Vô tiên chi đạo
Chương 244

Thương Đoàn Du Mục: Những Cung Đường và Triết Lý Xa Xôi

4171 từ
Mục tiêu: Giới thiệu một nhóm thương nhân du mục, làm cầu nối cho Lâm Nhất tiếp xúc với những vùng đất và triết lý sống mới lạ.,Khơi gợi sự khao khát khám phá thế giới rộng lớn và đa dạng trong Lâm Nhất, củng cố mục tiêu của Arc Minh Triết Hồng Trần.,Cho Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi cơ hội lắng nghe những câu chuyện về các nền văn hóa và 'tiên đạo' khác biệt, mở rộng tầm nhìn của họ.,Tiếp tục phát triển tâm thế chiêm nghiệm của Lâm Nhất, cho thấy hắn đang tích cực thu nạp kiến thức và kinh nghiệm từ hồng trần.,Gieo mầm cho những khám phá sâu hơn về các thế lực tu tiên đang hình thành và những bí mật cổ xưa trong giai đoạn 'Thiên Đạo Môn Kiến Lập và Thời Kỳ Cát Cứ'.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Trưởng đoàn Thương nhân du mục (A Lực), Thương nhân du mục (phụ)
Mood: Chiêm nghiệm, khám phá, tò mò, trầm lắng
Kết chương: [object Object]

Con đường dẫn ra khỏi thung lũng Suối Cạn hằn sâu những vết xe và dấu chân, nhưng trong tâm khảm Lâm Nhất, nó lại mở ra một con đường khác, dài hơn và đầy suy tư hơn. Ánh hoàng hôn cuối cùng đã chìm sâu sau những dãy núi đá khô cằn, để lại một màn đêm tĩnh mịch phủ lên cảnh vật, nơi chỉ còn tiếng gió lùa qua khe đá và tiếng bước chân nặng nhọc của ba người. Dù đã rời xa cuộc tranh chấp khốc liệt về nguồn nước, hình ảnh những khuôn mặt khắc khổ, những ánh mắt đầy oán hận và cả những chiếc lá bùa Thái Bình nằm lẻ loi bên bờ suối vẫn còn vương vấn trong tâm trí hắn, như một lời nhắc nhở không ngừng về sự gian nan của hồng trần.

Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi lặng lẽ đi bên cạnh hắn, không ai nói thêm lời nào. Nàng Uyển Nhi thấu hiểu sự trầm tư của Lâm Nhất, biết rằng những gì hắn vừa chứng kiến không chỉ là một cuộc tranh giành đơn thuần, mà còn là một bài học sâu sắc về bản chất con người khi đứng trước lằn ranh sinh tử. Còn Tô Mạt Nhi, dù vẫn còn chút bối rối trước hành động kỳ lạ của Lâm Nhất, nhưng sự ngây thơ của nàng cũng đã kịp nhận ra một nỗi buồn vô hình đang bao trùm lấy không gian. Nàng không hiểu hết, nhưng nàng cảm nhận được.

Họ tiếp tục hành trình qua vùng bán sa mạc, nơi những cồn cát bắt đầu xuất hiện nhiều hơn, nhấp nhô như những con sóng vàng óng dưới ánh trăng. Gió đêm mơn man mang theo hơi lạnh và những hạt cát mịn li ti, khiến không gian càng thêm hoang vắng. Mãi cho đến khi ánh chiều tà của ngày hôm sau bắt đầu dịu xuống, nhuộm hồng cả một khoảng trời, họ mới nhìn thấy phía xa xa một lốm đốm ánh sáng, cùng với những bóng hình thấp thoáng của lều trại và lạc đà. Đó là Ngân Sa Thôn, một ốc đảo nhỏ bé nhưng tràn đầy sức sống giữa lòng sa mạc khắc nghiệt, một trạm dừng chân quen thuộc của các thương đoàn du mục.

Khi họ đến gần, khung cảnh Ngân Sa Thôn hiện ra rõ ràng hơn, như một bức tranh sống động bừng lên giữa sự tĩnh lặng của sa mạc. Những chiếc lều vải đủ màu sắc được dựng lên san sát, tạo thành một khu chợ tạm bợ nhưng náo nhiệt. Tiếng lạc đà kêu lạo xạo, tiếng người cười nói rôm rả, tiếng nhạc cụ dân tộc du mục trầm bổng hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng độc đáo của cuộc sống nơi biên viễn. Mùi gia vị nồng nàn, mùi da thuộc đặc trưng của những chiếc túi đựng hàng hóa, cùng mùi khói bếp bay lên từ những đống lửa trại đã được nhóm lên, tất cả cùng len lỏi vào không khí, đánh thức mọi giác quan. Lâm Nhất cảm nhận được sự sống động nơi đây, một sự sống động khác hẳn với vẻ u trầm của những thị trấn bình nguyên hay sự khắc nghiệt của Suối Cạn mà họ vừa trải qua. Hắn khẽ thở hắt ra, như trút bỏ một phần gánh nặng trong lòng.

Tô Mạt Nhi, với bản tính hoạt bát và tò mò, gần như ngay lập tức bị cuốn hút bởi không khí sôi động này. Đôi mắt to tròn của nàng sáng lên như sao, ánh nhìn lanh lợi quét khắp mọi nơi. "Oa! Huynh xem kìa, Lâm Nhất! Đông vui quá! Đây chắc là nơi tập trung của các thương nhân du mục phải không?" Nàng líu lo, giọng trong trẻo như tiếng chim hót, quên bẵng đi sự u buồn của ngày hôm qua. Nàng vội vã kéo vạt áo Lâm Nhất, thúc giục hắn đi nhanh hơn.

Mộ Dung Uyển Nhi mỉm cười dịu dàng nhìn Tô Mạt Nhi, rồi khẽ lắc đầu. "Nàng ấy lúc nào cũng vậy, dễ dàng bị những điều mới lạ thu hút." Nàng nói khẽ, đôi mắt trong veo của nàng cũng dõi theo cảnh vật xung quanh, nhưng với một sự quan sát kỹ lưỡng hơn. Nàng chú ý đến những bộ y phục bằng da thú và vải thô của người dân nơi đây, những chiếc bình đựng nước treo lủng lẳng bên hông, và cả những dấu vết phong trần hằn in trên từng khuôn mặt. "Cuộc sống nơi đây hẳn là rất khắc nghiệt, nhưng họ vẫn giữ được sự lạc quan và sức sống." Nàng cảm nhận được sự kiên cường ẩn sâu bên trong vẻ hào sảng của những người du mục.

Lâm Nhất khẽ gật đầu, ánh mắt hắn vẫn trầm tư nhưng đã ánh lên một tia hứng thú. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Dù là nơi khắc nghiệt đến đâu, con người vẫn tìm thấy cách để tồn tại, để kết nối với nhau." Hắn chậm rãi bước đi, cảm nhận từng hạt cát mịn dưới lớp giày vải thô của mình. Hắn không vội vàng hòa mình vào sự ồn ào, mà chọn cách quan sát từ xa, để cho những âm thanh, hình ảnh và mùi hương của Ngân Sa Thôn từ từ thấm vào tâm hồn. Đối với hắn, mỗi nơi hắn đến, mỗi con người hắn gặp gỡ đều là một phần của "Minh Triết Hồng Trần", là những bài học quý giá trên con đường truy tầm tiên đạo của riêng mình.

Họ tìm một góc nhỏ khuất gió để nghỉ chân, trải tấm vải thô xuống cát. Lâm Nhất điềm đạm đi mua một ít nước uống và bánh mì khô từ một người bán hàng địa phương. Khi hắn quay lại, Tô Mạt Nhi đã không còn ngồi yên. Nàng đang đứng gần một nhóm thương nhân trẻ tuổi, đôi mắt tò mò nhìn chằm chằm vào những món đồ trang sức bạc lấp lánh và những bộ trang phục rực rỡ sắc màu. Nàng còn mạnh dạn bắt chuyện, giọng líu lo, hỏi han về nguồn gốc của những món đồ ấy. Những thương nhân trẻ tuổi, với sự hiếu khách và vui vẻ vốn có của người du mục, cũng nhiệt tình trả lời, thỉnh thoảng còn pha trò khiến Tô Mạt Nhi bật cười khúc khích.

Mộ Dung Uyển Nhi thấy vậy chỉ khẽ lắc đầu, trong đôi mắt nàng ẩn chứa sự cưng chiều. Nàng lấy ra túi thuốc của mình, kiểm tra lại một lượt, rồi pha một ấm trà thảo mộc nóng hổi từ những loại lá cây mà nàng đã hái được dọc đường. Hương trà dịu nhẹ lan tỏa trong không khí se lạnh của sa mạc, mang lại cảm giác thư thái lạ thường. Nàng đưa cho Lâm Nhất một chén trà, ánh mắt khẽ chạm vào ánh mắt hắn, như muốn truyền đi một sự an ủi không lời. Lâm Nhất khẽ mỉm cười đáp lại, hắn biết nàng luôn quan tâm đến hắn, luôn âm thầm dõi theo từng cảm xúc của hắn.

Hắn ngồi xuống, nhấp một ngụm trà nóng, vị chát nhẹ và hương thơm của thảo mộc lan tỏa trong vòm họng, xua đi một phần mệt mỏi của hành trình. Hắn vẫn tiếp tục quan sát Tô Mạt Nhi đang hào hứng giao lưu, rồi lại nhìn sang đoàn thương nhân du mục đang bận rộn với công việc của mình. Hắn nhận ra, dù cuộc sống có khắc nghiệt đến đâu, con người vẫn luôn tìm thấy niềm vui trong sự kết nối, trong những câu chuyện và trong những khoảnh khắc sẻ chia giản dị. Hắn chợt nghĩ đến những chiếc lá bùa Thái Bình mà mình đã đặt bên Suối Cạn, một hành động nhỏ bé nhưng ẩn chứa niềm tin vào sự hòa hợp. Có lẽ, những thương nhân này, với những chuyến đi không ngừng nghỉ qua bao vùng đất, chính là những người hiểu rõ nhất về sự đa dạng của nhân sinh, và cũng là những người có thể mang đến những câu chuyện quý giá. Hắn cảm thấy một khao khát mới trỗi dậy trong lòng, khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu.

***

Đêm dần buông sâu, bầu trời sa mạc trở nên trong vắt, hàng ngàn vì sao lấp lánh như những viên kim cương được rắc lên tấm màn nhung đen tuyền. Không khí se lạnh đặc trưng của sa mạc về đêm bắt đầu bao trùm, khiến mọi người phải kéo sát những chiếc áo choàng. Bên những đống lửa trại bập bùng, các thương nhân du mục đã dừng công việc, quây quần bên nhau, cùng hát hò, kể chuyện và thưởng thức những món ăn nóng hổi. Mùi thịt nướng thơm lừng hòa quyện với mùi gia vị đặc trưng, tạo nên một hương vị khó quên.

Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đã được Trưởng đoàn A Lực, một lão trượng gầy gò với làn da rám nắng gió sa mạc, đôi mắt tinh anh và hàm râu muối tiêu bạc trắng, mời ngồi cạnh đống lửa trại lớn nhất. A Lực mặc y phục bằng da thú và vải thô, đeo nhiều trang sức bạc đơn giản nhưng tinh xảo, toát lên vẻ phong trần và từng trải. Ông ta nở một nụ cười hiền hậu, mời ba người dùng trà nóng và một ít thịt nướng.

"Hoan nghênh các vị khách quý đến với Ngân Sa Thôn," giọng A Lực trầm ấm, vang vọng trong đêm. "Đường xa vạn dặm, chắc hẳn các vị đã thấm mệt. Hãy dùng chút đồ ăn, sưởi ấm bên lửa, rồi ta sẽ kể các vị nghe những câu chuyện về vùng đất này, và cả những nơi xa hơn nữa."

Tô Mạt Nhi, sau một hồi hào hứng với những món đồ trang sức, đã quay trở lại ngồi cạnh Lâm Nhất. Nàng đưa mắt nhìn A Lực, đôi mắt to tròn long lanh đầy vẻ tò mò. "Lão trượng đã đi qua rất nhiều nơi phải không ạ? Có những câu chuyện kỳ lạ nào không?"

A Lực cười khà khà, hàm râu bạc trắng rung nhẹ. "Ài, tiểu cô nương này thật thú vị! Cuộc đời lão già này gắn liền với những cung đường, những con lạc đà. Mỗi ngọn núi, mỗi con sông, mỗi thị trấn nhỏ bé đều có câu chuyện riêng của nó, những câu chuyện mà người đời thường gọi là 'hồng trần gian nan'." Ông ta nhấp một ngụm trà, ánh mắt xa xăm nhìn vào ngọn lửa đang nhảy múa. "Thế giới này rộng lớn lắm, tiểu đạo sĩ. Rộng lớn hơn những gì các vị tưởng tượng rất nhiều. Có nơi người ta thờ thần gió, tin rằng những cơn gió mang đến sự sống và cả tai ương. Có nơi lại tin vào sức mạnh của nước, coi đó là nguồn cội của vạn vật. Tiên đạo cũng vậy, đâu chỉ có một con đường, một triết lý như những gì các vị thường nghe kể ở các đại tiên môn đâu."

Lời A Lực khiến Lâm Nhất khẽ động tâm. Hắn chăm chú lắng nghe, đôi mắt phản chiếu ánh lửa, suy tư về từng lời kể. Những gì A Lực nói lại một lần nữa củng cố niềm tin của hắn vào sự đa dạng của 'tiên đạo' và 'hồng trần'. "Lão trượng có thể kể rõ hơn được không? Về những 'tiên môn' mà lão trượng nói, và những triết lý khác biệt đó..." Giọng Lâm Nhất trầm bổng, không mang vẻ phán xét, chỉ thuần túy là sự khao khát được thấu hiểu.

A Lực gật đầu, vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn. "Ở những vùng đất xa xôi về phía Tây, phía sau dãy núi Huyết Phong, có những bộ lạc sống tách biệt với thế giới bên ngoài. Họ không tu luyện phép thuật cao siêu, không truy cầu trường sinh bất lão. Họ chỉ tin vào sự hòa hợp với thiên nhiên, với linh hồn của núi rừng và sông suối. Họ gọi đó là 'Đạo của Đất Trời', một thứ 'tiên đạo' giản dị nhưng vô cùng sâu sắc." Ông ta ngừng lại một lát, như để hồi tưởng. "Cũng có những 'tiên môn' mới nổi lên ở những nơi hẻo lánh, họ không thuộc về bất kỳ tông phái lớn nào, tự mình tìm ra con đường tu luyện dựa trên sự thấu hiểu về bản thân và môi trường xung quanh. Ví như ở Băng Tuyết Chi Nguyên phía Bắc, có một nhóm người tu luyện dựa vào hơi thở của băng tuyết, hay ở Hỏa Diễm Sơn, người ta lại tìm thấy đạo trong ngọn lửa vĩnh hằng."

Tô Mạt Nhi nghe đến đây thì không kìm được sự tò mò. "Thật sao ạ? Có cả những tiên môn không giống Thiên Đạo Môn sao? Vậy họ có tranh giành bảo vật, có đánh nhau vì địa bàn không?" Nàng hỏi nhanh, biểu cảm phong phú hiện rõ sự ngạc nhiên.

A Lực lại cười hiền hậu. "Tiểu cô nương, nơi nào có con người, nơi đó có tranh chấp. Ngay cả những tiên nhân cũng không thể thoát khỏi sự cám dỗ của quyền lực và dục vọng. Nhưng những 'tiên đạo' mà lão trượng vừa kể, họ chú trọng vào sự tự tại, vào việc tìm kiếm bình yên trong tâm hồn hơn là sức mạnh bên ngoài. Họ sống như một phần của tự nhiên, không cố gắng chinh phục hay thay đổi nó."

Lâm Nhất khẽ gật đầu, lời A Lực nói đã chạm đến những suy nghĩ sâu thẳm trong lòng hắn. Hắn nhớ lại những lời thầy mình từng dạy, về "tiên đạo tại tâm", và những gì hắn đã chứng kiến ở Suối Cạn. "Vậy theo lão trượng, đâu là chân lý của những con đường đó? Điều gì khiến họ khác biệt với những tiên môn lớn mà chúng ta thường biết?"

A Lực nhìn Lâm Nhất, ánh mắt ông ta như nhìn thấu tâm can của tiểu đạo sĩ. "Chân lý ư? Có lẽ là sự tồn tại, là sự thích nghi, là tìm thấy bình yên trong lòng mình, bất kể thế giới bên ngoài ra sao. Những tiên môn lớn thường truy cầu sức mạnh, trường sinh, địa vị. Còn những người kia, họ truy cầu sự hài hòa, sự thấu hiểu. Họ tin rằng, Đạo không phải là thứ có thể học được từ sách vở hay phép tắc, mà là thứ phải cảm nhận được từ chính cuộc sống, từ hơi thở của vạn vật." Ông ta trầm ngâm một lát rồi tiếp tục. "Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán. Nhưng nếu lòng người cùng hướng về một lẽ, thì khó khăn nào cũng có thể vượt qua. Đó là những gì lão già này đã học được sau bao năm phiêu bạt."

Mộ Dung Uyển Nhi dịu dàng rót thêm trà vào chén của Lâm Nhất, nàng thỉnh thoảng mỉm cười với hắn, như thấu hiểu những suy tư đang cuộn trào trong lòng hắn. Nàng cũng lắng nghe câu chuyện của A Lực, và cảm thấy những lời ông ta nói có một sức nặng đặc biệt, một sự minh triết được đúc kết từ chính cuộc đời.

A Lực tiếp tục kể, giọng ông ta như hòa vào tiếng gió sa mạc. "Không chỉ có những 'tiên đạo' khác biệt, mà còn có những dấu vết của nền văn minh cổ đại đã mất, những tàn tích của một thời đại huy hoàng mà giờ đây chỉ còn là huyền thoại. Lão già này từng đi qua một sa mạc đá, nơi có những khối đá khổng lồ được chạm khắc hình thù kỳ lạ, người ta nói đó là đền thờ của một chủng tộc đã biến mất từ hàng vạn năm trước. Hay ở một khu rừng nguyên sinh, có một cái cây cổ thụ vĩ đại, cao ngất trời, người dân địa phương tin rằng đó là nơi linh hồn các vị thần cư ngụ."

"Cũng có những lời đồn đại về các thế lực ngầm đang trỗi dậy, những kẻ mặc áo đen che mặt, hay những đạo sĩ mù lòa với phép thuật tà dị, họ thường xuất hiện ở những nơi hẻo lánh, tìm kiếm những thứ cổ xưa, những bí mật bị lãng quên." A Lực hạ thấp giọng, đôi mắt tinh anh của ông ta thoáng hiện lên vẻ lo lắng. "Người đời thường nói, thời kỳ này đang hỗn loạn, Thiên Đạo Môn tuy vĩ đại nhưng cũng không thể che phủ hết mọi ngóc ngách của thế gian. Sẽ có những 'tiên môn' mới được kiến lập, và cũng sẽ có những thế lực tà ác lợi dụng sự hỗn loạn để gây họa. Thiên cơ đang biến động, tiểu đạo sĩ ạ. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm, nhưng để giữ được cái tâm ấy trong thời loạn, quả thật không dễ dàng."

Lời nói của A Lực như một làn gió lạnh thổi qua tâm trí Lâm Nhất. Hắn đã nghe về Hắc Y Nhân và Tà Đạo Sĩ Mù trước đây, nhưng những lời kể của A Lực về sự "hỗn loạn" và "các thế lực ngầm" lại khiến hắn nhận ra một âm mưu lớn hơn, một bức tranh toàn cảnh phức tạp hơn đang dần hé lộ. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn đi xa hơn nữa, muốn nhìn tận mắt những gì A Lực đã kể, muốn tìm hiểu về những "tiên đạo" khác biệt, và cả những bí mật cổ xưa đang bị chôn vùi. Hắn muốn tự mình chiêm nghiệm, tự mình tìm ra con đường chân chính giữa muôn vàn lựa chọn của hồng trần.

Đêm đã về khuya, các thương nhân du mục dần chìm vào giấc ngủ, chỉ còn tiếng lửa trại tí tách và tiếng gió sa mạc rít nhẹ. A Lực cũng đã kể xong câu chuyện của mình, ông ta vỗ vai Lâm Nhất một cái nhẹ nhàng, như một lời chúc phúc, rồi cũng trở về lều. Ba người Lâm Nhất cũng tìm đến lều vải đơn sơ của mình. Lâm Nhất vẫn giữ vẻ trầm tư, nhưng trong đôi mắt hắn, một ngọn lửa khao khát khám phá đã được nhen nhóm, bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết.

***

Rạng sáng trên sa mạc luôn mang một vẻ đẹp huyền ảo và tĩnh mịch. Bầu trời vẫn còn vương vấn những vì sao lấp lánh cuối cùng, nhưng một dải màu hồng cam đã bắt đầu hé rạng ở phía chân trời, báo hiệu một ngày mới sắp đến. Không khí vẫn còn se lạnh, mang theo hơi ẩm của sương đêm và mùi cát khô đặc trưng. Trong chiếc lều vải đơn sơ, Lâm Nhất không ngủ được. Hắn ngồi tĩnh tọa, đôi mắt khép hờ, nhưng tâm trí hắn lại đang phiêu du qua những vùng đất xa xôi mà A Lực đã kể.

Những hình ảnh về Băng Tuyết Chi Nguyên trắng xóa, về Hỏa Diễm Sơn rực lửa, về những bộ lạc thờ thần gió, thần nước, và cả những tàn tích của nền văn minh cổ đại cứ thế hiện lên rõ nét trong tâm trí hắn. Hắn cảm nhận được sự rộng lớn vô cùng của thế giới, sự đa dạng đến kinh ngạc của nhân sinh và các con đường tìm kiếm 'đạo'. Những gì hắn đã học ở Huyền Nguyên Quan, hay thậm chí là những trải nghiệm gần đây với Thiên Đạo Môn, dường như chỉ là một phần rất nhỏ bé trong bức tranh vĩ đại của vũ trụ.

Xung đột nội tâm trong Lâm Nhất không phải là sự nghi ngờ, mà là sự choáng ngợp và một khao khát mãnh liệt đến tột cùng. Hắn đã luôn tin vào 'tiên đạo tại tâm', vào việc tìm kiếm chân lý trong chính cuộc đời và lòng người. Nhưng những câu chuyện của A Lực đã mở rộng tầm nhìn của hắn đến một mức độ mà hắn chưa từng nghĩ tới. 'Đạo' không chỉ có ở kinh thư, không chỉ có ở phép tắc, mà nó ẩn chứa trong từng hơi thở của tự nhiên, trong từng triết lý sống giản dị của những con người nơi biên viễn. Hắn nhận ra, để thực sự thấu hiểu 'Vô Tiên Chi Đạo', hắn phải đi xa hơn nữa, phải chứng kiến nhiều hơn nữa, phải lắng nghe nhiều hơn nữa.

Hắn khẽ thở dài, một hơi thở mang theo cả sự mệt mỏi và cả niềm hứng khởi. Hắn đứng dậy, bước ra khỏi lều. Gió sớm mơn man trên khuôn mặt gầy gò của hắn, mang theo chút hương trà thảo mộc thoang thoảng từ chén trà Mộ Dung Uyển Nhi đã pha cho hắn tối qua. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần nhô lên, nhuộm vàng những cồn cát. Một cảm giác nhỏ bé nhưng đầy quyết tâm trỗi dậy trong lòng hắn.

Đúng lúc đó, Mộ Dung Uyển Nhi khẽ động đậy trong lều. Nàng thức giấc, đôi mắt trong veo nhìn thấy bóng lưng trầm tư của Lâm Nhất. Nàng nhẹ nhàng tiến lại gần, không gây ra bất kỳ tiếng động nào. "Huynh vẫn còn thức sao?" Giọng nàng dịu dàng, như tiếng suối reo giữa sa mạc khô cằn.

Lâm Nhất khẽ quay đầu lại, nở một nụ cười nhẹ. Ánh mắt hắn vẫn còn vương vấn sự trầm tư nhưng đã ánh lên vẻ tinh anh của người đã tìm thấy hướng đi mới. "Ta đang nghĩ về những điều lão trượng A Lực kể. Thế giới này quả thật rộng lớn, và 'đạo' cũng có vô vàn hình thái." Hắn đưa mắt nhìn về phía mặt trời đang lên, ánh sáng đầu ngày chiếu rọi lên khuôn mặt thanh tú của hắn. "Ta cứ nghĩ mình đã hiểu đôi chút về hồng trần, nhưng dường như ta chỉ mới đứng ở rìa của nó mà thôi."

Mộ Dung Uyển Nhi nhẹ nhàng chạm vào vai hắn, bàn tay nàng ấm áp và vững chãi. "Phải, mỗi người một cảnh, mỗi nơi một triết lý. Nhưng cái gốc của sự thiện lương và lòng trắc ẩn thì vẫn vậy, phải không? Dù là thờ thần gió, thần nước, hay tìm đạo trong băng tuyết, lửa, cuối cùng cũng là để tìm thấy sự bình yên, sự hòa hợp trong chính mình và với vạn vật."

Lâm Nhất khẽ gật đầu, ánh mắt hắn trở nên kiên định. "Có lẽ vậy. Ta càng đi nhiều, càng thấy mình nhỏ bé, và càng muốn đi xa hơn nữa. Muốn khám phá những chân lý khác, những con đường khác. Để rồi tự mình chiêm nghiệm, tự mình định hình con đường 'Vô Tiên' của riêng mình." Hắn quay lại nhìn Mộ Dung Uyển Nhi, đôi mắt sâu thẳm ánh lên một niềm quyết tâm. "Ta tin rằng, những bí mật cổ xưa, những thế lực đang trỗi dậy, và cả những chân lý về 'đạo', đều đang chờ đợi ta ở phía trước. Con đường phía trước còn dài và đầy gian nan, nhưng ta đã sẵn sàng."

Mộ Dung Uyển Nhi mỉm cười, nụ cười của nàng mang theo sự ủng hộ và tin tưởng tuyệt đối. Nàng biết, hành trình của Lâm Nhất không phải là tìm kiếm sức mạnh hay quyền lực, mà là tìm kiếm ý nghĩa đích thực của sự tồn tại, là xây dựng một 'tiên đạo' chân chính từ lòng người và sự thấu hiểu hồng trần. Và nàng, sẽ luôn đồng hành cùng hắn trên con đường ấy, dù gian nan đến mấy.

Lâm Nhất hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành của buổi sớm sa mạc. Ánh bình minh đã hoàn toàn bừng sáng, chiếu rọi lên toàn bộ Ngân Sa Thôn, xua tan đi bóng tối của đêm. Những chiếc lều vải bắt đầu được thu dọn, lạc đà đã được chuẩn bị, đoàn thương nhân du mục lại sắp tiếp tục cuộc hành trình của mình. Hắn biết, đó cũng là lúc hắn phải tiếp tục bước đi, bước vào một chặng đường mới, nơi những triết lý xa xôi và những bí mật cổ xưa đang chờ đợi, nơi hắn sẽ tiếp tục thấu hiểu rằng, đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ