Vô tiên chi đạo
Chương 248

Đàm Đạo Giữa Sương Khói: Khai Mở Thế Giới Quan

3150 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất cùng Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi chính thức gặp gỡ Vân Du Đạo Nhân (Cổ Phong).,Bắt đầu cuộc đàm đạo đầu tiên giữa Lâm Nhất và Vân Du Đạo Nhân, tập trung vào sự đa dạng của các triết lý sống và bản chất của 'tiên đạo' trong hồng trần.,Vân Du Đạo Nhân vén màn về những vùng đất huyền bí, những nền văn hóa và triết lý sống khác biệt chưa từng được Lâm Nhất biết đến, mở rộng tầm nhìn của hắn.,Thiết lập mối quan hệ chỉ dẫn ban đầu giữa Vân Du Đạo Nhân và Lâm Nhất, định hình vai trò của Cổ Phong như một người thầy mới trong hành trình của Lâm Nhất.,Tiếp tục giai đoạn 'setup' của Arc Minh Triết Hồng Trần, gieo mầm cho những chuyến du hành và khám phá sắp tới.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Vân Du Đạo Nhân (Cổ Phong)
Mood: Bí ẩn, chiêm nghiệm, triết lý, khai sáng, bình yên nhưng đầy hứa hẹn.
Kết chương: [object Object]

Sương mù vẫn miên man giăng mắc, quấn quýt lấy từng tán lá, từng phiến đá rêu phong, tựa như tấm màn che giấu một bí mật cổ xưa. Ba bóng người, thoắt ẩn thoắt hiện trong làn hơi nước bảng lảng, bước đi thận trọng trên con đường mòn nhỏ. Tiếng bước chân mềm mại trên thảm lá mục và đất ẩm ướt là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch, hòa quyện cùng tiếng gió rít nhè nhẹ qua khe đá, tựa như lời thì thầm của thời gian. Mỗi hơi thở, mỗi nhịp bước, Lâm Nhất đều cảm thấy mình đang tiến sâu hơn vào một thế giới khác, nơi hồng trần đã lùi xa, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng đến tột cùng.

Hắn ngước nhìn những vách đá dựng đứng, hun hút và lạnh lẽo, cao vút chạm tới tầng mây. Trên đó, những thân cổ thụ gân guốc, cành lá trơ trụi vươn mình trong làn sương, trông như những cánh tay xương xẩu đang cố níu giữ lấy chút ánh sáng cuối cùng của buổi chiều tà. Mùi ẩm mốc, mùi đất mục và rêu phong nồng nàn trong không khí, như một lời nhắc nhở về sự vô thường, về vòng tuần hoàn sinh diệt của vạn vật. Trong lòng Lâm Nhất, những suy tư từ Làng Mờ Sương vẫn còn vương vấn. Hắn chiêm nghiệm về bản chất của nỗi sợ hãi, về sự dễ bị thao túng của lòng người, và về cái gọi là 'ma quỷ' ẩn sâu trong mỗi kiếp nhân sinh. Giờ đây, khi đứng giữa U Cốc hoang sơ này, hắn cảm thấy những bài học đó càng trở nên sâu sắc hơn, như thể thiên nhiên cũng đang vọng về những lời răn dạy cổ xưa. Hắn tự hỏi, liệu những triết lý mà hắn sắp được khai mở có thể nào giúp hắn nhìn thấu hơn cái bản chất vốn dĩ phức tạp của hồng trần gian nan, của tiên đạo tại tâm mà hắn hằng kiếm tìm?

Mộ Dung Uyển Nhi vẫn nắm chặt tay hắn, hơi lạnh từ bàn tay nàng truyền sang, nhưng lại mang theo một sự an ủi diệu kỳ. Nàng khẽ tựa đầu vào vai hắn, ánh mắt đượm buồn quét qua những cảnh vật mờ ảo. "Nhất ca, linh khí nơi đây thật thanh khiết, nhưng cũng có chút cô độc đến lạ. Tựa như một bức tranh thủy mặc, đẹp đẽ mà vô tận, nhưng lại thiếu đi nét chấm phá của sự sống, của những vui buồn nhân thế." Giọng nàng nhỏ nhẹ, chứa đựng sự nhạy cảm sâu sắc với mọi biến chuyển của không gian và cảm xúc. Nàng lo lắng cho Lâm Nhất, cho gánh nặng tư duy mà hắn vẫn thường mang vác. Con đường truy cầu tiên đạo của hắn, khác biệt với những người khác, không phải là sự tu luyện thần thông hay pháp thuật, mà là sự thấu hiểu thế gian, sự chiêm nghiệm về nhân sinh. Nàng biết, đôi khi những gánh nặng ấy lại cô độc hơn bất kỳ sự cô độc nào khác.

Tô Mạt Nhi nép sát vào Lâm Nhất hơn nữa, đôi mắt to tròn lanh lợi cố gắng xuyên qua làn sương dày đặc. "Ca ca, muội cảm thấy hơi lạnh, nhưng cũng thật kỳ diệu. Cứ như chúng ta đang lạc vào một thế giới khác vậy!" Nàng khẽ rùng mình, nhưng không giấu nổi sự phấn khích và tò mò của tuổi trẻ. Sự bí ẩn của Vân Du Đạo Nhân và nơi ẩn cư của ông không khiến nàng sợ hãi, mà trái lại, càng khơi gợi trong nàng khao khát được khám phá. Dù đôi khi vẫn còn những câu hỏi ngây thơ, nhưng chính sự hồn nhiên ấy lại như một làn gió mát, xua đi phần nào sự trầm tư nặng nề đang bao trùm lấy Lâm Nhất.

Họ tiếp tục đi, tiếng gió rít nhẹ dần thành tiếng rì rào như lời ru của cây cối. Rồi đột nhiên, màn sương dường như hé mở, để lộ ra một khoảng không gian thoáng đãng hơn một chút. Nép mình dưới một tảng đá khổng lồ phủ đầy rêu phong, hiện ra một túp lều tranh nhỏ, đơn sơ đến không ngờ. Túp lều được dựng bằng những thân cây khô và mái lợp bằng tranh cỏ, cũ kỹ nhưng lại toát lên một vẻ thanh tịnh, hòa hợp tuyệt đối với thiên nhiên xung quanh. Phía trước lều, một dáng người gầy gò, râu tóc bạc phơ như tuyết, đang ngồi tĩnh tọa trên một tảng đá bằng phẳng. Lưng y quay về phía họ, toàn thân bất động, tựa như đã hóa đá cùng non xanh. Từng sợi râu dài bay phơ phất trong gió nhẹ, hòa vào làn sương mờ ảo, khiến y trông như một phần của cảnh vật, một bức tượng sống động của thời gian và sự tịch mịch.

Lâm Nhất dừng bước, khẽ hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí cổ xưa và thanh tịnh nơi đây. Hắn biết, đây chính là Vân Du Đạo Nhân, ẩn sĩ Cổ Phong mà họ đang tìm kiếm. "Kính chào tiền bối, chúng tôi là những người được mời đến gặp Cổ Phong ẩn sĩ." Giọng hắn trầm thấp, vang vọng nhẹ trong không gian tĩnh lặng, mang theo sự kính trọng và một chút hồi hộp.

Dáng người ngồi bất động chợt khẽ động đậy. Vân Du Đạo Nhân từ từ mở mắt, đôi mắt y không chứa đựng sự sắc bén hay uy áp của bậc tu tiên thông thường, mà lại ánh lên vẻ hiền hậu, thấu suốt như nhìn thấu vạn vật. Y quay người lại, nở một nụ cười an hòa, hàm râu bạc phơ khẽ rung rinh. "Đã chờ ba vị đã lâu." Giọng nói y trầm ấm, tựa như tiếng suối chảy róc rách, mang theo một sự bình yên lạ thường. "Mời vào trong, sương khuya sẽ lạnh."

Y chậm rãi đứng dậy, dáng điệu thanh thoát, không chút vướng bận. Tuy râu tóc đã bạc phơ, nhưng bước chân y lại vững chãi và nhẹ nhàng, tựa như phiêu diêu trên mây. Y không hề dò xét hay kiểm tra thân phận của Lâm Nhất và đồng hành, chỉ đơn giản là mỉm cười đón chào, như thể đã biết trước tất cả. Ba người Lâm Nhất khẽ cúi đầu, rồi bước theo Vân Du Đạo Nhân tiến vào túp lều tranh.

***

Bên trong túp lều, không gian tuy nhỏ hẹp nhưng lại ấm áp và gọn gàng đến lạ thường. Hơi lạnh và ẩm ướt của sương đêm dường như bị xua tan bởi một lò trà nhỏ đang đỏ lửa, tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ và hương trà thoang thoảng. Vật dụng trong lều vô cùng đơn sơ: một chiếc giường đá được lót bằng vài tấm da thú cũ kỹ, một chiếc bàn đá nhỏ với vài cuốn sách cổ và một bầu rượu, cùng vài bồ đoàn đặt trên nền đất phẳng. Một con suối nhỏ chảy róc rách qua một góc lều, tạo nên âm thanh êm dịu, hòa cùng tiếng gió nhẹ và tiếng côn trùng kêu bên ngoài. Mùi đất ẩm, mùi thảo mộc khô và hương trà thanh khiết hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh và an nhiên, khác hẳn với vẻ hoang tàn bên ngoài U Cốc.

Vân Du Đạo Nhân không nói nhiều, y thong thả ngồi xuống một bồ đoàn, rồi dùng đôi tay thoăn thoắt, điêu luyện pha trà. Từng cử chỉ của y đều toát lên sự bình thản và hòa hợp với tự nhiên, như thể y đã luyện tập chúng hàng ngàn lần. Hơi nước bốc lên từ ấm trà, mờ ảo như chính làn sương đêm, nhưng lại mang theo một sức sống ấm áp. Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi ngồi đối diện, chăm chú dõi theo từng động tác của y, trong lòng dâng lên một sự tôn kính đặc biệt. Họ cảm nhận được một luồng linh khí ổn định, tinh thuần, nhưng không hề phô trương, chỉ lặng lẽ lan tỏa khắp không gian nhỏ hẹp này, thích hợp cho sự tu luyện tâm hồn hơn là sức mạnh thể chất.

Sau khi rót trà vào ba chén ngọc thô, Vân Du Đạo Nhân nhẹ nhàng đẩy về phía họ. Hương trà thanh khiết lan tỏa, xua đi chút lạnh giá còn vương vấn trong lòng. Y mỉm cười hiền hậu, đôi mắt lấp lánh vẻ thấu suốt, nhìn Lâm Nhất. "Hành trình của ba vị đến Làng Mờ Sương, lão phu cũng có nghe qua. Thế nào, 'ma quỷ' trong lòng người đáng sợ hơn hay 'ma quỷ' trong lời đồn đáng sợ hơn?"

Câu hỏi của Vân Du Đạo Nhân như một làn gió nhẹ, thổi bay đi những suy nghĩ còn vương vấn trong tâm trí Lâm Nhất, khiến hắn giật mình nhận ra. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát dịu nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi, rồi ngẫm nghĩ một lát. "Tiền bối nói đúng. Lòng người nếu bị mê hoặc, sợ hãi, dù không có ma quỷ cũng tự sinh ra ma quỷ. Cái đáng sợ nhất không phải là sự tồn tại của tà ma bên ngoài, mà chính là sự thiếu hiểu biết, lòng tham và sự yếu đuối trong chính tâm hồn con người, bị kẻ xấu lợi dụng. Khi niềm tin bị bóp méo, nỗi sợ hãi sẽ trở thành gông cùm, trói buộc cả một cộng đồng." Lâm Nhất nói, giọng hắn trầm thấp, nhưng ánh mắt lại ánh lên sự kiên định. Hắn nhớ lại những khuôn mặt sợ hãi của dân làng, sự mù quáng của họ khi tin vào những lời lừa bịp của Thầy Cúng, và cả sự nhẹ nhõm đến vỡ òa khi sự thật được phơi bày. Tiên đạo, đối với hắn, không chỉ là pháp thuật thần thông, mà còn là ánh sáng soi rọi những góc khuất tăm tối trong lòng người.

Tô Mạt Nhi, sau khi nghe Lâm Nhất nói, liền nhíu mày, đôi mắt to tròn nhìn Vân Du Đạo Nhân đầy thắc mắc. "Nhưng mà, tiên đạo không phải là để diệt trừ ma quỷ sao? Sao lại phải đi giải thích những chuyện đó, ca ca?" Giọng nàng líu lo, câu hỏi mang theo sự ngây thơ nhưng lại chạm thẳng vào một khía cạnh cơ bản của việc tu tiên mà nhiều người vẫn lầm tưởng.

Vân Du Đạo Nhân khẽ cười, nụ cười hiền hậu như gió xuân. "Tiểu cô nương nói không sai, diệt trừ tà ma là một phần của tiên đạo." Y nhấp một ngụm trà, rồi chậm rãi tiếp lời. "Nhưng Đạo không chỉ nằm ở phép thuật, ở những thần thông biến hóa. Đạo nằm ở sự thấu hiểu. Giữa hồng trần, có những điều còn phức tạp hơn cả ma quỷ. Có những 'tiên nhân' còn tà ác hơn cả yêu ma, bởi vì họ lợi dụng danh nghĩa tiên đạo, lợi dụng lòng tin của con người để thỏa mãn dục vọng của mình. Những kẻ đó, dù khoác lên mình áo bào của bậc tu hành, nhưng tâm lại tối tăm hơn bất kỳ con quỷ nào." Y nhìn sâu vào Lâm Nhất, ánh mắt như muốn truyền tải một thông điệp vô ngôn. "Cái gốc của tiên đạo không phải là công pháp hay cảnh giới, mà là chân tâm, là sự thấu hiểu vạn vật và lòng người."

Mộ Dung Uyển Nhi khẽ gật đầu, nàng hiểu ý Vân Du Đạo Nhân. Nàng luôn tin rằng bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Và những lời của Vân Du Đạo Nhân đã chạm đến gốc rễ của những điều nàng vẫn luôn cảm nhận. Nàng nhìn sang Lâm Nhất, thấy hắn đang trầm tư, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả một bầu trời suy nghĩ. Nàng biết, những lời này đang mở ra một cánh cửa mới trong tâm hồn hắn, một cánh cửa về sự đa dạng và phức tạp của tiên đạo và hồng trần.

***

Đêm càng về khuya, tiếng gió rít bên ngoài túp lều càng thêm phần rõ rệt, nhưng bên trong lại càng ấm cúng và tĩnh lặng. Lò trà vẫn đỏ lửa, hương trà thơm ngát vấn vít, hòa cùng những lời đàm đạo của Vân Du Đạo Nhân, tạo nên một bức tranh huyền ảo giữa chốn U Cốc hoang sơ. Y không còn chỉ nói về những điều gần gũi, mà dần dần mở rộng câu chuyện, vén màn về một thế giới rộng lớn hơn, muôn màu muôn vẻ hơn mà Lâm Nhất chưa từng biết tới. Tiếng nước suối chảy róc rách trong góc lều tựa như khúc nhạc nền cho những câu chuyện kỳ thú mà y kể.

"Thế gian rộng lớn, đạo lý cũng muôn hình vạn trạng." Vân Du Đạo Nhân bắt đầu, giọng y trầm bổng, như một dòng chảy thời gian. "Có kẻ tìm đạo trong tĩnh lặng, nơi núi non hiểm trở, tách biệt với thế tục. Có kẻ tìm đạo trong gian khổ, nơi sa mạc cằn cỗi, thử thách ý chí và lòng tin. Có kẻ tìm đạo trong sự hòa hợp với tự nhiên, nương theo dòng chảy của đất trời, cảm nhận hơi thở của vạn vật. Lại có kẻ, tìm đạo trong quyền lực và sức mạnh, mong muốn khống chế thiên hạ, thay đổi càn khôn."

Y kể về Ngân Sa Thôn, một làng nhỏ nằm sâu giữa sa mạc cằn cỗi, nơi những con người kiên cường sống bằng sự khắc nghiệt của đất trời, tin vào những vị thần linh đất cát đã ban cho họ sự sống. "Ở đó, đạo của họ không phải là phép thuật hay thần thông, mà là lòng kiên trì, sự đoàn kết và niềm tin sắt đá vào một sức mạnh vô hình đã giúp họ tồn tại qua bao đời. Họ tìm thấy chân lý trong từng hạt cát, từng giọt nước quý giá, trong sự sống mãnh liệt của những loài cây cỏ chịu hạn." Lâm Nhất lắng nghe chăm chú, đôi mắt hắn sáng lên, hình dung ra những con người nhỏ bé nhưng đầy nghị lực giữa biển cát bao la.

Rồi y lại nói về Băng Tuyết Chi Nguyên, một vùng đất bị bao phủ bởi băng tuyết vĩnh cửu, nơi sự sống tồn tại bất chấp sự khắc nghiệt tột cùng. "Người dân nơi đó sống nương theo băng giá, họ học cách thích nghi, học cách giữ gìn hơi ấm trong tâm hồn, giữ gìn sự thuần khiết của mình giữa cái lạnh thấu xương. Đạo của họ là sự bền bỉ, là khả năng chống chịu, là sự thanh lọc tâm hồn như băng tuyết đã thanh lọc vạn vật." Câu chuyện của Vân Du Đạo Nhân như mở ra trước mắt Lâm Nhất những bức tranh kỳ vĩ, những triết lý sống mà hắn chưa từng nghĩ tới.

Y không dừng lại ở đó, mà tiếp tục đưa họ đến Hỏa Diễm Sơn, nơi dung nham cuồn cuộn, núi lửa phun trào ngày đêm. "Đó là nơi mà sự bùng nổ của sinh mệnh và cái chết diễn ra song hành, nơi mà vạn vật được tái sinh từ tro tàn. Đạo của họ là sự dũng cảm, là khả năng đối mặt với sự hủy diệt để tìm thấy sự sống mới, là sự bùng cháy của ý chí và tinh thần không bao giờ khuất phục."

Lâm Nhất cảm thấy thế giới quan của mình như bị lay động, những bức tường mà hắn từng nghĩ là vững chắc đang dần sụp đổ. Hắn từng nghĩ tiên đạo là những gì hắn học được ở Huyền Nguyên Quan, hay những gì hắn thấy ở các môn phái lớn. Nhưng giờ đây, Vân Du Đạo Nhân đã chỉ cho hắn thấy, tiên đạo không chỉ có một con đường, một hình thái duy nhất. "Vậy ra, tiên đạo không chỉ có một đường, và không phải mọi thứ được gọi là 'tiên đạo' đều là chân chính?" Lâm Nhất khẽ hỏi, giọng hắn tràn đầy sự tò mò và khao khát tri thức.

Vân Du Đạo Nhân khẽ vuốt râu, ánh mắt y nhìn xa xăm, như xuyên qua vách lều, nhìn thấu những bí mật của thời gian. "Chân chính hay không, đều do tâm người định đoạt. Ngay cả trong Thiên Đạo Môn hùng mạnh mà ngươi từng nghe danh, cũng có những kẻ lạc lối, lợi dụng quyền lực để tạo ra thế lực riêng, gieo rắc tai họa. Và cũng có những người tu dưỡng chân tâm, mang lại an lành cho chúng sinh. Có những 'tiên đạo' đã lụi tàn từ thời kỳ 'Đại Tiên Chiến' cổ xưa, bởi vì chúng đã đi chệch khỏi bản chất của chân lý, bị bóp méo bởi lòng tham và dục vọng của con người. Con đường của ngươi, Lâm Nhất, mới chỉ bắt đầu. Nó không phải là con đường dễ dàng, bởi ngươi sẽ phải tự mình lựa chọn, tự mình định nghĩa cái gọi là 'tiên đạo' của riêng mình, giữa muôn vàn triết lý, giữa thiện ác thị phi của hồng trần."

Lời của Vân Du Đạo Nhân như một tia sáng, chiếu rọi vào sâu thẳm tâm hồn Lâm Nhất. Hắn cảm nhận được một sự thật hiển nhiên, rằng tiên đạo không phải là một đích đến cố định, mà là một hành trình không ngừng nghỉ, một sự chiêm nghiệm không ngừng về lẽ nhân sinh, về sự tồn tại của vạn vật. Hắn siết chặt cuộn trúc trong tay, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước, nơi những câu chuyện về Ngân Sa Thôn, Băng Tuyết Chi Nguyên, Hỏa Diễm Sơn như đang vẫy gọi. Hắn biết, cánh cửa đến với một thế giới rộng lớn hơn đã hé mở, và con đường "Vô Tiên" của hắn, giờ đây, không chỉ là tìm kiếm chân lý trong những điều bình dị, mà còn là khám phá vô vàn triết lý, vô vàn hình thái của sự sống, để cuối cùng, thấu hiểu rằng, chân lý của tiên đạo vẫn luôn ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần, và đôi khi, những chân lý ấy lại nằm ở những nơi xa xôi, những nền văn hóa khác biệt, chờ đợi được khám phá.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ