Bóng đêm dần bao phủ, nhưng trong lòng Lâm Nhất, một ngọn lửa mới của sự khao khát tìm hiểu và chiêm nghiệm đã bùng lên, soi sáng con đường phía trước. Cuộn trúc trong tay hắn khẽ lạnh, như chứa đựng một bí mật ngàn năm, một lời mời gọi vượt ra ngoài những gì thế nhân thường tình có thể hình dung. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi những vệt tím đỏ cuối cùng của hoàng hôn đang nhạt dần, rồi quay gót, cùng Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi trở lại gian nhà nhỏ mà dân làng đã chuẩn bị cho họ. Đêm ấy, trăng treo lơ lửng trên đỉnh núi, soi rọi làn sương mờ vẫn còn giăng mắc, nhưng trong lòng mỗi người ở làng Mờ Sương, một điều gì đó đã vĩnh viễn thay đổi, tựa như hạt mầm trí tuệ đã nảy mầm trong đất khô cằn.
Bình minh hé rạng, những tia nắng yếu ớt đầu tiên xuyên qua làn sương mờ còn bao phủ dày đặc, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo. Không khí se lạnh, mang theo hơi ẩm của đêm sương và mùi đất ẩm mục. Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi lặng lẽ rời khỏi Làng Mờ Sương, nơi đã tìm lại được sự bình yên sau cơn bão táp của sự mê tín và lòng người bị che mờ. Con đường mòn nhỏ dẫn ra khỏi làng vẫn còn ướt đẫm sương, những hạt nước li ti đọng trên tán lá xanh mướt, long lanh như hàng vạn viên ngọc trai nhỏ bé. Tiếng chim hót thưa thớt từ sâu trong rừng vọng lại, điểm xuyết vào không gian tĩnh mịch, tạo nên một bản hòa tấu trầm buồn mà an nhiên.
Lâm Nhất bước đi điềm đạm, đôi mắt đen láy sâu thẳm vẫn dõi theo làn sương mờ ảo đang dần tan chảy dưới ánh mặt trời. Trong tâm trí hắn, những suy tư về đêm qua vẫn còn vương vấn. Hắn nhớ lại những ánh mắt hoang mang, sợ hãi của dân làng, nhớ cả vẻ mặt lấm lét của Thầy Cúng Làng khi sự thật bị phơi bày. "Ma quỷ đôi khi không đáng sợ bằng lòng người bị che mờ bởi sợ hãi và thiếu hiểu biết," hắn khẽ thì thầm, giọng nói trầm tư hòa vào tiếng gió sớm. "Cái bóng tối sâu thẳm nhất không phải là bóng đêm của vũ trụ, mà là bóng tối của sự vô minh trong tâm hồn con người. Khi ta thắp lên ngọn đèn trí tuệ, bóng tối sẽ tự khắc tan biến." Hắn nhận ra, hành trình "Vô Tiên" của mình không chỉ là truy cầu sức mạnh hay phép tắc thần thông, mà còn là hành trình đi tìm những ngọn đèn trí tuệ, để soi sáng những góc khuất trong hồng trần gian nan, để giúp con người tìm thấy chân lý, tìm thấy chính mình. Đó là một con đường chẳng hề dễ dàng, đòi hỏi sự kiên định và lòng trắc ẩn vô bờ.
Mộ Dung Uyển Nhi lặng lẽ đi bên cạnh Lâm Nhất, nàng hiểu rõ những suy tư đang cuộn trào trong lòng hắn. Nàng nhìn hắn, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn man mác nhưng cũng đầy sự thấu hiểu. Nàng biết, mỗi lần Lâm Nhất đối mặt với một vấn đề nhân sinh, hắn lại trưởng thành hơn, lại sâu sắc hơn. Bàn tay nàng khẽ đưa lên, chạm nhẹ vào vai áo Lâm Nhất, một cử chỉ an ủi không lời. "Nhưng huynh đã gieo mầm ánh sáng rồi, Nhất ca," nàng nhẹ nhàng nói, giọng điệu ấm áp như ánh nắng ban mai. "Sẽ có ngày những hạt giống ấy đâm chồi nảy lộc, sẽ có ngày những ngọn đèn trí tuệ được truyền từ đời này sang đời khác, soi rọi khắp thế gian. Đó chính là tiên đạo chân chính, không phải sao?" Nàng khẽ thở dài, tựa như đang tự hỏi chính mình. "Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Huynh đã làm được điều mà nhiều vị tiên nhân khác chỉ có thể mơ ước." Nàng tin tưởng vào con đường mà Lâm Nhất đang đi, một con đường tuy cô độc nhưng đầy ý nghĩa.
Tô Mạt Nhi, với bản tính hoạt bát và trong sáng, thì lại có một góc nhìn khác. Nàng chạy nhảy phía trước, đôi mắt to tròn long lanh háo hức nhìn ngắm cảnh vật xung quanh. Nàng không hiểu hết những suy tư sâu sắc của Lâm Nhất và Uyển Nhi, nhưng nàng cảm nhận được một sự thay đổi tích cực trong không khí của làng Mờ Sương. Đối với nàng, chuyến đi này là một cuộc phiêu lưu mới, đầy những điều kỳ thú đang chờ đợi. Nàng quay đầu lại, mái tóc đen dài mượt mà đung đưa theo nhịp chạy, khuôn mặt thanh tú bầu bĩnh ánh lên vẻ tò mò. "Ca ca, huynh đoán xem ẩn sĩ Cổ Phong là người thế nào nhỉ?" Nàng líu lo hỏi, giọng nói trong trẻo vang vọng trong làn sương. "Có phải là một vị tiên nhân tóc trắng phơ, râu dài đến ngực, tay cầm phất trần cưỡi mây đạp gió không? Hay là một lão nhân hiền lành ngồi câu cá bên bờ suối? Chắc chắn là một người rất giỏi giang, mới có thể mời huynh đi gặp như vậy!" Sự háo hức của Mạt Nhi như một luồng gió tươi mát, xua tan đi phần nào không khí trầm lắng. Nàng luôn là như vậy, mang đến sự lạc quan và niềm vui đơn thuần cho hành trình của Lâm Nhất. Ba người, ba tâm trạng, ba góc nhìn khác nhau, nhưng cùng bước chung trên một con đường, một hành trình khám phá những bí ẩn của hồng trần và tiên đạo. Họ lặng lẽ bước đi trên con đường làng, rời xa Làng Mờ Sương, hướng về phía Tây, nơi lời mời bí ẩn từ Cổ Phong đang chờ đợi. Từng bước chân của Lâm Nhất đều vững vàng, tựa như đang khắc sâu dấu ấn của mình vào đất trời, vào lẽ nhân sinh.
Con đường mòn dần trở nên rõ nét hơn khi họ rời khỏi vùng sương mù của Làng Mờ Sương, dẫn họ đi qua những cánh đồng lúa xanh non, những nương ngô bạt ngàn trải dài tít tắp. Mặt trời đã lên cao, nắng dịu nhẹ trải vàng khắp không gian. Đến giữa trưa, khi cái đói đã bắt đầu cồn cào trong bụng và đôi chân đã thấm mệt, một quán trọ nhỏ hiện ra phía trước, nằm nép mình bên con đường cái. Đó là Thanh Phong Quán, một ngôi nhà gạch hai tầng đơn giản nhưng kiên cố, với một cái sân rộng để khách có thể buộc ngựa hoặc đậu những chiếc xe linh thú thô sơ. Tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng chén đĩa va vào nhau lách cách, tiếng cười nói giòn tan và mùi thức ăn thơm lừng từ bên trong vọng ra, xua tan đi vẻ tĩnh mịch của con đường, mời gọi những lữ khách dừng chân.
Bước vào Thanh Phong Quán, Lâm Nhất cảm nhận được một bầu không khí bình dân, ồn ào nhưng thân thiện. Mùi khói bếp, mùi rượu, mùi mồ hôi của những người lao động hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của hồng trần, của cuộc sống. Những chiếc bàn gỗ đã cũ kỹ, sờn màu, nhưng luôn sạch sẽ, được sắp xếp gọn gàng trong căn phòng ăn lớn. Một vài lữ khách đang ngồi dùng bữa, trao đổi những câu chuyện phiếm, những tin tức từ khắp nơi. Lâm Nhất chọn một góc khuất, nơi có thể quan sát được toàn bộ gian phòng mà không quá nổi bật. Hắn ngồi xuống, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt, từng cử chỉ của những người trong quán. Mỗi người một vẻ, mỗi người một câu chuyện, tựa như những mảnh ghép nhỏ bé, tạo nên bức tranh muôn màu của nhân gian. Hắn chiêm nghiệm về họ, về những lo toan, những niềm vui, nỗi buồn của những con người bình thường, không vướng bận tiên đạo hay phép tắc.
Mạt Nhi vui vẻ gọi món, đôi mắt tinh nghịch lướt qua thực đơn đơn giản. "Bà ơi, cho chúng cháu ba bát mì thịt bò và một bình trà nóng nhé!" Nàng quay sang Lâm Nhất, khẽ véo tay hắn. "Ca ca, huynh cứ trầm tư mãi, đồ ăn nguội hết bây giờ." Mộ Dung Uyển Nhi thì rót trà nóng cho Lâm Nhất, nàng nhìn hắn với ánh mắt đầy quan tâm, tựa như muốn truyền thêm hơi ấm vào tâm hồn hắn.
Một bà lão tóc bạc phơ, khuôn mặt hiền lành phúc hậu với nụ cười móm mém, chậm rãi bước đến bên bàn họ. Bà mặc chiếc áo nâu sồng đã cũ, trên tay bưng một mâm trà nóng. Đó là Mai Bà, chủ quán Thanh Phong Quán, cũng là người bán nước chè ở đây đã nhiều năm. Bà đặt chén trà xuống, khẽ thở dài. "Mấy đứa trẻ giờ chỉ thích chạy theo cái gọi là tiên đạo, chứ có mấy ai chịu nhìn vào cái đạo làm người trước đã." Giọng bà trầm ấm, chất phác, nhưng ẩn chứa sự từng trải và chiêm nghiệm sâu sắc về cuộc đời. "Tiên nhân cũng phải là người trước đã, không hiểu lẽ đời, không thương người, thì làm tiên có ích gì?" Bà khẽ nhấp một ngụm trà, ánh mắt xa xăm. "Uống chén nước chè cho mát ruột, lòng người cũng vậy. Cứ thanh thản, an nhiên mà sống, thì tự khắc tâm sẽ sáng, đạo sẽ mở." Lời nói của Mai Bà như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng, củng cố thêm những gì Lâm Nhất đang suy nghĩ. Tiên đạo tại tâm, không nằm ở những phép tắc thần thông, mà nằm ở sự thấu hiểu, ở trí tuệ, và ở khả năng gieo mầm hy vọng, gieo mầm chân lý vào tâm hồn con người.
Lâm Nhất khẽ gật đầu, trong lòng dấy lên sự đồng cảm sâu sắc. Hắn nhìn Mai Bà, đôi mắt thể hiện sự kính trọng. "Tiên đạo hay hồng trần, rốt cuộc cũng là con người," hắn tự nhủ, giọng nói chỉ đủ để mình nghe thấy. "Mọi thứ đều bắt nguồn từ tâm. Nếu tâm không tĩnh, không thiện, thì dẫu có tu thành chánh quả, cũng chỉ là ảo ảnh." Câu nói của Mai Bà về 'tiên đạo' và 'đạo làm người' càng khắc sâu thêm trọng tâm của Arc này, về việc tìm kiếm 'Minh Triết Hồng Trần', hiểu rõ bản chất của cuộc sống để định hình con đường 'Vô Tiên' chân chính.
Tô Mạt Nhi, không để ý nhiều đến những lời chiêm nghiệm sâu xa, chỉ tò mò về điểm đến sắp tới. "Bà ơi, đường đến U Cốc có khó đi không ạ? Cháu nghe nói nơi đó rất bí ẩn." Nàng hỏi, đôi mắt to tròn long lanh nhìn Mai Bà.
Mai Bà khẽ mỉm cười móm mém, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu thế sự. "U Cốc à? Nơi đó quanh năm sương mù, ít ai dám vào. Người trong đó đều là những kẻ ẩn sĩ không màng thế sự, sống tách biệt với hồng trần. Con đường hiểm trở lắm, phải cẩn thận đấy, cô nương. Nhiều người đi vào rồi không thấy quay ra." Bà nhìn Lâm Nhất, ánh mắt như muốn dò xét điều gì đó. "Nhưng nếu tâm ý đã định, thì dẫu đường có khó, cũng sẽ đến được đích."
Lâm Nhất trầm tư lắng nghe, thỉnh thoảng liếc nhìn Mộ Dung Uyển Nhi, trao đổi ánh mắt với nàng. Hắn cảm nhận được sự bí ẩn và thử thách từ lời nói của Mai Bà. Dù có đôi chút hồi hộp, nhưng trong lòng hắn, sự khao khát khám phá và tìm hiểu về ẩn sĩ Cổ Phong, về U Cốc, lại càng mãnh liệt hơn. Sau khi dùng bữa trưa và nhận được những lời chỉ dẫn tận tình từ Mai Bà, ba người lại tiếp tục lên đường, hướng về phía U Cốc, nơi hai con sông gặp nhau, nơi ẩn sĩ bí ẩn đang chờ đợi. Những câu chuyện ở quán trọ, những lời khuyên của Mai Bà, tất cả đều là những mảnh ghép nhỏ, bổ sung vào bức tranh hồng trần mà Lâm Nhất đang cố gắng hoàn thiện trong tâm trí mình.
Con đường dần trở nên hoang vắng và hẻo lánh hơn khi họ tiến sâu về phía Tây. Những cánh đồng lúa xanh mướt giờ đây đã nhường chỗ cho những khu rừng rậm rạp, với cây cối cổ thụ vươn mình sừng sững, tán lá đan xen vào nhau, che khuất cả ánh nắng chiều. Tiếng chim hót thưa thớt dần, thay vào đó là tiếng gió rít nhẹ qua kẽ lá, mang theo hơi lạnh ẩm ướt. Sương mù bắt đầu bao phủ dày đặc hơn, như một tấm màn lụa trắng khổng lồ từ trên trời giáng xuống, che khuất tầm nhìn, khiến cảnh vật xung quanh trở nên mờ ảo, huyền hoặc. Không khí lạnh lẽo, thấm vào da thịt, gợi lên cảm giác cô tịch và bí ẩn.
Đây chính là ngoại vi của U Cốc, nơi mà Mai Bà đã nhắc đến. Lâm Nhất cảm nhận được một luồng linh khí đặc biệt, khác hẳn với những nơi hắn từng qua. Luồng linh khí này vừa cổ xưa, vừa thanh tịnh, tựa như đã ngưng đọng qua hàng ngàn năm, không bị vẩn đục bởi khói bụi hồng trần. Nhưng đồng thời, nó cũng ẩn chứa một sự xa cách, một vẻ lạnh lùng vô cảm, như thể nơi đây đã hoàn toàn tách biệt khỏi thế giới bên ngoài. Những tảng đá cổ kính phủ đầy rêu phong, những thân cây mục nát vươn mình trong làn sương, tất cả đều gợi lên một cảm giác hoài niệm về quá khứ, về những câu chuyện đã chìm vào quên lãng. "Nơi này... có vẻ như đã tách biệt khỏi hồng trần từ rất lâu rồi," Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn trầm thấp, hòa vào tiếng gió. Hắn nhìn về phía trước, nơi con đường mòn càng lúc càng mờ ảo, dẫn sâu vào trong màn sương. Trái tim hắn dấy lên một sự tò mò mạnh mẽ, xen lẫn chút băn khoăn về những gì đang chờ đợi. Sự chiêm nghiệm của hắn về 'ma quỷ' từ lòng người và sự thao túng của kẻ xấu ở Làng Mờ Sương vẫn còn vẹn nguyên, và giờ đây, hắn cảm thấy mình đang tiến vào một thế giới khác, nơi những triết lý sống có thể sẽ hoàn toàn khác biệt.
Mộ Dung Uyển Nhi bước đến gần Lâm Nhất, nắm lấy bàn tay hắn. Bàn tay nàng lạnh ngắt vì sương ẩm, nhưng cử chỉ ấy lại truyền cho hắn một sự ấm áp, một sự an ủi. "Linh khí rất trong lành, Nhất ca," nàng nói, giọng nàng khẽ run lên vì lạnh, "nhưng cũng có chút lạnh lẽo. Tựa như nơi đây đã không còn hơi ấm của sự sống, của tình người." Nàng cảm nhận được sự cô độc của nơi này, một sự cô độc khác hẳn với sự tĩnh mịch của Huyền Nguyên Quan. Nàng lo lắng cho Lâm Nhất, cho những suy tư mà hắn đang phải gánh chịu. Dù có nàng và Mạt Nhi bên cạnh, những suy tư sâu sắc nhất về tiên đạo và hồng trần vẫn chỉ mình hắn gánh chịu, tựa như một con chim đại bàng cô độc bay lượn trên đỉnh núi cao, tìm kiếm ý nghĩa của sự tồn tại.
Tô Mạt Nhi thì lại không quá sợ hãi, mà thay vào đó là sự tò mò xen lẫn một chút rụt rè. Nàng nép sát vào Lâm Nhất, đôi mắt to tròn long lanh nhìn quanh, cố gắng xuyên qua lớp sương mù dày đặc để nhìn rõ cảnh vật. "Sương mù dày quá, ca ca. Chúng ta có lạc đường không?" Nàng khẽ hỏi, giọng nói líu lo thường ngày giờ đây đã nhỏ lại. Sự bí ẩn của Vân Du Đạo Nhân và nơi ẩn cư của ông đang tạo ra một chút hồi hộp và không chắc chắn, nhưng cũng là một sự kích thích đối với cô gái trẻ. Bầu không khí tách biệt và linh khí đặc biệt ở U Cốc báo hiệu rằng Vân Du Đạo Nhân là một nhân vật phi thường, có triết lý sống khác biệt, không bị ràng buộc bởi các môn phái tu tiên thông thường.
Ba người chậm rãi tiến sâu vào U Cốc. Sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn, chỉ còn lại con đường mòn nhỏ phủ đầy lá mục và rêu phong dẫn vào trong. Tiếng bước chân của họ trên đất ẩm ướt là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng. Họ cảm nhận được sự hiện diện của một nơi ẩn cư đặc biệt, nơi thời gian dường như trôi chậm hơn, nơi hồng trần và tiên đạo hòa quyện vào nhau theo một cách riêng biệt. Mỗi bước chân là một sự chiêm nghiệm, mỗi hơi thở là một sự cảm nhận về sự bao la và huyền bí của vũ trụ, về sự nhỏ bé của con người trước lẽ tạo hóa. Lâm Nhất siết chặt cuộn trúc trong tay, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước, nơi ẩn sĩ Cổ Phong đang chờ đợi. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, còn vô vàn những triết lý, những chân lý khác đang chờ hắn khám phá. Và U Cốc này, có lẽ chính là cánh cửa đầu tiên mở ra cho một giai đoạn mới trên hành trình "Vô Tiên" của hắn, một hành trình không chỉ đi tìm sức mạnh, mà đi tìm sự thấu hiểu và trí tuệ, để cuối cùng, nhận ra rằng, chân lý của tiên đạo, vẫn luôn ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần.