước xuống với ý định can thiệp bằng vũ lực, bởi hắn biết, sức mạnh chỉ có thể tạm thời dập tắt ngọn lửa tranh chấp, chứ không thể chữa lành vết thương sâu thẳm trong lòng người. Hắn điềm đạm bước xuống thung lũng, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi cũng lặng lẽ đi theo sau.

Hắn tiến lại gần bờ suối, nơi dòng nước chỉ còn là một vệt ẩm ướt trên nền đá, và những vũng nhỏ đọng lại như những giọt nước mắt của tự nhiên. Hắn nhẹ nhàng cúi xuống, đặt một vài chiếc lá bùa Thái Bình đã được gia trì đơn giản xuống cạnh bờ suối, như một lời nguyện cầu cho sự bình an và hòa giải. Những chiếc lá bùa được làm từ giấy cổ, viết bằng những nét chữ giản dị, nhưng ẩn chứa một niềm tin mãnh liệt vào sự hòa hợp và lòng từ bi. Hành động của hắn không phô trương, không khoa trương, chỉ là một cử chỉ nhỏ bé, một hạt mầm hy vọng được gieo xuống giữa sự khô cằn của hận thù.

Trưởng Lão Hắc Thổ, người đang ngồi tựa vào một tảng đá, nhìn Lâm Nhất với ánh mắt ngờ vực, nhưng cũng có chút tò mò. Ông ta đã chứng kiến quá nhiều cuộc chiến, quá nhiều lời hứa suông, nên lòng tin đã cạn kiệt như dòng suối này. "Lời tiên nhân nói dễ nghe, nhưng bụng đói, cổ khát thì làm sao mà nghe được?" Giọng ông ta khàn đặc, đầy vẻ cay đắng.

Lâm Nhất khẽ lắc đầu, ánh mắt hắn vẫn giữ vẻ điềm đạm và thấu cảm. "Tiên nhân cũng phải ăn, phải uống. Nhưng tiên nhân biết cách tìm kiếm sự cân bằng, không chỉ cho riêng mình." Hắn không thuyết giảng, không ép buộc, chỉ nhẹ nhàng gieo một ý niệm. "Nguồn nước cạn kiệt là nỗi khổ chung. Nếu cùng nhau tìm kiếm giải pháp, có lẽ sẽ tìm thấy con đường sống. Cuộc chiến chỉ làm tăng thêm cái chết. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng nếu lòng người cùng hướng về một lẽ, thì khó khăn nào cũng có thể vượt qua."

Thủ Lĩnh Lam Thủy cũng đứng lên, ánh mắt hắn quét qua Lâm Nhất, rồi dừng lại ở những chiếc lá bùa. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát. Sự xuất hiện của ba người khách lạ, đặc biệt là hành động kỳ lạ của Lâm Nhất, đã khiến bầu không khí căng thẳng tạm thời dịu đi một chút, nhường chỗ cho sự tò mò và một chút hoài nghi.

Tô Mạt Nhi khẽ kéo tay Lâm Nhất, giọng nàng thì thầm: "Huynh làm vậy có ích gì sao?" Nàng vẫn còn bối rối, không hiểu được ý nghĩa sâu xa trong hành động của hắn.

Lâm Nhất mỉm cười nhẹ, ánh mắt hắn nhìn về phía những chiếc lá bùa đang lay động nhẹ trong gió. "Nước chảy đá mòn, Mạt Nhi. Lòng người cũng vậy. Không thể thay đổi ngay lập tức, nhưng có thể gieo mầm hy vọng. Đôi khi, một hành động nhỏ bé, một lời nói chân thành, cũng có thể lay động những tâm hồn khô cằn nhất." Hắn không mong đợi một sự thay đổi kỳ diệu ngay lập tức. Hắn biết, con đường tìm kiếm sự cân bằng, sự hòa giải là một hành trình dài và gian nan, nhưng mỗi bước chân, mỗi hạt mầm đều có ý nghĩa riêng của nó.

Hắn nhẹ nhàng chạm tay vào dòng nước yếu ớt, cảm nhận sự lạnh lẽo của nước và sự khô cằn của đất. Hắn không ở lại lâu, chỉ để lại một dấu ấn nhỏ, một lời nguyện cầu thầm lặng. Rồi, cùng Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, hắn quay lưng bước đi, tránh xa cuộc tranh chấp trực tiếp nhưng vẫn mang theo những suy tư nặng trĩu. Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm màu cảnh vật thành một bức tranh bi tráng, nơi những con người đang đấu tranh cho sự sống, và một tiểu đạo sĩ đang chiêm nghiệm về "tiên đạo tại tâm", về sự cân bằng giữa hồng trần và nhân sinh.

Con đường phía trước vẫn còn dài, và những bài học về "Minh Triết Hồng Trần" vẫn còn đang chờ đợi. Lâm Nhất biết rằng, những mâu thuẫn về lợi ích, về sự sống còn sẽ không ngừng xuất hiện trên hành trình của hắn. Nhưng hắn tin rằng, bằng lòng từ bi, bằng trí tuệ và bằng sự kiên định, hắn sẽ dần thấu hiểu và tìm ra con đường để vượt qua những gian nan ấy, không phải bằng cách chiến thắng, mà bằng cách hòa giải, bằng cách kiến tạo sự cân bằng trong thế gian. Những chiếc lá bùa Thái Bình vẫn nằm lặng lẽ bên bờ suối, như một lời nhắc nhở về một con đường khác, một con đường của sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn, một con đường mà Lâm Nhất đang kiên định bước đi.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ