Vô tiên chi đạo
Chương 246

Hóa Giải Mờ Sương: Trí Tuệ và Lời Mời Bí Ẩn

3756 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất dùng trí tuệ và lòng nhân ái để hóa giải nỗi sợ hãi trong Làng Mờ Sương, không dùng phép thuật hay vũ lực.,Lâm Nhất giải thích cặn kẽ bản chất vấn đề (sự thao túng của Thầy Cúng Làng) và sự mê tín của dân làng.,Khắc họa sự trưởng thành của Lâm Nhất trong việc đối mặt với những vấn đề nhân sinh phức tạp, củng cố con đường 'Vô Tiên' của hắn.,Ngay sau khi giải quyết vấn đề, Lâm Nhất nhận được lời mời từ một ẩn sĩ bí ẩn, tạo cầu nối cho cuộc gặp gỡ với Vân Du Đạo Nhân (Ch.248).,Tiếp tục giai đoạn 'setup' của Arc Minh Triết Hồng Trần, mở rộng tầm nhìn của Lâm Nhất về sự đa dạng của hồng trần và các triết lý sống.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Trưởng Làng Mờ Sương (Lão Cổ), Thầy Cúng Làng (Pháp Sư Âm Hồn), Dân làng Mờ Sương, Người đưa thư bí ẩn
Mood: Chiêm nghiệm, nhân hậu, bí ẩn, có chút căng thẳng nhưng kết thúc nhẹ nhõm và hứa hẹn.
Kết chương: [object Object]

Đêm dần buông xuống, mang theo cái lạnh cắt da của sương sớm nơi thôn Mờ Sương. Lâm Nhất lặng lẽ trở về lều, nơi Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đã nhóm một đống lửa nhỏ, ánh than hồng lập lòe soi rõ vẻ mặt lo lắng của hai nàng. Mùi thuốc bắc thoang thoảng từ túi của Uyển Nhi hòa lẫn với mùi khói gỗ ẩm, tạo nên một không khí trầm mặc đến lạ. Hắn ngồi xuống bên đống lửa, không nói một lời, chỉ đưa mắt nhìn vào ngọn lửa đang nhảy múa, như thể đang tìm kiếm câu trả lời cho những băn khoăn đang dâng đầy trong tâm khảm.

"Ca ca, huynh đã trở về." Tô Mạt Nhi khẽ gọi, giọng nói mang theo sự nhẹ nhõm và một chút run rẩy vì lạnh. Nàng đưa cho Lâm Nhất một chén trà thảo mộc nóng hổi, hơi ấm từ chén trà lan tỏa, xua đi phần nào cái lạnh giá đang bao trùm.

Lâm Nhất khẽ gật đầu, nhấp một ngụm trà. Hơi nóng lan xuống cổ họng, mang theo chút vị chát đắng của lá rừng. "Mạt Nhi, Uyển Nhi, các muội nghỉ ngơi đi. Sáng mai, chúng ta sẽ làm rõ mọi chuyện." Giọng hắn trầm ấm, nhưng ẩn chứa sự kiên định. Đôi mắt đen láy của hắn vẫn dõi theo làn khói mờ ảo bốc lên từ chén trà, như thể đang nhìn thấu những lớp màn bí ẩn đang bao phủ ngôi làng.

Mộ Dung Uyển Nhi đặt tay lên vai Lâm Nhất, ánh mắt nàng chất chứa sự lo âu. "Lâm Nhất, huynh đã thấy rõ mọi chuyện rồi sao? Cái gọi là 'linh hồn quỷ ám' kia, rốt cuộc là gì?" Nàng đã cùng hắn trải qua nhiều gian nan, thấu hiểu tấm lòng nhân hậu của hắn, nhưng nỗi sợ hãi từ những câu chuyện mê tín vẫn khiến nàng không khỏi bận lòng.

Lâm Nhất thở dài một tiếng, làn khói trắng từ hơi thở của hắn hòa vào làn sương đêm. "Ma quỷ đôi khi không phải là tà vật, mà là sự thiếu hiểu biết và nỗi sợ hãi trong lòng người. Muốn hóa giải, phải bắt đầu từ chính tâm can họ." Hắn chậm rãi kể lại những gì mình đã quan sát: mùi thảo mộc gây ảo giác, chất tạo khói từ loại gỗ đặc biệt, những sợi dây giăng mắc tạo âm thanh kỳ quái. Hắn giải thích rằng Pháp Sư Âm Hồn đã lợi dụng những mánh khóe đơn giản, những hiểu biết về tự nhiên và tâm lý con người để tạo ra cái gọi là "tai họa" và "lời nguyền", mục đích duy nhất là trục lợi và củng cố quyền lực. "Kẻ đó, không phải tu sĩ, mà là một kẻ lừa đảo." Lâm Nhất kết luận, giọng nói trầm tĩnh nhưng kiên quyết.

Mộ Dung Uyển Nhi nghe xong, khuôn mặt nàng dần giãn ra, nhưng vẫn còn đó chút hoài nghi. "Nhưng lòng người khó đoán, mê tín đã ăn sâu vào cốt tủy của họ. Liệu có dễ dàng thay đổi? Huynh không định dùng thần thông hay pháp thuật để vạch trần lão ta sao?" Nàng hiểu rằng, trong thế giới tu tiên, sức mạnh thường là cách nhanh nhất để giải quyết vấn đề. Nhưng Lâm Nhất lại luôn chọn con đường khó khăn hơn, con đường của sự thấu hiểu và cảm hóa.

Lâm Nhất lắc đầu nhẹ. "Sức mạnh có thể trấn áp được nhất thời, nhưng không thể xóa bỏ được cội rễ của sự mê tín trong lòng người. Nếu chúng ta chỉ đơn thuần dùng pháp thuật để đuổi Thầy Cúng đi, dân làng có thể sẽ sợ hãi chúng ta, hoặc sau này lại tìm đến một 'Pháp Sư' khác, một 'ma quỷ' mới để bám víu. Chân lý không thể dùng quyền năng để áp đặt, mà phải dùng trí tuệ để khai sáng." Hắn nhìn sang Tô Mạt Nhi, thấy nàng đang chăm chú lắng nghe, đôi mắt to tròn long lanh phản chiếu ánh lửa. "Chúng ta không chỉ đến để giải quyết một Pháp Sư, mà là để giải quyết một 'vấn đề' của lòng người."

Tô Mạt Nhi, với vẻ hoạt bát thường ngày, giờ đây cũng trầm tư hơn. Nàng nắm chặt tay Lâm Nhất, đôi mắt ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối. "Chỉ cần ca ca nói, Mạt Nhi tin họ sẽ nghe. Họ đã quá khổ sở rồi." Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy sự đồng cảm, như một lời động viên vô hình. "Sương mù này không chỉ che phủ cảnh vật, mà còn che phủ cả tâm trí họ. Huynh sẽ là ánh sáng dẫn lối."

Lâm Nhất khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi trong đêm sương lạnh giá. Hắn đứng dậy, bước ra ngoài lều, đưa mắt nhìn về phía làng Mờ Sương đang chìm trong màn sương dày đặc. Sương mù đặc quánh, lạnh lẽo và ẩm ướt, dường như đang nuốt chửng mọi âm thanh, mọi ánh sáng. Mùi ẩm mốc của đất đá hòa lẫn với mùi khói nhang còn vương vấn từ buổi tối hôm trước, tạo nên một không khí nặng nề, u ám. Hắn cảm nhận được sự im lặng đáng sợ của ngôi làng, một sự im lặng không phải của bình yên, mà là của sự sợ hãi bị đè nén. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Chúng ta phải tìm cách để chân tâm ấy tỏa sáng, xua đi màn sương mù của mê tín đang bao phủ làng Mờ Sương." Hắn thì thầm, bàn tay khẽ vuốt ve cây Phù Trần Mộc mà hắn vẫn mang theo bên mình, như thể cây gậy mộc mạc ấy có thể giúp hắn gạt đi những lớp bụi mờ ảo của thế gian. Hắn biết, một ngày mới, một thử thách mới, đang chờ đợi hắn dưới lớp sương mù dày đặc kia.

***

Khi ánh dương đầu tiên còn đang cố gắng xuyên qua lớp sương mù dày đặc của làng Mờ Sương, nhuộm một màu vàng nhạt lên những mái nhà tranh ẩm thấp, Lâm Nhất cùng Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đã có mặt tại trung tâm làng. Không khí buổi sáng vẫn còn vương vấn cái lạnh buốt xương, nhưng sương mù đã dần bớt đi phần nào so với đêm trước, để lộ ra những nét khắc khổ trên gương mặt hốc hác của dân làng. Họ đang tụ tập đông đủ quanh một bệ đá đơn sơ, nơi Thầy Cúng Làng, hay còn gọi là Pháp Sư Âm Hồn, đang chuẩn bị tiến hành một nghi lễ "trừ tà" khác. Mùi nhang khói nồng nặc và mùi ẩm mốc trộn lẫn với mùi cơ thể của những người dân đã lâu không được tắm rửa, tạo thành một thứ hỗn tạp khó chịu, nhưng lại là điều quen thuộc trong những buổi lễ như thế này.

Pháp Sư Âm Hồn, với khuôn mặt gầy gò, đôi mắt ti hí ẩn chứa vẻ xảo quyệt, đang vận một bộ đạo bào cũ kỹ nhưng thêu thùa những hoa văn kỳ dị, đeo chuỗi hạt xương lách cách. Hắn ta đứng giữa bệ đá, tay múa may quay cuồng, miệng lẩm bẩm những câu chú vô nghĩa, cố tình tạo ra vẻ thần bí. Tiếng trống bập bùng, tiếng chuông đồng loảng xoảng cùng với tiếng xì xào lo lắng của dân làng, tất cả tạo nên một bức tranh hỗn loạn của sự sợ hãi và mê tín.

"Hỡi dân làng ngu muội! Các ngươi còn không mau dâng lễ vật, ma quỷ sẽ nuốt chửng linh hồn các ngươi! Tai họa giáng xuống là do tội lỗi của các ngươi!" Giọng Pháp Sư Âm Hồn the thé, bí hiểm, cố tình kéo dài những âm cuối, khiến ai nghe cũng phải rùng mình. Hắn ta nhìn lướt qua đám đông, đôi mắt láo liên, tìm kiếm những ánh mắt sợ hãi, những gương mặt đang run rẩy để củng cố quyền lực của mình.

Lão Cổ, vị Trưởng Làng khắc khổ, với đôi mắt đục ngầu vì lo lắng, đang đứng run rẩy phía trước, trên tay nâng một mâm lễ vật đơn sơ, nhưng đó là tất cả những gì dân làng còn lại sau nhiều lần "cúng tế". Ông ta cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào Pháp Sư Âm Hồn, chỉ biết lẩm bẩm cầu khấn.

Lâm Nhất không vội vàng. Hắn đứng giữa đám đông, dáng vẻ điềm đạm, không khoa trương, chỉ lặng lẽ quan sát. Đôi mắt đen láy của hắn sâu thẳm, như nhìn thấu mọi ngóc ngách của sự việc. Mộ Dung Uyển Nhi đứng bên cạnh hắn, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn khi nhìn cảnh dân làng khổ sở. Tô Mạt Nhi thì không giấu được vẻ sốt ruột, đôi mắt to tròn long lanh đầy vẻ thương cảm, nàng nắm chặt vạt áo Lâm Nhất, như muốn thúc giục hắn hành động.

Khi Pháp Sư Âm Hồn đang cao giọng hù dọa, Lâm Nhất bất chợt cất lời, giọng nói ôn hòa nhưng đủ vang vọng giữa không gian tĩnh lặng, át đi cả tiếng trống bập bùng: "Lão Trưởng Làng, ta nghe nói có tiếng kêu lạ trong đêm và những hình ảnh ma quái trong sương. Phải chăng tiếng kêu đó giống tiếng loài cú rúc đêm, và những hình ảnh kia chỉ là bóng cây bị sương mù làm méo mó?"

Cả làng chợt im bặt. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Lâm Nhất. Pháp Sư Âm Hồn đang múa may cũng khựng lại, đôi mắt ti hí nheo lại đầy vẻ khó chịu.

Trưởng Làng Lão Cổ ngẩng đầu lên, nhìn Lâm Nhất với vẻ hoang mang, rồi lại sợ sệt nhìn Pháp Sư Âm Hồn. "Đạo trưởng, sao ngài lại nói vậy? Ma quỷ đã ám làng chúng tôi! Ngài không thấy chúng tôi đã khổ sở thế nào sao?" Giọng ông ta run rẩy, đầy vẻ tuyệt vọng.

Lâm Nhất tiến lên một bước, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Pháp Sư Âm Hồn, rồi lại lướt qua đám dân làng. "Ta chỉ hỏi một điều. Có ai trong làng đã từng thực sự thấy 'ma quỷ' đó bằng xương bằng thịt? Hay chỉ là những tiếng động lạ, những cái bóng mờ ảo trong đêm sương?" Hắn không dùng ngữ khí gay gắt, mà chỉ đặt câu hỏi, khơi gợi sự suy nghĩ trong lòng những người dân đã quen với việc bị dắt mũi. "Chúng ta thường sợ hãi những điều không biết. Và kẻ khác, lại lợi dụng chính nỗi sợ hãi đó."

Pháp Sư Âm Hồn tức giận, định quát mắng Lâm Nhất, nhưng đã bị Lão Cổ và vài người dân khác giữ lại. "Kẻ phàm phu tục tử dám xen vào việc thánh thần! Ngươi muốn rước họa vào thân sao?" Giọng hắn ta the thé, cố gắng giữ lại chút uy quyền đang dần lung lay.

Lâm Nhất phớt lờ lời đe dọa. Hắn quay sang Lão Cổ và dân làng, giọng nói trầm tĩnh nhưng rõ ràng. "Các vị đã bao giờ tự hỏi, tại sao 'ma quỷ' chỉ xuất hiện khi Pháp Sư này có mặt? Tại sao 'tai họa' lại luôn đòi hỏi lễ vật, mà lễ vật đó lại luôn biến mất vào tay kẻ 'trừ tà'?" Hắn chỉ tay về phía một vài bụi cây gần đó, nơi những sợi dây mảnh mà hắn đã phát hiện đêm qua vẫn còn vương lại. "Tiếng kêu lạ trong đêm, chẳng qua chỉ là tiếng chim cú rúc đêm, hoặc tiếng gió lùa qua những sợi dây mà ai đó đã cố tình giăng mắc. Còn những bóng ma mờ ảo, đó là ảo giác do một loại thảo mộc gây ra, trộn lẫn với khói từ loại gỗ đặc biệt, được đốt lên trong sương mù dày đặc để đánh lừa thị giác."

Lâm Nhất nhặt lên một cành cây nhỏ, nhẹ nhàng gạt đi lớp sương còn đọng trên chiếc lá, để lộ ra những sợi tơ nhện mảnh như sợi chỉ. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Khi chân tâm bị che phủ bởi sương mù của nỗi sợ hãi và mê tín, vạn vật hữu linh cũng trở thành ma quỷ. Nhưng khi ta dùng trí tuệ để gạt đi lớp sương ấy, tất cả sẽ trở nên rõ ràng." Hắn đưa mắt nhìn vào đôi mắt hoang mang của dân làng, cố gắng gieo mầm tri thức và sự thấu hiểu. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Con người ta, khi thiếu thốn tình thương, khi thiếu thốn hiểu biết, sẽ dễ dàng bị những kẻ lợi dụng thao túng."

Những lời của Lâm Nhất như những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương, từ từ xua tan đi sự u tối trong tâm trí dân làng. Họ bắt đầu nhìn nhau, ánh mắt từ hoang mang chuyển sang nghi ngờ, rồi đến phẫn nộ. Những cái xì xào bắt đầu nổi lên, không còn là tiếng lo sợ, mà là tiếng bàn tán, tiếng chất vấn.

Pháp Sư Âm Hồn thấy tình thế bất lợi, liền cố gắng ngắt lời, chỉ tay vào Lâm Nhất. "Đừng nghe lời kẻ này! Hắn là kẻ ngoại đạo, là ma quỷ đội lốt người để phá hoại sự bình yên của làng! Tai họa sẽ giáng xuống nặng nề hơn nếu các ngươi không nghe lời ta!"

Nhưng đã quá muộn. Lâm Nhất đã gieo vào lòng dân làng một hạt giống của sự thật, và hạt giống đó đang nảy mầm.

***

Sương mù đã hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho ánh nắng chiều tà yếu ớt, nhuộm vàng cả không gian làng Mờ Sương. Không khí không còn nặng nề bởi nỗi sợ hãi hay mùi khói nhang, mà thay vào đó là một sự nhẹ nhõm đến lạ lùng, dù vẫn còn đó những ánh mắt ngượng ngùng, xấu hổ của dân làng.

Lâm Nhất kiên nhẫn giải thích từng hiện tượng một, dùng những kiến thức về tự nhiên và tâm lý con người để làm sáng tỏ mọi nghi vấn. Hắn chỉ ra cách Thầy Cúng đã lợi dụng sự thiếu hiểu biết và nỗi sợ hãi để thao túng họ. Hắn kể về những loại cây cỏ có thể gây ảo giác, về cách âm thanh có thể bị bóp méo trong sương mù, về những kỹ thuật đơn giản để tạo ra những hình ảnh ma quái. Hắn còn chỉ cho họ thấy những "phép màu" của Pháp Sư Âm Hồn chỉ là những mánh khóe đơn giản, như việc "biến mất" các lễ vật thực chất là chuyển chúng vào một cái hốc bí mật dưới bệ đá, hay việc "triệu hồi linh hồn" chỉ là tiếng động từ những con thú được huấn luyện ẩn nấp đâu đó. Mỗi lời hắn nói ra đều có bằng chứng, đều có thể kiểm chứng được, khiến dân làng không thể không tin.

Khi sự thật được phơi bày một cách rõ ràng và không thể chối cãi, dân làng nhận ra mình đã bị lừa dối một cách trắng trợn. Sự phẫn nộ bùng lên, không phải với Lâm Nhất, mà là với Pháp Sư Âm Hồn, kẻ đã lợi dụng nỗi sợ hãi của họ để trục lợi. Pháp Sư Âm Hồn cố gắng chống cự, miệng la hét những lời nguyền rủa, nhưng tất cả đều vô vọng. Hắn ta bị dân làng vây quanh, không ai còn tin vào những lời hù dọa của hắn nữa. Quyền lực mà hắn gây dựng bằng nỗi sợ hãi đã sụp đổ hoàn toàn. Dân làng, sau một thoáng phẫn nộ, lại chuyển sang cảm giác xấu hổ và biết ơn sâu sắc đối với Lâm Nhất.

"Thì ra bấy lâu nay chúng ta đã bị lừa!"

"Chúng ta đã quá ngu muội, quá tin vào những điều hoang đường!"

Những tiếng xì xào lan đi khắp làng, nhưng lần này là những lời tự trách, lời hối hận.

Trưởng Làng Lão Cổ, với đôi mắt giờ đây không còn đục ngầu vì sợ hãi mà trở nên sáng rõ hơn, run rẩy tiến đến trước Lâm Nhất, cúi đầu thật sâu. "Đa tạ đạo trưởng đã khai sáng. Chúng tôi đã quá ngu muội, để nỗi sợ hãi che mờ lý trí. Ân đức này, chúng tôi không biết phải báo đáp thế nào." Giọng ông ta nghẹn ngào, đầy sự chân thành.

Lâm Nhất khẽ đỡ ông dậy, ánh mắt nhân hậu. "Lão Trưởng Làng không cần đa tạ ta. Ta chỉ làm điều nên làm. Nỗi sợ hãi lớn nhất không phải là ma quỷ ở bên ngoài, mà là bóng tối trong tâm trí chúng ta. Khi ta thắp lên ngọn đèn trí tuệ, bóng tối sẽ tự khắc tan biến." Hắn nhìn khắp lượt dân làng, thấy trong mắt họ không còn sự sợ hãi vô cớ, mà thay vào đó là sự bàng hoàng, sự nhẹ nhõm và một tia hy vọng mới mẻ. "Tiên đạo tại tâm, không nằm ở những phép tắc thần thông, mà nằm ở sự thấu hiểu, ở trí tuệ, và ở khả năng gieo mầm hy vọng, gieo mầm chân lý vào tâm hồn con người. Mong các vị hãy giữ vững ngọn đèn trí tuệ này, để không còn bị những kẻ lợi dụng lừa gạt nữa."

Mộ Dung Uyển Nhi mỉm cười nhẹ nhõm. Nàng nhìn thấy sự thay đổi rõ rệt trên gương mặt của dân làng, sự thay đổi từ bên trong. Tô Mạt Nhi thì không giấu được sự vui mừng, nàng reo lên: "Ca ca thật giỏi! Huynh đã giúp họ tìm lại được ánh sáng rồi!"

Lâm Nhất không ở lại lâu để nhận lời cảm tạ. Hắn biết, việc quan trọng nhất đã được hoàn thành. Ngọn đèn trí tuệ đã được thắp lên, và giờ đây, dân làng phải tự mình giữ cho ngọn lửa ấy không tắt. Hắn quay sang Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, khẽ gật đầu, ra hiệu đã đến lúc rời đi.

Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, Lâm Nhất và hai cô gái chuẩn bị rời khỏi làng Mờ Sương. Dân làng tụ tập lại, tiễn đưa họ với lòng biết ơn sâu sắc. Không còn những ánh mắt sợ hãi, mà thay vào đó là những nụ cười hiền lành, những lời chúc phúc chân thành. Họ cúi chào Lâm Nhất, như chào một vị ân nhân đã giải thoát họ khỏi xiềng xích của nỗi sợ hãi.

Bỗng nhiên, một bóng người cao gầy xuất hiện từ phía con đường mòn, dáng vẻ trầm tĩnh, khoác một chiếc áo choàng đơn giản che khuất dung mạo, chỉ để lộ đôi mắt sâu thẳm đầy trí tuệ. Bước đi của người này nhẹ nhàng, không gây tiếng động, như một cái bóng giữa hoàng hôn. Hắn tiến thẳng đến chỗ Lâm Nhất, trên tay cầm một cuộn trúc đơn sơ nhưng toát lên vẻ cổ kính.

"Lâm đạo trưởng." Giọng người đưa thư bí ẩn trầm ấm, vang vọng như tiếng chuông chùa giữa không gian tĩnh mịch. "Có một ẩn sĩ muốn gặp ngài. Ngài ấy nói rằng, ngài đã tìm thấy ánh sáng trong sương mù, và giờ là lúc tìm thấy con đường trong vô tận."

Lâm Nhất khẽ nhíu mày, ánh mắt trầm tư nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của người lạ. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức thanh cao, thoát tục từ người này, không phải là khí tức của kẻ tu luyện theo con đường thần thông, mà là của một người đã thấu hiểu thế sự, đã đạt đến một cảnh giới tâm linh nào đó. "Ẩn sĩ đó là ai?" Hắn hỏi, giọng điềm đạm.

Người đưa thư mỉm cười nhẹ, nụ cười ẩn hiện dưới vành mũ áo choàng. "Ngài ấy tự xưng là Cổ Phong, và ngài sẽ tìm thấy ngài ấy ở nơi những con sông gặp nhau. Ngài ấy cũng nói, ngài đã dùng Phù Trần Mộc để gạt đi bụi trần trong lòng người, và giờ là lúc dùng nó để gạt đi những lớp màn ảo ảnh của thế gian." Người này đưa cuộn trúc cho Lâm Nhất. "Đây là địa đồ và lời mời từ Cổ Phong tiên sinh."

Lâm Nhất nhận lấy cuộn trúc, cảm nhận được hơi lạnh từ nó. Hắn mở ra, thấy bên trong là một bức họa phong cảnh đơn giản nhưng tinh tế, vẽ một dòng sông lớn uốn lượn, và một điểm đánh dấu nhỏ nơi hai con sông gặp nhau, cùng với vài dòng chữ viết tay cổ kính. Hắn ngẩng đầu nhìn người đưa thư, nhưng người đó đã quay lưng, bước đi nhẹ nhàng, hòa vào bóng chiều tà, biến mất không dấu vết.

"Vân Du Đạo Nhân... Cổ Phong..." Lâm Nhất thì thầm, ánh mắt nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đã lặn hẳn, chỉ còn lại những vệt tím đỏ cuối cùng. "Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán. Phải chăng, đây là con đường mà hồng trần gian nan muốn dẫn ta đi?" Hắn siết chặt cuộn trúc trong tay. Sau khi hóa giải nỗi sợ hãi và mê tín ở làng Mờ Sương, hắn cảm thấy một sự thanh thản trong tâm hồn, nhưng cũng đồng thời nhận ra rằng, con đường phía trước còn dài, còn vô vàn những triết lý, những chân lý khác đang chờ hắn khám phá. Lời mời từ ẩn sĩ Cổ Phong như một lời hiệu triệu, mở ra một cánh cửa mới trên hành trình "Vô Tiên" của hắn, một hành trình không chỉ đi tìm sức mạnh, mà đi tìm sự thấu hiểu và trí tuệ. Bóng đêm dần bao phủ, nhưng trong lòng Lâm Nhất, một ngọn lửa mới của sự khao khát tìm hiểu và chiêm nghiệm đã bùng lên, soi sáng con đường phía trước.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ