Mưa đã tạnh từ lúc nào không hay, chỉ còn lại những vũng nước lấp lánh phản chiếu ánh sao đêm mờ nhạt trên con đường đất lầy lội. Nhóm Lâm Nhất rời khỏi quán trọ nhỏ bé trước khi bình minh ló dạng, khi sương đêm còn giăng mắc trên những tán cây và hơi đất ẩm nồng phả vào không khí. Lòng người mang theo những suy tư nặng trĩu, không còn là những lữ khách vô lo vô nghĩ trên hành trình du ngoạn. Mỗi bước chân của Lâm Nhất dường như đều mang theo một lời hứa thầm kín, một quyết tâm không lời về con đường mà hắn đã chọn, con đường tiên đạo gắn liền với hồng trần.
Mấy ngày sau, khi mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng cả một vùng trời rộng lớn, ba bóng người cuối cùng cũng đứng trước cổng thành của Đại Càn Đế Đô, kinh đô của Lưu Ly Hoàng Triều. Tầm nhìn của họ bị choáng ngợp bởi sự tráng lệ và hùng vĩ đến ngạt thở. Tường thành cao ngất, được xây bằng những khối đá xanh khổng lồ, sừng sững vươn lên như một dãy núi nhân tạo, chạm tới mây trời. Những tháp canh đồ sộ, chạm khắc hình rồng phượng tinh xảo, uy nghi đứng gác, ánh nắng ban mai chiếu rọi làm lấp lánh những mái ngói lưu ly màu vàng óng ả. Cổng thành rộng lớn, làm từ gỗ lim đen bóng, được gia cố bằng những thanh sắt dày cộm và những bức phù điêu kỳ lạ, như một cánh cửa bước vào một thế giới hoàn toàn khác biệt so với những vùng đất tiêu điều họ đã đi qua.
Tiếng người ồn ào như sóng vỗ, từ bên trong thành vọng ra, hòa lẫn với tiếng vó ngựa lạch cạch, tiếng xe hàng kẽo kẹt và tiếng rao bán của những thương nhân. Một luồng không khí hỗn tạp xộc thẳng vào khứu giác, mang theo mùi hương liệu quý giá từ các cửa tiệm lớn, mùi thức ăn đường phố thơm lừng, xen lẫn mùi mồ hôi của đám đông chen chúc và đôi khi, một mùi tanh nhẹ, khó tả, gợi nhớ về sự sống và cái chết đang tồn tại song hành.
Lâm Nhất, trong bộ đạo bào vải thô cũ kỹ, nhưng vẫn sạch sẽ và tươm tất, đứng đó, đôi mắt đen láy sâu thẳm quét qua từng chi tiết. Hắn cảm nhận được sự đối lập gay gắt giữa vẻ hào nhoáng bề ngoài và những tầng lớp ẩn khuất bên trong. Những thị vệ gác cổng, mặc giáp sắt sáng loáng, mặt mày nghiêm nghị, nhưng ánh mắt lại lộ vẻ kiêu căng, hống hách, khác hẳn với sự mệt mỏi và chán chường của những thị vệ ở làng quê. Họ kiểm tra giấy tờ của mỗi người ra vào một cách qua loa, cốt yếu là để nhận những đồng bạc hối lộ từ những thương nhân giàu có.
“Lâm Nhất ca, nơi này sao lại vừa đẹp vừa đáng sợ thế này?” Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn long lanh, ngước nhìn lên những tòa tháp cao vút, giọng nói trong trẻo nhưng đầy vẻ ngạc nhiên và một chút sợ hãi. Nàng chưa từng thấy một nơi nào tráng lệ đến vậy, nhưng cũng chưa từng cảm nhận được một sự nặng nề, áp lực đến thế. Vẻ hoạt bát thường ngày của nàng dường như bị kìm nén bởi không khí uy nghi của kinh thành.
Mộ Dung Uyển Nhi đứng bên cạnh, nàng cũng ngẩng đầu nhìn lên, dung mạo thanh tú ẩn chứa nỗi buồn sâu kín. Nàng nhẹ nhàng nắm lấy tay Tô Mạt Nhi, khẽ thở dài. “Phồn hoa che lấp đi bao nhiêu nỗi thống khổ... Kinh thành này, dù rực rỡ đến mấy, cũng không thể che giấu được sự mục ruỗng từ bên trong.” Nàng đã từng nghe nhiều về sự xa hoa của Đế Đô, nhưng khi tận mắt chứng kiến, cảm giác choáng ngợp lại nhường chỗ cho một nỗi xót xa khôn tả. Nàng là một y sư, nhìn thấy sự đau khổ của thể xác đã nhiều, nhưng sự đau khổ của lòng người, của cả một triều đại, lại càng khiến nàng day dứt.
Lâm Nhất không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt hắn lại hướng về một góc tường thành, nơi một người ăn mày cụt tay đang co ro dưới nắng gắt. Thân hình gầy gò, quần áo rách rưới bẩn thỉu, da dẻ khô cằn như đất nứt nẻ. Đôi mắt trống rỗng của y nhìn chằm chằm vào dòng người qua lại, nhưng không một ai dừng lại, không một ai trao cho y một ánh nhìn thương xót, ngoại trừ một vài đứa trẻ tò mò rồi bị cha mẹ kéo đi. Tiếng nhạc từ các tửu lâu xa hoa vọng lại, tiếng cười nói giòn tan của những quý tộc vận gấm vóc lụa là, tất cả dường như đều là một sự trêu ngươi tàn nhẫn đối với thân phận cùng khổ của người ăn mày.
“Đây chính là hồng trần, rực rỡ và mục nát cùng lúc...” Lâm Nhất khẽ lẩm bẩm, giọng hắn trầm ấm nhưng mang theo một nỗi nặng trĩu. Hắn không nói với ai, mà như đang nói với chính mình, với những chiêm nghiệm về tiên đạo và nhân sinh mà hắn đã tích lũy trên hành trình. Tiên đạo không chỉ là sự thanh tịnh, là thoát ly khỏi trần tục, mà còn là sự đối mặt với những nghịch lý, những mâu thuẫn tồn tại trong chính thế giới phàm trần này. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn dấn thân, muốn tìm hiểu sâu hơn về những bí mật, những thế lực đang thao túng sự phồn hoa giả tạo này, những thế lực mà hắn đã cảm nhận được trong những ngày qua. Có lẽ, những Hắc Y Nhân hay Tà Đạo Sĩ Mù không chỉ tồn tại trong truyền thuyết, mà đang hiện hữu ngay giữa chốn phồn hoa này.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí oi ả của thành phố, mùi hương liệu quý giá và cả mùi tanh nhẹ của máu từ những lò mổ gần đó. Tất cả hòa quyện lại, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và cái chết, của phồn hoa và suy tàn. Lâm Nhất biết, hành trình "Minh Triết Hồng Trần" của hắn đã thực sự bắt đầu, và kinh thành này sẽ là một thử thách lớn, không chỉ cho sức mạnh mà còn cho cả chân tâm của hắn. Hắn chậm rãi bước qua cổng thành, theo sau là Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, ba bóng người nhỏ bé giữa dòng người tấp nập, nhưng trong lòng mỗi người lại mang theo những suy tư và cảm xúc khác nhau, chuẩn bị đối mặt với một thế giới đầy rẫy những cạm bẫy và bí ẩn.
***
Đại Càn Đế Đô quả thực là một mê cung của sự xa hoa và nghèo đói. Nhóm Lâm Nhất quyết định hòa mình vào Phàm Nhân Thị Trường, một khu chợ rộng lớn, sầm uất nằm ở phía Tây thành, nơi cuộc sống của những người dân thường diễn ra một cách chân thực nhất. Mặt trời đã bắt đầu ngả về tây, ánh nắng dịu nhẹ trải một lớp vàng óng lên những mái nhà và các gian hàng, nhưng cái nóng oi ả vẫn còn đọng lại trong không khí. Tiếng người mua bán rao hàng, tiếng mặc cả ồn ào, tiếng cười nói, tiếng bước chân hối hả và tiếng xe ngựa lạch cạch tạo nên một bản hòa tấu náo nhiệt, tràn ngập sức sống. Mùi đồ ăn thức uống thơm lừng từ các quầy hàng, mùi gia vị nồng nàn, mùi vải vóc mới và cả mùi mồ hôi của đám đông chen chúc quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của chốn phàm trần.
Tuy nhiên, sự phồn hoa nơi đây cũng không thể che giấu được những mảng tối của cuộc sống. Bên cạnh một gian hàng bán tơ lụa đắt tiền, ánh vải lấp lánh dưới nắng chiều, là hình ảnh một người mẹ gầy yếu, tay bế đứa con xanh xao, run rẩy dỗ dành nó bằng một khúc hát ru buồn thảm. Đôi mắt nàng trống rỗng, vô hồn, nhìn chằm chằm vào những món đồ xa xỉ mà biết rằng cả đời cũng không thể chạm tới. Tô Mạt Nhi, với trái tim trong sáng và tính cách thẳng thắn, không khỏi nhíu mày, nắm chặt tay. Nàng cảm thấy một sự bất công, một nỗi phẫn uất dâng trào trong lòng.
Đang đi giữa chợ, bỗng một tiếng la thất thanh vang lên. Một bà lão gầy gò, lưng còng, tay run rẩy ôm một giỏ rau, đang cố gắng chống lại một Kẻ Trộm Vặt nhanh nhẹn. Thằng bé, trông lấm lem, ánh mắt lấm lét, đang cố giật lấy một chiếc bánh bao trong giỏ của bà. Bà lão hoảng sợ, yếu ớt kêu cứu, nhưng giữa dòng người tấp nập, hầu hết đều chỉ liếc nhìn qua rồi vội vã bước đi, như thể chuyện đó không liên quan đến họ. Gần đó, một nhóm Thị Vệ Thành đang ngồi uống trà trong một quán nước ven đường, vẻ mặt vô cảm, thờ ơ. Khi tiếng kêu cứu vang lên, một tên Thị Vệ chỉ nhếch mép cười khẩy, rồi lại tiếp tục nhấm nháp chén trà, hoàn toàn phớt lờ cảnh tượng đang diễn ra.
“Sao họ lại có thể làm ngơ như vậy chứ?!” Tô Mạt Nhi không kìm được sự tức giận, nàng định lao tới can thiệp, nhưng Lâm Nhất đã nhanh chóng đưa tay giữ nàng lại. Hắn khẽ lắc đầu, ánh mắt trầm tư, nhưng sâu thẳm ẩn chứa một nỗi buồn và sự thấu cảm. Nàng nhìn hắn, vẻ mặt khó hiểu.
Mộ Dung Uyển Nhi nhẹ nhàng giải thích, giọng nàng dịu dàng nhưng đầy vẻ chua xót: “Ở nơi quyền lực càng lớn, lòng người càng dễ chai sạn... Họ đã quen với những cảnh đời này rồi, Mạt Nhi.” Nàng nhìn Lâm Nhất, ánh mắt nàng thấu hiểu nỗi giằng xé trong lòng hắn. Lâm Nhất luôn tin vào sự vô vi, vào việc không can thiệp quá sâu vào hồng trần, nhưng những gì hắn chứng kiến lại liên tục thử thách niềm tin đó.
Lâm Nhất không nói gì, hắn chỉ lặng lẽ rút ra vài đồng bạc từ trong túi, rồi nhẹ nhàng đặt vào tay bà lão đang run rẩy, sau khi Kẻ Trộm Vặt đã kịp chạy thoát cùng chiếc bánh bao. Hắn không nói một lời an ủi, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt chất chứa suy tư. Bà lão ngước nhìn hắn, đôi mắt đục ngầu chợt ánh lên một tia hy vọng và lòng biết ơn sâu sắc, rồi bà cúi đầu lia lịa. Lâm Nhất khẽ thở dài, tiếp tục bước đi, ánh mắt hắn dõi theo dòng người xuôi ngược, và trong tâm trí hắn, những câu hỏi về ý nghĩa của tiên đạo lại hiện lên.
"Tiên đạo không thể chỉ ở trên mây, nó phải ở trong lòng người..." Hắn thầm nhủ. Sự vô vi không có nghĩa là vô tâm, không có nghĩa là thờ ơ trước những nỗi khổ của chúng sinh. Tiên đạo chân chính có lẽ không phải là phép tắc thần thông, mà là sự thấu hiểu, là lòng trắc ẩn, là khả năng nhìn thấy và cảm nhận được những vết rạn nứt trong hồng trần gian nan này. Hắn cảm nhận được một 'sức mạnh vô hình' nào đó đang thao túng, đang gặm nhấm sự lương thiện trong lòng người, biến họ thành những kẻ thờ ơ, vô cảm. Đây có lẽ là dấu vết của những thế lực ngầm, của những kẻ đứng sau mọi âm mưu mà hắn đã nghe nói đến. Con đường tiên đạo của hắn, có lẽ sẽ không chỉ dừng lại ở việc tu thân dưỡng tính, mà còn phải dấn thân, để tìm cách chữa lành những vết thương của hồng trần.
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đi theo hắn, cả hai đều im lặng. Mộ Dung Uyển Nhi hiểu rằng Lâm Nhất đang phải đối mặt với một cuộc đấu tranh nội tâm sâu sắc, một sự chuyển biến trong nhận thức về con đường tu tiên của mình. Tô Mạt Nhi, dù còn trẻ, cũng cảm nhận được sự nặng nề trong không khí, và nàng biết, Lâm Nhất ca ca của nàng, một lần nữa, lại đang đứng trước một ngã rẽ quan trọng. Ánh nắng chiều đã dần tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng tối bao trùm, và những ánh đèn lồng đầu tiên đã bắt đầu được thắp lên, lung linh huyền ảo, tạo nên một vẻ đẹp giả tạo, che lấp đi những góc khuất u ám của kinh thành.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu tím than lên bầu trời Đại Càn Đế Đô. Những ánh đèn lồng rực rỡ đã thắp sáng khắp các con phố chính, biến kinh thành thành một biển ánh sáng lung linh, huyền ảo. Tuy nhiên, ở những con hẻm nhỏ, khuất sâu phía sau những tửu lâu xa hoa như Thiên Hương Lâu, bóng tối vẫn ngự trị. Tiếng nhạc du dương từ Thiên Hương Lâu vọng lại yếu ớt, lẫn vào tiếng gió lùa qua các con hẻm chật hẹp, mang theo mùi ẩm mốc, mùi rác thải và đôi khi là mùi thức ăn thừa từ những bữa tiệc linh đình của giới thượng lưu. Không khí nơi đây nặng nề, u ám, đối lập hoàn toàn với sự lộng lẫy của các con phố chính.
Nhóm Lâm Nhất, sau khi dạo quanh Phàm Nhân Thị Trường, quyết định tìm một con đường tắt để đến quán trọ đã đặt trước. Họ vô tình rẽ vào một con hẻm tối tăm, vắng vẻ, nơi chỉ có ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn lồng treo cao ở đầu hẻm le lói chiếu xuống. Bỗng, từ phía trước, họ nghe thấy tiếng bước chân gấp gáp, tiếng thở dốc nặng nề và tiếng va chạm mạnh vào tường. Lâm Nhất dừng bước, ánh mắt sắc lạnh quét qua không gian u tối. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức bất thường, không phải của phàm nhân, nhưng cũng không phải là khí tức của tiên nhân.
Một người đàn ông cải trang, quần áo xộc xệch, mái tóc dài bù xù che gần hết khuôn mặt, đang cố gắng chống đỡ lại sự tấn công của ba tên Thị Vệ Thành. Hắn ta trông có vẻ thư sinh, dáng người cao ráo, nhưng thiếu đi sự mạnh mẽ của một võ tướng. Mặc dù đã cố gắng che giấu, Lâm Nhất vẫn nhận ra chất liệu gấm vóc sang trọng của bộ y phục bên trong lớp áo choàng rách nát, và đặc biệt là chiếc khăn kim quan ẩn hiện dưới mái tóc rối bù. Đây chính là Thái Tử Lưu Ly, người mà những lời đồn đại đã nhắc đến trong những ngày qua. Khuôn mặt tuấn tú của y giờ đây tái nhợt, đôi mắt nhìn xa xăm, ẩn chứa vẻ ưu tư, mệt mỏi và sự tuyệt vọng tột cùng.
Các Thị Vệ Thành không hề nương tay, những đòn đánh của chúng hung hãn và tàn bạo, không giống như việc bắt giữ một tội phạm thông thường, mà như đang muốn hạ sát đối phương. Một tên Thị Vệ, vẻ mặt kiêu ngạo, tay cầm thanh kiếm lạnh lẽo, vung lên chém xuống. Thái Tử Lưu Ly né tránh chật vật, nhưng cuối cùng vẫn bị một đòn đánh mạnh vào vai, y loạng choạng lùi lại, ngã khuỵu xuống, lưng chạm vào bức tường ẩm ướt của con hẻm.
“Các ngươi... dám làm càn!” Thái Tử Lưu Ly thở dốc, cổ họng y nghẹn lại vì đau đớn và phẫn nộ. Y cố gắng đứng dậy, nhưng thân thể đã không còn chút sức lực nào. Ánh mắt tuyệt vọng của y quét qua những kẻ đang vây hãm, rồi vô tình chạm phải ánh mắt của Lâm Nhất. Trong khoảnh khắc đó, y nhìn thấy một sự bình tĩnh đến lạ lùng, và một tia sáng khó tả.
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đứng sau Lâm Nhất, cũng nhận ra sự nguy hiểm đang cận kề. Tô Mạt Nhi đã định kêu lên, nhưng Mộ Dung Uyển Nhi đã kịp thời bịt miệng nàng lại, khẽ lắc đầu, ra hiệu cho nàng giữ im lặng. Nàng hiểu rằng, đây không phải là chuyện đơn giản của một vụ cướp bóc hay xô xát thông thường. Đây là một âm mưu, một cuộc truy sát có tổ chức, và nạn nhân lại là người có thân phận cao quý.
Lâm Nhất không còn vẻ trầm tư thường thấy. Ánh mắt hắn sắc lạnh, kiên định. Những suy nghĩ về 'tiên đạo chân chính' và 'hồng trần gian nan' đã đạt đến một đỉnh điểm. Tiên đạo không thể tách rời khỏi hồng trần, và một khi đã dấn thân, không thể làm ngơ trước những bất công, những âm mưu đang gặm nhấm sự lương thiện và công lý. Hắn cảm nhận được rõ ràng sức mạnh vô hình đang thao túng những sự kiện này, không chỉ là những Thị Vệ Thành thô bạo, mà còn là những kẻ đứng sau, những bóng ma quyền lực đang giật dây. Có lẽ, đây chính là cơ hội để hắn thực sự đối mặt với những thế lực ngầm, những Hắc Y Nhân hay Tà Đạo Sĩ Mù mà hắn đã nghe nói đến.
Lâm Nhất hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của hẻm tối và sự căng thẳng tột độ trong không khí. Hắn biết, một khi đã can thiệp, hắn sẽ bị kéo sâu hơn vào vòng xoáy âm mưu chính trị của Lưu Ly Hoàng Triều, đối mặt với những nguy hiểm khôn lường. Nhưng, Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và tiên đạo tại tâm. Một người tu tiên chân chính, không thể đứng ngoài nhìn những kẻ yếu thế bị áp bức. Sự yếu đuối của quyền lực thế tục, sự dễ dàng bị thao túng của nó, là một bài học mà hắn cần phải thấu hiểu và vượt qua.
Thái Tử Lưu Ly bị các Thị Vệ Thành vây kín, thanh kiếm lạnh lẽo của một tên Thị Vệ đang kề vào cổ y. Ánh mắt y nhắm nghiền, chấp nhận số phận. Nhưng đúng lúc đó, một bóng người thanh thoát, nhẹ nhàng bước ra từ bóng tối, đứng chắn giữa y và những tên Thị Vệ. Đó là Lâm Nhất, khuôn mặt thư sinh nhưng ánh mắt ánh lên vẻ kiên định, không chút sợ hãi. Hành trình "Minh Triết Hồng Trần" của hắn, từ giờ phút này, đã bước sang một chương mới, đầy thử thách và hiểm nguy.