Vô tiên chi đạo
Chương 245

Mờ Sương Thôn: Bóng Đêm Từ Mê Tín

3888 từ
Mục tiêu: Đưa đoàn người Lâm Nhất dừng chân tại một ngôi làng bị bao trùm bởi sự sợ hãi, không phải từ ma quỷ mà từ sự mê tín và thiếu hiểu biết của chính con người.,Lâm Nhất chiêm nghiệm sâu sắc về bản chất của nỗi sợ hãi và vai trò của trí tuệ trong việc hóa giải nó, mở rộng tầm nhìn về 'hồng trần' và 'tiên đạo'.,Tiếp tục giai đoạn 'setup' của Arc, giới thiệu một khía cạnh mới của thế giới và những vấn đề nhân sinh mà Lâm Nhất sẽ phải đối mặt.,Khắc họa sự khác biệt trong cách phản ứng của Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi trước những tình huống khó khăn, làm sâu sắc thêm mối quan hệ của họ.,Gieo mầm cho sự cần thiết của một người dẫn dắt có tầm nhìn rộng (như Vân Du Đạo Nhân) để giúp Lâm Nhất thấu hiểu sâu hơn về những triết lý sống phức tạp.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Trưởng Làng Mờ Sương (Lão Cổ), Thầy Cúng Làng (Pháp Sư Âm Hồn), Dân làng Mờ Sương
Mood: Trầm buồn, sâu lắng, chiêm nghiệm, mysterious, compassionate
Kết chương: [object Object]

Hành trình trên những cồn cát trải dài dường như không có điểm dừng, nơi những câu chuyện về các nền văn minh cổ đại và những triết lý xa xôi vẫn còn vang vọng trong tâm trí Lâm Nhất. Hắn đã chiêm nghiệm về sự rộng lớn của thế giới, về vô vàn hình thái của "đạo", và về việc bản thân mình vẫn chỉ là một kẻ lữ hành đứng ở rìa của sự thấu hiểu. Ánh mắt kiên định của hắn, cùng sự ủng hộ vững chắc từ Mộ Dung Uyển Nhi, đã tiếp thêm sức mạnh cho đôi chân của y trên con đường đầy gian nan phía trước. Đoàn người chia tay thương đoàn du mục, mang theo những lời nhắn gửi về phương xa và những hạt giống tri thức mới gieo vào lòng, tiếp tục cuộc hành trình tìm kiếm chân lý.

Sau nhiều ngày băng qua những vùng đất bán sa mạc chuyển dần sang đồi núi gồ ghề, nơi những rặng cây bụi xám xịt thay thế cho những cồn cát vàng óng, Lâm Nhất cùng Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi cuối cùng cũng đặt chân đến một vùng đất lạ lẫm khi hoàng hôn buông xuống. Khác với sự khô cằn của sa mạc hay vẻ sống động của những ốc đảo thương mại, nơi đây mang một vẻ ảm đạm đến lạ thường. Màn sương trắng sữa, dày đặc và lạnh lẽo, bắt đầu cuộn mình từ dưới thung lũng, bao phủ lấy mọi thứ, biến cảnh vật thành những bóng hình mờ ảo, hư ảo như một bức thủy mặc nhạt nhòa.

Ngôi làng hiện ra trong màn sương như một ảo ảnh. Tên gọi "Mờ Sương Thôn" quả không sai chút nào. Những mái nhà lợp tranh xám xịt, những bức tường đất nhuốm màu thời gian, tất cả đều chìm khuất trong làn hơi nước bảng lảng, chỉ để lộ những đường nét mờ nhạt, như thể chúng sắp tan biến vào hư vô. Không khí nơi đây nặng nề một nỗi sợ hãi vô hình, một thứ cảm giác ngột ngạt và bí bách, lan tỏa từ những con ngõ nhỏ ngoằn ngoèo, từ những khung cửa sổ khép hờ, thậm chí từ chính những bóng người lướt qua trong sương.

Đoàn người bước chậm rãi vào làng, mỗi bước chân dường như đều bị màn sương nuốt chửng, chỉ còn lại tiếng lá khô xào xạc dưới gót giày. Lâm Nhất đi trước, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn quét qua từng khuôn mặt, từng cử chỉ của những người dân làng mà hắn thoáng thấy. Họ gầy gò, hốc hác, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ và lo âu, thường xuyên cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào những người lạ. Quần áo của họ cũ kỹ, bạc màu, và trên gương mặt họ hằn rõ sự mệt mỏi, cam chịu. Không có tiếng cười đùa của trẻ thơ, không có tiếng trò chuyện rộn ràng của những người phụ nữ, chỉ có sự tĩnh lặng đến rợn người, đôi khi bị phá vỡ bởi tiếng chó sủa văng vẳng từ xa hoặc tiếng gió rít qua những khe cửa.

Tô Mạt Nhi, vốn luôn hoạt bát và lanh lợi, giờ đây cũng không khỏi rùng mình. Nàng khẽ thì thầm, giọng nói mang theo một chút run rẩy và lo lắng, như thể sợ hãi làm vỡ tan sự tĩnh mịch đáng sợ của nơi này: "Lâm Nhất ca ca, nơi này sao lại u ám đến vậy? Có phải có yêu quái hoành hành không?" Nàng nắm chặt lấy tay Mộ Dung Uyển Nhi, ánh mắt to tròn long lanh đầy cảnh giác, dõi theo những bóng người lướt qua trong màn sương, như thể chúng có thể biến thành quái vật bất cứ lúc nào.

Lâm Nhất không lập tức trả lời, hắn vẫn tiếp tục quan sát, hít thở sâu để cảm nhận không khí nơi đây. Hắn cảm nhận được mùi ẩm mốc đặc trưng của sương mù và rêu phong, mùi khói bếp lẫn lộn với mùi hương liệu thoang thoảng từ một phía nào đó trong làng, tạo nên một hỗn hợp vừa quen thuộc vừa xa lạ. "Yêu quái... đôi khi không chỉ là hình hài ghê rợn bên ngoài, mà còn ẩn sâu trong lòng người, Mạt Nhi à." Giọng hắn trầm ấm, nhưng mang theo một chút ưu tư sâu lắng, như thể hắn đang tự nói với chính mình hơn là trả lời Tô Mạt Nhi. Hắn đã chứng kiến quá nhiều cảnh đời, quá nhiều nỗi khổ đau bắt nguồn từ chính lòng người, từ sự ích kỷ, tham lam, hay tệ hơn là sự sợ hãi và thiếu hiểu biết.

Mộ Dung Uyển Nhi nhẹ nhàng xoa xoa bàn tay của Tô Mạt Nhi, ánh mắt dịu dàng nhìn Lâm Nhất, như muốn tìm kiếm sự đồng điệu trong suy nghĩ. Nàng hiểu những chiêm nghiệm của hắn. "Khí tức nơi đây không có dấu hiệu của tà ma mạnh mẽ, nhưng nỗi sợ hãi thì rất thật." Nàng thì thầm, giọng nói tựa tiếng suối reo giữa sa mạc, mang đến sự trấn an kỳ lạ. Nàng là người tinh thông y thuật, và cũng là người nhạy cảm với những biến động của cảm xúc con người. Nàng cảm thấy, nỗi sợ hãi ở Mờ Sương Thôn này không phải là nỗi sợ hãi đột ngột, mãnh liệt của một cuộc tấn công tà ma, mà là nỗi sợ hãi dai dẳng, ăn sâu vào xương tủy, một thứ sợ hãi đã trở thành một phần của cuộc sống thường nhật.

Lâm Nhất khẽ gật đầu, đồng tình với lời Uyển Nhi. Hắn đã học được rằng, chân tướng của một vấn đề thường bị che lấp bởi những lớp vỏ bọc bên ngoài. Cái lạnh ẩm ướt của sương đêm bám vào đạo bào vải thô của hắn, thấm vào da thịt, nhưng tâm trí hắn lại đang cháy bỏng với những suy tư. Những câu chuyện của thương nhân A Lực về sự đa dạng của "đạo" trên khắp hồng trần, về những nền văn hóa khác biệt, lại càng khiến hắn nhận ra rằng, để thấu hiểu "Vô Tiên Chi Đạo", hắn phải đi sâu hơn vào những góc khuất của nhân sinh, nơi mà những chân lý thường ẩn mình dưới lớp bụi thời gian và sự mê lầm. Hắn cảm nhận được một sự giằng xé trong lòng: lòng trắc ẩn thôi thúc hắn muốn hóa giải nỗi khổ của những người dân này, nhưng lý trí lại nhắc nhở hắn rằng, sự can thiệp trực tiếp bằng vũ lực không phải lúc nào cũng là giải pháp bền vững. Nỗi sợ hãi và mê tín, một khi đã ăn sâu vào tâm trí con người, còn đáng sợ hơn bất kỳ yêu ma quỷ quái nào. Hắn biết, để thực sự giúp đỡ, hắn phải tìm ra gốc rễ của vấn đề, chứ không phải chỉ giải quyết phần ngọn. Hắn tự nhủ, đây chính là một thử thách mới trên con đường "hồng trần luyện tâm" của hắn, một bài học về cách đối diện với "ma quỷ" không mang hình hài cụ thể, mà lại có sức mạnh hủy diệt không kém.

***

Trong căn nhà cũ kỹ của Trưởng Làng Mờ Sương, ánh đèn dầu leo lét chỉ đủ soi tỏ một góc nhỏ, hắt những cái bóng dài và méo mó lên bức tường đất nứt nẻ. Không khí nơi đây đặc quánh mùi ẩm mốc, mùi khói bếp cũ kỹ và cả mùi vị của sự lo âu. Trưởng làng, một ông lão gầy gò với tấm lưng còng và đôi mắt trũng sâu, hốc hác, ngồi đối diện Lâm Nhất, đôi tay run rẩy ôm chặt một chiếc chén sứ đã sứt mẻ. Lão tự giới thiệu mình là Lão Cổ, Trưởng làng Mờ Sương. Từ những nếp nhăn chi chít trên khuôn mặt sạm đen vì sương gió, người ta có thể đọc được bao nhiêu nỗi vất vả, lo toan đã đè nặng lên vai lão trong suốt những năm tháng qua. Những người dân làng khác, cũng với vẻ mặt hốc hác và ánh mắt sợ hãi, đứng nép mình ở các góc phòng, không dám hó hé một lời.

Lão Cổ bắt đầu kể, giọng lão run run, thỉnh thoảng lại ho khan từng tiếng. Lời kể của lão như những dòng nước đục ngầu, chậm rãi chảy ra từ sâu thẳm nỗi sợ hãi và tuyệt vọng. "Thưa các vị khách lạ... chúng tôi... chúng tôi đã bị 'linh hồn quỷ ám' hành hạ suốt mấy tháng nay rồi." Lão đưa tay vuốt mặt, như muốn xua đi một cơn ác mộng dai dẳng. "Vụ mùa thất bát, cây cối héo úa không rõ nguyên nhân. Rồi người trong làng cứ thế mà đổ bệnh, sốt cao, mê sảng, trên người nổi những đốm lạ... thuốc men cũng chẳng ăn thua." Lão kể về những đêm dài không ngủ, những tiếng động kỳ lạ văng vẳng trong sương đêm, những hình ảnh ma quái thấp thoáng sau những tán cây cổ thụ, những lời thì thầm ghê rợn mà họ tin rằng là tiếng gọi của quỷ dữ.

Tô Mạt Nhi ngồi cạnh Mộ Dung Uyển Nhi, ánh mắt nàng không ngừng dõi theo Trưởng làng, biểu cảm trên khuôn mặt thay đổi liên tục từ lo lắng đến phẫn nộ. Nàng là một cô gái tốt bụng, không thể chịu đựng được cảnh người dân phải chịu khổ. Khi Trưởng làng nhắc đến những căn bệnh lạ, nàng đã không thể ngồi yên. Nàng biết rõ, Mộ Dung Uyển Nhi là một y sư tài giỏi, những căn bệnh thông thường nàng đều có thể chữa trị. Vậy mà những người dân này lại phải chịu đựng nỗi đau đớn đến vậy.

Lão Cổ tiếp tục, giọng lão chùng xuống, đầy sự tuyệt vọng: "Chúng tôi đã làm đủ mọi cách, cúng bái, cầu khấn, nhưng 'linh hồn quỷ ám' vẫn không buông tha. Mỗi lần cúng tế xong, mọi chuyện có vẻ yên ổn được vài ngày, rồi đâu lại vào đấy, thậm chí còn tệ hơn." Lão ngừng lại, đưa đôi mắt đục ngầu nhìn quanh căn phòng, như thể "linh hồn quỷ ám" đang ẩn nấp trong chính bóng tối kia. "Chỉ có Pháp Sư Âm Hồn... chỉ có Pháp Sư Âm Hồn là có thể giúp chúng tôi giao tiếp với thế giới linh hồn, và thực hiện các nghi lễ xua đuổi. Ngài ấy nói, 'linh hồn' đòi hỏi rất nhiều lễ vật quý giá..."

Nghe đến đây, Tô Mạt Nhi không kìm được sự phẫn nộ. "Đây rõ ràng là bệnh tật và sự khốn khó, sao lại đổ lỗi cho ma quỷ? Để ta đi xem xét!" Nàng bật người đứng dậy, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ bốc đồng và muốn can thiệp ngay lập tức. Nàng không thể chấp nhận được sự mê tín vô căn cứ này, và càng không thể chấp nhận việc người dân bị lợi dụng trong lúc khốn cùng. Đối với nàng, những vấn đề trước mắt rõ ràng là thuộc về thế giới vật chất, cần được giải quyết bằng y thuật hoặc sự giúp đỡ thiết thực, chứ không phải bằng những nghi lễ huyền hoặc.

Mộ Dung Uyển Nhi nhanh chóng nắm lấy tay Tô Mạt Nhi, dịu giọng nói, đôi mắt nàng vẫn hướng về Lâm Nhất như muốn tìm kiếm sự đồng thuận: "Mạt Nhi, mọi chuyện không đơn giản như chúng ta thấy. Lâm Nhất ca ca sẽ có cách." Nàng hiểu Tô Mạt Nhi, hiểu sự sốt ruột và lòng trắc ẩn trực diện của nàng. Nhưng nàng cũng biết, Lâm Nhất không phải là người sẽ hành động bốc đồng. Hắn luôn suy nghĩ thấu đáo, nhìn nhận vấn đề từ nhiều khía cạnh trước khi đưa ra quyết định. Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó, và nàng cảm nhận được rằng, căn bệnh của làng Mờ Sương này không chỉ nằm ở thể xác mà còn ở sâu thẳm tâm hồn.

Lâm Nhất vẫn im lặng lắng nghe, đôi mắt trầm tư quét qua căn phòng, cố gắng tìm kiếm manh mối không phải trong lời kể của Trưởng làng, mà trong những chi tiết nhỏ nhặt: ánh mắt sợ hãi của dân làng, sự mệt mỏi và kiệt quệ tinh thần của họ, những biểu hiện giật mình khi nghe tiếng động lạ bên ngoài. Hắn không trực tiếp chất vấn Trưởng làng, thay vào đó, hắn chỉ đặt vài câu hỏi nhẹ nhàng, giọng nói ôn hòa nhưng từng lời đều chứa đựng sự quan sát sắc bén: "Lão trượng, những vụ mùa thất bát này bắt đầu từ khi nào? Có phải chỉ xảy ra ở một khu vực nhất định trong làng không? Và những người bệnh lạ, họ có những triệu chứng cụ thể nào? Pháp Sư Âm Hồn đã thực hiện nghi lễ bao nhiêu lần rồi, và những 'dấu hiệu' ma quái mà lão trượng nói là gì?"

Những câu hỏi của Lâm Nhất không nhắm vào việc phủ nhận sự tồn tại của "linh hồn quỷ ám", mà tập trung vào các chi tiết cụ thể, mang tính logic. Hắn đang cố gắng tách biệt giữa sự thật và những gì đã bị méo mó bởi nỗi sợ hãi và sự mê tín. Trưởng làng Lão Cổ cố gắng trả lời, nhưng lời nói của lão lộn xộn, không rõ ràng, cho thấy sự thiếu hiểu biết và chỉ dựa vào những gì Pháp Sư Âm Hồn đã nói. Lão chỉ có thể kể lại những 'dấu hiệu' như tiếng khóc than trong gió, những bóng đen lướt qua, hay mùi hương lạ lùng xuất hiện vào đêm khuya.

Lâm Nhất lắng nghe một cách kiên nhẫn, trong lòng hắn đã có những suy đoán ban đầu. Hắn nhận ra, sự sợ hãi và mê tín đã ăn sâu vào tâm trí của những người dân nơi đây, đến mức họ không còn khả năng phân biệt đâu là sự thật, đâu là ảo ảnh. Đây không phải là một vấn đề có thể giải quyết bằng một trận chiến pháp thuật hay một đạo phù chú. Đây là một bài toán khó hơn nhiều, một bài toán về lòng người, về trí tuệ, và về cách gieo mầm ánh sáng nơi bóng tối của sự thiếu hiểu biết đã ngự trị quá lâu. Nỗi đau khổ của họ là thật, nhưng nguyên nhân sâu xa lại không như những gì họ tưởng. Lâm Nhất biết rằng, trước khi có thể giúp đỡ họ, hắn phải thấu hiểu toàn bộ bức tranh, và điều đó đòi hỏi một sự quan sát kín đáo, một sự chiêm nghiệm sâu sắc về bản chất của nỗi sợ hãi và cách nó thao túng tâm trí con người. Mộ Dung Uyển Nhi, với ánh mắt tinh tường của một y sư, cũng nhận thấy sự mệt mỏi và kiệt quệ tinh thần trên gương mặt của Trưởng làng và những người dân xung quanh. Nàng biết rằng, trước khi chữa trị được thân thể, cần phải chữa trị được tâm bệnh. Nàng tin tưởng vào Lâm Nhất, vào khả năng của hắn trong việc nhìn xuyên thấu những lớp vỏ bọc bên ngoài.

***

Khi ánh trăng khuất sau màn sương dày đặc, và những tiếng côn trùng kêu thưa thớt càng làm tăng thêm vẻ tĩnh mịch rợn người của Mờ Sương Thôn, Lâm Nhất lặng lẽ tách đoàn. Hắn không nói lời nào với Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu đủ để truyền tải sự quyết tâm và ý định của mình. Hai nàng hiểu, và họ tin tưởng hắn. Mộ Dung Uyển Nhi nhẹ nhàng kéo Tô Mạt Nhi vào lều, chuẩn bị nghỉ ngơi, nhưng ánh mắt nàng vẫn dõi theo bóng dáng Lâm Nhất tan biến vào màn sương lạnh lẽo. Nàng biết, hắn đang đi tìm câu trả lời, không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu.

Lâm Nhất di chuyển nhẹ nhàng như một bóng ma, hòa mình vào màn sương, không một tiếng động. Cái lạnh ẩm ướt của sương đêm bám lấy da thịt, thấm sâu vào xương tủy, nhưng tâm trí hắn lại vô cùng tỉnh táo. Hắn hướng về phía ngôi miếu cổ mà Trưởng làng đã nhắc đến, nơi hắn cảm nhận được mùi hương liệu nồng nặc và nghe thấy tiếng mõ gõ đều đều, trầm đục, cùng những lời thì thầm bí hiểm văng vẳng trong gió.

Ngôi miếu cổ hiện ra trong sương, một kiến trúc đổ nát, rêu phong, chỉ còn lại những cột gỗ mục nát và mái ngói vỡ vụn. Ánh lửa lập lòe từ bên trong hắt ra, vẽ nên những cái bóng kỳ quái trên vách đá xung quanh. Đến gần hơn, Lâm Nhất nhìn thấy Pháp Sư Âm Hồn, một ông lão gầy gò, mặt mày cau có, đang vận một bộ đạo bào cũ kỹ nhưng có vẻ đạo mạo. Đôi mắt lão ta láo liên, không ngừng liếc nhìn xung quanh, dù không có ai khác ngoài lão. Lão ta đang thực hiện một nghi lễ cúng bái, với những loại thảo mộc cháy âm ỉ tỏa ra khói trắng đục, và những tiếng mõ, tiếng chuông đồng vọng giữa đêm khuya.

Lâm Nhất nấp mình sau một tảng đá lớn, quan sát tỉ mỉ từng động thái của Pháp Sư Âm Hồn. Hắn dùng giác quan nhạy bén của một người tu đạo để phân tích mọi thứ. Hắn hít sâu, và ngay lập tức nhận ra mùi hương của một loại thảo mộc gây ảo giác nhẹ, trộn lẫn với chất tạo khói từ một loại gỗ đặc biệt, tạo nên những làn khói dày đặc và những ảo ảnh mờ ảo trong màn sương. Hắn cũng phát hiện ra những sợi dây mảnh được giăng mắc khéo léo, nối với những vật dụng nhỏ bé treo lơ lửng, tạo ra những tiếng động kỳ lạ khi gió thổi qua hoặc khi Pháp Sư Âm Hồn khẽ kéo.

"Hỡi dân làng ngu muội! 'Linh hồn quỷ ám' đang đòi hỏi... Nếu không có đủ lễ vật, tai họa sẽ còn giáng xuống nặng nề hơn!" Giọng Pháp Sư Âm Hồn the thé, bí hiểm, cố tình kéo dài những âm cuối, tạo ra một sự ám ảnh giữa màn đêm. Lão ta đang dùng những lời lẽ hù dọa, lợi dụng nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tâm trí dân làng, để trấn áp họ và thu gom những lễ vật quý giá. Lâm Nhất thấy rõ những ánh mắt láo liên, vẻ xảo quyệt của lão không thể che giấu dưới lớp áo đạo mạo.

"Đây không phải là tà thuật, mà là sự khéo léo lợi dụng tâm lý." Lâm Nhất tự nhủ, giọng trầm tư vang vọng trong tâm trí hắn. "Con người, khi bị nỗi sợ chi phối, sẽ dễ dàng tin vào những điều phi lý nhất." Hắn nhận ra, cái gọi là "linh hồn quỷ ám" ở Mờ Sương Thôn này không phải là tà vật từ cõi âm, mà chính là sự thiếu hiểu biết, sự mê tín của dân làng đã bị kẻ khác lợi dụng một cách trắng trợn. Pháp Sư Âm Hồn là một kẻ lừa đảo, dùng những mánh khóe đơn giản để thao túng niềm tin và nỗi sợ hãi của những người dân chất phác.

Trong khoảnh khắc đó, một chân lý sâu sắc hơn lại hiện rõ trong tâm trí Lâm Nhất. Hắn đã từng nghĩ rằng "ma quỷ" là những thực thể mang năng lượng tà ác, những kẻ cần bị trấn áp bằng sức mạnh. Nhưng giờ đây, hắn nhận ra rằng, "ma quỷ" đôi khi lại ẩn mình trong chính lòng người, trong sự yếu đuối, sự ngu muội, và sự tham lam. Chính những yếu tố đó đã tạo nên bóng đêm bao trùm Mờ Sương Thôn, chứ không phải là một thế lực siêu nhiên nào cả. Sự dễ bị thao túng của con người khi đối mặt với nỗi sợ hãi và thiếu hiểu biết, đã được khai thác triệt để bởi kẻ như Pháp Sư Âm Hồn. Điều này không khỏi khiến Lâm Nhất liên tưởng đến những lời đồn đại mà thương đoàn du mục đã kể, về những thế lực ngầm đang trỗi dậy, những kẻ Hắc Y Nhân hay Tà Đạo Sĩ Mù, những kẻ cũng chuyên lợi dụng tâm lý và sự yếu đuối của con người để đạt được mục đích của mình. Phải chăng, đây chỉ là một phiên bản nhỏ bé, đơn giản hơn của một âm mưu lớn hơn đang dần hé lộ trên khắp hồng trần?

Lâm Nhất không vội vàng ra tay. Hắn biết, việc vạch mặt Pháp Sư Âm Hồn ngay lúc này có thể dễ dàng, nhưng nó không giải quyết được gốc rễ vấn đề. Nỗi sợ hãi và mê tín đã ăn sâu vào tâm trí dân làng, nếu không có một sự thay thế, một chân lý khác được gieo vào, họ sẽ lại tìm đến một "Pháp Sư" khác, hoặc tự tạo ra một "ma quỷ" mới để bám víu. Hắn cần một cách tiếp cận khác, một cách thức không phải để trừng phạt kẻ xấu, mà là để thức tỉnh lòng người. Điều này củng cố thêm niềm tin của hắn vào con đường "Vô Tiên" mà hắn đang theo đuổi: tiên đạo không nằm ở những phép tắc thần thông, mà nằm ở sự thấu hiểu, ở trí tuệ, và ở khả năng gieo mầm hy vọng, gieo mầm chân lý vào tâm hồn con người.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của sương đêm và mùi hương liệu ảo giác tan dần trong không khí. Hắn biết, con đường phía trước để "hóa giải" chứ không phải "trừng phạt" vấn đề này sẽ không hề dễ dàng. Nó đòi hỏi sự kiên nhẫn, sự khéo léo, và hơn hết là một trái tim thấu hiểu. Bài học về việc "ma quỷ" đôi khi không phải là tà vật mà là sự thiếu hiểu biết và mê tín của chính con người, đã khắc sâu thêm vào tâm hồn hắn, làm phong phú thêm những chiêm nghiệm về "hồng trần luyện tâm". Lâm Nhất quay lưng, lặng lẽ trở về lều. Ánh bình minh sắp ló dạng, và hắn biết, một chặng đường mới của sự chiêm nghiệm và hành động đã bắt đầu. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Hắn phải tìm cách để chân tâm ấy tỏa sáng, xua đi màn sương mù của mê tín đang bao phủ làng Mờ Sương.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ