Vô tiên chi đạo
Chương 254

Bóng Đổ Hoàng Triều: Dấu Hiệu Suy Tàn Bên Lề Cố Đô

3726 từ
Mục tiêu: Tiếp nối hành trình của Lâm Nhất và đồng hành đến gần Lưu Ly Hoàng Triều, chuyển từ những lời đồn sang những bằng chứng cụ thể về sự suy tàn.,Khắc họa rõ nét sự bất an, nghèo đói và những dấu hiệu mục ruỗng trong hệ thống cai trị của Lưu Ly Hoàng Triều qua các tương tác và quan sát trực tiếp.,Thúc đẩy Lâm Nhất chiêm nghiệm sâu sắc hơn về bản chất của quyền lực, trách nhiệm của kẻ cầm quyền và sự yếu đuối của quyền lực thế tục, củng cố triết lý 'Minh Triết Hồng Trần' của hắn.,Tăng cường cảm giác căng thẳng và chuẩn bị tâm lý cho việc Lâm Nhất sẽ phải đối mặt với những âm mưu chính trị phức tạp bên trong Hoàng Triều.,Gieo mầm các chi tiết foreshadowing về tình hình nội bộ của Lưu Ly Hoàng Triều và những thế lực ngầm.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Thị Vệ Thành, Người Nông Phu, Thằng Bé Mồ Côi
Mood: Trầm tư, ưu tư, căng thẳng, triết lý
Kết chương: [object Object]

Ánh trăng dần nhạt nhòa trên nền trời phía đông, nhường chỗ cho vầng dương rạng rỡ. Sau một đêm dài trầm tư, Lâm Nhất cảm thấy tâm trí mình càng thêm minh mẫn, nhưng cũng nặng trĩu những suy tư. Hắn đã sẵn sàng, không phải cho một cuộc chiến tranh giành quyền lực, mà cho một hành trình thấu hiểu sâu sắc hơn về lẽ nhân sinh, về sự giao thoa giữa tiên đạo và hồng trần. Mộ Dung Uyển Nhi vẫn tựa vào vai hắn, hơi thở nàng đều đặn, ấm áp. Tô Mạt Nhi vẫn say ngủ trên chiếc giường gỗ thô kệch, mơ màng về những cuộc phiêu lưu sắp tới.

Bình minh hé rạng, mang theo luồng gió khô khốc đặc trưng của vùng đất cận sa mạc, phả vào khung cửa sổ quán trọ. Ba người họ rời quán khi sương sớm còn vương trên những bụi cây gai góc. Con đường phía trước dẫn họ rời xa những cồn cát vàng óng của Ngân Sa Thôn, tiến sâu vào vùng lãnh thổ của Lưu Ly Hoàng Triều. Cảnh quan dần thay đổi, những rặng núi đá trọc lóc lùi dần về phía sau, nhường chỗ cho những vùng đất bằng phẳng hơn, dù vẫn mang vẻ khô cằn.

Hành trình tiếp diễn, xuyên qua những vùng nông thôn ngoại vi vốn dĩ nên là những vựa lúa trù phú. Nhưng giờ đây, trước mắt Lâm Nhất và đồng hành, hiện lên một bức tranh tiêu điều, ảm đạm đến xót xa. Nắng gắt ban sáng đã bắt đầu nung chảy không khí, khiến từng hạt bụi vàng óng vương vấn trên những tán cây khô héo, phủ lên những mái nhà đổ nát một màu u uất. Đó là một ngôi làng nhỏ, cái tên đã bị thời gian và sự lãng quên bào mòn, chỉ còn lại những phế tích của một thời thịnh vượng. Những ngôi nhà gạch vỡ vụn, mái tranh xiêu vẹo, tường đất nứt nẻ, hoang tàn như những bộ xương khô khốc phơi mình dưới ánh mặt trời. Cánh đồng xung quanh, lẽ ra phải xanh mướt những mầm sống, nay chỉ còn là một màu vàng úa của đất khô cằn, nứt toác từng mảng như những vết sẹo đau đớn trên da thịt. Không một bóng cây lớn, không một con kênh dẫn nước, chỉ có những bụi cỏ dại lưa thưa cố gắng bám trụ vào sự sống mong manh.

Mùi ẩm mốc từ những ngôi nhà bỏ hoang trộn lẫn với mùi đất khô cằn phả vào không khí, tạo nên một cảm giác ngột ngạt, nặng nề. Vài người dân còn sót lại, thân hình gầy guộc, khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn của sự lam lũ và tuyệt vọng, nhìn họ bằng ánh mắt vừa thờ ơ, vừa cảnh giác. Ánh mắt đó trống rỗng, vô hồn, như đã chai sạn với mọi biến cố của cuộc đời. Không có tiếng cười nói, không có sự huyên náo của một làng quê vốn có, chỉ có tiếng gió khô khốc rít qua những khe cửa, than vãn nhỏ nhẹ như những linh hồn không siêu thoát, và tiếng chó sủa xa xăm, yếu ớt vọng lại từ một góc làng khuất nẻo.

Tô Mạt Nhi, vốn nhanh nhẹn, hoạt bát, giờ đây cũng chậm hẳn lại, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ bàng hoàng. Cô bé chưa từng chứng kiến cảnh tượng nào tiêu điều đến vậy. Đôi môi nhỏ nhắn mấp máy, thốt lên một tiếng kêu nhẹ: “Lâm ca ca, sao nơi này lại tiêu điều đến vậy? Chẳng lẽ... không còn ai sống ở đây sao?” Giọng cô bé trong trẻo, nhưng giờ đây pha lẫn sự ngạc nhiên và một chút sợ hãi.

Mộ Dung Uyển Nhi bước đến bên Lâm Nhất, ánh mắt nàng dõi theo những người dân đang lầm lũi đi lại như những bóng ma. Nàng thở dài, giọng nói trầm buồn: “Linh khí ở đây cũng trở nên mỏng manh, tựa như sức sống của những người dân này vậy. Cảnh tượng này… thật khiến người ta xót xa.” Nàng vốn là một y sư, quen với việc cứu chữa thể xác, nhưng bệnh tật của một vùng đất, của một con người khi bị tước đoạt đi sự sống và hy vọng, lại là một thứ bệnh khó chữa gấp vạn lần.

Lâm Nhất không nói gì, chỉ dừng bước, lặng lẽ quan sát. Đôi mắt sâu thẳm của hắn quét qua từng ngôi nhà đổ nát, từng gương mặt khắc khổ, từng mảnh đất khô cằn. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng đang bao trùm nơi đây, một sự tuyệt vọng không chỉ đến từ thiên nhiên khắc nghiệt mà còn từ sự bỏ rơi, sự mục ruỗng từ bên trong của một triều đại. “Đây là dấu hiệu của sự suy tàn, hay là bản chất thật của quyền lực khi nó trở nên mục ruỗng?” Hắn tự hỏi trong nội tâm, câu hỏi vang vọng không lời đáp trong tâm khảm. Những gì hắn đã nghe về Lý Thừa Tướng thao túng triều chính, về Thái Tử Lưu Ly bị chèn ép, giờ đây như được cụ thể hóa bằng những hình ảnh đau lòng này. Đây không chỉ là lời đồn, đây là sự thật đang hiện hữu.

Giữa khung cảnh hoang tàn đó, một thằng bé mồ côi gầy gò, bụng ỏng đói rách, đang ngồi co ro bên vệ đường, đầu gục xuống đầu gối. Quần áo nó rách nát, bẩn thỉu, mái tóc rối bù, gương mặt lem luốc. Đôi vai nhỏ bé run rẩy, có lẽ vì đói, có lẽ vì lạnh, dù nắng đã lên cao. Nó không nhìn họ, chỉ im lìm như một tảng đá vô tri. Lâm Nhất lặng lẽ bước đến gần, không gây ra một tiếng động nào. Hắn nhẹ nhàng quỳ xuống, đưa cho thằng bé một ít lương khô được gói ghém cẩn thận trong lớp vải sạch. Thằng bé ngước đôi mắt to tròn, sợ hãi nhìn hắn, đôi mắt ấy không còn chút ánh sáng nào của tuổi thơ. Nó không dám đón lấy, chỉ rụt rè nhìn chằm chằm vào những miếng lương khô như thể đó là một ảo ảnh.

“Cứ lấy đi, tiểu huynh đệ,” Lâm Nhất nói, giọng hắn ôn hòa, chân thành, mang theo chút u buồn. “Ngươi đói rồi.” Hắn đặt lương khô xuống bên cạnh thằng bé, nhẹ nhàng xoa đầu nó. Thằng bé vẫn im lặng, nhưng đôi mắt đã bắt đầu ươn ướt. Một giọt nước mắt lăn dài trên gò má lấm lem của nó. Thấy vậy, Tô Mạt Nhi không kìm được lòng, cô bé chạy đến bên một bà lão đang ngồi trước hiên nhà đổ nát, mái tóc bạc phơ như mây trắng, đôi tay gầy guộc run rẩy đang đan lát một cách vô định. “Bà ơi, sao ở đây lại khổ sở thế này ạ? Những đứa trẻ như em ấy, sao không có ai chăm sóc sao?” Giọng Tô Mạt Nhi líu lo, tràn đầy sự bất bình và tò mò. Bà lão ngước nhìn Tô Mạt Nhi, đôi mắt đục ngầu, ánh nhìn lạc lõng. Nàng không trả lời, chỉ khẽ lắc đầu, một nụ cười khổ sở vẽ lên đôi môi khô héo. “Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Nhưng ở đây, chân tâm cũng khó mà giữ được, tiểu cô nương à.” Lời bà lão thều thào, như tiếng lá khô rơi trong gió, mang theo sự cam chịu và một nỗi buồn vô hạn. Lâm Nhất đứng đó, nhìn cảnh tượng trước mắt, cảm thấy một nỗi đau thắt lại trong lòng. Hắn đã thấy quá nhiều sự khốn cùng ở hồng trần này, nhưng mỗi lần chứng kiến, lòng hắn vẫn không khỏi quặn thắt. Hắn hiểu rằng, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần.

Rời khỏi ngôi làng tiêu điều, nhóm Lâm Nhất tiếp tục hành trình trên con đường chính dẫn vào sâu hơn trong lãnh thổ Lưu Ly Hoàng Triều. Dù đã rời xa vùng sa mạc, nhưng không khí vẫn khô rát, gay gắt. Buổi trưa nắng như đổ lửa, những cơn gió lớn mang theo cát bụi từ những vùng đất hoang xa xăm táp vào mặt, khiến đôi mắt phải nheo lại. Càng đi sâu, dấu hiệu của sự cai trị càng rõ ràng, nhưng không phải là sự thịnh vượng mà là sự kiểm soát gắt gao.

Một trạm kiểm soát nhỏ mang tên Thạch Bích Quan hiện ra trước mắt, nằm chắn ngang con đường mòn duy nhất. Đó là một công trình bằng đá thô sơ, cũ kỹ, với một cổng gỗ nặng nề được giăng xích. Vài tên Thị Vệ Thành đang đứng gác, trang phục có vẻ chỉnh tề nhưng thái độ lại vô cùng hống hách. Ánh mắt chúng lướt qua mỗi người qua lại như thể đang tìm kiếm con mồi, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi và chán chường dưới cái nắng gay gắt, nhưng sự hống hách không hề giảm bớt. Mùi mồ hôi chua nồng trộn lẫn trong không khí oi ả, tạo nên một cảm giác khó chịu.

Trước mặt họ, một gia đình nông phu gồm một người đàn ông trung niên chất phác, hiền lành, một người vợ khắc khổ và hai đứa con nhỏ đang bị giữ lại. Người nông phu cúi đầu khép nép, trên tay cầm một túi vải đã sờn rách, vẻ mặt mệt mỏi và bất lực. “Không có giấy thông hành, ngươi muốn vào làm gì? Mau nộp tiền phạt, bằng không quay về!” Một tên Thị Vệ Thành, dáng người cao lớn, gương mặt bặm trợn, quát lớn, giọng hắn thô lỗ và đầy vẻ trịch thượng. Hắn khoanh tay trước ngực, chân giậm thình thịch xuống nền đá, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt. Cái lạnh lẽo từ phiến đá dưới chân dường như không thể làm dịu đi cái nóng hừng hực trong lòng người.

“Đại nhân, chúng tôi chỉ muốn vào thành tìm việc, nhà cửa đã không còn gì rồi ạ! Làng tôi đã bị bỏ hoang, cánh đồng không còn một hạt thóc nào. Chúng tôi không có tiền phạt, xin đại nhân rủ lòng thương,” Người Nông Phu van nài, giọng nói run rẩy, ánh mắt cầu khẩn. Hắn gập người xuống, tỏ vẻ phục tùng đến đáng thương. Người vợ đứng cạnh cũng cúi đầu, ôm chặt hai đứa con nhỏ đang sợ hãi nép mình vào váy mẹ. Chúng nó đói khát, gầy gò, đôi mắt ngây thơ phản chiếu nỗi sợ hãi và tuyệt vọng của cha mẹ.

Tô Mạt Nhi đứng sau Lâm Nhất, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên sự bất bình rõ rệt. Cô bé nắm chặt tay, khẽ nghiến răng. “Họ rõ ràng đang bắt nạt người khác! Lâm ca ca, huynh không thể làm gì sao?” Giọng cô bé líu lo, nhưng lần này không còn vẻ tinh nghịch mà thay vào đó là sự phẫn nộ đơn thuần, một sự bất công mà trực giác ngây thơ của cô bé không thể chấp nhận. Tô Mạt Nhi định bước lên, có lẽ là để lên tiếng, để chất vấn.

Nhưng Mộ Dung Uyển Nhi đã kịp thời giữ cô bé lại. Nàng khẽ lắc đầu, ánh mắt nàng cũng chứa đựng sự xót xa, nhưng nàng hiểu rằng trong hoàn cảnh này, sự can thiệp trực tiếp có thể gây ra rắc rối không đáng có, thậm chí còn khiến mọi chuyện tồi tệ hơn cho gia đình nông phu kia. Nàng nắm chặt tay Tô Mạt Nhi, khẽ thì thầm: “Mạt Nhi, đừng manh động. Không phải lúc này.”

Lâm Nhất đứng từ xa, ánh mắt sâu thẳm của hắn dõi theo toàn bộ sự việc. Hắn không can thiệp trực tiếp, chỉ lặng lẽ quan sát từng cử chỉ hống hách của lính gác, từng ánh mắt bất lực của người dân. Hắn cảm nhận được sự mục ruỗng của một hệ thống, khi những kẻ cầm quyền ở cấp thấp nhất cũng đã đánh mất đi nhân tính và lòng trắc ẩn. Đây không chỉ là sự tham nhũng đơn thuần, mà còn là một dấu hiệu rõ ràng cho thấy sự suy tàn đã ăn sâu vào tận gốc rễ của Lưu Ly Hoàng Triều.

Hắn nhìn thấy một vết khắc mờ nhạt trên bức tường đá của Thạch Bích Quan, một hình vẽ kỳ lạ giống như một lưỡi kiếm đang chảy máu. Nó không rõ ràng, như thể được khắc vội vã rồi cố tình xóa đi, nhưng vẫn còn đó một dấu vết mỏng manh. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Lâm Nhất. Hắn nhớ lại những lời đồn về Huyết Kiếm Khách, Trần Hạo, một kẻ được cho là đang hoạt động trong khu vực này, gây ra những vụ án mạng bí ẩn. Liệu đây có phải là dấu hiệu của hắn? Hay chỉ là một hình vẽ ngẫu nhiên của một kẻ lữ hành nào đó? Dù vậy, một dự cảm không lành vẫn len lỏi trong tâm trí Lâm Nhất.

Hắn cũng nghe loáng thoáng từ những lữ khách khác đang chờ đợi, những lời thì thầm về một sự bất hòa trong hoàng tộc Lưu Ly, về sức khỏe không tốt của Hoàng đế, và những cuộc tranh giành quyền lực ngấm ngầm giữa các hoàng tử. Có người còn nhắc đến những "thế lực vô hình" đang thao túng triều chính từ phía sau bức màn, những kẻ mà hành tung vô cùng bí ẩn, tựa như những Hắc Y Nhân trong truyền thuyết hay những Tà Đạo Sĩ Mù đầy tà khí. Lâm Nhất cảm nhận được một sự thật ẩn giấu đằng sau những lời đồn đại và cảnh tượng trước mắt. Một mạng lưới âm mưu phức tạp đang dần hình thành, không chỉ liên quan đến quyền lực thế tục, mà có lẽ còn có sự can thiệp của những thế lực siêu nhiên.

Hắn khẽ siết chặt tay, lòng trắc ẩn trỗi dậy mạnh mẽ. Hắn đã từng nghĩ đến con đường "Vô Tiên" là thoát ly, nhưng giờ đây, những cảnh tượng này, những lời đồn này, đã khiến hắn nhận ra rằng sự dấn thân mới là chân lý. Làm sao có thể tu thành chính quả, thấu hiểu vạn vật, nếu không thể đối mặt với những bất công, những nỗi đau của chính hồng trần mà mình đang sống? Hắn cảm thấy mình như một mảnh gỗ nhỏ trôi giữa dòng nước lớn, những con sóng của thế sự đang đẩy hắn vào một cuộc hành trình mà hắn chưa từng hình dung.

Khi gia đình nông phu cuối cùng phải bỏ lại một vài đồng bạc lẻ ít ỏi để được đi qua, với ánh mắt tuyệt vọng nhưng cũng pha chút nhẹ nhõm, nhóm Lâm Nhất mới tiếp tục di chuyển. Hắn nhìn theo bóng dáng họ khuất dần trên con đường bụi mịt, cảm thấy lòng mình nặng trĩu.

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời rộng lớn. Những đám mây đen bắt đầu vần vũ, cuồn cuộn kéo đến từ phía chân trời, báo hiệu một cơn mưa lớn sắp ập tới. Gió mạnh hơn, rít lên từng hồi, mang theo hơi ẩm và mùi đất nồng nồng. Nhóm Lâm Nhất quyết định dừng chân tại một Thanh Phong Quán hẻo lánh, nằm cô độc giữa một vùng đồng không mông quạnh. Đó là một ngôi nhà gạch hai tầng cũ kỹ, có một sân rộng để khách buộc ngựa hoặc đậu xe linh thú. Bên trong, ánh đèn dầu leo lét đã được thắp lên, xuyên qua khung cửa sổ, tạo nên một không khí ấm cúng đối lập hoàn toàn với vẻ hoang vu bên ngoài.

Bước vào quán, một mùi hương tổng hợp xộc thẳng vào mũi: mùi thức ăn đậm đà, mùi rượu nồng nàn, mùi mồ hôi của những lữ khách đường xa, mùi khói thuốc lá thoang thoảng từ những điếu thuốc vấn tay, và cả mùi trà thảo mộc dịu nhẹ. Phòng ăn lớn khá ồn ào, tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng chén đĩa va vào nhau lách cách, tiếng cười nói giòn giã, tiếng bước chân vội vã của những người phục vụ, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của cuộc sống bình dân. Bầu không khí nơi đây thoải mái, thân thiện, là nơi mọi người có thể trao đổi thông tin, tìm kiếm sự sẻ chia sau một ngày dài mệt mỏi.

Lâm Nhất chọn một góc khuất gần cửa sổ, nơi ánh đèn dầu chiếu sáng mờ ảo, đủ để hắn nhìn ra màn đêm đang buông xuống. Những hình ảnh về ngôi làng tiêu điều, về ánh mắt vô hồn của thằng bé mồ côi, về sự hống hách của thị vệ và sự bất lực của người nông phu cứ liên tục hiện lên trong tâm trí hắn, như một thước phim quay chậm. Hắn ngồi đó, trầm tư, ánh mắt xa xăm, dường như đang dõi theo những vì sao đang dần ẩn mình sau lớp mây đen kịt.

Mộ Dung Uyển Nhi ngồi đối diện hắn, nhẹ nhàng pha một chén trà thảo mộc ấm nóng. Nàng đặt chén trà trước mặt hắn, hơi ấm lan tỏa từ chén trà như một sự an ủi vô hình. Nàng nhìn hắn, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn nhưng cũng đầy kiên cường. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ lắng nghe tiếng lòng hắn qua từng hơi thở, từng cử chỉ. Tô Mạt Nhi đã ngủ gục trên bàn, đầu dựa vào cánh tay, hơi thở đều đều, vẻ mặt vẫn còn vương vấn sự mệt mỏi và chút phẫn nộ từ buổi chiều.

Lâm Nhất khẽ đưa tay lên vuốt nhẹ mái tóc rối bù của Tô Mạt Nhi, rồi lại quay sang nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa đầu tiên đã bắt đầu rơi lách tách trên mái hiên. “Quyền lực, nó như một con dao hai lưỡi. Có thể bảo vệ, cũng có thể hủy hoại. Nhưng khi nó mục ruỗng từ bên trong, thì ngay cả những người vô tội cũng khó lòng tránh khỏi,” hắn khẽ nói, giọng hắn trầm ấm nhưng mang theo một nỗi nặng trĩu không thể diễn tả. Hắn không nói với riêng Mộ Dung Uyển Nhi, mà như đang nói với chính mình, với cả hồng trần đang hỗn loạn ngoài kia.

Mộ Dung Uyển Nhi nhẹ nhàng đặt tay lên vai hắn, một cử chỉ quen thuộc, mang theo sự ấm áp và thấu hiểu. Nàng biết Lâm Nhất đang phải đối mặt với một cuộc đấu tranh nội tâm sâu sắc. “Huynh đang suy nghĩ về điều gì, Lâm Nhất? Về Lưu Ly Hoàng Triều sao?” Nàng khẽ hỏi, giọng nàng dịu dàng như gió thoảng.

Lâm Nhất nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi mưa và mùi đất ẩm nồng nồng đang luồn vào tận buồng phổi. Hắn mở mắt ra, nhìn vào chén trà đang bốc hơi nghi ngút, phản chiếu ánh đèn dầu chập chờn. “Ta đang nghĩ, 'tiên đạo' chân chính có phải là tránh xa những hỗn loạn này, hay là dấn thân vào để tìm cách chữa lành chúng? Ta đã từng tin rằng tiên đạo là sự thanh tịnh, là thoát ly khỏi những trần tục. Nhưng càng đi, càng nhìn, ta càng nhận ra rằng, hồng trần gian nan này chính là một phần của tiên đạo, là nơi thử thách chân tâm, là nơi mà mỗi người tu tiên cần phải đối mặt.” Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua những gương mặt lạ lẫm trong quán, những con người đang tìm kiếm một chút bình yên, một chút hy vọng giữa cuộc đời đầy biến động.

Hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh vô hình nào đó đang thao túng những sự kiện nhỏ lẻ, những mảnh ghép rời rạc mà hắn đã chứng kiến. Từ sự suy tàn của ngôi làng, sự tham nhũng ở trạm kiểm soát, đến những lời đồn đại về hoàng tộc và Huyết Kiếm Khách. Tất cả đều không phải là ngẫu nhiên. Có lẽ, những Hắc Y Nhân hay Tà Đạo Sĩ Mù mà hắn đã nghe nói đến trong những foreshadowing của arc này, đang thực sự đứng sau tất cả. Chúng không chỉ là những kẻ thù hữu hình, mà còn là những thế lực khuấy động hồng trần, biến cuộc sống của phàm nhân thành địa ngục.

Mộ Dung Uyển Nhi im lặng lắng nghe, bàn tay nàng vẫn đặt trên vai hắn, truyền cho hắn sự bình yên và sức mạnh. Nàng biết, con đường mà Lâm Nhất đang chọn, không phải là con đường dễ dàng, nhưng đó là con đường của một tiên nhân chân chính, một người sẵn sàng dấn thân vì lẽ phải, vì những người yếu thế.

Mưa đã bắt đầu nặng hạt, từng giọt nước ào ào trút xuống mái hiên, tạo nên một bản nhạc dữ dội. Ngoài kia, màn đêm đen kịt nuốt chửng mọi thứ, nhưng trong quán trọ nhỏ bé này, ánh đèn dầu vẫn kiên cường tỏa sáng. Lâm Nhất nhìn về phía chân trời, nơi Lưu Ly Hoàng Triều đang ẩn mình trong bóng tối, và hắn biết, hành trình 'Minh Triết Hồng Trần' của hắn đã thực sự bắt đầu. Hắn đã sẵn sàng đối mặt với những âm mưu chính trị phức tạp, với những thế lực ngầm đang khuấy đảo hoàng triều, và với cả những cuộc đấu tranh nội tâm của chính mình. Bởi vì, Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và tiên đạo tại tâm, không thể tách rời khỏi hồng trần.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ